Bạn được Chuyện của công công mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
4875 32
Kiếm tiền
Ngạn TD đã kiếm được 48750 đ
Diêm Vương đẹp trai

Tác giả: Ngạn TD

Thể loại: Ngôn tình

Ảnh bìa:
nPjnFne.jpg


Link góp ý thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] - Các truyện sáng tác của Ngạn TD

Giới thiệu:​

Cô tên Hàn Viên Viên sống trong thôn X. Cô không mai sinh vào ngày 15 tháng 7 âm lịch, cô nghe mọi người trong thôn bà nói rằng ngày này là ngày cô hồn. Cuối cùng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Vào sinh nhật tròn 5 tuổi của cô thì món quà lớn nhất mà trời ban cho chính là sự ra đi mãi mãi của bố mẹ. Từ đó cuộc sống cô điều bị đảo lộn, mọi người trong thôn đều cho rằng cô là một đứa xui xẻo, khắc tinh nên dần dần xa lánh thậm chí mấy đứa bé cùng tuổi trong thôn cũng ức hiếp cô. Nhưng mai bên cạnh cô lúc nào cũng có người bà thân yêu và một đứa bạn thân từ bé tên A Du luôn che trở mặc kệ lời nói của mọi người. Từ lúc bố mẹ mất lúc nào đêm về cô cũng nằm mơ. Trong giấc mơ hình ảnh của một người luôn xuất hiện. Đầu tiên là mờ ảo nhưng khi cô càng lớn đặc biệt là hiện tại khi cô gần 18 tuổi thì hình ảnh của người đó càng rõ nét trong mỗi giấc mơ của cô.
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 1: Lại là giấc mơ đó!

Từ lúc bố mẹ mất tới giờ chưa lúc nào cô được ngủ yên. Đêm nay cũng thế trong giấc ngủ của cô một người với thân hình cao to, theo cô đoán chừng chắc khoảng 1m8, trên người mặc bộ quần áo cổ trang có màu đen, ấn tượng nhất là những bông hoa bỉ ngạn đỏ rực như máu trên tà áo. Mái tóc dài đen dài nhìn sơ cũng có cảm giác rất mượt. Người này đã luôn xuất hiện một cách thần bí từ năm cô lên 5 tuổi đến nay.

Anh ta tiến lại gần lại gần hất tay một cái những không gian kì lạ cứ thế mà xuất hiện trước mặt cô, nó cứ thay phiên nhau thay đổi những thứ ấy trong rất quen và cũng rất lạ, có những cái cô đã gă, có những cái thì chưa nhưng người bên trong không ai khác chính là cô và anh, hai người đang làm gì thì cô không cách nào nhìn rõ nó cứ mờ mờ, ảo ảo. Lòng như tơ vò, thắc mắt cô định hỏi anh là ai thì bổng có tiếng nói:

- Tiểu Viên à! Dậy thôi con, trời sáng rồi! Tiểu Viên..

Cô giậc mình tỉnh giấc, nheo nheo cái cặp mắt to tròn long lanh, ngước cái gương mặt quả xoan còn ngái ngủ xem người trước mặt là ai. Thì ra là bà, cô vòng tay qua thắt lung bà rồi ôm lấy để làm nũng:

- Bà ơi!

Bà cô cũng thật hết cách với đứa cháu này, chỉ giỏi cái là làm nũng thì hay. Bà vội xoa đầu cái đứa đang ở trong lòng mình và nói:

- Tiểu Viên mau rửa mặt rồi ra ăn sáng với bà.

Vì đang là ba tháng nghỉ của mùa hè nên trong thời gian này tôi đều rảnh để ở nhà với bà. Loay hoay trong nhà vệ sinh mười phút thì cô cũng xuất hiện trên bà ăn cùng bà. Đang ăn thì cô mở miệng nói chuyện:

- Bà ơi! Nay cháu lại mơ giấc mơ đó, thật kì lạ bà nhỉ, người con trai mờ mờ ảo ảo kia không biết là ai mà cứ ở trong giấc mơ của cháu hoài, không biết chán hả ta?

Cô vừa ăn vừa cắn đũa để suy nghĩ thì giọng nói hiền dịu nhẹ nhàng từ bà cắt ngang:

- Coi cháu kìa gần tuần nữa là tròn 18 rồi mà cứ như con nít vậy, ngủ mà còn mơ. Thật hết cách với cháu! Hơi..

Bà vừa nói vừa thở dài. Còn cô thì chu cái miệng nhỏ của mình lên, giọng ngọt ngào làm nũng:

- Bà không biết đâu, hình như anh ta nghèo lắm lúc nào cháu mơ thấy anh ta thì cũng duy nhất một bộ đồ.

Cô nói xong thì cười hì hì khiến bà cũng cười theo. Luyên huyên suốt thì bữa ăn cũng kết thúc, như thường ngày cô sẽ dọn dẹp sạch sẽ. Hôm này thời tiết nóng bức lâu lâu lại có một luồn gió mát thổi ngang cho thấy rõ được cảnh ngày hè của thôn X.

Nghỉ hè cũng được 1 tuần nên cô cũng bất đầu buồn chán vì thế cô đã bàn bạc với bà rằng hôm nay cô sẽ đi xin việc. Lúc đầu bà lo lắng sợ cô vất vả, cũng một phần do bố mẹ cô để lại một ít tài sản cho bà cháu cô đủ ăn đủ dùng. Nhưng cô một mực không nghe cứ thế mà làm nũng để bà đồng ý. Cuối cùng mật ngọt cũng đã làm xiu lòng người. Bà đã đồng ý cho cô đi làm.

8h30 sáng, trước một cửa hàng tiện lợi tại vùng ngoại ô thôn X, một cô gái cao một mét sáu mươi lăm dáng người nhỏ nhắn, thon gọn, mặc một cái quần bò ôm chặt cơ thể, phối cùng một chiếc áo thun trắng, khoác ngoài một chiếc áo sơ mi kẻ sọc, mái tóc đen dài búi cao, tay cầm một cái hồ sơ. Tuy nhìn đơn giản nhưng không che nổi vẻ đẹp vốn có của cô, người này không ai khác chính là Hàn Viên Viên.

Cô đứng trước cửa hàng tiệm lợi được mười phút rồi mà tâm trạng hồi hợp vẫn không vơi. Đây là lần đầu tiên cô đi xin việc nên cảm giác áp lực cứ ồ ạc trong cơ thể như đừng đợt sóng thủy triều. Cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm đẩy cánh cửa đi vào. Một âm thanh dễ nghe vang lên:

- Xin chào quý khách!

Cô lúng túng vội xua tay:

- Không phải.. không phải tôi đến đây mua đồ.. mà là.. mà là xin việc ạ!

Một tiếng "Ồ" vang lên. Người đang loay hoay dưới góc tủ cuối cùng cũng ngẩn mặt lên nhìn cô. Thật là quá ngạc nhiên, cô không ngờ ông chủ tiệm lại là một người trẻ tuổi khoảng chừng 25 hay 26 gì đó. Đặc biệt là khuôn mặt quá sức là điển trai với đôi mày rậm, ánh mắt sâu thẩm, sóng mũi cao vời vợi, góc cạnh mặt nào ra đó ấn tượng nhất là môi mỏng khẻ nhướng lên cười, làm siêu lòng bao nhiêu thiếu nữ à nhe. Tuy là anh đang mang một chiếc tạp dề của tiệm bên trong là áo thung đen phối với quần thun dài nhìn có vẻ đơn giản nhưng anh khoác vào trong đẹp hẳn ra. Quần áo rộng thoải mái nhưng cũng không che được cơ bắp của ảnh. Nhìn trong thật rắn chắc à nha!

*Các bạn có đón được ông chủ này là ai không nào? Mời các bạn đọc tiếp chương 2 nhá. Mình đón 99, 9% mọi người đón sai á nhé. Chờ mọi người sập bẫy
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 2: Xin việc!

Nhìn ngẩn ra một hồi thì tiếng của người đối diện cô thốt lên:

- Mời qua đây uống nước!

Cô ngượng ngùng khôi phục tâm tình theo hướng lời nói mà đi đến. Đến bàn, cô ngồi xuống và đưa tay ra và nói:

- Xin chào ông chủ! Tôi tên là Hàn Viên Viên, 17 tuổi, tôi nghe nói cửa tiệm đang cần tuyển nhân viên nên đến đây để xin việc ạ!

Lời nói lu loát của cô được đáp lại bằng cái bắt tay và nụ cười ấm áp như mùa xuân hòa với chất giọng dễ nghe phát ra câu:

- Chào em! Gọi anh là Phan Diệp được rồi. Vì lí do công việc chỗ thị trấn mới nên hơi bận. Chỗ này hiện tại đang thiếu một nhân viên bán hàng và trông coi của tiệm, nếu em thấy ổn thì có thể đảm nhận. Lương thì anh sẽ tính theo ngày.

Nghe một tràng dài giới thiệu của anh thì tới từ lương mắt cô sáng như trăng ngày rằm, ý trí vững vàng khi nảy tiêu tan trong một khắc. Đầu gật lia lịa mà đồng ý:

- Được ạ! Được ạ! Vậy khi nào em mới có thể bất đầu làm đây?

Phan Diệp suy nghĩ một chút rồi đáp:

- Vậy ngày mai luôn nhé!

Nói xong anh còn tặng kèm cô một nụ cười làm say lòng thiếu nữ. Cô ngượng ngùng cuối đầu thấp xuống giọng nhẹ nhàng đáp:

- Cảm ơn anh, vậy mai em sẽ tới làm. Không có việc gì nữa vậy em về trước nhé!

Nói xong cô vội vã chạy ra khỏi cửa hàng. Suốt dọc đường về nhà khuôn mặt trái xoan trắng noản không vơi đi nụ cười ngọt ngào, vui sướng. Trái ngược với lòng vui như tết đến của cô thì lúc này trong cửa hàng tiệm lợi nét mặt Phan Diệp thay đổi 180° nụ cười ấm áp khi nảy thay vào đó là nụ cười quỷ dị, ánh mắt sắc bén khiến người ta không đoán được anh đang nghỉ gì thì bỏng anh thốt lên một câu:

- Con mồi đang đến gần bẫy.

Nói xong anh hất tay một cái những trang phục khi nảy được thay đổi bằng bộ cổ trang trắng viền xanh dương, mái tóc ngắn gọn gàng lúc nảy thay vào là bộ tóc đài tới lưng, nhìn thư sinh làm sao. Nhưng khuôn mặt thì lộ ra vẻ tàn nhẫn lãnh khốc trong không hợp tí nào.

Đi suốt dọc đường thưởng thức qua dư vị nắng hè thì cuối cùng cô cũng đã về đến nhà. Vội vào đến phòng khách cô ôm chặt lấy bà cười nũng nịu nói:

- Bà ơi! Nay cháu đã xin được việc, chỗ làm tốt lắm bà ạ!

Nghe đứa cháu gái mình tự đi làm kiếm ra đồng tiền bà cũng vui thay. Nhưng trong lòng thì vẫn không nở cho cô buôn ba vất vả, nghỉ vậy bà liền nhéo cái má phúng phính hồng hào kia, giọng chanh chua nói:

- Tiểu Viên à! Tiền trong nhà vẫn nuôi được con mà không cần kiến tiền gấp vậy đâu!

Viên Viên nghe bà nói vậy thì chu cái mỏ lên bảo:

- Ở nhà cháu được bà nuôi sấp béo thành lợn rồi này!

Cô dụi dụi vào lòng bà, bà thì xoa xoa cái đầu nhỏ của cô. Bà cháu cứ thế mà thương yêu nhau. Được khoảng vài phút thì tiếng gõ cửa vang lên:

- Cốc, cốc, cốc! Viên Viên cậu có nhà không đấy!

Nghe giọng nói quen thuộc, cô vội chui ra khỏi lòng bà chạy liền đến mở cửa. Khuôn mặt háo hức hô to:

- A Du, cậu đến rồi nhớ cậu quá đi mất.

Vừa nói cô vừa ôm lấy A Du. A Du cũng không ngần ngại đáp lại cái ôm của cô:

- Viên Viên tớ và cậu mới gặp nhau 3 ngày trước mà cậu nói cứ như cả năm vậy.

A Du vừa nói mặt vừa biểu lộ vẻ không vui nhìn bạn mình. Hai người vào nhà vui vẻ mà nói chuyện. Hết chuyện đầu thôn rồi đến chuyện cuối thôn. Luyêm huyên cả buổi thì A Du bỗng nhắc đến:

- Đúng rồi Viên Viên chẳng phải tuần nữa là tới sinh nhật tròn 18 tuổi của cậu rồi sao. Nào muốn quà gì A Du tốt bụng này sẽ tặng cho cậu.

Viên Viên nghe A Du nhắc tới sinh nhật thì cô mới nhớ đến:

- A! Đúng rồi he, mình cũng quên mất. Mà không cần quà gì đâu A Du mình chỉ muốn bà sống bên mình mãi mãi và có đứa bạn tốt như cậu là được rồi.

A Du thấy cô như vậy cũng lắc đầu ngao ngán. Cuộc nói chuyện của hai người cứ thế mà đến tối. Sau khi tiễn A Du về Viên Viên liền vào phòng ngủ. Nhưng vì hồi hợp trông chờ ngày mai đi làm mà cô lăn qua lăn lại không cách nào ngủ được, bỗng sự lo lắng của cô thay vào là cái suy nghĩ về ông chủ kia. Cô thắc mắc không biết tại sao cô thấy người kia có gì đó sai sai. Mà không biết bắt đầu từ đâu cho đúng. Miên mang một hồi thì cô đã ngủ lúc nào không hay.

Đêm nay cũng như mọi ngày giấc mơ đó vẫn đến với cô, nhưng khi định hỏi người trong mơ là ai thì tiếng"Reng! Reng! Reng! Ở bên tai truyền đến.

MỌI NGƯỜI ĐỪNG NHẦM PHAN DIỆP LÀ NAM 9 NHA!

LẦN ĐẦU VIẾT TRUYỆN CÓ GÌ THIẾU MONG MỌI NGƯỜI GÓP Ý VÀ ỦNG HỘ TRUYỆN CỦA NGẠN NHÉ
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 3: Ngày đầu đi làm.

Cô hoảng hốt bật dậy, thì ra là tiếng đồng hồ reo. Tắt đồng hồ xong, cô chạy vội vào nhà vệ sinh. Mất 10 phút bước ra là một cô nàng với chiếc quần jean xanh ống rộng phối cùng áo thun trắng được bỏ vào quần gọn gàng, tóc cột cao làm lộ rõ gương mặt trái xoan thanh tú đầy sức sống. Đôi mắt to tròn chớp chớp, chạy nhanh đến bàn ăn đứng trước mặt bà hỏi:

- Bà ơi! Thấy cháu thế nào?

Bà cưng chìu nhìn đứa cháu gái trước mặt, cười ngọt ngào nói:

- Tiểu Viên của bà mặc gì cũng đẹp hết, nhanh đến đây ăn rồi còn đi làm kẻo muộn.

