47
0
Chương 1
Hai giờ sáng, không gian trong căn phòng ngủ rộng lớn tĩnh mịch đến đáng sợ. Giữa bóng tối bao trùm, tiếng động lạch cạch từ phía cửa ra vào đột ngột vang lên, x. É to. Ạc sự yên bình của đêm muộn.
Y Nhân khẽ động đậy mi mắt, rồi từ từ mở ra. Cô không bật đèn, chỉ lặng lẽ nhìn bóng người đàn ông cao lớn đang mệt mỏi cởi áo khoác ngoài, bước lại gần phía giường ngủ. Mùi hương trên người anh lập tức xộc vào cánh mũi cô không phải mùi trầm hương quen thuộc của anh, mà là một mùi nước hoa nồng đượm, ngọt ngào của phụ nữ.
Là Hứa Thanh.
Ánh trăng nhạt nhòa hắt qua khe rèm cửa, soi rõ gương mặt góc cạnh nhưng đầy mệt mỏi của Chu Thư Sùng. Đôi lông mày của anh nhíu c. H. Ặ. T lại thành một đường thẳng, mang theo sự bực dọc chưa kịp tiêu tán.
Nhìn người đàn ông mà mình từng yêu hơn cả sinh mạng, trái tim Y Nhân bỗng nhiên phẳng lặng như một mặt hồ không một gợn sóng. Cô chống tay ngồi dậy, thanh âm trong trẻo, nhẹ nhàng vang lên trong khoảng không vắng lặng:
"Sao anh lại về? Cãi nhau với cô ta à?"
Chu Thư Sùng khựng lại. Anh dường như không ngờ Y Nhân lại tỉnh giấc vào giờ này, càng không ngờ cô lại hỏi một câu trực diện đến thế. Anh im lặng một lúc lâu, đôi mắt thâm trầm nhìn cô trong bóng tối, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu một cái.
Nếu là bốn năm trước, cái gật đầu này của anh sẽ là mồi lửa thiêu rụi cả tòa nhà này. Y Nhân của năm đó sẽ lao vào anh, cào cấu, khóc lóc, chất vấn anh tại sao lại đối xử với cô như thế, tại sao lại mang mùi của người đàn bà khác về căn nhà của hai người. Cô từng điên cuồng đến mức sống c. H. Ế. T đòi tự t. Ử, chỉ để đổi lấy một ánh mắt đau lòng hay một lời giải thích từ anh.
Nhưng bây giờ, Y Nhân chỉ khẽ vén lọn tóc mai ra sau vành tai, dịu dàng nở một nụ cười thản nhiên. Cô nhẹ giọng an ủi:
"Cô bé đó tính tình được chiều quen rồi, giận dỗi chút thôi. Ngày mai anh mua cho cô ta cái túi hay món trang sức cô ta thích, dỗ một chút là ổn."
Chu Thư Sùng nhìn cô thật sâu. Ánh mắt anh phức tạp, có sự dò xét, có sự kinh ngạc, và dường như.. Có cả một chút hụt hẫng mơ hồ mà chính anh cũng không rõ. Cuối cùng, anh vẫn không nói một lời nào, quay người đi vào phòng tắm.
Y Nhân thản nhiên nằm lại xuống giường, kéo chăn đắp ngang n. G. Ự. C, nhắm mắt lại và bình thản ngủ tiếp như thường lệ.
Bốn năm rồi. Thời gian dài đằng đẵng ấy đủ để mài mòn một người vợ ghen tuông chỉ cần đụng đến là phát điên, biến cô trở thành người bạn tri kỷ "hiểu chuyện" nhất của anh. Chu Thư Sùng nghĩ cô đã bao dung hơn, đã biết suy nghĩ cho đại cục của Chu gia. Nhưng anh không biết, sự hiểu chuyện của một người phụ nữ trong hôn nhân, thực chất chính là bước đầu tiên của sự buông bỏ triệt để.
Bảy giờ sáng, ánh nắng ngày mới tràn vào phòng ăn. Chu Thư Sùng bước ra khỏi phòng ngủ trong bộ vest phẳng phiu, khí chất lại trở về vẻ cao ngạo, lạnh lùng của một vị tổng tài thường nhật.
Anh liếc nhìn Y Nhân đang bận rộn bên bàn ăn, mở miệng hỏi:
"Hôm nay em có lịch gì không?"
"Hẹn người ta đi uống trà." Y Nhân không ngẩng đầu, tay thoăn thoắt múc cháo ra bát, nhẹ nhàng đẩy sang phía đối diện. "Ngồi xuống ăn một chút không?"
Chu Thư Sùng không ngồi. Anh đứng bên cạnh bàn, từ trong túi tài liệu lấy ra một phong bì dày dặn đặt lên mặt bàn đá hoa cương:
"Xem có thích không."
