Cô đến cũng coi như là đúng lúc, kiếp này em gái cô sẽ lớn lên khỏe mạnh, cũng sẽ không rõ ràng là bị người khác chế giễu, nhục mạ nhưng lại vẫn cười ngu ngốc với những người đã làm tổn thương nó kia, em gái có thể vào đại học, sẽ tìm được người chồng thương nó, yêu nó cũng sẽ có những đứa trẻ của riêng nó.
Lăng Kiều khóc òa lên và ôm chặt em gái vào trong lòng, kiếp này tất cả mọi chuyện đều sẽ khác kiếp trước.
"Đại Ny Nhi đừng lo lắng, thím Ma đã đi tìm mẹ cháu rồi, nếu không thím dẫn cháu về nhà thím tắm nước nóng, uống chút trà gừng nóng trước nhé."
Một đại thẩm đứng vây xem trông có vẻ thân thiện nhìn thấy Lăng Kiều khóc thảm thiết, chỉ coi đứa bé đây là bị dọa thảm rồi, nghĩ rằng mặc dù bây giờ thời tiết cũng khá nóng nực, rơi xuống nước cũng không sao, nhưng mà nếu như cơ thể đứa bé yếu thì vẫn phải tắm rửa bằng nước nóng trước, lại uống một chút trà thảo mộc để tránh bị cảm lạnh thì mới tốt.
"Kiều Nhi, Điềm Nhi, mẹ đến rồi đây."
Đại thẩm vừa nói xong, Vạn Kim Chi cũng đã khiêng thím Ma hùng hùng hổ hổ lao đến, đợi khi đáp cánh xuống đất an toàn, thím Ma gần như sắp ói đến nơi.
Mọi người đều nói xe tải loại lớn tốt, tốt cái rắm ấy, chỉ nằm trên vai vợ của Lăng gia lão nhị thôi mà tốc độ nghiêng ngả này bà ấy đã chịu đựng không nổi rồi, càng huống chi là ngồi trên chiếc xe tải loại lớn chạy còn nhanh hơn, những người thích xe tải kia trong đầu rốt cuộc là đang nghĩ cái gì vậy.
Thím Ma nằm trên bả vai Vạn Kim Chi dạo chơi một vòng, lúc này run rẩy ngồi sang một bên từ từ bình tĩnh hồi thần lại. Từ đó đối với những phương tiện di chuyển chạy nhanh hơn tốc độ của Vạn Kim Chi đã hình thành nên một bóng ma tâm lý nghiêm trọng.
Đời này sẽ không bao giờ ngồi bất kỳ phương tiện giao thông nào khác ngoài xe đạp và xe ba bánh nữa, đây cũng là tạo nghiệp. Vạn Kim Chi còn không biết rằng mình đã gây ra lỗi lầm như vậy, đẩy những người đang vây xem xung quanh ra, nhìn hai chị em đang ôm nhau khóc bên trong, hận không thể đào tim mình ra.
Đừng nhìn bà mỗi ngày trong miệng đều nhắc đến con gái phải tự mình cố gắng vươn lên, ai dám bắt nạt, phụ lòng con gái của bà một chút, bà là người đầu tiên sẽ không tha cho hắn.
Con trai là bảo bối phải cưng chiều, nhưng mà con gái cũng là miếng thịt trong lòng của bà, kiếp trước Vạn Kim Chi không có con, kiếp này thật không dễ dàng mới sinh được ba bảo bối vàng, một đầu ngón tay bà cũng luyến tiếc không nỡ đụng, hận không thể mỗi ngày liền cùng chồng đối đãi bản thân như vậy đem bốn bảo bối giấu trong lòng mang đi, chỉ sợ làm bị thương.
Bà cũng tự an ủi mình, bây giờ quốc gia này đều đã không phải là Lăng Quốc rồi, phụ nữ cũng không cần phải mạnh mẽ như vậy mới có thể cưới được chồng xuất sắc. Bà thấy thời đại này vẫn là có chỗ đáng khen, những người đàn ông cường tráng và mạnh mẽ thì phụ nữ đều muốn cướp giành giật lấy, ngược lại những người đàn ông gầy yếu nhu nhược cần được thương tiếc lại không có ai thích, dựa theo giá cả thị trường hiện nay bà căn bản không cần phải thúc ép con gái nổ lực cố gắng, thì bọn nó cũng có thể ôm được mỹ kiều lang về, nếu đã như vậy, tại sao bà phải thúc ép con gái trở nên mạnh mẽ.
