Ánh mặt trời chói chang từ ngoài cửa sổ chiếu vào, Cảnh Vân Chiêu nhíu nhíu mày, chậm rãi mở to mắt, cô ôm đầu đang đau như muốn nứt ra đứng dậy, tóc dài từ tai rủ xuống, Cảnh Vân Chiêu ngẩn người.
Cô có một đầu tóc dài không phải đã sớm bị Kiều Hồng Diệp cắt không còn một mảnh sao? Như thế nào lại còn?
Trong không khí có một mùi hương nhàn nhạt, Cảnh Vân Chiêu quay đầu liền thấy, trên bàn có một chén cháo ngọt ngào, vừa thấy vậy trong lòng Cảnh Vân Chiêu hung hăng chấn động!
Nơi này không phải là nơi cô trước kia sống sao? Phòng ngủ sạch sẽ, trên bàn là bình hoa lưu ly trước kia cô yêu thích nhất, bên trong cắm vài cành trúc, trên giường màn lụa màu lam đang lay động, trong phòng mọi thứ đều đơn giản không hề quý trọng, nhưng lại khoảng thời gian hạnh phúc nhất của nàng khi có được.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng kinh hoảng đến cực điểm, cô run rẩy liền cầm gương lên nhìn, trong gương xuất hiện là một gương mặt quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ.
Đây là gương mặt của cô, nhưng lại là cô của rất nhiều năm trước!
Chẳng lẽ, cô trọng sinh?
Cảnh Vân Chiêu nắm chặt hai tay, gương mặt làn da, đồ vật trong phòng đều nói cho cô là suy nghĩ của cô không sai, cô đã trở lại mười năm trước! Khi cô mới mười lăm tuổi!
Hai tay nắm chặt thành quyền, mọi thứ kiếp trước dường như là một cơn ác mộng, làm cô khắc cốt ghi tâm!
Nhớ tới những việc đó, Cảnh Vân Chiêu trong lòng run rẩy. Một lát sau, mới xuống giường mở cửa, bước tới phòng khách là những gương quen thuộc, Cảnh Vân Chiêu nhìn thấy khuôn mặt của kẻ thù, chỉ cảm thấy máu lưu động nhanh chóng, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Trong phòng khách có bốn người đang ngồi, hai người lớn, hai đứa nhỏ.
Mẫu thân của cô Diệp Cầm, cha kế Kiều Úy Dân, cùng với một đôi long phượng thai, Kiều Hồng Diệp cùng Kiều Tử Châu.
Kiếp trước cô vẫn luôn cho rằng Diệp Cầm là mẹ ruột của cô, nhưng sau này cô mới biết được, kỳ thật là Diệp Cầm nhặt được cô. Diệp Cầm vẫn luôn đối cô không tồi, nhưng mọi người trong gia tộc đều không hoan nghênh cô ngay cả người trong nhà.
Nhìn đến cha kế Kiều Úy Dân.. trong mắt Cảnh Vân Chiêu tràn đầy chán ghét cùng hận ý.
Kiếp trước cũng đại khái là lúc này, Diệp Cầm bị bệnh nặng qua đời, cô càng thành một đứa ngoại tộc. Kiều Úy Dân là một tên nam nhân cặn bã, không còn vợ là Diệp Cầm, hắn đối với cô động tay động chân, khi đó cô tuổi nhỏ lại là đứa nhát gan, chỉ có thể trốn tránh không dám tố giác, cô vẫn luôn cho rằng chỉ cần đi ra ngoài vào đại học liền có thể né tránh cái tên súc sinh này.
Lại không nghĩ rằng người nam nhân này căn bản liền không nghĩ tới chuyện cho cô tiếp tục đi học, hắn lấy danh nghĩa là người giám hộ cưỡng chế cô thôi học, khiến cho cô trở thành một đứa giúp việc cho ba cha con bọn họ.
Nàng ở nhà trong lòng run sợ sinh sống 5 năm, nhưng Kiều Úy Dân không thực hiện được, bởi vì Kiều Úy Dân bị Kiều Hồng Diệp phát hiện tâm tư, Kiều Hồng Diệp tạo ra lời đồn, nói nàng câu dẫn cha kế, làm thanh danh của cô bị hủy, mỗi lần ra cửa đều bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ.
Năm đó cô hai mươi tuổi, cô ngẫu nhiên gặp một người từng học chung, đối phương theo đuổi nhiệt tình, khiến cho mỗi người xung quanh đều biết.
Cô biết tình huống của mình, căn bản không có đồng ý, nhưng mà Kiều gia lại không có buông tha nàng.
Kiều Úy Dân tức giận không nhẫn nại được ra tay với cô, đêm đó cô phản kháng lỡ tay khiến Kiều Úy Dân chết, rõ ràng là phòng vệ chính đáng, lại bị Kiều Hồng Diệp cùng Kiều Tử Châu đổi trắng thay đen, khiến cô bị bắt bỏ tù.
Mà tên kia từng oanh oanh liệt liệt theo đuổi nàng, lại ở lúc cô ở trong tù nói với cô là hắn căn bản không có thích cô, hắn làm như vậy là để kích thích Kiều Hồng Diệp bởi vì người trong lòng hắn chỉ có một mình Kiều Hồng Diệp.
Nhớ tới chuyện cũ năm xưa, Cảnh Vân Chiêu hận không thể lúc này liền làm những người này bị báo ứng, chỉ là cô biết rõ là bây giờ cô chỉ là một đứa trẻ không có thực lực nếu xảy ra chuyện gì thì bị thương vẫn chỉ là chính mình!
"Tỷ tỷ ngươi tỉnh? Thật sự là quá tốt, mẹ bệnh thành như vậy, ta thật sợ gia đình lại xảy ra chuyện gì.." Kiều Hồng Diệp làm bộ làm tịch nói.
Diệp Cầm sắc mặt tái nhợt, đã là bệnh nguy kịch, nếu nàng nhớ không sai thì Diệp Cầm sẽ qua đời ở mấy ngày này, hiện tại mọi người đều đã chuẩn bị hậu sự.
"Vân Chiêu, đứa nhỏ này cũng quá không hiểu chuyện, mẹ con đang bị bệnh mà con không ở nhà hầu hạ, ngược lại lại đi giao lưu cùng một chỗ với những tên lưu manh đó, nếu không phải lúc ấy lại cảnh sát đi ngang qua, con có nghỉ tới sẽ xảy ra chuyện gì hay không?" Kiều Úy Dân nghiễm nhiên là cùng một bộ dáng là người ba tốt giống nhau.
Cô bị té xỉu kỳ thật là do Kiều Hồng Diệp ban tặng.
Năm nay tuy rằng cô mới mười lăm tuổi, nhưng đã là một hoc sinh cao trung, ngày hôm qua là thứ sáu, tan học cô chuẩn bị lên xe để về nhà thì trên đường, gặp mấy tên côn đồ, bọn chúng dây dưa đùa giỡn, làm trò trước nhiều người, giả vờ như là cô cùng bọn chúng quen biết ở trước mặt các học sinh đi ngang qua động tay động chân, sau bọn chúng lại kéo cô vào một cái ngõ nhỏ, nếu lúc đó không có cảnh sát đi ngang qua, cô sợ là mình không còn trong sạch!
Thật sự thì cô cũng không biết chuyện này là do Kiều Hồng Diệp bày trò, là do thẳng đến lúc chết cô vô tình nhìn thấy Kiều Hồng Diệp cùng những tên lưu manh đó qua lại cô mới biết được chân tướng!
Kiều Hồng Diệp so cô nhỏ hơn gần một tuổi cô như thế nào cũng không nghĩ tới cô ta còn nhỏ lại có tâm cơ như vậy, nhẫn tâm làm ra những việc như vậy.
"Ba, người cũng biết, con ở trường thành tích tốt kì thi nào cũng đứng nhất, bỏ người đứng thứ hai xa vạn dặm, người cảm thấy con có thành tích như vậy lại cùng những tên côn đồ có quan hệ sao? Là do những tên côn đồ đó cố tình bắt nạt con." Cảnh Vân Chiêu không chút sợ hãi nói.
Nếu là trước đây, cô sẽ nhẫn nại cúi đầu nhận sai, nhưng là hiện tại, cô không muốn hòa hợp ở chung cần gì phải nhẫn nại chịu đựng.
Kiều Hồng Diệp vừa nghe Cảnh Vân Chiêu nói những lời này, mặt lúc đỏ lúc trắng. Cô ta cùng Cảnh Vân Chiêu cùng với em trai là Kiều Tử Châu đều học cùng một trường nhưng bất đồng chính là, em trai cô ta có thành tích không tốt, là tiêu tiền mới được đi vào, mà cô ta mặc dù là dùng hết toàn lực, cũng chỉ có thể đứng thứ hai ở trường!
Cảnh Vân Chiêu giống như là một tòa núi lớn, thành tích vĩnh viễn so với cô ta cao hơn mặc kệ cô ta có bao nhiêu nỗ lực đều cũng không thể tốt hơn dù chỉ một chút!
Bất quá, kỳ thật lấy số tuổi của Kiều Hồng Diệp si với Cảnh Vân Chiêu thì nhỏ hơn một lớp, nhưng trong lúc Cảnh Vân Chiêu chuẩn bị đi học, Kiều Hồng Diệp cùng Kiều Tử Châu không phục, lôi kéo Diệp Cầm tìm quan hệ, làm cho hai người đi học trước tuổi, mới khiến cho ba người ở cùng một lớp.
"Mẹ.. thầy giáo nói thành tích của con có thể tiến bộ, bất quá là do gần đây con lo lắng thân thể của người, thật sự không thể giống như chị an tâm học tập, con thật sự lo cho người quá, mỗi lần đi học con luôn luôn là tập trung tinh thần không được, ngủ đều ngủ không được.." Kiều Hồng Diệp lập tức ôm Diệp Cầm cánh tay nói.
Rốt cuộc là nữ nhi do chính mình sinh ra, Diệp Cầm nhìn Kiều Hồng Diệp ánh mắt vĩnh viễn đều tràn ngập sủng nịch.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng lạnh lẽo.
Diệp Cầm là người mà cô kính trọng nhất, cũng là mẹ nuôi dưỡng cô mười mấy năm, nhưng lại khiến trái tim cô băng giá.
Diệp Cầm đối với cô rất ít khi như vậy sủng nịch, phần lớn thời điểm tươi cười đều có chút giả dối, từ nhỏ sai khiến cô thay thế Kiều Hồng Diệp làm việc này đến việc kia chỉ cần cô không đồng ý, Diệp Cầm liền sẽ tức giận, không đánh cũng mắng chửi.
Trước kia cô trong lòng không rõ, vì cái gì giống nhau đều là con gái đối sử lại khác biệt lớn như vậy, hiện tại cô đều minh bạch.
Cô là Diệp Cầm nhặt được, khi đó Diệp Cầm đã mang thai, Diệp Cầm vốn định đem đứa trẻ là cô ném đi, nhưng lại sợ làm bậy, trong lòng bất an tìm thầy bói tính một quẻ, đoán mệnh nói cô là phúc tinh của đứa bé trong bụng Diệp Cầm thay con của nàng ta chắn sát, phù hộ con của nàng cả đời bình an phú quý..
