845 ❤︎ Bài viết: 122 Tìm chủ đề
Chương 20: Xét nghiệm huyết thống

"Đừng cúp máy vội, hãy nghe anh nói hết đã. Số điện thoại này là bà em cho anh, chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm thôi." Giọng nói của người đàn ông trầm ổn, phong thái ung dung, trong từng câu chữ dường như toát ra một sự thư thái bẩm sinh: "Ngay khi vừa chào đời, em đã bị người ta bế nhầm. Cặp vợ chồng đó phát hiện em không phải con ruột nên mới bỏ rơi em."

Sự tò mò khiến Giản Ninh kiên nhẫn lắng nghe.

Thấy người kia không cúp máy, anh ấy tiếp tục: "Dù sao thì, Giản Ninh, anh thực sự là anh trai của em."

Chỉ đôi ba câu chữ, anh ấy dường như đã lột tả xong xuôi một cuộc đời bị tráo đổi.

Giọng điệu của anh ấy bình thản, Giản Ninh không nghe ra được bất kỳ cảm xúc nào khác.

Đối phương giống như đang thực hiện một nhiệm vụ nhận cô làm em gái hơn.

Dù sao Giản Ninh cũng chẳng bận tâm, cô chỉ tò mò hỏi một câu: "Tại sao bây giờ mới đến tìm tôi?"

"Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ chưa từng nghi ngờ thân phận của em gái. Nửa năm trước, do nhóm máu không tương thích nên mới kiểm tra ra vấn đề. Sau khi phát hiện chuyện này, gia đình đã bắt đầu tìm kiếm em, mãi đến một tháng trước mới tra ra cặp vợ chồng kia, rồi từ đó mới tìm được tin tức của em." Người đàn ông nói.

Trong lòng Giản Ninh không có cảm xúc gì: "Tôi hiểu rồi."

Người đàn ông nói: "Nếu tiện thì chúng ta hãy làm xét nghiệm huyết thống đi. Nếu kết quả không có vấn đề gì, bố mẹ và anh sẽ đón em về nhà."

Giản Ninh đang định nói: Không cần.

Bất kể kết quả xét nghiệm huyết thống có ra sao, cô cũng đã có gia đình của riêng mình rồi.

Đối phương nhanh miệng nói trước: "Anh biết tình cảnh hiện tại của em, lát nữa anh sẽ bảo trợ lý chuyển cho em một triệu, em cứ tiêu xài thoải mái. Việc làm xét nghiệm huyết thống không phải là vì nghi ngờ thân phận em, chỉ là vì có vấn đề, nên cần phải làm xét nghiệm để đưa ra lời giải thích cho gia đình."

Giản Ninh nghĩ đến việc mình vì làm nhiệm vụ giao rau mà còn phải tốn phí chuyển phát nhanh, lại còn phải mua đồ đóng gói.

Cô đã tiêu hết sạch tiền vào việc mua hạt giống, đúng lúc này lại đang rất thiếu tiền.

Dù sao thì anh ấy muốn xét nghiệm huyết thống thì cứ xét nghiệm đi, kết quả có ra sao thì cô vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống vốn có của mình.

"Vậy thì làm xét nghiệm đi, lúc nào cũng được, tùy anh quyết định."

"Em đang ở đâu? Giờ anh đến đón em."

Giản Ninh nói: "Biệt thự Hoa Duyệt, anh đến đây đi."

"Biệt thự Hoa Duyệt?" Người đàn ông lặp lại một lần, giọng điệu mang theo vài phần nghi hoặc nhưng cũng không hỏi gì thêm. "Được, từ chỗ anh qua đó mất nửa tiếng, hẹn gặp lại sau."

Nửa tiếng sau.

Giản Ninh đợi bên lề đường ngay cổng lớn khoảng hai phút thì một chiếc Mercedes G-Class dừng lại trước mặt cô, cửa kính phía ghế phụ hạ xuống.

Người đàn ông có ngũ quan sắc nét, cặp kính gọng vàng đang đeo càng làm tăng thêm vài phần nho nhã, lịch thiệp: "Giản Ninh, lên xe đi."

Vì nể tình một triệu tệ vừa mới vào tài khoản, Giản Ninh đặc biệt kiên nhẫn mà bước lên xe.

Chiếc xe chạy đến bệnh viện.

Nhìn qua là biết ngay một bệnh viện tư nhân mới mở không lâu, bên trong sáng sủa gọn gàng, có rất ít bệnh nhân.

Giản Ninh đi theo sau người đàn ông lên tầng bảy, gặp một người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ đeo vòng tay, trên cổ đeo phỉ thúy, nước ngọc rất đẹp, giá trị không nhỏ, bà đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Con là Giản Ninh?"

Giản Ninh cảm thấy bản thân không giống con gái bà, mà giống một món hàng hóa đang bị đánh giá hơn.

Cô đáp: "Vâng."

Người phụ nữ bóp chặt hai vai cô, quan sát kỹ hơn: "Nhìn ngoài đời đẹp hơn trên tivi đấy, con giống bố con nhiều hơn. Đúng rồi, đợi làm xét nghiệm xong, ta sẽ đưa con đi mua vài bộ quần áo mới, con ăn mặc thế này không hợp chút nào. Tối nay cả nhà mình cùng ăn bữa cơm, Vi Vi cũng sẽ về. Con bé tuy không phải do chúng ta sinh ra, nhưng dù sao cũng đã nuôi nấng bấy nhiêu năm, ít nhiều cũng có tình cảm. Sau khi con quay về, chúng ta sẽ tuyên bố với bên ngoài con là con gái út được nuôi dưỡng ở bên ngoài, còn Vi Vi sẽ là chị gái của con."

Đôi mắt Giản Ninh thoáng qua một tia u ám, cô khẽ cựa mình, thoát khỏi bàn tay của người phụ nữ.

"Cứ làm xét nghiệm trước đã, xác định xem bà có phải mẹ ruột của tôi hay không rồi hãy nói tiếp."

Cô chỉ muốn mau chóng làm xong để trở về.

Người phụ nữ nghe ra ẩn ý trong lời nói của Giản Ninh, sắc mặt trở nên hơi khó coi.

Người đàn ông bên cạnh khuyên nhủ: "Mẹ, đừng nói những chuyện này nữa, cứ làm xét nghiệm trước đã."

Bệnh viện này hôm nay vẫn chỉ có thể lấy máu để xét nghiệm, Giản Ninh hơi sợ kim tiêm, nên cô quay đầu sang một bên rồi nhắm mắt lại.

Giọng người phụ nữ có phần bực bội: "Con bao nhiêu tuổi rồi hả? Còn sợ lấy máu nữa? Gan của con bé quá rồi, sau này về nhà, để anh trai đưa con ra ngoài trời luyện thêm cho gan dạ hơn đi."

Giản Ninh cắn chặt răng.

Vì một triệu tệ này, cô đã phải nhẫn nhịn quá nhiều.

Sau khi lấy máu và làm thủ tục yêu cầu kết quả gấp, thì kết quả giám định vẫn cần từ một đến ba ngày làm việc mới có.

Giản Ninh vội vàng muốn rời đi: "Không có việc gì nữa thì tôi xin phép về trước."

Người đàn ông nói: "Giản Ninh, để anh đưa em về."

Người phụ nữ nói: "Con bé này, sao lại nhỏ nhen thế không biết, chẳng có chút phong thái đàng hoàng nào cả, ta.."

Giản Ninh rảo bước thật nhanh như thể có thú dữ đuổi theo sau, đáp lại một câu: "Không cần đâu, tôi tự bắt xe về."

Mãi cho đến khi lên được xe taxi, cảm giác bứt rứt khắp người của Giản Ninh cuối cùng mới biến mất.

Bà cô cũng thường xuyên càm ràm về cô, còn hay chê cô thế này thế nọ, nhưng cô chẳng thấy khó chịu là bao.

Nhưng cảm giác hôm nay lại khác hẳn, từng câu từng chữ người phụ nữ đó thốt ra, cô đều cảm thấy vô cùng chói tai.

Hồi nhỏ khi xem phim <Công Chúa Tiểu Muội>, lúc đó cô còn từng mơ mộng rằng giá mà mình là thiên kim tiểu thư nhà giàu bị thất lạc bấy lâu thì tốt biết mấy.

