Editor:
Lục Thất Tiểu Muội.
***
Dư Ấu Vi cách nàng quá gần, hơn nữa dây của chiếc cung này vô cùng cứng cáp, mũi tên bắn ra gần như là thoáng chốc sẽ đến lồng ngực của nàng.
Làm thế nào bây giờ? Muốn tránh, Thẩm Khí Hoài nhất định sẽ phát hiện nàng biết võ công. Nhưng không tránh, nàng sẽ không còn mạng nữa.
Tình huống khẩn cấp, nghìn cân treo sợi tóc, mũi tên sắc bén xé không khí mà tới đã ngay trước lồng ngực, ép đến hô hấp của nàng cũng đều căng thẳng, Trì Ngư gắt gao nhắm mắt lại, nghiến răng định đánh cược tính mạng một lần.
Nhưng mà, nửa khắc sau, cơn đau đớn trong dự liệu không hề xuyên qua lồng ngực, ngược lại bên tai vang lên giọng nói khiến cho người ta an tâm:
"Không phải ta đã nói, bảo ngươi gặp phiền phức cứ gọi ta sao?"
Trong lòng kinh ngạc, Trì Ngư bỗng nhiên mở mắt nghiêng đầu sang, vừa lúc nhìn thấy sườn mặt như ngọc khắc kia của Thẩm Cố Uyên, lướt qua nàng, duỗi tay liền đón lấy mũi tên nhanh như chớp kia, lật tay ném sang bên cạnh.
"Bộp!" Chiếc bình cổ nằm trên bàn hoa văn bên cạnh vang lên vỡ tan, mấy người trong phòng đều chấn động tới mức run lên.
"Tam hoàng tử đến từ lúc nào vậy?" Vừa nhìn thấy hắn, sắc mặt Thẩm Khí Hoài liền có chút phức tạp: "Người bên ngoài cũng không bẩm báo một tiếng, thất lễ rồi."
Thu tay lại phủi phủi y phục, Thẩm Cố Uyên chán ghét nói: "Ta tùy ý đi lại, nhưng không khéo gặp được thủ đoạn giết người này."
Tùy ý đi lại, có thể đi vào Bi Mẫn Các canh phòng nghiêm ngặt của hắn sao? Thẩm Khí Hoài thầm mắng một tiếng, vẫn là chỉ có thể hít sâu một hơi, bước lớn đến trước mặt Dư Ấu Vi, che khuất nàng ta lại, nói: "Ấu Vi nhất thời hồ đồ, không phải cố ý đả thương người. Nếu Tam hoàng tử đã tới rồi, đúng lúc đem Trì Ngư trở về nghỉ ngơi đi."
Trì Ngư bên cạnh lén thở nhẹ ra một hơi, cảm thấy cái mạng nhỏ của mình được giữ lại rồi, lập tức kéo kéo ống tay áo của Thẩm Cố Uyên đằng trước: "Sư phụ, trở về đi?"
"Trở về?" Thẩm Cố Uyên cười lạnh ra tiếng, tóc trắng sau lưng hơi phất lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Dư Ấu Vi: "Nếu hôm nay không phải là ta đến, sợ là có người phải xuống địa phủ rồi. Bây giờ không sao, coi như là ta cứu hung thủ một mạng. Sao nào? Không cảm ơn ta, lại muốn kêu ta đi sao?"
Dư Ấu Vi sợ tới mức run lên, ôm cánh tay Thẩm Khí Hoài nhỏ giọng hỏi: "Đây... Là Tam hoàng tử?"
"Ta đã sớm nói qua với nàng, tam hoàng tử làm khách ở trong phủ, vị cô nương này là đồ nhi của hắn, nàng lại cứ không nghe!" Thẩm Khí Hoài có chút tức giận, nhưng cũng không có cách gì, chỉ có thể đưa tay đẩy nàng ta ra, nói: "Mau nhận lỗi với Tam hoàng tử và Trì Ngư cô nương đi."
Dư Ấu Vi nhíu mày, đôi mắt không thân thiện đánh giá Trì Ngư ở đầu bên kia, ngữ khí cổ quái nói: "Đồ nhi của Tam hoàng tử đích thực là rất giống với Ninh Trì Ngư vừa mất ở trong phủ, nếu đã không phải cùng một người, như vậy tiểu nữ cũng có lời muốn nói."
"Không muốn nghe." Thẩm Cố Uyên mặt không cảm xúc cắt ngang nàng ta: "Là để cho đồ nhi của ta bắn lại một tiễn, hay là ngươi quỳ xuống xin lỗi, ngươi chọn một cái đi."
