3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
76 0
Tên Truyện: DƯ TÌNH

55343186977_ed86cf4425_o.png


Văn án:

Ánh đèn trong quán bar hắt xuống những mảng màu mờ ảo, tiếng nhạc trầm thấp hòa lẫn với tiếng cụng ly của những vị khách xa lạ. Giữa không gian náo nhiệt ấy, cô lại gặp người mà mình đã cố quên suốt nhiều năm.

Anh vẫn là anh.

Chỉ là không còn là chàng trai từng ôm cô dưới cơn mưa năm ấy, không còn là người hứa sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.

Hiện tại, anh mặc bộ đồng phục phục vụ của quán bar, trên ngực đeo bảng tên đơn giản TRÌNH YẾN.

Nhiều năm qua, cô vẫn không thể hiểu được.

Vì sao anh rời đi.

Đến tận bây giờ, cô vẫn không hiểu. Vì sao chuyện tình vốn đang êm đềm và hạnh phúc của họ lại kết thúc bằng cách tàn nhẫn nhất - anh rời đi không một lời từ biệt, để lại một mình cô mắc kẹt trong những tháng năm chờ đợi và hoài nghi.

Nỗi đau ấy giống như một chiếc gai mắc kẹt trong tim, theo cô suốt những năm tháng trưởng thành.

Cho đến hôm nay.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, những đau đớn mà cô tưởng đã chôn vùi từ lâu lại âm thầm trỗi dậy, từng chút một siết chặt trái tim.

Cô nâng ly rượu lên uống cạn, cố đè nén những cảm xúc hỗn loạn trong lòng, rồi bất ngờ đứng dậy bước đến quầy tiếp tân.

"Cho tôi gọi người phục vụ kia."

Ánh mắt cô dừng trên người anh, giọng nói bình tĩnh đến lạ.

"Đêm nay, tôi muốn anh ấy phục vụ bàn của tôi."

Khi anh bước tới, ánh mắt hai người chạm nhau. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng lại. Sự kinh ngạc thoáng hiện trong mắt anh, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị che giấu sạch sẽ. Anh khẽ cong môi, nở nụ cười chuyên nghiệp như với bất kỳ vị khách nào khác.

"Chị, đến đây một mình à?"

Cô ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

"Uống với tôi một ly."

Ngón tay anh khẽ siết chặt khay phục vụ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô nhìn thấy sự dao động trong đôi mắt ấy. Nhưng chỉ trong thoáng chốc. Anh cúi đầu, giọng điệu vẫn khách sáo như cũ.

"Xin lỗi, đây là quy định của quán."

Cô bật cười. Nụ cười nhạt nhẽo, pha lẫn chút chua xót.

"Quy định của quán?"

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ như được ép ra từ tận đáy lòng.

"Hay là quy định của anh?"

Không khí giữa hai người bỗng trở nên ngột ngạt.

Giữa tiếng nhạc và tiếng cười nói xung quanh, chỉ có họ biết rằng cuộc gặp gỡ này chưa từng đơn giản là sự trùng hợp.

Bởi những yêu thương chưa kịp nói thành lời, những oán trách chưa từng được giải thích, vẫn còn mắc kẹt giữa hai người suốt những năm tháng dài đằng đẵng.
 
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 01: Ly Rượu Đắng

Trong tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mờ ảo của quán bar, cô bạn bên cạnh bất chợt huých nhẹ vai cô, đôi mắt đầy hứng thú hướng về một góc phòng.

- Này, nhìn bên kia kìa. Người mới đến đó, đúng là cực phẩm luôn.

Theo hướng ngón tay cô bạn chỉ, cô khẽ ngẩng đầu nhìn sang.

Ở chiếc bàn nằm khuất nơi góc đối diện, một chàng trai đang ngồi giữa hai cô gái ăn mặc gợi cảm. Hai người đẹp thay nhau nâng ly, cười nói ngọt ngào rồi ép anh uống hết ly rượu này đến ly rượu khác.

Nhưng tất cả những gì cô nhìn thấy chỉ có một mình anh.

Người đàn ông ấy.

Người mà cô đã không gặp suốt ba năm qua.

Ba năm kể từ ngày anh rời đi, không một lời từ biệt.

Cô siết chặt ly rượu trong tay, từng ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Sau vài giây do dự, cô bước thẳng đến quầy tiếp tân.

- Tôi muốn chọn anh ấy.

Nhân viên tiếp tân ngẩng đầu nhìn theo hướng cô chỉ, vẻ mặt thoáng kinh ngạc.

- Chị..

Không để đối phương nói hết câu, cô lặng lẽ lấy từ trong túi ra một xấp tiền đặt lên mặt bàn. Nhân viên tiếp tân lập tức hiểu ý, khẽ gật đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, ký ức bất ngờ ùa về.

Chiều tà năm đó, ánh nắng vàng nhạt phủ kín con đường nhỏ. Anh nắm lấy tay cô, vừa đi vừa cười, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng cả thế giới.