Nếu lúc trước kia thầy bói đoán mệnh không có nói như vậy, hiện giờ cô chưa chắc có thể sống sót, nhưng cho dù cô có chết ở bên ngoài, cũng so kiếp trước ở Kiều gia chịu nhục nhận hết tra tấn cuối cùng bị bắt bỏ tù.
"Vân Chiêu, Hồng Diệp là em gái của con, nào có ai làm chị như con ngấm ngầm hại người nói xấu em gái của mình? Con thành tích tốt, kia còn không phải di truyền gien của mẹ con? Hơn nữa Hồng Diệp là đứa trẻ tốt, từ nhỏ đến lớn đều mọi chuyện đều nhường con, bằng không con có thể đứng thứ nhất toàn trường sao? Khụ khụ!" Diệp Cầm làm tinh thần của mình hăng hái lên. Nói xong, sắc mặt đều nghẹn đến mức đỏ bừng.
Đối bệnh của chính mình, nàng đã là nhận mệnh, chính là không yên tâm chính mình này một đôi long phượng thai.
Nàng thậm chí có chút hoài nghi, có phải hay không lúc trước kia đoán mệnh thầy bói đem Cảnh Vân Chiêu không nói hết, lúc này mới khắc nàng mệnh của nàng.
"Mẹ người nói rất đúng, con đích xác đều di truyền người, Hồng Diệp di truyền ba ba nhiều hơn một chút, người xem ta cùng Hồng Diệp một chút đều không giống nhau!" Cảnh Vân Chiêu cố ý nói.
Diệp Cầm trong bị nghẹn trong bụng, trừng mắt nhìn Cảnh Vân Chiêu liếc mắt một cái.
Nàng cảm thấy hôm nay đứa nhỏ Vân Chiêu này như là uống lộn thuốc dường như, nói chuyện đều mang theo thâm ý, làm người nghe không thoải mái.
"Được rồi được rồi, ngươi lúc nào lại học tính ba hoa như vậy? Nhiều cùng Hồng Diệp học học, con gái liền phải ôn nhu hiểu chuyện, bằng không về sau như thế nào tìm nhà chồng?" Diệp Cầm tức giận, cả người càng ngày càng không thoải mái.
Diệp Cầm bệnh tới đột nhiên, ngày thường cũng không thấy nàng có chỗ nào không thoải mái, nhưng một ngày nàng đi khám thì bác sĩ nói là gan nàng có một khối u, là khối u ác tính.
Đã trải qua một đoạn thời gian trị liệu, bất quá lại không có tác dụng gì, hơn nữa tóc còn bị rụng đến không còn, cả người nhìn yếu dần.
Kiều gia cũng chỉ là gia đình bình thường, trong tay không bao nhiêu tiền, Diệp Cầm bị bệnh, là đi hơn phân nửa tiền tiết kiệm, bác sĩ lại kêu trong nhà chuẩn bị hậu sự, Diệp Cầm trong lòng biết rõ ràng chính mình sống không được bao lâu, cho nên mới khăng khăng dọn về nhà, không muốn chết ở khủng bố ở bên trongbệnh viện.
Mà Diệp Cầm ở nhà thời điểm thân thể xác thật cũng tốt lên một chút, cho nên càng không muốn đi bệnh viện.
Cảnh Vân Chiêu không muốn cùng nàng nói chuyện, xoay người đi phòng bếp, tìm đồ ăn khiến cho cô no bụng.
Cô lúc trước là thiếu Kiều gia, nhưng kiếp trước cô làm việc nhà nhiều năm như vậy, sau đó lại ở bên ngoài làm công kiếm tiền, một đồng cũng không giữ lại cho mình toàn bộ đưa cho Kiều gia, cuối cùng còn rơi vào cái kết cục thê thảm, vô luận như thế nào cô đều cũng trả đủ rồi!
Huống hồ, cô từ nhỏ thành tích luôn tốt, cho dù là tiểu học khi cũng đều tham gia hoạt động thi đua giành lấy phần thưởng, sau càng là không tốn tiền trong nhà tiền học đều do cô tự mình dành lấy học bổng, ngày thường còn muốn cô ăn ít uống ít, dựa vào cái gì?
Đến nỗi cháo trong phòng ngọt ngào như vậy, côcũng không dám uống.
Kiếp trước chính là uống cháo kia, cô bị tiêu chảy ở nhà ngây người một tuần.
Trước kia nàng cho rằng chính mình làm cái gì đều là mình nên làm, còn cảm thấy cô sống trong một gia đình hạnh phúc, nhưng hiện tại cô không có khả năng còn mơ mộng như vậy.
Trong nhà thức ăn cũng không nhiều lắm, Cảnh Vân Chiêu cũng không chọn, đơn giản ăn đại khái, trong lòng đã bắt đầu tính toán mọi việc về sau.
"Chị, trong phòng không phải có cháo sao? Chị như thế nào còn đến phòng bếp ăn?" Kiều Hồng Diệp trong lòng có chút không vui, hỏi.
"Cháo kia đã lạnh rồi ta cũng không dám uống, vạn nhất tiêu chảy làm sao bây giờ? Hơn nữa thứ hai còn có cuộc thi, về sau này thức ăn không an toàn, ta chính là sẽ không đụng vào một chút." Cảnh Vân Chiêu rất có thâm ý trả lời.
Kiều Hồng Diệp trong lòng hoảng hốt: "Nào có như chị nói lợi hại như vậy, uống cháo nguội mà có thể tiêu chảy? Chị nhưng càng ngày càng yếu ớt!"
"Hồng Diệp, em thân thể vẫn luôn thực tốt cũng không hay bệnh, bằng không em đem cháo uống đi?" Cảnh Vân Chiêu trào phúng nói.
"Cảnh Vân Chiêu! Chính ngươi đều sợ tiêu chảy lại kêu Hồng Diệp uống cháo làm cái gì! Ngươi nha đầu này hôm nay có phải hay không muốn tạo phản?" Cảnh Vân Chiêu kia lời nói vừa mới nói xong, phía sau lại vang lên Kiều Úy Dân rống giận.
Kiều Úy Dân năm nay 40 tuổi, bởi vì tuổi trẻ là một người có bộ dáng soái khí, cho nên mặc dù là lớn tuổi, cũng là không quên trang điểm, vô luận là ở nhà vẫn là ở bên ngoài, trên người luôn sẽ phun chút nước hoa, tóc càng chải sáng bóng.
Chỉ là tâm sinh tướng, hắn vĩnh viễn là một tên háo sắc, nhìn qua hắn có chút đáng khinh, đặc biệt là tuổi này trên mặt lại không có một cọng râu, lại kết hợp với nụ cười của hắn, nhìn giống như một tên thái giám.
"Ba, con vừa mới chính là hỏi chị một câu, không nghĩ tới chị lai hùng hổ dọa người như vậy." Kiều Hồng Diệp không lúc nào không bỏ đá xuống giếng.
Ba mẹ đã sớm nói cho cô ta về thân thế của Cảnh Vân Chiêu, nếu Cảnh Vân Chiêu là chị ruột của cô ta thì thôi. Nhưng Cảnh Vân Chiêu là một đứa mẹ cô ta nhặt từ bên ngoài về nhà.
Mẹ nói, Cảnh Vân Chiêu dùng để thay cô ta và em trai chắn sát, nếu là như vậy Cảnh Vân Chiêu nên có giác ngộ của một đứa người làm! Dựa vào cái gì mà Cảnh Vân Chiêu luôn luôn áp trên đầu của cô ta?
Trong trường học các thầy giáo đều nói Kiều gia có hai đứa bé gái đều thông minh, đặc biệt là Cảnh Vân Chiêu! Mỗi lần nghe được lời này, trong lòng cô ta giống như bị hàng vạn con kiến gặm cắn, cô ta hận không thể nói cho mọi người, Cảnh Vân Chiêu chỉ là một con nhỏ đê tiện do mẹ nàng nhặt được!
Nhưng cô ta biết, nếu như cô ta nói như vậy, người khác cũng sẽ nói là Cảnh Vân Chiêu kiên cường hiếu học, cô ta không có ngu như vậy liền nói ra!
"Cảnh Vân Chiêu, ngươi đi đem chén cháo kia uống nhanh lên! Ta cho ngươi ăn uống, ngươi chọn lựa này kia thì cũng thôi đi đằng này lại còn khi dễ em gái của ngươi, ngươi lại là một con sói mắt trắng không có lương tâm!" Kiều Úy Dân bất mãn tức giận nói.
Bất quá hắn trong lòng lại là hiện lên một suy nghĩ khác.
Nha đầu này là hắn cực cực khổ khổ nuôi lớn, nhớ năm đó bất quá chính là một con nhóc vừa gầy lại xấu, không nghĩ tới hiện giờ trưởng thành nhưng thật ra càng ngày càng xinh đẹp.
Cảnh Vân Chiêu so Kiều Hồng Diệp cao hơn một cái đầu, lại ốm đến đáng thương, chỉ là những nơi nên có đều có, bởi vậy nhìn dáng người cũng lả lướt hấp dẫn.
Hơn nữa cô có một bộ tóc dài, màu tóc đen bóng, rủ trên làn da trắng, cùng Kiều Hồng Diệp so sánh liền đẹp hơn không biết bao nhiêu lần.
Chỉ tiếc kiếp trước Cảnh Vân Chiêu chịu khổ quá nhiều, đặc biệt là thời điểm đi học, Kiều Hồng Diệp thấy cô được nhiều nam sinh hoan nghênh, lén lút động tay chân nhiều lần, bên ngoài lời đồn đãi về cô đều thập phần không tốt, hơn nữa Diệp Cầm sau khi chết cô phải nghỉ học để đi làm công còn phải làm việc nhà làm một lúc nhiều việc như vậy nên làn da cũng trở nên càng ngày càng kém, thậm chí mái tóc dài cuối cùng đều bị Kiều Hồng Diệp cắt đến không còn một sợi.
Không chỉ như vậy, cô lúc sau ở trong tù, Kiều Hồng Diệp còn không chịu buông tha cho cô, cùng mọi người trong tù liên hệ, chỉ cần tóc cô mọc ra một chút liền bị cạo sạch không còn một mảnh!
Lúc này Cảnh Vân Chiêu trong lòng nghẹn khuất một đống lửa giận, "Các ngươi đều như vậy không hỏi tại sao? Nhiều năm như vậy, chính là nuôi chó cũng phải có cảm tình, đằng này ta là một con người sống sờ sờ, lại so với chó đều không bằng sao?"
"Bang!" Cảnh Vân Chiêu lời nói vừa dứt, Kiều Úy Dân liền cho cô một cái tát.
Tức khắc, trên mặt cô xuất hiện một dấu tay màu đỏ.
Nếu là kiếp trước bị đánh, cô bị ủy khuất sẽ khóc, nhưng hiện tại cái tát của hắn liền khiến cô thanh tỉnh.
"Uống! Hôm nay ngươi nếu ngươi không uống, lão tử hôm nay không đánh chết ngươi là đều không thể!" Kiều Úy Dân oán hận nói.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng rõ ràng, trên pháp luật Kiều Úy Dân cùng Diệp Cầm là người giám hộ của cô, cô hiện giờ mới mười lăm tuổi, đi ra ngoài tự lập căn bản là không có khả năng, huống hồ cô hôm nay mới trọng sinh, chưa kịp chuẩn bị bất luận cái gì, cũng không xu dính túi, tình huống như vậy không thể tùy tiện đi ra ngoài.