Lời nói này rất liều lĩnh, đâu phải là thái độ nên có của người ăn nhờ ở đậu? Dư Ấu Vi không phục, cười nhạo nói: "Ta là đích nữ của nhà thừa tướng, nàng ta là cái thá gì, muốn ta phải quỳ xuống xin lỗi nàng ta?"
Thẩm Khí Hoài cũng nhíu mày: "Điện hạ, chuyện này có hơi quá rồi."
Thẩm Cố Uyên lười mở miệng thêm, khoanh tay mà đứng, cứ như vậy nhìn chằm chằm Dư Ấu Vi, đại ý là 'ngươi không theo ông cũng có thể khiến ngươi theo'.
Bị hắn nhìn đến trong lòng phát nhột, nhưng thân phận của mình cao quý, lại có vương gia che chở, có cái gì đáng sợ chứ? Dư Ấu Vi mím môi, quay đầu đi, giả vờ không nhìn thấy.
Nhưng mà giây tiếp theo, vô số tơ hồng phá không trung mà tới, vượt qua Thẩm Khí Hoài, trực tiếp trói chặt tay chân của Dư Ấu Vi.
"A!" Dư Ấu Vi sợ tới mức kêu lên một tiếng, giãy dụa hai cái phát hiện ra không giãy ra nổi, trong giọng nói cuối cùng cũng mang theo tiếng nức nở: "Vương gia cứu thiếp!"
Con ngươi Thẩm Khí Hoài hơi co lại, khiếp sợ với tốc độ vừa rồi của dây tơ hồng, nhanh tới mức ngay cả hắn cũng không phản ứng kịp!
Cùng lúc thao túng nhiều sợi dây như vậy, vậy mà vừa nhanh lại còn vừa chuẩn, võ công của Thẩm Cố Uyên này, rốt cuộc là cao thế nào chứ?
"Tam hoàng tử." Sắc mặt trầm xuống, Thẩm Khí Hoài cũng có chút nổi giận: "Động thủ với nữ tử, không phải việc làm của quân tử nhỉ?"
"Vậy ngươi, tới làm anh hùng cứu mĩ nhân thử đi." Khóe miệng Thẩm Cố Uyên hơi cong lên, ý tứ châm biếm che trời lấp đất.
Thẩm Khí Hoài nói thế nào cũng là người võ công không tầm thường, chịu sự khiêu khích này, làm sao còn quan tâm đến những cái khác nữa chứ, hắn chắp tay mời, sau đó động tay trước, dùng tay làm móc, hướng thẳng về phía yết hầu của Thẩm Cố Uyên.
Trì Ngư hoảng sợ, kéo Thẩm Cố Uyên muốn chạy. Nàng biết võ công của hắn rất cao, nhưng Thẩm Khí Hoài làm sao có thể tùy tiện ức hiếp chứ? Một thân võ công của nàng đây cũng là hắn dạy, Thẩm Cố Uyên đánh với hắn, đánh không được đâu!
"Cầm lấy." Không để ý tới sự lôi kéo của nàng, Thẩm Cố Uyên thuận tay ném cung nỏ cho nàng: "Ngươi chỉ cần 'Nhất thời hồ đồ' bắn tên về phía người, còn lại giao cho ta."
Gì? Trì Ngư kinh hãi, trong lòng đột nhiên nóng lên, cũng có chút dở khóc dở cười: "Sư phụ, người cũng quá nhỏ mọn rồi."
"Ta chính là rất nhỏ mọn đấy." Thẩm Cố Uyên nhìn nàng cười, trở tay tiếp sát chiêu của Thẩm Khí Hoài, ý cười hơi thu lại: "Cho nên tốt nhất đừng đắc tội với ta, ta rất ghi thù."
Lực rót vào cánh tay, đột nhiên chấn động, ép Thẩm Khí Hoài thu tay lại, như chiếc diều bị lật rơi xuống đất. Thẩm Cố Uyên quay đầu nhìn hắn, sự trào phúng bên khóe miệng không giảm: "Võ nghệ của vương gia không tồi nha."
Sắc mặt Thẩm Khí Hoài ngưng trọng, động động cánh tay bị hắn đả thương, trầm giọng nói: "Công phu của Tam hoàng tử cũng không tầm thường, hôm nay đúng lúc có cơ hội, bổn vương liền lĩnh giáo rồi."
