"Từ lúc thấy thằng Cảnh là tui nghi rồi, bà xem tui nói đúng không? Bộ dạng nhớp nhây mỗi lần hỏi tới gia đình nó là nó nói tránh.. không chừng bà Tám mất cũng một tay nó làm nên để lấy miếng đất không chừng à" Dì Hòa vừa bày hàng ra vừa tám chuyện với Dì Dung, trời hôm nay âm ỉ đoán chừng 9h 10h trưa là mưa tới, người người tranh thủ công việc kẻo mưa tới lại trễ nãi công việc.
"Không nói bậy được đâu chị, thằng Út Cảnh từ khi tới đây xem như chưa bao giờ nó đụng chạm gì đến người ta, chăm chỉ làm lụng còn lo cho mẹ con gái Phương tốt như vậy, haizz tôi còn mong thằng Hai nhà tui chững chạc lo cho gia đình nó thôi cũng được chả cần lo cho tôi gì đâu. Không nói chuyện lúc trước thì thằng Cảnh đối với làng mình nó tốt hơn khối thằng đấy." Dì Dung cau mày nói, thở dài một hơi đáng tiếc.
Đấy tốt xấu cứ ra chợ mà xem, chuyện đời mà khó tránh được mà thật ra cũng chẳng cần tranh luận phân bua làm gì. Hoa nghĩ vậy rồi bước ra khỏi chợ với bọc cá lóc vừa làm sạch sẽ xong.
"Gái Hoa à đến đây, ba bây sao rồi đỡ ho chưa? Về chơi khi nào vào lại đấy" bà Năm Thu tay bê rỗ rau ngò rí với đọt bí xanh um, mấy trái bí non nhỏ như nắm tay cô vậy.
"Bà Năm cũng khỏe ha, ba con đỡ nhiều rồi năm nào tới mùa này ba con chẳng ho nhiều, ho nhiều rồi cũng hết thôi." Hoa dựng chiếc xe đạp bên đường treo bọc cá lên tay cầm xe rồi đi vào sân.
"Có tiền cái đi khám cho dứt điểm cứ thế này sao nó chịu nổi, này lấy ít đọt bí về mà xào ăn bí ngọt bao ngon đấy." Bà nói rồi
cười khà khà trông khỏe khắn lắm chứ vì tuổi tác lưng bà Năm đã cong lâu rồi.
"Vâng ạ con cảm ơn nhá, ngày mốt con lại vô trỏng làm rồi về được mấy ngày thôi."
"Bây xem làm sao làm nay năm phải có thằng cu mà bồng với người ta chứ." Bà Năm làm thành 1 bọc rau tươi mới cho Hoa, nhìn trời kéo mây đen tới, ánh sáng ít ỏi âm u cả làng.
"Haha con cái là duyên cuối cùng rồi ai cũng có một cục kẹo để bồng thôi.." Hoa chưa nói xong câu, tiếng kéo bô rẹt rẹt ầm ỉ một ga từ xa truyền đến, mắt Hoa giật giật mấy cái.
"Tụi phá làng phá xóm, tổ cha chúng nó sống làm chó gì không chết đi cho người ta nhờ.." Bà Năm ngó ra xem liền chửi ầm lên, mấy cái người đòi nợ đòi bảo kê sống bằng mồ hôi nước mắt của người khác ấy hả, kể cả sống chết của người khác tụi nó cũng muốn quản luôn thì chửi vài câu như thế cũng không hả được giận.
Chúng lại kéo đến làng tìm Út Cảnh gây sự, có khi lại muốn báo thù mà hại cả nhà 3 người nữa. Nhưng ai dám đến mà ngăn bọn chúng chứ.
