Trăng lặng sao thưa, trong đêm tối như mực, Cấm Bạch đứng dưới một cột đèn đường ánh sáng yếu ớt, ánh đèn mịt mờ chiếu lên người, gió lạnh xào xạc thổi qua, càng khiến cho bóng dáng cô càng thêm gầy yếu. Cấm Bạch cúi đầu nhìn giày da dưới chân, giống như thiên sứ bị lạc, mà chỗ cô đang đứng lại cực kỳ vi diệu, đó là một góc chết, khó giám sát, xung quanh ít người qua lại.
"Cộc.. cộc.. cộc.."
Một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo khoác dài màu đen xuất hiện sau lưng Cấm Bạch, chân đeo một đôi giày đá bóng màu trắng, tay cầm túi công văn, rõ ràng chính là vừa mới đi làm về, tuổi khoảng bốn mươi, khuôn mặt toát lên vẻ hiền hậu, khiến người khác có ấn tượng khá tốt trong lần gặp đầu tiên. Lúc này, trong mắt ông ta mang theo vài phần quan tâm hỏi han, nhưng dưới đáy mắt lại là hưng phấn dày đặc, giống như tìm được một con mồi ngon miệng, chỉ là, đã được che dấu rất tốt mà thôi.
- Cháu gái, muộn như vậy rồi sao cháu còn chưa về nhà, cha mẹ cháu không lo lắng sao?
Người đàn ông đi đen trước mặt Cấm Bạc, ân cần hỏi thăm, trên mặt treo một nụ cười thân thiện, giống như muốn kéo gần khoảng cách.
- Chú này.. Cháu vừa mới chuyển tới đây, bị lạc đường, cháu nghĩ chờ lát nữa cháu chắc chắn có thể tìm được đường về..
Khuôn mặt nhỏ của Cấm Bạc bị gió thổi lạnh đến đỏ bừng, giọng nói lúc này cũng rất nhỏ, giống như sợ hãi, con ngươi trong suốt nhìn người đàn ông trước mặt, mấp máy môi, một chút cảnh giác cũng không có, nhưng ngay sau đó lại gục đầu xuống, khiến người khác liếc mắt một cái liền hiểu, cô bé này rõ ràng là không nhớ đường về nhà.
- Cháu gái nhỏ, cháu đừng sợ.. Chú không phải người xấu, chỉ là, cháu một bé gái đứng ở đây rất nguy hiểm, chú thật sự không yên tâm..
Người đàn ông mặc áo đen này mở miệng, ông ta rất biết cách nói chuyện, trên mặt cũng tràn ngập ý tốt, khiến cho tiểu la lỵ 'chưa rõ sự đời' trước mặt có chút dao động..
- Thật sao ạ?
Cấm Bạch khẽ nâng khuôn mặt trắng nõn lên, con ngươi trong sáng long lanh không chút bụi bẩn kia ngây ngô nhìn người trước mặt, giống như có chút tin tưởng, giọng nói mềm nhẹ, cực kỳ dễ nghe.
Sâu trong đáy mắt người đàn ông khẽ rung động một chút, khẽ nuốt nước miếng một cái, mặc dù ông thích những cô gái trưởng thành, nhưng lại càng thích mấy tiểu la lỵ nhỏ tuổi như này hơn, mà cô bé trước mặt, thật sự là trăm phần trăm hợp với ăn uống của hắn, dù trong lòng nghĩ vậy nhưng bên ngoài ông ta vẫn che dấu rất tốt.
Nhíu mày, giống như đang suy nghĩ gì đó, rồi lại mở miệng.
- Cháu gái nhỏ, nếu không thì như này đi, nhà cháu ở đâu, chú sẽ lái xe đưa cháu về, cháu yên tâm, chú có giống người xấu không nào?
Giống như nghe lọt tai người đàn ông vừa nói, Cấm Bạch ngẩng đầu nhìn ông ta..