Ra khỏi nơi này khẳng định là phải ra, nhưng cô lại không thể đối mặt với dư luận!
Lúc trước người Kiều gia làm cô thân bại danh liệt, ở kiếp này vô luận như thế nào, cô đều phải báo thù cho kiếp trước! Mà một cái tát này.. Cô sẽ lợi dụng nó!
Cảnh Vân Chiêu thật sâu liếc nhìn mọi người một nhà này, cười lạnh một tiếng, đi lướt qua bên người của hai người.
"Ngươi đi đâu!" Kiều Úy Dân không vui túm cánh tay cô nói.
"Ba không phải ép ta phải uống cháo sao? Ta uống là được!" Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng nói, trực tiếp đem tay Kiều Úy Dân hất qua một bên, đi trở về phòng chính mình, nhìn chén cháo ngọt ngào đã lạnh, trực tiếp mà uống không suy nghĩ.
Tiêu chảy mà thôi, không chết người được, hơn nữa chờ đến kì thi, dù cô không có sức lực cô cũng sẽ đi thi!
"Thật là cái tiện nhân, cũng không uổng công ta mỗi ngày đều đánh ngươi, ngươi cuối cùng cũng nhớ!" Kiều Úy Dân trong lòng vừa lòng, liếc mắt nhìn nàng một cái, trở về sô pha tiếp tục xem TV, nhưng Kiều Hồng Diệp lại đi tới phòng cô làm ra bộ dáng có lỗi muốn nói xin lỗi với cô, chỉ tiếc là cô ta chưa kịp bước vào cửa, Cảnh Vân Chiêu liền "Bang" một tiếng đem cửa phòng đóng lại, thuận tay khóa lại.
Thân mình cô run rẩy, trong mắt tràn đầy hận ý.
Cô quá yếu ớt, lấy tình huống hiện tại, đừng nói báo thù, chính là tự bảo vệ mình đều khó!
Cảnh Vân Chiêu thở một hơi, ngồi ở mép giường, đem ngọc trên cổ treo lấy ra.
Khối ngọc này là từ nhỏ cô luôn luôn mang theo, hình dạng cũng đơn giản, chỉ là một cái hồ lô thôi, hồ lô phía dưới khắc một chữ "Cảnh", nhìn qua cũng đã nhiều năm rồi.
Thứ này theo lý thuyết sớm đã bị người Kiều gia cướp đi, nhưng sau lại cô từ Kiều Hồng Diệp nói mới biết được, trước kia thầy bói đoán mệnh nói là miếng ngọc có linh tính, từ nhỏ mang theo ngọc càng có thể áp chế sát khí trên người cô, nếu cô không có ngọc thì không thể thay Kiều Hồng Diệp cùng Kiều Tử Châu chắn sát, còn có khả năng khắc mọi người trong nhà.
Nếu không phải thầy bói nói như thế, chỉ sợ thứ này đã sớm bị Diệp Cầm cùng Kiều Úy Dân cầm đi bán.
Cảnh Vân Chiêu nhìn ngọc hồ lô, nhất thời thất thần, đối với cha mẹ ruột của mình có chút nghi ngờ, bất quá nháy mắt cô lại tự giễu một phen.
Nếu cha mẹ của cô thật sự để ý, cũng sẽ không đem cô ném và mặc kệ như vậy.
Cô muốn đem ngọc hồ lô nhét trở lại trong quần áo, Cảnh Vân Chiêu lại đột nhiên cảm thấy trong đầu đau nhứt truyền đến, dường như có thứ gì đột nhiên xuất hiện, che lại đầu gian nan giãy giụa trong chốc lát, cơn đau lại biến mất không thấy.
Chỉ là vừa ngước đầu, lại nhìn cảnh vật xung quanh thế nhưng thay đổi.
"Đây là nơi nào?" Cảnh Vân Chiêu trong lòng cả kinh.
Quanh người một mảnh sương mù dày đặc, bên cạnh cái giếng cổ, nhìn qua có chút lâu năm, bên giếng có một bức tượng thạch hình đầu rồng, đầu rồng phun ra đều là nước màu lam, hẳn là nước trong giếng.
"Lão phu đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được người thừa kế.." Trong hư không, phát ra một thanh âm già nua.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng nhảy dựng, "Ai?"
"Tiểu nha đầu, ngươi không cần sợ hãi, ngươi đi về hướng bàn đá ở phía sau chỉ cần xoay mặt bàn, ngươi sẽ nhìn thấy lão phu." Lão nhân lại nói.
Cảnh Vân Chiêu lúc này sợ hãi đến cực điểm, nhưng thanh âm này đích xác thật hiền hòa, hơn nữa không biết vì cái gì, đối địa phương kỳ quái này, cô lại có loại cảm giác dường như rất quen thuộc nơi này.
Ma xui quỷ khiến cô hướng bàn đá phía sau đi qua, cái bàn không lớn, trên bàn có khắc hoa văn kỳ quái, Cảnh Vân Chiêu hít vào một hơi, duỗi tay đem mặt bàn xoay chuyển một vòng.
Tức khắc, chỉ thấy trên mặt bàn trống không đột nhiên hiện lên một hình ảnh hư ảo, đem Cảnh Vân Chiêu làm hoảng sợ.
Này hư ảnh có một bộ dáng tiên phong đạo cốt, nhìn qua thập phần hòa ái, "Lão gia gia, ngài, ngài là.."
"Ngươi nếu có thể vào không gian Ngọc Hồ, liền chứng minh ngươi là con cháu của nhà họ Cảnh, nha đầu ngươi tên là gì?" Lão nhân đem Cảnh Vân Chiêu xem kỹ một phen hỏi.
Cảnh Vân Chiêu có chút khó hiểu, chẳng lẽ đây là gia gia hoặc lão gia gia của mình? Nhưng như thế nào lại có bộ dáng hư ảo? Hơn nữa, còn nói nơi này là Ngọc Hồ không gian, trong thế giới này thực sự có không gian thần kỳ như vậy?
"Cảnh Vân Chiêu." Tuy rằng nghi hoặc, nhưng Cảnh Vân Chiêu vẫn là ngoan ngoãn trả lời.
"Vân Chiêu, theo lý thuyết con hẳn là nên kêu ta một tiếng lão tổ tông. Ta tên là Cảnh Hạc, vốn là ta sống ở đại lục dị thế làm một người làm nghề y, ngàn năm trước đi tới đại lục này, cả đời chỉ lo nghiên cứu y thuật, trị bệnh cứu người, cuối cùng lại chỉ sống thọ 300 tuổi, vốn nên phải đi luân hồi, chỉ là ta không yên lòng y thuật của ta, bởi vậy dùng Ngọc Hồ không gian từ dị thế đến, đem một phần linh hồn phong ấn vào không gian, chờ đợi có con cháu của Cảnh gia tiến vào nhận truyền thừa." Lão nhân thở dài nói.
"Ngọc Hồ không gian này rất có linh tính, yêu cầu phải có vận số nghịch thiên mới có thể vào không gian, bởi vậy ta đã đợi mấy trăm năm." Lão nhân lại bổ sung một câu.
Cảnh Vân Chiêu vừa nghe, sợ hãi, kinh ngạc, đủ loại cảm xúc từ trong lòng xẹt qua.
Vận số nghịch thiên?
Cô sống một đời thê thảm mà chết, vốn nên là đã chết rồi, nhưng lại có cơ hội sống lại một lần nữa, chẳng lẽ chính là vận số nghịch thiên như lời lão gia gia nói?
"Lão, lão gia gia, ý của ngài là ta chính là người ngài đang chờ?" Cảnh Vân Chiêu có chút không xác định hỏi lại.
"Không sai. Ta nhìn ra được, trên người con có dương khí vây quanh, nếu con ở không gian trước kia ta sống thì con sẽ là một thiên tài, trước kia khi ở dị giới là một người có tiền đồ vô lượng, nhưng hôm nay ở địa phương này cơ hội để con phát triển rất ít, Vân Chiêu con có nguyện ý học y thuật cả đời của ta?" Lão nhân mở miệng hỏi.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng hiển nhiên là nguyện ý.
Chỉ là..
"Lão gia gia, không giấu gì người từ trước đến giờ con chưa từng học y.." Cô biết y học ở Trung Quốc mọi người từ khi còn bé liền bắt đầu học tập, cô trước kia chưa bao giờ tiếp xúc, hiện giờ lão gia gia tùy tiện liền muốn dạy cô, cuối cùng nếu là phát hiện cô là một cái củi mục, chẳng phải sẽ lãng phí tâm tư? "
Lão gia gia vừa nghe lời này, tức khắc hết sức vui mừng," Không sao, chỉ cần ngươi nguyện ý, ta đều có biện pháp. "
Cảnh Vân Chiêu bán tín bán nghi, bất quá nghe được lão gia gia nói như vậy, tự nhiên liền đáp ứng, vội vàng gật gật đầu.
Y thuật của lão gia gia khẳng định rất lợi hại, nếu có thể học dù một cũng là được rất nhiều lợi ích hữu dụng.
Lão gia gia thấy cô đáp ứng, duỗi tay nhấn lên mặt bàn hai cái, chỉ nháy mắt, trên mặt bàn xuất hiện một cái lỗ, bên trong xuất hiện một cuốn sách phát ra ánh sáng màu xanh lục.
" Đây là.. "Cuốn sách lại phát ra ánh sáng màu lục thật thần kỳ.
" Cuốn sách này là những gì ta học được suốt cuộc đời, đừng nhìn cuốn sách này nhỏ mà tưởng nội dung của nó ít.. Sách này là làm từ ngọc nạp linh mang từ không gian trước kia ta sống, tổng cộng 99 trang, con bắt đầu học từ trang thứ nhất, mỗi lần muốn học một trang phải nhỏ một giọt máu của con vào, những kiến thức trong một trang này sẽ xuất hiện trong đầu con đến khi những đó con học thuộc hết mới được tiếp tục. "Lão gia gia giải thích.
Cảnh Vân Chiêu sau khi nội tâm kinh hãi mới dần hồi phục.
Chuyện cô trọng sinh còn có thể, thì trên đời này chuyện gì lại không có khả năng xuất hiện?
" Ngươi là con cháu của ta, cần gì phải nói cảm ơn? Con phải nhớ kỹ, không thể tự cao, một lần chỉ có thể hấp thu một trang, không được tham nhiều, nếu không đầu con cất chứa không được nhiều kiến thức như vậy thì không ngốc cũng sẽ điên, mặt khác không gian có thể dùng để gieo trồng một ít dược liệu, kia nước suối có tác dụng làm cho dược liệu phát triển nhanh chóng, nhưng không thể mang ra ngoài không gian cũng không thể cất giữ ở bên ngoài, sự phát triển nhanh bao nhiêu thì căn cứ vào màu sắc của nước quyết định, cuối cùng là điều quan trọng nhất, trong cuộc sống lòng người khó đoán không thể để cho người ngoài biết về không gian Ngọc Hồ, càng không thể mang bất luận người nào vào không gian, nếu muốn truyền thừa chỉ có thể lấy cùng phương thức với ta.."
