Bạn được paqhuongggggg mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 20: Người nô lệ sẽ bị trừng phạt

Sau khi rời khỏi khu vườn, cậu bước ra khỏi khu vườn để ăn sáng và lấy quần áo mới. Anne nói: "Lãnh chúa trẻ đã tặng cho cậu ba mươi bộ quần áo mới. Cậu phải thay hàng ngày, anh ấy ghét ai đó mặc cùng một bộ quần áo từ ngày này qua ngày khác."

Cậu sững sờ và hỏi: "Ngay cả bà cũng vậy ư? Bà Anne?"

Cô ta tròn mắt: "Tất cả những người hầu gái và quản gia đều có hai mươi bộ đồng phục luôn sạch sẽ để thay mỗi ngày."

".. Vâng, thưa bà." Cậu trả lời. Khi Thiếu gia nói rằng anh ấy không thiếu tiền, cậu chưa bao giờ nghĩ anh ấy giàu đến mức này, nhiều hơn tất cả tài sản của những người chủ trước đây của cậu cộng lại và anh ấy còn trẻ tuổi hơn cậu nữa.

Cậu rùng mình. Đúng là cậu không nên phạm sai lầm nữa. Thật là nguy hiểm khi làm phật ý anh ta.

Cậu tuân theo lịch trình do cô Anne đưa ra hàng ngày. Đầu tiên, cậu đến chào Thiếu gia trong vườn nếu anh ấy cho phép. Thứ hai, cậu đến nhà ăn vời đợi anh ấy ăn sáng. Thứ ba, cậu đến lớp học và đợi cho đến khi anh ấy kết thúc. Sau đó, nếu anh ấy yêu cầu thì làm theo, đồng thời nhắc nhở anh ấy ăn trưa vì anh ấy thường quên bữa trưa của mình. Điều đó thật dễ dàng.

Vâng, nó thật 'dễ dàng'. Khi cậu nhìn thấy Thiếu gia đang đến nhà ăn, cậu chào anha ấy: "Chào buổi sáng, thưa ngài. Nữ công tước đang đợi trong phòng ăn."

Thiếu gia dừng bước và liếc nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, khiến cậu rùng mình. Cậu cúi đầu. Họ cứ như vậy một lúc cho đến khi thiếu gia rời đi. Cậu thở dài.

"Tôi đoán, anh ấy thực sự không thích tôi."

Thiếu gia chủ yếu ăn trong im lặng, mẹ anh nói chuyện với anh một cách khó hiểu. Nếu cậu không nhìn thấy ánh mắt trịch thượng của nữ công tước ngày hôm qua, cậu sẽ nghĩ rằng nữ công tước là một người dễ mến. Bà ấy gần như là một người khác với thiếu gia.

"Người hầu mới của con thế nào? Con có thích hắn không?" Nữ công tước hỏi. Cậu căng thẳng, vì cậu đang ở ngoài nhà ăn, cậu chỉ có thể nghe trộm và hồi hộp đợi câu trả lời từ thiếu gia. Cậu nhớ lại vụ sáng nay và có linh cảm không lành.

Thiếu gia không vội trả lời, anh ấy im lặng một lúc rồi nói: "Cậu ấy ổn."

Cậu thở phào nhẹ nhõm, ít nhất, hôm nay, cậu không bị mất đầu.

Thiếu gia nói: "Tuy nhiên cậu ta hơi thô lỗ vì đã nịnh bợ con. Quả không phải người dễ chịu."

Cậu căng thẳng và nổi sợ hãi đã tan biến một lần nữa quay lại. Thiếu gia thực sự ghét cậu. Anh ấy đã mạnh dạn nói với nữ công tước những lời phàn nàn như vậy. Cậu nuốt nước bọt, người cậu ớn lạnh, đặc biệt là cổ. Cậu không thể tưởng tượng mình sẽ bị trừng phạt như thế nào, đuổi việc, đánh roi, thiêu hay chém? Dù là cách nào, tất cả đều đáng sợ.

"Không, tôi không muốn chết. Tôi không.."

Cậu nhớ khoảnh khắc cha mẹ cậu ném cậu xuống tàu khi cậu sáu hoặc bảy tuổi. Từ duy nhất họ nói với cậu là 'Sống'. Đó là lý do tại sao cậu lại kiên trì. Để cho cuộc sống của cậu kết thúc vì sự không hài lòng của Thiếu gia, cậu không cam lòng và nở một nụ cười cay đắng.

"Nếu tôi sắp chết như thế này, thì hy vọng ban đầu có ích gì? Tại sao anh ấy lại mỉm cười khi gặp tôi lần đầu tiên?"

Cậu nhớ lần đầu gặp anh ấy trong vườn. Nụ cười rạng rỡ và xinh đẹp đó đã làm cậu mù quáng, như thể một thiên thần đã ban ơn cho cậu với sự hiện diện của anh ấy. Và bây giờ thiên thần ấy lại trở thành tử thần của cậu.

"Mẹ hiểu rồi." Cậu nghe nữ công tước nói: "Mẹ sẽ bảo quản gia mua một người hầu mới. Mẹ sẽ trừng phạt cậu ta về hành vi của mình." Bà ấy cười khúc khích và tiếp tục: "Đừng lo lắng, con trai yêu của mẹ. Mẹ sẽ trừng phạt cậu ta xứng đáng vì làm con phật lòng."

Chân cậu mềm nhũn khi dựa vào tường. Nữ công tước nói như thể cuộc đời cậu chẳng có giá trị gì. Bà ấy nói nhẹ nhàng, nhưng đầy ác ý như một án tử hình.

"Trừng phạt cậu ta là đủ rồi, mẹ.." Thiếu gia đáp lại nhanh chóng: "Nhưng con sẽ trừng phạt cậu ta. Con hy vọng mẹ sẽ không can thiệp vào phương pháp trừng phạt của con."

"Con trai thân yêu của mẹ muốn đích thân trừng phạt cậu ta sao? Vậy thì mẹ sẽ rất vui." Nữ công tước nói. Cậu lau mồ hôi lanh trên tay. Cậu tin rằng Thiếu gia sẽ không tàn nhẫn như nữ công tước. Cậu không biết Thiếu gia có thể đáng sợ đến mức nào, nhưng khí tức của nữ công tước như muốn tan xương nát thịt, câu nói của bà ấy như án tử, cậu không bao giờ tưởng tượng có người đáng sợ hơn bà ấy.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 21: Hình phạt của thiếu gia

Thiếu gia đi vào lớp học mà không liếc nhìn cậu dù chỉ một lần, vì vậy, cậu chỉ có thể đi theo anh ấy trong im lặng. Anh ấy bước vào lớp và hoàn toàn phớt lờ cậu. Cậu đứng trước cửa lớp ở vị trí như ngày hôm qua và đợi anh ấy kết thúc buổi học. Cậu luôn dặn dò bản thân mình không thể gần gũi hơn với Thiếu gia nếu không muốn bị mất đầu. Nhưng ý nghĩ về việc giữ khoảng cách như một người xa lạ khiến lòng cậu ngột ngạt.

Cũng chính là cảm giác khi bị cha mẹ ném xuống tàu, cậu không khóc nhưng lòng như nghẹt thở. Đó cũng là cảm giác tương tự như người chủ đầu tiên bỏ rơi cậu, trước đó ông ấy đã đối xử rất tốt với cậu. Những cảm giác đau đớn nổi lên, cậu cắn môi dưới và cố nén cơn đau trong lồng ngực.

"Tôi đã bị chạm đến giới hạn."

Cậu đợi đến khi Thiếu gia học xong thì lặng lẽ đi theo sau, không dám thở mạnh, cũng không ngẩng lên. Thiếu gia dừng lại trước cửa phòng mình và lạnh lùng nói: "Cậu nên biết ơn vì sáng nay ta đã cứa cậu." Anh ấy nói và quay lưng lại với cậu.

Cậu cắn môi, chắc anh ta nói đùa. Mặc dù cậu rất ngu ngốc, nhưng không một tên ngốc nào sẽ biết ơn khi bị trừng phạt và có thể bị chặt đầu bởi chính chủ nhân của mình. Nhưng cậu không có quyền lực ở đây, cậu chỉ có thể tuân theo lời của Thiếu gia: "Tôi.. cảm ơn thiếu gia vì.."

"Vừa rồi ai cho phép cậu nói?"

Cậu ngậm miệng lại trước khi cúi đầu xuống lần nữa.

Thiếu gia liếc nhìn cậu và nói: "Ta có thể cắt cổ cậu vì tội này, nhưng ta là một người dễ tính. Ta vẫn sẽ để cậu đi cùng, nhưng cậu không được phép mở miệng trừ khi ta cho phép. Đó là hình phạt cho cậu, hiểu không?"

"Vâng, thưa Thiếu gia, tôi.."

"Ta không muốn bị làm phiền bởi giọng nói của cậu." Thiếu gia nói. Anh ấy mở cửa và nói với tôi thêm một điều nữa trước khi đóng cửa: "Cứ bốn giờ sáng, cậu hãy đợi tôi trong vườn. Hôm nay cho phép cậu về phòng."

Cậu gật đầu và rời khỏi tháp phía đông với vẻ sợ hãi. Thiếu gia đã không cho phép cậu nói chuyện, đồng nghĩa cậu là người câm.

"Cắt cổ tôi? Bảo tôi làm người câm?"

Cậu nhận ra rằng Thiếu gia có thể khắc nghiệt như thế nào, cậu phải đầy lùi cảm giác kỳ lạ này. Ngay cả khi cậu làm người câm, cậu cũng không chắc mình có thể tồn tại được bao lâu trong đại công quốc này trước khi bị mất đầu. Tệ hơn nữa, Thiếu gia có thể là người kết án tử hình cậu.

Cậu không quan tâm đến việc mình phải sống thấp hèn như thế nào, không có gia đình, trở thành nô lệ, bị lạm dụng và bị bán đi bán lại. Cậu đã không còn quan tâm. Kể từ khi bị ném lên con tàu đó, cậu chỉ có một điều trong đầu. Sống sót, cậu cần phải tồn tại.

Thiếu gia là chìa khóa duy nhất để cậu sống sót ở nơi này. Chỉ cần anh ta vui vẻ, cậu có thể sống. Vì vậy, cậu phải giữ được mình, mọi hành động phải đảm bảo an toàn cho chính mình.

"Chúa trẻ cần phải biết tầm quan trọng của tôi."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 22: Sự im lặng rất khó chịu

"Nó có hiệu quả không nhỉ?"

Aster đã lặp đi lặp lại điều đó trong đầu mình một vài lần trong khi vẫn giữ im lặng. Anh muốn nói chuyện rất muốn nói chuyện nhỏ với người hầu của mình, nhưng anh vẫn phải cố giữ vẻ lạnh lùng, vì hình ảnh một vị Lãnh chúa trẻ quyền lực và oai phong. Đó là những điều mà Sir Douglass đã nói trước đây.

Anh ấy lo lắng cho người hầu của mình, chủ yếu là sau khi nhận thấy sự tức giận thái quá của mình sáng nay. Aster nhìn thấy anh mắt khó chịu của mẹ anh và nhận ra rằng có người theo dõi họ rồi báo cho bà ấy.

Anh ấy biết rõ là chẳng có gì tốt từ những kẻ rình rập và theo dõi mình. Aster chú ý đến một người quan sát với dáng người gầy ngồi trên đỉnh phòng của anh, ở tòa tháp phía đông. Mặc dù tháp này không được chỉ định là tháp canh gác. Đây có thể là mệnh lệnh trực tiếp từ mẹ anh.

Anh lo sợ điều tồi tệ sẽ xảy ra với người hầu của mình, trước đó từng có một người hầu bị cắt ngón tay vì cô ta chải tóc cho anh trong giờ ngủ trưa. Ngày hôm sau, cô ta phải rời khỏi dinh thự với một khoản trợ cấp từ mẹ anh.

À, Aster không quan tâm chút nào đến người hầu đó. Cô ta phục vụ trong sáu tháng và Aster vẫn chưa nhớ được khuôn mặt của cô ta. Anh đã quên rồi.

Người hầu mới của anh ấy buông ra những lời làm anh khó chịu, nhưng anh không hề muốn trừng phạt cậu ấy. Mẹ anh sẽ không dễ dàng tha cho một nô lệ đã phạm lỗi khi mới làm việc có hai ngày. Không có logic nào để tha thứ cho những sai lầm ngu ngốc như vậy.

Sau khi một vài người giúp việc và quản gia từng bị mẹ anh trừng phạt, Aster đã nghĩ cách bảo vệ họ bất cứ khi nào họ mắc sai lầm. Mãi đến bây giờ anh mới có cơ hội thực hiện nó lần đầu tiên.

"Cậu ấy có cảm thấy biết ơn không nhỉ? Cảm tạ? Đúng rồi, anh ấy nên cảm thấy thế! Mình đã cứu cậu ấy."