Chẳng qua lý thuyết là như vậy nhưng khi đối mặt với cậu con trai nhỏ Lăng Tráng, giọng điệu lại thay đổi.
Bé trai không phải đều là nên cẩn thận yêu thương che chở sao, đăt biệt là bé trai lớn lên còn xinh đẹp như vậy, Vạn Kim Chi thừa nhận cho dù đến một thế giới khác, bà vẫn là con dân của Lăng Quốc, đối xử với con trai nhỏ nhất, đương nhiên vẫn là vô cùng yêu thương che chở.
Cứ như vậy, dưới hai bộ tiêu chuẩn kép, tất cả mọi người đều biết vợ Lăng lão nhị bảo vệ con cái cỡ nào, cũng may là mấy đứa bé đều nghe lời hiểu chuyện lại ngoan ngoãn, mới không bị cặp cha mẹ như vậy chiều hư.
Lăng Kiều đang vui mừng, liền nghe thấy một tiếng gầm thét, còn chưa kịp hoàn hồn lại thì đã bị một người phụ nữ xinh đẹp có chút quen mắt ôm chặt trong vào trong lòng.
Lăng Điềm cũng đồng dạng buồn bực, chẳng qua bây giờ cô vẫn cảm thấy mình có thể chỉ là đang nằm mơ, nếu đã là giấc mơ, vậy đương nhiên liền không sao cả, cái ôm hôn yêu thương, đợi khi cô tỉnh lại, mọi thứ đều nên khôi phục lại bình thường.
Nhưng mà cô bỏ ra một số tiền lớn mua tấm mật ong rừng kia, mật ong bên trong thơm ngọt, cô còn chưa được ăn một miếng nào đã chết không khỏi cũng quá đáng thương.
"Cô!"
Tâm trí Lăng Kiều thành thục, hết thảy chuyện này cùng những chuyện đã trải qua ở kiếp trước có liên quan đến nhau, cho dù là
trọng sinh, phản ứng đầu tiên của cô cũng là làm chuyện nên làm nhất, mà không phải là đem thời gian hao phí trên những suy đoán vô dụng, cho dù bị một người phụ nữ có chút quen thuộc nhưng lại không thể nhớ nổi ôm vào trong lòng, phản ứng đầu tiên của cô cũng là xoay chuyển trí nhớ trong đầu, từ chút ký ức tuổi thơ ít ỏi của mình nhớ lại người phụ nữ này rốt cuộc là ai.
Nhớ đến tiếng xưng hô vừa rồi, đối phương hình như là mẹ cô, nhưng mà mẹ cô lớn lên lại không giống như thế này.
Trong ký ức của Lăng Kiều, cha mẹ đều không đáng tin cậy, bởi vì đứa em trai vừa sinh ra không bao lâu thì đã chết yểu, trong nhà chỉ có hai cô con gái nên cuộc sống ở trong nhà họ Lăng cũng không tốt lắm.
Cha ruột là một người ngu hiếu, mẹ ruột thì nhu nhược yếu đuối, cuộc sống của hai chị em nhà họ Lăng trôi qua cùng Hoàng Hoa Thái* ngoài đồng gần như giống nhau, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay cười khổ, đặc biệt là em gái bởi vì mấy đứa súc sinh nhà bác hai nên mới hỏng đầu, nhưng mà bọn họ chỉ biết dạy dỗ bọn cô nhẫn nhịn, ngay cả một cái rắm cũng không dám thả ở trước mặt những người kia.
*黄花菜: Hoa hiên vàng, còn gọi là Hoàng hoa thái hay Kim châm là một loài thực vật có hoa trong họ Thích diệp thụ. Loài này được Baroni miêu tả khoa học đầu tiên năm 1897. Cây có thể đạt chiều cao 90–120 cm. Loài này là loài bản địa ở miền đông châu Á và Trung Quốc. (Wikipedia)
Đối với cha mẹ như vậy, Lăng Kiều rất thất vọng, nhất là khi cô ra ngoài ra sức làm việc, ngu xuẩn nghe theo lời giựt dây của Triệu Mai đem em gái gả cho cháu trai của Triệu Mai, hơn nữa sau đó còn bị hại chết, cô oán hận bản thân sơ suất, càng oán hận người làm cha mẹ không có trách nhiệm này.
