Tôi lúc này đã không còn nghe rõ giọng của mình nữa. Cổ họng đau rát. Hai tay tôi siết chặt vạt áo, đầu cúi gằm xuống, hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi má.
"Hức.. Mẹ ơi.. Con xin lỗi.. Con xin lỗi mẹ nhiều lắm.."
Giọng đứt quãng, tôi cố gắng nói hết lòng mình.
"Con.. Con không nên nói nặng lời với mẹ.. Hức.. Hức.. Con không nên làm mẹ buồn.. Con xin lỗi.. Hức.. Nếu con ngoan hơn.. Hức hức hức.."
Ngoài tiếng khóc nức nở của tôi, căn phòng yên lặng đến đáng sợ.
Tôi không dám ngẩng đầu lên. Tôi sợ phải đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của mẹ.
Nhưng thay vì ánh mắt lạnh lùng hay tiếng nói hờ hững, mẹ đến bên tôi. Kéo ghế ra, bà ngồi bênh cạnh.
Tôi cảm nhậ được, bàn tay dịu dàng ấy đang dịu dàng vỗ lưng cho tôi.
"Ngẩng lên nào!" Giọng mẹ có chút khàn đi.
Tôi lắc đầu, nước mắt vẫn tiếp tục rơi dài. Bất ngờ, mẹ ôm tôi –
đứa trẻ không ngoan này vào lòng.
Bà nâng mặt tôi lên gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.
Tôi đối mắt với mẹ.. Đôi mắt không còn lạnh lùng hờ hững mà chỉ còn lại sự mệt mỏi và đỏ hoe.
"Ngoan, con nghe mẹ nói!"
Tôi cố nín thở, lắng nghe lời mẹ nói.
"Con không phải lý do duy nhất mẹ rời đi!"
Tôi lắc đầu: "Là con! Là lỗi của con! Hức hức.."
"Không!" mẹ ngăn lời nói của tôi lại, giọng nói đầy dứt khoát.
"Con chỉ là một đứa trẻ!"
Mẹ có lẽ muốn nói với tôi rất nhiều.
Muốn nói về những đêm thao thức một mình, về chiếc điện thoại không bao giờ ngừng đổ chuông của ba. Muốn nói về cảm giác lạc lõng của bản thân trong chính nơi được gọi là nhà.
Miệng mẹ hé mở như muốn nói rất nhiều điều nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, mẹ chỉ khẽ lắc đầu không nói tiếp.
Bàn tay mẹ khẽ đặt trên lưng tôi, nhẹ nhàng vuốt ve như những ngày tôi còn bé.
"Con biết không, mẹ yêu con rất nhiều!"
"Nhưng con yêu, nơi mà con gọi là nhà.. Từ lâu đã không còn là bến đỗ mà mẹ quay về."
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, nước mắt vẫn đọng trên mi..
"Nhưng mà mẹ ơi! Chúng ta có thể không cần ba.. Chúng ta.."
"Không, chúng ta không thể!"
Mẹ không để tôi nói hết lời mình.
"Con yêu, con phải biết có những thứ.. Một khi đã vỡ rồi thì không thể trở về như lúc ban đầu nữa."
Nước mắt tôi lại trào ra:
"Nhưng mà mẹ ơi, con sẽ ngoan mà.. Con sẽ không nói những lời không ngoan nữa, con sẽ nghe lời mẹ mà.. Con sẽ.. Con sẽ không hùa theo những lời nói quá đáng của mẹ nữa.."
"Mẹ ơi.."
"Mẹ đừng bỏ rơi con được không!"
"Hức.. Hức hức!"
Nói đến đây giọng tôi lại không kiềm chế được mà lại phá lên khóc nức nở.
"Không, con cần ba! Con phải ở với ba!"
Tôi sững người:
"Không mẹ ơi! Con cần mẹ mà, con cần mẹ mà!"
"Con cần mẹ hơn!"
Mẹ mỉm cười, nhìn tôi thật lâu:
"Ở bên ba, con sẽ có cuộc sống đầy đủ hơn, sẽ có một nền giáo dục tốt hơn."
Nói đến đây, mẹ khẽ siết vai tôi.
"Còn mẹ.." Mẹ khẽ cười, không nói gì.
Tôi khóc nức nở, nép vào lòng mẹ ôm chặt không buôn.
Buổi tối hôm ấy, tôi cứ thế khóc nấc
Mẹ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi cho đến khi tôi khóc mệt rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Ngày hôm sao, hai mẹ con tôi không nhắc về câu chuyện đau lòng đó nữa.
Cho đến khi ba đến nhà đón tôi, tôi cũng không dám mở miệng cầu xin mẹ quay về nơi mà tôi gọi là nhà.
Tôi từng bước nặng nề rời đi, cứ ba bước lại quay lại nhìn mẹ.
Lòng tôi nặng nề vô cùng.
Tôi không muốn rời đi, không muốn rời đi, không muốn xa mẹ một chút nào.
Nhưng tôi không thể.
Tôi biết, đối với mẹ.. Tôi là một gánh nặng.. Là một quá khứ mà mẹ không thể xóa nhòa.
Cuối cùng, tôi đã theo ba rời đi rất xa. Tôi cố gắng quay người lại, nhìn về nơi xa xôi.
Những lần sau đó, tôi vẫn đến ngôi nhà ấy.
Con đường đến ngôi nhà ấy không biết từ khi nào đã quen thuộc với tôi đến lạ. Nhưng sao, khoảng cách của tôi với mẹ.. Dường như ngày một xa cách.
Tôi cố trấn an mình, rằng mọi chuyện vẫn ổn.
Tôi vẫn là con của mẹ, sợi dây liên kết ấy mãi mãi không bao giờ có thể xóa nhòa. Nhưng mà khoản cách ấy đâu liên quan gì đến sợi dây liên kết ấy, mà là đại dương của sự im lặng và những điều không thể nói rõ.
Cho đến một ngày, người mở cửa cho tôi không phải là mẹ mà là một người đàn ông xa lạ. Chú ấy ngạc nhiên, nhìn tôi với ánh mắt lịch sự nhưng dò xét. Giây phút ấy tôi sững sờ, tôi có cảm giác mình là một vị khách không mời đi lạc vào một chốn bình yên. Tôi nhận ra, người đàn ông ấy đã lấp đầy khoản trống mà tôi và ba để lại, cũng chính chú ấy đã xóa nhòa những vết sẹo mà tôi đã từng chút một rạch vào lòng mẹ.
Thời gian dừng trôi, cánh cửa ấy lại mở ra.
Lần này, người mở cửa cho tôi là một đữa bé. Đứa bé ấy.. Là kết tinh của mẹ tôi và tình yêu của đời bà. Đứa bé ấy có đôi mắt sáng như sao, đôi má phúng phính, nụ cười ngây thơ chưa nhuộm màu ly biệt. Tôi nhìn nó, có chút tò mò. Nhưng rồi.. Giọng nói quen thuộc ấy vang lên, giọng nói ấm áp và tràng đầy sự che chở mà lâu rồi tôi nó đã không còn dành cho mình.
"Ai thế con yêu?"
"Mẹ!" thằng bé nghe tiếng liền chạy lại, xà vào lòng mẹ tôi.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi đứng đó, nhìn đứa bé quay lưng với mình cảm nhận rõ ràng sợi dây liên kết duy nhất của tôi và mẹ ngày càng mờ đi.
Tôi biết, mẹ vẫn là mẹ.. Nhưng giờ đây mẹ đã không còn là của một mình tôi nữa.
Hết