42
0
- Kiếm tiền
- ThanhHằng170204 đã kiếm được 420 đ
Đừng quay đầu
Trình bày: Tô Tô Vân
Lời: Kim Nhiên
Nhạc: Tùng Nguyệt
Biên khúc: Kim Tuấn Kiệt
Nhà sản xuất: Pyto Ông Phàm Châu
Đơn vị sở hữu bản quyền: Công ty TNHH Âm Tiết Luật Động Hàng Châu
Trình bày: Tô Tô Vân
Lời: Kim Nhiên
Nhạc: Tùng Nguyệt
Biên khúc: Kim Tuấn Kiệt
Nhà sản xuất: Pyto Ông Phàm Châu
Đơn vị sở hữu bản quyền: Công ty TNHH Âm Tiết Luật Động Hàng Châu
Bài hát "Đừng quay đầu" do Tô Vân Vân thể hiện là một khúc tiễn biệt thấm đẫm màu sắc cổ phong và tín ngưỡng Á Đông, nơi ranh giới giữa âm và dương, sống và chết được khắc họa vừa u tịch vừa nhân hậu. Ca khúc không kể một câu chuyện kịch tính, mà chọn cách thủ thỉ, chậm rãi dẫn người nghe bước qua hành trình cuối cùng của một linh hồn, dưới góc nhìn của người ở lại. Kẻ mang trong lòng nỗi thương nhớ sâu kín nhưng buộc phải học cách buông tay.
Ngay từ những câu hát đầu, hình ảnh "qua cầu, uống canh" đã gợi lên truyền thuyết về cầu Nại Hà và bát canh Mạnh Bà, biểu trưng cho sự đoạn tuyệt giữa tiền kiếp và hậu kiếp. Lời ca như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng dứt khoát: Đã sang bờ bên kia thì đừng ngoảnh lại, đã bước lên con đường mới thì đừng vướng bận nhân gian. Người ở lại không oán trách, không níu kéo, chỉ lo rằng nếu vì nhớ thương mà quay đầu, linh hồn kia sẽ lỡ mất con đường vãng sinh.
Xuyên suốt bài hát là những nghi thức tiễn biệt quen thuộc trong văn hóa dân gian: Thắp hương, đốt vàng mã, thả đèn hoa đăng, bẻ cành dương liễu. Những hành động ấy không mang màu sắc mê tín, mà trở thành ngôn ngữ của tình cảm và chính là cách người sống gửi gắm lời chúc phúc cuối cùng cho người đã khuất. Hình ảnh hoa bỉ ngạn nở rộ nơi bờ bên kia càng làm nổi bật sự chia ly vĩnh viễn: Loài hoa chỉ nở hoa không kết lá, như duyên phận đã đến hồi không thể song hành.
Điểm chạm cảm xúc mạnh nhất của "Đừng quay đầu" nằm ở sự mâu thuẫn nội tâm của người tiễn đưa. Dù luôn miệng dặn "đừng nhớ", "đừng quay đầu", nhưng từng câu chữ lại thấm đẫm nỗi lưu luyến. Người nói hiểu rõ rằng buông tay là điều cần thiết, nhưng trái tim vẫn không khỏi run rẩy trước những giấc mơ được gửi về, trước lời hẹn "trở lại chốn xưa" chưa kịp thực hiện. Chính sự kìm nén ấy khiến nỗi đau trở nên sâu lắng, không bi lụy mà day dứt.
Kết lại, "Đừng quay đầu" không chỉ là lời tiễn biệt dành cho một linh hồn, mà còn là lời an ủi cho những người đang học cách đối diện với mất mát. Bài hát nhắc rằng yêu thương không nhất thiết phải níu giữ; đôi khi, yêu thương chính là đứng lại phía sau, thắp sáng con đường cho người ra đi, và mỉm cười chúc họ bước sang một kiếp khác an yên, không ngoảnh đầu nhìn lại.
Lời bài hát
你过了桥 喝了汤 就别再回头
你过了关 上了路 就别再想我
我怕思念 回了头 误你往生路
上穷碧落 下黄泉 要好走
点三注香敬魂骨 香灰落在手 落在手
我叫不住你的名字
那便莫开口 莫开口
别牵挂世间的风 你也别逗留 别逗留
彼岸花开 替我簪满头
我要放一盏河灯 折一枝杨柳
祝你那来世的路 也能更好走
你托来的梦怎么叫我别 念旧
我也想忘记你说 要故地重游
元宝烧了 你要记得收
魂灯灭 你啊 快走
不要回头
Pinyin
Nǐ guò liǎo qíao, hē liǎo tāng, jìu bié zài húi tóu
Nǐ guò liǎo guān, shàng liǎo lù, jìu bié zài xiǎng wǒ
Wǒ pà sī nìan húi liǎo tóu, wù nǐ wǎng shēng lù
Shàng qióng bì luò, xìa húang quán, yào hǎo zǒu
Diǎn sān zhù xiāng jìng hún gǔ, xiāng huī luò zài shǒu, luò zài shǒu
Wǒ jìao bù zhù nǐ de míng zì
Nà bìan mò kāi kǒu, mò kāi kǒu
Bié qiān gùa shì jiān de fēng, nǐ yě bié dòu líu, bié dòu líu
Bǐ àn huā kāi, tì wǒ zān mǎn tóu
Wǒ yào fàng yī zhǎn hé dēng, zhé yī zhī yáng liǔ
Zhù nǐ nà lái shì de lù, yě néng gēng hǎo zǒu
Nǐ tuō lái de mèng zěn me jìao wǒ bié nìan jìu
Wǒ yě xiǎng wàng jì nǐ shuō, yào gù dì chóng yóu
Yúan bǎo shāo le, nǐ yào jì de shōu
Hún dēng miè, nǐ a, kùai zǒu
Bù yào húi tóu
Lời Việt
Qua cầu rồi, uống canh rồi,
Thì xin đừng ngoảnh lại.
Vượt ải rồi, bước lên đường,
Thì đừng nhớ đến ta.
Ta sợ niệm tình quay đầu,
Làm lỡ bước đường vãng sinh của người.
Trên tận bích lạc, dưới tới hoàng tuyền,
Mong người đi cho vẹn lối.
Thắp ba nén hương kính cốt hồn,
Tro hương rơi xuống tay.. Rơi xuống tay.
Ta không níu nổi tên người,
Vậy thì thôi, chớ mở lời.
Đừng vướng gió bụi nhân gian,
Người cũng chớ dừng chân.
Hoa bỉ ngạn nở,
Thay ta cài kín mái đầu người.
Ta thả một ngọn đăng hà,
Bẻ một cành dương liễu.
Chúc con đường kiếp sau của người,
Cũng được bình yên mà đi.
Giấc mộng người gửi về,
Sao bảo ta đừng hoài niệm xưa.
Ta cũng muốn quên lời người nói,
Rằng sẽ quay lại chốn cũ.
Vàng mã đã đốt,
Người nhớ mà nhận lấy.
Hồn đăng tắt rồi,
Người à.. Mau đi thôi.
Đừng quay đầu.

