Khóe miệng Giản Chỉ Hề không tự giác nhếch lên, lộ ra một nụ cười mềm mại.
Đó là phản ứng bản năng khi trẻ con nhìn thấy mẹ.
Nhưng cùng lúc đó hai mắt Giản Chỉ Hề đã ươn ướt, mũi có chút cay.
Đời trước nàng bị vứt bỏ ở cô nhi viện, chưa từng gặp mặt phụ mẫu bao giờ, nói gì đến tình thân.
Đó là thứ nàng cầu cả đời nhưng đến chết cũng không có được.
Nàng từng khát khao, từng tìm kiếm, cuối cùng vẫn phải lặng lẽ chấp nhận.
Nàng chính là một cô nhi, lẻ loi một mình.
Nàng vạn lần không ngờ sau khi vào luân hồi, vừa mở mắt đã có thể cảm thụ được tình thương sâu sắc của mẹ.
Cảm xúc của Giản Chỉ Hề ngổn ngang trăm mối, dù giữ lại ký ức, dù biết đây chỉ là một chớp mắt giữa dòng luân hồi, nàng cũng không thể cư xử một cách bình tĩnh nổi.
Phần thân tình này nàng ước ao lâu lắm rồi, bỗng nhiên tới lúc có được, nội tâm kích động khó mà diễn tả được.
Nàng bỗng cảm thấy hồi hộp, Hỏa Tinh với Dao Cơ sẽ không dùng mẫu thân tới ngược nàng chứ?
Nếu thật sự là thế, vậy thì quá ngược.
Trước đây lúc viết mệnh cách không thể nào lĩnh hội, bây giờ tự mình trải qua mới hiểu được.
Gia đạo sa sút, mất trí nhớ, bệnh nan y, tiểu tam phá hoại cũng không tính là ngược, một chữ tình mới là ngược nhất.
Nghĩ đến đây, Giản Chỉ Hề không khỏi siết chặt quả đấm, chân mày cau lại, có thể ngược nàng nhưng không thể tổn thương mẫu thân của nàng!
Nếu như mệnh cách viết như thế, nàng liền dùng sức một người bóp méo mệnh cách này!
"Sao mới sinh ra liền cau mày như vậy? Nữ nhi của ta thật là xinh đẹp, giống hệt như nàng."
Một âm thanh từ ái trầm thấp truyền đến tai Giản Chỉ Hề, nàng quay đầu nhìn thấy nam tử cả người mặc long bào, đầu đội long quan.
Khỏi phải nói, đây chính là cha nàng, cũng là hoàng đế đương triều, ngọc thụ lâm phong, hào hoa phong nhã, dáng dấp cực kì đẹp.
Từ trong đôi mắt thâm thúy kia, Giản Chỉ Hề nhìn ra được tình cha nồng đậm.
Trong lúc nhất thời, lòng Giản Chỉ Hề nở hoa, nàng là một đứa bé hạnh phúc cha thương mẹ yêu!
Đúng lúc này, một âm thanh giòn giã, mềm mại từ bên ngoài truyền đến.
"Muội muội, muội muội, muội muội con đâu?"
Một cái thân ảnh bé nhỏ nhào tới khiến màn trướng lay động.
Nhóc còn chưa nhào tới bên giường đã bị hoàng đế bắt lại.
"Lỗ mãng hấp tấp còn ra thể thống gì? Đừng làm hoàng muội con bị thương!" Hoàng đế thấp giọng mắng.
Đứa bé kia ý thức được mình sai, vội lui lại mấy bước, quỳ xuống: "Phụ hoàng, nhi thần biết sai rồi."
Nhưng nhóc vẫn không nhịn được sự tò mò và hưng phấn, một đôi mắt to liều mạng nhìn về phía Giản Chỉ Hề.
"Lại đây nhìn đi"
"Đa tạ phụ hoàng ân điển!"
Đứa bé kia cẩn thận từng li từng tí đi tới, đôi mắt hiếu kỳ ôn nhu nhìn bảo bối trong lòng hoàng hậu.
"Phụ hoàng, mẫu hậu, đây chính là hoàng muội của con sao? Thật xinh đẹp!"
Hoàng đế và hoàng hậu nghe thấy liền mặt mày rạng rỡ.
Giản Chỉ Hề nghe thấy càng vui vẻ, nhìn vào phụ mẫu liền biết gien của mình sẽ không kém.
Rốt cuộc cũng có cơ hội làm một đại mỹ nhân!
Ha ha ha, nàng muốn nếm được cảm giác quay đầu cười một cái điên đảo chúng sinh, khuynh thành khuynh quốc ghê!
"Cười rồi cười rồi, hoàng muội cười rồi!"
Đứa bé kia vô cùng hưng phấn, ngay cả hoàng đế và hoàng hậu cũng đều rất vui vẻ.
Giản Chỉ Hề không khỏi mang theo mấy phần chờ mong, nàng biết rất rõ đây chỉ là một lần luân hồi, nhưng nàng vẫn muốn nghiêm túc trải qua mỗi ngày thật tốt.
Đây là một khởi đầu không tệ, nàng phải bảo vệ hết thảy mọi thứ nàng có ở hiện tại!
Nghĩ tới đây, Giản Chỉ Hề càng vui vẻ thêm vài phần.