Giờ giấc mơ ấy đột nhiên trở thành hiện thực, cô lại không cảm thấy gì đặc biệt.

Thực ra cô cũng là con người, mà đã là con người thì sẽ có cảm xúc, sẽ biết nảy sinh những mong đợi.

Cô biết được thì ra người vứt bỏ mình không phải là bố mẹ ruột.

Cô cũng bắt đầu mong đợi xem bố mẹ ruột và anh trai của mình sẽ là người như thế nào.

Giản Ninh chỉ là không dám đem kỳ vọng này phơi bày ra, cô mới năm lần bảy lượt điều chỉnh để bản thân bớt để tâm đi một chút.

Giờ đây xem ra, quả thực không cần phải quá bận lòng nữa.

-

Tối đó, trong bữa lẩu.

Giản Ninh đã kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra ngày hôm nay.

"Cái gì, cậu nói là bố mẹ ruột đã tìm đến cậu rồi sao?" Trương Nam vừa gắp ngọn đậu hà lan trong nồi lẩu cà chua vừa ăn, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Giản Ninh gật đầu: "Ừm, hôm nay tớ đã đi làm xét nghiệm huyết thống, tớ đoán khả năng cao là đúng đấy."

"Cuộc đời này của cậu đúng là có thể lên phim truyền hình được rồi đấy. Ai mà ngờ được vừa sinh ra đã bị bế nhầm, 25 năm sau gia đình ruột lại tìm đến tận cửa, anh trai ruột vừa ra tay một cái đã là một triệu tệ, đây hẳn phải là một gia đình giàu có bậc nhất ở Bắc Thành rồi." Trương Nam vừa cảm thán vừa vỗ đùi: "Tối nay tớ phải về hỏi bố tớ xem tớ có phải con ruột không mới được, biết đâu lại cũng mơ được một cú đổi đời như thế."

Giản Ninh bị chọc cười, tâm trạng u ám trước đó đã hoàn toàn tan biến.

Long Vũ, người đang ngồi ăn chực bên cạnh, tò mò ghé đầu qua hỏi: "Hả, là nhà nào thế? Chuyện này tôi còn chưa nghe thấy phong thanh gì cả."

Trương Nam cũng mở to đôi mắt đầy hiếu kỳ nhìn về phía cô.

Giản Ninh im lặng hai giây rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Nếu tôi nói, tôi cũng không biết, mọi người có tin không?"

Trương Nam: "..."

Long Vũ: "Vậy còn anh trai cô? Tên là gì? Biết đâu tôi lại quen."

Giản Ninh lắc đầu: "Tôi không hỏi."

Trương Nam cau mày, nhận ra có điều gì đó không ổn: "Cậu không hỏi, nhưng anh ta là đồ ngốc à, chẳng lẽ không biết tự giới thiệu bản thân sao? Cái loại người gì vậy không biết, rốt cuộc có phải anh trai ruột không vậy."

Giản Ninh có thể cảm nhận được rằng, dù là người được gọi là anh trai hay là mẹ đi chăng nữa, thì thái độ của họ đối với cô đều không mấy mặn mà.

Giống như nhặt một con mèo con hay chó con bị lạc, nhìn ngắm chúng, tắm rửa rồi giữ lấy vậy.

Giản Ninh nhìn Trương Nam đang đầy vẻ giận dữ, ngược lại còn an ủi: "Cậu đừng giận, trong nhà vẫn còn một người nữa, có lẽ họ cũng không thiếu một người em gái như tớ đâu."

Trương Nam lại càng giận hơn: "Đó chẳng phải là đứa giả mạo bị bế nhầm sao? Cậu mới là con ruột, sao mà giống nhau được."

Long Vũ vừa nhai ngọn đậu hà lan trong miệng, khuôn mặt lộ vẻ trầm tư, bất chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.

Trương Nam cứ ngỡ cô ấy đã đoán ra điều gì đó: "Tiểu Vũ, cậu đoán được là nhà nào mất não rồi à, tận 25 năm mới phát hiện ra chuyện lớn thế này."

Long Vũ nói một cách cực kỳ nghiêm túc: "Không phải, tôi thấy mấy ngọn đậu hà lan này non thật đấy, ngon quá chừng. Ninh Ninh, sáng mai lúc đi tôi hái một ít mang theo có được không?"

"Được chứ, ngoài đồng còn nhiều lắm." Giản Ninh cười đáp, cũng không quên nhiệm vụ mới là quảng bá uy danh tông môn: "Cậu cứ mang nhiều rau một chút, sẵn tiện thì giúp giới thiệu tài khoản livestream Phong Khởi mới của tôi luôn nhé."

Trương Nam chống cằm, vẻ mặt cạn lời: "Cái đồ tham ăn này, cứ tưởng cậu đoán ra là nhà nào rồi chứ."

(Còn tiếp)
 
845 ❤︎ Bài viết: 122 Tìm chủ đề
Chương 21: Gửi chuyển phát nhanh



Sáng sớm ngày hôm sau.

Ánh mặt trời vừa ló dạng, tỏa xuống mặt đất những tia nắng ấm áp.

Trong vườn rau, đập vào mắt là một màu xanh mướt mát, trên những lá rau tươi non vẫn còn đọng lại những giọt sương.

"Trời ơi, Ninh Ninh, cậu bảo muốn làm nông, hóa ra là làm thật đấy à! Khai hoang được một mảnh đất lớn thế này, lại còn trồng nhiều rau như vậy, cảm giác nhìn mãi mà không thấy điểm dừng luôn." Đây là lần đầu tiên Trương Nam nhìn thấy vườn rau trong biệt thự. Tuy lời nói của cô ấy có chút khoa trương nhưng sự kinh ngạc trong ánh mắt lại vô cùng chân thành.

Long Vũ cũng vậy, cô ấy vốn tưởng rằng câu nói 'trong vườn có đầy rau' của Giản Ninh tối qua chỉ là lời khách sáo.

Giờ tận mắt chứng kiến, lời nói đó không chỉ là thật, mà còn có phần khiêm tốn nữa.

Thế này mà gọi là nhiều á, phải gọi quá xá là nhiều mới đúng!

"Ninh Ninh, cậu tính đi bán rau đấy à?"

Giản Ninh lắc đầu, cô vẫn chưa có ý định đó: "Thủ tục bán rau còn chưa làm xong, chỗ này là để thu hút người hâm mộ nên tớ tặng miễn phí đấy. Mọi người cứ hái nhiều một chút, đừng khách sáo, mang tặng cho những người xung quanh rồi bảo họ theo dõi tài khoản livestream Phong Khởi của tớ nhé!"

"Ninh Ninh, để trở thành một blogger nông thôn mà cậu có thể nỗ lực đến mức này cơ à." Trương Nam giơ ngón tay cái lên, chân thành khen ngợi: "Những người như cậu, sau này dù muốn làm bất cứ việc gì thì cũng đều sẽ thành công thôi!"

Ai mà lại đi khai hoang một mảnh đất lớn thế này chỉ để trồng rau rồi đem tặng miễn phí chỉ để thu hút fan cơ chứ?

Dù có chút khó hiểu, nhưng với tư cách là chị em tốt, Trương Nam dĩ nhiên là hết lòng ủng hộ.

"Được, tớ sẽ hái thêm một ít, lần này để bạn trai tớ giúp cậu mở rộng thêm các mối quan hệ bên phía anh ấy."

Long Vũ giơ cao tay nói: "Tôi sẽ để bố mẹ mình ra tay, đảm bảo tất cả những người xung quanh đều sẽ bị thuyết phục hết. Nhắc mới nhớ, mợ tôi khá là thích ăn bưởi chỗ cậu đấy, hôm qua biết tôi sắp qua đây còn hỏi tôi có thể mua thêm một ít không, nhưng tôi ngại quá nên chưa dám hỏi."

"Sao cậu không nói sớm chứ, cơ hội giúp chị em mình kiếm tiền thế này thì có gì mà phải ngại." Trương Nam còn sốt sắng hơn cả chính chủ là Giản Ninh, vội vàng hỏi: "Lần này mợ cậu muốn bao nhiêu?"

Long Vũ thành thật nói: "Mợ tôi muốn cũng không nhiều, năm mươi quả, bà ấy muốn đem tặng người ta nữa."