Aster thở dài, anh phải cho người hầu của mình một hình phạt, nếu không mẹ anh sẽ bắt đầu tra hỏi. Aster đã hỏi Sir Douglass về vấn đề này trong buổi học hôm nay.

"Trừng phạt, ta phải trừng phạt cậu ta không? Mẹ của ta thật quá đáng."

Sir Douglass trả lời: "Một lãnh chúa nên trừng phạt thích đáng cho bất kỳ hành vi vi phạm nào, cho dù hành vi đó có thể bỏ qua hay không."

Aster do dự và thì thầm: "Nhưng ta thực sự không muốn trừng phạt cậu ấy.."

Sir Douglass nói: "Không, thưa ngài. Ngài có thể phạt nhẹ cậu ấy. Chẳng hạn như đừng cho cậu ấy ăn một ngày, năm roi bằng roi thông thường." Sir Douglass nói, ông cười và tiếp tục: "Thưa ngài, ngài có quyền hạn, bất cứ khi nào cậu ấy nói, cậu có thể ra lệnh cho cậu ấy im lặng. Như vậy, cậu ấy sẽ không gặp phiền phức."

Lời khuyên cuối cùng của Sir Douglass đã cho Aster ý tưởng về hình phạt dành cho người hầu của mình, bằng cách kiểm soát lời nói của cậu ấy, anh có thể ngăn cản những lời nói tương tự của cậu ấy đã từng xảy ra trước đây. Aster cũng có thể cứu cậu ấy khỏi những hình phạt khác trong tương lai.

"Cậu ấy nên biết ơn khi có một người chủ tốt bụng như vậy." Aster tự nhủ.

Ngày hôm sau, trời trở nên yên tĩnh vào buổi sáng. Aster liếc nhìn người hầu của mình vài lần, nhưng vẫn không bắt chuyện lần nào. Là một lãnh chúa bắt chuyện với người hầu nghe có vẻ thấp kém, như thể nó sẽ hạ thấp phẩm giá của chính anh.

Bản thân người hầu của anh chỉ cắm mặt xuống đất và không nói gì. Trong anh thật buồn cười và đáng thương. Aster tự hỏi, vì sao cậu ấy lại buồn như vậy? Hôm qua mẹ anh liệu có hù dọa cậu ấy không?

Aster cảm thấy khó chịu khi bị một người hầu bám đuôi nhưng không nói một lời nào. Anh nghĩ rằng anh đã quen với việc này, dù sao thì các người hầu và quý tộc khác vẫn theo anh hàng ngày nhưng cũng không nói chuyện. Nhưng không hiểu sao hôm nay anh lại thấy khó xử.

"Ta có nên bắt đầu nói chuyện bây giờ không? Nói chuyện gì bây giờ?"

Aster chưa bao giờ tự bắt đầu cuộc trò chuyện nào trong suốt cuộc đời mình. Mọi người thông thường sẽ đổ xô đến anh bắt chuyện, khen ngợi, tán tỉnh..

"Tại sao ta phải là người bắt đầu câu chuyện? Cậu ta là một nô lệ."

Càng nghĩ về điều đó, anh càng thấy tức giận. Aster rời khu vườn mà không nói lời nào.

Trong hai tuần liền, họ không nói gì. Chỉ âm thầm gặp nhau vào mỗi buổi sáng và cùng dạo quanh khu vườn. Người hầu luôn cúi gằm mặt, không dám nhìn chủ nhân.

Aster cuối cùng đã quen với việc người hầu đi cùng vào mỗi buổi sáng trong vườn, nhưng sự im lặng của cậu ấy đã thực sự khiến anh khó chịu, khiến sự kiên nhẫn của anh trở nên cạn kiệt. Chính anh đã đưa ra hình phạt, nhưng nó thực sự làm anh phật ý.

Không thể chịu đựng thêm sự im lặng, Aster dừng lại và liếc sang phía người hầu của mình: "Nói đi, tại sao cậu luôn cúi đầu. Ta cho phép một nô lệ đi cùng ta, chứ không phải một con lừa." Aster lạnh lùng nói.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 23: Suy nghĩ về những lời khen ngợi

Cậu sửng sốt, rũ vai trả lời: "Đa tạ, thiếu gia. Tôi rất vui vì cuối cùng cũng được cho phép nói lại. Tôi đã không nói chuyện kể từ khi bị trừng phạt hai tuần trước."

Aster nhướng mày, chưa kịp mở miệng, người hầu của anh đã vội trả lời: "Nếu tôi nói chuyện với ngài, tôi sợ mình sẽ làm phật ý ngài. Tôi không dám nhìn vào thiếu gia, tôi sợ cái lưỡi ngu ngốc của mình sẽ xúc phạm ngài một lần nữa."

Aster do dự sau khi nghe câu trả lời của cậu. Anh đâu có đáng sợ như vậy? Anh đã uy hiếp khiến người hầu của mình sợ hãi đến mức không thể ngẩng mặt lên? Và, cậu ta đã không nói chuyện với ai trong hai tuần sao? Đó không phải ý của Aster.

"Cậu giữ im lặng trong hai tuần sao?" Aster hỏi.

"Vâng, thưa ngài. Đó là điều mà ngài đã ra lệnh cho tôi."

Aster luôn muốn trở thành người được tôn trọng, nhưng anh không thích điều này. Anh không có ý hành hạ ai đó, đặc biệt là với người mà anh muốn kết thân: "Ta không phải là người tàn nhẫn, miễn là cậu đừng nói những điều không cần thiết."

"Tôi sợ rằng mình sẽ nói những điều không cần thiết. Thiếu gia, tôi thật ngu ngốc. Khi nhìn thấy ngài, tôi không thể không bị mê hoặc."

"Mê hoặc?" Aster hỏi.

Cậu nhanh chóng cúi đầu, thấp giọng lẩm bẩm:

"Thiếu gia thật.. chói sáng, tôi không thể chịu được."

Aster rất hoang mang, nhưng nhanh chóng quay lưng lại, anh bắt đầu bước đi với nhịp nhanh hơn. Khu vườn thật đẹp, tiếng chim hót líu lo, bông hoa anh chờ đợi cuối cùng đã hé nở, nhưng trong đầu anh lại có chút mơ hồ.

"Chói sáng."

Aster chưa bao giờ nghe lời khen đó trước đây. Anh đã quen với lời khen trong sáng - đẹp đẽ - mềm mại. Nhưng thật chói sáng..

"Ý cậu ta là nó? Dù sao cậu ta cũng chỉ là một nô lệ, việc nịnh bợ ta cũng chẳng có ích gì, không giống như những quý tộc đó.."

"Ta có nên trừng phạt vì sự nịnh bợ bất cần của cậu ta không? Điều đó có cần thiết không?"

"Thiếu gia?" cậu ngập ngừng ngẩng đầu lên. Aster thoát khỏi sự cân nhắc của mình và dừng lại ở trung tâm khu vườn.

"Cậu có thể đi ngay bây giờ." Aster nói nhưng vẫn quay lưng về phía người hầu.

"Xin thứ lỗi cho sự thiếu hiểu biết của tôi. Tôi.."

"Đi ngay, hôm nay ta không cần cậu nữa. Ta sẽ gặp lại cậu vào ngày mai ở đây." Aster nói.

"Xin lỗi ngài, tôi.. thật yếu kém, tôi xin lỗi." cậu ngập ngừng trước khi để Aster lại một mình. Aster có thể cảm thấy người hầu của mình đang từ từ bước đi.

"Ta không nên quá lạnh lùng, cậu ấy có thể nghĩ rằng ta lại trừng phạt cậu ấy."

Aster chưa bao giờ nghĩ rằng kết bạn lại khó đến vậy. Nếu người này không phải nô lệ, Aster có thể đã có cách cho cậu ấy. Anh nhớ lại những quý tộc trẻ tuổi đã tâng bốc anh lên cao cho đến khi anh cảm thấy khó chịu. Nhưng kẻ hầu người hạ, kẻ tưởng là xu nịnh này rõ ràng không có ý nịnh bợ anh.

"Có phải cậu ta là một nô lệ. Cậu ta nịnh bợ ta vì nghĩ rằng ta sẽ cho cậu ta một địa vị chăng?"

'Mọi người kết thân bằng cách nào? Mà họ ngay lập tức trở nên thân thiết và thân thiện với nhau?

Aster suy nghĩ lung tung khi hàng đống câu hỏi trong đầu anh tuôn ra. Anh lắc đầu và rời khỏi khu vườn.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 24: Cậu ấy có thực sự vui

Nhiều ngày trôi qua và Aster đã quen với sự hiện diện của cậu ấy xung quanh mình. Anh vẫn cấm cậu ấy nói chuyện không cần thiết, nhưng họ vẫn trò chuyện khi cần và đôi khi cậu ấy khen ngợi anh, anh đã không còn quá gay gắt.

Aster nghĩ điều đó thật tuyệt vời, những lời khen ngợi của cậu ấy không phải là lời tâng bốc, chúng chân thực và khiêm tốn. Thực lòng, đôi khi anh háo hức muốn nghe người hầu kỳ quặc của mình mở miệng. Điều đó anh cảm thấy vô lý nhưng không giải thích được.

"Thiếu gia, tôi chưa bao giờ ăn thịt cừu nướng ướp gia vị. Tôi cũng không hiểu sở thích của ngài." người hầu cúi đầu nói.

Aster muốn bật cười, anh cong môi lên một chút, nhưng tay thì nhéo đùi mình để kìm lại tiếng cười đó.

Đôi khi cậu nói ra những câu rất buồn cười, tương tự như câu này. Chẳng có ai chưa bao giờ nếm thịt cừu ướp gia vị cả? Thật nực cười, cậu ta nói dối thật trắng trợn. Có rất nhiều thịt cừu tẩm gia vị mỗi khi các bữa tiệc mùa thu, mùa đông bắt đầu.

Đại công quốc Bão táp, công quốc của Aster, luôn tổ chức những bữa tiệc linh đình vào mùa thu và mùa đông. Thịt cừu ướp gia vị luôn được chuẩn bị trong các bữa tiệc. Đó là đồ ăn mà Aster rất thích, nhưng chỉ ăn vừa phải vì anh cần giữ bụng cho món tráng miệng và đồ uống.

Hầu như tất cả các quý tộc đều không muốn ăn nhiều, do vậy, rất nhiều thức ăn thừa bị vứt vào thùng rác. Aster đã nhìn thấy nông nô của công quốc lục thùng rác chỉ để ăn lại những thức ăn đó. Mặc dù họ đã có phần riêng do công quốc cung cấp cho.

Các đầu bếp có thể phục vụ ngay món thịt như vậy nếu Aster yêu cầu họ ngay lập tức.

Người hầu của anh chưa bao giờ nếm thử món ăn tầm thường như vậy? Dù biết là một câu nói đùa ngu ngốc, Aster vẫn cảm thấy hài hước.

"Đôi khi cậu ấy có thể mua vui cho ta."

Aster quay lưng lại và một nụ cười hiện trên khuôn mặt anh, càng dành nhiều thời gian cho người hầu này, cậu ấy càng chịu đựng được Aster. Họ đi dạo quanh khu vườn trong im lặng.

Aster thỉnh thoảng quay đầu lại phía sau, để xem người hầu còn đi theo anh hay không. Anh thấy cậu ấy nhìn mình với vẻ kính sợ, nhưng khi ánh mắt họ chạm nhau, cậu ấy lập tức cúi đầu xuống.

"Thật kỳ lạ, ta không nghĩ rằng ta biểu hiện một khuôn mặt đáng sợ. Tại sao lại tránh ánh mắt của ta?"

Aster đã nghĩ cách gần gũi hơn với người hầu của mình. Anh cố gắng tỏ ra giống như một người tốt để kết bạn. Đành rằng, mối quan hệ chủ nô giữa họ vẫn tồn tại, nhưng tình bạn bình thường cũng rất tốt đẹp.

Anh vẫn chưa dỡ bỏ lệnh cấm nói, nhưng điều đó là cần thiết vì cái miệng của người hầu này có thể kích hoạt sự không hài lòng của mẹ anh. Aster cân nhắc, liệu người hầu của anh có biết hơn nếu lệnh cấm này được dỡ bỏ không?

"Cậu, ta đã xem xét dỡ bỏ hình phạt của cậu." Aster nói.

Anh liếc nhìn, thấy ánh mắt người hầu của mình lóe lên một tia ngạc nhiên. Aster cảm thấy trong lòng có chút vui mừng.

"Tôi rất cảm kích trước sự nhân từ của thiếu gia."

"Tuy nhiên, nó không phải miễn phí đâu." Aster nói, vẫn với giọng lạnh lùng. Cuối cùng anh quay lại và đối mặt với người hầu của mình: "Cậu sẽ phải đi cùng ta một lần nữa sau bữa sáng cho đến khi ta cho phép cậu rời đi."