Viên Viên nghe lời nhanh ngồi xuống ghế ăn. Sau 30 phút sau cuối cùng cô cũng rời khỏi nhà. Chiếc xe đạp là phương tiện để cô đi làm. Một người một xe cứ thế chạy dọc theo con đường ở thôn X rồi ra tới vùng ngoại ô. Khoảng 1 tiếng đồng hồ từ nhà đi nảy giờ thì cô cũng dừng trước cửa hàng tiệm lợi. Bước vào với sự nôn nao, hồi hộp thì trước mắt cô là thân ảnh quen thuộc nhưng cũng là lạ. Phan Diệp nghe tiếng bước chân thì cười gian một cái rồi quay đầu lại vui vẻ bảo:

- Chào em! Đến sớm vậy nha!

Nghe tiếng nói của anh cô bừng tĩnh lại gạc bỏ những suy nghĩ vừa rồi vội cười đáp:

- Chào anh! Buổi sáng vui vẻ!

Nói xong cô đi đến chỗ treo tạp dề lấy một chiếc mặc vào, trang phục chỉnh tề xong cô quay đầu lại hỏi:

- Em có thể bắt đầu công việc luôn chưa ạ?

Phan Diệp thấy cô như thế cũng không có ý kiến gì nói:

- Được chứ! Nay anh vào thị trấn mới làm việc vì thế chỗ này giao lại cho em nhé. Giá cả của mõi món đồ đều có sẵn. Cửa tiệm trưa lao dọn chút là được rồi, trước 6h chiều xong việc thì em có thể về rồi.

Hết câu anh lấy áo khoác mặc vào và ra khỏi cửa tiệm. Viên Viên ngây ngốc tí rồi khôi phục lại tâm trạng thầm nói một câu:

- Người này thật lạ. Không dẫn mình đi tham vang cửa tiệm gì cả vứt lại mấy câu đi như gió vậy.

Cứ thế cô bước vào quầy thu ngân mà sẵn sàng làm việc. Lúc này Phan Diệp bước ra khỏi cửa tiệm liền biến lại hình dáng vốn có. Anh hất tay một cái cứ thế mà biến mất trên đường. Thoáng cái cô đã làm việc tại cửa hàng tiện lợi cũng cả tuần rồi. Ngày ngày cô làm việc chẳm chỉ, còn Phan Diệp thì bảo có việc ở thị trấn mới nên cô và anh cũng ít gặp nhau và tiếp xúc. Nay trời bỗng đổ mưa, đây là cơn mưa đầu tiên mà mùa hè đón nhận. Cơn mưa làm cho nhiều người không kịp chuẩn bị vì thế họ lựa chọn vào cửa hàng tiện lợi mua ít đồ và sẵn trú mưa. Vì thế nay công việc của cô rất bận. Buổi trưa không có thời gian rãnh để lao dọn vì thế cô đành phải dọn dẹp bù tới 7h tối mới chuẩn bị ra về. Suốt dọc đường về Viên Viên luôn cảm thấy lạ, hình như có một cặp mắt luôn nhìn chằm chằm cô nhưng khi quay lại thì mọi thứ cứ như bình thường vậy, điều này đã làm cho cô rất khó chịu. Đạp xe thêm một đoạn nữa thì phía trước xuất hiện hình bóng rất quen thuộc. Người này là người luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ của cô. Viên Viên cứ nghĩ chắc nay làm việc mệt quá nên sinh ra ảo giác, cô bất lực vừa đạp xe vừa lắc lắc chiếc đầu nhỏ để cho tỉnh táo lại. Nhưng không hình dáng đó càng ngày càng phóng đại trước mặt cô. Viên Viên liều mình dừng xe lại chạy thật nhanh đến chỗ người kia để hỏi chuyện nhưng khi chạy gần tới thì người kia như không khí mà biến mất một cách thần không biết quỷ không hay. Cô dùng tay vỗ vỗ vào đầu vài cái rồi bất lực than:

- Hơi! Đúng là làm việc mệt quá rồi nên não sinh ra vấn đề luôn, kiểu này phải về cải tạo lại bé não này mới được.

Than thở vài câu xong cô đành lết cái thân mệt nhừ đến chỗ chiếc xe và chạy về. Vì nay gặp nhiều chuyện trên đường nên Viên Viên mất khá nhiều thời gian để về nhà. Chiếc xe đạp dừng lại trước nhà thân quen đã 8h30 tối. Cô mở cửa bước vào nhìn đèn vẫn còn bật cô vội nói:

- Bà ơi! Cháu đã đi làm về rồi ạ!

Bà từ trong phòng khách nghe giọng nói của cháu vui mừng chạy đến cửa:

- Tiểu Viên về rồi à! Sao nay về muộn thế? Mao mao đi rửa tay rồi vào ăn cơm.

Cô nhìn bà thế lòng đầy oán trách nói:

- Bà à! Sau này không cần đợi con về đâu. Ở nhà bà cứ ăn cơm trước đi ạ.

Bà nhìn cô cháu gái đang quan tâm mình trước mặt vội ôm cô vào lòng bảo:

- Không sao! Không sao! Bà ở nhà ăn một mình cũng chán. Mao lên đi rửa tay rồi vào ăn cơm.

Bà vừa nói vừa đẩy cô đến nhà vệ sinh. Rửa tay xong cô vui vẻ bước tới bàn ăn. Bà cháu cô đang dùng cơm thì bỗng có tiếng:

- Cốc, cốc, cốc!
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 4: Sinh nhật 18 tuổi.

Cô chạy nhanh ra cửa, lòng thầm oán một câu:

- Khuya thế này không biết ai còn đến nữa.

Cánh cửa vừa mở ra một màng trước mặt làm cô phát khóc. Trước mặt là A Du cùng chiếc bánh gato với dòng chữ "Mừng sinh nhật 18, Viên Viên". Từng dòng nước mắt chảy dọc theo gương mặt cô vội ôm lấy A Du mà cảm ơn. Từ lúc bố mẹ qua đời, bà và A Du là hai người thân nhất của cô. Đối với cô mà nói A Du không còn là bạn thân nữa mà là chị em ruột tốt nhất trên đời này. Có chuyện nhỏ hay lớn cả hai người điều nói cho nhau nghe. Thấy Viên Viên ra mở cửa lâu quá bà cô cũng đành đi ra xem chuyện gì. Thấy cảnh trước mắt cũng làm bà cảm động theo. Người thôn này ai ai cũng sợ tiếp xúc gần với Viên Viên vì họ lo rước phải xui xẻo. Chỉ riêng A Du một cô gái mạnh mẻ, tính tình hoạt bát, thân thiện không sợ gì cả mà bất chất chơi với Tiểu Viên nhà bà nghỉ tới đây thôi là đã cảm động và ngưỡng mộ tình bạn đẹp của họ rồi. Bà nhè nhàng đi tới chỗ cô nói:

- Tiểu Viên à! Con ôm A Du thế được rồi, nhanh mời con bé vào nhà uống nước thôi.

Nghe giọng của bà Viên Viên ngước khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi ra khỏi vai A Du cười hì hì nói:

- Ngại quá A Du à. Tớ xúc động tới nỗi quên mời cậu vào nhà luôn.

A Du cũng cười đáp:

- Không sao! Không sao! Tụi mình thân nhau không cần khách sáo.

Sau khi ba người đi vào phòng khách cắt và ăn bánh gato xong thì Viên Viên tiễn A Du về nhà. Dọn dẹp mọi thứ xong đâu đó thì thân thể mệt rã rời của cô nằm ạch xuống giường. Không bao lâu cô đã chìm vào trong giấc ngủ. Hôm nay khác với mọi ngày, nhìn vào mộng cô thấy rất rõ ràng. Người mà bao lâu nay cô muốn thấy mặt nhất cũng đã xuất hiện. Anh rất đẹp. Đẹp hơn cả những idol trên TV mà cô hay xem. Gương mặt đường nét rõ ràng. Con ngươi màu vàng kim sâu thẩm lạnh lùng, đôi mày rậm mạnh mẽ vô cùng, sóng mũi cao khí chất vời vời, môi mỏng mín chặt nữa cười nữa không làm người ta khó mà đoán được. Vóc người anh rất cao, cao tới mức cô chỉ đứng ngang vai anh thôi. Anh vẫn mặc bộ trang phục đó vẫn đứng nơi đó. Nhưng lần này là lần đầu tiên cô nhìn rõ anh như thế. Ngẩn người một lúc lâu thì anh ta dần dần bước lại cô. Viên Viên thấy gì đó không đúng đành lắc lắc chiếc đầu nhỏ để khôi phục lí trí thì anh đã đứng trước mặt cô rồi. Chớt chớt đôi mắt to tròn trong trẻo nhìn anh, lần này cô đã có cơ hội hỏi:

- Anh là ai? Tại sao luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi?

Cô hỏi một mạch rồi chờ câu trả lời từ anh.

- Tôi là Cảnh Hy đang giữ chức Diêm Vương tại Âm Phủ Điện. Tôi xuất hiện trong giấc mơ của cô vì cô là vợ tôi.

Nghe hai từ "Diêm Vương" hồn cô như lạc mất (lời của Ngạn: Cô gái à cô đang mơ đó, đang mơ thì hồn cô đâu mà lạc) còn vợ nữa vợ.. vợ:

- Là sao?

Trong đầu Viên Viên lúc này muôn ngàn câu hỏi. Nhưng cô không biết mở miệng nói từ đâu. Cuối cùng cũng lấp ba lấp bấp được một câu:

- Tôi.. và.. anh.. là.. là vợ chồng khi nào?

Cô sợ hãi cả thân thể điều run lên. Trong khi đó anh vẫn thản nhiên mà đáp lời:

- Từ lúc em 5 tuổi.

Lời nói vừa thốt ra khỏi chiếc miệng xinh đẹp của anh đã làm cô sợ lại càng thêm sợ, chân không còn sức mà ngã ạch xuống. Nhưng ngã xong cô lại không có đau tí nào, Viên Viên hoảng hốt nhìn xuống không biết lúc nào anh đã nhanh chạy tới làm đệm để cô ngồi lên, theo phản xạ tự nhiên mà cô bật người dậy trong tức khắc, lo lắng nhìn anh hỏi:

- Anh.. anh.. cái đó.. anh có sao không? Chẳng phải anh vừa rôi mới đứng trước mặt tôi sao? Sao nhanh thế đã đến bên cạnh tôi rôi?

Cô hỏi anh một tràng dài. Đôi mắt to tròn chớp chớp chờ đợi câu trả lời.

- Tôi không sao. Tôi là Diêm Vương ít nhất cũng dùng được tí công lực di chuyển.

Cô đang định hỏi thêm gì đó thì tiếng bà gọi dậy vang lên bên tai:

- Tiểu Viên à! Dậy đi làm kìa con, muộn lắm rồi. Tiểu Viên..

Viên Viên giậc mình tỉnh giấc. Mắt đảo quanh căn phòng một lượt rồi dừng lại trên dáng người của bà. Không trần trừ cô ôm vội lấy bà. Sự hoảng hốt cùng lo sợ của giấc mơ vừa rồi của cô được che lấp đi bởi sự ấm áp từ bà truyền đến. Đang định mở miệng kể bà nghe giấc mơ vừa rồi nhưng cô lại dừng trong một khoảng suy nghĩ:

- Nếu kể ra sẽ làm bà lo lắng thêm. Bà cũng đã lớn tuổi rồi không thể để bà lo cho mình hoài được.

Thế là ý định kể cho bà nghe được dập tắt. Thay vào đó là cái đầu nhỏ dụi dụi vào lòng bà nói nhỏ:

- Bà ơi cháu yêu bà lắm luôn. Yêu nhất trên đời.

(Mọi người thấy nam 9 ra sao nè. Nếu thấy truyện ổn áp nhớ like và bỏ phiếu cho Ngạn nhé! Cảm ơn mọi người đã đọc truyện)
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 5: Diêm Vương biến thái.

Nói lời ngọt ngào với bà xong. Cô lại bắt đầu đi như thường ngày. Cô hấp ta hấp tấp vội mở cửa chạy vào:

- Ôi! Chết mất, lại muộn 10 phút.

Vừa nói, Viên Viên vừa nhìn đồng hồ. Xong chợt cô nhận ra có gì đó không đúng. Ngẩn khuôn mặt lên cô bắt gặp được Phan Diệp đang nhìn chằm chằm mình. Chân không tự chủ mà lùi lại phía sau vài bước lòng thầm nghĩ "thường ngày anh ta đi làm sớm lắm mà sao hôm nay cô muộn 10 phút mà anh vẫn còn ở đây". Nghĩ ngợi một lúc lâu cô mới mở miệng hỏi:

- Hôm nay anh không đi làm à!

Phan Diệp đưa tay vào túi quần bình thản nói:

- Hôm nay được nghỉ, nên anh ở đây coi tiếp em. Sẵn quan sát tình hình cửa tiệm mình luôn.

Phan Diệp vừa nói vừa cười một cách ấm áp. Còn cô lúc này cứ như một đứa ngốc nhìn anh. Ngớ ngẩn một lúc thì cô cũng bắt tay vào công việc. Nguyên ngày hôm nay cô tiếp xúc với Phan Diệp rất nhiều, cũng có lắm thời gian để nói chuyện với anh. Lúc đầu cô thấy anh rất cởi mở, nhưng nói nhiều thì cô phát hiện người này nói dối cô rất nhiều. Giác quan của cô luôn cảnh báo cô nên tránh xa Phan Diệp ra (giác quan của con gái là tiệc vời nhất đúng không các bác). Nhưng đó chỉ là suy nghĩ cô không có cách nào để chứng minh cả.

Làm cả ngày cuối cùng cũng đã xong. Nay Phan Diệp trong coi cửa tiệm nên cô được về sớm. Lúc đến nhà cũng đã 5h, phụ bà làm đồ ăn và dọn dẹp tất cả cũng đã khuya. Lâu lắm rồi cô không được ngủ sớm như vậy. Nằm xuống giường đắp chăn, thoáng cái cô đã chìm vào giấc mơ của mình một cách nhanh nhất có thể. Trong mơ cô đang nằm trên giường nhưng chiếc giường này không phải của cô nó trong rất u ám. Đảo mắt quanh căn phòng đều là hai màu đen đỏ làm chủ đạo. Nghĩ ngợi một lúc cô rùng mình run sợ:

- Chẳng lẽ.. đây là phòng của cái người tên Cảnh Hy kia?

Lời nói vừa thốt ra, lại có một âm thanh mà lúc này cô không muốn nghe thấy nhất:

- Em tỉnh rồi à!

Giọng nói kia không ai khác chính là của Cảnh Hy. Viên Viên nhìn thấy anh run sợ đến cứng đơ cả người. Đợi tới lúc cô suy nghỉ được một ít thì thân hình to lớn của anh đã đè lên cô. Hoảng hốt cô lùi về sau tránh né anh. Nhưng làm cách nào cũng không được. Đôi tay lạnh như băng của anh bắt sờ mó lên khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu của cô nhẹ nhàng mà di chuyển. Xong sờ đến đôi môi anh đào mền mại của cô, anh không cầm được mà đặt môi mình lên hôn nhẹ. Viên Viên lúc này như pho tượng mặc cho anh giễu cợt. Đôi tay đáng chết của người nào lại không an phận mà dần dần trượt xuống dưới chiếc cổ trắng ngần rồi đặt lại một dấu hôn hoàng chỉnh. Từ từ đi xuống khuôn ngực của thiếu nữ mười tám mà vuốt ce nhẹ nhàng. Tuy cô 18 tuổi nhưng chỗ nào cần lồi cần lõm đều hoàng chỉnh cả. Do mùa hè nên cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ dạng sơ mi nên tạo thuận lợi để anh ức hiếp cô một cách dễ dàng. Nước mắt không tự chủ mà chảy dày theo khuôn mặt xinh đẹp của Viên Viên. Cảnh Hy thấy vậy bèn dừng lại mọi hành động. Anh thầm mắng mình:

- Chết tiệt! Thiếu chút nữa là ăn cô ấy luôn rồi. Đúng là không thể kiềm chế được mà!