Cái này.. Mà còn không nhiều sao?

Giản Ninh ước chừng một lát: "Dạo trước bưởi có rụng mất một ít, nhưng chắc vẫn còn khoảng năm mươi quả, để tôi đi hái."

"Ninh Ninh, lát nữa rồi cùng đi hái bưởi luôn, giờ không vội, đã đến đây rồi thì cứ hái rau trước đã." Trương Nam nhanh nhẹn phi thẳng đến chỗ đám đậu hà lan: "A a a, ngọn đậu hà lan tớ thích ăn nhất, tớ tới đây. Ngọn đậu lúc này hái là vừa khéo, còn rất non, để vài ngày nữa nó già đi là ăn không ngon nữa đâu."

"Cho tớ lấy thêm ít rau tần ô nữa, cái này mà nhúng lẩu thì đúng là tuyệt phẩm."

"Trời đất ơi, sao mấy cây cải thìa này trông lại đẹp và mơn mởn thế kia, cho tớ một ít, lấy một ít nhé."

Long Vũ đi ngay sát sau lưng Trương Nam, Trương Nam hái cái gì thì cô ấy hái cái đó.

Thấy Trương Nam hái khá nhiều, Long Vũ bèn trở nên cẩn thận hơn một chút, cô ấy còn lo lắng Giản Ninh không đủ rau để đem tặng người khác.

"Ninh Ninh, tần ô này ngắt rồi còn mọc lại được không?"

Sau khi Giản Ninh thức tỉnh Mộc Linh Căn, rất nhiều thứ cô đã có thể tự hiểu mà không cần ai dạy: "Có chứ, tần ô chỉ cần hái ngọn, cành bên sẽ lại mọc ra, ăn ba lần cũng không thành vấn đề. Tôi trồng nhiều lắm, cậu không cần phải lo cho tôi đâu."

Long Vũ nhìn mảnh đất rộng lớn như thế này, lại cảm thấy bản thân quả thực đã lo lắng quá nhiều, bèn hỏi một câu: "Cậu trồng hết chỗ này thì diện tích phải lớn đến mức nào nhỉ?"

Giản Ninh đáp: "Hai mươi mốt mẫu."

Long Vũ sửng sốt đến nín thở.

"Cậu thực sự không cân nhắc việc bán rau sao? Tôi cảm giác là đống rau này chắc chắn bố mẹ và mợ tôi sẽ thích lắm, họ đều sẽ trở thành khách hàng trung thành của cậu cho mà xem."

Dù sao thì cũng đã có bưởi và lá khoai lang làm tiền đề, tối qua Long Vũ cũng đã nếm thử hương vị của những món này rồi.

Cô ấy có thể tưởng tượng được, khi hôm nay mang những món này về, người nhà nhất định sẽ vô cùng yêu thích.

"Tạm thời sẽ không bán đâu." Ánh mắt Giản Ninh nhìn xa xăm về phía chân trời, vỗ vai Long Vũ, đột nhiên nói với vẻ đầy tâm huyết: "Tiểu Vũ, thực ra.. Tôi có một ước mơ."

Long Vũ ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: "Ước mơ gì vậy?"

Giản Ninh nhìn vào mắt cô ấy, trả lời một cách rất chân thành: "Hy vọng sẽ có thật nhiều người thích rau củ tôi trồng, trở thành một blogger nông thôn sở hữu 1.265.403 người hâm mộ."

Long Vũ giật mình, không phải vì điều gì khác mà là: "Ước mơ của cậu, đến cả số lượng người hâm mộ cũng cụ thể như vậy á?"

Giản Ninh nhìn nhiệm vụ gia tăng uy danh tông môn.

[Nhiệm vụ: Phát triển tín đồ môn phái 2/1.265.402]

Chỉ có duy nhất hai tín đồ và họ đang ở ngay trước mắt cô.

Ánh mắt Giản Ninh tràn đầy kỳ vọng nhìn cô ấy: "Đúng vậy, nên trên con đường biến ước mơ thành hiện thực, cậu có thể giúp tôi, tôi rất biết ơn. Cậu đừng cảm thấy ngại chỉ vì đã giúp tôi hái nhiều rau như vậy."

Đột nhiên Long Vũ cảm thấy trọng trách trên vai mình thật nặng nề, ánh mắt cô ấy trở nên kiên định: "Yên tâm, tôi nhất định sẽ giới thiệu cho tất cả những người xung quanh cùng biết."

Khi Trương Nam và Long Vũ rời đi, không chỉ cốp xe đã bị nhét đầy kín, mà Long Vũ còn gọi tài xế riêng của gia đình lái thêm hai chiếc xe nữa đến.

Mới vừa xếp xong một đống rau củ, hơn năm mươi quả bưởi, lại hái thêm ít mận và nho, tất cả đều được đóng gói mang đi.

Giản Ninh quay về một mình cũng không để bản thân rảnh rỗi, cô liền mở ứng dụng livestream Phong Khởi lên.

Bên dưới video vừa đăng ngày hôm qua, cô đã thiết lập một chương trình bốc thăm trúng thưởng.

Tuy là đồ miễn phí nhưng số người tham gia vẫn không nhiều, ít hơn rất nhiều so với những gì Giản Ninh tưởng tượng.

Dù sao thì đây cũng là mạng ảo, cách nhau qua một sợi dây cáp, con người luôn có nỗi sợ với những điều chưa biết nên không dám dễ dàng trải nghiệm.

Đặc biệt lại còn là đồ ăn vào miệng, người ta chỉ sợ lỡ như có chuyện gì không hay xảy ra.

Nhưng lượng fan của cô vẫn tăng thêm hơn một trăm người.

Hơn một trăm người đã tham gia rút thăm trúng thưởng và mười suất trúng thưởng đã có kết quả.

Sau khi trúng thưởng, hệ thống của livestream Phong Khởi sẽ để người trúng giải điền đầy đủ các thông tin như địa chỉ, số điện thoại, thật sự rất tiện lợi, giúp cô không cần phải liên lạc với từng người một nữa.

Cô sắp xếp gọn gàng số rau củ vừa hái lúc sáng.

Rau tươi gửi qua chuyển phát nhanh thường dễ bị mất nước.

Cô đã chia sẵn thành mỗi phần khoảng 4 ký.

Dù sao đã nói là năm cân, nên dù có đóng gói dư ra một chút cũng tuyệt đối không được thiếu hụt.

Có như vậy mới xây dựng được sự tin tưởng bước đầu.

Mỗi phần rau củ bao gồm ba loại: Cải thìa, đọt đậu hà lan và xà lách, tất cả đều được đóng gói kỹ trong túi giấy kraft.

Sau đó, cô dùng điện thoại đặt dịch vụ chuyển phát nhanh đến lấy hàng tận nhà. Đó là loại đắt nhất, chuyên dành cho thực phẩm tươi sống, gửi trong ngày và có thể đến nơi ngay vào ngày hôm sau.

Nhân viên chuyển phát nhanh gọi điện trao đổi với cô trước khi đến nhà.

"Chào cô, tôi sẽ đến lấy hàng vào khoảng 11: 30, cô chắc chắn là mình đang ở khu biệt thự Hoa Duyệt đúng không?"

Giản Ninh: "Ừm, đúng vậy."

Giọng nói của nhân viên chuyển phát nhanh hơi run rẩy: "Cái đó.. Không phải bên trong biệt thự Hoa Duyệt có ma sao? Nghe nói còn là ma nữ nữa, không phải chứ cô gái, cô thực sự sống ở bên trong đó à?"

Giản Ninh nghe ra rồi, anh ta là đang sợ cô là ma nữ đó.

Cô sực nhớ mình cũng đang định ra ngoài mua ít đồ, liền nói: "Vậy mười một giờ rưỡi tôi đợi anh ở cổng chính nhé."

"Được." Nhân viên chuyển phát nhanh thở phào nhẹ nhõm: "Vậy làm phiền cô nhé, tôi tới ngay đây."

Rồi cúp máy.

Giản Ninh lấy một chiếc xe đẩy, đặt mười túi bánh bao nhân rau lên xe rồi kéo đi.

Đám gà con trong sân thấy cô ra ngoài liền vỗ đôi cánh nhỏ, chạy về phía cô, cứ mổ tới mổ lui lên đôi giày.

