Tôi là một đứa trẻ mồ côi.
Mồ côi trong khi ba mẹ vẫn còn sống.
Người đời đều nói tôi đáng thương, nhưng tôi lại thấy mình đáng đời. Tất cả đều là những gì tôi đáng phải nhận.
Bởi lẽ, nếu tôi ngoan hơn một chút, có lẽ ba tôi đã không dung túng tôi như vậy.
Nếu tôi không lặng lẽ và khó gần đến thế, có lẽ mẹ tôi đã không cố gắng đến gần tôi nhiều hơn.
Và có lẽ.. Mẹ sẽ không thất vọng với tôi như vậy.
Nếu không như vậy..
Mẹ tôi..
Bà ấy sẽ không rời xa tôi..
Thật ra, tôi từng có một
gia đình hạnh phúc, có ba và có mẹ - họ đều rất yêu thương tôi.
Nhưng tất cả, đều vì tôi mà sụp đổ.
Bởi vì tôi là một đứa trẻ ngỗ nghịch.
Ba tôi là người làm ăn, kiếm được rất nhiều tiền. Trong mắt tôi, ông ấy là người giỏi nhất thế giới, ông lúc nào cũng trong trạng thái bận rộn, điện thoại lúc nào cũng reo. Đối với tôi lúc ấy, ông ấy chính là bầu trời cao rộng. Là trời của gia đình nhỏ này.
Còn mẹ tôi..
Mẹ chỉ là một giáo viên tiểu học.
Mỗi ngày bà ấy đều mặc những bộ áo dài giản dị, đi xe máy đến trường. Tay bà lúc nào cũng dính phấn trắng.
Bà không nói những điều hoa mỹ cũng không hiểu chuyện làm ăn của ba.
Bà cũng chẳng biết kiếm tiền.
Chỉ biết mỗi ngày đi dạy và nhận đồng lương giáo viên bạc bẽo.
Lúc đó tôi chỉ biết so sánh.
Trong mắt tôi, ba rực rỡ bấy nhiêu thì mẹ tôi lại mờ nhạt bấy nhiêu.
Chẳng biết từ khi nào tôi bắt đầu đứng về phía ba trong mọi cuộc tranh luận, dù chẳng hiểu họ đang nói về điều gì. Tôi học cách cau mày mọi khi mẹ góp ý. Tôi im lặng khi mẹ bắt chuyện với tôi nhưng luôn cười khi ba gọi tên.
Có lần, khi ba và mẹ cãi nhau một trận lớn.
Tôi đứng trước mặt ba, cau mày:
"Mẹ xấu, mẹ không xứng đáng với ba!"
Câu nói ấy như giọt nước tràn ly.
Mẹ im lặng.
Bà nhìn tôi, hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi má ấy.
Ba quát tôi một tiếng, nhưng rồi lại thôi không nói gì.
Ông thở dài, xoa đầu tôi:
"Bỏ đi!"
"Nó còn nhỏ - không hiểu chuyện!"
Phải, lúc đó tôi còn nhỏ tôi đâu có biết gì.
Tôi không biết, trái tim của mẹ lúc ấy đã tan vỡ không biết bao nhiêu lần.
Bà ấy nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức tôi không dám nhìn lại.
Có lẽ, những lần tôi vô tình lặp lại những lời ba nói đồng nghĩa với một lưỡi dao đâm vào trái tim đang rỉ máu ấy.
Không biết từ khi nào, mẹ tôi đã không còn tham gia vào tuổi thơ của tôi nữa.
Tôi không biết, cho đến khi mẹ rời đi.. Mãi mãi.
Tôi hoàn toàn không để ý rằng sự hiện diện của mẹ trong nhà ngày càng ít hơn, những bộ áo dài, những cái cốc, và cả những viên phấn nhỏ.
Tôi không nhận ra điều đó.
Không nhận ra những bộ áo dài trong bộ quần áo đang thưa dần.
Không nhận ra chiếc cốc mẹ hay dùng đã biến mất.
Và càng không nhận ra, những viên phấn nhỏ trên bàn học từ khi nào không còn nữa.
Và rồi, chỉ khi trong chăn không còn vương mùi hương của mẹ nữa, tôi mới muộn màng nhận ra rằng mẹ không còn ở bên nữa.
Lúc đầu, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng mẹ chỉ đơn giản là giận ba, giận tôi nên đi đâu đó vài hôm rồi về.
Cho đến khi, ba đặt tờ đơn ly hôn trên bàn, gương mặt già đi rất nhiều. Ông không còn là bầu trời rực rỡ nữa, mà chỉ là một người đàn ông mệt mỏi.
Tai tôi như ù đi.
Thật ra, lúc đó tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn sắc mặt của ba tôi cảm nhận được có chuyện gì đó rất đáng sợ.
Ngày hôm đó, tôi cùng ba đến một nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến.
Ở đó, tôi nhìn thấy mẹ nhưng bà ấy giống như không nhìn thấy tôi.
Bà ấy ngồi ở đó, trông bà bình tĩnh đến lạ.
Hai người ngồi đối diện nhau, họ nói rất nhiều nhưng tôi nghe không hiểu gì cả. Tôi chỉ nghe thấy tiếng lật giấy, tiếng bút bi va chạm vào giấy và cả tiếng tim trong lồng ngực tôi đang đập loạn xạ.
Tôi ngồi bên cạnh ba, đôi tay nắm chặt.
Tôi muốn chạy sang phía mẹ, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt xa lạ ấy tôi lại không dám.
Tôi nghe họ nhắc đến tôi, về quyền nuôi dưỡng gì đó.
Và rồi mẹ nói: Mẹ không cần tôi nữa. Tôi sẽ sống với ba và tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bà nữa.
Tai tôi như ù đi khi nghe thấy những lời đó. Trái tim tôi như bị xé toạt ra thành từng mảnh một.
Tôi khóc:
"Mẹ! Mẹ không cần con nữa sao?"
"Con là con của mẹ mà!"
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng đến lạ. Ánh mắt ấy, cho đến lớn tôi cũng quên được.
Từ sau khi ly hôn, tôi không còn cơ hội được gặp mẹ nữa.
Nói chính xác hơn là.. Mẹ.. Không muốn nhìn thấy tôi.
Đã có nhiều đêm, tôi vùi mặt vào trong chăn cố gắng tìm kiếm mùi hương của mẹ còn vương lại nơi góc chăn.
Tôi nhớ mẹ rất nhiều, nước mắt cứ thế vô thức chảy dài trên má.
Ba tôi xót tôi lắm. Ông ấy đã cố gắng rất nhiều để tranh thủ cho tôi đến bên mẹ hai ngày cuối tuần. Tôi vui lắm.
Hôm ấy, ngày đầu tiên tôi đến nhà mẹ sau một thời gian dài xa cách. Tôi vui lắm, cũng hồi hộp nữa.
Hết chương 1