Miên mang trong suy nghỉ một lúc anh lại đưa tay lau đi những giọt nước long lanh kia, rồi hôn nhẹ lên khóe mắt của Viên Viên. Lời nói ngọt ngào, nhẹ nhàng mà an ủi cô:

- Ngoan, đừng khóc. Tôi sẽ đau đó. Tôi hứa sẽ không làm gì em đâu. Đừng sợ nhé!

Anh ân cần vuốt ve sau lưng cô, dùng lời nói ngọt ngào, ấm áp mà an ủi. Anh càng nói cô càng khóc to. Được một lúc lâu không còn sức nữa cô mới ngủ thiếp đi. Không ngờ chuông báo thức lại vang lên. Hoảng sợ bật dậy, nhìn quanh căn phòng một lược rồi than thở:

- Mai quá. Chỉ là mơ. Vậy mà dọa mình xém sợ chết.

Dẹp bỏ những suy nghỉ vớ vẩn sang một bên. Cô chạy nhanh vào nhà vệ sinh đứng trước gương đang định rửa mặt, ai ngờ..

- A aaaaaaaaaaaa!

Bà đang làm đồ ăn trong bếp bị tiếng hét của cô là hoảng sợ mà chạy vội đến. Xem cô đã xảy ra chuyện gì. Vừa đẩy cửa nhà vệ sinh bà vừa hỏi:

- Tiểu Viên à! Có chuyện gì vậy con.

Thấy bà đi vào cô hoảng sợ mà kéo cổ áo chiếc váy ngủ lên cao. Tay xua xua, miệng cười cười nói:

- Bà à! Không có gì cả. Không có gì cả. Tại nãy.. tại nảy con thấy con gián nên giật cả mình thôi.

Vừa nói cô vừa kéo bà ra khỏi nhà về sinh. Rồi đóng cửa lại. Tự nhốt mình vào trong.

Nhớ like và bỏ phiếu cho Ngạn nhé mọi người. Ủng hộ cho nam nữ 9 của chúng ta luôn.
 
Last edited by a moderator:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 6: Ngày hay đêm anh đều xuất hiện!

Thân thể nhỏ nhắn trượt dài theo cánh cửa mà ngồi phịch xuống nền gạch lạnh. Cô hoang mang lo sợ. Kẻo để ai nhìn thấy thì không biết nên giải thích ra sao. Ngẩm đi ngẩm lại cô quyết định đến trước gương để nhìn cho kỉ lại. Trong gương một cô gái xinh đẹp làn da trắng noản nà. Nhưng thu hút nhất chính là dấu hôn màu hồng đậm xuất hiện trên chiếc cổ thon dài kia. Tạo nên một kiệt tác hoàn mỹ. Buồn rầu nhìn vào gương cô nhớ lại. Lúc trước A Du bảo cô lớn rồi cũng nên mua ít mỹ phẩm, phấn son để dùng. Nhưng vì tiết kiệm tiền mà cô chỉ mua duy nhất một cây son. Biết vậy lúc trước cô đã mua thêm kem che khuyết điểm rồi. Giờ không biết làm sao để ra ngoài. Lỡ như bà nhìn thấy là xong đời luôn. Rầu rỉ một lúc lâu cô đã đưa ra một quyết định táo bạo. Đầu tiên là cầm điện thoại lên, tay nhấm liên tục cứ thế một dãy số hiện trên màng hình. Bên đầu kia vang lên tiếng:

- Alo! Xin chào cho hỏi ai vậy ạ?

Viên Viên lúng túng trả lời:

- Xin chào anh Phan Diệp. Em là Viên Viên đây. Nay.. nay em bị cảm có thể.. có thể xin nghỉ một hôm được không?

Lúng ta lúng túng một lúc thì cô cũng thốt ra một câu hoàng chỉnh. Bên đầu dây bên kia, Phan Diệp không chần chừ mà đồng ý ngay:

- Được chứ! Được chứ! Vậy em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé. Không còn gì thì anh cúp máy đây.

Tiếng "Tút! Tút!" Vang lên cô thở phào nhẹ nhỏm. Bước ra khỏi phòng vệ sinh cô chạy nhanh đến tủ quần áo. Mất 10 phút cuối cùng cô cũng bước đến bàn ăn. Bà đang loay hoay trong bếp lúc bước ra nhìn thấy Viên Viên giật mình xuýt nữa làm rơi luôn chiếc dĩa trong tay. Bà nhìn cô lo lắng hỏi:

- Tiểu Viên hôm nay con sao thế. Ăn mặc kín thế không nóng à?

Cô nhìn bà rồi cười hì hì đáp:

- Bà ơi! Nay cháu bị cảm nhẹ. Người cứ lạnh lạnh sao. Nên mặc thế cho ấm.

Bà nghe cô nói xong cũng thở phì một hơi nhẹ nhỏm. Hên chỉ bị cảm, chứ không bà còn tưởng cô bị gì cơ. Câu chuyện tới đó cũng xong. Trên bàm ăn cô cứ miên mang chìm vào suy nghỉ của mình.

- Đáng chết. Mặc như này nóng thật. Đang ở trong mùa hè mà cô mặc áo len cổ cao cùng với chiếc quần dày. Đúng là nóng bức đến chết người mà. Tại cái tên đáng chết kia chứ không cô cũng không thành ra cái dạng như này!

Vừa suy nghỉ cô vừa dùng đũa chọt chọt chiếc bánh háo cảo trong bát để hã hê cơn giận. Bà thấy cô lạ lạ đành gắp ít thịt bỏ vào bát cô và hỏi:

- Tiểu Viên con thấy ăn không ngon à! Nào ăn nhiều vào để mao khỏe lại.

Giọng nói đầy quan tâm của bà kéo cô về hiện tại. Nhìn người bà thân yêu cô cươig nhẹ nhàng đáp:

- Không đâu bà ơi. Được ăn đồ bà nấu là ngon nhất rồi!

Nhìn đứa cháu gái duy nhất trước mặt bà đầy cưng chiều mà gắp thức ăn cho cô. Bữa sáng cứ thế trôi qua yên bình. Cô vừa rữa bát xong tay còn cầm chiếc khăn lau lau cho khô vừa nói với bà:

- Bà ơi! Cháu vào phòng nghỉ ngơi tí nhé!

Bà yêu thương đáp:

- Ừ. Cháu mau mau đi nghỉ để lấy lại sức đi.

Vừa định vào phòng đọc ít truyện tranh mà cô thích ai ngờ. Mới đẩy cửa vào thì bóng hình quen thuộc đã ngồi trên giường cô. Viên Viên giật mình nhanh tay đóng cửa lại vội chạy đến trước mặt anh hỏi:

- Anh.. anh sao giờ lại xuất hiện. Không lẽ tôi còn đang mơ.

Cô vừa nói, cánh tay trắng noản vừa chỉ chỉ vào mặt anh. Đôi tay kia bị anh kéo lại. Cả người nhỏ nhắn của cô được anh bao chọn lấy. Thân hình cô run run, chiếc miệng nhỏ không yên mà la mắng:

- Đồ biến thái, anh.. anh mau thả tôi ra.

Vừa nói cô vừa vùng vẫy ra. Nhưng sức lực của cô như một con kiến đấm vào hòn đá vậy. Cuối cùng anh cũng mở miệng nói:

- Ngoan! Ngồi yên chứ không..

Vừa nghe tới đây cả người cô cứng lại. Không giám làm gì thêm. Thấy cô như thế anh mỉm cười hoài lòng:

- Anh có thể xuất hiện ngày hay đêm. Nên vì thế em giờ đã tỉnh rồi.

Câu nói ngắn gọn nhưng lại làm cho cô run sợ trong lòng. Như thế chẳng phải anh ta cứ bám riết theo mình sao. Suy nghỉ đang luân trầm thì bị cắt ngang.

- Không phải là bám riết mà anh chỉ đi theo để bảo vệ em thôi. Với lại anh sẽ chừa cho em một khoảng thời gian riêng, cho em không thấy ràng buột.

Nghe thế cô bèn mắng trong lòng một câu. "Bảo vệ cái con khỉ" cái suy nghỉ vừa xong làm cô hoảng hốt ngước lên nhìn anh. Chẳng phải anh ta đọc được suy nghỉ của mình chứ? Chưa được một giây chữ "Đúng" đã lọt vào hai tai làm cô run sợ. Thấy thân hình cô đang run run anh vội lắc đầ miệng bèn nói:

- Anh sẽ không chấp nhất việc vừa rồi đâu.
 
Last edited by a moderator:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 7: Hút lấy dương khí.

Nghe anh nói thế cô cũng thở phào một cái nhẹ nhàng. Cũng mai anh ta không nhỏ nhen tới vậy. Chợt nhớ lại cô hoàng hồn vùng vẫy ra khỏi vòng tay của Cảnh Hy. Chấn tỉnh, ngồi ngay ngắn một bên. Cô hằn giọng nói:

- Tại sao anh cứ bám riết theo tôi thế này?

Câu hỏi của cô vừa thốt ra anh bình thản đáp:

- Chẳng phải anh đã nói rồi sao "Em Là Vợ Anh".

Bốn chữ được anh thốt ra rất nhẹ nhàng nhưng lọt vào tay cô thì cứ như sấm chớp đùng đùng. Mắt mở to nhìn anh chằm chằm, cô cố mà chấn tỉnh lại mà hỏi tiếp:

- Tôi và anh không quen không biết thì làm sao mà là vợ chồng được?

Muôn ngàn sự thắt mắt cô giành cho anh chắc hẳn không bao giờ được giải đáp hết.

Cảnh Hy một mặt vẫn thế bình tĩnh, nhẹ nhàng mà đáp:

- Anh quen em từ lúc em năm tuổi. Như thế cũng gọi là thanh mai trúc mã rồi.

- Thanh mai trúc mã cái đầu anh á. Tôi đang sống yên bình bên bà thì tự nhiên anh ở đâu xuất hiện rồi bảo chồng tôi. Chuyện này mà kể ra chắc thành hài kịch luôn quá.

Cô mắng ra một câu dài y như đang rap vậy. Cảnh Hy nhìn cô rồi từ từ nói:

- Không sao, giờ em có thể chưa chấp nhận được, nhưng anh sẽ cho em thời gian thích ứng.

Nói xong anh hất tay cái biến mất không một giấu tích. Còn cô thì ngơ ngác nhìn vào khoảng không mà mắng.

- Thích ứng cái đầu anh á.

Sau khi anh biến mất thì tâm tình của cô từ từ bình ổn lại. Cô chạy nhanh đến bàn học. Mở laptop lên vào thanh google mà tìm kiếm gì đó. Trên màng hình giờ là các trang wed liên quan đến nào là Diêm Vương kết hôn với người phàm, nào là Diêm Vương xuất hiện trên trần gian.. Một loạt các trang wed xuất hiện cuối cùng cô nhấp chuột vào một trang wed có tên là Diêm Vương ở lâu bên bạn sẽ ra sao. Quỷ xui ma khuyến sao cô lại xem mấy thứ này. Suy nghỉ thế thôi nhưng cô vẫn tiếp tục gián mắt vào màng hình. Trên màng hình sao khi trang wed được mở ra thì dòng chữ hiện lên rất rõ là "Nếu như người cõi âm ở gần với bạn họ sẽ hút hết dương khí của bạn. Dần dần bạn sẽ chết hoặc héo khô". Đọc đến đây cô bỗng rùn mình một cái. Sóng lưng lành lạnh. Một loạt suy nghĩ ào ạc mà chạy vào trong não. Chẳng phải nếu đó đúng là sự thật thì không phải cô sẽ bị anh hại chết sao. Hoang mang một hồi cô quyết định lên giường, cố gắng ngủ rồi vào trong mơ để hỏi rõ anh. Nhưng xui xẻo thay làm cách nào cô cũng không thể ngủ được. Lăn qua lăn lại trên giường mấy tiếng, cuối cùng cô cũng bó tay mà ngồi thẳng dậy. Suy nghỉ một hồi cô quyết định đi dạo để lấy lại tinh thần.

Xin bà xong cô xách chiếc chân mà thong thả đi dạo. Trong thôn giờ đã là 3h chiều. Trên đường khung cảnh của những cánh đồng lúa chính vàng ươm, lâu lâu gió thổi nhè nhẹ làm hương lúa bay vào không trung. Cuối cùng cô chọn dừng chân tại một bãi cỏ trống. Nằm thả người trên đám cỏ. Làn gió thổi nhẹ nhàng làm cho những áp lực gần đây của cô tiêu tan mất. Con ngươi xinh đẹp của cô từ từ khép lại để hưởng thụ cái mà tự nhiên ban tặng này, bỗng kế bên có người lên tiếng nói:

- Viên Viên sao em lại ở đây. Khỏi bệnh rồi à?

Nghe thấy giọng nói, cô lười biến mở mắt ra. Trước mặt là Phan Diệp làm cô hơi ngạc nhiên, sau đó lấy lại tinh thần đáp:

- Em chỉ cảm nhẹ thôi. Vì hơi mệt nên nay em mới xin nghỉ. Ủa mà.. sao anh lại ở đây vậy.

- Anh có tí việc đến thôn X, tình cờ bắt gặp em nên lại hỏi thăm.

Anh cười nhẹ nhàng, đáp lại lưu loát. Cô giờ lười biến lại nhắm nghiền mắt lại, không để ý tới người kế bên. Còn ánh mắt của Phan Diệp lại dừng trên vết hôn trên cổ kia của cô. Vì đi ra ngoài nên cô chỉ mặt một chiếc áo thun trắng cùng với quần bò ôm chặt cơ thể. Kế bên là chiếc áo khoác cổ cao. Khi nảy đi ra khỏi nhà cô mặc áo khoác để tránh bà nhìn thấy dấu vết kia. Đi một lúc thì nóng quá cô đành cởi ra.

Phan Diệp vẫn một mặt mà nhìn chằm chằm cô. Lúc này Viên Viên cũng cảm giác được ánh mắt kia đang nhìn mình, cô hơi khó chịu đành đứng dậy, cuối người nói:

- Anh Phan Diệp em hơi không khỏe nên về trước đây.

Giọng nói của cô thốt ra làm Phan Diệp bình tỉnh lại. Cười nhẹ nhàng rồi "Ừ" một tiếng. Đợi bóng cô khuất xa dần. Anh cười lên một tiếng rợn người rồi thốt ra một câu:

- Mình cũng nên hành động rồi.

Nói xong Phan Diệp biến mất trong không khí. Một mình cô lang thang trên đường về nhà. Vừa đi vừa suy nghỉ cô không biết nếu thật Cảnh Hy đang hút lấy dương khí của cô vậy thì cô còn bao nhiêu ngày để sống bên cạnh bà đây. Rồi còn nữa nếu cô mất đi thì bà sẽ sống sao. Nghĩ nhiêu đó thôi thì nổi chua xót cùng với đau lòng làm cô muốn rơi nước mắt.
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 8: Nổi lo về bà.