Giản Ninh thấy đau cả đầu.

Cô ra ngoài chính là định đi mua vật liệu cần thiết để làm hàng rào chuồng gà.

Trước đó vì không có tiền nên mới chưa mua.

Giờ đã có một triệu tệ từ trên trời rơi xuống do người thân gửi đến, nên mua thôi.

Dạo này rõ ràng bữa nào cũng cho ăn đầy đủ rau xanh với hạt kê, không để chúng đói bữa nào, thế mà đám gà con vẫn mổ gần trụi thảm cỏ ngoài sân.

Thấy lũ gà con cứ lao thẳng vào cái giỏ đẩy sau lưng mình để mổ bánh bao nhân rau.

Cô nhanh tay lẹ mắt nhấc chiếc xe đẩy lên, rồi xoay người đẩy cửa gỗ bước ra ngoài và đóng cửa lại, động tác vô cùng dứt khoát.

Hôm nay phải chuyển chỗ cho chúng thôi.

Bắt buộc phải chuyển.

Đến cổng lớn, nhân viên chuyển phát nhanh đến lấy kiện hàng, trước khi rời đi còn nhìn Giản Ninh với ánh mắt đầy phức tạp.

"Cô gái à, cô ở trong này thì nên cẩn thận một chút, thật sự có ma đấy, tôi không lừa cô đâu."

(Còn tiếp)
 
845 ❤︎ Bài viết: 122 Tìm chủ đề
Chương 22: Ăn chay

Giản Ninh đã ở biệt thự một thời gian rồi, nhưng thực sự là chưa từng gặp con ma nào cả.

Nhưng vì đối phương có ý tốt nhắc nhở, nên Giản Ninh cũng không phản bác lại, chỉ lịch sự cảm ơn: "Cảm ơn đã nhắc nhở."

Cô đến chợ vật liệu xây dựng mua lưới dây thép và cọc.

Người bán hàng biết cô muốn xây chuồng gà nên đã giới thiệu cho cô vài người thợ nhanh nhẹn.

Giản Ninh quyết định chọn khu vực xung quanh rừng trúc để xây chuồng.

Phạm vi rất rộng, bên trong toàn là cỏ dại, đủ để đám gà con tha hồ tung tăng chạy nhảy.

Các thợ cùng nhau làm việc và hoàn thành xong trong một ngày.

Lưới dây thép vây thành một vòng tròn lớn, chừa lại một cánh cửa ở khu vực gần biệt thự.

Giản Ninh bắt những con gà con đang lớn dần trong sân, tất cả đều được cho vào chuồng gà mới.

Vừa bước vào bụi cỏ, đám gà con giống như lạc vào thiên đường của những bữa tiệc buffet, chúng vỗ cánh bành bạch, mổ lấy mổ để những lá rau dại non mơn mởn.

Còn những lá già thì chúng lại không thích.

Kén ăn rồi đây.

-

Nhà họ Long.

Long Phi về đến nhà, đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức trong không khí, lại thấy trên bàn nhiều rau xanh như vậy, ngạc nhiên hỏi: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì thế này? Mọi người định đổi sang ăn chay cùng tôi hết à? Ngay cả lẩu cũng là đồ chay luôn."

Bản thân ông ấy là người ăn chay, nhưng ông ấy hiếm khi thấy một bữa ăn toàn rau như thế này ở nhà.

Chẳng vì lý do gì khác, bởi vợ và con gái ông ấy đều là những người thích ăn thịt.

Long Phi tự mình ăn chay, nhưng ông ấy không hề ép buộc người nhà phải theo mình.

"Mấy loại rau này đều là con gái mang về, nên dì Lưu làm hơi nhiều một chút." Bà Long cầm đôi đũa dùng chung, cho phần tần ô tươi bên cạnh vào nồi canh tam tiên đang sôi sùng sục, rồi giục chồng: "Chỉ đợi mình ông nữa thôi đấy, mau ngồi xuống ăn cơm đi."

Tần ô rất non, chỉ cần cho vào nồi một hai phút là có thể vớt ra ăn được rồi.

Long Phi vừa rửa tay xong quay lại, vợ đã gắp tần ô vào bát cho ông ấy.

Ông ấy lau tay, cầm đũa lên, chấm tần ô vào nước xốt lẩu rồi cho vào miệng nhai kỹ.

"Ôi!" Long Phi nuốt một miếng tần ô vào bụng: "Vị tần ô này đậm đà thật đấy, đã bao lâu rồi tôi mới lại được ăn loại có hương vị như thế này nhỉ."

Khuôn mặt Long Vũ đầy vẻ tự hào nói: "Bố ơi, ngon không ạ?"

Long Phi gắp một miếng cải thìa trước mặt, nếm thử rồi hài lòng gật đầu: "Ừm, ngon lắm. Đồ con gái bố mang về thì chắc chắn là ngon rồi."

"Bố ơi, đây không phải công lao của con đâu, là do bạn con trồng giỏi đấy ạ." Long Vũ đang ăn cơm cũng không quên việc chính: "Đúng rồi bố mẹ, hai người nhấn theo dõi tài khoản livestream Phong Khởi của bạn con nhé. Rau của cô ấy không bán đâu, chỉ để tặng qua rút thăm trúng thưởng thôi."

Long Vũ vừa nói vừa lấy điện thoại ra, mở ứng dụng livestream Phong Khởi rồi chia sẻ trang cá nhân cho bố mẹ xem.

Ở công ty, Long Phi là một vị tổng tài lạnh lùng, nhưng khi về nhà lại là một người chồng, người bố vô cùng mẫu mực, hết lòng chiều chuộng vợ con.

"Con gái đã lên tiếng rồi thì chắc chắn ông bố này phải theo dõi thôi."

Long Phi lấy điện thoại ra, nhấn vào trang cá nhân mà con gái đã chia sẻ. Sau khi nhấn theo dõi, ông ấy mới chú ý đến tên của tài khoản này.

"Tên bạn của con đặt nghe cũng độc lạ thật đấy."

Bà Long nhìn thấy cũng mỉm cười: "Chủng Địa Tông? Bạn của con thành lập cái tông môn giáo phái gì thế này? Nghe cũng thú vị đấy."

Long Vũ cười hì đáp: "Thì bản chất thật sự trong con người cô ấy vốn dĩ đã thú vị rồi mà."

"Nhưng Tiểu Vũ này, khi con ra ngoài giao thiệp với người ta, vẫn nên giữ cho mình một chút cảnh giác." Bà Long không yên tâm mà dặn dò: "Có những người sẽ cố tình tiếp cận con, giả vờ làm bạn với con. Con đừng chuyện gì cũng kể hết cho người ta biết, đặc biệt là chuyện trong nhà. Tâm tính con đơn thuần, người khác khéo léo gặng hỏi một chút là con khai ra hết sạch, bên ngoài kẻ lừa đảo nhiều lắm."

Những lời này Long Vũ đã nghe từ nhỏ đến lớn, tai sắp mọc kén luôn rồi.

Cô ấy dùng đũa chung gắp một ít ngọn đậu hà lan đã trụng chín vào bát của mẹ mình: "Mẹ, mau ăn đi, mau ăn đi!"

Bà Long biết cô ấy không muốn nghe, mỉm cười nói: "Mẹ nói những điều này cũng là vì tốt cho con thôi."

"Con biết rồi, biết rồi mà mẹ, con đâu còn là trẻ con nữa." Long Vũ hơi nhíu mày, có chút không vui.

Không phải vì mẹ cô ấy cằn nhằn, mà là theo bản năng cô ấy cảm thấy Giản Ninh không phải loại người như thế, nên cô ấy không muốn nghe mẹ mình nói những điều này.

Vừa nghĩ đến Giản Ninh, giọng điệu của Long Vũ trở nên cực kỳ khẳng định: "Mẹ, con dám đảm bảo cô ấy không phải loại người xấu đó đâu. Vẻ ngoài cô ấy dịu dàng nhưng thực chất bên trong lại rất kiên cường, giống như một mặt trời nhỏ vậy, ở bên cạnh cô ấy con thấy ấm áp và vô cùng nhẹ nhõm."

"Nhưng.." Long Vũ khựng lại một chút, trên mặt lộ rõ vài phần hụt hẫng: "Cô ấy và Nam Nam mới là bạn thân, còn con, không biết có được xem là bạn cô ấy không nữa."

