Editor: Nhã Tịnh
Chẳng lẽ là tôi hoa mắt?
Tôi nhìn nhìn Ngô Hiểu Lâm, nghi ngờ dời tầm mắt vào cuốn sách.
Dần dần, sắc trời tối sầm lại, thư viện cũng sáng đèn lên. Tôi nghĩ tới lát nữa sẽ có chuyện phát sinh, không khỏi trở nên thấp thỏm. Tôi thậm chí còn muốn chạy trốn, nhưng lại tưởng tượng đến cảnh anh ta cảnh cáo tôi, nhất thời tâm loạn như ma.
"Hiểu Lâm, mình còn có việc nên đi trước đây."
Tạm biệt Ngô Hiểu Lâm, tôi nặng nề bước vào kho tầng một của thư viện, rõ ràng chỉ có mấy phút cầu thang, nhưng tôi phải mất nửa tiếng mới đến nơi.
Cửa thang kho tầng một không có đèn, chỉ có ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, miễn cưỡng chiếu được cái bóng. Tôi khẩn trương vô cùng, nhanh chóng lấy điện thoại ra mở đèn lên, nơm nớp lo sợ đẩy cửa hành lang ra.
"Chi -- nha --"
Cửa đẩy ra làm không gian yên tĩnh ở kho tầng một phát ra tiếng vang, âm thanh kéo dài.
Tôi run rẩy từng bước đi vào, dẫn theo tiếng tim đập, đèn pin không ngừng quét qua xung quanh, trong lòng mang theo cảm giác bốn phía không an toàn...
Một luồng gió lạnh bỗng nhiên thổi qua phía sau lưng tôi, khóe mắt thoáng nhìn thấy thứ gì, hơn nữa còn nhanh chóng lướt qua phía sau tôi.
Tôi giật mình, đột nhiên xoay người --
Sau lưng không có cái gì cả.
Cầm lòng không được thở ra một hơi, tôi thầm mắng mình một câu, vội vàng đem ngọc bội trong cặp đặt lên mặt đất sau đó lùi về sau vài bước, tôi tay đặt ở trước ngực hợp thành chữ thập: "Cái kia, nam quỷ đại nhân, tôi đã đến rồi..."
Tôi im lặng chờ ngọc bội toát ra khói trắng, dây thần kinh khắp người đều căng thẳng, đôi mắt trước sau không ngừng liếc nhìn bốn phía.
"Phía sau."
Bỗng nhiên xuất hiện một giọng nói.
Tôi vừa xoay người, quả nhiên mảng im lặng phía sau xuất hiện một bóng dáng. Thân anh ta mặc một bộ đồ màu đen, mặt như quan ngọc, đẹp trai bức người, đôi mắt đẹp đẽ đang nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một độ cong cười như không cười.
"A!"
Phản xạ có điều kiện hét lên một tiếng, tôi đột nhiên lui về phía sau, mông ngã nhào xuống mặt đất.
Người đàn ông thấy tôi ngã, tâm tình vui vẻ cười ra tiếng, đi tới trước mặt tôi. Tôi thấy anh ta đến gần, trái tim "Bùm bùm" nhảy lên, hận không thể nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Anh, anh muốn làm gì?" Tôi sắp khóc, "Đừng giết tôi...."
Anh ta duỗi tay nắm lấy tay tôi, kéo tôi từ mặt đất lên, cổ chân tôi tê rần, cầm lòng không được nhào vào lòng anh ta.
Người đàn ông cười khẽ ra tiếng: "Nương tử gấp đến nổi không chờ được muốn nhào vào lòng vi phu ôm ấp sao?"
"Tôi, tôi không cố ý." Tôi lắp bắp mở miệng, giãy giụa rời khỏi lồng ngực anh ta.
"Hề Hề, em vẫn đáng yêu như vậy." Anh ta cúi đầu hôn lấy môi tôi, lưỡi lạnh lẽo thâm nhập vào khoang miệng của tôi.
Tôi như bị sét đánh, ngây ngốc nhìn anh ta.
Dần dần, tôi cảm giác được hô hấp khó khăn, mà cuối cùng anh ta cũng buông tôi ra, nhíu mày, hướng tôi cười tà mị: "Hề Hề ngốc, lần tới vi phu dùng miệng hôn em thì em phải nhớ dùng mũi hô hấp."
Tôi đáp lung tung một tiếng, đột nhiên cả kinh, lần tới?
Ai muốn cùng anh ta có lần tới!
Cũng không biết lấy dũng khí từ đâu ra, tôi đẩy anh ta một cái, ôm cánh tay rúc vào vách tường, run run: "Ngài, lão gia ngài rốt cuộc là có tâm nguyện gì chưa hoàn thành, tôi chỉ là một sinh viên nghèo, thật sự không thể giúp gì."