"Muốn giết ta thì muốn giết ta, nói lĩnh giáo cái gì?" Áo đỏ tung bay, trong mắt Thẩm Cố Uyên có vẻ hưng phấn, ngoắc ngoắc tay về phía hắn: "Hôm nay vương gia có thể làm bị thương ta một phần, cái mạng này, ta không cần nữa, tặng cho vương gia, thế nào?"
"Tam hoàng tử quá lời rồi."
Ngoài miệng thì nói như vậy, thần sắc trong mắt rõ ràng lại mang theo hưng phấn, Thẩm Khí Hoài cởi ngoại bào phiền phức ra, một thân trường y lam nhạt bó eo, động tác nổi lên phong độ.
Nếu Thẩm Cố Uyên chết ở chỗ này, tất nhiên hắn sẽ gặp phiền phức, nhưng còn hơn phiền phức của việc giữ hắn ta sống tiếp, chút phiền toái này căn bản không tính là gì cả. Cơ hội ở ngay trước mắt, khí tức toàn thân của Thẩm Khí Hoài đều thay đổi, sát khí phun ra mãnh liệt, khiến Thẩm Cố Uyên nhướn nhướn mày.
"Ồ?" Thẩm Cố Uyên hừ cười: "Đúng thật là rất muốn giết ta."
"Tam hoàng tử nghĩ nhiều rồi, lĩnh giáo mà thôi, điểm đến sẽ ngừng."
Âm vừa dứt, Thẩm Khí Hoài ra tay đánh thẳng vào mệnh môn của hắn. Thẩm Cố Uyên khép nửa mắt, thong thả ung dung mà lách trái tránh phải, tóc trắng tung bay, vô cùng đẹp mắt.
"Chiêu mãnh hổ xuống núi này của vương gia lực đạo rất dồi dào, chỉ là độ chính xác không được tốt lắm."
"Ai dô, chiêu bách liệt cước này cũng thật mạnh mẽ, có điều không đá trúng rồi."
"Ai da, đáng tiếc, một kích lôi đình tuyệt vời như vậy, lại đánh lệch rồi."
Trì Ngư nhìn choáng váng, không nhịn được thán phục, võ công của sư phụ nhà mình cao thật sự nha, miệng cũng độc thật, nếu chỉ là động thủ, Thẩm Khí Hoài tuyệt đối không thể nào tức giận. Nhưng bây giờm hắn tức đến mặt xanh lè rồi, động tác cũng càng ngày càng nhanh, càng ngày càng mạnh. Nhưng mà cũng không có tác dụng, hắn càng gấp, ngược lại càng đánh càng không trúng. Căn phòng nho nhỏ, vậy mà Thẩm Khí Hoài lại giống như cá giữa biển lớn, bơi qua bơi lại, vô cùng tự tại.
Mái tóc trắng như tuyết phất qua khuôn mặt tuấn tú kia của hắn, khiến người nhìn nhất thời thất thần.
"Nha đầu ngốc." Thẩm Cố Uyên ngáp một cái, trong lúc tránh né nghiêng đầu liếc nàng một cái: "Còn không đi bắn tên đi, nhìn cái gì mà nhìn?"
Hồi phục lại tinh thần, Trì Ngư nhìn nhìn cây cung trong tay mình, lại nhìn nhìn Dư Ấu Vi ở đầu bên kia bị trói đến không thể động đậy.
"Ngươi muốn làm gì?" Dư Ấu Vi không dám tin nhìn nàng: "Trong mắt ngươi không có vương pháp sao? Ta chính là thiên kim của nhà thừa tướng đó!"
"Không phải thà giết nhầm còn hơn bỏ sót sao?" Trì Ngư mỉm cười, đem lời trả lại cho nàng ta: "Có tội gì, nói sau đi."
"Không..." Dư Ấu Vi lắc đầu, khóc lóc kêu: "Vương gia cứu ta!"
Thẩm Khí Hoài nghe tiếng động thủ, muốn vượt qua Thẩm Cố Uyên đi cứu người, nhưng người này thật sự khó chơi, không đánh trả, cũng không để hắn đánh, lại càng không để hắn vượt qua. Đã trên năm mươi chiêu, ngay cả góc áo của Thẩm Cố Uyên hắn cũng chưa chạm vào được.
Trong lòng nén giận cực kì, Thẩm Khí Hoài cũng không quan tâm Dư Ấu Vi nữa, xuất ra toàn lực cũng muốn đả thương Thẩm Cố Uyên một phần.
Vì thế, Trì Ngư ung dung bắn ra mũi tên thứ nhất.