Thấy vẻ mặt thất vọng của con gái, Long Phi vội vàng dỗ dành: "Lẽ nào bảo bối Tiểu Vũ nhà mình lại không kết bạn nổi sao? Bố không tin đâu. Bạn trai của người khác thì mình không được đập chậu cướp hoa, nhưng bạn của bạn thì vẫn có thể kết giao thành bạn của mình mà."

Cảm xúc của Long Vũ đến rồi đi nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã tự mình cân bằng lại được.

Giữa người với người, vốn dĩ phải trải qua thời gian chung sống thì tình cảm mới có thể trở nên sâu đậm.

Trong lòng cô ấy, Giản Ninh đã là một người bạn mà cô ấy rất coi trọng.

"À, đúng rồi bố, con mang nhiều rau về lắm, bố giúp con đem tặng cho mọi người nhé, rồi bảo họ nhấn theo dõi tài khoản của bạn con với. Bạn con rất muốn trở thành một blogger về chủ đề nông thôn, nên con muốn giúp cô ấy."

Long Phi gật đầu đồng ý, nhưng hỏi với vẻ khó hiểu: "Không tặng rau thì vẫn có thể theo dõi được mà?"

"Không được đâu, cô ấy nói rồi, hy vọng mọi người có thể yêu thích rau cô ấy trồng." Long Vũ khẽ nheo mắt lại, nhìn bố mình: "Bố, không được ăn mảnh đâu đấy! Nhiều rau như vậy chúng ta ăn không hết, để hỏng thì phí lắm."

Long Phi: "Biết rồi, biết rồi, bố hứa với con."

-

Ngày hôm sau.

Tại một căn hộ ở Nam Thành.

Có tiếng gõ cửa mấy lần.

Một người phụ nữ trung niên vội vã chạy ra từ bếp: "Tới đây, tới đây."

Trong lòng bà ấy đang tò mò không biết đó là ai.

Mở cửa ra, thấy nhân viên chuyển phát nhanh đang ôm một thùng giấy trên tay.

"Chào bà, có đơn hàng thực phẩm tươi sống của bà, phiền bà ký nhận ạ."

Người phụ nữ lẩm bẩm: "Tôi có mua đồ gì đâu nhỉ."

Nhân viên chuyển phát nhanh nhìn qua phiếu dán trên bưu kiện, xác nhận địa chỉ và số nhà đều chính xác rồi hỏi: "Bà là bà Lưu, số điện thoại đuôi 8973 đúng không ạ?"

Bà Lưu vội vàng gật đầu: "Đúng, là tôi."

Nhân viên chuyển phát nhanh liền khẳng định: "Vậy thì không nhầm đâu, chắc là người nhà mua cho bà đấy."

"Được rồi, vậy cảm ơn cậu nhé."

Bà ấy nhận lấy bưu kiện, rồi đóng cửa lại.

Bà Lưu liếc nhìn phòng ngủ, thở dài một tiếng. Sau khi bố mẹ qua đời, bà ấy lại ly hôn với chồng cũ, giờ chỉ còn lại duy nhất một cô con gái này, làm gì còn người thân nào khác nữa.

Nhưng với tình trạng của con gái bà ấy, làm sao con bé có thể mua đồ trên mạng được chứ.

Tuy nhiên, bà ấy cũng không tự tiện mở ra mà đi đến gõ cửa.

"Tinh Nguyệt, có một đơn hàng gửi đến tận nhà rồi, là đồ con mua hả?"

Cửa phòng mở ra, Lưu Tinh Nguyệt liếc nhìn thùng giấy, đôi mắt trống rỗng suy nghĩ một chút: "Hình như là.. Trúng thưởng trong một đợt rút thăm."

"Rút thăm trúng thưởng sao?" Bà Lưu khẽ mỉm cười.

Vấn đề không nằm ở việc cô ấy có trúng thưởng hay không, mà là ở chỗ cô ấy vốn bị trầm cảm nặng, chẳng còn thiết tha gì với thế gian này nữa. Vậy mà giờ đây cô ấy lại chủ động tham gia rút thăm trúng thưởng, chứng tỏ là bệnh tình đã có khởi sắc rồi.

Bà Lưu đưa chiếc hộp cho cô ấy, tiếp tục hỏi thêm: "Vậy Tinh Nguyệt có muốn xem bên trong là thứ gì không?"

Lưu Tinh Nguyệt lắc đầu từ chối, giọng điệu bình thản nói: "Hình như là loại rau gì đó, mẹ xem nếu ăn được thì nấu, không ăn được thì vứt đi."

Cô ấy đi ra, ngồi xuống ghế sofa.

Con mèo đen bỗng chốc nhảy tót vào lòng, cô ấy đưa tay vuốt ve con mèo nhỏ.

Hôm đó cô ấy tình cờ mở ứng dụng livestream Phong Khởi lên và bắt gặp video của một blogger về cuộc sống nông thôn.

Xưa nay cô ấy vốn không có hứng thú với video ngắn, ấy thế mà lại chẳng hay biết gì mà cứ thế cuốn theo, xem hết lúc nào không hay.

Lại thấy bên dưới có chương trình bốc thăm trúng thưởng, như ma xui quỷ khiến, cô ấy liền nhấn vào một cái.

Hôm qua lại nhận được thông báo trúng thưởng, nhưng cô ấy cũng không mấy hứng thú.

Nhưng chỉ cần mở video của blogger đó lên, những luống rau xanh mướt, hoa tươi dọc đường cùng nhịp sống thường nhật thư thái, video ấy như có ma lực, khiến cả người cô ấy trở nên rất thoải mái.

Cô ấy chỉ thuận tay điền địa chỉ và số điện thoại một chút, không ngờ hàng giao lại đến nhanh như vậy.

(Còn tiếp)
 
845 ❤︎ Bài viết: 122 Tìm chủ đề
Chương 23: Ông anh vô cảm nhưng hay cho tiền

Bà Lưu mở thùng giấy, lấy túi giấy kraft bên trong rồi mở ra, lần lượt lấy từng loại rau bên trong ra.

Bà vừa chia sẻ với con gái vừa nói: "Tinh Nguyệt, có cải thìa, xà lách với đọt đậu Hà Lan nữa này. Rau chuyển phát nhanh đến nơi mà vẫn còn tươi lắm, đủ cho hai mẹ con mình ăn mấy bữa liền. Vận may trúng thưởng của con đúng là tốt thật đấy. Con có muốn ăn không? Trưa nay mẹ sẽ xào một ít luôn."

Lưu Tinh Nguyệt cảm thấy bản thân giống như một khối thịt vô hồn và tê dại.

Dường như phải dùng dao tự cắt mạnh vào mình vài nhát, cô ấy mới có thể cảm nhận được nỗi đau thực sự, cảm nhận được mình vẫn còn đang sống trên thế gian này.

Nhưng lại không muốn để mẹ phải lo lắng, cô ấy buộc bản thân phải từ bỏ những suy nghĩ đó, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt.

"Vâng mẹ, vậy mẹ đem mấy thứ này đi xào đi."

Dù sao thì bất kể ăn gì cô ấy cũng chẳng thấy ngon miệng, cái nào cũng như nhau cả thôi.

Bà Lưu đặt thức ăn xuống, rồi lại lấy từ trong thùng giấy ra một chiếc túi giấy kraft.

"Ơ, lại còn có cả nho nữa này! Không phải chỉ gửi rau củ thôi sao?"

Lưu Tinh Nguyệt nhớ lúc rút thăm trúng thưởng nói là tặng 5 cân rau: "Chắc là blogger tặng thêm."

"Chùm nho này vẫn còn thơm lắm, để mẹ đi rửa một ít." Bà Lưu vui vẻ đi rửa nho, một chùm nho lớn thế này, nếu mua ở siêu thị thì cũng phải tốn đến ba bốn mươi tệ.

Tinh Nguyệt thường ngày phải uống thuốc và đi khám bác sĩ, đó là một khoản chi phí không hề nhỏ.

Vì vậy, về khoản trái cây và đồ ăn vặt, bà Lưu đã tiết kiệm bớt một chút.

Loại nho ngon như thế này, năm nay bà ấy vẫn chưa mua lần nào.