Nhưng trên thực tế, Cấm Bạch là đang nhìn màn hình giả lập trước mặt, sau khi phát sóng trực tiếp được mở ra cũng không có nhiều người xem, số lượng online cũng chỉ có mười người, chẳng qua, làn đạn lại thổi qua liên tục không ngừng, bay qua trước mắt cô.
#Ai nha.. Hình như người dẫn chương trình là một tiểu la lỵ, thật dễ thương a, thật muốn sờ sờ, xoa bóp một chút.
#Người dẫn chương trình, ông chú này rõ ràng là không có lòng tốt a! Ông ta đang dụ dỗ trẻ nhỏ a!
#Người phía trên + số CMND (ý chỉ sự đồng ý, nhấn mạnh số lần bằng số CMND)
#Mà, đây không phải là phát sóng trực tiếp phạm tội sao? Cái ông chú này đang dụ dỗ tiểu la lỵ là nội dung phát sóng trực tiếp?
#Người dẫn chương trình nhanh nhìn chúng tôi một chút a!
#Mà, chỗ này hình như hơi giống với cổ đại nghìn năm trước, quần áo người dẫn chương trình đang mặc cũng thật lạ a, mấy cái này tôi chỉ mới được nhìn ở bảo tàng mà thôi! Cảm thấy thật kích động! Không nghĩ đến xem phát sóng trực tiếp lại có thể nhìn thấy a! Không biết có cơ hội được nhìn thấy bánh ga-tô đáng giá ngàn vàng trong truyền thuyết hay không.
#Người phía trên, anh nhầm đề tài rồi, chúng ta đang nói về việc người dẫn chương trình sắp bị ông chú xấu xa kia dụ dỗ cơ mà!
* * *
114 cảm thấy, nó không cần mặt mũi gì nữa, tất nhiên nếu nó có mặt..
Với trí thông minh của hệ thống đến từ tương lai, nó nhìn hành động bây giờ của Cấm Bạch, đã lờ mờ đoán được cô muốn làm gì.. Giờ phút này nó bỗng cảm thấy đau trứng (chính là 2 quả trứng gì đó đó

, có lẽ nó sẽ phải tiếp tục phát sóng trực tiếp nhiều lần như này nữa, mà nó cũng hoàn toàn không có khả năng ngăn cản được kí chủ của nó.
Tất cả mấy điều này đều rơi vào mắt Cấm Bạch, cô giật giật khoé miệng, sau đó nhìn người đàn ông có khuôn mặt hiền hậu trước mắt, khẽ chớp mắt, gật đầu.
- Như vậy cũng được sao chú? Như vậy có thể khiến chú.. bị trễ..
Dáng vẻ cực kỳ cẩn thận, khiến cô càng trở nên đáng yêu vô hại, đôi mắt ướt sũng, khiến người khác nhìn vào chỉ muốn ra sức chà đạp một lần.
- Không đâu, chú rất thích làm việc tốt, hơn nữa, cũng chỉ là thuận đường một chút mà thôi, không rắc rối như vậy đâu, ai mà lại không có lúc phải nhờ người khác giúp đỡ..
Người đàn ông gật đầu, đôi mắt sáng lên, trên mặt vẫn là biểu cảm cực kỳ thân thiện, giống như muốn nói ông ta không hề cảm thấy phiền lòng vì việc này.
- Như vậy, chú, thật sự là làm phiền chú rồi..
Trên mặt Cấm Bạch nở một nụ cười ngọt ngào lóa mắt.
Đáy mắt người đàn ông trung niên lập tức hiện lên tia say mê cùng dâm loạn.
114 lại rùng mình một cái, cười ha ha nhìn mấy bình luận trên làn đạn của màn hình trực tiếp phía trước, mấy người kia đều bảo Cấm Bạch là thỏ trắng bé nhỏ bị ông chú là sói xám ác độc kia lừa đi mất.. Hừ hừ, đúng là quá ngây thơ, kí chủ nhà nó tươi cười lóa mắt như vậy, thì cũng có nghĩa là, kí chủ muốn làm việc gì đó, có kẻ sắp gặp xui xẻo rồi..
