"Những ngọn đèn đường thành phố lại sáng lên, ở ngã tư đường nhìn xa mênh mông toàn là đầu người, sắc mặt bọn họ không một chút thay đổi, ở trong đêm đen những con mắt màu xanh giống như đom đóm. (萤火)
Trên bầu trời, trực thăng bay quanh, tin tức được truyền đứt quãng qua loa phát thanh.
Ở đỉnh núi xa xôi, con người nhìn thấy ánh đèn ở thành phố mà im lặng.
Bọn họ đã thua.
Từ hôm nay, mảnh đất này đã bị
tang thi chiếm giữ, và bọn chúng đã thay con người trở thành thế giới chúa tể."
- << Mạt thế giáng lâm>>- kết thúc.
Thu Dung đọc xong kết thúc, từ từ chậm rãi ở khung bình luận đánh một cái chấm hỏi.
Lại lướt xuống, phát hiện bên dưới là một mảng toàn dấu chấm hỏi.
Cô tức đến nỗi trợn mắt vứt điện thoại sang một bên, ôm chăn kêu gào trút giận.
Tác giả là một cái đầu sắt.
Truyện nam tần mạt thế thế mà không ủng hộ phe con người chính nghĩa lại để tang thi chiếm giữ thế giới!
Tuy là nội dung trái ngược với trước giờ, nhưng thật sự đọc cũng tức thật sự!
Càng không cần phải nói đến nam chính bị đám đồng hội heo hãm hại! Đến cuối cùng đứa nhỏ (nam chính) đều bị bức đến điên rồi! Mà ngươi còn không cho nó phản đòn lại để người đọc được thoải mái trong lòng một chút?
Ban đầu toàn nói những điều tốt, nói con người thật là hùng vĩ, vĩ đại, nào là vệ tinh vũ trụ, tàu thuyền cực mạnh, căn cứ trên biển, không quân chắc chắn 100% thắng lợi, rồi còn các tướng soái của quân đội vô cùng siêu việt, một đánh mười, các tướng lãnh cấp cao có chỉ số thông minh vượt bậc, vậy mà còn thua?
Nhưng sự thật đã chứng minh, điều này có thể xảy ra.
Đơn giản vì phe địch, tang thi nắm giữ quá nhiều dị năng.
Vì vậy, một đường thẳng xuyên suốt đẩy ba đường cao điểm đến thẳng thủy tinh của ta đốt lửa làm nổ tung còn tặng kèm một cái nháy mắt: "Có năng lực, thì có thể thích làm gì thì làm nha."
Quá thiếu đánh.
Thu Dung khó mà bình tĩnh được, ngủ không được, lại cầm lên điện thoại tiến vào hẻm núi bắt đầu lung tung chém giết để trút giận, chơi game đến rạng sáng sáu giờ, bởi vì điện thoại hết pin mới nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô ngủ không ngon, trong mơ có tang thi mắt phát ánh sáng xanh vây quanh cô gầm thét, còn có tiếng súng đinh tai nhức óc với tiếng loa phát thanh.
Cảm giác này thật hành hạ con người.
Khi Thu Dung tỉnh dậy, xoa xoa mắt, lại bị nhiệt độ lạnh lẽo của hai tay làm giật mình, trong giây lát liền tỉnh táo.
Sau đó cô nhìn thấy đôi bàn chân màu xanh thẫm của mình lăn xuống giường, thét lên sợ hãi.
Trong phòng đầy những dây leo, chằng chịt quấn lấy nhau, trong tầm mắt đều là một màu xanh mướt.
Đối diện với Thu Dung là một tấm gương toàn thân, phản chiếu diện mạo cô vào lúc này.
Một thân hình mảnh mai giống con ếch, mặc một bộ váy màu be nhạt.
Toàn thân có màu xanh lam.
Bàn chân như khủng long.
Một con quái vật hoàn chỉnh.
Thu Dung chớp đôi mắt ếch quyến rũ, ánh sáng xanh lục trong mắt giống như đom đóm.
Cô nằm gục tại chỗ.
Đây là do chưa tỉnh ngủ.
Nhắm mắt lại ngủ tiếp một giấc!
Thu Dung nhắm mắt lại.
Vô số thông tin dồn vào não cô, và cô bị buộc phải chấp nhận sự tồn tại của thế giới này.
Tang thi, mạt thế, tang thi vương.
Mỗi từ khóa lấy ra từ trong đầu của cô đều khiến cô muốn chết ngay tại chỗ.
Có thể cho cô xuyên thành pháo hôi hoặc ác độc nữ xứng, con người phản nhân loại cũng OK, nhưng tang thi vương là cái quái gì!