Cố gượng lên để cười. Cô bước những bước chân thật nặng nề để về nhà. Đứng trước cánh cửa thân quen cô nhưng lại mà nhìn chăm chăm chúng. Một lúc lâu Viên Viên mới giám đặt chân bước vào, đi thẳng đến phòng bếp cô bắt gặp một hình dáng thân quen đang loay hoay bận bịu. Đi chầm chậm lại cô vòng tay qua ôm chặt lấy bà. Giật mình một cái bà bình tĩnh xoay người lại. Nhìn đứa cháu gái đang ôm mình hiền hậu mà xoa đầu cô nói:

- Tiểu Viên của bà đói chưa. Đợi bà xíu nữa là đồ ăn chín rồi.

Cô lắc lắc chiếc đầu nhỏ trong lòng bà bảo:

- Cháu chưa đói bà à. Để cháu phụ bà làm nha!

Nói xong cô bỏ tay ra khỏi người bà. Lật đật rửa rau phụ nấu. Cuối cùng một bàn ăn không thịnh xoạn nhưng ấm áp của hai người được bày ra. Cô ngoan ngoản ngồi vào một bên lấy cơm để vào bát cho bà. Bà cháu ngồi ăn vui vẻ thì cô bỗng hỏi bà:

- Bà ơi! Nếu cháu không ở bên cạnh bà thì bà có thấy nhớ đứa cháu này không?

Cô vừa hỏi vừa cười để che đi nổi chua xót trong lòng. Bà nhìn cô khó hiểu rồi mắng:

- Tiểu Viên à cháu nói ngốc nghếch gì đấy. Bậy! Bậy! Bậy! Nhổ nước bọt nói lại.

Viên Viên nhìn bà cố gặng ra nụ cười nói:

- Ý cháu là mai đây cháu mà lên đươc đại học cần phải đi học xa. Bà có nhớ cháu không?

Bà nhìn Viên Viên cười hiền từ nói:

- Thì ra là vậy. Mà cháu đi học đại học thì cuối tuần vẫn về thăm bà được mà.

Cô nghe bà nói vậy cũng bỏ qua cái chủ đề này mà chú tâm ăn cơm. Nay ăn cơm xong cô quyết tâm không đi ngủ sớm mà giành mọi thời gian có thể nhất để ở bên bà. Cuối cùng trời cũng mờ mờ tối. Bà thì đang xem TV cô thì nằm kế bên nhìn bà chăm trú. Một lúc lâu không nhịn được cô hỏi bà:

- Bà! Nếu sao này cháu đi học đại học hay đi đâu xa á. Bà nhớ giữ gìn sức khỏe để sống thật tốt nhe. Đừng lo lắng cho cháu quá.

Bà nghe cô nói xong tầm mắt cũng rời khỏi TV mà nhìn cô. Nói:

- Tiểu Viên! Nay cháu sao vậy. Cứ nói những câu làm bà không hiểu. Có phải cháu gặp phải chuyện gì không. Mao, nói bà nghe.

Cô vội lắc lắc chiếc đầu nhỏ bảo:

- Không có. Không có. Cháu chỉ là hơi lo xa thôi.

Nghe cháu gái mình bảo không có chuyện gì lòng bà cũng nhẹ đi phần nào. Bà nói:

- Bà cô già của tôi ơi! Bà lo mà ăn học chăm vào ở đó mà lo xa.

Cô ngoan ngoãn gối đầu trên đôi chân của bà mà suy nghĩ. Lòng cô lúc này đau như đang rỉ máu. Quả thật để bà ở một mình cô không yên tâm tí nào. Nước mắt sắp rơi đến nơi, cô cố mà cầm lại không để bà nhìn thấy. Suy nghỉ một hồi lâu cô quyết định. Tối nay ngủ mà có gặp anh cô sẽ hỏi khi nào tới lúc cô phải xa bà. Nếu biết được như thế cô sẽ nhờ A Du chăm sóc bà cho tốt. Để cô đi thanh thản. Nghỉ tới đó thôi cô vội bật người dậy. Nói với bà:

- Bà ơi cháu đi ngủ trước nhé!

Nói xong cô chạy nhanh vào phòng, đóng cửa lại, lên giường đắp chăn chuẩn bị sẳn sàng đi vào giấc mộng. Không biết sao càng nhắm mắt thì cô cành không thể ngủ, lăn qua lăn lại vài tiếng đồng hồ cuối cùng cô đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc mở mắt ra thì căn phòng lần trước lại xuất hiện trong tầm mắt của cô. Cô đảo mắt qua một vòng. Hình như nó không thay đổi gì. Nhìn nhìn ngó ngó xung quanh không biết từ bao giờ anh đã ngồi xuống bên cạnh cô. Cô giật mình xong lại đưa ra chất giọng tra hỏi mà nói chuyện với anh:

- Tôi hỏi anh, có phải anh tiếp cận tôi chỉ vì muốn hút lấy dương khí của tôi đúng không?

Cảnh Hy bình tỉnh hỏi lại cô:

- Ai nói cho em biết điều này?

Cô nhìn anh cố nở ra một nụ cười rồi nói tiếp:

- Tôi đã nói trúng tim đen của anh rồi chứ gì. Ha ha..

- Không đúng.

Giọng anh bình thản đáp.

- Chỉ có những quỷ, ma đang muốn tăng sức mạnh mới dùng dương khí của người phàm để sống. Còn anh là Diêm Vương không cần những thứ nhỏ bé như vậy mà anh chỉ cần..

Nói đứt đoạn anh đưa người sát gần lại cô. Từ từ đè cô xuống phía giường. Hoản sợ Viên Viên đẩy anh ra, chấn tỉnh lại rồi hỏi tiếp.

- Vậy anh có thể giúp tôi một chuyện không?

Anh đồng ý ngay lập tức. Cô nhẹ nhàng nói:

Có thể cho tôi xem tuổi thọ của bà tôi không.

Cảnh Hy nhẹ nhàng gật đầu đồng ý. Xong anh bảo.

- Nhưng không phải hôm nay. Mà là ngày mai. Còn giờ..

Vừa nói anh lại vừa tiến lại gần cô. Ngửi thấy mùi nguy hiểm cô vội lập tức nói:

- Không phải.. không phải lúc trước anh đã bảo không làm gì tôi sao.

Cảnh Hy "Ừ" với cô một tiếng anh từng nói không làm gì chứ đâu bảo không hôn em đâu (bó tay.com với nam 9 luôn á). Nói xonh anh đặt một dấu hôn trên bờ môi căng mọng, mền mại của cô.
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 9: Sắp có biến!

Cô hoảng hốt tới đơ cả người ra, lâu thật lâu giọng nói anh thốt lên. Trời sáng rồi em cũng nên dậy. Cô chớt chớt đôi mắt xinh đẹp như chưa hiểu ra. Xong thoáng cái đôi mắt kia lại đặt tiêu cự trên trần nhà quen thuộc. Cô bật cả người dậy, nhìn xung quanh. Thầm nói thì ra đây là phòng mình.

Một ngày mới lại bắt đầu, lịch công việc của cô vẫn như mọi ngày. Nay cô lại đến cửa hàng tiện lợi tiếp. Không biết vì sao dạo này Phan Diệp cứ ở cửa hàng hoài. Một ngày cô đi ra đi vào không biết đụng phải mặt anh bao nhiêu lần, điều này làm cô không thích tí nào. Thoáng cái đã tới giờ ăn trưa, như thường lệ cô định sang quán cơm đối diện để lắp đầy cái bụng đói. Bước chân chưa đặt ra khỏi cửa thì Phan Diệp gọi cô lại:

- Viên Viên nay anh mời em đi ăn cơm có được không?

Cô hơi bất ngờ sau đó nói:

- À.. à không cần đâu. Em sợ làm phiền anh.

- Không phiền, không phiền. Anh gọi hai phần cơm cho hai chúng ta rồi, em ở lại ăn nhé!

Nghe vậy cô lúng túng gật đầu. Khoảng 10 phút sau, nhân viên giao cơm đã đến. Anh và cô chọn một chiếc bàn trong cửa tiệm mà ngồi đối diện với nhau. Cô từ trước tới sao vẫn cúi mặt ăn cơm, Phan Diệp thì một bên nói này nói nọ, bỗng anh hỏi cô một câu làm cô chú ý tới:

- Viên Viên sao dạo này anh thấy sắc mặt em kém quá. Có phải khó chịu trong người không? Hay ăn ngủ không được tốt?

Cô nghe tới đây vội lắc lắc chiếc đầu nói:

- Không có a. Dạo gần đây em thấy sức khỏe em vẫn bình thường mà.

Phan Diệp nghe cô trả lời vậy, bèn bồi thêm một câu:

- Không lẻ em gặp người cõi âm. Anh nghe nói, người nào tiếp xúc nhiều với người cõi âm thì thần sắc điều xanh xao cả.

Phan Diệp vừa nói vừa cười như mới nói ra một câu chuyện hài vậy. Viên Viên nghe thấy liền ngưng lại động tác ăn rồi nhìn anh một cái. Phan Diệp thấy cô nhìn mình thì cười cười nói. Không lẻ anh đã nói đúng. Viên Viên nghe vậy nhanh chóng lắc đầu lia lịa nói:

- Làm gì có chứ! Em sợ nhất là ma mà làm sao có thể gặp được.

Cô cười hì hì mấy cái để che đi sự lúng túng. Phan Diệp thì không ngưng lại câu chuyện, anh bắt đầu kể tiếp.

- Viên Viên này. Hồi học đại học anh nghe kể nếu mà gặp ma thì con ma đó sẽ hút dương khí của em còn không thì..

Phan Diệp ngưng kể lại. Cô cũng ngưng lại động tác ăn. Nhìn anh rồi hỏi:

- Còn không thì sao?

- Còn không thì những người thân bênh cạnh họ sẽ dần mất một cách lạ thường.

Nghe đến đây Viên Viên rùng mình một cái. Phan Diệp thấy cô như thế vội cười lớn. Anh đang chọc em đó. Làm gì căng thẳng vậy. Cô nhìn anh với vẻ mặt không mấy niềm nở. Nhưng lòng cô cứ không yên sao sao. Dù là chuyện do anh bịa ra nhưng cô vẫn lo lắng.

Buổi chiều cũng đến cô tan làm nhanh chóng rời cửa hàng. Lúc này Phan Diệp đứng phía trong nở một nụ cười quỷ dị, xong anh lại dừng chất dọng trầm thấp nói:

- Sắp có biến rồi đây!

Tiếng nói có vang vang trong cửa hàng tiện lợi nhưng người nói đã biến mất không còn tâm hơi. Trên dọc đường về nhà. Vừa đạp xe cô vừa suy nghĩ. Những lời nói của Phan Diệp lúc trưa tới giờ vẫn vang vọng trong đầu cô. Nếu quả thật Cảnh Hy không nhắm vào cô mà là bà cô thì sao. Còn nữa vụ tai nạn của bố mẹ cô có phải do anh làm không. Tuy nói là tai nạn giao thông nhưng nếu ma quỷ làm ra thì ai biết được. Nghĩ ngợi một lúc thì âm thanh kia lại vang lên "Những người thân bên cạnh mất một cách kì lạ" câu này cứ om om trong đầu làm cô khó chịu. Cô thầm nói với lòng rằng mọi chuyện cô sẽ làm ra thật rõ ràng. Quyết tâm như thế cô đạp xe chạy nhanh về nhà. Ăn cơm tối với bà xong. Cô leo nhanh lên giường. Mắt nhắm lại đếm Một! Hai! Ba! Bốn.. tới đó thôi thì cô đã đi vào trong mộng. Vẫn là khung cảnh cũ, nhưng lần này anh lại đứng trước mặt cô. Thở ra một hơi cô nói. Tôi muốn xem tuổi thọ của bà. Cảnh Hy cười nhẹ nhàng nói:

- Có phần thưởng gì không?

Cô thắt mắt hỏi lại:

- Phần thưởng? Phần thưởng gì?

- Có qua mới có lại. Em chưa nghe câu này à?

Vì đang nôn nóng đạt được mục đích. Cô không suy nghỉ nhiều nói:

- Vậy anh muốn thưởng gì?

Anh nhìn cô nở ra một nụ cười đầy gian xảo:

- Em thật là nhanh lẹ. Vậy hôn anh một cái đi.

Viên Viên cứng đờ cả người lấp ba lấp bấp nói:

- Hôn.. hôn anh. Không thể nào, anh đi mơ đi.

Cô vừa nói vừa mắng. Anh thì vẫn bình thản nhìn cô cười:

- Vậy em không cần xem tuổi thọ của bà em nữa à.

Nghe tới đây lòng cô như tơ vò. Cô thầm nghỉ. Chẳng phải mấy lần trước đã hôn rồi sao, giờ hôn lại cũng không mất mát gì.
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 10: Tham quan Địa Ngục.

Cô từ từ nhón chân lên, áp môi mình lên môi anh. Khi hai đôi môi chạm nhau. Cô định lùi lại vị trí cũ, nhưng anh nào chịu thiệt vậy. Tay trái anh vòng sau đầu cô, tay phải ôm chặt chiếc eo thon nhon. Đem thân thể cô sát gần lại. Đôi môi anh mạnh mẽ chiếm lấy môi cô, chiếc lưỡi thành thạo cạy mở hàm răng trắng buốt, từ từ thăm dò tư mật bên trong. Cô do lần đầu hôn sâu thế có chút bối rối, không biết phải làm sao. Cứ thế mặc cho anh trêu đùa bên trong khoang miệng nhỏ. Sắp thấy cô không còn oxi nữa anh mới buôn tha. Khuôn mặt cô giờ đỏ chẳng khác nào quả dâu tây nhỏ cả, chiếc môi sưng lên trong căng mọng đẹp làm sao. Trong lúc cô tưởng sắp ngạt thở thì anh đã buôn ra, cô hít lấy hít để mà khôi phục lại từ từ. Khác với cô lúc này, anh rất bình thản, khuôn miệng còn mang máng ý cười, ánh mắt vui vẻ nhìn cô như đang xem một vỡ kịch vui vậy. Thấy có người nhìn mình chằm chằm, cô khó chịu quát:

- Anh có dẹp đi cái ánh mắt đó không vậy?

Cảnh Hy không tức giận, ngược lại anh đi đến gần cô. Tay đặt lên xoa xoa chiếc đầu nhỏ, giọng nhẹ nhàng nói:

- Ngoan! Anh dẫn em đi xem tuổi thọ của bà.

Anh vừa nói vừa nắm tay kéo cô ra khỏi phòng. Đi suốt dọc đường cô cứ ngó trái, ngó phải. Xung quanh cô giờ chỉ toàn màu đen, những ngọn đuốt treo trên tường phát ra ánh lửa xanh là nguồn sáng duy nhất soi gọi cả đường cô và anh đi. Mọi thứ âm u, giá lạnh. Đang nhìn ngó mọi thứ thì bỏng giọng anh làm cắt ngang suy nghỉ của cô:

- Em có muốn tham quan địa ngục không?

Nghe tới đây, sự tò mò của cô đã làm mờ đi lý trí. Cô gật đầu như giã tỏi mà đồng ý. Nơi dừng chân đầu tiên cô và anh đến phía trước là một cây cầu. Xung quanh cầu là những đóa hoa bỉ ngạn đỏ thấm. Hình như.. hình như còn có những vong hồn bay phất phới, xếp thành hàng dài. Phía trước còn có một người phụ nữ đang đưa từng chén nước cho những vong hồn kia. Cô ngây ngất nhìn chằm chằm về phía trước, anh thì ở kế bên lên tiếng nói:

- Đây là cầu Nại Hà. Em biết chứ!

