- Xu
- 20
76
0
Tên Truyện: DƯ TÌNH
Văn án:
Ánh đèn trong quán bar hắt xuống những mảng màu mờ ảo, tiếng nhạc trầm thấp hòa lẫn với tiếng cụng ly của những vị khách xa lạ. Giữa không gian náo nhiệt ấy, cô lại gặp người mà mình đã cố quên suốt nhiều năm.
Anh vẫn là anh.
Chỉ là không còn là chàng trai từng ôm cô dưới cơn mưa năm ấy, không còn là người hứa sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.
Hiện tại, anh mặc bộ đồng phục phục vụ của quán bar, trên ngực đeo bảng tên đơn giản TRÌNH YẾN.
Nhiều năm qua, cô vẫn không thể hiểu được.
Vì sao anh rời đi.
Đến tận bây giờ, cô vẫn không hiểu. Vì sao chuyện tình vốn đang êm đềm và hạnh phúc của họ lại kết thúc bằng cách tàn nhẫn nhất - anh rời đi không một lời từ biệt, để lại một mình cô mắc kẹt trong những tháng năm chờ đợi và hoài nghi.
Nỗi đau ấy giống như một chiếc gai mắc kẹt trong tim, theo cô suốt những năm tháng trưởng thành.
Cho đến hôm nay.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, những đau đớn mà cô tưởng đã chôn vùi từ lâu lại âm thầm trỗi dậy, từng chút một siết chặt trái tim.
Cô nâng ly rượu lên uống cạn, cố đè nén những cảm xúc hỗn loạn trong lòng, rồi bất ngờ đứng dậy bước đến quầy tiếp tân.
"Cho tôi gọi người phục vụ kia."
Ánh mắt cô dừng trên người anh, giọng nói bình tĩnh đến lạ.
"Đêm nay, tôi muốn anh ấy phục vụ bàn của tôi."
Khi anh bước tới, ánh mắt hai người chạm nhau. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng lại. Sự kinh ngạc thoáng hiện trong mắt anh, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị che giấu sạch sẽ. Anh khẽ cong môi, nở nụ cười chuyên nghiệp như với bất kỳ vị khách nào khác.
"Chị, đến đây một mình à?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
"Uống với tôi một ly."
Ngón tay anh khẽ siết chặt khay phục vụ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô nhìn thấy sự dao động trong đôi mắt ấy. Nhưng chỉ trong thoáng chốc. Anh cúi đầu, giọng điệu vẫn khách sáo như cũ.
"Xin lỗi, đây là quy định của quán."
Cô bật cười. Nụ cười nhạt nhẽo, pha lẫn chút chua xót.
"Quy định của quán?"
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ như được ép ra từ tận đáy lòng.
"Hay là quy định của anh?"
Không khí giữa hai người bỗng trở nên ngột ngạt.
Giữa tiếng nhạc và tiếng cười nói xung quanh, chỉ có họ biết rằng cuộc gặp gỡ này chưa từng đơn giản là sự trùng hợp.
Bởi những yêu thương chưa kịp nói thành lời, những oán trách chưa từng được giải thích, vẫn còn mắc kẹt giữa hai người suốt những năm tháng dài đằng đẵng.