Rửa nho xong, bà ấy bưng ra ngoài.

"Tinh Nguyệt, mau nếm thử đi, đây là nho con trúng thưởng đấy."

Lưu Tinh Nguyệt vốn không có cảm giác thèm ăn với bất cứ thứ gì, chỉ ăn một hai miếng là không muốn ăn nữa, cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Nhưng để mẹ yên lòng, cô ấy đều sẽ nếm thử một chút.

Cô ấy đưa tay hái một trái nho: "Mẹ, mẹ ăn trước đi."

"Được, mẹ ăn nhé." Bà Lưu đưa tay đón lấy trái nho, giọng nói nghẹn ngào.

Nhìn xem, một đứa trẻ ngoan như thế mà lại bị giày vò thành ra nông nỗi này. Nếu ly hôn sớm hơn một chút, liệu có phải đứa trẻ sẽ không đến mức trầm cảm nặng thế này không?

Hốc mắt bà ấy cay cay, ngón tay khẽ bóp nhẹ, lớp vỏ tím bên ngoài quả nho dễ dàng tách ra, phần thịt quả đưa vào miệng.

Vị chua chua ngọt ngọt cùng sự thanh mát đặc trưng của nho tràn ngập khắp các đầu vị giác.

Nỗi buồn phiền của giây trước đã tan biến sạch sành sanh, khuôn mặt bà Lưu viết đầy sự ngạc nhiên vui sướng: "Tinh Nguyệt, nho này ngon quá! Vị rất giống với nho trong vườn của bà ngoại con hồi nhỏ. Tuy là vị chua ngọt, nhưng cái chua lại vừa vặn, vào miệng không hề có chút vị chát nào, chứng tỏ là để chín tự nhiên rồi mới hái xuống. Con mau nếm thử đi!"

Lưu Tinh Nguyệt nhón lấy một quả nho, bỏ vào miệng mình.

Từ nhỏ đến lớn, loại nho mà cô ấy thích ăn nhất chính là loại này. Quả nho căng mọng, mềm mướt, chỉ cần dùng tay bóp nhẹ là lớp vỏ và phần thịt tách rời nhau. Phần thịt quả mọng nước ấy giống như thạch, cứ thế trôi tuột vào trong miệng.

Thịt quả nho vừa chạm vào đầu lưỡi đã thấy vị ngọt thanh và mọng nước.

Cô ấy là người chịu được chua, nên hương vị này đối với cô ấy mà nói chính là ngọt, chẳng tính là chua chút nào.

"Quả thực rất giống mùi vị trong ký ức về vườn nho của bà ngoại."

Hồi nhỏ, vì bố mẹ phải lên thành phố lớn làm thuê kiếm tiền, ông bà nội lại không thích cô ấy vì cô ấy là con gái, nên Lưu Tinh Nguyệt đã lớn lên bên cạnh bà ngoại.

Nhà bà ngoại có một vườn nho rất lớn, cô ấy thường giúp bà bọc túi giấy bảo vệ cho nho.

Bà ngoại sau khi bán hết nho, trên mặt lúc nào cũng cười hớn hở. Bà ngoại còn cho cô ấy vài đồng tiền lẻ để đi mua đồ ăn vặt ở cửa hàng tạp hóa.

Nghĩ tới những chuyện này, Lưu Tinh Nguyệt không còn cảm thấy thân thể đang chơi vơi giữa tầng không nữa, mà đột nhiên lại cảm thấy mọi thứ đã trở nên chân thực hơn.

Cô ấy nói: "Đột nhiên con thấy hơi nhớ bà ngoại."

"Tinh Nguyệt, đợi mẹ nghỉ lễ Quốc khánh, chúng ta về viếng mộ bà ngoại con có được không?" Bà Lưu xúc động nói.

Lưu Tinh Nguyệt gật đầu, đáp lời: "Vâng ạ."

-

Giản Ninh phát hiện con cá vốn định dùng để nấu cá hầm dưa chua đã biến mất.

Quái thật.

Cô nghe thấy tiếng động, bước ra ngoài thì thấy mấy 'tên trộm nhỏ' đang chia chác tang vật ngay trong sân.

Con mèo tam thể dẫn đầu vừa thấy bóng dáng Giản Ninh xuất hiện liền 'meo' lên một tiếng, sau đó ngậm miếng cá chạy mất hút.

Những con mèo khác giống như vừa nghe thấy hai chữ 'chạy mau', đồng loạt ngậm miếng cá rồi nhảy vọt lên như cá chép hóa rồng. Với bộ dạng vô cùng nhanh nhẹn, chúng nhảy khỏi sân nhà cô, nhanh chóng biến mất hút vào trong bụi cỏ.

Chỉ có duy nhất con mèo trắng nhỏ cuối cùng là ngốc nhất, không nhảy qua được, lại còn làm rơi cả miếng cá trong miệng.

Thấy Giản Ninh tiến về phía mình, nó dứt khoát không chạy nữa, mà đứng nguyên tại chỗ kêu 'meo meo' với vẻ hung dữ, muốn hù dọa cô.

Dĩ nhiên, một con mèo con chỉ lớn bằng hai bàn tay thì làm gì có sức uy hiếp nào.

Giản Ninh nhặt miếng cá vừa rơi xuống, ném đến bên chân nó rồi mắng một câu.

"Mèo ngốc."

Con mèo trắng nhỏ thử dò xét rồi tha miếng cá lên, đôi mắt lén lút liếc nhìn cô một cái. Thấy cô không có phản ứng gì, nó liền dùng móng vuốt leo thoăn thoắt lên bức tường, dáng vẻ lấm lét rồi nhanh chóng mất hút.

Không có cá thì chỗ dưa muối này cũng không thể để mua uổng phí được.

Giản Ninh ngẫm nghĩ một lát, trong nhà vẫn còn miến dong (làm từ bột khoai lang) và thịt ba chỉ, làm món dưa muối hầm miến cũng không tệ.

Trong lúc ăn cơm, Giản Ninh cầm điện thoại lên, nhấn mở livestream Phong Khởi xem thử.

Lượng người theo dõi đã tăng thêm vài trăm người, có người đã nhận được rau, đăng video chia sẻ và tag tên cô vô, dưới bài đăng cũng có không ít bình luận khen rau nhà cô ngon.

Nhìn lại nhiệm vụ - phát triển tín đồ môn phái, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi mà đã có tới 37 tín đồ rồi!

Rất tốt, rất tốt, Giản Ninh hài lòng gật đầu.

Giản Ninh không vội vàng lướt qua.

Livestream đang được đề xuất ngay lúc này chính là 'Trời định anh yêu em'.

Nhắc mới nhớ, đây là chương trình giải trí tiên phong trong việc vừa ghi hình vừa phát sóng trực tiếp.

Nghĩa là sẽ phát trực tiếp toàn bộ quá trình, sau đó cũng sẽ được cắt ghép thành các đoạn phim để phát sóng trên Tencent Video.

Nói là chương trình hẹn hò thực tế, nhưng thực chất đây là một chương trình thực tế ăn theo sau khi bộ phim tiên hiệp thần tượng kia bất ngờ nổi đình đám, chủ yếu là để 'chăm sóc' fan CP sau khi phim kết thúc.

Hôm nay vừa hay là ngày đầu tiên chương trình hẹn hò thực tế phát sóng trực tiếp.

Trong cảnh quay, Cố Yến và Tạ Vi Vi cùng với nam phụ và nữ phụ trong phim xuất hiện tại một hòn đảo, đang thưởng thức các món đặc sản địa phương.

Tất nhiên không chỉ đơn thuần là ăn uống, trong suốt quá trình đó, 'phản ứng hóa học' của hai đội cực kỳ bùng nổ.

Giản Ninh ngược lại chẳng thèm quan tâm chuyện đó, cô chỉ đang nghĩ, chương trình phát sóng rồi, nếu mà thú vị thì chẳng phải lượng người theo dõi sẽ tăng vèo vèo sao.

Cô ngẩng đầu nhìn vào tiến độ nhiệm vụ vừa hiện ra từ hệ thống.

Phát triển tín đồ môn phái: 37/1.413.461.

Giản Ninh khẽ day giữa chân mày, nhiệm vụ này thực sự nhất định phải làm sao?