Cô khẻ gật đầu, sau đó tiếp lời anh:

- Vậy người kia là Mạnh Bà cùng với chén canh uống rồi sẽ quên đúng không?

Anh gật đầu, cô nhìn nhìn một lúc lâu. Rồi anh nắm tay cô đi tiếp. Đừng bên một dòng sông, anh giới thiệu tiếp:

- Đây là sông Vong Xuyên.

Tầm mắt cô rơi về phía trước sông. Có một người đang láy một con thuyền. Trên thuyền còn có một vong hồn. Dưới sông.. dưới sông cũng có cả vong hồn nữa, cô hoảng sợ lùi ra sau. Cảnh Hy thấy vậy vội an ủi:

- Đừng lo! Không sao đâu.

Đi hết một vòng cuối cùng cô cũng tham quan hết địa ngục. Quả thật mở rộng hiểu biết a. Có những thứ trên mạng nói đúng, cũng có những thứ nói sai, và còn thiếu nữa. Điểm dừng chân cuối cùng của hai người là Âm Phủ Điện. Nơi này rất rộng. Đặt biệt là có bốn người đứng hai bên. Nếu cô đoán không nhầm thì là Đầu Trâu, Mặt Ngựa và Hắc Bạch, Vô Thường. Ở giữa là một chiếc ghế làm bằng gỗ cùng với chiếc bàn cũng cùng chất liệu như nhau, nhìn trong sang trọng, đẹp mắt lắm. Phía sau là một bức tranh quỷ dị. Trong rất ghê rợn. Anh nhẹ nhàng đi lên, cô cũng nép nép đi sát gần anh. Anh an tọa ngồi trên chiếc ghế uy quyền kia. Cô thì nhìn qua nhìn lại, chỗ này có một chiếc ghế, không lẻ cô phải đứng như này hoài sao, hồi nảy đi quá trời giờ chân cũng không còn sức nữa. Thầm khóc trong lòng vài câu, thì bỗng kế bên lại xuất hiện thêm một cái ghế nữa. Cô thắt mắt nhìn anh, anh thì nhẹ nhàng nói:

- Em ngồi đi!

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống (ngu sao không ngồi, mỏi nhừ cả chân, đứng nữa chắc ngã xuống đất luôn quá). Bốn người phía dưới đồng thanh gọi:

- Diêm La Vương! Diêm La Phu Nhân! Cát tường.

Âm thanh lọt và tai là cô hoảng sợ chợn to đôi mắt. Cô nhìn anh với vẻ đầy khó hiểu. Anh thì bình thản nói:

- Phu nhân em tập làm quen từ từ đi.

Nói xong anh lại hất tay một cái. Hai chung trà lần lượt xuất hiện, anh mỉn cười nhìn cô nói:

- Em uống trà đi!

Một loạt hành động của anh là cô ngơ cả người ra, bỗng cô nghe những tiếng cười khúc khíc từ phía dưới truyền đến. Bốn người kia nhìn họ rồi lấy tay che miệng lại cười. Cô nhìn bốn người, rồi quay lại nhìn anh. Mặt tự nhiên nóng nóng rồi dần đỏ lên. Anh thấy cô như vậy thật đáng yêu. Không chọc cô nữa anh liền "Khụ" một tiếng để những người kia dừng lại động tác cười. Nghe tiếng của anh, bốn người cũng biết đùa hơi quá. Bỗng Hắc Bạch lên tiếng nói:

- Phu nhân người đừng ngại. Bọn tôi chỉ đùa thôi.

Nghe thấy vậy cô càng đỏ mặt. Cô nhanh chóng tìm sang chủ đề khác nói chuyện cho bớt ngượng.
 
Last edited by a moderator:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 11: Phán Quan vắng mặt.

Giọng cô nhẹ nhàng thốt lên:

- Có thể.. có thể cho tôi xem tuổi thọ của bà không?

Anh nhìn cô gật đầu một cái, rồi quay xuống nhìn bốn người kia hỏi:

- Phán Quan đâu, sao hôm nay không thấy?

Hắc Bạch nhanh nhẹn trả lời:

- Thưa Diêm Vương, nay Phán Quan có chuyện bận, không ở Địa Ngục, có gì phân phó mời ngài giao cho bọn tôi.

Cảnh Hy nhăn đôi mày lại. Thật là anh không muốn thất hứa với cô. Anh cố kiềm nén cảm xúc khó chịu nói:

- Vậy ngươi đến phủ Phán Quan tìm sổ sinh tử cho ta.

Hắc Bạch nhìn anh xong lại đáp:

- Thưa, không cần đâu ạ. Trước lúc Phán Quan vắng mặt đã đưa lại sổ sinh tử cho thần, hắn còn nói nếu ngài cần thì đưa cho ngài xem. Không ngờ ngài cần thật.

Anh thấy có gì đó không đúng. Nhưng không thèm nghỉ nhiều anh bảo Hắc Bạch đưa sổ lên cho anh và cô xem. Viên Viên đọc ra họ tên và năm sinh của bà. Bên trên lại hiện ra dòng chữ khiến cô vui mừng trong thấy. Bà cô sống tới năm 85 tuổi, là 85 tuổi đó. Vậy còn hẳn 20 năm cô được ở cạnh bà. Nghỉ tới đó thôi cô vui mừng đến độ bắt lấy cánh tay áo anh mà loay loay, thoáng thấy có ánh mắt cứ nhìn mình chằm chằm, cô ngượng ngùng rút tay mình lại. Thấy việc mình đã làm xong anh nhẹ nhàng nói với cô:

- Em yên tâm rồi chứ?

Cô vui vẻ gật đầu. Sự bài xích của cô đối với anh hiện tại không còn nữa. Thật ra mà nói cô cũng đã suy nghỉ lâu rồi. Anh ở bên cạnh cô lâu vậy mà cô và bà vẫn không sao, nên chuyện hút lấy dương khí chắc không có. Cô nhìn anh cười ngọt ngào. Anh lại bảo cô:

- Giờ thức được rồi. Trời cũng đã sáng.

Anh nói xong. Lúc này cô cũng tỉnh lại. Điều khi nảy trong mơ làm cô vui đến tận giờ. Nay nói chung là tâm trạng cô rất tốt nhá. Cô lại đem cái tâm trạng bay lên chín tầng mấy kia mà đi làm. Vừa bước vào cửa tiệm cô bất ngờ thấy Phan Diệp, nhìn nhìn anh đôi chút cô lại hỏi:

- Sao hôm nay anh lại không đi làm?

Phan Diệp vẫn cúi mặt dọn dẹp đồ trên bàn, thuận miệng trả lời cô:

- Tạm thời anh không cần đến chỗ làm nữa.

Cô ngây ngốc nhìn anh không kịp che miệng lại nói:

- A.. không phải anh bị đuổi việc chứ?

Câu nói vừa thốt ra, cô tự giận bản thân mình đúng thật là quá ngu ngốc. Giờ cô chỉ muốn tát cái miệng quạ này một cái thôi. Phan Diệp vẫn tiếp tục công việc. Lười biến mà "Ừ" với cô một tiếng. Cô cười hì hì nói:

- Đuổi việc thì đã sao. Không phải anh có nguyên cửa tiệm này sao.

Anh cuối cùng cũng ngước mặt lên nhìn cô nói:

- Em hôm nay hình như tâm trạng rất tốt.

Viên Viên nhìn anh hoảng hốt hỏi:

- Sao anh biết?

- Nay em nói chuyện với anh nhiều hơn mọi hôm.

Anh vẫn một bộ mặt không biết đang nghỉ gì. Cô thì ngại ngùng đi đến chỗ treo tạp dề, lòng thầm nghỉ. Quả thật nay tâm trạng cô rất tốt. Nhưng không ngờ cái miệng này lại nói lắm thế. Loay hoay một tí cô lại nhìn Phan Diệp nói:

- Hôm nay em làm nữa ngày, còn buổi chiều cho em nghỉ được không?

Phan Diệp không nói gì mà gật đầu đồng ý. Thoáng cái cũng hết nữa ngày mà cô nói, cô đã hẹn A Du cùng ra bãi cỏ mà nói chuyện. Khi cô vừa tạm biệt anh xong, quay lưng ra khỏi cửa hàng. Thấy bóng Viên Viên khuất đi, Phan Diệp lộ ra nụ cười nguy hiểm. Giọng lại thốt lên:

- Vui vẻ.. được bao lâu.

Cô lúc này chạy thật nhanh đến bãi cỏ. Vừa đặt mông xuống định ngồi thì A Du từ xa kiêu to rồi chạy đến. Lúc này A Du đến vừa thở hổn hển vừa mắng:

- Viên Viên có chuyện gì mà cậu gọi mình ra lúc chiều này vậy?

Cô nhìn A Du rồi kéo tay ngồi kế bên:

- Cậu ngồi xuống cái đã, gấp cái gì chứ. Mình thấy cậu thở sắp không ra hơi rồi kìa.

A Du ngoan ngoãn ngồi xuống, rồi vội hỏi:

- Viên Viên cậu nay không đi làm à!

Cô nhanh nhẹn đáp lại:

- Có chứ. Mà nay mình xin nghỉ nữa buổi, để gặp cậu nè! Dạo này mình nhớ cậu chết mất.

A Du trưng ra cái bộ mặt như không tin mình vừa nghe thấy cái gì, xong nói:

- Thôi đi đại tiểu thư của tôi ơi! Cô đừng có làm bộ nhớ tôi. Nhanh! Có chuyện gì kể cho tôi nghe đi.

Vừa nói, A Du vừa loay loay người Viên Viên. Cười cười nhìn A Du, cô đáp:

- Đúng là chỉ có cậu mới hiểu tớ thôi.

Dứt lời cô đi thẳng vào câu chuyện luôn.

- Cậu có nhớ mình hay kể với cậu mấy chuyện mình hay mơ hồi nhỏ không.

A Du nghe vậy thì gật đầu liên tục, rồi ngồi ngay ngắn nghe cô kể tiếp. Cô bắt đầu kể từ lúc sinh nhật mười tám tuổi ra sao. Rồi gặp anh ra sao.. cuối cùng cô chưa nói xong thì..

- Cậu nói cái gì? Người cậu hay mơ là.. là Diêm Vương? Diêm Vương sao?

A Du như không tin tai mình đã nghe thấy những gì. Mắt trợn tròn, miệng há to, nói lấp ba lấp bấp. Viên Viên nhìn cô như vậy cũng thấy bình thường. Nếu đổi lại là cô nghe thấy cũng sẽ vậy thôi.

(Nếu thấy truyện ổn áp thì like đi nào các tình yêu)
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 12: Phán Quan và người phụ nữ bí ẩn.

Viên Viên vỗ vai A Du nói:

- Cậu bình tĩnh đã. Mình kể tiếp cho cậu nghe này.

Nói xong cô kể tiếp chuyện mình đã biết được tuổi thọ và tham quan Địa Ngục như nào một cách lưu loát. Luyên huyên một tí thì câu chuyện của cô cũng được kể xong. A Du ngồi kế bên kích động loay loay người cô nói:

- Viên Viên, nếu mà mình không biết cậu từ lâu á. Mình còn tưởng cậu bị vấn đề về cái não cơ. (Bạn thân là đây).

A Du vừa nói rồi lại vừa cười một cách hả hê. Cô thấy vậy vội tức giận đánh nhẹ bạn mình một cái rồi nói.

- Đúng thật là hết cách với cậu. Mình là đang nghiêm túc á nha.

A Du vẫn tiếp tục cười hì hì, xong quay lại bảo:

- À quên nữa, Viên Viên. Nảy cậu nói bà cậu sống tới bao nhiêu tuổi vậy?

Cô vui mừng đáp lại:

- Là 85 tuổi đó nha. Như thế bà cũng sống với mình được thêm 20 năm rồi.

Cô vừa nói vừa giơ hai ngón tay vui vẻ cho A Du xem. A Du lúc này cũng vui lây theo cô. Bỗng cô loay loay người Viên Viên hỏi:

- Vậy cậu có coi tuổi thọ giúp mình không. Để mình biết còn đi lấy chồng sớm để hưởng thụ chứ.

Viên Viên chu cái mỏ ra. Nhìn cô bạn thân của mình như không tin nổi, rồi nói:

- Cậu bị điên à. Mình còn không xem cho mình, hơi sức đâu mà xem cho cậu chứ.

Viên viên vứt ra một câu đùa vui. Còn A Du lúc này đen mặt lại bảo:

- Mình riết rồi không biết cậu có phải là bạn thân của mình không nữa á.

Viên Viên cười chúm chím rồi vội quay sang an ủi bạn tốt của mình. Hai người cứ thế mà vui vẻ nói chuyện đến hết buổi chiều.

Trái ngược với cô đang vui vẻ lúc này thì Cảnh Hy phải đối mặt với những áp lực mà anh nghỉ sẽ không bao giờ đến. Ở Âm Phủ Điện, những vong hồn cứ khóc bảo chết oan, họ quỳ xuống thành một hàng dày, chặt kín cái Điện này. Cảnh Hy nhìn một màng này anh đưa tay xoa xoa hai bên đầu. Miệng ra lệnh bảo:

- Đầu Trâu, Mặt Ngựa hai ngươi đi triệu hồi Phán Quan về cho ta.

Hai người phía dưới chưa kịp quay lưng đi. Thì trước cửa phủ lại có một giọng nói vang lên:

- Thưa Diêm Vương thần đến trể.

Một người thân áo cổ trang trắng, được viền xanh đi vào. Không ai khác chính là Phán Quan. Cảnh Hy thấy anh đi vào, mày đen liền nhíu chặt lại, giọng đầy chất vấn nói:

- Ngươi coi lại cách quản lí vong hồn lại đi.

Phán Quan bình tỉnh, cúi người xuống báo:

- Thưa, sự việc này thần đã điều tra. Các vong hồn tại đây điều chết đi đúng theo sỗ sinh tử. Trừ khi..

Ngừng lại câu nói, Phán Quan từ từ nhìn lên anh. Cảnh Hy thản nhiên thốt ra một câu:

- Nói!

- Thưa, trừ khi có người khác đụng vào sổ. Mà không phải chúng thần tại đây.

Câu nói đầy mờ ám của Phán Quan thốt ra. Cảnh Hy bình tĩnh nhìn anh. Sự bình tĩnh này làm cho Phán Quan run sợ một phen.

- Người thân là Phán Quan không ở Địa Phủ trong coi sỗ sinh tử mà lại đi nơi khác, lại còn giao sỗ cho Hắc Bạch. Ngươi nên xem lại nghĩa vụ của mình đi.

Anh nghiêm nghị nói ra. Phán Quan trầm mặt không giám làm gì thêm. Mặt cúi xuống, ánh mắt lộ ra tia thù hận. Trong giây lát hắn khôi phục lại vẻ mặt thường ngày, cười đáp lại:

- Thần biết rồi ạ!

Nói xong hắn hất tay một cái Âm Phủ Điện khôi phục lại trạng thái tỉnh lặng. Những vong hồn khi nảy còn ồn ào, huyên náo giờ đã mất dạng. Xử lý xong việc của mình hắn định rời đi. Nhưng chưa bước được nữa bước, Cảnh Hy phía trên lại cất giọng nói:

- Ta mong ngươi không làm ta thất vọng.