Y Nhân tò mò mở ra, bên trong là hai tấm vé VIP của một buổi triển lãm tranh tầm cỡ quốc tế. Loại vé này số lượng có hạn, người có tiền chưa chắc đã mua được. Cô cẩn thận bỏ vào túi xách, mỉm cười:
"Cảm ơn. Sao tự nhiên lại nhớ tới chuyện đi xem triển lãm?"
"Hứa Thanh thích họa sĩ đó." Chu Thư Sùng dừng lại một chút, giọng nói không chút phập phồng: "Vé thừa thôi."
Vé thừa.
Hóa ra là người tình của anh không đi, hoặc cô ta đòi thứ khác có giá trị hơn, nên tấm vé này mới đến lượt người vợ chính thất như cô thừa hưởng.
Hằng nguyễn
"Tôi gật đầu." Y Nhân tự nhủ trong lòng.
Nếu là trước đây, bát cháo nóng hổi trước mặt chắc chắn đã bị cô hất thẳng vào gương mặt tuấn tú kia của anh. Cô sẽ gào lên rằng cô không cần sự bố thí từ người phụ nữ khác. Nhưng bây giờ, cô đã học được cách không lãng phí đồ ăn, và cũng không lãng phí cảm xúc của chính mình.
Y Nhân yên lặng múc một thìa cháo đưa vào miệng, nhai kỹ rồi nuốt xuống. Vị cháo nhạt nhẽo, giống hệt như cuộc hôn nhân của cô lúc này.
Chu Thư Sùng đứng tại chỗ chờ đợi. Theo thói quen, anh nghĩ cô sẽ hờn dỗi hoặc ít nhất cũng phải bộc lộ chút cảm xúc vặn vẹo. Nhưng thấy cô bình thản đến mức kì lạ, anh khẽ mím môi, xoay người rời đi. Tiếng cửa sập lại vang lên khô khốc.
Không lâu sau khi Chu Thư Sùng đi khỏi, điện thoại của Y Nhân rung lên bần bật trên bàn. Nhìn dãy số lạ hoắc hiển thị trên màn hình, ánh mắt cô hơi tối lại.
Trước kia, cô thuộc kiểu người "thà nghe nhầm còn hơn bỏ lỡ". Mỗi lần có số lạ gọi đến, tim cô lại đập liên hồi vì sợ hãi, sợ hãi sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để nghe thấy giọng nói của người phụ nữ kia, sợ hãi những bằng chứng ngoại tình của chồng mình lại ập đến.
Nhưng thói quen tự ngược đãi bản thân ấy, giờ cô cũng đã bỏ rồi.
Y Nhân bấm nút nghe, trực tiếp bật loa ngoài, tay vẫn thong thả cầm thìa múc cháo.
"Chào chị dâu, em là Hứa Thanh." Đầu dây bên kia vang lên chất giọng nũng nịu, cố ý kéo dài đầy vẻ ngây thơ giả tạo. "Thư Sùng để quên mấy tập tài liệu ở chỗ em, chị có tiện qua nhà em lấy không?"
Y Nhân thổi nhẹ thìa cháo nóng, giọng điệu nhàn nhạt:
"Anh ấy đâu phải không tự đi được, để anh ấy tự lấy là được rồi."
Hứa Thanh ở đầu xe bên kia nghẹn lời một giây, dường như không ngờ thái độ của Y Nhân lại dửng dưng như thế. Cô ta lập tức đổi giọng, mang theo chút uất ức đáng thương:
"Thật ra em muốn nói chuyện với chị dâu. Có vài lời cứ nghẹn trong lòng.."
"Chiều nay tôi bận, hôm khác đi." Y Nhân không có biểu cảm gì, dứt khoát cúp máy.
Thật ra, Y Nhân chẳng phải vị thánh sống rộng lượng gì. Hứa Thanh khiêu khích cô bốn năm lẻ tám ngày, từng tin nhắn, từng bức ảnh, từng lời nhục mạ, cô đều nhớ rõ từng chút một, khắc sâu vào xương tủy.
Ban đầu, cô gái nhỏ Hứa Thanh kia chỉ cần châm một mồi lửa nhỏ là Y Nhân đã bùng lên như ngọn núi lửa. Cô đến công ty anh làm ầm lên, đến tìm Hứa Thanh cấu xé, gây ra không biết bao nhiêu trò cười cho giới thượng lưu nực cười này.
Sau này, nghe lời khuyên của một người chị em trong giới: "Đàn ông ngoại tình thì giữ lấy tiền, giữ lấy thân xác mình, đừng giữ lòng anh ta làm gì", Y Nhân bắt đầu tập trung vào bản thân, đi spa, mua sắm, không còn thèm để ý tới cặp tra nam tiện nữ kia nữa.