Lúm đồng tiền thật sâu hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm núc ních thịt, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
"Đứa bé này từ nhỏ đã thích cười, giống như mặt trời mới mọc, hát khúc khải hoàn, mở ra một ngày tốt đẹp." Vẻ mặt hoàng đế đầy vẻ vui mừng nói: "Vậy thì để con bé lấy tên là Triều Ca đi."
"Triều Ca, Triều Ca, bảo bối ngoan của ta, tên con sẽ là Triều Ca." Hoàng hậu dịu dàng hôn một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Giản Chỉ Hề.
"Triều Ca! Triều Ca!"
Thời gian vội vã trôi vụt qua.
Chỉ chớp mắt đã năm năm trôi qua, Hạ Triều Ca đã từ một đứa trẻ sơ sinh lớn thành một cục thịt mũm mĩm.
Mái tóc dài đen nhánh, mũi cao thẳng tinh xảo, đôi môi hồng nhuận như anh đào, đôi mắt to tròn, lông mi thật dày, đôi mắt lấp lánh ánh sáng vô cùng xinh đẹp.
Làn da trắng trẻo non mịn, từ nhỏ đã có thể nhìn ra, sau này lớn lên nhất định là một mỹ nhân.
Thế cho nên Hạ Triều Ca trong lúc rảnh rỗi mỗi ngày thường đắm chìm trong sắc đẹp của mình.
Nàng thầm nghĩ, có khi nào Vu Sơn Thần Nữ Dao Cơ mỗi ngày rời giường đều phải lấy gương soi cái mặt một ngàn lần không nhỉ?
Cảm giác này thật sự quá tuyệt!
Hạ Triều Ca trải qua khoảng thời gian không buồn không lo tương đối tốt đẹp, như một giấc mơ.
Nàng là trưởng công chúa do quốc vương Ly quốc Hạ Hạo Miểu cùng hoàng hậu Ly quốc Bạch Tâm Lăng sinh ra, tên là Hạ Triều Ca.
Hạ Hạo Miểu là vị vua thứ mười lăm của triều đại Ly quốc, tuổi còn trẻ đã kế thừa ngôi vị hoàng đế, là một vị minh quân chăm lo việc nước, tuổi trẻ tài cao.
Dưới sự cai trị của ngài, Ly quốc chính trị thanh minh, bầu không khí ấm no, không ngừng phát triển.
Bạch Tâm Lăng là trưởng nữ của tả thừa tướng Bạch Tu Viễn, tính cách dịu dàng, có tri thức hiểu lễ nghĩa, dáng vẻ vô cùng xinh đẹp.
Hạ Triều Ca rất thích mẫu hậu Bạch Tâm Lăng của nàng, lúc người cười rộ lên giống như là trăng non chân trời, lung linh làm say lòng người.
Phụ hoàng của nàng cả đời này chỉ yêu một mình mẫu hậu, bao nhiêu tâm tư đều đặt trên người mẫu hậu.
Bọn họ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, là người hiểu nhau nhất.
Tình yêu của họ là loại mà Giản Chỉ Hề hâm mộ nhất, như biển rộng sông dài, chống lại khảo nghiệm của thời gian.
Trên Hạ Triều Ca có một ca ca ruột, vừa sinh ra đã được lập thành thái tử, tên là Hạ Thiên Túng.
Hạ Thiên Túng lớn hơn nàng ba tuổi, từ ngày nàng sinh ra, Hạ Thiên Túng liền trở thành người thương yêu nàng nhất, còn sâu sắc hơn cả phụ hoàng và mẫu hậu.
Nàng gây chuyện sẽ thay nàng gánh tội, không màng nguyên tắc mà đáp ứng mọi yêu cầu của nàng.
Phụ hoàng mặc dù là vị vua anh minh, nhưng hậu cung cũng rất điêu tàn, trừ cưới ba phi tử để cân bằng triều đình cũng không có nữ nhân khác.
Ba vị phi tử, Liễu Phi và Thẩm Phi đều sinh một công chúa, Ngọc Phi thì không sinh được gì.
Liễu Phi sinh Nhị công chúa tên là Hạ Uyển Tình, Thẩm Phi sinh Tam công chúa tên là Hạ Tuyết Mạn.
Hạ Triều Ca cũng không tiếp xúc nhiều với họ nên không rõ lắm, nhưng sống năm năm cũng đều bình an vô sự.
Hạ Triều Ca cảm giác mình bị cưng chiều quá mức, mỗi ngày đều như sống trong mật ngọt, ngọt ngào như một giấc mộng, như ảo ảnh vừa chạm vào liền tan biến.
Nàng biết, tất cả những thứ tốt đẹp đang có, nhất định sẽ có biến chuyển.
Trừ khi Hỏa Tinh đầu óc bị vào nước, Dao Cơ tu thành thánh mẫu Maria, bằng không nàng nhất định phải bị ngược.
Cho nên Hạ Triều Ca mỗi ngày trừ việc sống phóng túng ra thì sẽ đặc biệt quan tâm toàn bộ thế cục của Ly quốc.
Sinh ở hoàng gia, hưng suy vinh nhục, tới bây giờ đều không phải chỉ liên quan tới bản thân mình.
Ngày đó Hạ Triều Ca gặp Thương Lăng là lúc nàng ghé vào trên bàn của Hạ Hạo Miểu trong ngự thư phòng, đọc qua tấu chương của Hạ Hạo Miểu.
Ngón tay béo múp míp cẩn thận lật xem từng li từng tí, không ầm ĩ không quậy phá, mười phần an tĩnh.