Trái tim cô khẽ nhói.

Lúc này, người đàn ông ấy đang cầm ly rượu đi về phía cô.

Khi nhìn thấy người gọi mình là cô, đôi mắt anh thoáng hiện lên vẻ bàng hoàng cùng nỗi nhớ nhung khó giấu. Nhưng chỉ trong chớp mắt, tất cả cảm xúc ấy đã bị anh ép xuống, thay bằng vẻ bình thản quen thuộc.

Anh bước tới, nở nụ cười chuyên nghiệp.

- Chị đi một mình sao?

Nói rồi, anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô.

Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ rót đầy một ly rượu rồi đẩy về phía anh.

- Uống đi.

Anh khẽ cười, nhận lấy ly rượu, ngửa đầu uống cạn.

Cô cầm lại chiếc ly rỗng, nhìn anh.

- Tửu lượng tốt đấy.

Rồi cô lại rót thêm một ly nữa.

Anh vẫn nhận lấy, uống sạch không chút do dự.

Ly này nối tiếp ly khác.

Cô cứ rót.

Anh cứ uống.

Cho đến khi cô nhìn thấy nơi khóe mắt anh lặng lẽ rơi xuống một giọt nước.

Trong lòng cô bất giác đau nhói.

Ngày trước, anh vốn chẳng biết uống rượu. Mỗi lần say, dạ dày đau đến mức không thể đứng nổi. Còn cô luôn túc trực bên cạnh, vừa chăm sóc vừa trách mắng:

- Không uống được thì đừng uống. Cố làm gì?

Khi ấy, anh chỉ nắm lấy tay cô, giọng nói khàn khàn đầy quyến luyến.

- Nam Nam..

- Nam Nam..

Mỗi lần say, anh đều gọi tên cô như vậy.

Nhẹ nhàng, dịu dàng như thể đang gọi người quan trọng nhất đời mình.

Cô hít sâu một hơi, ép bản thân trở về thực tại.

- Sao vậy? Không uống nổi nữa à?

Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười lạnh.

- Chẳng phải công việc của anh là ngồi uống rượu, trò chuyện cùng khách sao?

Anh nhìn cô.

Bờ vai khẽ run lên.

- Chị muốn nghe chuyện gì?

- Tùy anh.

Anh chống cằm nhìn cô chăm chú.

Đôi mắt đỏ hoe như đang cố giữ lại thứ gì đó sắp vỡ òa.

Một lúc lâu sau, anh khẽ nói:

- Vậy để tôi hát cho chị nghe một bài nhé.

Nghe câu nói ấy, nước mắt cô cuối cùng cũng không thể kìm nén thêm được nữa.

Cô siết chặt ly rượu trong tay.

- Không cần.

Giọng nói lạnh lùng đến mức chính cô cũng thấy xa lạ.

Người đàn ông đối diện khẽ run lên.

Như thể đang cố gắng đè nén tất cả cảm xúc đã chất chứa suốt bao năm.

Cuối cùng, anh gọi tên cô.

- Thẩm Chi Nam..

Cô nhếch môi cười.

Nụ cười đầy châm biếm.

- Không gọi "chị" nữa sao?

Anh cúi đầu, giọng khàn đặc.

- Em chuốc cho tôi say.. Là muốn đưa tôi về nhà, đúng không?

Một tiếng "em" quen thuộc ấy khiến mọi lớp phòng bị trong lòng cô gần như sụp đổ.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại nhớ đến ba năm biến mất không một lời từ biệt của anh.

Cô cầm ly rượu trên bàn, hất thẳng vào mặt anh.

Rượu lạnh bắn tung tóe.

Giọng cô nghẹn lại vì đau đớn.

- Sau đó thì sao?

- Sáng mai tỉnh dậy, nhìn thấy tôi, anh sẽ nói gì?

- Hay rồi anh lại biến mất thêm một lần nữa?

- Ba năm..

- Trình Yến, anh có biết ba năm đó tôi đã sống như thế nào không?

Đôi mắt cô đỏ hoe.

- Anh thật sự khiến tôi cảm thấy ghê tởm.

Nói xong, cô xoay người bước đi.

Không quay đầu.

Từng bước chân đều nặng nề như giẫm lên những ký ức chưa từng nguôi ngoai.

Cho đến khi gần chạm tới cửa ra vào.

Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng động lớn.

Rầm!

Tiếng bàn ghế đổ ngã xé toạc bầu không khí yên tĩnh.

Bước chân cô khựng lại.

Bàn tay đặt trên tay nắm cửa bất giác siết chặt.

Nhưng cô không quay đầu.

Chỉ đứng đó.

Lặng im.

Lắng nghe tiếng thở dốc cùng sự hỗn loạn đang diễn ra phía sau lưng mình..
 