Người hầu của anh ngạc nhiên và quỳ xuống rồi nói: "Thiếu gia, tôi thực sự không nói nên lời. Tôi cuối cùng cũng được phục vụ thiếu gia một lần nữa. Tôi thực sự biết ơn."

Aster cảm thấy khó chịu khi người hầu của mình quỳ xuống. Phục vụ anh có thực sự mang lại cho cậu ấy một niềm vui?

Anh ngập ngừng. Hành động của người hầu này chân thực khiến cho Aster cảm thấy kỳ quái. Anh đã mong đợi có thể cảm nhận được lòng tốt của mọi người xung quanh mình. Nhưng lần này, anh không thể cảm nhận được thứ bên trong của người hầu này.

"Cậu ta, thực sự có ý gì?"

Aster trừng mắt nhìn người hầu của mình khi anh cố gắng thăm dò ý định của cậu ấy.

Anh cảm thấy bất thường.

"Không thể nào, không ai thật lòng với mình cả."

'Ta không cần cậu cường điệu hóa. Đó không phải vấn đề quan trọng. "Aster lạnh lùng nói. Dù không chắc giọng nói của anh vẫn nghiêm nghị như vậy.

" Làm sao có thể? Thiếu gia, hầu hạ ngài đã là đặc ân lớn nhất đối với tôi."

Người hầu của anh trông kiên quyết với đôi mắt sắc bén nhìn Aster một cách kiên định.

Aster nuốt nước bọt đầy bối rối. Aster đã tự hào về kỹ năng đọc suy nghĩ của mọi người, nó trở thành một kỹ năng sinh tồn được dạy bởi mẹ anh.

Nhưng bây giờ, anh không cảm nhận được gì về người hầu của mình. Thật kỳ lạ.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 25: Trái tim Aster đã mỉm cười

Aster giữ im lặng trong khi ánh mắt ngày càng xấu đi, anh ghét sự im lặng.

Người hầu của anh nhìn anh, nhưng thay vì tỏ ra sợ hãi, cậu ấy mỉm cười và nói: "Thiếu gia, tôi thực sự biết ơn. Bời vì Thiếu gia đã mua tôi, tôi có thể sống tiếp."

Trái tim Aster hơi trùng xuống, nụ cười của cậu ấy khiến anh nhất thời bị đứng hình, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt của mình: "Dù ta có mua cậu hay không, cậu vẫn sẽ sống. Sẽ có người khác mua cậu."

"Không, không, thưa thiếu gia. Tôi là một nô lệ đã hết hạn sử dụng, nếu ngài không mua tôi, có thể tôi đã bị giết." Người hầu của anh vội vàng đáp.

"Bị giết?"

"Đúng vậy, tôi sẽ bị giết bởi không ai mua tôi." cậu nói, tay ôm chặt lấy chân Aster: "Tôi chỉ muốn sống thôi, Thiếu gia."

Aster dừng lại, ánh mắt anh cuối cùng cũng dịu đi mặc dù anh không nói gì. Aster gạt tay người hầu ra khỏi chân mình: "Sau này cậu vẫn phải đi cùng với ta, ta ghét một người đi trễ."

"Vâng. Tôi sẽ đúng hẹn." người hầu của anh lại mỉm cười, trái tim Aster có chút hụt hẫng.

Aster vội vã bước đến tòa tháp. Anh vẫn không hiểu người hầu của mình, nhưng trông cậu ấy thực sự biết ơn anh. Nếu điều đó là sự thật thì người hầu này là thật lòng với anh, với Lãnh chúa trẻ của đại công quốc Bão táp.

Aster nhìn thấy người hầu gái đã chuẩn bị xong bồn tắm cho mình, cô ta cáo lỗi, để anh lại một mình trong phòng.

Anh vội vàng cởi quần áo nhảy vào bồn tắm, có lẽ tắm một cái sẽ làm hạ nhiệt nhịp tim của anh. Trái tim anh thực sự đã đập gấp hai lần khi người hầu của anh mỉm cười.

"Có lẽ vì hiếm khi có một người hầu cưới với ta, hậu hết họ đều tỏ ra sợ hãi. Chắc là vậy."

"Dù sao đi nữa, nếu cậu ấy thật sự chân thành, điều đó có nghĩa là chúng ta có thể trở thành bạn bè."

Aster rất vui. Cuối cùng, có một số tiến bộ trong mối quan hệ này. Anh cũng có thể có một người bạn, một người bạn đồng hành thật lòng với anh. Không hề hay biết, môi anh cong lên và anh cười rất lâu.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 26: Nữ công tước không hài lòng

Một người phụ nữ đang ngắm nhìn cảnh vật, chiếc váy trắng quét sàn khi bà ngồi lặng lẽ ở ban công. Bà nhìn chằm chằm vào khu vườn phía tây, nhưng đôi mắt sáng của bà có vẻ chán nản.

Bà nhấp ngụm trà, vị đắng, thoảng chút gừng như mọi khi.

Bà liếc nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi, mở ra và đặt lên bàn.

"Trễ hai phút."

Bà đã dậy sớm hơn để chờ thông tin, nhưng những người theo dõi này đã to gan bắt bà phải đợi.

Bà đã nghĩ đến việc loại bỏ một số người trong họ và tuyển dụng những người mới, nhưng việc đào tạo một người mới rất phức tạp.

"Có lẽ cần một hình phạt để chấn chỉnh."

Một bóng người quan sát xuất hiện và anh ta nhảy xuống từ mái nhà. Ngay lập tức anh ta quỳ xuống trước mặt bà, Nữ công tước xứ Bão táp, Camille Anna Camellia.

"Cầu xin Nữ công tước tha thứ cho sự chậm trễ của tôi." Người quan sát nói. Mặc dù trông anh ta có vẻ dạn dĩ, nhưng tất cả mọi người, ngay cả những người hầu gái đứng sau Nữ công tước cũng cảm nhận được sự run rẩy của anh ta.

"Cậu thật may mắn vì cậu đã đến sớm hơn mười giây trước khi ta xem xét trừng phạt." Nữ công tước Camile lạnh lùng nói: "Bây giờ, báo cáo của cậu là gì?"

"Thưa bà, Thiếu gia đã cho phép người hầu của mình theo hầu hạ một lần nữa và sẽ dở bỏ hình phạt sau đó." Người quan sát nói.

Đôi mắt khinh thường của Nữ công tước càng trở nên sắc lạnh hơn khi tay bà cầm tách trà càng chặt. Bà đã dự đoán điều đó sẽ diễn ra, nhưng nó nhanh hơn bà tính.

"Ta mong cậu mang đến nhiều thông tin hơn." Nữ công tước nói.

"Cái này.. Tôi không chắc đây có phải thông tin cần thiết.." Người quan sát nuốt nước bọt: "Chúa trẻ đã nở một nụ cười với người hầu của mình sáng nay."

Cạch!

Người quan sát và những người hầu gái giật bắn mình khi họ nghe thấy tiếng tách trà bị đập vào đĩa. Đôi mắt của Nữ công tước dù đẹp nhưng dần trở nên rất khó coi, họ đã biết Nữ công tước không hài lòng.

"Cậu có thể đi bây giờ."

Người quan sát cáo lỗi và rời khỏi ban công. Những người hầu gái kinh hãi nhưng họ không nói gì. Họ đã thấy Nữ công tước thỉnh thoảng không hài lòng, nhưng họ lại không thể quen với điều đó.

Sau một hồi im lặng, Nữ công tước nhìm chằm chằm vào tách trà bị nứt và nói: "Đây có thể là thời điểm để Chúa trẻ trưởng thành."
 
Chỉnh sửa cuối:
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 27: Lừa dối bản năng sinh tồn của người nô lệ

Khi thiếu gia rời khỏi khu vườn, cậu đứng lặng và suy nghĩ về Thiếu gia. Anh ấy trông có vẻ ngạc nhiên và ánh mắt trở nên hiền hòa mỗi khi cậu cười. Và trong mỗi nụ cười, cảm giác tội lỗi đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí cậu.

Cậu bước ra khỏi khu vườn và dùng bữa với những người nông nô khác như thường lệ. Họ trò chuyện và cười đùa như thể nơi đây là thiên đường.

"Ôi, Ramuja. Đại tiệc mùa thu sắp đến, chúng ta có thể ăn một số món ăn đắt tiền." Jean vừa nói vừa nhai bánh mì.

"Là vậy sao." Cậu thờ ơ đáp lại.

Jean và Dirk thấy cậu có vẻ không để tâm, họ vỗ vai cậu và hỏi: "Cậu bị sao vậy? Cậu đã làm Thiếu gia tức giận à? Cậu bị phạt à?"

Cậu lắc đầu. Thực ra, vì Thiếu gia không công khai hình phạt của cậu nên cậu vẫn nói chuyện như bình thường với mọi người xung quanh. Miễn là không có Thiếu gia hay Nữ công tước ở trong tầm mắt cậu.

Chính điều đó đã trở thành gánh nặng tội lỗi, vì cậu đã nói với Thiếu gia rằng mình không mở miệng trong nhiều tuần. Thiếu gia dường như hóa đá vì điều đó, nhưng cậu không còn cách nào khác là phải nói dối. Vì đó là một hình phạt lố bịch.

Cậu biết Thiếu gia chỉ đang cố làm nhục cậu, không giống như Nữ công tước sẽ thẳng tay cắt cổ cậu, Thiếu gia làm nhục cậu bằng cách biến cậu thành người câm. Anh ấy sẽ để những người còn lại trong dinh thự này mắng mỏ cậu vì cậu không thể nói được. Và sau đó, chính anh ấy sẽ mắng mỏ cậu, hành hạ cậu và hỏi cậu có cầu xin sự tha thứ không. Nhưng nếu cậu mở lời, anh ấy sẽ lại mắng cậu, nói rằng cậu không được phép nói vì hình phạt câm của cậu.

Cậu đã có trải nghiệm tương tự với người chủ thứ hai của mình. Có thể đọc được cách Thiếu gia thiết lập hình phạt này.

Người chủ cũ của cậu đã đấm và đá cậu rất nhiều lần, cũng để cho công nhân của ông ta đi tiểu vào cậu và đá cậu bằng ủng của họ.

"Ahahaha! Nô lệ! Tất cả những gì ngươi cần làm là cầu xin, và sau đó họ sẽ dừng lại."

"Này.. xin hãy tha thứ."

"Tát nó! Ta nói ngươi bị câm, phải không?"

Một cú đá tiếp đất vào bụng cậu cho đến khi cậu bất tỉnh. Sự tra tấn này xảy ra thường xuyên cho đến khi cậu thực sự không thể cảm nhận được nổi đau nữa, chỉ còn sự thống khổ khi bị biến thành rác rưởi. Cậu phải giả vờ đau đớn và bất tỉnh để họ dừng lại.

Cậu làm tất cả những điều đó để lừa Thiếu gia, chỉ để anh ấy nghĩ rằng cậu chỉ là một cậu bé mới lớn, sẵn sàng cho anh ấy tận hưởng. Nhưng anh ấy không hề biết được, trước đó cậu đã có những người chủ cũ và phải phục vụ tình dục lần đầu tiên khi chỉ mới mười tuổi.

Người chủ đầu tiên của cậu là một ông già, mặc dù ông ta đi săn những chàng trai trẻ, nhưng ít nhất ông ta cho cậu thức ăn và giường đầy đủ. Cậu đã bị sốc khi nhận ra rằng cậu sẽ bị bán lại sau khi ông ta chán cậu.

Thiếu gia đã trả rất nhiều vàng để mua một cậu bé đã qua sử dụng. Nếu cố nhớ lại một lần nữa, hinh như là khoảng năm mươi đồng vàng, nếu anh ấy bán cậu lại một lần nửa chắc anh ấy chỉ lấy lại được một nửa. Đó thực sự là một giao dịch tồi tệ.

Cậu đã nghĩ rằng Thiếu gia và Lãnh chúa sẽ tra tấn cậu, vì họ đã bị lừa một cách trắng trợn. Cậu không đáng giá năm mươi đồng vàng. Cậu đã là một người trưởng thành, mười bảy tuổi và đã từng là nô lệ tình dục. Cậu có lẽ đáng giá nhất chỉ khoảng hai mươi đồng tiền vàng, và cậu vẫn nghĩ rằng đó là quá nhiều.

Tuy nhiên, cậu nghĩ Thiếu gia đã thể hiện lòng tốt với cậu từ những gì cậu thấy được ở dinh thự này. Những người nông nô được ăn uống đầy đủ và thậm chí họ còn hạnh phúc hơn những người bình thường, những người giúp việc bao giờ trông cũng sạch sẽ để xứng với dinh thự rất lộng lẫy, sừng sững trên một ngọn đồi với những vườn hoa rực rỡ bao quanh. Thật không dám tin đó là sự thật. Cũng có thể họ đã nhận ra mình bị lừa, nên họ chỉ muốn đùa giỡn cậu, một tên nô lệ vô giá trị, cho đến khi họ hài lòng.