Thu Dung nhớ đến cuốn tiểu thuyết cô đã đọc trước khi đi ngủ, mà khóc không ra nước mắt.
Đây cũng không phải là
ngôn tình hoặc mary sue.
Các nhân vật trong này đều là những người cứng rắn và tàn nhẫn! Nam chính vẫn là một cái quái vật không có tình cảm, xuyên thành tang thi vương ngay cả cơ hội nói chuyện cảm tình cũng không có!
Tự mình dối mình trước, có lẽ đây thật sự là giấc mơ.
Thu Dung đứng dậy lấy hết can đảm soi gương lại lần nữa.
Vẫn là chói mắt màu xanh lục.
Lần này Thu Dung không thể kìm chế được nữa, cô ôm lấy mặt và hét lên.
Trăm cay nghìn đắng, vượt năm cửa ải, chém sáu tướng, Chu Chi vừa vào phòng của tang thi vương chìm sâu suy nghĩ khi nhìn thấy tang thi vương đang khóc thành tiếng chó trước gương.
Các thiết bị trong phòng phát hiện sự dao động trong sức mạnh của tang thi vương lần lượt bật đèn đỏ, và phát ra những âm báo động chói tai.
Cơ hội ám sát đã không còn.
Chu Chi lặng lẽ đóng của rời đi.
Đây là một tòa lâu đài theo phong cách châu Âu cổ được xây dựng vô cùng đẹp, bên trong có dây leo với đủ loại máy móc bất ngờ tạo nên khung cảnh đầy tính khoa học viễn tưởng. (cyberpunk)
Khi bọn tang thi thủ vệ lâu đài xông vào, bọn chúng thấy vị vua tang thi vĩ đại và bất khả chiến bại của chúng đang đập đầu vào gương.
Cảnh vệ trưởng, Quan Văn Cưu, người chịu trách nhiệm bảo vệ và giám sát tang thi vương, nhìn quanh phòng một vòng, và sau khi xác định trong phòng không có gì bất thường, mới ra hiệu cho người ở phía sau, muốn họ ra trông cửa.
Quan Văn Cưu bước lên hỏi: "Tối hôm qua, trong thành đã dâng lên cống phẩm tháng này, ngài có cần xem ngay bây giờ không?"
Thu Dung từ trước gương đứng dậy và quay lưng lại với Quan Văn Cưu, hai tay che mặt, tim đập như đánh trống.
Không thể để cho đám người phản bội con người đứng về phía tang thi này phát hiện ra điểm khác biệt.
Từ thông tin cô nhận được trong đầu, thì thời điểm này là ba năm sau kết thúc của quyển tiểu thuyết, phe tang thi chiếm giữ phần lớn thế giới, còn đang không ngừng truy lùng và giết những con người còn sót lại.
Những người này được lãnh đạo bởi quân đội, họ mạnh mẽ và dũng cảm, chỉ có một mục tiêu duy nhất là dành lại thế giới vốn thuộc về con người.
Trong cuộc chiến tranh lớn ba năm trước, một số người đã phản bội lại đồng bào của mình và gia nhập phe địch, Quan Văn Cưu là một trong những đồng đội đã phản bội lại nam chính.
Chu Dung che mặt.
Không đời nào!
Cô là một người kế tục xã hội chủ nghĩa trung thành!
Không bao giờ cúi đầu trước tang thi!
Tôi có thể cứu con người! Hãy tin tưởng bản thân là người giỏi nhất!
Chu Dung nằm trên giường và vẫy tay với Quan Văn Cưu.
Quan Văn Cưu gật đầu: "Đã hiểu."
Anh ta đóng cửa lại và dắt người rời đi.
Thu Dung nhìn dây leo xanh thẫm trên trần nhà mà cảm thấy cuộc sống không có ý nghĩa nữa, trước khi cứu con người thì trước đó phải tự cứu bản thân mình.
Cô nhìn đôi móng vuốt màu xanh mà suy nghĩ.
Mở mắt rồi lại nhắm mắt, mở lại, hết lần này đến lần khác, bắt buộc bản thân phải chấp nhận cơ thể hiện tại.
Thiết lập của ba năm sau thật là quá đáng.
Loài người đã bị đánh bại trong cuộc chiến mạt thế, một số con người vẫn sống trong những thành phố bị tang thi chiếm giữa, trở thành nô lệ của bọn chúng. Hàng tháng, họ sẽ dân một chàng trai chất lượng cực tốt cho tang thi vương.