Nhưng Hứa Thanh thấy cô im lặng thì lại đổi cách thức.
Cô ta không còn trốn tránh nữa, ngược lại càng chủ động sáp tới. Hôm nay khoe chiếc túi Chu Thư Sùng tặng, ngày mai đăng ảnh chụp màn hình đoạn chat ngọt ngào của hai người họ lên mạng xã hội.
Cuối cùng, có một lần Y Nhân vẫn không chịu nổi, cô tìm đến cô ta để nói lý lẽ. Nhưng cứ náo loạn đến cuối cùng, Chu Thư Sùng vĩnh viễn chỉ tin Hứa Thanh, vĩnh viễn cho rằng Hứa Thanh yếu đuối bị bắt nạt, còn Y Nhân là người đàn bà chrew ngoa, độc ác.
Cô không phục, lại tiếp tục gây sự. Càng làm càng khó coi, cô hoàn toàn rơi vào cái bẫy mang tên "vòng lặp c. H. Ế. T" của sự ghen tuông. Cô biến mình thành một con điên trong mắt chồng.
Còn bây giờ? Dù Hứa Thanh có dùng chiêu trò gì, có khỏa thân đứng trước mặt cô, đối với Y Nhân cũng là vô dụng. Tâm đã c. H. Ế. T, lấy gì để đau?
Ba giờ chiều, tại một phòng trà yên tĩnh mang phong cách cổ điển. Y Nhân ngồi đối diện với cô bạn thân, tiếng nhạc thiền nhẹ nhàng bên tai giúp tâm trạng cô thả lỏng. Thế nhưng, cuộc vui chưa kéo dài được nửa tiếng thì bóng dáng cao lớn của Chu Thư Sùng đột ngột xuất hiện ở cửa phòng Vip.
Anh rất hiếm khi tham gia vào những buổi gặp gỡ riêng tư của cô, hôm nay đúng là chuyện lạ bốn năm mới có một lần.
"Tiện đường." Chu Thư Sùng thản nhiên nói một câu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Y Nhân, tùy ý lật giở cuốn thực đơn.
Cô bạn thân của Y Nhân là người tinh tế, nhìn sắc mặt hai người liền hiểu ý đứng dậy, kiếm cớ rời đi trước.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Y Nhân đặt tách trà xuống, thẳng thắn hỏi:
"Có chuyện gì?"
"Sáng nay Hứa Thanh gọi cho em à?" Chu Thư Sùng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm tư của cô.
"Ừ."
"Cô ấy nói gì?"
Y Nhân khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Còn có thể nói gì nữa?
Chẳng qua là những lời khoe khoang trá hình, những lời ám chỉ rằng anh ở trên giường của cô ta một đêm bảy lần, cuồng nhiệt ra sao ; còn mỗi khi ở bên người vợ danh chính ngôn thuận là cô thì anh lại như một x. Á. C c. H. Ế. T, lạnh lùng và vô cảm đến mức nào.
Nghĩ đến đây, ký ức kinh hoàng của hai năm trước lại ùa về như một cuốn phim tua chậm. Y Nhân vẫn nhớ như in lần đầu tiên cô nhận được cuộc gọi của Hứa Thanh, đó chính là vào ngày kỷ niệm hai năm ngày cưới của cô và anh.
Hôm đó, cô đã chu đáo tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại nhà, mời vài người bạn thân thiết nhất - những người từng chứng kiến tình yêu oanh oanh liệt liệt từ thời đại học của cô và anh đến để chúc mừng. Cô đã mặc chiếc váy đẹp nhất, tự tay vào bếp nấu những món anh thích, và kiên nhẫn chờ anh đến khi bữa tiệc gần tàn.
Cuối cùng, điện thoại vang lên. Từ đầu dây bên kia, không phải lời xin lỗi vì đến muộn, mà là những tiếng thở dốc ám muội, tiếng rên rỉ đầy hoan lạc của một người phụ nữ.
Khi Y Nhân còn đang lúng túng, gương mặt cắt không còn giọt m. Á. U vì tưởng người ta gọi nhầm số, thì đầu bên kia đã vang lên giọng nói của người đàn ông mà cô quen thuộc nhất. Giọng nói trầm thấp, mê loạn nhưng lại đầy vẻ chiếm hữu hung hăng:
"Hứa Thanh, đừng c. Ắ. N."
Bốn chữ, c. H. Ặ. T đứt toàn bộ lòng tự trọng và tình yêu của Y Nhân. Ly rượu trên tay đám bạn đều khựng lại giữa không trung, bầu không khí rơi vào sự nhục nhã tột cùng. Trước khi ra về, ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, họ khuyên hòa chứ không khuyên ly hôn:
"Y Nhân, bây giờ thân phận của Thư Sùng khác xưa rồi, anh ta là chủ tịch một tập đoàn lớn, bên cạnh có quá nhiều cám dỗ. Đợi cậu ấy về, cậu bình tĩnh nói chuyện, tuyệt đối đừng kích động kẻo mất khôn."