Lão gia gia nói xong những lời đó, hình dáng dần dần mờ nhạt.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng tức khắc nổi lên một dự cảm không ổn, vội vàng quỳ xuống nói: "Con nhất định sẽ tuân theo những gì gia gia dạy bảo, nếu như vi phạm con nhất định không chết tử tế!"
"Được rồi, những gì nên nói ta đã nói hết rồi, con tự giải quyết cho tốt, đúng rồi ở bên trong không gian thời gian sẽ chậm hơn bên ngoài gấp 5 lần, sau khi ra ngoài không cần kinh hoảng, phương pháp ra vào không gian cũng rất đơn giản, chỉ cần tập trung tinh thần liền có thể.."
Nói xong, hình ảnh mờ ảo hoàn toàn tiêu tán.
Cảnh Vân Chiêu đem những gì lão gia gia nói đều chặt chẽ ghi nhớ trong lòng, hướng về phía hư ảnh biến mất dập đầu mấy cái thật mạnh địa.
Trời cao thương cô, khiến cho cô sống lại, lại được thêm không gian khiến cho cô có thể sống khác kiếp trước.
Mím môi, Cảnh Vân Chiêu từ trên mặt đất đứng lên, dựa theo phương thức của lão tổ tông thực hiện một lần quả nhiên sau khi cô mở mắt, liền về tới phòng của mình.
Ngay lúc đó, bụng lại ục ục vang lên, tức khắc nhớ tới chén cháo mà cô uống trước khi vào không gian.
Trong bụng cơn đau kéo đến, nếu cô nhớ không sai, cả đêm hôm nay đều phải chịu đựng đi vệ sinh, hơn nữa ngày mai sáng sớm liền sẽ bởi vì suốt đêm đi vệ sinh liên tục mà phát sốt, cả người bị bệnh nặng, hơn một tuần sau mới tốt lên.
Hơn nữa đúng vào tuần này, Diệp Cầm qua đời, cô liền không có sức lực tham gia tang lễ, làm Kiều gia cùng Diệp gia và mọi người quen biết trách cứ rất lâu, mặc dù là bị ủy khuất cũng không ai để ý tới.
Cảnh Vân Chiêu khó chịu ôm bụng, lao ra cửa phòng, lại phát hiện buồng vệ sinh bị khóa từ bên trong, hiển nhiên là có người ở bên trong.
"Chị sao? Ngượng ngùng a, ta bụng không thoải mái, ngươi ở bên ngoài chờ một chút đi.." Kiều Hồng Diệp thanh âm rõ ràng mang theo một tia ý cười.
Kiếp trước chính mình không có làm ầm ĩ liền uống hết cháo, bởi vậy thật ra không có chuyện này xuất hiện, hiện tại Cảnh Vân Chiêu cũng không còn biện pháp, trong đầu nhớ tới không gian, chỉ có thể về phòng lại lần nữa đi vào.
Ở bên trong không gian bên, đau bụng cũng không phải quá rõ ràng như lúc nãy.
Nghĩ nghĩ, Cảnh Vân Chiêu đem quyển sách lấy ra, ở trang nhất của quyển sách nhỏ giọt một giọt máu tươi.
Nháy mắt, tia sáng màu lục tụ lại, Cảnh Vân Chiêu cảm thấy hoảng hốt, hình như có một hàng chữ dài không ngừng xuất hiện xếp thành từng hàng từng hàng dài, sau đó nó lại chui vào trong đầu cô, trong đầu xuất hiện rất nhiều đồ vật khác nhau.
Cô chưa từng cảm thấy não có thể thao tác như vậy, những dòng chữ đó cùng những hình ảnh giống như khắc sâu ở trong đầu, chỉ cần cô muốn biết một thông tin bên trong chỉ cần tưởng tượng, liền sẽ tự động hiện lên.
Bất quá đơn giản đem mấy thứ này hồi tưởng một chút thôi lại khiến cho trong lòng cô thực sự là cả kinh.
Trách không được lão tổ tông nói không thể hấp thu nhiều, chỉ là một trang mà bên trong lại chứa hơn một ngàn quyển sách!
Kiều Hồng Diệp bỏ trong cháo là một ít thuốc sổ, Cảnh Vân Chiêu ở trong đầu không ngừng tìm kiếm, đích xác tìm được rất nhiều phương thuốc trị bệnh, bất quá trong lòng vẫn là bất đắc dĩ, phương thuốc đều là thứ tốt, nhưng cô hiện tại cái gì đều không có, đi nơi nào tìm dược liệu? Dù tìm được cũng phải cần đồ để chế thuốc!
Dược liệu đương nhiên là có thể mua, mấu chốt là, cô không có tiền!
Cảnh Vân Chiêu trong lòng hỗn loạn, cưỡng bách chính mình trấn định, để tập trung suy nghĩ, trong đầu quả nhiên lại hiện ra những phương thức khác.
Huyệt vị mát xa!
Năm ngón tay khép lại, ở trên bụng nhẹ nhàng dùng cổ tay ấn vào các nơi, Thiên Xu, quan nguyên, đại tràng du, lại lấy tay hoặc ngón cái xoa Nguôi Giận Hải..
Cảnh Vân Chiêu vội vàng dựa theo trên sách bằng nạp linh ngọc làm theo, thẳng đến một lúc sau, lúc này mới cảm giác bụng khoẻ hơn rất nhiều, trong lòng vui vẻ, tiếp tục mát xa, không bao lâu liền giảm dần, sau đó hết đau.
Nhớ tới bên ngoài Kiều Hồng Diệp còn ở bên trong chờ cô, Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng cười.
Cô ta thích ở buồng vệ sinh ngốc? Được, đêm nay tốt nhất là ở bên trong không cần phải ra!
Cảnh Vân Chiêu sau khi ra khỏi không gian, lại làm dáng lo lắng, vội vàng ra cửa hung hăng gõ cửa nhà vệ sinh.
"Hồng Diệp! Ngươi mau ra đây.. Ta nhịn không được.." Cảnh Vân Chiêu cố ý nói.
Bên trong Hồng Diệp vừa nghe, càng thêm ăn vạ không mở cửa: "Chị, ta hôm nay hình như là ăn thứ gì đó không tốt, bụng thật sự là khó chịu, chị đi địa phương khác giải quyết đi.."
Nơi khác? Kiều gia không phải là nhà giàu, trong nhà cũng chỉ có một cái phòng vệ sinh, Kiều Hồng Diệp bỏ thuốc xổ cho cô mà không biết sao?
Cảnh Vân Chiêu lúc này bụng không có việc gì, tự nhiên cũng sẽ không ngốc lại cùng loại người này tức giận, chỉ là ở bên ngoài nói: "Kia.. Ta chờ một chút nữa khi ngươi khỏe.."
Cô có thể khẳng định, chỉ cần cô nói như vậy, Kiều Hồng Diệp nhất định sẽ vẫn luôn ở trong nhà vệ sinh không chịu ra!
Quả nhiên, Cảnh Vân Chiêu trở về phòng, nhà vệ sinh như cũ không có mở cửa.
Cứ qua mười phút, Cảnh Vân Chiêu liền sẽ một lần nữa gõ cửa, lời nói cũng trở nên càng thêm gấp gáp, Kiều Hồng Diệp ở bên trong nhà vệ sinh lòng có chút khó hiểu, thời gian dài như vậy, Cảnh Vân Chiêu sớm nên chịu đựng không được mới đúng, nhưng vì cái gì như cũ chỉ là không thoải mái?
Bất quá mặc kệ thế nào, lúc này Cảnh Vân Chiêu khẳng định khó chịu, mà lại có thể nhẫn nại như vậy vẫn luôn chịu được!
Người một nhà cũng không biết Kiều Hồng Diệp cùng Cảnh Vân Chiêu rốt cuộc đang làm cái quỷ gì, đặc biệt là buổi tối Kiều Úy Dân uống rượu nhiều chút, càng là gấp đến độ không chịu nổi, nhưng Kiều Hồng Diệp không chịu ra tới, Kiều Úy Dân đối với con gái của mình là hiền lành, lúc này cũng chịu không được.
"Nha đầu chết tiệt kia, ngươi ở bên trong đẻ trứng sao! Nhanh lên ra ngoài cho ta vào!" Kiều Úy Dân một thân mùi rượu, cách một cánh cửa, Kiều Hồng Diệp đều có thể cảm giác được hắn tức giận.
Kiều Hồng Diệp ở trong nhà từ trước đến nay là một bộ bé ngoan, ngẫu nhiên đối với Cảnh Vân Chiêu ngáng chân, nhưng cô ta trắng trợn táo bạo làm ra một ít sự tình thì lại là không có. Ở trong mắt cô ta thanh danh cực kỳ quan trọng.
Kiều Úy Dân sau khi rống lên, Kiều Hồng Diệp nháy mắt mở cửa.
Kiều Úy Dân một tay đem cô ta đẩy ra bên ngoài, Kiều Hồng Diệp sức lực nhỏ, đụng vào tường té ngã trên mặt đất, cả người đẩy ngã không nhẹ. "Hồng Diệp ngươi làm sao vậy, như thế nào đều đứng không vững?" Cảnh Vân Chiêu đứng ở cửa phòng của mình, cười nhạo nói.
Lúc này Cảnh Vân Chiêu, thong dong bình tĩnh, không giống như lúc nãy gấp gáp, nhìn qua giống như là không bị chén cháo ảnh hưởng, làm Kiều Hồng Diệp ngẩn người, theo bản năng liền hỏi: "Ngươi như thế nào không có việc gì?"
"Vừa mới bụng là có điểm không thoải mái, bất quá hiện tại tốt rồi nhưng thật ra ngươi, ở trong phòng vệ sinh ngây người lâu như vậy, không phải là có cái nguyên nhân gì chứ?" Cảnh Vân Chiêu cười lạnh nói.
Kiều Hồng Diệp vừa nghe, một hơi nghẹn ở ngực. Nghiêng ngả lảo đảo từ trên mặt đất bò dậy, chạy vào phòng, chỉ là bước được vài bước, lại suýt nữa lại lần nữa té ngã, bất quá cũng khó trách, ở trong phòng vệ sinh ngây người mấy giờ, chân cẳng còn có thể nhanh nhẹn mới là lạ!
Cảnh Vân Chiêu nhìn cô ta chật vật, trong mắt hiện lên một tia hàn quang, này bất quá là chuyện nhỏ nhặt mà thôi, vĩnh viễn đều không trả đủ!
Ban đêm, như thường.
Phòng ngủ chính ngẫu nhiên truyền đến tiếng rên thống khổ vì bệnh của Diệp Cầm. Cùng thanh âm của Kiều Úy Dân ngáy, Kiều Hồng Diệp cũng không có bất luận động tác gì.
Bệnh của Diệp Cầm cũng không ở trong phạm vi mà cô có thể chữa được, bởi vậy Cảnh Vân Chiêu cũng cũng không nghĩ tới muốn thay nàng chữa bệnh, buổi tối cùng ngày hôm sau đều vẫn luôn ngốc tại không gian, tiếp thu nội dung của quyển sách.