Người ta nói tang thi vương yêu thích sắc đẹp của nam nhân.
Nhưng Thu Dung biết.
Những chàng trại bị dâng lên, đều chỉ là đến để chơi game cùng tang thi vương có một bộ não chưa phát triển bình thường, chỉ là nguồn sức mạnh vô tận.
Trò chơi yêu thích của nó là trốn tìm.
Trong lâu đài to lớn này, con người hoảng sợ trốn đi, và bị chết trong những bẫy rạp của tòa lâu đài.
Tang thi vương chỉ yêu thích những con người này trong vòng một tháng bởi vì cảm giác mới mẻ.
Ngay cả khi anh ta sống sót được sau khi chơi trốn tìm, thì anh ta cũng sẽ chết sau đó một tháng bởi vì tang thi vương đã hết cảm giác yêu thích anh ta.
Đúng là một nhân vật hoàn toàn phản diện.
Khi Thu Dung đang suy nghĩ, cô nghe thấy tiếng cạch cạch và cánh cửa lại được mở ra.
Người đàn ông bước vào có giống cô một làn da xanh thẫm, nhưng anh ta có hình dáng của con người, phong cách buông thả, và đôi mắt màu xanh lục của anh ta đã vạch trần anh ta là một tang thi.
"Mày lại làm cái gì vậy?" Người đàn ông nhìn quái vật trên giường không vừa ý "Sức mạnh dao động có thể làm sụp toàn bộ tòa lâu đài. Tao không phải nói mày chú ý sao?"
Nham hiểm, xấu xa, kiêu ngạo.
Đây là anh trai song sinh của nó, Bạch Hạnh, người đã hợp tác với những kẻ phản bội và hiện giờ là người lãnh đạo hầu hết thế giới với tư cách là tang thi vương thật sự.
Tang thi vương với hình dạng con người nắm giữ trí tuệ.
Tang thi vương với hình dạng quái vật nắm giữ sức mạnh.
Quái vật là quái vật, không hề có giới tính.
Mặc dù nó rất thích mặc váy.
Các tinh thể chứa đựng sức mạnh của tang thi đều bất nguồn từ nó.
Ở trong cuốn truyện gốc, tang thi vương rất sợ anh trai của nó, và vì chỉ số thông minh thấp, nó chỉ nghe lời anh trai và làm bất cứ điều gì mà anh ta muốn.
Thấy Bạch Hạnh bước đến, Thu Dung kéo chăn lên chùm cả đầu.
Bạch Hạnh: "..."
"Mày tâm trạng vẫn còn nóng nảy đúng không?" Bạch Hạnh thái độ càng xấu hơn.
Thu Dung chỉ muốn nói, anh trai, ehhhh, tôi đang bày tỏ sự sợ hãi của mình đối với anh, điều này rất khó hiểu sao?
Trên đời này chỉ có Bạch Hạnh có thể hiểu được tiếng nói của tang thi vương, còn con người chỉ có thể nghe được nó phát ra tiếng cùm cụp, hoàn toàn khồn thể hiểu nổi.
Thu Dung kéo chăn xuống để lộ đầu ra, và lắc đầu với Bạch Hạnh.
Bạch Hạnh nhìn chằm chằm nó trong hai giây, vừa định nói gì đó thì tiếng chuông báo động của lâu đài vang lên.
Thu Dung giơ hai tay lên lắc đầu liên tục, báo hiệu việc này không liên quan đến cô.
Bạch Hạnh híp mắt lại, sắc mặt u ám, xoay người bước ra cửa, đứng đối diện với Quan Văn Cưu ở cửa nói: "Nhìn chằm chằm nó."
Quan Văn Cưu mặt không chút thay đổi gật đầu.
Cửa phòng đóng lại.
Thu Dung từ trên giường bước đến trước cửa sổ bị đóng kín, dùng móng vuốt kéo ra dây leo tạo thành một khe hở, tuy nhiên cửa sổ bằng kính bị mờ nên không thể nhìn rõ được khung cảnh bên ngoài.
Nhưng cô có thể nghe thấy tiếng súng của trận đấu.
Tang thi vẫn chưa tìm được nơi trú của những con người còn lại, và Bạch Hạnh sẽ không để những mối đe dọa tồn tại.
Thu Dung không khỏi nghĩ đến nam chính của quyển sách này, Chu Chi.
Tuy rằng tổng thể đều giống như những nhân vật trước giờ, nhưng Chu Chi chắc chắc là người xuất sắc nhất trong đó.