Và cô đã nghe theo.
Tối hôm đó, cô và anh ngồi đối diện nhau trong phòng khách vắng lặng đến ba giờ sáng. Cô đã kìm nén mọi sự sụp đổ, không gào lên với anh một câu nào. Chu Thư Sùng cũng đã thừa nhận. Anh quỳ rạp dưới chân cô, nắm c. H. Ặ. T lấy tay cô mà thề thốt: Đó chỉ là nhất thời hồ đồ, anh uống say nên đã nhầm Hứa Thanh thành cô. Anh nói người anh yêu nhất, người duy nhất làm Chu phu nhân chỉ có thể là cô.
Y Nhân đã ngu muội tin vào lời trân trối đó của tình yêu. Cô ngây thơ tưởng rằng chỉ cần mình vạch trần tâm cơ cố ý gọi điện nh. Ụ. C m. Ạ chính thất của Hứa Thanh, Chu Thư Sùng sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của ả nhân tình, từ đó biết đường giữ khoảng cách.
Dù sao, một người đàn ông có cái đầu lạnh trên thương trường như anh, khi bị một người phụ nữ dùng mưu hèn kế bẩn để tính kế tới mức đó, kiểu gì cũng phải tỉnh ngộ và rút kinh nghiệm chứ?
Nhưng anh không. Chu Thư Sùng không những không rời xa Hứa Thanh, ngược lại, sự độc ác, mưu mô của cô ta trong mắt anh lại biến thành: "Vì yêu anh mà cô ấy chuyện gì cũng dám làm". Anh bắt đầu thương hại cô ta, cảm thấy cô ta vì anh mà chịu danh phận lén lút, chịu thiệt thòi.
Anh lén lút sau lưng cô mua cho Hứa Thanh một căn hộ cao cấp ngay trung tâm thành phố, mỗi tháng đều đặn dùng cả núi tiền mặt và thứ tình yêu lệch lạc của mình để nuôi dưỡng ả ta.
Đến lúc đó, Y Nhân mới hoàn toàn tỉnh mộng. Làm gì có chuyện nhận nhầm người? Chu Thư Sùng tỉnh táo hơn ai hết. Hứa Thanh chưa từng là một t. A. I n. Ạ. N hay sự cố ngoài ý muốn trong cuộc đời anh.
Cô ta là lựa chọn của anh.
Còn cô, người vợ tào khang từ thuở cơ hàn, mới chính là người bị anh bỏ lại tại chỗ, c. Ắ. N răng giả vờ rộng lượng để giữ lại cái vỏ bọc hôn nhân thối nát này.
Dòng suy nghĩ quay trở lại thực tại, Y Nhân khẽ chớp mắt, xua đi những ký ức nhuốm màu đau thương. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
"Không có. Cô ấy chỉ hỏi anh có để quên tài liệu không thôi."
Nhưng Y Nhân hiểu rõ Chu Thư Sùng, anh đã cất công đến tận đây hỏi như vậy thì chắc chắn chuyện không đơn giản. Có lẽ, ở một góc độ nào đó, cô lại "vô tình" làm tổn thương đóa hoa sen trắng Hứa Thanh của anh rồi.
Cô đặt chén trà xuống, thanh âm không một chút gợn sóng:
"Có phải cô ta lại nói gì với anh không? Anh cứ nói thẳng, không cần thử tôi. Có phải cô ta nói tôi thuê người hại cô ta? Hay tôi lại tới khu chung cư cô ta ở để kéo băng rôn bôi nhọ danh dự? Anh nói đi, tôi đều có thể giải thích."
Trước đây, cô từng bị Hứa Thanh kích động đến mức làm ra vô số chuyện ngu xuẩn, điên rồ. Mà mỗi lần cô ra tay, Chu Thư Sùng đều "trùng hợp" bắt gặp tận mắt. Trắng đen vừa phân rõ, cô lập tức bị anh gán mác "người đàn bà tâm địa độc ác" và bị đẩy vào lãnh cung.
Bây giờ cô đã khôn ngoan hơn rồi. Cô không vội biện minh, cũng không thèm phản kích. Y Nhân thong thả bưng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, ung dung chờ anh lật bài bài ngửa.
Chu Thư Sùng khựng lại. Nhìn biểu cảm bình tĩnh đến lạnh lùng, thậm chí là có chút mỉa mai của vợ mình, sắc mặt anh bỗng chốc tối sầm xuống. Anh nắm c. H. Ặ. T ngón tay, thanh âm trầm khàn vang lên:
"Cô ấy không nói gì cả."