"Bổn quân rất già sao?" Sắc mặt người đàn ông biến đổi.
"Không già, không già." Tôi nhanh chóng sửa miệng, trong lòng lại oán giận nói, đúng là người đàn ông vui buồn thất thường, không đúng, nam quỷ!
Anh ta khẽ hừ một tiếng: "Bùi Dương, tên chồng của em, nhớ cho kỹ. Lần tới còn nói bậy, bổn quân sẽ phạt em ba ngày ba đêm không xuống giường nổi!"
Tôi khóc không ra nước mắt: "Quỷ, quỷ đại nhân......"
"Hửm?" Giọng Bùi Dương cao lên.
"Bùi, Bùi Dương." Tôi vội vàng sửa lại miệng, sợ hãi nhìn anh ta.
Bùi Dương dường như không hài lòng với cách xưng hô này lắm, nhíu mày lại không so đo với tôi. Chỉ thấy lòng bàn tay anh ta mở ra, miếng ngọc bội trên mặt đất đã bay vào trong lòng bàn tay anh ta, sau đó bước về phía trước: "Đi theo."
Tôi nhìn Bùi Dương trước mặt, ngay cả bóng dáng anh ta bước đi, cũng lộ ra một luồng bễ nghễ ngang ngược của một vị vương giả khí phách. Tôi có cảm giác không tên là cảm thấy bóng dáng này rất an toàn, ngay sau đó lập tức kinh hoảng, tự tát vào miệng mình một cái, nhặt chiếc điện thoại trên đất lên rồi nhanh chóng chạy theo.
Bùi Dương đẩy cánh cửa tận cùng bên trong, quay đầu lại liếc tôi một cái, lúc này mới đi vào, đi đến trước một kệ sách, vung tay lên, cuối cùng một quyển sách tức khắc nằm trong lòng tôi, lưu loát rơi ra không ít tro bụi, sặc đến tôi ho lên.
"Đây là bách quỷ đồ, bên trong mỗi một tờ đều cất giấu một con oán linh, nó và ngọc bội là một đôi, mỗi một con quỷ được tinh lọc sẽ tu bổ ngọc bội sáng thêm một phần."
"Cái gì?" Tôi nghe mà đần độn u mê.
"Từ giờ trở đi, em chính chủ nhân của ngọc bội, chức trách của em chính là tinh lọc bách quỷ đồ, tu bổ ngọc bội. Chờ đến khi ngọc bội được sửa chữa hoàn hảo, nhiệm vụ của em cũng sẽ hoàn thành." Bùi Dương nhìn tôi, ngữ khí bình tĩnh.
"Vì sao?" Tôi trừng to mắt liếc một cái, khó có thể tin hỏi.
"Đây là trừng phạt!"
Giọng Bùi Dương lạnh lùng, cầm lấy một bàn tay của tôi, ánh sáng nhanh chóng lóe lên, ngón tay lập tức truyền đến đau nhức. Tôi đau đớn kêu lên một tiếng, Bùi Dương lại bắt lấy tay đang chảy máu của tôi nhỏ xuống quyển sách và ngọc bội.
Máu tươi tức khắc hòa vào hai vật đó.
Trong phút chốc, toàn bộ phòng đột nhiên có một cơn gió lớn, ngọc bội phát ra một luồng ánh sáng mãnh liệt bao lấy tôi và Bùi Dương, sách trong tay thì bị thổi đến cấp tốc lật trang, tiếng "Xôn xao" cùng với từng trận gào thét khàn khàn, tiếng thét chói tai lọt vào lỗ tai tôi.
Tôi sợ đến mức ném quyển sách trong tay xuống, không chút nghĩ ngợi nhào vào lồng ngực Bùi Dương: "Quỷ a!"
Một tay Bùi Dương ôm tôi, một ống tay áo rộng khác vung lên.
Trong nháy mắt căn phòng im lặng trở lại.
Tôi gắt gao ôm lấy Bùi Dương không buông, nhưng cái ôm ấp lạnh lẽo lại làm cho tôi giật mình, tôi lập tức phản ứng lại, tôi đây cũng là đang ôm một con quỷ...
"Má ơi!"
Gần như là tiếng thét chói tai, tôi nhanh chân chạy đi.
Ầm!
Dưới chân vừa trợt, tôi trơ mắt nhìn kệ sách phóng đại trong đồng tử, nhưng lại không dừng lại được mà đụng phải...
***
Editor: Nam chính là người cổ đại, nữ chính là người
hiện đại nên mình cũng không biết nên xưng hô như thế nào cho ổn. Cầu góp ý của mọi người.