Song hệ dị năng, đầu óc thông minh, tâm tư không để lộ, ngẫu nhiên cũng có những điểm xấu, nhưng nhìn tổng thể mà nói thì anh ta rất là xuất sắc, trên có thể lái máy bay chiến đấu, dưới có thể lái xe phòng chống bạo động, còn có thể ra ra vào vào thành của tang thi.
Khi Thu Dung đọc quyển sách này, cô cảm thấy anh ta rất có cảm giác an toàn.
Dù cốt truyện có khó hơn nữa, thì chỉ cần có Chu Chi là không có vấn đề gì.
Đúng là con trai ruột của tác giả.
Nhưng ai biết được rằng, kết thúc truyện, đứa con trai này lại bị hành hạ đến đẫm máu, bạn bè của anh ta một là chết trong trận chiến, hai là phản bội, anh ta ra tiền tuyến khó khăn lắm mới có thể sống trở về còn bị phe của mình nghi ngờ là gián điệp, cuối cùng anh ta bị bỏ rơi, mọi người rời đi và không đưa anh ấy đi cùng.
Chu Dung không biết sau kết thúc của quyển sách anh ta sẽ sống ra sao.
Bây giờ đã là ba năm sau, anh ta chắc sẽ chưa chết chứ?
Thu Dung hơi chán nản.
Nhưng ngay sau đó, cô liền không có thời gian suy nghĩ về anh ta nữa, Quan Văn Cưu mở cửa vào và nói: "Có con người xông vào lâu đài cố gắng ám sát, Bạch thủ lĩnh muốn tôi dẫn cô vào phòng an toàn tránh một chút."
Thu Dung tâm tình buồn bực mà bước theo anh ta.
Cô hiện tại là tang thi vương, là kẻ thù chung của con người.
Thay vì lo lắng nam chính chết hay chưa, nên suy nghĩ bây giờ mình nên sống thế nào.
Dù Chu Chi chưa chết, nếu gặp phải anh ta thì cô khẳng định cũng chết.
Thu Dung đáy lòng sụp đổ.
Phòng an toàn bốn phía đều là kính chống đạn, và bao quanh bởi các thiết bị phòng chống giật, nổ ở mức cao nhất.
So với đọc sách thì những gì thấy được khác xa nhau.
Khác nhau một trời một vực.
Chu Dung phải chấp nhận hiện thực, cô đã đến một thế giới khác.
Cũng may là lượng thông tin lớn tràn vào đầu cũng đủ để cô giải trí trong ba đến năm ngày đỡ chán.
Nhưng Thu Dung phát hiện ra một vấn đề đủ để giết cô khác:
Tang thi vương thường xuyên sẽ ngủ vào đúng giờ để có thể ổn định sức mạnh.
Sau khi đêm đến chìm vào giấc ngủ, cô lại mở mắt ra một lần nữa, cô thấy mình đang ở giữa trung tâm thành phố, tối tăm và đổ nát, xe cộ ở trên đường đều bị lật nghiêng hoặc tông vào các cửa hàng xung quanh, xung quanh cô là một khung cảnh của tận thế.
Chu Dung, yếu đuối và đáng thương, nấp ở sau chiếc xe buýt cũ nát, nhìn thấy mình trong gương xe qua ánh trăng.
Trong gương là chiếc váy màu be quen thuộc, tang thi vương trước khi đi ngủ đã mặc chiếc váy này, mà gương mặt này cũng là cô trước khi xuyên vào sách.
Thu Dung lấy tay che miệng, kích động mà nhảy tại chỗ, vui mừng phát khóc, cảm ơn ông trời.
Nhưng sau khi vui vẻ xong, còn lại là sự hoang mang và lo sợ.
Trước khi hiểu rõ tình hình, Thu Dung vẫn là trốn trong xe, không dám tùy tiện đi lại, thần kinh căng thẳng, cô sợ mình sẽ gặp phải một đám tang thi hoặc người khác.
May mắn là mọi thứ vẫn bình thường, ngoại trừ tiếng gió thổi làm những chi tiết còn lại của chiếc xe kêu kèn kẹt.
Cả một buổi tối ở trong sợ hãi nhưng không có nguy hiểm, vào rạng sáng Chu Dung phát hiện cô lại trở về thân xác của tang thi vương.
Tang thi vương ngồi dậy nhìn mình trong gương, chìm vào suy nghĩ.
Chu Dung lại kiên nhẫn đợi đến tối.
Buổi tối sau khi ngủ say, khi tỉnh lại cô phát hiện mình lại bị truyền đến một nhà máy bỏ hoang.
Sau bốn đến năm ngày như thế, cô đã có thể thích nghi và làm quen với chuyện bị truyền tống như thế này.