Hai giờ sáng, không gian trong căn phòng ngủ rộng lớn tĩnh mịch đến đáng sợ. Giữa bóng tối bao trùm, tiếng động lạch cạch từ phía cửa ra vào đột ngột vang lên, x. É to. Ạc sự yên bình của đêm muộn.
Y Nhân khẽ động đậy mi mắt, rồi từ từ mở ra. Cô không bật đèn, chỉ lặng lẽ nhìn bóng người đàn ông cao lớn đang mệt mỏi cởi áo khoác ngoài, bước lại gần phía giường ngủ. Mùi hương trên người anh lập tức xộc vào cánh mũi cô không phải mùi trầm hương quen thuộc của anh, mà là một mùi nước hoa nồng đượm, ngọt ngào của phụ nữ.
Là Hứa Thanh.
Ánh trăng nhạt nhòa hắt qua khe rèm cửa, soi rõ gương mặt góc cạnh nhưng đầy mệt mỏi của Chu Thư Sùng. Đôi lông mày của anh nhíu c. H. Ặ. T lại thành một đường thẳng, mang theo sự bực dọc chưa kịp tiêu tán.
Nhìn người đàn ông mà mình từng yêu hơn cả sinh mạng, trái tim Y Nhân bỗng nhiên phẳng lặng như một mặt hồ không một gợn sóng. Cô chống tay ngồi dậy, thanh âm trong trẻo, nhẹ nhàng vang lên trong khoảng không vắng lặng:
"Sao anh lại về? Cãi nhau với cô ta à?"
Chu Thư Sùng khựng lại. Anh dường như không ngờ Y Nhân lại tỉnh giấc vào giờ này, càng không ngờ cô lại hỏi một câu trực diện đến thế. Anh im lặng một lúc lâu, đôi mắt thâm trầm nhìn cô trong bóng tối, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu một cái.
Nếu là bốn năm trước, cái gật đầu này của anh sẽ là mồi lửa thiêu rụi cả tòa nhà này. Y Nhân của năm đó sẽ lao vào anh, cào cấu, khóc lóc, chất vấn anh tại sao lại đối xử với cô như thế, tại sao lại mang mùi của người đàn bà khác về căn nhà của hai người. Cô từng điên cuồng đến mức sống c. H. Ế. T đòi tự t. Ử, chỉ để đổi lấy một ánh mắt đau lòng hay một lời giải thích từ anh.
Nhưng bây giờ, Y Nhân chỉ khẽ vén lọn tóc mai ra sau vành tai, dịu dàng nở một nụ cười thản nhiên. Cô nhẹ giọng an ủi:
"Cô bé đó tính tình được chiều quen rồi, giận dỗi chút thôi. Ngày mai anh mua cho cô ta cái túi hay món trang sức cô ta thích, dỗ một chút là ổn."
Chu Thư Sùng nhìn cô thật sâu. Ánh mắt anh phức tạp, có sự dò xét, có sự kinh ngạc, và dường như.. Có cả một chút hụt hẫng mơ hồ mà chính anh cũng không rõ. Cuối cùng, anh vẫn không nói một lời nào, quay người đi vào phòng tắm.
Y Nhân thản nhiên nằm lại xuống giường, kéo chăn đắp ngang n. G. Ự. C, nhắm mắt lại và bình thản ngủ tiếp như thường lệ.
Bốn năm rồi. Thời gian dài đằng đẵng ấy đủ để mài mòn một người vợ ghen tuông chỉ cần đụng đến là phát điên, biến cô trở thành người bạn tri kỷ "hiểu chuyện" nhất của anh. Chu Thư Sùng nghĩ cô đã bao dung hơn, đã biết suy nghĩ cho đại cục của Chu gia. Nhưng anh không biết, sự hiểu chuyện của một người phụ nữ trong hôn nhân, thực chất chính là bước đầu tiên của sự buông bỏ triệt để.
Bảy giờ sáng, ánh nắng ngày mới tràn vào phòng ăn. Chu Thư Sùng bước ra khỏi phòng ngủ trong bộ vest phẳng phiu, khí chất lại trở về vẻ cao ngạo, lạnh lùng của một vị tổng tài thường nhật.
Anh liếc nhìn Y Nhân đang bận rộn bên bàn ăn, mở miệng hỏi:
"Hôm nay em có lịch gì không?"
"Hẹn người ta đi uống trà." Y Nhân không ngẩng đầu, tay thoăn thoắt múc cháo ra bát, nhẹ nhàng đẩy sang phía đối diện. "Ngồi xuống ăn một chút không?"
Chu Thư Sùng không ngồi. Anh đứng bên cạnh bàn, từ trong túi tài liệu lấy ra một phong bì dày dặn đặt lên mặt bàn đá hoa cương:
"Xem có thích không."