Này y thuật nhập môn đối với Cảnh Vân Chiêu chưa từng tiếp xúc qua nên có chút khó khăn, cũng may vài thứ kia đều đã khắc ở trong đầu của cô, phàm là không hiểu chỗ nào, chỉ cần suy nghĩ, trong đầu liền tự động hiện ra để giải thích.
Bên ngoài qua một ngày một đêm, trong không gian cũng đã là năm ngày, Cảnh Vân Chiêu cảm thấy hấp thu nạp linh ngọc xong, lý giải vấn đề đều tốt hơn rất nhiều, bởi vậy cô tiến bộ cũng là thần tốc, cô đã hiểu một ít dược liệu đã không giống như trước cái gì cũng không biết.
Thứ hai, là phải đi học ở trường học nhật tử.
Cảnh Vân Chiêu cùng hai chị em Kiều gia kia là cùng đi học ở một trường, mà trường học này ở huyện Hoa Ninh là số một số hai.
Mà Cảnh Vân Chiêu sinh hoạt ở bên trong trấn Ninh Hương, dựa vào bản lĩnh thi đậu vào trường học, ở trường học sinh thiếu đáng thương, mà Cảnh Vân Chiêu lại là dùng điểm cao nhất để tiến vào, không chỉ có miễn học phí, càng có rất nhiều học bổng, tên của cô cũng thập phần vang dội.
Từ thị trấn đến huyện thành, phải đi hơn một giờ xe, dọc theo đường đi Cảnh Vân Chiêu đều mang theo khẩu trang, tóc dài có chút hỗn độn.
Trên người cô mặc y phục đều là đồ của Kiều Hồng Diệp không cần, căn bản không cần cô ngụy trang.
Vừa vào trường học, liền có người chỉ chỉ trỏ trỏ.
Chỉ là Cảnh Vân Chiêu trong lòng rõ ràng, những người này phản ứng cũng không phải bởi vì cô lúc này mang khẩu trang, mà là bởi vì hai ngày trước buổi tối sau khi tan học cô cùng những tên lưu manh dây dưa cùng nhau là sự thật.
"Cảnh Vân Chiêu! Cô giáo kêu ngươi đi vào văn phòng của cô một chuyến!" Vừa vào lớp, liền có người trào phúng nói.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng sớm đã đoán ra được, kiếp trước cô bởi vì bị tiêu chảy, sau khi Diệp Cầm qua đời cô lại bất đắc dĩ phải nghỉ học, làm cho chuyện này vẫn luôn trở thành vết nhơ của cô, cô không có bất luận cơ hội giải thích.
Mà chủ nhiệm lớp trên thực tế đối với cô luôn luôn quan tâm, vẫn luôn không tin cô là người vậy, chỉ tiếc sau lại phải thôi học khi cô giáo tiến đến khuyên nhủ, trong thị trấn lời đồn đãi quá nhiều, làm người khác không thể không tin.
Cảnh Vân Chiêu cũng không ngừng lại, xoay người liền đi.
Phía sau, tức khắc vang lên thanh âm các bạn học châm chọc mỉa mai.
"Giả thanh cao! Các ngươi không thấy được, ngày đó Cảnh Vân Chiêu cùng mấy tên lưu manh thân mật. Hơn nữa ta còn nghe nói nàng ngày thường không ít lần dựa vào những tên lưu manh khi dễ em gái của mình đâu!"
"Không phải là hai chị em sao? Không có khả năng có chuyện đó đâu.."
"Ngươi biết cái gì, Cảnh Vân Chiêu là mẹ nàng cưới mang con của chồng trước, không phải là cùng một người ba! Hơn nữa ngươi nhìn nàng coi có bộ dáng của một người chị sao? Mỗi lần thi phải đem Kiều Hồng Diệp ném cách xa vạn dặm mới vui! Chưa thấy qua ai mặt dày vô sỉ giống như nàng.."
* * *
Lời nói như vậy trước kia cô nghe rất nhiều rồi, Cảnh Vân Chiêu chỉ làm như không nghe thấy.
Bởi vì hôm nay là có cuộc thi, trong văn phòng chất đầy bài thi của học sinh, các thầy cô giáo cũng đều thập phần an tĩnh.
Cảnh Vân Chiêu vừa vào cửa, liền có mấy thầy cô giáo cũng trộm nhìn.
Cảnh Vân Chiêu học ở lớp 1 là lớp đứng đầu khối, chủ nhiệm lớp là cô giáo họ Kim, mang theo một bộ mắt kính, một đầu tóc ngắn giỏi giang, tuổi không lớn 28 chín tuổi thôi.
Vừa thấy Cảnh Vân Chiêu, cô giáo Kim lộ ra thần sắc phức tạp, đẩy đẩy mắt kính, hướng về phía cô vẫy vẫy tay, ý bảo nàng qua đi.
"Cô giáo." Cảnh Vân Chiêu lễ phép kêu một tiếng.
Kim lão sư thở dài, "Cảnh Vân Chiêu, ngươi biết cô tìm con là bởi vì chuyện gì sao?"
"Con đại khái có thể đoán được, bất quá cô giáo, con cũng có việc muốn tìm cô." Cảnh Vân Chiêu nói, đem khẩu trang cởi xuống.
Chỉ thấy nửa khuôn mặt như cũ có chút sưng đỏ, vừa thấy chính là do bị đánh.
Cô giáo trong lòng cả kinh, "mặt của con làm sao vậy?"
Kiều Úy Dân lúc động thủ đánh là sử dụng lực rất lớn, nếu không phải từ nhỏ đến lớn cô bị đánh không ít lần, lúc ấy sợ là không chịu nổi, mà ở nhà hai ngày cô không có làm gì để sử lý vết sưng, vì chính là đem gương mặt này cho cô giáo và mọi người xem.
Hơn nữa ở trong không gian, trên người đau đớn sẽ ít đi rất nhiều, nhưng vết thương trên thân thể lại là giữ nguyên tình trạng lúc này hết sức sưng đỏ.
"Cô giáo, buổi tối thứ sáu sau khi con tan học ra cửa liền bị một đám lưu manh, côn đồ vây quanh chặn đường đi của con, mấy người kia vây quanh con không cho con đi, cố ý làm bộ rất quen thuộc, sau lại còn túm con đi ngõ nhỏ, cũng may có cảnh sát đi ngang qua, bằng không thật không biết sẽ phát sinh chuyện gì, bất quá đây là con vận khí không tốt bị người theo dõi, trừ bỏ mấy tên côn đồ con cũng không trách ai, nhưng con không biết tại sao có người ở trường học tung tin đồn lung tung, nói ta cùng một đám lưu manh quen biết, ở bên nhau.."
"Vậy vết thương trên mặt con là bị những người đó đánh?" Kim lão sư cau mày hỏi.
Vết thương này không nhẹ, đều hai ba ngày, không ngừng sưng đỏ, ẩn ẩn còn có chút máu ứ lại, có thể thấy được người đó xuống tay có bao nhiêu tàn nhẫn.
"Không phải.. Lúc ấy những người đó làm con sợ, cuối cùng con té xỉu.. Vết thương này.." Cảnh Vân Chiêu trên mặt lộ ra vài phần bi thương, tiếp tục nói: "Là ba con đánh.."
Lời này vừa nói, mấy thầy cô giáo tức khắc hít một hơi khí lạnh.
Cảnh Vân Chiêu ở lớp 1 này là học sinh có thành tích tốt nhất, cô gia cảnh cũng đều là pha chịu chú ý, mọi người đều biết, Kiều Úy Dân là cha kế của cô!
Nếu là cha ruột thân sinh, sao có thể ra tay nặng như vậy?
Cô giáo Kim đứng lên: "Hắn đánh? Hắn vì cái gì đánh ngươi? Cảnh Vân Chiêu, con nói đi, rốt cuộc là chuyện như thế nào, có phải hay không ngươi làm sai chuyện gì chọc ba con tức giận?"
"Cũng không có gì, nguyên nhân chính là do một chén cháo, cháo lạnh con sợ uống vào bụng lại không thoải mái, ảnh hưởng đến cuộc thi hôm nay, cho nên con không muốn ăn, ba con liền nhất thời tức giận liền đánh con một cái tát, kêu ta đem kia chén cháo uống hết." Cảnh Vân Chiêu thuận miệng nói, dường như chuyện này ở trong mắt nàng chỉ là một việc bé nhỏ không đáng kể.
Nhưng các thầy cô giáo nghe lại bất đồng.
Nào có đạo lý nào người lớn lại bắt con cháu mình phải uống cháo lạnh? Cảnh Vân Chiêu ở nhà đã chịu đãi ngộ kém như vậy sao? Mà ngay cháo nóng đều không có uống?
"Cái kia.. Cảnh, Cảnh Vân Chiêu.. Mẹ con đều không ngăn cản hắn sao? Còn có em trai em gái của con.." Cô giáo Kim bán tín bán nghi hỏi.
Cảnh Vân Chiêu hít hít cái mũi, "Mẹ con thân thể không tốt, quản không được nhiều như vậy, hơn nữa chỉ là một việc nhỏ như vậy thôi, uống một chén cháo cũng sẽ không chết người, mẹ con cho dù đã biết cũng sẽ không nhiều lời.. Cô giáo, sự tình trong nhà con đã là thói quen, thật ra không sao cả, chính là những tên lưu manh.. Con không nghĩ lần sau lại có việc như vậy phát sinh, trường học có thể giúp con báo án sao?"
Cô năm nay mới mười lăm tuổi, trừ bỏ trong nhà, có thể dựa vào tất nhiên chính là trường học, nếu là cô ngây ngốc chính mình tự đi báo án, cuối cùng không được sẽ chỉ làm mọi người lại cười nhạo một phen.
Nhìn Cảnh Vân Chiêu trong mắt lòe ra ánh sáng, Kim lão sư trong lòng đột nhiên run lên.
Đứa nhỏ này ở trong trường học từ trước đến nay không thích nói chuyện, cũng không biết nguyên nhân là cái gì, những học sinh đối với cô nghị luận rất nhiều, phần lớn đều là nói nàng tính cách cao ngạo linh tinh.
Bất quá kỳ quái chính là, trong trường học các thầy cô giáo lại đều thực thích nàng.
An tĩnh, nỗ lực, cũng chưa từng gặp qua nàng thật sự khi dễ ai hoặc là khinh bỉ ai, nếu không phải thành tích ưu tú, chỉ sợ đều sẽ không làm người cảm giác được sự tồn tại của cô.
"Con yên tâm đi, chuyện lớn như vậy trường học sẽ không ngồi yên mà không nhìn đến, con đi về trình bày, ta sẽ cùng chủ nhiệm nghiên cứu một chút, khẳng định là báo án, sự tình như vậy tuyệt đối không thể lại xảy ra lần nữa!"
Cô giáo nói ra lời này, Cảnh Vân Chiêu vội vàng gật gật đầu, chỉ là còn chưa đi ra văn phòng, trên bàn của cô giáo Kim điện thoại lại vang lên.
Nghe người trong điện thoại nói xong, cô giáo Kim sắc mặt hơi tối.
Một lát sau, nói: "Cảnh Vân Chiêu, lần này con không cần tham gia cuộc thi, kêu em trai cùng em gái con đi lên bệnh viện trên huyện đi, mẹ con hiện tại tình huống không tốt.."
