1 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
26 0
' Đứa trẻ lớn lên trong gia đình đáng lẽ nên ly hôn còn bất hạnh hơn đứa trẻ có bố mẹ ly hôn'. Đó là câu nói mình vô tình bắt gặp khi lướt dạo trong một hội nhóm, một điều mà chính bản thân mình ở thời điểm đó đang gặp phải. Khi ấy, mình sống trong những ngày tháng tăm tối của cuộc đời, nhìn đâu cũng thấy tiêu cực và mình luôn tự hỏi chính bản thân đã làm gì để phải sống tủi nhục như bấy giờ, mình oán trách người lớn, những người sinh ra mình và cho mình 1 cuộc sống tệ hại. Mình chìm đắm trong những mớ suy nghĩ hỗn độn. Đã không ít lần, mình mong mỏi họ hãy giải thoát cho nhau và giải thoát cho cả những đứa trẻ vô tội. Mình từng nghĩ về việc kết thúc sinh mệnh, nhưng rồi lại tự gạt đi khi nghĩ về những người ở lại. Lúc ấy, với tâm hồn non nớt của một đứa trẻ, mình thực sự không thể nghĩ tới một phương án tốt hơn. Nhưng mình chỉ là 1 đứa trẻ chưa thể tự quyết định cuộc đời mình, mình phải sống theo sự lựa chọn của người lớn và luôn cảm thấy sự lựa chọn của họ là sai lầm. Mình bất lực với hoàn cảnh và cay đắng chấp nhận nó. Người lớn luôn nói rằng mình còn bé, mình chưa thể hiểu hết mọi chuyện nên họ gạt đi cảm xúc và suy nghĩ của mình và tự quyết định mọi chuyện. Mình chọn cách chấp nhận và sống cùng với những điều khiến mình đau khổ, thay vì tiếp tục chịu đau dai dẳng, mình chọn đứng lên và chống lại nó để bảo vệ chính bản thân và những người xung quanh. Mặc dù mình biết, lời nói và hành động của một đứa trẻ không đáng bao nhiêu trọng lượng, nhưng mình vẫn chọn chiến đấu với nó. Mình dần sống hòa hợp với những vết thương và học cách tự bảo vệ mình. Nhưng với mình khi ấy, điều đó không đồng nghĩa với việc lựa chọn ở lại là đúng đắn. Mình đã nuôi suy nghĩ đó cho tới khi mình lớn hơn, chứng kiến cảnh đứa trẻ bằng tuổi em mình phải chịu cảnh bố mẹ ly hôn, bố thường đi làm tới khuya, sống cùng bà nội. Có lẽ chính vì không được sự quan tâm sát sao của bố nên đứa trẻ ấy sống khá đua đòi, ăn chơi lêu lổng. Có những khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, mình vẫn nghe thấy tiếng người bố mắng chửi, đánh đập đứa trẻ vì đi chơi về khuya, tiếng đứa trẻ kêu gào xin tha. Cũng có hôm, người bố rượt đuổi đánh đứa trẻ quanh xóm lúc đêm khuya. Việc đứa trẻ lạc lối có thể không hoàn toàn do lỗi của bố mẹ chúng nhưng chắc chắn chuyện của bố mẹ đã tác động 1 phần không nhỏ vào quá trình phát triển của trẻ. Thay vì được bố mẹ quan tâm, chăm sóc như những đứa trẻ khác, đứa trẻ ấy vẫn thường lầm lũi với người bà già trong căn nhà nhỏ. Có thể mai này, đứa trẻ ấy sẽ trở thành 1 người tử tế, đi đúng hướng, nhưng chắc hẳn đó là quá trình đấu tranh nội tâm vô cùng khắc nghiệt để giữ được lương tri giữa cuộc đời sóng gió mà cô đơn. Đứa trẻ ấy sẽ phải tự mình chống chọi với bão giông cuộc đời để có tồn tại, như loài rùa phải học cách sống sót ngay khi chào đời. Mình thầm cảm ơn sự lựa chọn của mẹ khi mình còn non nớt trong hành trình phát triển đã giúp mình mạnh mẽ lớn lên, sống không lạc lối, sống biết đúng sai và sống với những điều đẹp đẽ.

Mình không cổ súy cho việc chọn nhẫn nhịn mà ở lại vì con cái, mỗi đứa trẻ là một cá thể riêng biệt và không phải đứa trẻ nào cũng hạnh phúc vì gia đình đầy đủ nhưng chứa đầy bạo lực và có cả những đứa trẻ luôn khao khát sự buông bỏ từ người lớn để chính họ được hạnh phúc. Đừng áp đặt suy nghĩ của người lớn cho những đứa trẻ. Một đứa trẻ khi thấy bố bạo lực mẹ sẽ không vì một gia đình trọn vẹn mà cố gắng ích kỷ níu giữ người ở lại, đó mới thực sự là một đứa trẻ đúng nghĩa.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back