Vào ban ngày cô là tang thi vương, và ban đêm cô là một con người, cô bị dịch chuyển ngẫu nhiên đến nhiều nơi khác nhau.
Thu Dung gặp phải vấn đề khó giải quyết.
Bởi vì chuyện này khá là nguy hiểm.
Ban đêm không có đèn, toàn bộ đều nhờ vào ánh trăng chiếu sáng, ngẫu nhiên gặp phải một nơi ánh trăng không chiếu đến tối đen mà còn phải ở đó cả đêm thì chắc cô bị dọa chết.
Đêm thứ bảy, cô bị truyền đến biên giới của thành phố.
Cô giẫm lên đống đổ nát còn sót lại của chiếc máy bay gặp nạn, một nửa cánh máy bay bị chôn vùi trong đất, gió đêm thổi tung mái tóc chưa buộc lại của Thu Dung, chiếc váy trắng ngắn đến bắp chân, chân trần, đạp lên vỏ máy bay lạnh lẽo không dễ chịu.
Thu Dung nhìn trái phải, khu vực này khá là trống trải, cỏ dại mọc xung quanh, gần đó là đống đổ nát của xe cộ, và những tòa nhà cao thấp không đồng đều.
Trăm phần trăm là cảnh quan của tận thế.
Cô thở ra một hơi, lại sống tạm ở đây một đêm dựa vào ánh trăng.
Trải qua những ngày qua gặp vô số điều kì lạ, Thu Dung tự giận mình, cô muốn đi vào máy bay để tránh gió, nhưng vì đứng quá cao nên không tìm được cửa vào, cô đành ngồi xổm xuống ôm đầu gối mà nghỉ tạm để cố gắng vượt qua một đêm lạnh lẽo này.
Bây giờ còn không bằng biến thành tang thi vương nữa.
Thu Dung trong lòng lẩm bẩm, thời gian dài dằng dặc làm cô buồn ngủ, mãi đến những tia nắng sớm chiếu lên người cô.
Tiếng vù vù từ phía xa vang đến, đánh thức Thu Dung đang mơ màng.
Một chiếc trực thăng chiến đấu màu xanh thẫm từ hướng thành phố bay về hướng cô, với một vết đỏ nhỏ ở trên thân và đuôi.
Thu Dung hơi mở to mắt.
Trong rất nhiều ngày, cô bị dịch chuyển đi khắp nơi, gặp các khung cảnh khắc nhau, nhưng cô chưa gặp cái gì cả, kể cả chết hay sống hay tang thi, đều không có, cứ như là chỉ còn một mình cô trên thế giới này vậy.
Cánh quạt của trực thăng đang quay nhanh, nó bay cao trên bầu trời, nhưng cũng không thể bỏ qua nó.
Ở cái giá bắn tỉa ở phía sau cabin, người đàn ông điềm tĩnh, hai cánh tay mạnh mẽ đang điều khiển phương hướng cho vũ khí nặng nề, anh ta vẻ mặt lười biếng mà nhìn chằm chằm vào ống ngắm nhìn về mỗi góc của thành phố.
Bên tai vang lên câu hỏi của chỉ huy: "Tuần tra báo cáo có phát hiện điều gì bất thường và cần hỗ trợ không?"
"Ở khu vực A, không có gì bất thường."
"Ở khu vực B, không có gì bất thường."
"..."
Phòng chỉ huy: "A Chi?"
Trong ống ngắm khoảng cách đã rút ngắn hơn một nửa, và Chu Chi nhìn thấy rõ ràng đang đứng ở trên đống đổ nát của máy bay.
Chiếc váy trắng và mái tóc đen dài hoàn toàn hòa vào ánh nắng chói chang.
Ngón tay thon dài của Chu Chi bóp lấy cò súng, nhắm bắn vào ngay người phụ nữ đúng ở xác máy bay, và phát hiện cô ta cũng đã thấy anh.
Ngay sau đó, người phụ nữ đứng ở giữa đống đổ nát của máy bay đã biến mất trước mắt của Chu Chi.
Anh hơi híp mắt lại, trong khi phòng chỉ huy hối thúc thì lên tiếng báo cáo:" "ở khu vực C, không có gì bất thường."
Nói xong, tắt bộ đàm, cùng đồng đội nói: "Hạ cánh."
Ánh mặt trời đỏ rực chiếu xuống nhân gian, chiếu vào trên xác máy bay.
Chu Chi từng bước đi đến đầu máy bay, xem xét trong ánh mặt trời chói mắt, nhưng không hề thấy ai.