Cảnh Vân Chiêu sửng sốt, cũng không nghĩ tới Diệp Cầm sớm như vậy liền có chuyện.
Kiếp trước cô không có thể đi học, tự nhiên chỉ thông báo với một mình Kiều Hồng Diệp, mà cô ở nhà lại phát sốt hôn mê, thậm chí đều không rõ ràng lắm bên ngoài đã xảy ra cái gì, nguyên bản cô cho rằng còn một ngày nữa, hiện tại xem ra, Diệp Cầm bệnh nặng vào bệnh viện cũng không phải lập tức liền qua đời.
Nhớ tới Diệp Cầm, Cảnh Vân Chiêu trong lòng cũng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Bất luận Diệp Cầm là bởi vì cái gì nhận nuôi cô, dù sao cũng đã nuôi dưỡng cô nhiều năm như vậy, hơn nữa trước kia cô cũng vẫn luôn cho rằng Diệp Cầm là mẹ ruột của cô, cho nên tình cảm mẹ con là có.
Toàn bộ Kiều gia, cô cũng chỉ đối Diệp Cầm có oán lại không hận.
Cảnh Vân Chiêu cũng không dừng lại, vội vàng tiến đến lớp bên cạnh kêu Kiều Hồng Diệp.
Xem như vậy, cô cũng nhịn không được nhớ tới kiếp trước lúc cô sinh bệnh, Kiều Hồng Diệp hứng thú bừng bừng đi tham gia cuộc thi, còn tưởng rằng lần này cô ta sẽ được hạng nhất, lại không nghĩ rằng cô ta vẫn không có mệnh đứng nhất, cô ta cũng không có thể tham gia khảo thí như ý muốn, cái cảm giác 'người định không bằng trời định' này chắc sẽ làm Kiều Hồng Diệp tức chết.
Bệnh viện ở huyện thành cách trường học cũng không tính xa, lúc Cảnh Vân Chiêu tới nơi, Diệp Cầm sắc mặt nặng nề nằm ở trên giường bệnh, dường như tùy thời đều có khả năng bỏ mạng.
Kiều Úy Dân trầm khuôn mặt, nhìn đến Cảnh Vân Chiêu trong mắt xẹt qua một tia thâm ý, chợt lóe rồi mất.
"Hồng Diệp, mẹ con lần này sợ là không chịu đựng nổi.." Kiều Úy Dân nhỏ giọng nói.
Cảnh Vân Chiêu trong lòng trào phúng, thời gian Diệp Cầm bị bệnh không ngắn, hao phí không ít tiền trong nhà, lại đem mọi người trong nhà già trẻ chăm sóc, nếu thương tâm, đã sớm thương tâm tại mấy tháng sinh bệnh liền thương tâm hết rồi.
Hiện giờ ba cha con nhà này trong lòng đang thở dài nhẹ nhõm mong Diệp Cầm sớm chết đi mới đúng đi?
"Ba.. Con biết một cái phương thuốc, nếu làm theo phương thuốc có lẽ mẹ sẽ khôi phục một chút sức lực.." Cảnh Vân Chiêu nghĩ nghĩ, vẫn là nói.
Ở trong không gian lâu, cô rất siêng năng tỉ mỉ tìm phương thuốc, chỉ là ở trong trang thứ nhất của nạp linh ngọc căn bản là tìm không thấy phương thức trị hết hoàn toàn, cô chỉ có thể hiểu đại khái về nguyên nhân bệnh, nhiều nhất cũng là điều chỉnh một chút cơ thể, làm nàng không nhanh như vậy tắt thở.
Tuy nói không thể trị tận gốc, nhưng lấy tốc độ cô học, chỉ cần kéo dài thời gian, có lẽ vẫn là có cơ hội chữa khỏi hoàn toàn bệnh của Diệp Cầm.
Lão gia gia không chỉ có có 300 năm kinh nghiệm làm nghề y, lại còn đến từ dị thế, cô từ nạp linh ngọc có thể nhìn ra được, hắn khả năng chữa bệnh so với bác sĩ càng thêm thần kỳ!
"Ngươi? Biết cái gì! Ta xem ngươi nha đầu này chính là thiếu đánh!" Kiều Úy Dân nơi nào nghe được, giơ tay liền muốn lại đánh.
"Dừng tay!" Cửa phòng bệnh lại là vang lên thanh âm quen thuộc, chỉ thấy cô giáo vội vàng đem Cảnh Vân Chiêu túm qua đi: "Kiều tiên sinh, ngươi là người lớn, như thế nào liền đánh người đâu?"
Vừa mới nàng chính là lo lắng, cho nên theo lại đây, không nghĩ tới Kiều Úy Dân quả thật là như vậy, một lời không hợp liền muốn đánh người!
Tuy nói lời nói của Cảnh Vân Chiêu không thể tin, nhưng mẫu thân của cô bệnh nặng, chỉ sợ cũng là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, rõ ràng là hiếu tâm đáng khen, lại còn muốn bị đánh?
Kiều Úy Dân cũng sĩ diện, nhìn cô giáo liếc mắt một cái, thu hồi tay, "Cô giáo, nó là một tiểu nha đầu là nói hươu nói vượn, nếu là không đánh nó, nó mới không nhớ!"
"Ba, con chỉ muốn tốt cho mẹ thôi, nếu người không tin phương thuốc của con, có thể cầm đi cho bác sĩ nhìn, nếu bọn họ nói không được, kia người nói như vậy cũng không muộn.." Cảnh Vân Chiêu nói.
Cô cứu Diệp Cầm là vì nàng công dưỡng dục, nếu là đem người cứu sống, về sau nếu Diệp Cầm còn giống như trước, cô cũng sẽ không ở cố kỵ cái gì gọi là công dưỡng dục.
Kiều Úy Dân vừa nghe lại là khịt mũi coi thường, đừng nói nha đầu phương thuốc không đáng tin, chính là thật sự có thể cứu người, hắn cũng không có khả năng đồng ý!
Diệp Cầm này bệnh kéo dài không ngừng không phải một ngày hai ngày, phía trước phía sau tiền thuốc hơn hai mươi vạn, nếu là trị đến nửa chết nửa sống, về sau tiền ai ra?
Hắn cưới là tức phụ nhi, là sinh con cho hắn và làm nữ nhân ấm giường, không phải là thứ liên lụy!
"Được rồi! Ngươi nha đầu này càng ngày càng sẽ bậy bạ! Cút ra ngoài!" Kiều Úy Dân lúc này cũng không nghĩ cấp cô giáo mặt mũi, trực tiếp hét lớn.
Này phòng bệnh bên trong vốn là nên an tĩnh, một rống như vậy, làm người bên cạnh liên tục lắc đầu.
Cảnh Vân Chiêu hít sâu một hơi, biết rõ lưu lại ở chỗ này không có ý nghĩa dứt khoát đi ra phòng bệnh.
"Cảnh Vân Chiêu, ngươi tuổi nhỏ như vậy, lấy tới phương thuốc gì, vừa mới không phải là đang nói dối đi?" Kim lão sư có chút không cao hứng hỏi.
"Như vậy đi cô giáo, ngài cùng con cùng đi tìm bác sĩ, có phải hay không nói dối đến lúc đó bác sĩ sẽ kết luận." Cảnh Vân Chiêu nói xong, cũng không đợi cô giáo đáp lại, trực tiếp túm nàng hướng phòng của bác sĩ trung y đi đến.
Bác sĩ chữa trị cho Diệp Cầm là học bên Tây y, phương thuốc này bác sĩ chưa chắc có thể xem hiểu, cho nên Cảnh Vân Chiêu đi tìm chính là bác sĩ Trung y nổi danh trong Trung y.
Bác sĩ trung y khoảng sáu mươi bảy mươi tuổi, thanh danh nổi tiếng khắp bệnh viện, Cảnh Vân Chiêu lúc trước cùng Diệp Cầm tới bệnh viện có cho bác sĩ xem qua.
Hơn nữa lúc trước do Diệp Cầm nôn nóng cũng tới nơi này xem qua, bác sĩ trung y cũng khai mấy phương thuốc, nhưng nói cho nàng bệnh này cần ba phần trị bảy phần dưỡng, không thể nóng vội, nhưng Diệp Cầm sợ chính mình chết sớm, kiên trì vài ngày sau liền không tin, quay sang trị Tây y.
Chờ đến khi biết Tây y hoàn toàn cứu không được mình, lúc sau cũng trở về sử dụng Trung y, chỉ là khi đó đã bỏ lỡ cơ hội trị liệu, bác sĩ trung y cũng thương mà không giúp gì được.
"Tiểu cô nương, ta nhìn thấy con thật quen mặt.." bác sĩ trung y nhìn cô một cái, hỏi.
"Bác sĩ Cam, con là Cảnh Vân Chiêu, mẹ con là Diệp Cầm, lúc trước tới nơi này xem bệnh kia.." Cảnh Vân Chiêu nói xong, từ trong túi lấy ra một tờ giấy, giải thích nói: "Là như thế này, mẹ con hiện tại bệnh tình nguy kịch, con tìm được một phương thuốc, muốn cho người xem xem có thể hay không làm bệnh của mẹ con tốt hơn.."
Bác sĩ Cam tò mò nhìn cô một cái, việc lạ hàng năm đều có, năm nay đặc biệt lại nhiều.
Ngày thường có người tìm mình xem bệnh là nhiều, nhưng tìm mình xem phương thuốc, vẫn là lần đầu tiên.
Bất quá cô bé này mình cũng biết được, là một đứa trẻ rất hiếu thuận, lúc mẹ cô nằm viện lúc nào cũng bận trước bận sau chăm sóc, trong bệnh viện bác sĩ đều có hảo cảm với đứa trẻ này.
Tay tiếp nhận phương thuốc, mở ra nhìn nhìn.
Chỉ là vừa thấy, sắc mặt tái đi, "Tiểu nha đầu! Phương thuốc con từ nơi nào có được?"
"Là sư phụ của con dạy, chẳng qua sư phụ đi du lịch khắp nơi, phương thuốc cho con không nhiều lắm, chỉ có thể kéo dài một chút thời gian, còn không có biện pháp trị tận gốc." Cảnh Vân Chiêu tìm cớ, có chút khẩn trương nói.
Vẫn là lần đầu tiên cô dùng phương thuốc của lão gia gia, cũng không biết có đúng hay không.
"Ngươi không thể trị nhưng ta có thể a! Chỉ cần dựa theo phương thuốc này dùng liên tục bảy ngày, bệnh khẳng định sẽ có chuyển biến tốt đẹp, lại dùng thêm phương thuốc của ta.." Bác sĩ Cam trong ánh mắt mang theo nồng đậm kích động.
Ta thật đúng là học nhiều biết nhiều, như thế nào không biết thuốc có thể sử dụng như thế này đâu!
Bác sĩ Cam vừa nói, phía sau cô giáo Kim hoàn toàn chấn kinh rồi, lúc này không biết nói cái gì mới tốt.
"Đi, đi xem mẹ của con.." Bác sĩ Cam vội vàng nói.
Một hàng ba người hấp tấp tới phòng bệnh, Kiều gia kia Kiều Úy Dân đang cùng bác sĩ nói.