Cái cách mà Thiếu gia trở nên tức giận chỉ vì cậu khen ngợi anh ấy, và sau đó là Nữ công tước đe dọa sẽ xử phạt cậu, rồi đến khi bắt cậu làm người câm. Tất cả cứ như sắp đặt, như thể đại công quốc đã sắp đặt cậu làm trò tiêu khiển cho họ kể từ ngày họ mua cậu.

"Nhưng tại sao Thiếu gia không công khai hình phạt của cậu? Điều đó đã cho cậu một khoảng thời gian để không làm theo ý anh ấy."

Cậu lắc đầu một lần nữa. Anh ấy có thể có lý do của mình, nhưng chắc chắn đó không phải là lòng tốt.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 28: Ác cảm của người nô lệ

Sau bữa sáng, cậu đến phòng của Thiếu gia và đợi anh ấy. Anh ấy ra lệnh cho người giúp việc bên ngoài mở cửa cho anh, và cậu đã có thể nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp của Thiếu gia trước mắt. Anh ấy mặc một chiếc áo dài mỏng màu trắng với một chiếc đai bạc quấn quanh eo. Chiếc áo dài giấu bên trong quần chẽn và tất trắng để che chan cho anh ấy. Cậu nghe những người giúp việc kể lại rằng Thiếu gia bị một căn bệnh khiến anh ấy không thể ở dưới ánh nắng mặt trời và không thể chịu nóng quá lâu.

Bộ quần áo mỏng manh này với anh ấy trông rất tiện lợi, nhưng với cậu, nó mang đến cảm giác không thoải mái.

"Anh ấy thực sự quá đẹp khi mặc chúng."

Ngay khi cậu bắt đầu kinh ngạc trước vẻ ngoài của anh ấy, ánh mắt của Thiếu gia chuyển từ thờ ơ sang không hài lòng khi nhìn thấy cậu. Cậu không rõ tại sao anh ấy lại ghét cậu đến vậy. Đôi khi, anh ấy tốt bụng và gần như mỉm cười với cậu, nhưng những lần khác, ánh nhìn của anh ấy gần giống Nữ công tước khiến cậu thót tim.

"Có lẽ tôi cần tâng bốc anh ta nhiều hơn, cho đến khi anh ta quên ý định loại bỏ tôi." Cậu nghĩ.

Cậu chuẩn bị tinh thần để chống lại cái nhìn trừng trừng của Thiếu gia và thể hiện một biểu cảm thiện chí, khao khát giống như một người phụ nữ nhìn thấy anh người yêu của cô ta, hoặc một linh mục khi nhìn thấy một vị thần của anh ta. Cậu sẽ làm điều này cho đến khi ánh mắt của anh ấy dịu đi, nhưng vẫn không nên nói gì.

Cậu hành động như thể cậu đã thoát ra khỏi trí tưởng tượng của mình và ngay lập tức cúi đầu xuống. Cậu giữ trạng thái này một lúc và nói: "Tôi đang đợi lệnh của Thiếu gia."

"Hãy theo ta." Thiếu gia nói. Mặc dù anh ấy có vẻ lạnh lùng như thường lệ, nhưng cậu có thể thấy dấu vết của nụ cười còn đọng trên khuôn mặt anh ấy.

Cậu đi theo anh và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trước đây của mình lúc trước khi bị trừng phạt. Cậu đợi ở hành lang trong khi Thiếu gia ăn sáng với Nữ công tước. Trong lòng cậu đã nghĩ Nữ công tước sẽ nói về việc loại bỏ mình, và đó là sự thật. Bà ấy bắt đầu nói về nô lệ.

"Con trai yêu quý của mẹ, mẹ nhớ rằng con đã hỏi ý kiến về những nô lệ không sử dụng được ở quanh vùng đất Dirlog. Họ vốn là những nô lệ bình thường làm khai thác gỗ, nhưng có một dịch bệnh kỳ lạ xung quanh vùng Dirlog khiến họ yếu đi, giờ họ đã trở nên vô dụng rồi." Nữ công tước nói. Cậu nghe thấy tiếng dao và nĩa được đặt xuongs, sau đó bà ấy tiếp tục nói: "Mẹ của con là người hay quên. Mẹ muốn hỏi con một lần nữa, chúng ta nên làm gì với họ?"

Thiếu gia dừng lại, rồi nói: "Hãy loại bỏ những người già yếu, họ chỉ tạo gánh nặng cho việc cung cấp lương thực. Nếu một đứa trẻ nô lệ cũng trông yếu ớt, cũng hãy loại bỏ nó. Nếu một người phụ nữ không thể làm việc nặng nhọc, hãy loại bỏ cô ta trừ khi chồng cô ta muốn làm cả phần việc của hai vợ chồng họ.

" Ôi, hình như hơi vô nhân đạo, con trai yêu quý ạ. "Nữ công tước nói với một phản ứng giả tạo. Thay vì ngạc nhiên, nó tương tự như một lời chế nhạo.

" Từ đầu họ đâu phải con người, con không thấy bất công trong đó. "Thiếu gia trả lời. Giọng điệu của anh ta chắc chắn không có gánh nặng. Cậu cười chua chát.

" Ôi, thiếu gia, tôi đã nghĩ rằng cậu sẽ nói như vậy, nhưng nó vẫn khiến lòng tôi đau đớn. "

Nữ công tước cười khúc khích trong bầu không khí đầy sợ hãi:" Hãy nhớ rằng, trở thành một người cai trị tốt, con phải đối xử bình đẳng với nô lệ. Không thể hiện thái độ khinh thường hay thiên vị đối với một nô lệ nào đó theo cách không cần thiết. "

" Đó là lẽ tự nhiên. "Thiếu gia nói.

" Tốt, mẹ mong đợi sự thể hiện tốt nhất của con. "

Cậu nghiến răng, Cậu biết câu trả lời của anh ta sẽ tương tự như vậy, nhưng cậu vẫn không thể chôn vùi ấn tượng ban đầu của mình về Thiếu gia. Nụ cười nhân hậu và đôi mắt sáng ngời, khiến cậu mê mẩn, giọng điệu nhẹ nhàng của anh ấy lần đầu tiên khi nói chuyện với cậu, cảm giác giờ không còn thật nữa.

" Thật là viển vông, hãy nhìn anh ta, một chúa trẻ đáng khinh, kẻ thậm chí còn không coi con người là con người. Tỉnh lại đi, Ramuja. "

Cậu tát vào má mình để che đi cảm giác rối ren này. Đây không phải lúc mơ tưởng. Thiếu gia cũng đáng khinh bỉ, chỉ là chưa đến lúc anh ta loại bỏ cậu.

Miễn là anh ta không thẳng tay như Nữ công tước. Cậu có thể làm anh ta quên đi ý định loại bỏ cậu.

Khi cậu đang cân nhắc về việc đó, Thiếu gia đã ăn sáng xong và cậu theo anh ấy đến lớp như thường lệ. Cậu đứng bên ngoài lớp học cho đến khi Thiếu gia kết thúc lớp học của mình. Họ đến phòng anh ấy và giữ im lặng hàng giờ trong khi anh ấy đang đọc sách trên ban công, rồi anh ấy nhận ra điều gì đó.

" Cậu, lại đây. "Thiếu gia cuối cùng cũng gọi cậu. Cậu đến gần anh ấy và nói:" Thiếu gia có điều gì sai bảo tôi không? "

" Tại sao từ hôm qua đến giờ cậu vẫn mặc một bộ quần áo như vậy? "Anh ấy hỏi.

Cậu kinh ngạc khi anh ấy lại nhận ra điều tầm thường như vậy từ một người nô lệ. Nhưng sau đó, cậu nhận ra rằng anh ấy có thể cố gắng tìm ra bất kỳ sai sót nào để lấy cớ trừng phạt cậu một lần nữa.

" Tôi thật ngu ngốc, tôi lại quên thay quần áo. "

Thiếu gia cười khúc khích, giọng điệu của anh ta, biểu hiện của anh ta giống với Nữ công tước:" Thật khó chịu, ta sẽ không cho phép cậu đi cùng ta nếu cậu cứ quên những chuyện như vậy. Cậu không nhớ sao? Ta ghét sự bẩn thỉu. "

Cậu muốn đấm vào mặt anh ta ngay vì sự xúc phạm đó. Nhưng cậu chỉ là một nô lệ, ở dưới cái đáy của xã hội. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo:" Thứ lỗi cho sự ngu ngốc của tôi, Thiếu gia. Tôi sẽ rút lui ngay và đi thay quần áo. "

" Tốt. Ngày mai vẫn hãy đi theo ta. "

" Vâng, tối sẽ rời đi ngay bây giờ. "

Khi rời khỏi phòng của Thiếu gia, cậu nhìn thấy dấu vết nụ cười trên khuôn mặt anh ấy, Nhưng cậu không cảm thấy gì khác ngoài sự chế nhạo.

" Ngài đang mỉm cười vì ngài có ý tưởng để đùa giỡn với tôi? Thiếu gia, ngài đúng là đáng khinh. "

" Tôi từng nghĩ ngài sẽ giúp tôi thoát khỏi địa ngục này. Hóa ra ngài chỉ là một người khác trong cái hố bùn này."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 29: Hiểu thêm về mẹ Aster

Mùa hè đã kết thúc, cái se lạnh của mùa thu đến ngay lập tức. Nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng trên ngọn đồi này, đó là thời điểm yêu thích của Aster trong năm. Những chiếc lá xung quanh khu vườn bắt đầu ngả sang màu vàng xám và bắt đầu rụng.

Một số hoa đã tàn. May mắn thay, công quốc đã trồng rất nhiều hoa trong chậu và đặt nó vào trong dinh thự. Vì vậy, Aster vẫn có thể ngắm một số loài hoa yêu thích của mình ngay cả trong mùa thu và mùa đông.

Lúc đó là khoảng chín giờ sáng, Aster đi dạo quanh khu vườn trong khi đợi mẹ mình nghỉ ngơi. Bà phải tham dự một bữa tiệc trà do Nữ công tước xứ Silvore tổ chức vào đêm trước. Vì mẹ Aster là một vị khách danh dự nên bà phải đến. Nếu không, Nữ công tước xứ Silvore sẽ khinh bỉ bà khi bà bỏ lỡ bữa tiệc đó và coi bà là một người phụ nữ kiêu ngạo.

"Ta tự hỏi, tại sao bà ấy lại giữ thái độ thù hận với mẹ ta đến vậy?"

Aster mơ hồ nhớ đến dì Beatrice. Bà là Hoàng hậu của Đế chế Hoa trà vàng và là Công chúa của Lassland, một công quốc trực thuộc đế chế này. Bà có mái tóc dài màu nâu vàng, đôi mắt hơi sụp xuống, chiếc mũi ngắn và khuôn mặt tròn. Bà bằng tuổi mẹ anh, 38 tuổi. Nhưng bà ấy luôn thoa phấn dày quanh mặt và cổ để che đi các nếp nhăn trong khi mẹ anh không bao giờ thoa bất kỳ loại phấn hay trang điểm nào.

Aster suy nghĩ về bà dì, mẹ anh rõ ràng là vượt trội hơn hẳn về nhan sắc, nhưng liệu đó có đủ lý do để tạo ra thù hận giữa họ. Vì Charles và Rosalie có quan hệ tốt với anh.

Dì Beatrice luôn đối xử ấm áp với anh, nhưng bà lại khắc nghiệt với mẹ anh, luôn cố gắng hủy hoại danh tiếng của mẹ anh bất cứ khi nào có cơ hội. Tuy nhiên, bà ấy chưa bao giờ thành công.

"Chà, ít nhất là bà ấy không bao giờ trực tiếp làm tổn thương chúng ta."

"Thiếu gia.." Aster nghe thấy một giọng nói phía sau. Chính là người hầu của anh, cậu ta đang cúi đầu. Cậu ta lảng mắt đi bất cứ khi nào ánh mắt họ chạm nhau. Aster vẫn chưa hiểu được hành vi này của cậu ấy, nhưng đôi khi trông cậu ấy rất đáng yêu, đặc biệt là khi cậu ấy mơ mộng hoặc khi cậu ấy bị đỏ mặt khi Aster bắt gặp cậu đang nhìn anh chằm chằm.

"Chờ đã, đáng yêu không? Không."

Aster ho, anh cảm thấy thật nực cười khi có những suy nghĩ như vậy.

"Thiếu gia, ngài có lạnh không?" người hầu của anh hỏi. Cậu ấy có vẻ lo lắng: "Tôi có nên mang áo khoác len cho ngài không?"