Y Nhân tò mò mở ra, bên trong là hai tấm vé VIP của một buổi triển lãm tranh tầm cỡ quốc tế. Loại vé này số lượng có hạn, người có tiền chưa chắc đã mua được. Cô cẩn thận bỏ vào túi xách, mỉm cười:
"Cảm ơn. Sao tự nhiên lại nhớ tới chuyện đi xem triển lãm?"
"Hứa Thanh thích họa sĩ đó." Chu Thư Sùng dừng lại một chút, giọng nói không chút phập phồng: "Vé thừa thôi."
Vé thừa.
Hóa ra là người tình của anh không đi, hoặc cô ta đòi thứ khác có giá trị hơn, nên tấm vé này mới đến lượt người vợ chính thất như cô thừa hưởng.
Hằng nguyễn
"Tôi gật đầu." Y Nhân tự nhủ trong lòng.
Nếu là trước đây, bát cháo nóng hổi trước mặt chắc chắn đã bị cô hất thẳng vào gương mặt tuấn tú kia của anh. Cô sẽ gào lên rằng cô không cần sự bố thí từ người phụ nữ khác. Nhưng bây giờ, cô đã học được cách không lãng phí đồ ăn, và cũng không lãng phí cảm xúc của chính mình.
Y Nhân yên lặng múc một thìa cháo đưa vào miệng, nhai kỹ rồi nuốt xuống. Vị cháo nhạt nhẽo, giống hệt như cuộc hôn nhân của cô lúc này.
Chu Thư Sùng đứng tại chỗ chờ đợi. Theo thói quen, anh nghĩ cô sẽ hờn dỗi hoặc ít nhất cũng phải bộc lộ chút cảm xúc vặn vẹo. Nhưng thấy cô bình thản đến mức kì lạ, anh khẽ mím môi, xoay người rời đi. Tiếng cửa sập lại vang lên khô khốc.
Không lâu sau khi Chu Thư Sùng đi khỏi, điện thoại của Y Nhân rung lên bần bật trên bàn. Nhìn dãy số lạ hoắc hiển thị trên màn hình, ánh mắt cô hơi tối lại.
Trước kia, cô thuộc kiểu người "thà nghe nhầm còn hơn bỏ lỡ". Mỗi lần có số lạ gọi đến, tim cô lại đập liên hồi vì sợ hãi, sợ hãi sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để nghe thấy giọng nói của người phụ nữ kia, sợ hãi những bằng chứng ngoại tình của chồng mình lại ập đến.
Nhưng thói quen tự ngược đãi bản thân ấy, giờ cô cũng đã bỏ rồi.
Y Nhân bấm nút nghe, trực tiếp bật loa ngoài, tay vẫn thong thả cầm thìa múc cháo.
"Chào chị dâu, em là Hứa Thanh." Đầu dây bên kia vang lên chất giọng nũng nịu, cố ý kéo dài đầy vẻ ngây thơ giả tạo. "Thư Sùng để quên mấy tập tài liệu ở chỗ em, chị có tiện qua nhà em lấy không?"
Y Nhân thổi nhẹ thìa cháo nóng, giọng điệu nhàn nhạt:
"Anh ấy đâu phải không tự đi được, để anh ấy tự lấy là được rồi."
Hứa Thanh ở đầu xe bên kia nghẹn lời một giây, dường như không ngờ thái độ của Y Nhân lại dửng dưng như thế. Cô ta lập tức đổi giọng, mang theo chút uất ức đáng thương:
"Thật ra em muốn nói chuyện với chị dâu. Có vài lời cứ nghẹn trong lòng.."
"Chiều nay tôi bận, hôm khác đi." Y Nhân không có biểu cảm gì, dứt khoát cúp máy.
Thật ra, Y Nhân chẳng phải vị thánh sống rộng lượng gì. Hứa Thanh khiêu khích cô bốn năm lẻ tám ngày, từng tin nhắn, từng bức ảnh, từng lời nhục mạ, cô đều nhớ rõ từng chút một, khắc sâu vào xương tủy.
Ban đầu, cô gái nhỏ Hứa Thanh kia chỉ cần châm một mồi lửa nhỏ là Y Nhân đã bùng lên như ngọn núi lửa. Cô đến công ty anh làm ầm lên, đến tìm Hứa Thanh cấu xé, gây ra không biết bao nhiêu trò cười cho giới thượng lưu nực cười này.
Sau này, nghe lời khuyên của một người chị em trong giới: "Đàn ông ngoại tình thì giữ lấy tiền, giữ lấy thân xác mình, đừng giữ lòng anh ta làm gì", Y Nhân bắt đầu tập trung vào bản thân, đi spa, mua sắm, không còn thèm để ý tới cặp tra nam tiện nữ kia nữa.