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 02: Lời Chưa Kịp Nói

Khoảnh khắc cô xoay người rời đi, Trình Yến cuối cùng cũng không thể gắng gượng thêm được nữa. Cả người anh khụy xuống nền đất lạnh, phát ra một tiếng động nặng nề.

Thẩm Chi Nam nghe thấy.

Bước chân cô khựng lại trong thoáng chốc, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Phía sau, giọng nói khàn đặc của anh vang lên:

"Chi Nam.. Anh đi không nổi nữa rồi."

"Từ nay về sau anh cũng không đi nữa."

"Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại em ở nơi này. Chuyện năm đó.. Anh có thể giải thích. Em tha thứ hay không cũng không sao, nhưng em có thể nghe anh nói hết được không?"

Từng lời nói như đâm thẳng vào tim cô.

Đứng quay lưng về phía anh, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má.

Một lúc sau, cô chậm rãi xoay người lại.

Trình Yến vẫn ngồi dưới đất, dáng vẻ chật vật và tiều tụy chưa từng có.

Cô từng nghĩ bản thân sẽ hận anh cả đời.

Nhưng khi nhìn thấy anh như vậy, trái tim cô vẫn đau.

Từng bước, từng bước một, cô đi đến trước mặt anh.

Bàn tay run run khẽ nâng gương mặt anh lên.

Đôi mắt đỏ hoe ngập tràn nước mắt.

"Trình Yến.."

"Nếu lần này anh còn bỏ đi nữa.."

"Em thật sự sẽ không cần anh nữa."

Giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Trình Yến nhìn cô, khóe mắt đỏ ngầu.

Anh khẽ cười, giọng nói nghẹn lại:

"Anh không đi nữa."

"Anh thật sự đi không nổi nữa rồi.."

* * *

Sáng hôm sau.

Thẩm Chi Nam tỉnh dậy theo thói quen, theo bản năng đưa tay sang bên cạnh.

Chiếc giường đã trống không.

Tim cô bất giác thắt lại.

Cô vội vàng bước ra ngoài, tìm khắp căn nhà.

Đúng lúc ấy, tiếng lách cách từ nhà bếp truyền tới.

Cô khựng lại.

Xuống đến nơi, cô nhìn thấy Trình Yến đang loay hoay trước bếp, vụng về chuẩn bị bữa sáng.

Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ, phủ lên bóng lưng cao lớn của anh một lớp sáng dịu dàng.

Trong khoảnh khắc ấy, cô gần như ngỡ rằng ba năm xa cách chưa từng tồn tại.

Nhưng rất nhanh sau đó, cô nhìn thấy anh cởi tạp dề xuống, lặng lẽ đi về phía cửa.

Giống như đang chuẩn bị rời đi.

Lần nữa.

Khi bàn tay anh vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng nói lạnh nhạt của cô vang lên từ phía sau.

"Đứng lại."

Bước chân anh khựng lại.

"Dùng nhà của tôi."

"Dùng bếp của tôi."

"Dùng nồi của tôi để nấu bữa sáng."

"Sau đó lại định không nói một lời mà bỏ đi sao?"

Trình Yến chậm rãi xoay người.

Ánh mắt anh có chút né tránh.

"Tối qua.. Xin lỗi em."

"Là tôi uống quá nhiều."

"Những lời đã nói, em không cần để trong lòng."

Thẩm Chi Nam khoanh tay trước ngực, nhìn anh chằm chằm.

"Ồ?"

"Đêm qua anh đâu có khách sáo như vậy."

Trình Yến nhất thời nghẹn lời.

"Tôi.. Tối qua không tỉnh táo."

Cô bước về phía anh.

Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp.

"Vậy bây giờ thì sao?"

"Đã tỉnh táo chưa?"

"Lời giải thích đâu?"

Trình Yến nhìn cô, môi mấp máy nhưng không thể thốt ra được lời nào.

Sự im lặng của anh khiến ánh mắt cô dần lạnh xuống.

Cô bật cười.

Một nụ cười đầy châm biếm.

Sau đó cô xoay người, đem từng món ăn anh chuẩn bị đặt trên bàn đổ thẳng vào thùng rác.

"Chi Nam!"

Trình Yến vội vàng bước tới ngăn lại.

Bàn tay hai người cùng giữ lấy chiếc đĩa.

"Đủ rồi."

"Em đừng như vậy có được không?"

Thẩm Chi Nam lạnh lùng rút tay về.

"Trình Yến."

"Tôi chỉ hỏi anh vài câu."

"Nếu anh còn định lừa tôi.."

Cô đưa mắt nhìn nồi cháo còn đang bốc khói trên bếp.

"Thì tôi đảm bảo nồi cháo đó sẽ xuất hiện trên mặt anh ngay lập tức."

Trình Yến im lặng.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ đều rõ ràng.

"Bây giờ nói cho tôi biết."

"Ba năm trước.."

"Rốt cuộc nhà anh đã xảy ra chuyện gì?"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back