"Không cần." Aster trả lời trong khi sửa sang tư thế: "Không phải ta bảo cậu đợi trước cửa phòng sao? Sao cậu lại vào đây?"

"Tôi đến để chuyển lời từ người hầu gái của Nữ công tước tới Thiếu gia. Nữ công tước muốn gặp ngài, bà ấy đang đợi ngài ở phòng của bà."

Aster gật đầu, Anh nhìn chằm chằm vào người hầu của mình và nói: "Cậu, đi cùng ta."

Người hầu của anh giật bắn mình, nhưng không nói gì. Aster nhận ra người hầu của anh có vẻ không thoải mái, có thể do cậu ấy bị mẹ anh dọa dẫm: "Nữ công tước sẽ không làm gì cậu đâu, chỉ cần theo ta là được." Aster nói.

"Vâng, thiếu gia."

Aster đi đến phòng của Nữ công tước ở tòa tháp phía đông phía sau. Những người giúp việc cúi chào và mở cửa cho anh.

Aster nhìn thấy mẹ anh đang ngồi lặng lẽ, nhìn những chiếc lá rơi xuống đát từ ban công. Bà để mái tóc dài gợn sóng, vóc dáng mảnh mai trông mềm mại với chiếc váy tím đơn giản. Aster thở dài, mẹ anh quả thực rất đẹp, nhưng là một người đàn ông, anh thấy tiếc cho mình vì mang gen của mẹ quá nhiều.

"Mẹ, con ở đây." Aster nói. Anh tiến lại gần ban công và ngồi xuống chiếc ghế đối diện với mẹ anh.

Nữ công tước mỉm cười với con trai mình, nhưng nụ cười của bà biến mất, thay vào đó là ánh mắt trịch thượng khi nhìn thấy con trai mình mang theo nô lệ của anh. Bà nhấp một ngụm trà, rồi nói: "Khoảnh khắc thư giãn này sẽ tốt hơn nếu không có ai làm phiền phải không, con trai yêu?"

Aster nhìn mẹ đầy ẩn ý, anh có vẻ hiểu được ý định của mẹ mình, nhưng không hiểu sao, anh cảm thấy không hài lòng và quyết định phân minh.

"Đúng thế ạ. Nhưng con cần một người phục vụ khi con cần thứ gì đó." Aster mỉm cười: "Mẹ, mẹ có những người phục vụ phía sau, sẽ không công bằng nếu con không có một người như vậy?"

"Điều đó là hợp lý, con trai yêu quý." Nữ công tước trả lời: "Chúng ta cần phải làm mọi việc công bằng, mẹ sẽ cho người hầu của mẹ ra ngoài, con cũng nên vậy. Hãy để không gian riêng tư."

Aster thở dài. Một lần nữa, mẹ anh khiến anh không thể từ chối yêu cầu của bà. Anh vẫn cần học hỏi thêm.

Aster nhìn về phía người hầu nói: "Cậu, hãy chờ ta bên ngoài."

"Vâng, Thiếu gia."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 30: Kế hoạch bắt đầu

Sau khi người hầu ra ngoài hết, Nữ công tước cuối cùng cũng nở một nụ cười. Đó không phải nụ cười giả tạo bà thường xuyên thể hiện, mà là một nụ cười nở rộ với một chút ửng hồng trên má.

"Con trai yêu quý, cuối cùng chúng ta cũng có thời gian uống trà cùng nhau. Con đã bận suốt mùa hè." Nữ công tước nói. Bà cười khúc khích, vòng vàng xung quanh đồng tử của bà bắt đầu giãn ra.

Aster cong môi lên: "Vâng ạ."

"Việc học của con thế nào? Có khó khăn gì không? Nếu ông già Douglass dám bắt nạt con, mẹ có thể rút não ông ta ra và thay nó ngay lập tức." bà hỏi và cười khúc khích.

"Không, mọi chuyện đều tốt đẹp ạ." Aster trả lời, anh nhấp ngụm trà và nhìn chằm chằm vào khu vườn Đông Nam dưới ban công: "Mọi thứ đều tốt thưa mẹ."

"Nếu mọi thứ đều ổn, thì mẹ có thể yên tâm nghỉ ngơi rồi." Nữ công tước nói.

Họ im lặng cho đến khi Aster hỏi: Còn cha thì sao? Cha bận hơn bình thường thì phải? Đã lâu rồi kể từ lần cuối chúng ta ăn tối cùng nhau. "

Nữ công tước thở dài, bà nhìn chằm chằm vào chiếc cốc của mình và nói:" Trong lòng ông ấy chỉ có kinh doanh thôi. Gần đây, ông ấy đang kinh doanh đá quý mới. Mẹ rất vui vì chúng ta làm ăn phát đạt, nhưng trách nhiệm đại công quốc lại tự nhiên do mẹ gánh vác vì ông ấy luôn vắng mặt. "

Aster trông thấy mẹ có vẻ buồn bã, ngón tay bà vòng quanh tách trà. Aster nắm tay mẹ và mỉm cười:" Mẹ đừng lo, con sẽ giúp mẹ khi trở thành Đại công tước. "

Nữ công tước hít một hơi thật sâu và vỗ về mái tóc của con trai:" Mẹ biết điều đó, con trai yêu quý. Nhưng để trở thành một người cai trị, con không thể mềm lòng. Con vẫn rất dễ tha thứ, đặc biệt là với tầng lớp dưới. "

Lông mày của Aster nhăn lại. Anh không bao giờ nghĩ mình có lỗi, anh chỉ làm theo những gì anh thấy cần thiết đối với nông dân và nông nô. Anh nhớ khi anh cần trừng phạt những nô lệ bị bắt quả tang ăn trộm một ít hoa màu thu hoạch cho gia đình họ. Aster đã giáng cho họ mười đòn roi đau đớn, nhưng không đủ giết họ. Đó chỉ là một trường hợp, còn nhiều chuyện khác về việc đối xử nhân đạo với những người thuộc tầng lớp dưới.

" Con không nhớ mẹ đã đối xử thế nào với nông dân và nô lệ. Con chỉ làm những gì cần thiết. "

Nữ công tước ngưng vỗ đầu Aster. Vòng vàng xung quanh đôi mắt bà thu nhỏ lại và thái độ thân mật của bà biến mất.

" Con vẫn còn đối xử tử tế với nô lệ của mình quá, sàu này cậu ta sẽ lấn tới. "Nữ công tước nói.

Aster cuối cùng cũng hiểu mẹ anh đang cố ý nói về người hầu của anh. Một lần nữa, anh cảm thấy không hài lòng. Anh đã quên thân phận nô lệ của người hầu này. Trên thực tế, anh đã cân nhắc nâng địa vị của cậu ấy lên từ nô lệ thành người hầu bình thường. Người hầu của anh sẽ hài lòng và có thể dành cho anh nhiều thiện cảm hơn vì lòng tốt của anh.

" Con đã cân nhắc xóa bỏ thân phận nô lệ của cậu ta và biến cậu ta thành người hầu bình thường thưa mẹ. "

Nữ công tước nhìn con trai mình, không phải với ánh mắt trịch thượng, nhưng rõ ràng có sự tức giận trong đôi mắt đó. Bà hít một hơi thật sâu và uống trà.

" Ta sẽ không cho phép con làm như vậy cho đến khi con cho ta một lý do hợp lý. "Nữ công tước nói, bà đứng trước cánh cửa ngăn cách những người hầu và họ:" Và ta không chấp nhận những lý do tình cảm. "

Aster im lặng sau khi mẹ anh bịt mất lý do của anh. Bới anh biết rõ rằng điều đó là do tình cảm của anh.

" Con trai yêu quý, con sẽ nhận ra rằng, mặc dù nô lệ là hạ nhân, nhưng họ vẫn có cảm xúc, họ có thể nói dối, lừa dối hoặc thèm muốn được là người của con. Con nên cảnh giác. Ta lo con sẽ bị tổn thương. "

".. Vâng, mẹ. Con hiểu. "

Aster trở nên không tập trung vào cuộc nói chuyện này với mẹ mình. Đầu óc anh đang suy nghĩ miên man về điều mẹ anh vừa nói.

" Cậu ta chỉ là một nô lệ. Không có lý do gì để lấy lòng ta đúng không? "

" Nhưng mẹ ta nói, họ vẫn có cảm xúc. Ta đã từng làm tổn thương cậu ấy chưa? Ta nghĩ ta chưa bao giờ đối xử tệ bạc với cậu ấy, ta chưa bao giờ làm tổn thương cậu ấy. "

" Thực sự, ta không thấy bất kỳ lý do gì để cậu ta làm tổn thương ta cả. Nhưng.. "

Aster không còn nghe thấy mẹ anh nói điều gì. Anh gật đầu bất cứ khi nào bà nói, nhưng bỏ ngoài tai.

Nữ công tước cuối cùng cũng kết thúc bài diễn thuyết để Aster rời khỏi phòng của mình. Aster cảm ơn mẹ và khi những người giúp việc mở cửa, Aster nhìn thấy người hầu của mình đang lặng lẽ đợi anh trước cửa. Ánh mắt anh trở nên phức tạp, vì anh không hiểu ý định người hầu của mình. Vì vậy, anh bỏ đi mà không nói một lời.

Nữ công tước trông có vẻ hài lòng, bà uống tách trà cuối cùng và ngắm khung cảnh bên dưới ban công. Mùa thu đã bắt đầu, kế hoạch của bà đã có tiến triển.

" Con trai yêu quý, mọi thứ chỉ mới bắt đầu, mẹ còn rất nhiều thứ để cho con xem."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 31: Hiểu thêm về gia đình Aster

Aster trở nên cảnh giác với người hầu của mình sau những lời mẹ anh đã nói. Anh sẽ không tin tưởng người hầu của mình nữa, nhưng có một mũi kim cứ đâm vào lòng anh. Cho đến khi hiểu được tâm tư của người hầu, anh cần phải cảnh giác.

"Chà, ta phải cảnh giác hơn, nhưng điều đó thực sự khó chịu."

Aster không thể tự mình loại bỏ người hầu này. Cậu ta có thể không phải là người sạch sẽ nhất, mạnh nhất hoặc thông minh nhất, nhưng cậu ta không đáng ghét. Trên thực tế, cậu ta có một khuôn mặt khá điển trai.

"Aster! Cái quái gì thế."

Aster lắc đầu một lần nữa, chắc anh mệt mỏi với công việc quản lý phải làm cho bữa tiệc mùa thu đến nỗi đầu óc anh bắt đầu có những suy nghĩ buồn cười. Kể từ khi cha anh bận rộn với chuyện kinh doanh, mẹ anh, Nữ công tước Camille, phải làm việc trong suốt mùa thu và mùa đông để chuẩn bị chỗ ở cho người hầu, nông dân và nô lệ để họ sống sót qua mùa đông khắc nghiệt này. Vì vậy, nhiệm vụ điều hành bữa tiệc đương nhiên anh phải gánh vác.

Công tước ở lại thành phố Dionde, nơi đó là cung điện của công quốc lớn. Trong khi Nữ công tước và Aster thích ở lại nơi này hơn vì nhiệt độ ở thành phố Dionde sẽ làm bệnh của anh trầm trọng hơn.

Cung điện của công quốc lớn hầu như đều nhàn rỗi, chỉ sử dụng khi cần thiết. Cha anh có rất nhiều công việc kinh doanh trong thành phố, và bận rộn với nó. Ông ấy đang bận rộn với việc kinh doanh khai thác gỗ đang phát triển mạnh trong mùa đông. Nhiều ngôi nhà cần những khúc gỗ lớn để sưởi ấm. Nhiều người ở thành phố thích được giao gỗ đến tận nhà cho thuận tiện. Đây là lý do tại sao cha anh có thể kiếm được nhiều tiền cho công việc này.

"Tuy nhiên, sẽ tốt hơn nếu ông ấy làm tròn chức trách của mình."

Aster phải lên danh sách khách mời và kiểm tra những vị khách tham dự, thuê đầu bếp, người hầu chỉ cho bữa tiệc này, điều động các vệ sĩ của công quốc và quản lý ngân sách..

"Thảo nào ta có những suy nghĩ buồn cười cho người hầu của mình, chắc ta mệt lắm."

Aster kiểm tra đồng hồ để bàn, đã mười giờ sáng. Thái tử, Charles Audric Camellia sẽ sớm đến và có chuyến thăm công quốc theo như những gì viết trong thư. Viết là một chuyến thăm hoàng gia, nhưng tất cả những gì anh ta làm chỉ là quấy rầy xung quanh Aster.