Cô thực ra cũng không có lòng hiếu thắng mạnh mẽ đến thế.

Nhưng mà phần thưởng là cái 'Trận pháp thu thập linh khí' kia, nghe có vẻ thực sự rất đỉnh.

Bây giờ cô mới chỉ biết có hai chiêu thôi: Một là Lược Thi Vân Vũ, hai là tưới nước cho đất.

Mặc dù nói hiện giờ 'Lược Thi Vân Vũ' cũng không thành vấn đề, nhưng để cạn kiệt linh lực đến mức đầu óc choáng váng thì thật sự không đáng.

Còn một chiêu nữa là 'Khai Hoang Tích Địa', cô cũng đã luyện đến mức cực kỳ thành thạo rồi.

Nghĩa là tốc độ khai hoang nhanh hơn, đất đai trở nên màu mỡ hơn một chút. Sau đó thì không còn sau đó nữa, chẳng qua chỉ là một cái 'máy cày chạy bằng cơm' phiên bản hiệu suất cao mà thôi.

Vốn dĩ cuộc sống của cô đã rất hài lòng rồi, nhưng sau khi nếm trải sự kỳ diệu của việc làm chủ thuật pháp và những 'món hời' từ phần thưởng của hệ thống, cô hiện đang trong trạng thái khao khát kiến thức hơn bao giờ hết!

Tu tiên, tu tiên, cô phải tu tiên.

Trận pháp thu thập linh khí, cô nhất định phải đoạt được!

Hơn nữa, hệ thống này vận hành hoàn toàn dựa vào lỗi phần mềm.

Nhỡ đâu nhiệm vụ này thất bại, hệ thống cứ kẹt mãi ở đây không đi tiếp được nữa thì lỗ nặng rồi.

Gần đây cô đã cày liên tục không ít tiểu thuyết tu tiên, thế mà kỹ năng ngự kiếm phi hành mong đợi nhất vẫn chưa học được!

Không được, cô phải nghĩ cách khác thôi.

Trong lúc Giản Ninh đang đau đầu vắt óc suy nghĩ, chiếc điện thoại trong tay cô bỗng rung lên.

Điện thoại reo, màn hình hiển thị: 'Ông anh vô cảm nhưng hay cho tiền'.

Giản Ninh bắt máy.

Ông anh vô cảm nhưng hay cho tiền: "Kết quả giám định quan hệ huyết thống có rồi, Tiểu Ninh, em đúng là em gái ruột của anh không sai vào đâu được. Thứ bảy tuần này, mẹ định tổ chức cho em một buổi tiệc nhận thân đấy."

Giản Ninh vừa mới kịp mấp máy môi định nói chữ 'Không', còn chưa kịp thốt ra lời từ chối hoàn chỉnh thì đã bị ngắt lời.

Ông anh vô cảm nhưng hay cho tiền: "Dạ tiệc tối sẽ khá trang trọng, tốt nhất là em nên mặc lễ phục. Khi đó không chỉ có người của nhà họ Tạ, mà còn có người từ vài gia tộc khác ở Bắc Thành tham gia nữa. Tiểu Ninh, anh biết em không thích cảm giác bị người khác can thiệp. Anh đã bảo trợ lý chuyển cho em năm triệu, em cứ mua những gì mình thích, nếu không đủ tiền thì cứ mở lời bảo anh."

Giản Ninh: "Ừm ừm, được rồi."

(Còn tiếp)
 
845 ❤︎ Bài viết: 122 Tìm chủ đề
Chương 24: Giản Ninh chắc chắn là ghen tị phát điên rồi nhỉ

Năm triệu về tài khoản rất nhanh.

Giản Ninh cảm thấy trợ lý này của anh trai mình làm việc thực sự rất đáng tin cậy, hiệu suất quá nhanh.

Ăn cơm xong, Giản Ninh ôm máy tính xách tay ngồi phịch xuống ghế sofa bắt đầu cắt ghép video.

Thỉnh thoảng lại liếc nhìn tiến độ nhiệm vụ một cái.

Vì chương trình thực tế bắt đầu phát sóng rồi, nên tốc độ tăng fan cũng nhanh kinh khủng.

Giản Ninh thở dài một tiếng, cô muốn làm rạng danh tông môn, nhưng phải làm đến mức nào mới có thể đấu lại được cái chương trình hẹn hò thực tế vốn đã có sẵn lưu lượng và fan phim của người ta cơ chứ. Chẳng thắng nổi chút nào?

Mấy ngày nay cô nỗ lực âm thầm, hết khai hoang lại trồng rau, thế mà một ngày chỉ kiếm được vài chục tín đồ. Trong khi người ta đi chương trình hẹn hò thực tế, phát sóng trực tiếp có một tiếng thôi đã tăng thêm cả chục ngàn lượt theo dõi.

Tình hình thực tế còn tồi tệ hơn cả những gì cô dự tính.

Những chiêu bài mà cô có thể nghĩ ra, cũng chỉ có bấy nhiêu đây thôi.

Giản Ninh đăng video đã cắt ghép chỉnh sửa lên tài khoản livestream của Phong Khởi, bắt đầu một đợt bốc thăm trúng thưởng mới.

Điều kiện thiết lập lần này là theo dõi và chia sẻ, hy vọng sẽ có thêm nhiều người nhìn thấy tài khoản của cô và trở thành những 'tín đồ dự bị' của phái Chủng Địa Tông.

Nhiệm vụ lần này tuy là lấy trứng chọi đá, nhưng không phải là không thể thử một lần.

Giản Ninh nắm chặt tay, vung mạnh lên cao để tự cổ vũ chính mình. Trong lòng cô hạ quyết tâm sắt đá: Từ bỏ là điều tuyệt đối không thể.

-

Trong nước, tại một hòn đảo nọ.

Chương trình <Trời định anh yêu em> được ghi hình dưới hình thức phát sóng trực tiếp, nhưng sau khi buổi quay trong ngày kết thúc, livestream sẽ được tắt đi.

Tạ Vi Vi lên xe trước, mười mấy phút sau Cố Yến mới lên xe.

Mối quan hệ của hai người họ gần như trong giới ai cũng biết, nhưng dù sao vẫn chưa có thông báo chính thức, cộng thêm những rắc rối từ phía Giản Ninh, nên họ chọn cách giữ kín tiếng vào lúc này.

Trợ lý thấy tình hình ổn thỏa bèn xuống xe, đóng cửa lại rồi đứng canh bên cạnh xe.

Không lâu sau, từ trong xe truyền ra tiếng động.

"Ưm a.. Anh nhẹ chút."

Đôi mắt theo dõi của tên trợ lý ngay lập tức trợn ngược lên to như cái chuông đồng, nhìn dáo dác xung quanh để đề phòng có cánh săn ảnh chụp lén.

Bên trong xe.

Sau khi đôi bên vừa trải qua một cuộc nảy lửa kịch liệt.

Tạ Vi Vi ngồi trên đùi Cố Yến, khuôn mặt nóng bừng lên, cô ta ôm lấy cổ anh ta và hỏi: "Tối nay anh có muốn đến phòng em không?"

"Chương trình đang ghi hình, khách sạn lại được sắp xếp tập trung ở một nơi, lúc này nếu để lộ ra tin đồn gì thì sẽ không tốt cho em." Bàn tay lớn của Cố Yến vuốt ve khuôn mặt nóng bừng của cô ta, sau đó luồn qua làn tóc, giữ chặt gáy và đặt thêm một nụ hôn lên trán cô ta.

Tạ Vi Vi yêu chết đi được cái dáng vẻ này của anh ta, vừa mới nãy còn nóng bỏng như lửa, đột nhiên một cái đã trở nên đầy chân tình.

"Em chẳng sợ đâu, nếu có chuyện gì thì cứ để bố em tìm người xóa đi là được, bố thương em lắm."

Cô ta trước nay vẫn luôn giữ dáng vẻ kiêu ngạo của một nàng công chúa, và quả thực cô ta có tư cách đó, dù sao cũng là thiên kim tiểu thư duy nhất của Tạ Tư trưởng.

Cố Yến thì không thế, anh ta không có xuất thân quyền quý. Trong nhà tuy có chút tiền, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để anh ta muốn làm gì thì làm trong cái giới giải trí này.