Hắn ta nghe xong liền xoay người lại, nỡ ra một nụ cười máy móc rồi đáp:

- Vâng ạ!

Đi về Phủ Phán Quan, vừa đặt chân vào phòng hắn tức giận ném hết đồ đạc xung quanh. Một bãi hỗn độn nằm ngửa ngang trền sàn nhà. Đập tay xuống bàn một cái thật mạnh hắn thầm mắng:

- Chết tiệt! Vậy mà vẫn không làm gì được hắn còn tự ôm nhục vào thân mình.

Bỗng nhiên có tiếng cười ha ha cắt ngang suy nghỉ của hắn. Mặt trầm xuống hắn quay lại theo tiếng cười đáng ghét kia mà nhìn người đến. Một dáng người phụ nữ xinh đẹp. Ba vòng đầy đủ, đẩy đà. Thân hình không xương, ưỡn ẹo đi vào. Khi hắn ta bắt gặp được khuôn mặt kia thì đôi mày nhăn lại một cách hoàn chỉnh. Khuôn mặt người phụ nữ kia rất đẹp, đôi mắt phượng mê người, mày lá liễu nhỏ gọn, sóng mũi cao trắng nõn, cánh môi mền mại như hoa anh đào, cộng thêm khuôn mặt không tròn, không nhỏ kia nữa. Quả thật là kiệt tác. Nhưng nếu nói cô ta là Điêu Thuyền. Thì hắn xin lỗi, hắn không phải là Lữ Bố rồi. Nhan sắc dù có xinh đẹp động lòng người tới đâu đi chăng nữa, thì hắn vẫn trưng ra cái bộ mặt đang tức giận và chán ghét kia đối với cô. Cô ta vẫn tiếp tục cười không ngừng lại. Phán Quan mất hết kiên nhẫn quát lớn:

- Cô có thôi cái giọng cười đó không hả. Cô có tin..

Nói chưa hết câu. Hắn nhanh nhẹn đứng trước mặt cô, tay thì bóp chặt chiếc cổ trắng noãn một cách không thương tiết.

Mọi người đoán thử xem mỹ nữ xinh đẹp kia là ai nè!
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 13: Mạnh Bà.

Người phụ nữ trước mặt hắn không hề tỏ ra một tia nào sợ hãi cả. Ngược lại cô ta cười càng lớn hơn lúc trước. Hắn biết mình không thể làm gì người kia, đành ngậm ngùi tức giận buông tay ra. Cô ta kia rốt cuộc cũng mở miệng lên tiếng:

- Ngươi nên nhớ ta và ngươi đang ngồi chung một thuyền đấy. Ta mà không vui chiếc thuyền này lật khi nào thì không ai đoán được đâu.

Câu uy hiếp của cô buông ra. Hắn đen mặt lại nhìn chằm chằm người trước mặt bằng ánh mắt giận dữ. Không chịu yếu thế hắn cũng bắt đầu nói:

- Ta có gì thì ngươi cũng không yên bình mà làm Mạnh Bà ở trốn Địa Ngục này đâu.

Cả hai điều nhìn nhau bằng ánh mắt sắc nhọn. Mất ít phút Mạnh Bà chịu không nổi đành phải nói trước:

- Những vong hồn của ta làm được việc chứ.

Nghe đến đây hắn gằng giọng, rồi cười lớn:

- Ha! Ha! Ha! Làm được việc lắm. Lằm được việc lắm. Được tới mức ta phải rước những nổi ô nhục vào thân này.

Nói xong hắn cầm chiếc bình kế xinh đẹp kế bên ném một cách không thương tiết xuống sàn nhà. Tiếng vỡ vụng hòa cùng tiếng cười yêu mị của Mạnh Bà vang lên trong không khí một cách hoàn hảo. Phán Quan nhăn đôi mày rậm lại. Hắn ghét nhất tiếng cười này của ả ta. Nhưng thoáng chốt mặt hắn đơ lại.

- Ngu ngốc!

Âm thanh phá ra từ chiếc miệng nhỏ xinh đẹp kia. Cơn tức lúc nảy giờ đã lên tới đỉnh điểm. Phán Quan sắp bùng nổ, nhưng hắn phải nuốt cục tức này đi, phải nhịn xuống. Vì cô ta đối với hắn lúc này có nhiều giá trị lợi dụng rất lớn. Phán Quan tự thề trong lòng xong việc hắn sẽ trả cho ả ta đủ vốn đủ lời. Lúc này, trên khuôn mặt xinh đẹp của Mạnh Bà tỏ ra không ít sự chán ghét. Lòng cô ta biết chứ, biết thừa luôn là đằng khác. Cô ta và hắn hợp tác chỉ vì lợi ích trả thù của riêng hai người mà cùng chung mục tiêu thôi. Không nói gì nữa, cô xoay người đi. Để mặt Phán Quan ơ trong căn phòng lớn. Sự im lặng bao phủ lấy căn phòng. Không còn ai quấy rối hắn, lấy lại bình tĩnh mà suy nghĩ. Một lúc lâu, hắn ta cũng nhết miệng lên cười một cái, rồi nói:

- Ngươi yêu cô ta lắm phải không. Được, vậy tav cho ngươi biết thế nào là người mình yêu nhất tự tay giết mình.

Nói xong hắn bình thản mà ngồi xuống thưởng thức tách trà ngon trên bàn. Sự tức giận khi nảy giống như chưa từng tồn tại vậy.

Thoáng cái đã một tháng cô làm ở cửa hàng tiệm lợi rồi. Lúc trước Phan Diệp nói với cô tiền lương được tính theo ngày. Nhưng cô không chịu mà bảo anh đưa lương vào cuối tháng, như thế cô mới có sức sống để làm việc. Nay được trả lương, sự háo hức bao lấy cô nguyên cả ngày, cuối cùng giây phút ấy cũng đã tới. Phan Diệp cầm một chiếc bao thư trắng buốt đi dần dần về phía cô. Gương mặt vui vẻ của Viên Viên lúc này hiện ra. Anh thì đưa cho cô chiếc bao thư đó, rồi bảo:

- Viên Viên đây là lương tháng này của em. Vất vả rồi.

Cô nhìn anh cười cười đáp:

- Không vất vả. Không vất vả tí nào.

Vừa nói cô vừa nhận lấy. Thấy cô chuẩn bị đồ để tan làm. Phan Diệp lại cất giọng lên:

- Viên Viên em không định mời anh ăn một bữa sao? Mừng em được tháng lương đầu tiên à.

Nói thật là lòng cô không muốn tí nào, không phải là cô tiết tiền mà là cô không muốn dính gần anh quá. Nhưng Phan Diệp đã mở miệng như thế rồi, thì cô biết làm sao bây giờ. Viên Viên ngậm ngùi gật đầu mà đồng ý. Hai ngườ đi đến một quán lâu vỉa hè mà ăn. Bữa ăn vẫn giữ nguyên vẻ im lặng từ đầu tới giờ. Cuối cùng Phan Diệp cũng lên tiếng nói:

- Viên Viên, anh kể cho em nghe chuyện này ghê lắm, em muốn nghe không?

Cô vẫn tập trung ăn uống như lúc trước. Đầu thì khẻ gật xuống một cái. Xem như không có gì. Anh thì bắt đầu kể câu chuyện của mình.

- Em biết không. Anh có thằng bạn hồi học đại học tới giờ. Mấy hôm trước nó kể anh nghe. Hằng đêm nói điều nằm mơ. Mà giấc mơ này kỳ lắm. Dù mỗi ngày đều mơ. Nhưng giấc mơ của những ngày này điều y chang như nhau. Nó kể với anh trong giấc mơ, có một người phụ nữ xinh lắm. Gặp một lần là nó mê cái người phụ nữ kia luôn. Nhưng cuối cùng nó phát hiện..

Anh kể tới đây rồi nghẹn ngào ngưng lại. Đang tập trung ăn, nhưng khi câu chuyện của Phan Diệp kể ra lại thu hút cô chú ý. Không kiên nhẫn được nữa cô buột miệng hỏi:

- Rồi sao nữa?

Phan Diệp lộ ra khuôn mặt đầy đắt ý trong mấy giây xong lại quay về vẻ buồn thay bạn mình, nói tiếp:

- Người kia tự xưng với bạn anh là Mạnh Bà. Lúc đầu bạn anh luôn tỏ ra vẻ bài xách với người phụ nữ kia lắm, nhưng dần dần nó nhận ra mặt tốt của người kia nên không phòng chừng nữa. Ngày ngày nó điều muốn về ngủ thật sớm để gặp Mạnh Bà kia hoàn huyên nói chuyên. Rồi đến một ngày kia..
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 14: Cái kết của câu chuyện mang tên Phan Diệp.

Rồi đến một ngày kia. Người bố thân yêu của nó qua đời một cách đột ngột. Lúc đầu bạn anh cũng tưởng nhầm sự ra đi của bố là tự nhiên mà có. Sau khi an táng bố được nữa tháng. Vì quá đau buồn nên người cô họ hàng dắt nó đi gặp một bà thầy bối xem giúp. Vừa bước vào cửa bà thầy đó bảo với nó:

- Linh hồn theo con âm khí nặng quá, nặng quá.

Lúc đầu nó cũng cả kinh và ngạc nhiên, xong bà ta hỏi nó:

- Dạo này con có gặp cái gì không nên không?

Nó suy nghỉ một hồi, lưỡng lự không biết có nên nói ra hay không. Cuối cùng nhịn không được mà kể ra chuyện mơ thấy Mạnh Bà. Khi nghe xong, sắc mặt bà thầy trắng bệch lại, bà ta vội hỏi:

- Nhà con mới có người mất.

Bạn anh lúc đầu giật mình, sau đó vội hỏi:

- Bà sao lại biết.

Không trả lời. Bà thầy kia lại hỏi tiếp.

- Mất được bao nhiêu ngày rồi:

- Được nữa tháng rồi ạ.

Bạn anh nhanh gọn mà trả lời. Còn bà thầy kia thì hoản hốt nói:

- Quá muộn rồi, quá muộn rồi. Ta cho con biết người con giặp không phải Mạnh Bà mà là quỷ hút hồn thân sinh hay những người thân khác bên cạnh con. Loại quỷ này có thể biến thành một người đẹp không tùy vết. Tiếp đến nó tiếp xúc với người còn sống để được mùi dương khí, từ dương khí của người kia nó dùng để ăn hồn người thân bên cạnh họ. Nếu người thân của con mất trong một tuần thì ta còn có thể giúp con được. Còn này.. còn này quá lâu rồi.

Bà ta nói rồi thở dài một hơi xong lại đưa cho bạn anh một tấm bùa hộ thân. Và kể từ khi đó bạn anh không còn mơ thấy người kia nữa. Kể xong anh len lén nhìn nét mặt của cô mà nói tiếp một câu:

- Viên Viên em thấy có ghê không. Trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra he.

Nói xong anh lại cười nhưng thấy cô không chú ý đến mình Phan Diệp liền gọi liên tục tên cô:

- Viên Viên.. Viên Viên em có nghe anh nói không đấy.

Thấy có người gọi tên mình cô ngây ngốc nhìn lại. À thì ra là Phan Diệp, cô nhẹ giọng hỏi lại:

- Anh gọi em có gì không?

Phan Diệp lại cười ấm áp nói:

- Anh thấy em hơi mất tập trung nha!

Cô cũng cười. Nhưng nụ cười này trái với Phan Diệp, cô cười vì để che đi lớp nội tâm đang dâng trào từng đợt sóng trong lòng mình. Sau khi cô và Phan Diệp chia tay nhau tại ngã tư thì cô chậm chậm, lặng lẽ đi về phía trước. Hôm nay cô không dùng xe đạp để đi làm nên đường về hôm nay có vẻ khá dài. Mỗi một bước chân là mỗi một suy nghĩ hiện lên trong đầu cô. Lời Phan Diệp nói lúc nảy một chữ cô cũng không bỏ soát. Cô sợ nhất, sợ nhất là người thân của mình lần lượt, lần lượt mà ra đi. Miên mang trong suy nghĩ của mình cô nào đâu biết có người đang theo dõi. Mà cũng không trách cô, người bình thường cũng không thấy người đó được. Hắn ta theo cô từ lúc ở ngã tư đến tận bây giờ. Hắn ta đã đọc được mọi suy nghĩ từ lúc đầu đến giờ và trên khuông miệng của hắn không vơi đi cái nụ cười đắt ý kia.

Cuối cùng từng bước, từng bước chân của cô cũng đã về đến nhà. Nay cô rất mệt nên không muốn ăn uống. Vừa vào nhà là cô đi thẳng đến phòng rồi tự nhốt mình vào trong. Bà cô có hỏi nhưng mõi lần cô điều đáp không sao. Một mình trong căn phòng không quá lớn. Cô ngã người lên chiếc giường quen thuộc. Nhìn chằm chằm trên trần nhà, một mãng ký ức dài cứ thế mà xuất hiện. Cô nhớ từ hồi sinh nhật 18 tuổi đến giờ, lúc nào về đêm cô cũng mơ về anh, không chỉ nói anh rất đẹp trai nếu gặp hoài cũng sẽ có không ít cái hảo cảm, mà là anh đối rất tốt, rất tốt với cô. Từ lúc anh dẫn cô tham quan Địa Ngục, anh rất tận tình hướng dẫn từng chỗ, từng nơi cho cô làm quen. Địa ngục người ta hay bảo là chốn sợ đến khiếp người, nhưng chỉ cần cô muốn anh luôn tìm mọi phương thức để biến chỗ đó thành một khu vui chơi sinh động. Lúc đi đến sông Vong Xuyên cô thầm than thở với anh rằng nơi này chỉ toàn hoa bỉ ngạn nhìn chán lắm. Anh nhìn nhìn cô nở ra một nụ cười tuyệt đẹp rồi bảo cô có ý tưởng gì. Không nhanh không chậm cô nói muốn trồng một cây cỗ thụ lớn bên dòng sông này. Thật ngạc nhiên ý tưởng vớ vẫn kia lại được thực hiện. Lầm sau cô đến quả thật đã có một cây cỗ thụ rất to đứng bên cạnh dòng sông kia rồi. Còn nữa, có mấy lúc làm về mệt cô không thiết ăn uống mà đánh liền một giấc ngủ say sưa. Cho đến khi gặp anh bụng cô không yên ổn mà đánh trống liên tục. Những âm thanh phát ra làm cô ngượng đến đỏ mặt, không giám ngước lên nhìn anh dù chỉ một lần.
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 15: Kí ức tốt đẹp về anh.