Nhưng Hứa Thanh thấy cô im lặng thì lại đổi cách thức.
Cô ta không còn trốn tránh nữa, ngược lại càng chủ động sáp tới. Hôm nay khoe chiếc túi Chu Thư Sùng tặng, ngày mai đăng ảnh chụp màn hình đoạn chat ngọt ngào của hai người họ lên mạng xã hội.
Cuối cùng, có một lần Y Nhân vẫn không chịu nổi, cô tìm đến cô ta để nói lý lẽ. Nhưng cứ náo loạn đến cuối cùng, Chu Thư Sùng vĩnh viễn chỉ tin Hứa Thanh, vĩnh viễn cho rằng Hứa Thanh yếu đuối bị bắt nạt, còn Y Nhân là người đàn bà chrew ngoa, độc ác.
Cô không phục, lại tiếp tục gây sự. Càng làm càng khó coi, cô hoàn toàn rơi vào cái bẫy mang tên "vòng lặp c. H. Ế. T" của sự ghen tuông. Cô biến mình thành một con điên trong mắt chồng.
Còn bây giờ? Dù Hứa Thanh có dùng chiêu trò gì, có khỏa thân đứng trước mặt cô, đối với Y Nhân cũng là vô dụng. Tâm đã c. H. Ế. T, lấy gì để đau?
Ba giờ chiều, tại một phòng trà yên tĩnh mang phong cách cổ điển. Y Nhân ngồi đối diện với cô bạn thân, tiếng nhạc thiền nhẹ nhàng bên tai giúp tâm trạng cô thả lỏng. Thế nhưng, cuộc vui chưa kéo dài được nửa tiếng thì bóng dáng cao lớn của Chu Thư Sùng đột ngột xuất hiện ở cửa phòng Vip.
Anh rất hiếm khi tham gia vào những buổi gặp gỡ riêng tư của cô, hôm nay đúng là chuyện lạ bốn năm mới có một lần.
"Tiện đường." Chu Thư Sùng thản nhiên nói một câu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Y Nhân, tùy ý lật giở cuốn thực đơn.
Cô bạn thân của Y Nhân là người tinh tế, nhìn sắc mặt hai người liền hiểu ý đứng dậy, kiếm cớ rời đi trước.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Y Nhân đặt tách trà xuống, thẳng thắn hỏi:
"Có chuyện gì?"
"Sáng nay Hứa Thanh gọi cho em à?" Chu Thư Sùng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm tư của cô.
"Ừ."
"Cô ấy nói gì?"
Y Nhân khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Còn có thể nói gì nữa?
Chẳng qua là những lời khoe khoang trá hình, những lời ám chỉ rằng anh ở trên giường của cô ta một đêm bảy lần, cuồng nhiệt ra sao ; còn mỗi khi ở bên người vợ danh chính ngôn thuận là cô thì anh lại như một x. Á. C c. H. Ế. T, lạnh lùng và vô cảm đến mức nào.
Nghĩ đến đây, ký ức kinh hoàng của hai năm trước lại ùa về như một cuốn phim tua chậm. Y Nhân vẫn nhớ như in lần đầu tiên cô nhận được cuộc gọi của Hứa Thanh, đó chính là vào ngày kỷ niệm hai năm ngày cưới của cô và anh.
Hôm đó, cô đã chu đáo tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại nhà, mời vài người bạn thân thiết nhất - những người từng chứng kiến tình yêu oanh oanh liệt liệt từ thời đại học của cô và anh đến để chúc mừng. Cô đã mặc chiếc váy đẹp nhất, tự tay vào bếp nấu những món anh thích, và kiên nhẫn chờ anh đến khi bữa tiệc gần tàn.
Cuối cùng, điện thoại vang lên. Từ đầu dây bên kia, không phải lời xin lỗi vì đến muộn, mà là những tiếng thở dốc ám muội, tiếng rên rỉ đầy hoan lạc của một người phụ nữ.
Khi Y Nhân còn đang lúng túng, gương mặt cắt không còn giọt m. Á. U vì tưởng người ta gọi nhầm số, thì đầu bên kia đã vang lên giọng nói của người đàn ông mà cô quen thuộc nhất. Giọng nói trầm thấp, mê loạn nhưng lại đầy vẻ chiếm hữu hung hăng:
"Hứa Thanh, đừng c. Ắ. N."
Bốn chữ, c. H. Ặ. T đứt toàn bộ lòng tự trọng và tình yêu của Y Nhân. Ly rượu trên tay đám bạn đều khựng lại giữa không trung, bầu không khí rơi vào sự nhục nhã tột cùng. Trước khi ra về, ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, họ khuyên hòa chứ không khuyên ly hôn:
"Y Nhân, bây giờ thân phận của Thư Sùng khác xưa rồi, anh ta là chủ tịch một tập đoàn lớn, bên cạnh có quá nhiều cám dỗ. Đợi cậu ấy về, cậu bình tĩnh nói chuyện, tuyệt đối đừng kích động kẻo mất khôn."