"A..." Dư Ấu Vi kêu thảm, toàn thân phát run, chân cũng bắt đầu run rẩy: "Đừng! Đừng mà!"
"Vút" một tiếng, mũi tên cắm lên bức tường phía sau nàng ta, đuôi tên lắc lắc.
Lòng còn sợ hãi, Dư Ấu Vi hoảng sợ nhìn nàng, lời cũng nói không rõ ràng: "Ngươi nhất định... Nhất định là..."
Lại một tiếng "Vút" xé không trung mà tới, Dư Ấu Vi lần nữa thét chói tai nhắm mắt lại, liền cảm thấy mũi tên cắm lên trên váy mình, cách chân chỉ kém một tấc.
Trì Ngư phiền não nói nhỏ: "Bắn thế nào cũng không chuẩn, không quản nữa, bắn lên mặt cũng được."
Vừa nghĩ đến mặt mình sẽ bị tên xuyên thủng, môi Dư Ấu Vi trắng bệch, khóc lóc quỳ xuống đất, liên tục cầu xin tha thứ: "Ta sai rồi, ta sai rồi, xin lỗi, là ta nhận sai người, tùy hứng làm bậy, ngươi bỏ qua cho ta đi!"
"Thật sự biết sai rồi?" Ánh mắt của Trì Ngư sâu thẳm nhìn nàng ta: "Hay định trốn qua hôm nay, tìm ta tính sổ sau?"
"Không đâu không đâu!" Dư Ấu Vi ra sức lắc đầu: "Là ta tự chuốc vạ vào mình, ngày khác tuyệt đối sẽ không tìm cô nương gây phiền phức!"
"Sớm nói như vậy, không phải chuyện gì cũng không có sao?" Thẩm Cố Uyên cười lạnh một tiếng, tóm lấy hai tay của Thẩm Khí Hoài, mượn sức đánh sức đẩy về phía sau, khiến cho hắn lùi về sau ba bước, khó khăn lắm mới đứng vững: "Lĩnh giáo của vương gia cũng đến đây là dừng được rồi."
Sắc mặt Thẩm Khí Hoài khó coi đến có thể nhỏ ra máu.
Hắn dùng tám mươi chiêu, không chiêu nào đánh được vào Thẩm Cố Uyên, ngược lại, chiêu thức võ công bị người ta nhìn ra triệt để, càng tránh càng nhẹ nhàng. Mà Thẩm Cố Uyên, lâu như vậy mà không xuất ra chiêu nào, hắn vẫn không thể biết được thực lực của Thẩm Cố Uyên. Lần này, hắn tùy tiện ra tay, cuối cùng lỗ vốn rồi.
Đã lỗ vốn, vậy không thể tiếp tục lỗ nữa, Thẩm Khí Hoài thu lại biểu tình, mặc áo ngoài vào, khôi phục lại điềm tĩnh.
"Tam hoàng tử võ nghệ cao cường, bổn vương cam nguyện nhận thua. Ấu Vi cũng xin lỗi rồi, chuyện hôm nay, không bằng cũng dừng ở đây đi."
"Vương gia độ lượng." Trì Ngư cười tít mắt ném cây cung ra: "Đánh võ mèo thôi, vốn cũng không phải chuyện lớn, đừng tổn thương hòa khí."
Thẩm Cố Uyên không lên tiếng, lập tức xoay người đi ra ngoài.
Trì Ngư nhảy nhót theo kịp hắn, hoàn toàn không thèm để ý âm u phía sau, nhảy ra khỏi Bi Mẫn Các, tâm tình đột nhiên cực kì tốt.
"Ngươi còn nhìn ta cười ngây ngô như vậy, ta sẽ ném ngươi ra ngoài đấy." Thẩm Cố Uyên ghét bỏ đánh mắt nhìn nàng.
Khuôn mặt Trì Ngư cười thành một đóa hoa, ngửa đầu nhìn hắn, không sợ hãi chút nào: "Sư phụ cứng miệng mềm lòng, xem như ta đã nhìn ra rồi."
"Ồ?" Thẩm Cố Uyên xoay người giơ một khối đá giả sơn lên, hung dữ nói: "Ngươi có cần thử chút không?"
Tảng đá cực lớn che mất ánh mặt trời trên đỉnh đầu nàng, Trì Ngư vẫn cười rực rỡ với hắn như trước: "Cảm ơn ngài, chưa bao giờ có người quan tâm ta, bảo vệ ta giống như ngài."