Anh nhìn cô rồi nở ra một nụ cười đầy vẻ cưng chìu, không nhanh không chậm Cảnh Hy bắt lấy tay cô, dẫn đến một chiếc bàn tròn rộng lớn. Anh cẩn thận kéo ghế ra rồi bảo cô ngồi vào trong. Viên Viên ngoan ngoãn an tọa trên chiếc ghế to kia. Anh chậm chầm ngồi kế bên. Qua ít phút những người phụ nữ mặc trang phục đen từ từ đi vào, trên tay họ là những khây đựng vài món ăn ngon lành. Cô nhìn họ mà ngây ra đến lúc lấy lại được ý thức thì những món ăn kia đã nằm yên trên chiếc bàn rồi. Mắt chữ A mồm chữ O cô nhìn đồ ăn xong lại nhìn anh. Món ăn bốc khói bay lơ lững trên không trung, mùi thơm tỏa ra trong không khí rồi chạy thẳng vào chiếc mũi nhỏ xinh của cô. Chần chừ cô không giám động đũa, nhưng.. nhưng chiếc bụng thon gọn kia lại kháng nghị phát ra những tiếng "Ọt! Ọt" khuyến người ta phải đỏ mặt vì ngượng ngùng. Cảnh Hy ngồi kế bên thấy một màng này môi không nhịn được mà cong lên tuyệt đẹp. Anh biết thừa là da mặt cô mỏng nên vì thế không trêu trọc cô tiếp, ngược lại anh còn chủ động gắp thức ăn rồi bảo cô cứ tự nhiên. Viên Viên cười cười rồi cũng đem những món ăn trên bàn cho vào bụng. Đang nhai ngon lành thì cô chợt nhớ đến gì đó. Nhìn nhìn đống thức ăn trên bàn mày liễu khẽ nhíu chặt, miệng ngừng lại động tác nhai thay vào đó là âm thanh êm dịu phát ra:

- Hình như.. hình như mấy món này điều là món tôi thích ăn mà?

Viên Viên tự đặt ra câu hỏi rồi lén nhìn nét mặt Cảnh Hy. Anh vẩn vậy, bình thản thưởng thức chén trà nóng miệng chỉ phát ra từ duy nhất:

- Ừ!

Cô giật mình xong miệng cứ lấp bấp mà thốt ra từng chữ:

- Tại sao.. tại sao anh lại biết?

Vẩn là vẻ mặt đó cùng với cái giọng kiệm lời kia mà trả lời:

- Em nói xem.

Viên Viên cắn cắn đôi đũa, mày xinh nhăn lại, não thì dùng hết vận tốc nhanh nhất để suy nghĩ. Nhưng làm cách nào cũng không ra đáp án. Thấy cô có vẻ mặt đáng yêu thế kia anh cũng không muốn làm khó dễ nữa. Anh từ từ cuối người gần sát cơ thể cô, miệng thì thào nói:

- Anh biết em 5 tuổi đến giờ không chỉ là những là món ăn mà những việc nhỏ nhất anh đều nhớ cả.

Cả câu nói bình thản kia lọt vào tai cô lại làm cô hoảng sợ đến mức cả người cứng đờ ra, lấy lại lý trí thì đồ ăn trong miệng nảy giờ chưa nuốt xuống làm cho cô bị sặc. Đang đùng hết sức để ho mà từ đâu một bàn tay to lớn trên đỉnh đầu xoa xoa, rồi giọng nói đầy cưng chìu phát ra từng chữ một:

- Ăn từ từ thôi có ai giành với em đâu.

Câu nói của anh thốt ra xen với cái hành động đó đã làm cho mặt cô đỏ lại càng đỏ thêm. Còn nữa, một tuần trước cô bỗng nhiên bị sốt cao, chắc do mùa hè mà trời thoáng đổ mưa nên cô không thích ứng kịp. Mà rắc rối lớn nhất là bà không có ở nhà, hai ngày trước bà đã đi thân người bạn thân ở thôn Y đến giờ chưa thấy về. Một mình trong căn nhà, cô lười biến không muốn làm gì cả. Cộng với cơn sốt bao lấy cả người làm cô thấy cơ thể nặng trĩu. Mệt mỏi, mê mang cô từ từ thiếp đi, đang ngủ say giấc thì cô thấy có cái gì ấm ấm trên chiếc trán trắng mịn của mình. Viên Viên lười biến mở đôi mắt xinh đẹp ra. Trước mắt cô là một khuôn mặt rất quen thuộc và cũng rất đẹp trai a. Cô tưởng mình bị sốt rồi nên sinh ra ảo giác. Tay nhỏ nhắn từ từ đưa lên, nhéo nhéo hai má của người trước mặt, miệng đẹp bất giác nở ra một nụ cười tươi. Cảnh Hy thấy cô vậy rất muốn cuối người xuống mà hôn một cái, nhưng nghỉ cô còn đang bệnh nên lần này tha cho cô. Anh làm bộ nhăn đôi mày rậm lại miệng thốt ra từng chữ lạnh lùng:

- Viên Viên, em mà không buông tay ra là anh hôn em đó.

Nghe tới đây cô ngây ngốc nhìn chằm chằm anh. Đôi tay kia nhéo nhéo lại má mình, rồi nói:

- A! Đau thật, không phải là mơ sao?

Nói hết câu cô nhìn ành rồi cười hihi cho bớt ngượng ngùng. Xong cô thấy có gì đó sai sai rồi lại nói tiếp:

- Không phải em đang ở nhà sao?

Cảnh Hy không nhìn cô mà đáp:

- Em bị sốt, nhà không có ai. Nên anh đem em tới đây cho tiện chăm sóc.

Vừa nói anh vừa đặt chiếc khăn mới vắt khô nước lên trán của cô. Viên Viên ngơ ngác nhìn anh hồi lâu. Bóng đáng của một Diêm Vương cao cao tại thượng vậy mà đi vắt khăn nóng chùm trán cho cô. Nghĩ nhiêu đó thôi một cổ xúc động đã lan dần ra trái tim nhỏ bé đang đập thình thịch kia rồi. Không cho cô suy nghĩ vớ va vớ vẩn Cảnh Hy bèn kéo cô về bằng một bát cháo nóng hổi ở cạnh giường:

- Em có thể tự ăn cháo chứ?
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 16: Hình như cô đã yêu anh.

Cô khẽ gật đầu, rồi tự mình ăn hết bát cháo nóng hổi kia. Quay lại hiện thực. Những giọt nước long lanh trượt dài theo bờ mi mắt mà rơi xuống. Hình như.. hình như cô đã khóc. Đúng vậy lòng cô giờ như có ngàn con dao đâm thẳng tới, cảm giác này đau lắm, rất là đau. Cố kiềm nén tiếng nức nở vì khóc, cô không muốn, không muốn bà phải nghe thấy, rồi lại lo lắng không yên. Lấy chăn chùm kín đầu lại. Một mảng đen bao lấy thân thể đang run rẩy kia, nước mắt cứ như mưa mà chảy ào ạc xuống. Càng khóc Viên Viên lại càng nhớ anh, những hình ảnh, sự chăm sóc chu đáo, ân cần từ cái nhỏ nhặt nhất mà giành cho cô. Cảm giác được yêu thương kia khiến người ta rất nhớ và muốn lặp lại thêm một lần nữa. Khóc mấy giờ liền cuối cùng nước mắt cũng đã cạn, từng giây, từng phút trôi qua cô suy nghĩ rất nhiều. Hiện tại cô đã biết cảm giác giành cho anh chính là "yêu" một tình yêu của tuổi đầu đời. Nhưng nghĩ đến đây cô lại càng sợ hãi. Lời Phan Diệp nói lúc chiều vẫn vang vọng bên tai. Từng chữ, từng câu một cái cũng không thiếu. Nếu sự thật là như vậy, thì cô phải làm sao đây? Một cô gái 18 đang đứng trên bờ vực gia đình và tình yêu tuổi mới lớn. Điều này làm cho lòng cô đau thắt lại. Nước mắt vừa khô bất giác lại rơi xuống, từng giọt, từng giọt cứ thế mà ước đẫm một mảng lớn trên gối. Nếu như bảo cô phải lựa chọn thì cô chỉ có thể chọn bà. Bà mà có chuyện gì chắc cô sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được.

Tơ vò trong lòng được giải quyết. Nhưng tâm trạng lại không vơi được sự nặng nề. Cuối cùng Viên Viên cũng quyết định bật dậy. Nhìn chằm chằm đồng hồ một cái cô đành thở dài.

- Hơi! Đã 21h rồi không biết A Du đã ngủ chưa.

Không suy nghĩ nhiều cô quyết định đi nhanh đến tủ quần áo thay nhanh ra một bộ đồ. Len lén đi đến cửa chính. Nhìn thấy bà vẫn mãi mê xem TV không để ý gì cả. Cô nhanh nhẹn mở cửa rồi đưa thân thể nhỏ nhắn mà ra khỏi nhà. Đi chưa được 10 phút thì cô đã dừng trước nhà A Du. Cô thì thào mà gọi sợ đánh thức mọi người. Giọng nhỏ vang lên:

- A Du! A Du! Mình là Viên Viên. Cậu ngủ chưa.

Lời nói vừa dứt một dáng người mảnh mai nhưng không hề nữ tính bước tới mở cửa cho cô, giọng thầm trách:

- Viên Viên, sao lần nào cậu cũng tìm tớ đúng lúc quá vậy. Trận game của tớ một tí nữa là thắng rồi.

Nhìn cô bạn lải nhải, oán trách trước mặt mà cô cười hì hì, đáp:

- A Du mình biết cậu vẫn chưa ngủ nên đến đây tìm cậu..

Lời chưa nói xong đã bị A Du chặn lại:

- Để tâm sự nổi buồn!

Mấy chữ ngắn gọn của A Du đã nhìn trúng tim đen của cô. Mặt cô đỏ ửng rồi cố gắng khoác lấy vai A Du, nói:

- Đứng là bạn tốt của tớ. Không làm tớ thất vọng nha.

A Du thì làm bộ tức giận đẩy đẩy tay Viên Viên ra. Cả hai người cứ thế vào nhà. Vì bố mẹ cô đã ngủ hết nên không thể tiếp Viên Viên ở phòng khách được đành dẫn cô vào phòng ngủ của mình. Vừa mới ngồi xuống thì câu hỏi của A Du đã lọt vào tay cô:

- Viên Viên, cậu có chuyện gì sao. Sao mắt lại sưng đỏ thế kia?

Lúc vừa mới đặt chân vào phòng. Cô nhìn thấy Viên Viên mà giật cả mình. Đôi mắt vừa đỏ vừa sưng kia, đây là lần đầu tiên cô mới thấy nha. Chắc có chuyện gì nghiêm trọng lắm nên cô bạn thân này của cô mới thành ra như vây. Viên Viên thì ngập ngừng không biết kể từ đâu. Cái tính khí nóng nảy thiếu kiên nhẫn của A Du nhìn một màng trước mắt nhịn không được mà quát:

- Cậu có nói không hả? Nhìn cái bộ dạng này đi. Không nói mình liền kéo cậu ra khỏi đây liền.

Cô tung ra một câu dài như rap. Viên Viên lo sợ lấp bấp nói:

- Cậu có nhớ mình kể cậu nghe về anh chàng Diêm Vương mà mình hay mơ thấy không?

A Du chăm chú nghe rồi gật gật chiếc đầu xuống. Xong Viên Viên tiếp tục kể từ chuyện anh chăm sóc, bảo vệ cô như thế nào. Rồi đến câu chuyện ly kỳ của Phan Diệp. Cho đến lúc cô sắp nói ra mình thích anh thì ngưng lại. Từng giọt nước mắt đua nhau rơi xuống. A Du ngồi cạnh bên thấy bạn mình như thế, cô hoảng hốt, luốn cuốn không biết làm gì đành chạy nhanh lại ôm lấy Viên Viên mà an ủi:

- Viên Viên, cậu đừng khóc nữa. Ngoan! Ngoan nào! Cậu đừng khóc nữa.

A Du càng nói cô càng khóc lớn hơn. Sau khi cố gắng an ủi hết sức mình. Cuối cùng Viên Viên đã không còn khóc nữa. Cô bất đầu kể tiếp câu chuyện của mình.

Nghe được cái kết xong. A Du hoảng hồn mà mắt trợn to lên. Miệng không tự chủ mà nói lớn:

- Cái gì.. Cái gì. Cậu đã biết yêu mà là người không nên yêu!
 
Last edited by a moderator:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 17: Đáp án mà cô muốn.

Viên Viên nhanh nhẹn kịp che miệng A Du lại, giọng thầm oán trách:

- A Du đang là nữa đêm đấy. Nhỏ tiếng thôi!

A Du lúc này như lấy lại được bình tĩnh. Từ từ mở miệng nói:

- Cậu đợi mình.. đợi mình suy nghỉ cái.

Khoảng ít phút trôi qua. A Du nhìn cô, cô cũng nhìn A Du. Hai người cứ thế mà bốn mắt nhìn nhau. Cuối cùng cũng có một tí âm thanh vang lên.

- Viên Viên, mình cho cậu một vài lời khuyên nha!

Lần này tới lượt cô ngồi chăm trú nghe A Du nói. Lại thêm một âm thanh vang lên tiếp.

- Mình nghỉ nên cân nhắc chuyện của cái người chủ kia kể cho cậu nghe đi. Không lẻ.. không lẻ trên đời này ai cũng xui xẻo như bạn anh ta.

A Du hùng hổ nói. Như mặc kệ bất cứ cái gì ngăn cản, cậu ta đều không thèm quan tâm đến mà vẫn tiếp tục sự việc giản đạo giúp bạn thân mình hiểu ra:

- Với lại mình thấy cái người cậu thích qua lời kể cũng cảm nhận được người ta tốt với cậu như thế nào. Không lẻ cậu nỡ tuyệt tình vậy sao Viên Viên?

Câu hỏi như con dao đâm thẳng vào trái tim đang bị rỉ máu kia của cô. Chính cô là người hiểu nhất, tình cảm cô giành cho anh lúc đầu là ở vạch số không. Nhưng rồi từng giờ, từng ngày trôi qua những thứ anh đem lại cho cô, giành nhiều sự quan tâm nhỏ nhặt nhất có thể đã khuyến cái cảm giác kia lớn dần khi nào mà người trong cuộc như cô còn không hiểu rõ. Nước mắt bất giác lại rơi tiếp. Hiện tại cô đau lắm, đau đến muốn bức chết người ta vậy. Trái ngược với mấy giờ trước, lần này A Du không dỗ dành cô nữa mà trực tiếp nói thẳng ra quan điểm của mình:

- Viên Viên, mình nghĩ nếu người kia muốn hại cậu sẽ thực hiện lâu rồi. Chứ không chờ đến khi cậu 18 tuổi đâu. Với lại anh ta còn làm cho cậu từ không trở thành thích thì chắc hẳn bỏ ra không ít công sức. Mình biết..

A Du ngập ngừng rồi nói tiếp:

- Giữa âm và dương nếu có chuyện tình yêu xảy ra. Thì là cái không tốt nhất. Nhưng nếu có duyên gặp nhau rồi còn nảy sinh tình cảm nữa. Mình mong cậu thông suốt được vấn đề mà không bỏ lỡ một bước chân tốt trong tương lai..

Hình dáng của A Du hoạt bát, mạnh mẽ thường ngày. Giờ đây dường như đã biến mất mà thay vào đó là một cô giái thông minh, đầy tình cảm. Những lời cô ấy nói rất đúng anh muốn lợi dụng cô thì đã làm ngay từ đầu rồi. Không cần chờ đợi lâu vậy. Nghỉ thông suốt, nụ cười trêm môi Viên Viên lại nở ra, cô đem người lại gần A Du ôm chặt cô bạn thân này. Hôm nay Viên Viên quyết định ngủ ở nhà A Du đêm nay. Cả hai giải quyết vấn đề nặng nề kia xong, rồi cùng chơi game một buổi tới gần sáng. Mọi nổi buồn không vui lúc trước được dẹp gọn không còn tâm hơi. Thay vào là những nụ cười vui vẻ và các trận cải nhau khi chơi game thua. Không khí trong phòng từng chút thay đổi. Cuối cùng do một quá mà hai người đã nằm ạch trên người ngủ một hơi đến trưa.