Nữ công tước của Đồi Bão và hoàng gia Golden Camellia Empire có mối quan hệ gia đình. Nữ công tước là con gái duy nhất của cố hoàng đế. Hoàng đế quá cố, Audric III, có hai người con là Hoàng đế Audric IV và Nữ công tước Camille. Ông ngoại của Aster, vị hoàng đế quá cố, rất yêu thương mẹ anh. Vì vậy, để bảo vệ con gái mình trước khi ông rời khỏi thế gian, ông ngoại anh đã sắp đặt một số thứ cho mẹ.

Đầu tiên, bà ấy sẽ kết hôn với một công quốc không nắm quyền lực quân sự đáng kể nhưng có thể tồn tại với lợi thế kinh tế. Vì vậy, mẹ anh sẽ sống cuộc sống vương giả, nhưng sẽ không đe dọa đến việc tranh chấp quân sự với hoàng gia. Thứ hai, ông sẽ trao tước hiệu đại công quốc cho công quốc sẽ kết hôn với Công chúa Camille. Như vậy, mẹ anh có thể tự do tự chủ.

Vì vậy, khi mẹ anh kết hôn với cha anh, Công tước trẻ của Đồi Bão bà biến nơi đây thành đại công quốc, tồn tại nhờ đồn điền xung quanh nó, và thương mại, vị trí của đại công quốc Đồi bão là trung tâm của Đế chế Golden Camellia. Tất nhiên là với sự nhất trí của cả bố và mẹ anh.

Đó là một câu chuyện dài về tình yêu của họ.

Mặc dù mẹ nói rằng cha anh là người không ngừng theo đuổi bà ấy, nhưng Aster cảm thấy nhẹ nhõm vì tình yêu của họ dành cho nhau.

"Thật tệ, khi cha yêu công việc kinh doanh hơn cả việc quan tâm đến đại công quốc này."
 
Chỉnh sửa cuối:
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 33: Sự thân thiết của Thái tử Charles (2)

Charles mỉm cười: "Đó là một chiến dịch thành công, chúng ta đã chinh phục một vương quốc nhỏ ở phía nam. Chúng ta có rất nhiều nô lệ làm việc ở đó, Golden Camellia sẽ mở rộng trong ba năm hoặc có thể lâu hơn nữa."

"Về điều đó, ta đã đề xuất trồng rừng cho vùng đất mới vừa giành được cho đế chế, nghe nói vùng đất phía nam rất tốt cho cây thuốc lá, cà phê và nói chung là an toàn hơn vì nó không có mùa đông khắc nghiệt." Aster đề cập đến đề xuất của mình ở tháng trước.

"Đúng vậy, đó là một ý tưởng tốt, đúng như mong đợi của anh." Charles véo má Aster và nói: "Em sẽ là lựa chọn tốt nhất với anh nếu em trở thành vợ anh."

"Thái tử, Charles Audric Camellia, xin hãy tự trọng đó không một trò đùa vui." Aster chế nhạo. Trò đùa thời thơ ấu này thật dễ thương khi họ chỉ là những đứa trẻ, nhưng bây giờ khi anh ấy đã mười lăm tuổi và Charles mười chín tuổi, nó sẽ rất kỳ lạ. Họ là anh em họ và đều là đàn ông.

Nụ cười của Charles biến mất, thay vào đó là một biểu cảm của một cơn giận khủng khiếp, trong tích tắc, anh lướt qua môi của Aster. Aster sửng sốt, chưa kịp nói gì thì Charles đã cầm lấy bông hoa trắng trên khay và đưa lên miệng.

Anh ta ôm đầu Aster và hôn lên môi anh với bông hoa ở giữa môi họ. Charles mím môi nhiều hơn, còn Aster bắt đầu vùng vẫy.

Charles cuối cùng cũng buông anh ra sau một nụ hôn dài.

"Cảm ơn vì nụ hôn hoa, Aster thân yêu của anh." biểu cảm tức giận khủng khiếp của Charles biến mất. Vòng tròn vàng xung quanh đồng tử của anh ta giãn ra cho đến khi đồng tử của anh ta gần như có màu vàng sáng. Anh ta nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, như thể một nụ hôn hoa đã làm nên ngày vui của anh ta.

"Anh nên nói trước với tôi. Tại sao anh lại mím môi." Aster cau mày. Anh không cảm thấy ghê tởm nó. Bởi vì họ đã làm điều đó nhiều lần từ khi họ còn là những đứa trẻ.

"Haha, chỉ đơn giản là anh nhớ em trong suốt chiến dịch của mình." Charles cười khúc khích.

Hôn hoa, thường dùng cây dành dành trắng là một truyền thống của Đế chế Hoa Trà vàng. Bằng cách đặt một bông hoa trắng giữa môi người dân, nó tượng trưng cho sự trong trắng. Nó có thể được sử dụng cho tình cảm quan hệ rất thân thiết giữa bạn bè và gia đình, hoặc cho những người được yêu thích. Không phải dùng cho cha mẹ, vì cha mẹ thường hôn trán con cái của họ.

Charles nói rằng sẽ làm điều đó mỗi khi anh ta đến thăm, như một dấu hiệu của sự gắn bó mật thiết giữa họ. Aster phải tuân theo, nếu không Charles sẽ rất tức giận khi bị từ chối nó. Chà, họ có mối quan hệ gia đình thân thiết, Charles là anh họ gần nhất của Aster.

Tuy nhiên, trò đùa của anh ta thì hơi quá.

Họ trò chuyện đến gần ba giờ chiều và Charles phải rời đi.

Aster hộ tống anh họ của mình ra sân. "Anh hy vọng em có thể đến thăm anh trong cung điện hoàng gia. Có lẽ, anh nên cầu hôn em, để chúng ta có thể sống cùng nhau."

"Chờ cho đến khi tôi gặp Helena, tôi sẽ nói cho cô ấy biết."

Charles cười khúc khích, anh nắm lấy tay phải của Aster và hôn nó: "Anh sẽ đến thăm một lần nữa, em yêu."

Aster lau bàn tay được hôn lên môi của Charles. Người anh họ của anh rất táo bạo, đôi khi Aster đặt câu hỏi về ranh giới giữa trò đùa và sự nghiêm túc của anh. Sau khi xe ngựa rời đi, nụ cười của Aster mờ đi, anh trở về phòng, nhất định phải mắng người hầu đó.

Charles ngồi trên xe ngựa của mình. Xe ngựa đã rời khỏi sân, nhưng dừng lại sau đó, thị vệ bí mật đã có thông tin cho anh ta. Chờ một lúc, người thị vệ bí mật đã xuất hiện và tiến đến bên cạnh anh ta: "Thái tử."

"Nói đi." Charles trả lời. Không có nụ cười khúc khích, giọng điệu nhẹ nhàng mà anh ta thể hiện trước mặt Aster chỉ còn một Thái tử kiên định và lạnh lùng.

"Có một tên nô lệ trốn trong khu vườn, anh ta có vẻ như đã nghe trộm Thái tử và Đại công tước trẻ của Thái tử."

"Hắn là nô lệ bưng trà sao?"

"Vâng, thưa Thái tử."

"Hãy dạy cho hắn một bài học, nhưng đừng giết hại hắn."

"Vâng.. Thái tử." Người đưa tin cáo lỗi.

Người đua tin bí mật đã nhanh chóng biến mất. Đôi mắt của Charles trở nên khủng khiếp khi anh ta nhớ lại Aster đã nói đỡ cho tên nô lệ này.

"Aster đã hôn tên nô lệ đó rồi à?"

"Không có lẽ, họ đã làm điều đó rồi."

"Có phải Aster đã trao nụ hôn cho tên nô lệ đó không? Tại sao Aster lại bảo vệ hắn?"

Nhứng suy nghĩ lóe lên trong đầu và Charles đá vào cánh cửa kim loại của xe ngựa cho đến khi nó bị bẻ cong. Anh ta hít một hơi thật sâu, anh ta nóng nảy, luôn nóng nảy. Mỗi ngày đều cảm thấy như cực hình, đặc biệt là sau khi đính hôn. Nhưng anh ta không muốn làm tổn thương người thương của mình. Aster là một người rất cẩn thận.

"Có rất nhiều thời gian và nhiều cách để làm điều đó."

"Aster, em là duy nhất trong mắt anh và anh sẽ là duy nhất trong mắt em. Không có cách nào khác đâu."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 34: Người nô lệ đã thấy nụ hôn hoa dành dành

Xe ngựa của Thái tử đã rời sân khi cậu lén lút theo sau họ. Cậu thấy Thiếu gia tỏ vẻ thoải mái, mỉm cười, nắm tay, thậm chí họ còn hôn nhau qua bông hoa dành dành. Đó là lần đầu tiên cậu thấy nụ hôn như vậy, và vô tình, cậu đã nghiến răng.

Cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực lại khiến cậu nghẹt thở. Đó là cảm giác tương tự khi cậu nghe tin Thiếu gia sẽ trừng phạt cậu, có thể giết cậu. Có lẽ, đó là sự thất vọng, vì cậu đã mong đợi quá nhiều từ Thiếu gia. Cậu đã mong đợi anh ấy là vị cứu tinh của cậu.

Ảo tưởng về lòng tốt của anh ấy xuất hiện mỗi khi cậu cảm nhận được sự ưu ái của Thiếu gia. Cậu đã nói dối, rằng hôm nay cậu không được khỏe và làm ra vẻ mệt mỏi, để anh ấy chú ý.

Rồi cậu lại tình nguyện giao trà cho Thiếu gia ngay cả khi cậu mệt mỏi, tất cả là để anh ấy xem cậu như một người hầu trung thành. Nhưng thiếu gia lại dành vẻ đẹp đầy mê hoặc và nụ cười tươi tắn cho Thái tử.

Còn khi Thiếu gia nhìn thấy cậu, ánh mắt anh ấy trở nên xấu đi, như thể anh ấy không muốn cậu làm phiền thời gian họ ở bên nhau. Cảm giác nóng rát trong lồng ngực bùng lên, cậu ghì chặt vào khay trà, nhưng không nói gì.

Có lẽ cậu thật ngu ngốc, khi làm mất lòng Thái tử bằng một lời chào ngay lần đầu tiên gặp.

Khi Thái tử nhìn thấy cậu, nụ cười nhã nhẵn của anh ta biến mất.

Họ là anh em họ phải không? Làm thế nào mà thái tử lại đi say mê chính em họ của mình? Thật khó hiểu.

Nhưng khi cậu thấy Thiếu gia phản ứng lại bằng cách rút tay ra khỏi lòng bàn tay đầy âu yếm của Thái tử, cậu đã cảm thấy tốt hơn một chút.

Cậu biết cách chào hoàn hảo, vì người chủ đầu tiên đã dạy cậu rất kỹ cách chào hoàng đế và thái tử, người chỉ hơn cậu hai tuổi.

Nhưng không biết thứ gì đó đã ám cậu, khiến cậu xúc phạm Thái tử của Golden Camellia, người kế vị sẽ cai trị đất nước sau này. Cậu đã giả vờ ấp úng, ngắt lời chào, liếc nhìn anh ta đầy chế nhạo.

Cậu hiểu rõ nguy hiểm khi xúc phạm hoàng gia, cậu chỉ là một nô lệ thấp hèn, nhưng lúc đó, cậu vừa táo bạo vừa ngu ngốc một cách kỳ lạ.

Hơn nữa, Thiếu gia sẽ cứu cậu đúng không?

"Sẽ.. anh ấy?"

Cậu bắt đầu hoảng sợ và cơ thể run lên. Cậu vừa làm gì? Cậu thực sự sẽ chết vì lý do ngu ngốc đó. Không có lý do gì để Thiếu gia giúp cậu.

".. Cho đến khi cánh hoa vĩnh cửu cuối cùng rơi xuống."

Cậu nghe Thiếu gia đọc dòng cuối cùng của lời chào giúp cậu. Cơ thể cậu vẫn còn run rẩy, nhưng nó không phải vì sỡ hãi, kỳ lạ là lúc đó cậu đã vui mừng.

"Anh ấy thực sự quan tâm đến tôi không? Không có lý do gì để anh ấy giúp tôi nếu anh ấy không quan tâm đến tôi, đúng không?"

Khi cậu thấy Thiếu gia cố gắng xoa dịu cơn giận của Thái tử bằng cách nắm tay và gọi cậu là nô lệ ngu ngốc, niềm vui ấy đã tan biến.

Cậu nhận ra rằng, cậu với tư cách là một tên nô lệ thuộc sở hữu của Đại công quốc, đã xúc phạm thái tử. Thiếu gia chỉ muốn giảm bớt khả năng Thái tử chống lại Đại công quốc mà thôi.

"Không, anh ấy không cố gắng xoa dịu cơn giận của Thái tử để cứu tôi, đó là để cứu công quốc, giống như những chủ nhân trước đây của tôi."

Cậu khịt mũi, ngay cả thứ hùng mạnh như đại công quốc vẫn phải sợ hãi kẻ khác.

