Bạn được Hoang Moc Lan mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1 người đang xem
Bài viết: 109 Tìm chủ đề
705 0
Gửi tới cậu!

Những người từng thân thiết, của tôi!

Nghe thật nực cười nhỉ?

Mãi mãi? Lâu dài? Thoáng qua?

Nghe thật dễ dàng

Lại khiến tôi điên loạn

Tôi đã làm cái quái gì thế?

Đã làm cái quái gì vậy?

Tin tưởng, hi vọng, kiên nhẫn, chờ đợi?

Ngu ngốc! Cuồng dại! Mất trí

Tôi là một kẻ bám theo, phiền phức và ấu trĩ

Nhơ bẩn, thấp hèn, chán ghét

Vì vậy mà, các người, đã làm như thế à?

Như một thứ đồ cũ dùng xong bị vứt bỏ

Chà đạp, giẫm nát!

Cần thì đến

Thích thì trả lời

Không thích thì im lặng

Vui vẻ thì ở lại

Mệt mỏi thì quay đi

Ban phát chút lòng thương hại?

Thật thảm thương!

Vốn dĩ là một thứ tồn tại chẳng đáng nhắc tới

Có cũng được, không có cũng thế

Còn đòi hỏi thêm được điều gì đây?

Điều nực cười nhất là

Vốn dĩ chẳng là ai, vốn dĩ chẳng quan trọng

Lại cứ ngỡ bản thân có giá trị

Ngu ngốc nhất là

Tôi vẫn cứ day dứt, cứ mãi nghĩ tới không quên

Chán ghét nhất là

Tổn thương chính mình vì những người, như cậu

Im lặng?

Cũng phải,

Cậu im lặng, tôi điên loạn

Tôi im lặng,

Cậu lặng im

Tôi tự hỏi là, dù một ngày tôi biến mất

Cậu, cũng sẽ chẳng biết được đâu

Mà cũng sẽ chẳng cần biết

Vì đâu để ý

Im lặng thì mặc

Người như tôi,

Sống chết thế nào

Cũng chẳng liên quan

Chỉ là bỏ lại một thứ

Từng dùng

Tôi thua!

Luôn thua!

Và giờ thì,

Chẳng còn gì nữa

Sẽ chẳng gì còn có thể trở lại

Tôi hận!

Nếu đã đi, xin hãy đi thật xa

Đừng bao giờ quay đầu

Đừng bao giờ xuất hiện

Đừng để tôi nhìn thấy cậu

Đi khuất mắt tôi

Biến đi!

Đừng nhớ lại!
 
Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Bạn ơi.

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao mà tâm trạng của b lại tệ đến vậy rồi.

Chuyện của bạn làm tôi rùng mình nhớ lại chuyện của tôi.

Cũng là đối mặt với 1 sự im lặng đến gai người

Bản thân càng nồng nhiệt.

Đối phương càng lạnh lẽo.

Thật may mắn.

Tôi. Cuối cùng cũng tìm ra được trọng yếu của mình.

Cái gì mới là quan trọng của mình.

Hy vọng rồi bạn cũng vậy.

Bởi vì bạn có điên cuồng thế nào.

Cũng k phải là mối bận tâm.

Bạn có chán đến mức tiều tụy cũng thế thôi.

Tôi chỉ muốn nói rằng. THÂN THỂ là của mình.

Thật đáng tiếc nếu những gì tốt đẹp của mình lại bị tiều tụy vì kẻ khác.

Càng đáng tiếc khi kẻ đó lại không xứng đáng.

Mong bạn sẽ bình tâm trở lại.

Ngày nắng lên rồi. B sẽ lại được yêu thương.
 
Bài viết: 109 Tìm chủ đề
Bạn ơi.

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao mà tâm trạng của b lại tệ đến vậy rồi.

Chuyện của bạn làm tôi rùng mình nhớ lại chuyện của tôi.

Cũng là đối mặt với 1 sự im lặng đến gai người

Bản thân càng nồng nhiệt.

Đối phương càng lạnh lẽo.

Thật may mắn.

Tôi. Cuối cùng cũng tìm ra được trọng yếu của mình.

Cái gì mới là quan trọng của mình.

Hy vọng rồi bạn cũng vậy.

Bởi vì bạn có điên cuồng thế nào.

Cũng k phải là mối bận tâm.

Bạn có chán đến mức tiều tụy cũng thế thôi.

Tôi chỉ muốn nói rằng. THÂN THỂ là của mình.

Thật đáng tiếc nếu những gì tốt đẹp của mình lại bị tiều tụy vì kẻ khác.

Càng đáng tiếc khi kẻ đó lại không xứng đáng.

Mong bạn sẽ bình tâm trở lại.

Ngày nắng lên rồi. B sẽ lại được yêu thương.

Điểm trọng yếu? Thật ra đã tìm thấy từ lâu.

Nhưng yêu thương, thì không cần nữa

Chỉ là vứt bỏ đi

Con người của lúc trước mà thôi

Sẽ chẳng vì gì mà nuối tiếc nữa

Đi rồi thì đi hết đi

Như nào cũng được

Với tôi không còn quan trọng nữa
 
Bài viết: 34 Tìm chủ đề
Nếu trọng yếu của mình đã tìm được.

Hà cớ chi bận lòng những thứ đã vứt bỏ.

Bạn còn nóng nảy.

Bạn còn hận

Nghĩa là bạn còn nắm chặt chưa buông.

Nếu đã quyết định buông.

Thì như người còn lại.

K còn nhắc. K còn hận. K còn phải nhọc lòng.

Đời còn dài.

Từng thời điểm có những cái m nghĩ là cần lắm. K có k sống nổi.

Cũng có cái lại bất cần.

Ừ thì cũng k cần.

K cần thì thôi hờn hận.

Nhắc cái bạn thấy vui ấy.

Chứ có nên ủ uất mà phản ứng tiêu cực như bạn đang vậy?

B tự biết. Có đáng k.
 
Bài viết: 109 Tìm chủ đề
Thâ

Nếu trọng yếu của mình đã tìm được.

Hà cớ chi bận lòng những thứ đã vứt bỏ.

Bạn còn nóng nảy.

Bạn còn hận

Nghĩa là bạn còn nắm chặt chưa buông.

Nếu đã quyết định buông.

Thì như người còn lại.

K còn nhắc. K còn hận. K còn phải nhọc lòng.

Đời còn dài.

Từng thời điểm có những cái m nghĩ là cần lắm. K có k sống nổi.

Cũng có cái lại bất cần.

Ừ thì cũng k cần.

K cần thì thôi hờn hận.

Nhắc cái bạn thấy vui ấy.

Chứ có nên ủ uất mà phản ứng tiêu cực như bạn đang vậy?

B tự biết. Có đáng k.

Thật ra không phải nói không nghĩ là có thể làm được, nếu không thì tâm trạng cũng đã không như vậy. Chính vì vậy nên t mới nói, điều ngu ngốc nhất là vẫn vì những điều ấy mà bận lòng, nhưng chỉ nốt hôm nay thôi
 

Những người đang xem chủ đề này

Back