"Bác sĩ Vương, lúc trước ngài nói bệnh này có cơ hội chữa trị, hiện tại chúng tôi đã ra rất nhiều tiền, nhưng bệnh của vợ ta còn nặng thêm, bệnh viện của các người không có gì để nói với chúng tôi sao?"
"Kiều tiên sinh, tôi cũng chỉ nói có cơ hội a, không nghĩ tới bệnh tình lan tràn nhanh như vậy, rốt cuộc là thể chất của vợ anh không ổn." Bác sĩ ở một bên giải thích.
"Ta đây mặc kệ, trong nhà còn rất nhiều thuốc của bác sĩ yêu cầu, những cái đó đều là thuốc nhập khẩu, hiện tại vợ tôi đều không thể uống được, thuốc này bác sĩ nên cho tôi trả lại!" Kiều Úy Dân trong lòng biết bệnh viện không có khả năng bồi thường, hắn yêu cầu vẫn là trả lại thuốc.
Những thuốc đó là thuốc nhập khẩu chỉ vài viên đã là 1000 tệ, trong nhà còn nhiều thuốc như vậy, nếu có thể đổi lại thành tiền, tự nhiên là kiếm lại được một chút tiền.
"Kia.. đổi đi, anh đem thuốc không dùng đến đưa cho tôi để tôi xử lý.." Vương bác sĩ nói.
Bác sĩ Cam lắc lắc đầu, đi qua.
"Kiều tiên sinh đúng không? Là như này, con gái của anh đã đem phương thuốc kia cho tôi xem, tuyệt đối là có thể sử dụng được, anh xem hiện tại có phải hay không nên đem phương thuốc này cho vợ anh uống.." bác sĩ Cam nói.
"Có ý gì?" Kiều Úy Dân có chút khó hiểu.
Cảnh Vân Chiêu chính là cái mỗi ngày ngốc trong nhà không ra khỏi cửa một bước, phương thuốc của nó mà có thể sử dụng? Này không phải chuyện cười sao!
"Ý của ta rất đơn giản, người bệnh được cứu rồi, chỉ cần mọi người dựa theo phương thuốc này bốc thuốc uống, liền có khả năng sống tiếp.." Bác sĩ Cam tiếp tục giải thích nói.
Nhưng sau khi nghe lời này, mày của Kiều Úy Dân nhăn lại.
Một lát sau, cuối cùng mở miệng: "Này phương thuốc là của Cảnh Vân Chiêu không sai đi?"
"Đúng vậy." Bác sĩ Cam cũng không phủ nhận.
"Nếu như vậy ta không đồng ý!" Kiều Úy Dân trực tiếp cự tuyệt, lại nói: "Các ngươi là bác sĩ, một khắc trước nói không cứu, chúng ta đều bắt đầu chờ chết đâu, ngươi lại tìm tới phương thuốc gì, vẫn là của con gái ta cung cấp, nếu nói như vậy chúng ta không bằng ngay từ đầu khiến cho con gái của ta trị đâu? Nói nữa, nó chính là cái tiểu nha đầu, đều còn không có trưởng thành phương thuốc vạn nhất xảy ra vấn đề gì các ngươi có thể phụ trách sao?"
"Người bệnh đã như vậy, thử một lần cũng có thể mà, không bằng thử một lần.." Bác sĩ Cam không nghĩ tới người bệnh như vậy khó chơi.
Ngày thường đều là những người bệnh tiến đến cầu hắn khai cứu người, này vẫn là hắn lần đầu tiên phải lấy mặt mũi đi cầu người như vậy.
"Thử? Dựa vào cái gì để thử! Vợ của ta bị khổ nhiều như vậy cuối cùng có thể giải thoát rồi, các ngươi còn muốn cho nàng chết đều không được an bình sao? Hơn nữa.. Vương bác sĩ, ngươi là bác sĩ phụ trách bệnh của vợ ta, hiện tại lại xuất hiện một cái lão già là chuyện như thế nào?" Kiều Úy Dân lại nói.
Kia vương bác sĩ là cái bác sĩ trẻ, lưu học trở về, tiền đồ vô lượng, lúc này cũng có chút không vui.
Rốt cuộc này người bệnh đã là hắn nói không cứu được, nếu là người khác cứu sống, về sau hắn ở trong bệnh viện không phải đều bị chê cười sao?
"Bác sĩ Cam, ta tôn trọng ngài là trưởng bối, bất quá.. Ngài như vậy có phải hay không có chút không hợp quy củ? Hơn nữa người nhà đều nói không cần, nếu tiếp tục kiên trì hẳn là không tốt lắm đâu?" Bác sĩ Vương dùng gương mặt tươi cười nói.
Bác sĩ Cam nghẹn một bụng hỏa khí, chưa từng gặp qua người nhà nào như vậy không nói lý.
Hắn Cam Tùng Bách ở bệnh viện cũng là có người có uy tính, đều đã xác định phương thuốc có thể cứu người, lại còn bị ruồng bỏ như giày rách!
Hơn nữa, hắn sống nhiều năm như vậy, xem người vẫn là không sai.
Kiều Úy Dân không tin phương thuốc có thể cứu người sao? Không, rõ ràng chính là không nghĩ cứu người mà thôi!
Hắn là có tâm làm nghề y, nhưng nề hà đối phương không muốn, hắn lại có biện pháp nào?
Tức khắc, thầm thở dài một hơi, quay đầu đi ra phòng bệnh, trước khi đi, nhìn Cảnh Vân Chiêu liếc mắt một cái, nói: "Tiểu nha đầu, phụ thân ngươi không chịu, ta đây cũng không có biện pháp, ta xem ngươi vẫn là chấp nhận số mệnh đi."
Như vậy, lòng tốt cô đã thực hiện, đối phương không tiếp, vậy cùng cô không có quan hệ, từ nay về sau có không nợ Kiều gia bất cứ thứ gì, mà là đến phiên cô sẽ đòi nợ!
Lời nói của Kiều Úy Dân đã chọc giận Cam Tùng Bách, đồng thời cũng chọc giận cô giáo Kim.
Cô giáo Kim tuổi còn trẻ chính là người có lòng nhiệt tình, lúc này đối Cảnh Vân Chiêu rất đồng tình, thậm chí càng thêm lo lắng cô về sau sẽ sống trong gia đình như thế nào?
"Mẹ ruột" vừa chết, trong nhà đối với cô lại như sói như hổ (như lang tựa hổ) không biết cô phải sinh hoạt trong tình huống như vậy như thế nào? Tuy nói còn có em trai cùng em gái, nhưng lúc nãy Kiều Hồng Diệp cùng Kiều Tử Châu ở một bên thờ ơ lạnh nhạt, nhìn qua cùng Cảnh Vân Chiêu không có chút tình cảm nào!
Cô giáo Kim để việc này trong lòng, nhưng cũng không có cách nào để xen vào, an ủi Cảnh Vân Chiêu một phen, lúc này phải trở về trường học.
Diệp Cầm lúc này chỉ còn một hơi thở, buổi tối tự nhiên là phải ở bệnh viện theo dõi, Kiều Úy Dân này là chủ nghĩa đại nam tử, chưa bao giờ chiếu cố người khác, nhưng hắn lại lo lắng Cảnh Vân Chiêu thừa dịp không có người khác lén dùng phương thuốc kia, cho nên phá lệ ở lại bệnh viện trông.
Kiều Hồng Diệp chỉ chú trọng thanh danh, tự nhiên cũng ở lại, nhưng thật ra Kiều Tử Châu được nuông chiều từ bé, mới đến 11 giờ liền chịu không nổi, mặc kệ người khác nhìn như thế nào, trực tiếp về nhà nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau buổi chiều, phòng bệnh không khí u ám tiêu điều.
Vải bố trắng đắp trên mặt Diệp Cầm, không còn hơi thở.
Cảnh Vân Chiêu thở dài một tiếng, muốn trách cũng chỉ có thể trách Diệp Cầm lại chọn người đàn ông không đáng tin cậy như vậy. Tang lễ Diệp Cầm tiến hành rất đơn giản, thân thích bằng hữu tiến đến phúng viếng một phen, người một nhà tiếp đãi khách, ầm ĩ vài ngày, tất cả mọi người vẻ mặt đều mỏi mệt.
Tang lễ sau khi kết thúc, tất cả mọi người thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Trong nhà, Kiều Úy Dân rốt cuộc không cần làm vẻ mặt bi thương, nhẹ nhàng uống rượu, trên bàn cơm Kiều Hồng Diệp cùng Kiều Tử Châu tuy rằng có chút khổ sở, nhưng trải qua nhiều việc như vậy, cũng có chút ăn không tiêu, đã thả lỏng lại.
"Ba, ngày mai ta cùng Tử Châu liền đi học được không? Chương trình học thật nhiều, nghỉ nhiều có lẽ liền theo không kịp." Kiều Hồng Diệp lấy lòng nói.
Kiều Úy Dân choáng váng gật đầu nói: "Đi thôi đi thôi, các ngươi ba cái đều đi thôi."
"Ba ba.. mẹ đã không còn, nhà chúng ta việc nhà cũng không ai làm, hơn nữa trong khoảng thời gian này mẹ sinh bệnh tốn không ít tiền, hiện tại nuôi dưỡng ba người chúng con đi học nhất định sẽ thật vất vả.. Đều do ta tuổi quá nhỏ, không thể thay ba ba chia sẻ." Kiều Hồng Diệp vẻ mặt xin lỗi nói.
Cảnh Vân Chiêu nhướng mày cười lạnh, nếu cô nhớ không sai, Kiều Hồng Diệp chỉ so với cô nhỏ không đến một tuổi.
Hơn nữa, cô ta có ý tứ gì cô còn không rõ sao? Còn không phải là muốn cho cô thôi học ở nhà hầu hạ một nhà già trẻ này sao?
Khi Diệp Cầm còn sống, cũng từng có ý tứ muốn cô nghỉ học, sở dĩ không ép cô nghỉ học, một là bởi vì cô đi học cũng không tiêu nhiều tiền, về phương diện còn lại là bởi vì lo lắng người khác dị nghị.
Cảnh Vân Chiêu thành tích tốt rất nhiều người đều biết rõ ràng, dưới loại tình huống này nghỉ học, tất nhiên sẽ có người nói nàng đối con riêng đối đãi tệ bạc, miệng người rất đáng sợ, Diệp Cầm tự nhiên liền không muốn bị người chỉ chỉ trỏ trỏ.
"Ngươi là đứa trẻ ngoan.." Chỉ tiếc Kiều Úy Dân lúc này say khướt, căn bản nghe không hiểu ý tứ của Kiều Hồng Diệp.
Kiều Hồng Diệp còn muốn đem ý tứ của mình nói rõ, nhưng xem bộ dáng này của ba ba, sợ là ngày hôm sau hắn lại quên chuyện này, dứt khoát ẩn nhẫn chờ đợi.
Sáng sớm hôm sau, cô ta chỉ có thể nhìn Cảnh Vân Chiêu đi ra cửa, ở sau lưng tức giận dậm chân.
Nghĩ nghĩ, Kiều Hồng Diệp trực tiếp vọt vào trong phòng Kiều Úy Dân, trong phòng mùi rượu làm cô nhịn không được nhíu mày.