Rầm.. cái xe đạp bên đường bị chúng hất cho ngã vào lề đến méo cả niềng xe đạp. Tim Hoa run lên, mặt trắng bệch vội cầm bọc rau chạy ra dựng xe lại, cái niềng xe méo sẹo một bên rêu lên rè rè khi bánh lăn. Cô treo cả 2 bọc đồ ăn chào vọng lại bà Năm rồi đạp từng vòng lăn chậm rì, Hoa cố sức đạp rồi lại đạp nhưng xe bị ngã hỏng, tốc độ này làm cô nhíu mày chửi lên.
Cái dốc nghiêng quá lại trong cơn mưa bay, nước mưa táp vào mặt cô đau điếng, mắt mờ đi tay chân lạnh run Hoa cắn môi tập trung nhìn phía trước, đường trơn hơn lầy lội với mấy cái hố bị mưa xối.
Bánh xe đập mạnh lên cục đá, cả người Hoa dồn tới trước muốn té cả người xuống con đường mưa ấy. Bọc cá rớt rồi nằm lăn lóc lấm lem, Hoa không quan tâm tới nữa ý nghĩ chỉ muốn tới nhà chị Phương nhanh nhất có thể. Mưa ướt nhẹp cả áo ôm rõ cơ thể cô, bất giác Hoa lấy tay vắt nước một bên.
"Này, ban ngày ban mặt các người làm gì đấy hả?" Hoa hô lớn vứt cả xe chạy ập tới đám người bên trong nhà.
Hoa thấy máu, tiếng khóc trẻ nhỏ, tiếng chị Phương ê a không biết nói gì nữa, đầu Hoa ong ong không nghĩ ra điều gì. Bọn khốn.
"Ê con bé này xinh nha, biết thằng chó Cảnh trốn ở đâu không?" nó tiến tới vuốt tóc Hoa làm cô rùng mình hất mạnh tay nó, kinh tởm.
Ánh mắt nó ghê lắm nhìn Hoa chằm chằm, cái áo bà ba ướt lộ rõ cơ thể, cái mặt Hoa trắng tái vì mưa, chúng nó cười lên như mấy âm hồn bất tán vậy, cái tình cảnh này Hoa nhớ đến còn sợ đổ mồ hôi tay.
"Chúng tôi không biết, đoán chừng đã bỏ trốn rồi, ai làm người đó chịu đừng lại hại những người vô tội." Hoa còn chẳng kịp nhìn đến thằng cu nhỏ trong lòng chị Phương đã hoảng sợ đến thế nào, cái dao lăm lăm trong tay bọn nó sáng bóng loáng trong màn mưa âm u tối tăm nơi này.
"Vô tội thì sao, có tin tao xử mày ngay đây không hả?" nó nắm cổ áo Hoa giật mạnh bung 3 nút áo, nếu có một điều ước hiện tại Hoa ước mình không phải là một người con gái chân yếu tay mềm nữa.
"Này đừng làm càn, phí thời gian với mấy con mụ có chồng bị chơi cho tơi tả làm gì, rút" nó nói ra như thế Hoa cũng chẳng biết mình nên biết ơn bọn nó buông tha không làm nhục mình không nữa. Hài?
Sau khi bọn nó kéo ga trong mưa đi hết Chị Phương ghì cổ cô chặt cứng, cả hai khóc nấc lên tới nghẹt thở lại ngẹn ngào nhìn nhau. Tay chân Hoa lấy lại được cảm giác nhưng vẫn còn run rẩy vội sờ soạng thằng cu nhỏ bên cạnh đang khóc to. Những vết máu làm Hoa hết hồn cả trên người chị Phương nữa. Thì ra chị Phương sau sinh cơ thể suy nhược, thường xuyên chảy máu mũi vừa rồi hoảng sợ đã chảy liên tục máu, giờ đây mặt chị tái nhợt môi run run thấy mà thương, cuối cùng gục ngã trên người Hoa. Út Cảnh người mang đến những niềm đau này giờ đang nơi đâu, rốt cuộc là đang nơi đâu? Hoa khóc nấc lên túm chặt áo mình, trong màn mưa chẳng gì rửa trôi được sự cùng cực sợ hãi này cả.