Anh ta là một kẻ đầy tham vọng. Anh ta không thỏa mãn với việc chỉ làm một diễn viên giỏi, mà khao khát trở thành nhân vật quyền lực ngồi tại bàn chính trong những bữa tiệc tối thượng lưu.

Bởi thứ anh ta nhắm đến không chỉ dừng lại ở tiền bạc, mà còn là tài nguyên và địa vị.

Giản Ninh đúng là rất đáng yêu, nhưng làm sao có thể khiến người ta rung động bằng Tạ Vi Vi và gia thế hiển hách phía sau cô ta chứ.

"Vi Vi, em không quan tâm nhưng anh quan tâm. Anh không muốn vì những lùm xùm với Giản Ninh mà lại kéo em vào, để em bị đám fan cuồng mất não bên phía cô ta mắng chửi vô cớ." Giọng điệu của Cố Yến dịu dàng đầy quyến luyến, dỗ dành người khác vui vẻ vốn là sở trường của anh ta.

Tạ Vi Vi nũng nịu: "Được rồi, nghe theo anh. Có điều Giản Ninh đã rời khỏi giới giải trí rồi, cô ta chẳng gây ra được sóng gió gì đâu. Em điều tra rồi, nhà cô ta ở một huyện nhỏ, chỉ có mỗi một người bà suốt ngày phải nằm viện, anh không cần lo lắng đâu. Lần trước xóa tài khoản weibo của cô ta, cô ta chẳng phải cũng không dám hé răng nửa lời đó sao?"

Cố Yến đau lòng nói: "Vi Vi, chuyện này thật sự làm phiền em và chú rồi."

"Sau này chúng ta là người một nhà rồi, anh đừng khách sáo như thế." Tạ Vi Vi nhìn biểu cảm đáng thương của anh ta, cúi đầu hôn anh ta một cái: "Yên tâm đi, đợi đến thứ bảy tuần này nhà em có một dạ tiệc tối, em sẽ đưa anh cùng tham dự, chính thức giới thiệu anh với bố mẹ và anh trai em. Bữa tiệc đều là những nhân vật có máu mặt ở Bắc Thành, đến lúc đó để anh trai em dẫn anh đi làm quen với mọi người."

Cố Yến ngoan ngoãn như một chú chó Golden, dịu dàng đáp lại: "Được."

-

Vào ban đêm, nhân lúc trời tối đen như mực, Giản Ninh đang tích cực luyện tập thuật pháp.

"Cái chiêu 'Khai Hoang Tích Địa' này phải đợi đến khi lồng ngực có cảm giác thông suốt sau một nhịp nén lại rồi mới sử dụng, hình như hiệu quả sẽ tốt hơn nha!"

Giản Ninh cứ thế lẩm bẩm một mình.

Cô vừa thử, vừa tự nói với chính mình: "Ừm, làm như thế này thì có lẽ linh lực sẽ được điều động dồi dào hơn một chút."

Dù sao thì cũng không có sư phụ nào dạy bảo, những thuật pháp này vốn dĩ đã có sẵn trong trí não, hoàn toàn dựa vào việc cô tự mình mày mò, thử nghiệm từng chút một.

Đôi khi cảm thấy cơ thể không thoải mái, cô sẽ ngay lập tức dừng lại, sợ rằng chỉ một chút bất cẩn sẽ bị tẩu hỏa nhập ma giống như trên phim ảnh.

May sao đến bây giờ, cả hai thuật pháp đều được cô vận dụng khá tốt, chưa từng xảy ra sai sót nào.

Giờ đây chỉ trong cái búng tay, một mẫu đất cũng chỉ là chuyện của vài giây đồng hồ.

Cô có dự cảm rằng, nếu tiếp tục tinh luyện thuật pháp này thêm nữa, đến khi vận dụng đạt tới đỉnh cao, thì dù có muốn tạo ra một hồ nước nhân tạo cũng sẽ đơn giản như việc cử động ngón tay mà thôi.

Luyện tập đến mức mồ hôi nhễ nhại, đầu óc có chút choáng váng, Giản Ninh mới dừng tay, chuẩn bị quay về tắm rửa nghỉ ngơi.

Vừa mới về đến nhà, chiếc điện thoại trong túi quần bỗng rung lên hai hồi.

Cô không quan tâm mà đi rửa tay.

Điện thoại lại rung lên hai cái.

Giản Ninh lau tay, lúc này mới lấy điện thoại ra xem.

Có hai tin nhắn mới.

Giản Ninh mở ra xem thử, hóa ra là một bức ảnh, cô bị dọa cho giật mình.

Thời đại internet này rồi, bao lâu rồi không dùng tin nhắn SMS để nhận ảnh nữa, bộ cước phí tin nhắn không tốn tiền à?

Trong ảnh, dưới ánh sáng mờ ảo, Tạ Vi Vi và Cố Yến đang hôn nhau, nhìn góc độ này thì hình như họ còn đang hôn lưỡi nữa.

Nếu không bàn đến việc Cố Yến là bạn trai cũ của cô, thì cái không khí mờ ảo này kết hợp với bức ảnh kia, nam thanh nữ tú, trông cứ như đang vụng trộm vậy, cực kỳ nóng bỏng và đầy khao khát.

Giản Ninh liếc nhìn số điện thoại lạ, rồi nhấn vào tin nhắn thứ hai bên dưới bức ảnh, là một đoạn ghi âm.

Vừa mở ra, giọng nói quen thuộc của Cố Yến vang lên.

"Bảo bối, em đẹp quá, sao em lại có thể xinh đẹp đến thế này."

"Anh thích em nhiều lắm, bảo bối, em hôn anh một cái có được không?"

"Bảo bối.."

Giản Ninh vẫn chưa nghe hết, cô đang trầm trồ kinh ngạc, hóa ra tin nhắn điện thoại còn có thể gửi được cả âm thanh!

Đây là lần đầu tiên cô biết đến chức năng này đấy.

Điện thoại lại rung lên hai cái, một tin nhắn mới hiện lên ở phía dưới.

[Giản Ninh, A Yến lúc đầu ở bên cô chẳng qua là vì thấy cô đáng thương, muốn giúp cô một tay mà thôi. Anh ấy nói gặp được tôi mới hiểu thế nào là tình yêu đích thực, thế nào là một người phụ nữ thực thụ. Sau này mong cô tự trọng, đừng đăng những gì liên quan đến A Yến lên mạng nữa.]

Khoảnh khắc Giản Ninh nhìn thấy tin nhắn: "..."

Cạn lời, thật sự rất cạn lời.

Vậy nên, đoạn ghi âm này là để đáp trả lại cái video lần trước cô đăng - cái đoạn Cố Yến làm nũng gọi cô là 'bảo bối' đó hả?

Tạ Vi Vi đúng là đồ điên, ghen tuông đến nước này mà vẫn chưa chịu quên cơ đấy.

Cô vốn đã quên bẵng việc video trên weibo của mình bị xóa một cách khó hiểu vì lý do bất khả kháng, vậy mà Tạ Vi Vi lại tự dẫn xác đến tận cửa để làm cô ghê tởm.

Vốn dĩ Giản Ninh đang ôm một bụng lửa giận vì nhiệm vụ làm rạng danh tông môn, đối đầu với chương trình hẹn hò thực tế của Tạ Vi Vi và Cố Yến thì bị đối phương áp đảo hoàn toàn, khiến nhiệm vụ phát triển tín đồ có nguy cơ không hoàn thành.

Được, được, được lắm, vậy thì đừng hòng ai sống sót hết.

Ngón tay Giản Ninh gõ lạch cạch trên màn hình, tốc độ cực nhanh, động tác nhấn gửi tin nhắn mang theo một sự dứt khoát và tàn nhẫn.

Cùng lúc đó.

Tạ Vì Vi nằm trong chăn, nhìn Cố Yến đang ngủ say bên cạnh với khuôn mặt đầy mãn nguyện bỗng nhận được một tin nhắn.

Cô ta chẳng cần nghĩ cũng biết là do người phụ nữ tên Giản Ninh kia gửi tới.

Hừ, phen này chắc chắn Giản Ninh đang ghen tị đến phát điên rồi.

Tạ Vi Vi nhấn mở tin nhắn ra xem, trong phút chốc mặt cô ta bỗng biến sắc!

(Còn tiếp)
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back