Và cô đã nghe theo.
Tối hôm đó, cô và anh ngồi đối diện nhau trong phòng khách vắng lặng đến ba giờ sáng. Cô đã kìm nén mọi sự sụp đổ, không gào lên với anh một câu nào. Chu Thư Sùng cũng đã thừa nhận. Anh quỳ rạp dưới chân cô, nắm c. H. Ặ. T lấy tay cô mà thề thốt: Đó chỉ là nhất thời hồ đồ, anh uống say nên đã nhầm Hứa Thanh thành cô. Anh nói người anh yêu nhất, người duy nhất làm Chu phu nhân chỉ có thể là cô.
Y Nhân đã ngu muội tin vào lời trân trối đó của tình yêu. Cô ngây thơ tưởng rằng chỉ cần mình vạch trần tâm cơ cố ý gọi điện nh. Ụ. C m. Ạ chính thất của Hứa Thanh, Chu Thư Sùng sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của ả nhân tình, từ đó biết đường giữ khoảng cách.
Dù sao, một người đàn ông có cái đầu lạnh trên thương trường như anh, khi bị một người phụ nữ dùng mưu hèn kế bẩn để tính kế tới mức đó, kiểu gì cũng phải tỉnh ngộ và rút kinh nghiệm chứ?
Nhưng anh không. Chu Thư Sùng không những không rời xa Hứa Thanh, ngược lại, sự độc ác, mưu mô của cô ta trong mắt anh lại biến thành: "Vì yêu anh mà cô ấy chuyện gì cũng dám làm". Anh bắt đầu thương hại cô ta, cảm thấy cô ta vì anh mà chịu danh phận lén lút, chịu thiệt thòi.
Anh lén lút sau lưng cô mua cho Hứa Thanh một căn hộ cao cấp ngay trung tâm thành phố, mỗi tháng đều đặn dùng cả núi tiền mặt và thứ tình yêu lệch lạc của mình để nuôi dưỡng ả ta.
Đến lúc đó, Y Nhân mới hoàn toàn tỉnh mộng. Làm gì có chuyện nhận nhầm người? Chu Thư Sùng tỉnh táo hơn ai hết. Hứa Thanh chưa từng là một t. A. I n. Ạ. N hay sự cố ngoài ý muốn trong cuộc đời anh.
Cô ta là lựa chọn của anh.
Còn cô, người vợ tào khang từ thuở cơ hàn, mới chính là người bị anh bỏ lại tại chỗ, c. Ắ. N răng giả vờ rộng lượng để giữ lại cái vỏ bọc hôn nhân thối nát này.
Dòng suy nghĩ quay trở lại thực tại, Y Nhân khẽ chớp mắt, xua đi những ký ức nhuốm màu đau thương. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
"Không có. Cô ấy chỉ hỏi anh có để quên tài liệu không thôi."
Nhưng Y Nhân hiểu rõ Chu Thư Sùng, anh đã cất công đến tận đây hỏi như vậy thì chắc chắn chuyện không đơn giản. Có lẽ, ở một góc độ nào đó, cô lại "vô tình" làm tổn thương đóa hoa sen trắng Hứa Thanh của anh rồi.
Cô đặt chén trà xuống, thanh âm không một chút gợn sóng:
"Có phải cô ta lại nói gì với anh không? Anh cứ nói thẳng, không cần thử tôi. Có phải cô ta nói tôi thuê người hại cô ta? Hay tôi lại tới khu chung cư cô ta ở để kéo băng rôn bôi nhọ danh dự? Anh nói đi, tôi đều có thể giải thích."
Trước đây, cô từng bị Hứa Thanh kích động đến mức làm ra vô số chuyện ngu xuẩn, điên rồ. Mà mỗi lần cô ra tay, Chu Thư Sùng đều "trùng hợp" bắt gặp tận mắt. Trắng đen vừa phân rõ, cô lập tức bị anh gán mác "người đàn bà tâm địa độc ác" và bị đẩy vào lãnh cung.
Bây giờ cô đã khôn ngoan hơn rồi. Cô không vội biện minh, cũng không thèm phản kích. Y Nhân thong thả bưng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, ung dung chờ anh lật bài bài ngửa.
Chu Thư Sùng khựng lại. Nhìn biểu cảm bình tĩnh đến lạnh lùng, thậm chí là có chút mỉa mai của vợ mình, sắc mặt anh bỗng chốc tối sầm xuống. Anh nắm c. H. Ặ. T ngón tay, thanh âm trầm khàn vang lên:
"Cô ấy không nói gì cả."
