Rồi đến một ngày kia. Người bố thân yêu của nó qua đời một cách đột ngột. Lúc đầu bạn anh cũng tưởng nhầm sự ra đi của bố là tự nhiên mà có. Sau khi an táng bố được nữa tháng. Vì quá đau buồn nên người cô họ hàng dắt nó đi gặp một bà thầy bối xem giúp. Vừa bước vào cửa bà thầy đó bảo với nó:
- Linh hồn theo con âm khí nặng quá, nặng quá.
Lúc đầu nó cũng cả kinh và ngạc nhiên, xong bà ta hỏi nó:
- Dạo này con có gặp cái gì không nên không?
Nó suy nghỉ một hồi, lưỡng lự không biết có nên nói ra hay không. Cuối cùng nhịn không được mà kể ra chuyện mơ thấy Mạnh Bà. Khi nghe xong, sắc mặt bà thầy trắng bệch lại, bà ta vội hỏi:
- Nhà con mới có người mất.
Bạn anh lúc đầu giật mình, sau đó vội hỏi:
- Bà sao lại biết.
Không trả lời. Bà thầy kia lại hỏi tiếp.
- Mất được bao nhiêu ngày rồi:
- Được nữa tháng rồi ạ.
Bạn anh nhanh gọn mà trả lời. Còn bà thầy kia thì hoản hốt nói:
- Quá muộn rồi, quá muộn rồi. Ta cho con biết người con giặp không phải Mạnh Bà mà là quỷ hút hồn thân sinh hay những người thân khác bên cạnh con. Loại quỷ này có thể biến thành một người đẹp không tùy vết. Tiếp đến nó tiếp xúc với người còn sống để được mùi dương khí, từ dương khí của người kia nó dùng để ăn hồn người thân bên cạnh họ. Nếu người thân của con mất trong một tuần thì ta còn có thể giúp con được. Còn này.. còn này quá lâu rồi.
Bà ta nói rồi thở dài một hơi xong lại đưa cho bạn anh một tấm bùa hộ thân. Và kể từ khi đó bạn anh không còn mơ thấy người kia nữa. Kể xong anh len lén nhìn nét mặt của cô mà nói tiếp một câu:
- Viên Viên em thấy có ghê không. Trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra he.
Nói xong anh lại cười nhưng thấy cô không chú ý đến mình Phan Diệp liền gọi liên tục tên cô:
- Viên Viên.. Viên Viên em có nghe anh nói không đấy.
Thấy có người gọi tên mình cô ngây ngốc nhìn lại. À thì ra là Phan Diệp, cô nhẹ giọng hỏi lại:
- Anh gọi em có gì không?
Phan Diệp lại cười ấm áp nói:
- Anh thấy em hơi mất tập trung nha!
Cô cũng cười. Nhưng nụ cười này trái với Phan Diệp, cô cười vì để che đi lớp nội tâm đang dâng trào từng đợt sóng trong lòng mình. Sau khi cô và Phan Diệp chia tay nhau tại ngã tư thì cô chậm chậm, lặng lẽ đi về phía trước. Hôm nay cô không dùng xe đạp để đi làm nên đường về hôm nay có vẻ khá dài. Mỗi một bước chân là mỗi một suy nghĩ hiện lên trong đầu cô. Lời Phan Diệp nói lúc nảy một chữ cô cũng không bỏ soát. Cô sợ nhất, sợ nhất là người thân của mình lần lượt, lần lượt mà ra đi. Miên mang trong suy nghĩ của mình cô nào đâu biết có người đang theo dõi. Mà cũng không trách cô, người bình thường cũng không thấy người đó được. Hắn ta theo cô từ lúc ở ngã tư đến tận bây giờ. Hắn ta đã đọc được mọi suy nghĩ từ lúc đầu đến giờ và trên khuông miệng của hắn không vơi đi cái nụ cười đắt ý kia.
Cuối cùng từng bước, từng bước chân của cô cũng đã về đến nhà. Nay cô rất mệt nên không muốn ăn uống. Vừa vào nhà là cô đi thẳng đến phòng rồi tự nhốt mình vào trong. Bà cô có hỏi nhưng mõi lần cô điều đáp không sao. Một mình trong căn phòng không quá lớn. Cô ngã người lên chiếc giường quen thuộc. Nhìn chằm chằm trên trần nhà, một mãng ký ức dài cứ thế mà xuất hiện. Cô nhớ từ hồi sinh nhật 18 tuổi đến giờ, lúc nào về đêm cô cũng mơ về anh, không chỉ nói anh rất
đẹp trai nếu gặp hoài cũng sẽ có không ít cái hảo cảm, mà là anh đối rất tốt, rất tốt với cô. Từ lúc anh dẫn cô tham quan Địa Ngục, anh rất tận tình hướng dẫn từng chỗ, từng nơi cho cô làm quen. Địa ngục người ta hay bảo là chốn sợ đến khiếp người, nhưng chỉ cần cô muốn anh luôn tìm mọi phương thức để biến chỗ đó thành một khu vui chơi sinh động. Lúc đi đến sông Vong Xuyên cô thầm than thở với anh rằng nơi này chỉ toàn hoa bỉ ngạn nhìn chán lắm. Anh nhìn nhìn cô nở ra một nụ cười tuyệt đẹp rồi bảo cô có ý tưởng gì. Không nhanh không chậm cô nói muốn trồng một cây cỗ thụ lớn bên dòng sông này. Thật ngạc nhiên ý tưởng vớ vẫn kia lại được thực hiện. Lầm sau cô đến quả thật đã có một cây cỗ thụ rất to đứng bên cạnh dòng sông kia rồi. Còn nữa, có mấy lúc làm về mệt cô không thiết ăn uống mà đánh liền một giấc ngủ say sưa. Cho đến khi gặp anh bụng cô không yên ổn mà đánh trống liên tục. Những âm thanh phát ra làm cô ngượng đến đỏ mặt, không giám ngước lên nhìn anh dù chỉ một lần.