Cô đã mất thời gian mấy năm để tống người đàn ông đã hại chết em gái mình kia vào tù, khiến người anh họ trên danh nghĩa của cô, con trai của Triệu Mai dính vào nghiện cờ bạc, một gia đình nhà tan cửa nát, khiến cho đứa con gái nhà chú ba luôn lấy làm tự hào chịu không nổi sự cám dỗ của tiền bạc làm tiểu tam cho người ta, bị chính thất nháo ầm ĩ đến tận trường học, bị đuổi học không nói, danh tiếng còn truyền đến trường mà vợ chồng bọn họ dạy học, sống ở tiểu khu bị người ta chỉ chỉ trõ trõ, cả đời không ngóc đầu lên nổi.
Còn có đứa con gái nhỏ mà ông bà nội thương yêu nhất, người cô tốt bụng của cô, cô giúp bà ta giáo huấn chồng bà ta một chút, nhớ lại hồi đó người cô cao cao tại thượng này của cô nói đàn ông đánh phụ nữ là chuyện thiên kinh địa nghĩa*, hẳn rất hưởng thụ người chồng kính yêu của bà ta, đối với bà ta hết lòng dạy dỗ.
天经地义: Thiên kinh địa nghĩa: Là để chỉ những lí lẽ đúng đắn xưa nay, không có gì phải bàn cãi, nghi ngờ
Duy chỉ có cặp vợ chồng vừa ngu xuẩn vừa đần độn kia, trên danh nghĩa vẫn mang tên cha mẹ của cô. Cô không làm gì bọn họ cả chỉ là bỏ đi thật xa, cả cuộc đời cũng chưa từng gặp lại bọn họ dù chỉ một lần, nghĩ thôi cũng biết cặp vợ chồng suốt ngày chỉ biết xuống ruộng miệt mài làm lụng, còn mặc cho người ta ức hiếp kia cũng sẽ không sống quá tốt.
Đối với bản thân, Lăng Kiều cũng tự trừng phạt mình, cô rõ ràng biết cặp vợ chồng kia có cái đức hạnh gì, tại sao khi đi công tác, còn đem em gái giao vào trong tay bọn họ.
Trong những năm đó, cô kiếm được rất nhiều tiền, nhưng mà đồ ăn và quần áo luôn là loại đơn giản và rẻ nhất, rõ ràng có gia sản như vậy, lại giống như một người theo chủ nghĩa khổ hạnh, tất cả tiền tài từng chút từng chút cô đều quyên góp ra ngoài, cứu giúp nhiều trẻ em miền núi mắc bệnh nặng nhưng lại không có tiền để chữa trị.
Bây giờ xem ra, ông trời đã nghe thấy lời thỉnh cầu của cô, để cô quay trở về sửa chữa bù đắp những sai lầm của mình.
Nhưng mà cho dù đã lâu cô không gặp mẹ ruột của mình, như vậy cũng không có nghĩa là không nhớ rõ dáng vẻ mặt mũi của đối phương, người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, đẫy đà, nhanh nhẹn thẳng thắn trước mặt này, mọi người nói bà ấy là người mẹ gầy nhom khắc khổ kia của cô sao, ông trời ông là đang chọc cười cô hay sao.
Lăng Kiều đang định nói gì đó, đột nhiên chợt giơ tay lên, bản thân tám tuổi nhưng mà là nửa con ở của nhà họ Lăng, làm việc từ sáng đến tối, tuyệt đối sẽ không bao giờ có được đôi bàn tay trắng nõn và mềm mại như vậy, cô lại quay đầu nhìn em gái bên cạnh, trắng trẻo mập mạp, khuôn mặt tròn vo như chiếc bánh bao không nhân, đường nét khuôn mặt vẫn giống như trước đây, nhưng hoàn cảnh sống quả thực hoàn toàn không giống nhau.
Chuyện này là như thế nào? Lăng Kiều sững sờ.
"Chị!"
Lăng Điềm cảm thấy cô gái nhỏ mà mình nhìn thấy đầu tiên này tương đối đáng tin cậy, hơn nữa đối với cô ấy lại có một loại cảm giác tự nhiên thân thiết, nhìn thấy nhiều người như vậy, còn có người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, không khỏi nhích lại gần người ở bên cạnh cô.
Lăng Kiều thở lại bình thường, bất luận biến thành cái dạng gì, chỉ cần có em gái ở bên cạnh, cô sẽ không sợ bất cứ điều gì.
Cho nên đợi khi Lăng Quốc Đống xuất hiện, nhìn khuôn mặt trở nên trắng bệch của cha, trong lòng cô rất bình tĩnh, bây giờ có nói với cô rằng ở thế giới này, em trai không chết, cô cũng sẽ không cảm thấy có cái gì đó kỳ lạ, Lăng Kiều nghĩ như vậy.