Thái tử và Thiếu gia tán gẫu vài tiếng, cậu đã trốn trong vườn nghe trộm câu chuyện của họ, chứng kiến điều đó còn đau hơn cậu tưởng tượng. Cảm giác nặng nề ngột ngạt trong lồng ngực cậu cứ tăng lên. Cậu không thở được.

Sau đó, cậu còn nhìn thấy, Thái tử đặt một bông hoa dành dành lên miệng và hôn Thiếu gia, chỉ với những cánh hoa mỏng manh ngăn cách môi họ. Thật sự cậu không nói nên lời. Thật đau đớn tột cùng.

Nụ hôn cuồng nhiệt và cưỡng bức khiến Thái tử càng tỏa sáng, màu đen ở giữa mắt chuyển sang vàng sáng và anh ta trông đầy mạnh mẽ.

Cậu đã chứng kiến mọi thứ. Sau khi họ rời đi, cậu vẫn còn chôn chân ở nguyên vị trí của mình một lúc vì choáng váng.

Không lâu sau, một quản gia đến vườn, gọi cậu. Khi gặp cậu, ông ta nói: "Thiếu gia ra lệnh cho cậu ngay lập tức đến phòng anh ấy."

"Vâng thưa ngài, tôi sẽ đi ngay bây giờ."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 35: Hậu quả của việc chứng kiến nụ hôn hoa dành dành

Tuy nhiên, trước khi cậu rời khỏi khu vườn, bất ngờ có hai người mặc quần áo đen từ đầu đến chân túm cổ cậu và quật cậu xuống đất.

Cậu rên rỉ, nhưng trước khi cậu hiểu chuyện gì xảy ra, cậu đã bị đá khắp người.

Cậu đã quen với kiểu đau đớn này trước khi đến đây, cậu chỉ che mình và đợi cho đến khi họ kết thúc. Cuối cùng, họ nhổ nước bọt và dậm vào mặt cậu cho đến khi cậu thấy mặt mình nóng rát, giày của họ có lẽ đã chà sát vào mặt cậu.

"Tên nô lệ này, Thái tử cảnh cáo ngươi không bao giờ được nghe trộm cuộc nói chuyện giữa ngài và Đại công tước trẻ của ngài, ngài sẽ giết ngươi nếu ngươi dám xúc phạm ngài một lần nữa."

Cậu giữ im lặng, sau khi hai người đó biến mất, cậu nhìn thấy người quản gia đã gọi cậu trước đó đang thờ ơ đứng nhìn cậu bị đánh. Cậu nghiến răng nghiến lợi, những người ở đây cũng giống như những con quái vật máu lạnh khác.

Lẽ ra cậu phải xin phép rửa sạch vết thương trước khi gặp Thiếu gia, nhưng cậu quyết định đi thẳng đến phòng Thiếu gia trước.

Người giúp việc canh cửa cho Thiếu gia nhìn cậu với vẻ khinh trước, nhưng trước khi cô ta đuổi cậu đi, cậu đã hét lên: "Thiếu gia, tôi có mặt theo yêu cầu của ngài."

Người giúp việc sửng sốt, bên trong phòng có giọng phát ra:

"Vào đi."

"Vâng, thưa ngài."

Cậu chế nhạo và hài lòng trong khi cô hầu gái trừng mắt nhìn cậu.

Cậu bước vào phòng, giả vờ run rẩy và ho như thể cậu rất đau.

"Cái này.. tôi đến theo lời gọi của Thiếu gia." Cậu nói nhẹ nhàng và ho một lần nữa.

Thiếu gia đã rất sửng sốt khi nhìn thấy tình trạng hiện tại của cậu, tay anh ấy run rẩy, anh ấy cố gắng nói điều gì đó nhưng không nên lời. Đúng như cậu dự đoán, lao đến phòng của Thiếu gia là một lựa chọn đúng đắn.

Nhân cơ hội, với giọng khàn khàn, câu nói: "Tôi ổn, thưa ngài. Lời gọi của Thiếu gia là quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác."

"Cậu.. cậu bị sao vậy?" anh ấy hỏi, giọng run run.

Cậu im lặng và mồ hôi vã ra, cậu cố gắng tìm cách tốt nhất để thốt lên: "Điều này.. Tôi đã bị trừng phạt bởi Thái tử, cận vệ của Thái tử vì tôi đã chứng kiến.."

Cậu nuốt nước bọt và lẩm bẩm: "Tôi đã nhìn thấy.. Thái tử hôn Thiếu gia.."

Thiếu gia im lặng, bầu không khí trở nên lạnh lẽo và cậu càng run hơn. Một số vết thương bắt đầu chảy máu khi cậu run rẩy. Cậu nhìn vào đôi mắt của Thiếu gia.

"Anh ấy trông có vẻ buồn. Tại sao?"

"Có phải anh ấy bắt đầu cảm thấy thương hại tôi không? Hay buồn vì một nô lệ chứng kiến nụ hôn của Đại công tước trẻ tuổi và Thái tử?"

"Ta sẽ nói chuyện với Thái tử sau." Thiếu gia nói.

Câu lắc đầu: "Không! Thiếu gia, cầu xin ngài xem xét lại. Tôi thật trơ tráo, dám.. canh gác gian nhà."

"Tại sao cậu lại canh gác gian nhà? Ta đã ra lệnh cho cậu rời đi." Anh nói.

"Thiếu gia, không phải tự nhiên khi tôi ở lại gian nhà. Thiếu gia đã mua tôi làm nô lệ riêng, tôi sẽ luôn ở lại sau Thiếu gia. Trong trường hợp thiếu gia có cần điều gì, tôi sẽ luôn sẵn sàng."

Thiếu gia một lần nữa, không nói nên lời. Dù sao đó cũng là một lý do hoàn hảo.

"Nhưng Thiếu gia đang trò chuyện vui vẻ với Thái tử, tôi sợ làm mất lòng Thái tử nên tôi chỉ trốn quanh khu vườn." Cậu nói thêm.

Thiếu gia im lặng, mắt anh ấy liếc qua cậu, qua vết thương của cậu. Anh mắt anh ấy thật sâu, như thể nó đang dò xét tâm trí cậu. Cậu cúi đầu.

"Cậu có thể rời đi bây giờ, cầm theo chiếc ghim đồng này đến cho bác sĩ của dinh thự, nó đại diện cho thân phận của ta. Cậu sẽ được bác sĩ đó chữa trị."

Thiếu gia nói, anh lấy một thứ bên trong chiếc hộp gỗ, một chiếc ghim đồng có hình dạng một cây đàn hạc không dây với chữ 'A' bao phủ nó. Cậu gật đầu.

"Tôi sẽ rời đi bây giờ."

"Khoan đã, ta hỏi cậu một câu." Anh ấy ngăn cậu lại: "Cậu nghĩ gì về.. nụ hôn đó, ta và Thái tử? Đó là nụ hôn hoa dành dành để chứng minh mối quan hệ khăng khít của chúng ta."

"Mối quan hệ thân thiết nào? Anh ta đâu phải người yêu của Thiếu gia? Anh ta đã hôn em họ của mình, thật kinh tởm."

Cậu muốn nói điều đó, nhưng cậu suy nghĩ một lúc và trả lời: "Tôi rất lấy làm vui, thưa ngài."

"Bởi vì Thiếu gia có vẻ vui vẻ, thoải mái. Nhìn thấy Thiếu gia vui vẻ, tôi tự nhiên cũng vui vẻ." Cậu cười với anh ấy.

Cậu nghĩ rằng anh ấy sẽ cau mày, nhưng anh ấy không làm thế. Thậm chí còn nở một nụ cười.

Đó cũng là nụ cười mà cậu thấy ở trong vườn lần đầu tiên cậu gặp anh ấy.

Nụ cười ám ảnh giấc mơ của cậu ngày nào.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 36: Aster là người may mắn

Aster lướt qua danh sách khách mời, có rất ít khách danh dự sẽ tham gia bữa tiệc và anh phải đảm bảo họ có được chỗ ngồi tốt nhất, và một số đối tác thích chỗ ngồi xa lánh một chút. Lãnh chúa trẻ không quỳ gối trước một ai ngoại trừ hoàng gia, nhưng một vị khách danh dự sẽ mang lại một cơ hội hợp tác kinh doanh tốt hơn trong tương lai.

"Thái tử Charles và công chúa Rosalie, là anh em họ của ta, sẽ rất dễ xử lý."

"Quý bà Berzhenia, Nữ công tước xứ Silvore. Bà ấy là đồng nghiệp của mẹ ta, ở bên cạnh mẹ sẽ ổn thôi."

"Hầu tước trẻ tuổi của Viete, anh ta thích sự chú ý, đặc biệt là từ Rosalie. Ta sẽ cho anh ta ngồi cạnh Rosalie."

"Helene, công chúa của Pháo đài Bắc, hôn phu của Charles, theo lẽ tự nhiên, tốt nhất là để cô ấy ngồi cạnh Charles" nhưng Charles nhất quyết đòi ngồi cạnh anh, có lẽ nó đã luôn như vậy kể từ khi họ còn nhỏ.

"Dù sao anh ta cũng là một người trưởng thành, đã đính hôn. Tại sao lại thích ngồi cạnh ta trong khi đã đính hôn chứ."

Các cặp đính hôn muốn được tách ra ngồi cùng với những người thân trong gia đình họ. Aster quyết định đặt những chú chim uyên ương lên chiếc bàn xa nhất với tầm mắt nhìn ra khu vườn. Charles nên biết ơn vì Aster đã phải nhường chỗ ngồi tốt nhất cho anh ta.

"Hừm, để xem anh còn có thể đùa giỡn như bình thường trước mặt Helene không. Ta cá rằng anh sẽ trở thành một người chồng sợ vợ."

Aster khịt mũi. Ai cũng biết rằng Helene là một nữ hiệp sĩ. Không giống như một công chúa bình thường, cô ấy dữ tợn, mạnh mẽ, làn da rám nắng và theo nhiều chiến dịch với tư cách là thuộc hạ của Charles.

"Không có gì ngạc nhiên khi họ trở thành một cặp tình nhân."

Aster mỉm cười, khi tham dự bữa tiệc đính hôn đó cách đây gần bốn tháng trước, anh đã thấy một đôi uyên ương hạnh phúc trước đám đông, thề thốt tình yêu bằng chiếc nhẫn trên ngón tay. Anh cảm thấy ghen tị khi đó.

Anh băn khoăn về tình yêu. Cảm giác mờ ảo sẽ quấn lấy tâm trí anh không có gì ngoài tình yêu. Loại ham muốn sung sướng làm mờ mọi logic. Anh chưa bao giờ yêu ai vào thời điểm đó.

Aster nhớ lại những người anh đã gặp và những người phụ nữ mà mẹ anh đã giới thiệu. Tất cả đều không vừa mắt anh. Tất cả họ đều có khí chất như loài cáo khiến anh cảnh giác.

"Thiếu gia." Aster liếc sang phải, người hầu của anh đang cúi đầu trước anh: "Tôi mang đến một bộ quần áo mùa thu của Thiếu gia từ người hầu gái."

Aster nhìn chằm chằm vào người hầu của mình và thấy anh ta khá đẹp trai, mũi dọc dừa, đôi mắt đen sâu, làm gia màu đồng và những đường nét sạch sẽ. Anh nhớ lần đầu tiên nhìn thấy người hầu này, cậu ấy gầy gò ốm yếu, hôi hám, chỉ là ánh mắt cậu ta làm anh không chịu nổi.

"Thiếu gia?" người hầu của anh gọi anh hai lần.

"À, cậu có thể đi rồi."

"Tôi xin phép."

Khi người hầu của anh bắt đầu rút lui, Aster nhận ra điều gì đó và hỏi: "Tên cậu là gì?"

Người hầu của anh rất ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng trả lời: "Thiếu gia đã đặt cho tôi là Ramuja. Đó cũng là tên ban đầu của tôi."

"Cậu có thể đi bây giờ." Aster nói một cách lãnh đạm.

Sau khi người hầu rời đi, anh ấy lấy cuốn sổ sắp xếp của bữa tiệc và đặt một cái tên dưới tên mình.

"Ramuja.. hừ." Aster viết tên người hầu dưới cột của người phục vụ. Đây là lần đầu tiên anh viết mục này. Thông thường đó là một người hầu ngẫu nhiên trở thành người phục vụ cho anh, vì họ đều giống nhau trong mắt anh. Thấp bé, khó chịu cho mắt, và đôi khi bẩn thỉu.

Nhưng đối với người hầu của anh, giờ sẽ là một ngoại lệ. Người hầu này, không, Ramuja là người hầu yêu thích hiện tại của anh. Cậu ta là một người đơn giản, làm theo thứ tự công việc như đã định và không bao giờ cố gắng nịnh bợ anh. Mong ước duy nhất của cậu ta là được sống sót, phục vụ Aster cho đến khi chết.