Lúc thức dậy đã 11h Viên Viên nhanh chóng đi làm vệ sinh cá nhân xong. Rồi chạy vọt về nhà để báo danh, nếu không bà lại lo lắng. Vừa về tới nhà, mở cửa chưa bước được nữa bước thì tiếng bà mắng đã vang vọng bên tai:

- Tiểu Viên! Con riết rồi quá đáng. Ngủ ở nhà A Du mà không nói trước với bà. Hại sáng giờ bà đứng ngồi không yên. Không nhờ A Du gọi đến nói, bà còn định đi báo cảnh sát tìm người mất tích rồi đó!

Một câu dài lọt vào tai. Khuyến đầu cô hơi đau đau. Cô nhanh trí cười ngọt ngào. Gương mặt tỏ ra nũng nịu. Giọng nói mền mại mà nịn nọt:

- Bà ơi! Cháu biết lỗi rồi mà. Cháu biết lỗi rồi. Cháu hứa với bà không có lần sau đâu. Cháu thề..

Chưa nói hết câu thì bà đã nhanh tay gõ lên đầu cháu mình một cái, giọng đầy ôn nhu nói:

- Không có được ở đó thề bậy bạ. Bà cho cháu biết, có lần sau nữa bà cho cháu ra ngoài ở luôn.

Viên Viên cười hì hì nói:

- Không có đâu bà.

Cứ thế nổi lo của bà được dẹp qua một bên. Đến tối cô nhanh chân bay thẳng lên giường ngủ. Vì hôm qua chơi game với A Du cả đêm cô mệt lắm rồi. Giờ chỉ cần lên giường là cô ngủ luôn. Đúng như vậy, vừa nằm xuống chưa được mấy giây cô đã đi vào giấc mộng. Đang mơ ăn được đùi gà ngon lành, thì bỗng nhiên.. bỗng nhiên chiếc đùi gà kia là cắn cắn chiếc miệng nhỏ của cô. Đau quá cháu chịu không được. Cô cố đẩy chiếc đùi gà thơm phức kia ra. Nhưng không có cách nào tách nói thoát khỏi bờ môi xinh đẹp được. Khó khăn bật dậy cô hét lớn:

- Á á á! Đùi gà chết tiệt dám cắn ta.

Mọi người đọc truyện cho Ngạn xin like để lấy động lực ra tiếp nhé! Cảm ơn mọi người.
 
Chỉnh sửa cuối:
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 18: Sự lo lắng của anh.

Cô cứ thế mà bật người dậy rồi hét lớn. Không quan tâm bên cạnh mặt của ai đó đen như than. Anh vậy mà bị cô coi thành đùi gà. Món nợ cũ chồng chất lên món nợ mới cứ thế mà tính luôn một thể. Viên Viên không hề biết cơn thịnh nộ sắp ập lên đầu mình. Cứ thế mà thở phào nhẹ nhõm khi thoát ra khỏi cơn ác mộng kia. Cảnh Hy ngồi kế bên mặt lạnh dần. Cảm thấy có hàn khí bay xung quanh. Cô khẻ run người một cái. Sau đó nhìn sang bên cạnh. Mắt trợn to hết cở.

- Anh.. anh làm gì ở trong phòng tôi đấy?

Ngạc nhiên cùng hoảng sợ thôi thúc cô nói ra câu hỏi này. Cảnh Hy khi nghe thấy cô nói mặt lạnh lại càng lạnh hơn, tức giận lộ rõ trên khuôn mặt điển trai không tùy vết. Anh cố gắng gằng từng chữ mà trả lời cô:

- Phòng em cũng như phòng anh.

Không đợi cho cô kịp qua sát thì anh lại nói tiếp:

- Hôm qua em đi đâu sao không về nhà?

Cô như thế lại bình thản thốt ra vài chữ:

- Tôi ngủ ở nhà bạn tôi. Không được sao.

Cô trả lời trôi chảy không quan tâm anh đang nghỉ gì. Viên Viên nào biết, hôm qua cô không có ở đây làm anh tìm cô đến sốt ruột. Nhớ lại anh vẫn còn cảm giác sợ hãi và lo lắng cho cô.

Hôm qua anh cứ như thường lệ, ở tại phòng ngủ của mình mà đợi cô xuất hiện. Nhưng đến thời gian của mọi ngày vẫn không có cô ở đây. Anh suy nghỉ chắc nay cô bận nên ngủ muộn, nhưng rồi anh đợi một tiếng, i hai tiếng, thời gian tí tắc chạy không ngừng nghỉ. Nhưng người anh mong nhớ lại không thấy mặt. Lúc này lòng anh như lửa đốt. Cảm giác lo lắng cho cô cứ thế mà lan dần ra cơ thể. Đứng ngồi không yên cuối cùng anh đã quyết định đi đến phòng cô xem sao. Nghỉ là làm chưa đầy một phút căn phòng yên ắm kia lại có người xuất hiện. Anh đảo mắt quanh căn phòng một lượt. Những thứ vô tri vô giác kia vẫn nằm đúng vị trí sắp xếp. Nhưng chủ nhân của nó đã đi đâu rồi? Muôn ngàn câu hỏi cùng sự lo lắng của anh không một lời hồi đáp. Anh tự trấn an mình rằng:

- Chắc hẳn cô đang đi chơi. Nên mới về muộn vậy.

Cứ thế Cảnh Hy ngồi lì trên chiếc giường xinh xắn kia mà đợi cô về. Nhưng mà suy nghỉ và hiện thực luôn là cái khiến người ta thất vọng nhất. Thời gian cứ thế trôi qua một cách lặng lẽ. Cô thì vẫn không thấy tâm hơi. Anh ngồi đợi, ngồi đợi đến gần sáng ấy vậy mà cô lại không về. Rốt cuộc chờ không được nữa anh bèn về Âm Phủ giải quyết một số việc. Cho đến trưa anh mới quay lại, thì thấy một hình ảnh của người con gái khuyến người ta phát giận kia đang làm nũng với bà. Thấy vậy anh cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi thầm nói với lòng một câu:

- Viên Viên, nổi lo lắng hôm qua anh nhất định sẽ trả đủ.

Nói rồi anh cười gian xảo một cái rồi quay về làm việc tiếp.

Quay về hiện tại, cô gái kia vẫn ngây ngốc nhìn anh như một kẻ vô tội. Anh thấy vậy không nhanh, không chậm cuối người xuống tặng cô một cái hôn mãnh liệt. Chiếc hôn này đem theo bao nhiêu sự lo lắng, nhớ nhung, vui mừng khi cô vẫn bình an mà kéo dài thật lâu. Lần hôn này anh hôn rất mạnh bạo. Chiếc lưỡi thon dài quấn quýt trong khoan miệng nhỏ xinh kia, chơi đùa một cách truyền miên. Khi hai người đều có cảm giác nóng bức. Anh bất giác đưa tay luồn xuống chiếc áo ngủ mỏng manh. Từ từ len lõi đi vào bên trong. Không nhanh, không chậm chiếc áo lót vốn vô tội giờ đã rời khỏi cơ thể cô một cách không thương tiếc. Đôi tay xinh đẹp, điêu luyện từ từ mà xoa nắn hai bên quả đào căn tròn, đầy đặn. Đúng thật của cô rất là vừa tay nha. Anh tham luyến cứ thế mà từ từ rời khỏi đôi môi nhỏ xinh, di chuyển đến chiếc cổ trắng ngần không một vết tích mà cắn xuống. Dấu ấn xinh đẹp lần nữa lại được xuất hiện trên người Viên Viên. Cả người cô giờ rất nóng và khó chịu. Nhiệt độ của anh và cô cứ liền tiếp tăng dần. Ý trí của hai người giờ đây như sương mù quay kín. Hiện tại cô đã mở lòng với anh, nên những bài xích nữa. Cả hai thân thể cùng chung nhịp đập. Anh cư nhiên chịu không nổi nữa. Đưa tay từ từ tháo ra từng chiếc cút áo trên người cô. Một phần trên thân thể mỹ miều hiện rõ trong màng đêm. Anh chầm chậm đem khuôn mặt mình vùi vào khe giữa của hai quả anh đào hít lấy, hít để một hơi thật sâu. Mùi trên thân thể cô rất thơm, thơm đến mức khuyến anh không muốn tách rời ra khỏi một giây phút nào. Quả thật 18 tuổi nhưng sức hút của mỹ nhân trước mặt này nhất quyết không được xem thường. Hành động bất ngờ của anh làm cô giật nảy mình, sau đó là sự ngượng ngùng lan ra khắp cơ thể. Cô từ từ né người ra khỏi cái khuôn mặt đẹp trai kia.

Ngạn tặng mọi người một món khai vị. Coi như mừng truyện được duyệt trên wed nhé!
 
35 ❤︎ Bài viết: 64 Tìm chủ đề
Chương 19: Sự hụt hẫng.

Anh không cho cô có cơ hội né tránh. Đôi tay mạnh mẽ, gắt gao siết chặc chiếc eo thon. Đem thân thể nhỏ bé dán chặt lên người anh. Hơi thở nặng nề từ từ phả vào không khí. Anh đưa tay xé hết những gì vướng bận trên cơ thể của cả hai. Dáng người hoàn hảo, cùng da thịt săn chắc được phô diễn trước mặt Viên Viên. Cô ngượng ngùng dùng tay che mặt lại. Cảnh Hy thấy vậy từ từ dùng lời ngọt ngào để chấn tính sự hoản sợ trong cô. Cuối cùng mật ngọt cũng đã giết chết ruồi, dục vọng che đi lí trí, cô ngoan ngoãn đem tay từ từ để xuống. Cảnh Hy hài lòng cười ngọt ngào một tí rồi quay lại với công việc chính sự kia của mình. Anh đem đôi môi khô rát của mình lần nữa đặt trên da thịt non mịn của cô. Bởi do lần đầu chịu phải cơn kích thích như thế nên cô lúng túng không biết làm gì. Theo phản xạ mà ưỡn người đưa ra phía trước. Thân thể không xương cứ như vậy mà loay động theo tiết tấu của anh ban tặng. Mất 15 phút khuyến cô không còn bài xích với chuyện đụng chạm thân thể, cuối cùng phía dưới của anh ruốt cuộc chịu không nổi mà định từ từ tiến vào trong. Cảnh Hy nhẹ nhàng đẩy cô nằm xuống giường, nhưng anh bất cẩn làm ngã chiếc đèn ngủ bên cạnh để rồi nó phát ra một âm thang vụng vỡ giữa màn đêm. Lúc này cô và anh làm gì còn hơi sức đâu mà để ý tới chuyện đó. Quay lại, Cảnh Hy từ từ di chuyển đến phía dưới. Đang thưởng thức hang động đang ẩn rồi hiện kia một cách sinh động. Thì bỗng.. tiếng gõ cửa từ phía ngoài vang lên, tiếp đến là một giọng nói nhẹ nhàng:

- Tiểu Viên! Con ngủ chưa. Trong phòng con vừa mới có tiếng gì đó. Tiểu Viên..

Bà đang đứng ở ngoài cửa mà lo lắng khôbg thôi. Còn cô lúc này dần khôi phục lại đại não. Hoảng hốt nhìn một đống hỗn độn trước mặt mà há hốc mồn, từ từ đem thân thể nhỏ nhắn luồn lách ra khỏi người anh. Cô nhanh như gió chạy lại bộ quần áo đáng thương bị vức xuống sàn nhà lạnh lẻo mà lấy mặc vào. Giải quyết xong hết rồi cô quay lại trừng mắt với anh một cái, xong dùng âm thanh đủ để hai người nghe mà nói:

- Anh biến đi giùm tôi.

Nói xong cô quay người đi đến trước cửa, người phía ngoài vô cùng lo lắng mà gọi to:

- Tiểu Viên.. Tiểu Viên con có trong đó không? Tiểu Viên..

Chưa nói dứt câu thì một thân thể đang buồn ngủ mà dụi dụi hai con mắt, lâu lâu còn ngáp dài ngáp ngắn mấy cái, lười biến nói:

- Bà à! Có chuyện gì thế ạ.

Bà cô một phen hú hồn. Hên là đứa cháu này của bà vẫn bình yên vô sự.

- Trong phòng cháu có tiếng gì to thế.

Vừa nói bà vừa đưa đầu vào trong để quan sát. Viên Viên hoảng sợ theo tầm mắt của bà mà cũng nhìn vào. Xong cô thở ra một hơi, lòng thầm nói:

- Mọi thứ vẫn y nguyên.

Lúc này cô quay lại nhìn bà cười cười đáp:

- Chắc nảy cháu ngủ say quá rồi quơ tay múa chân lung tung mà làm rớt chiếc đèn ngủ á mà.

Bà đưa tay gõ nhẹ lên đầu đứa cháu thân yêu, giọng đầy oán trách nói:

- Cháu lớn rồi mà cứ như con nít vậy..

Chưa hết câu thì bà đã bị cô đẩy về phòng.

- Bà! Đi ngủ sớm đi. Muộn rồi. Cháu chúc bà ngủ ngon ạ!

Nói rồi cô quay người chạy như gió đến phòng mình. Vừa đặt chân đến phòng cô thở ra một tia nhẹ nhõm:

- Hơi! Hên là không bị bà phát hiện. Với lại anh ta cũng đã đi mất, chứ giờ mà xuất hiện, không biết phải đối mặt sao.

Nói rồi cô đưa thân thể mệt mỏi nằm ngay ngắn trên giường. Mới nhắm mắt lại định ngủ nhưng những hình ảnh mới vừa rồi lại hiện trong suy nghĩ một cách chân thật nhất. Hoảng sợ mở to đôi mắt xinh đẹp ra đập thẳng vào nó là khuôn mặt điển trai mà cô không muốn nhìn thấy ngay lúc này. Kinh sợ cùng ngượng ngùng đang xen, khuyến cho đại não của cô đang chết lặng mất mấy giây. Bỗng có cái gì đó nặng nặng đè trên người, ý thức quay lại hiện thực. Hình như anh vẫn còn muốn làm tiếp cái công việc đang dang dở kia. Nhưng lần này cô không mù mịt nữa, nhanh tay đẩy cả người anh ra. Miệng nhỏ lấp bấp nói:

- Anh.. anh không phải nói là.. là không làm gì tôi sao?

Cảnh Hy nghe cô nói thế tự giận chính bản thân mình ngu ngốc. Giả dáng vóc anh hùng giờ tự rước nhục vào thân. Biết vậy lúc trước cắt luôn cái lưỡi cho rồi. Nghỉ ngợi một lúc lâu, anh mới quay lại cười khổ rồi nhìn cô nói:

- Anh xin lỗi!

Viên Viên thấy nét mặt hụt hẫng cùng với sự đau khổ tận cùng của anh, lòng bổng nhiên nhói lên một cơn đau. Cô không hiểu vì sao lại vậy nhưng rồi cũng nhanh chóng nói ra một câu:

- Mệt rồi! Muốn ngủ!

Câu nói không có chủ ngữ được thốt ra một cách nhanh lẹ. Cô không phải muốn lạnh nhạt vậy đâu, mà vì cô thật sự không biết gọi anh như thế nào cho đúng. Một vẻ xấu hổ và ngượng ngùng vây kín người Viên Viên, khuyến cho cô không thể suy nghỉ thêm được gì.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back