Chỉ thấy Kiều Úy Dân xuyên cái quần lót ghé vào trên giường, cửa sổ đóng chặt, mọi thứ trong phòng hỗn độn, Kiều Hồng Diệp đặc biệt yêu sạch sẽ, thấy như vậy trong lòng đều có chút ghê tởm.
Bất quá dù sao cũng là ba ba của mình, Kiều Hồng Diệp hô một hơi, tiến lên lớn tiếng nói: "Ba! Ngươi mau rời giường.."
Kiều Úy Dân đang đau đầu, có chút bực bội: "Nha đầu chết tiệt kia, sáng sớm làm gì mà như gọi hồn vậy? Có chuyện gì nói nhanh lên, không cần cản trở ta ngủ!"
Kiều Hồng Diệp trong lòng nghẹn khuất, nhưng đối Kiều Úy Dân lại không thể nề hà, chỉ có thể căng da đầu nói: "Ba ba, ta cùng chị xin nghỉ nhiều ngày như vậy, hôm nay cũng không có đi học, chỉ cần buổi tối tới trường học là được, chính là sớm như vậy chị liền đi rồi, người nói chị ấy có phải hay không lại đi gặp những cái tên côn đồ a?"
Kiều Hồng Diệp vẫn luôn xin nghỉ ở nhà, lúc này lại căn bản không biết, những tên lưu manh liền ở ngày hôm qua đã bị bắt giữ.
Trường học bởi vì cố kỵ Cảnh Vân Chiêu có tang, lại là học sinh, cố kỵ cảm xúc của cô, lúc này mới không có thông báo, nhưng chỉ cần cô tới trường học, giáo viên khẳng định sẽ mang cô đi cục cảnh sát nhận người.
Kiều Úy Dân mơ mơ màng màng mở to mắt: "Ngươi nói chị ngươi đã ra cửa?"
Kiều Hồng Diệp vội vàng gật gật đầu: "Hiện tại mới 7 giờ hơn đâu, tính chậm ngồi xe đến huyện thành cũng sẽ không vượt qua 9 giờ, ba ba, ngươi nói tỷ tỷ nàng không phải là thích đi cùng những cái đó tên côn đồ đó? Bằng không vì cái gì đi vội vã như vậy đâu? Đúng rồi, cơm, cơm cũng chưa làm.."
Nhiều năm như qua, trong nhà đồ ăn cùng với việc nhà đều là Cảnh Vân Chiêu xử lý, nhưng gần nhất mấy ngày qua lại rất kỳ quái.
Bởi vì gần đây trong nhà người tới tương đối nhiều, Cảnh Vân Chiêu làm cơm nhưng thật ra làm rất tốt, thân thích bằng hữu đều khen, nhưng những việc nhà lại không thấy cô động, bởi vì sự tình vốn là nhiều, cho nên cô ta cùng ba ba cũng không để ý.
Nhưng hôm nay là nghiêm trọng, Cảnh Vân Chiêu năm sáu giờ liền rời khỏi giường ở phòng bếp làm thức ăn, cô ta vốn tưởng rằng rời giường là có thể ăn thức ăn nóng, lại không nghĩ rằng, trong nồi cháo không còn một chút thức ăn, Cảnh Vân Chiêu chỉ làm thức ăn cho một mình cô ăn.
Không chỉ có như thế, đêm qua cô ta ném cho Cảnh Vân Chiêu một đống quần áo nói là muốn giặt sạch sẽ nhưng hôm nay tất cả đều đặt ở cửa phòng, Cảnh Vân Chiêu thế nhưng không thay cô ta giặt.
Cùng trước kia so sánh, trước và sau chênh lệch làm Kiều Hồng Diệp có chút không thể chịu đựng.
Hơn nữa đừng nói là Kiều Hồng Diệp, ngay cả rất ít phản ứng Cảnh Vân Chiêu như Kiều Tử Châu đều chịu không nổi, ở trong phòng mắng vài câu.
Kiều Úy Dân vừa nghe lời này, đầu cũng thanh tỉnh.
Mặt âm trầm, một lát sau mới nói: "Hồng Diệp, ngươi đi trước đem cơm làm, còn con nha đầu Vân Chiêu kia chờ nó trở lại ta không đánh chết nó là điều không thể! Tuổi nhỏ thế nhưng cùng tên côn đồ yêu đương, lại không học những việc tốt"
Kiều Hồng Diệp vừa nghe chính mình phải nấu cơm, có chút không vui, nhưng nghĩ nghĩ, lại thuận thế nói: "Ba, trong trường học mọi người đều nói chị bị những tên côn đồ bao dưỡng.. Xem ra chị lòng lại sa đọa ta thật sự rất khổ sở, nếu không.. Nếu không người làm chị ở nhà một đoạn thời gian để chị hiểu rõ, làm chị cùng những tên côn đồ phân rõ giới hạn đi!"
Kiều Hồng Diệp tim đập đều nhanh vài phần, cô ta nằm mơ đều muốn cho Cảnh Vân Chiêu ở nhà, không có Cảnh Vân Chiêu, cô ta chính là danh xứng với thực là người đứng nhất trường, ai cũng sẽ không nói cô ta không bằng một đứa dã loại (gần giống cô nhi).
Kiều Úy Dân vừa nghe, nhìn nữ nhi liếc mắt một cái, không biết suy nghĩ cái gì.
Bất quá vài giây, liền gật đầu nói: "Đề nghị của ngươi cũng không phải không thể thực hiện, ta dưỡng con nha đầu đó nhiều năm như vậy, cho nó đọc sách đi học cũng không phải để nó đi câu dẫn nam nhân! Giữa trưa ta cùng ngươi đi đến trường học, thuận tiện mang nó về nhà!"
Kiều Úy Dân trong đầu nhịn không được nhớ tới dáng người mảnh khảnh lả lướt, thế nhưng cảm thấy thân thể có loại khó nhịn xúc động.
Vợ hắn đã chết, về sau khẳng định cũng là muốn cưới thêm vợ hai.
Bất quá hắn trong lòng cũng rõ ràng, đến lúc đó cưới nữ nhân tuyệt đối không có khả năng là nữ nhân trẻ, mà hắn dưỡng Cảnh Vân Chiêu như vậy nhiều năm, như thế nào đều không nên tiện nghi người khác, liền tính là không thể làm cái gì, khiến cho Cảnh Vân Chiêu ở nhà làm việc lại càng tốt cho việc hắn làm một số việc.
Kiều Úy Dân ý nghĩ xấu xa Kiều Hồng Diệp lúc này đương nhiên không rõ ràng, tưởng tượng đến lúc Cảnh Vân Chiêu sẽ không thể đi học nữa, tâm tình tức khắc tốt lên rất nhiều.
Cũng càng ngoan ngoãn dựa theo yêu cầu của Kiều Úy Dân đi làm cơm sáng.
Chẳng qua Kiều Hồng Diệp trước nay đều chưa từng nấu ăn, hiện tại làm đồ ăn hiển nhiên là khó có thể nuốt trôi, lại bị Kiều Úy Dân răn dạy một đống.
Mà lúc này, Cảnh Vân Chiêu đã đi tới huyện.
Trên người cô trừ bỏ tiền đi xe tiền trong người chỉ có mấy chục đồng mà thôi, tiền học bổng của cô có hạn, trong nhà lại không cho tiền sinh hoạt, ngẫu nhiên cô dạy học sinh tiểu học hoặc là học sinh trung học, học bổ túc kiếm một chút thu nhập thêm, nhưng cuộc sống vẫn là khó khăn túng thiếu.
Bất quá lần này, cô thật ra tìm được một cái phương pháp kiếm tiền.
Đã nhiều ngày trong nhà có tang nên bận tối mày tối mặt, trong nhà rất nhiều trái cây đều chưa ăn đã hư, mà cô thừa dịp Kiều gia không để ý đem hạt táo cùng hạt quýt đều giữ lại, buổi tối tiến vào không gian thử trồng một chút, hiệu quả lại rất tốt.
Trong không gian nước chảy ra trong đầu rồng có tác dụng tăng tốc độ sinh trưởng của cây, bất quá mỗi một lần tưới cây đều phải nắm chắc thật tốt tỉ lệ.
Loại trái cây bình thường này muốn ủ chín, nước thường pha cùng nước từ đầu rồng chảy ra tỉ lệ là 500: 1, nếu là nhiều hơn, cây tuy rằng sẽ không chết, nhưng sau khi ra quả lại rất lớn, nếu là đem ra bên ngoài chắc chắn khiến cho mọi người nghi ngờ.
Hơn nữa, lúc đầu cô cho rằng nước chảy ta từ đầu rồng là nước giếng, nhưng sau khi thí nghiệm mới biết được không phải.
Nước trong giếng cổ kia giống như nước thường ở bên ngoài nhưng rất sạch có thể trực tiếp uống được, không cần phải đem nước từ bên ngoài vào rất là tiện.
Xuống xe, Cảnh Vân Chiêu tìm địa phương hẻo lánh, đem cái sọt trong không gian đã chuẩn bị lấy ra, bên trong sọt là táo, mà táo bên trong đều là trái cây đã tưới qua nước của đầu rồng.
Cũng may nơi cô muốn đi cũng không xa lắm, không bao lâu liền bỏ cái sọt xuống chuẩn bị đồ để bán.
Quả quýt giá tiền thấp, mà cô cần tiền cho nên đem chúng nó lưu tại trong không gian, mà quả táo tròn lại hồng hồng so với táo bên trong siêu thị bán thì chắc chắn đẹp hơn nhiều khẳng định bán được giá cao.
Không quá mười phút, quả nhiên có người đã đi tới.
"Này quả táo bán thế nào?" Người tới sờ sờ quả táo, vẻ mặt thích, để sát vào để ngửi cảm thấy quả táo mang theo một cổ thơm ngọt tươi mát hương vị, không giống nơi khác như vậy, dính đầy các loại thuốc, phía trên màu sắc đều có chút kỳ quái.
Kiều gia thức ăn đều do cô mua nên giá cô cũng hiểu biết.
"A di, quả táo sáu đồng một cân." Cảnh Vân Chiêu mỉm cười, khách khí nói.
Tuy nói không thấp, nhưng quả táo chất lượng tốt, đồng dạng giá cả nhưng so nhà khác lại chất lượng tốt hơn quá nhiều.
Nữ nhân vốn là đối nữ sinh có chút tò mò, lúc này nghe cô khách khí thanh âm, trong lòng đối Cảnh Vân Chiêu cũng sinh ra một tia hảo cảm, cũng không do dự, nhặt mười mấy cái quả táo.
Này quả táo tuy nói số lượng không nhiều lắm, nhưng Cảnh Vân Chiêu liền kiếm lời 30 đồng tiền, có nữ nhân này đi đầu, phía sau buôn bán càng tốt.
Ngắn ngủn ba bốn giờ liền đem cái sọt không còn một mảnh.
Vuốt trong túi hơn bảy trăm đồng, Cảnh Vân Chiêu trong lòng đều cảm thấy kích động.
Kiếp trước sống nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn vì người khác sống, ở bên ngoài làm công, nhưng chính mình như cũ vẫn là không một xu dính túi.
Mà đời này, cô khẳng định không có khả năng sống giống như trước!