Với tính toán trong lòng, người đàn ông biết rõ đường đi như lòng bàn tay, dẫn Cấm Bạch đi qua mấy chỗ đều là góc chết không có camera, mà lại hoàn toàn đúng với ý nghĩ của Cấm Bạch, cô bước từng bước đi theo người đàn ông tới chỗ được gọi là nhà ở, khẽ cong môi, ánh mắt lập loè tia sáng.
Người đàn ông này, là một trong mấy bác sĩ chăm sóc cô ở bệnh viện tâm thần kia a..
Bây giờ, cô là đến tìm ông ta để khám bệnh nha~thật vui vẻ~
* * *
Giờ phút này, ở trên đường cách đó không xa có một chiếc ô tô đen đang đỗ, hai người đàn ông ngồi ở ghế sau, một người khoác chiếc áo lông, nhàn nhã tựa vào ghế sau, không có chút hình tượng, liếc nhìn bên ngoài cửa sổ, chọc ghẹo mở miệng.
- Tôi nói này.. Bạch Mặc, sau ngày đó, cậu đã lập tức cho người điều tra về tiểu la lỵ này, chậc chậc, trước nay tôi vẫn chưa từng thấy cậu có hứng thú với bất kỳ người khác phái nào, không phải tiểu la lỵ này hợp với ăn uống của câu đấy chứ? Nhưng bây giờ, cậu nhìn thấy tiểu la lỵ bị ông chú xấu xa kia bắt cóc, vậy mà còn có thể thờ ơ lạnh nhạt? Đây chính là lúc làm anh hùng cứu mỹ nhân a!
- Anh hùng cứu mỹ nhân?
Quý Bạch Mặc ngồi bên cạnh, mặc một bộ tây trang thủ công, lưng rộng eo hẹp, cúc áo sơ-mi đóng cẩn thận, dáng người cực kỳ đẹp, khiến người khác có cảm giác cấm dục mỗi khi nhìn vào, ngón tay thon dài đang vuốt ve một tấm ảnh chụp lén Cấm Bạch, trên ảnh, nụ cười của cô xán lạn như thiên sứ.
Khuôn mặt anh hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, ánh sáng chiếu vào mắt, lộ ra vài tia sáng đỏ sậm, quỷ quyệt khó đoán, đôi mắt dấu sau khung kính màu vàng trên sống mũi hiện lên tia sáng lạnh, môi mỏng khẽ nhếch lên, giúp khuôn mặt trở nên nhu hòa hơn, toát ra vẻ nho nhã.
- Cậu cảm thấy, cô ấy cần người khác làm 'anh hùng cứu mỹ nhân' sao?
Yết hầu của Quý Bạch Mặc khẽ nhúc nhích, anh nhìn bóng dáng Cấm Bạch bên ngoài cửa sổ.
- Vẫn ngụy trang không kẽ hở như trước a..
Lại gặp mặt rồi..
Quý Bạch Mặc đưa tay sờ lên vết rạch mờ mờ trên cổ, ánh mắt trầm xuống.
Ôn Hựu Thần ngồi bên cạnh Quý Bạch Mặc khẽ rùng mình một cái, rụt rụt thân mình, siết chặt quần áo trên người, trong lòng không nhịn được mà mắng một câu.
Đại biến thái, tiểu biến thái.
Hắn hoàn toàn không thể hiểu được suy nghĩ của hai tên biến thái này, chẳng qua hôm nay chỉ muốn xử lý ít chuyện mà thôi, không nghĩ đến sẽ gặp phải Cấm Bạch vào lúc này, đây thật đúng là ngoài ý muốn, chỉ là hắn không rõ, cô ta đang muốn làm gì, sau khi được mở mang kiến thức lúc nhìn thấy cảnh kia, anh ta mới hiểu rõ tiểu la lỵ này là một người toàn thân đều 'đen'. (đen: Chỉ sự biến thái, xấu xa, ác độc)