Có người hầu như vậy, liệu anh có phải là người may mắn? Điều gì đã khiến anh có một người hầu trung thành quý giá như vậy, người sẽ đi theo anh mà không bao giờ thắc mắc.

Aster lắc đầu, vì người hầu của anh nói rằng cậu ấy sẽ hạnh phúc nếu như anh hạnh phúc, Aster đã nghĩ mình may mắn biết bao khi được một người thuần khiết yêu mến. Những nghi ngờ trước đây của anh đã được giải tỏa. Không có chuyện người hầu này làm tổn thương anh.

"Chắc chắn, ta là người may mắn."
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 37: Đại tiệc mùa thu

Aster đứng trong hội trường với Ramuja ở phía sau. Anh mặc một chiếc áo ngắn màu vàng sẫm bên ngoài, bên trong là áo dài màu trắng. Chiếc áo được thể hiện bằng những bím tóc màu bạc lấp lánh dưới ánh sáng của đèn chùm. Bím tóc được làm bằng những sợi chỉ tráng bạc, giúp chúng sáng dưới ánh đèn. Tiếp theo là chiếc quần chẽn vừa khít của anh. Đôi giày da bóng của anh có một chiếc đinh ghim vàng hình bông hoa vàng, tượng trưng cho địa vị của anh.

Ramuja mặc một chiếc áo dài màu nâu bình thường, nhưng nếu ai đó kiểm tra kỹ, họ sẽ nhận ra chất lượng của chiếc áo dài đó. Đó là lụa, rất đắt.

Aster chào những vị khách vừa bước vào hội trường. Những bộ váy rực rỡ, mùi nước hoa và tiếng cười khúc khích tràn ngập.

"Sylia Ausphere, Nữ bá tước Marshwood xin chào Lãnh chúa trẻ của Đại công quốc." một cô gái hơn anh một tuổi nói. Nhà của cô ta là thuộc hạ của Đại công quốc Đồi Bão. Đó là lẽ tự nhiên khi anh được chào đón một cách tôn trọng.

Aster cười nhưng không nói gì. Nữ bá tước đã mong đợi như vậy, nhưng vẫn còn choáng váng khi nhìn thấy nụ cười của anh. Không hiểu sao, cô cảm thấy tâm tình của Lãnh chúa trẻ rất tốt.

Marquis của Viete đến với chiếc áo màu đỏ tươi của anh ta trông khá nổi hơn so với Aster, nhưng các cô gái chỉ chú ý đến Aster.

"Đại tiệc này rất vinh dự chào đón Thái tử Charles và Công chúa Rosalie đến với Đại công quốc, câu mong Camellia thịnh vượng cho đến khi cánh hoa vĩnh cữu cuối cùng rơi xuống." Aster chào những người anh em họ đã đến sớm hơn dự định. Charles cười khúc khích, nắm lấy tay Aster và hôn nó, anh vội thu tay lại.

Rosalie khịt mũi: "Aster, anh đừng dụ dỗ anh ta nữa. Anh ta đã đính hôn rồi."

"Ai dụ dỗ ai, là anh trai cô quá táo bạo." Aster đã nói lại. Charles cười khúc khích.

Trong bầu không khí tươi sáng, Aster lặng lẽ suy nghĩ về lý do tại sao Charles không ở trong cùng một cỗ xe với Helene. Thay vào đó, nữa giờ sau cô ấy mới đến một mình.

"Helene, Công chúa của Pháo đài Bắc kính chào Lãnh chúa trẻ."

Helene đến gần anh và cúi chào. Aster mỉm cười, anh muốn hỏi cô về mối quan hệ với Charles, nhưng có vẻ như đây là thời điểm không tốt để hỏi như vậy.

Sau khi tất cả khách đã đến, mọi người ngồi vào bàn đã sắp xếp. Có rất nhiều biểu cảm sặc sỡ, hầu hết trong số họ đều vui mừng, ngoại trừ Thái tử và Helene, trong khi Helene trông thờ ơ, biểu cảm của Charles u ám và trông như anh ta sắp nổi điên.

"Anh ấy không hài lòng với sự sắp xếp của ta sao? Ta đã cho anh ấy chỗ ngồi tốt nhất rồi."

Aster thở dài, sau này anh sẽ nói chuyện với người anh họ phiền phức của mình.

Đại công quốc Đồi Bão bắt đầu bài phát biểu khai mạc của họ, nhưng thay vì cha của anh Đại công tước phát biểu thì người đó là mẹ anh, Nữ công tước.

Các quý tộc thường coi trọng Nữ công tước hơn là Đai công tước, vì thời gian trôi qua, họ thấy Nữ công tước nắm quyền kiểm soát đại công quốc nhiều hơn, trong khi chồng bà thì mải mê kinh doanh.

Aster cảm thấy buồn chán sau bài phát biểu này, mọi người sẽ nói chuyện với nhau trong khi thưởng thức bữa tiệc. Anh ấy không có ai để nói chuyện cùng. Trừ khi, anh quyết định nói về những điều ngẫu nhiên với Ramuja, người hầu của anh.

"Ta rất thích nói chuyện với cậu ấy, nhưng chắc chắn mẹ anh sẽ không hài lòng."

Không muốn tham gia vào bất kỳ cuộc trò chuyện vô bổ nào, Aster rời bữa tiệc đến khu vườn với Ramuja.

Anh nhìn thấy người hầu của mình rùng mình, áo của cậu ấy chỉ là cái áo dài không có áo ấm bên ngoài, nhưng cậu ta nhất quyết theo anh ra ngoài vườn.

"Cậu có thể trở lại bữa tiệc."

Răng của Ramuja lập cập, nhưng cậu vẫn trả lời: "Tôi sẽ đi cùng Thiếu gia."

Aster thở dài. Dù sao thì anh cũng mong đợi câu trả lời đó. Người hầu này của anh đôi khi có thể cứng đầu.

Anh ấy cố gắng phớt lờ người hầu của mình, nhưng cảm giác như cơn rùng mình vì lạnh của người hầu như thấm vào tim anh. Anh cảm thấy không thoải mái khi lại để người hầu của mình như vậy.

"Cậu đang làm phiền ta." Aster nói.

"Tôi cầu xin Thiếu gia tha thứ, tôi không thể khống thể khống chế được cơ thể."

Aster trợn tròn mắt, người hầu vẫn không hiểu tại sao anh lại bảo cậu trở về. Ramuja sẽ ốm nếu ở trong khu vườn này mà không được mặc ấm. Aster mở cúc áo của mình và cởi nó ra.

"Thiếu gia, thiếu gia muốn làm gì?" Người hầu của anh bối rối. Mắt cậu nhìn thấy xương quai xanh của Aster lộ ra và lập tức cúi đầu xuống.

"Hưm? Ta tháo nó ra vì.."

"Aster."

Sự chú ý của Aster chuyển sang giọng nói đột ngột, dữ tợn khi gọi tên anh. Anh thấy Charles đang trừng mắt và bước đi. Trông anh ta khá đáng sợ.

Aster nuốt nước bọt. Cảm giác sợ hãi lỳ lạ xâm chiếm cơ thể anh, anh linh cảm có một điềm xấu sắp xảy ra.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 38: Charles và Helene

Bữa tiệc đông vui với đủ thứ chuyện trên đời: Chính trị, kinh doanh, chuyện phiếm, tiếng nói cười, bàn tán.. làm bầu không khí trở nên ồn ào, náo nhiệt. Nhưng có hai nhân vật quan trọng đã biến mất là Lãnh chúa trẻ Aster và Thái tử Charles.

Lãnh chúa trẻ biến mất như thường lệ, anh ghét đám đông và bầu không khí ồn ào. Tuy anh không thù địch với bất cứ ai, nhưng anh không thể cố gắng hòa nhập được. Anh có những đăc điểm đó, nên sẽ có rất ít phụ nữ quý tộc, đặc biệt là những người trẻ tuổi có cơ hội tâng bốc anh. Những điều đó đều bị anh gạt bỏ.

Còn Thái tử thường được tìm thấy ở xung quanh đám đông hoặc xung quanh người em họ của mình, Lãnh chúa trẻ Aster. Anh ta hòa nhập hoàn hảo với mọi người, do kiến thức sâu rộng của anh ta về nhiều chủ đề. Tuy nhiên, từ sau khi đính hôn, nét nền nã thường ngày của anh ta gần như biến mất, trông anh ta nghiêm túc và cứng nhắc hơn trước rất nhiều. Rất ít người nói rằng anh ta đã trưởng thành, nhưng cũng có người nói rằng anh ta luôn tỏ thái độ vì đó là tính cách của anh ta.

Có rất nhiều ánh mắt để ý vào cặp uyên ương đã đính hôn đang ngồi im lặng trên bàn của họ. Trong khi đó, Charles hoàn toàn phớt lờ họ. Anh ta đã im lặng kể từ khi bắt đầu bữa tiệc. Anh ta cau mày khi phải ngồi với vợ sắp cưới ở chiếc bàn xa nhất có tầm nhìn ra khu vườn. Có thể khung cảnh đó là lãng mạn, nhưng trong đầu anh ta chỉ nghĩ đến em họ của mình, Aster. Anh ta thích nhìn Aster cau mày vì có rất nhiều phụ nữ đang cố gắng thu hút sự chú ý của Aster. Anh ta thích nhìn cách Aster gạt bỏ họ. Anh ta cũng rất thích khi Aster nhận xét tệ hại về những người phụ nữ đó.

Anh ta yêu điều đó vì nó mang đến cho anh ta sự tự mãn.

Nhưng đây là lần đầu tiên Aster tách bàn của họ ra, hàng tá suy nghĩ lộn xộn trong đầu anh ta về việc này.

"Em ấy nổi điên vì ta đã đính hôn?"

"Không, em ấy sẽ không cảm thấy ghen tị chỉ vì ta đã đính hôn."

"Chúng ta.. Chúng ta đã nói về điều này rồi mà. Ta cần thời gian để xử lý việc này."

"Em ấy đã thích người khác chưa? Em ấy có thể đã thất vọng về ta."

"Em ấy.. Không.. Em ấy có tìm ai khác để an ủi mình không? Ta có nhớ em ấy không vậy?"

"Tất cả chỉ là.. bởi vì ta đã không thể hủy bỏ hôn ước?"

Charles nhìn chằm chằm vào Helene, vợ sắp cưới của anh, Ánh mắt anh ta trở nên u ám và thực sự xấu xí. Anh ta ngày càng cau mày hơn. Mọi thứ là do người phụ nữ này quyết định, cô ta chấp nhận đính hôn để đổi lấy của cải.

Anh ta không thể hủy bỏ hôn ước vì anh ta đang trong một chiến dịch. Cha anh ta đã gài bẫy anh ta.

"Ông già đó thật xấu tính."

"Thái tử, người biểu cảm quá rõ ràng." Helene nhắc nhở. Trông cô lạnh lùng, cả hai đều không có tâm trạng hòa hợp giả tạo.

"Hừm, ta là cố ý vì cô gây rắc rối cho ta." Thái tử nói, ánh mắt càng xấu xí: "Vì lòng tham của cô, người yêu của ta đã rời bỏ ta.. Không, không thể, em ấy không thể rời bỏ ta." Thái tử lại bắt đầu lẩm nhẩm về tất cả những khả năng xảy ra trong đầu mình.

Helene thở dài. Là thuộc hạ của Thái tử, nên cô hiểu anh ta. Anh ta trở nên phi lý trí khi tâm trí anh ta nghĩ về Lãnh chúa trẻ. Cô tôn trọng Thái tử như một chỉ huy vĩ đại, nhưng không bao giờ yêu Thái tử vì điều đó. Rõ ràng trong mắt anh ta chỉ có em họ mình, Lãnh chúa trẻ tuổi của Đồi Bão: "Chính gia đình tôi đã nhận vàng. Còn tôi đã cùng tham gia chiến dịch với ngài."

"Vậy thì, ta sẽ loại bỏ cô và gia đình của cô vì đã phá hủy mối quan hệ của ta." Charles thì thầm. Helene hiểu điều này, nhưng cô chỉ lắc đầu. Pháo Đài Bắc là người bảo vệ chính thống chống lại các bộ tộc phía bắc xâm chiếm, và sẽ trở thành thảm họa nếu loại bỏ họ. Họ sẽ không dễ dàng bị loại bỏ bởi vị Thái tử trước mặt cô.

"Có lẽ ngài nên đuổi theo Lãnh chúa trẻ kia, anh ấy có thể đã bị nữ quý tộc nào đó dụ dỗ đi rồi."

Đôi mắt xấu xí của Charles biến mất ngay lập tức, và dấu hiệu lo lắng dần hiện ra trên lông mày anh ta. Anh ta liếc mắt khắp phòng tìm Aster, nhưng không thấy đâu.

"Ta sẽ che cho ngài, đi tìm anh ta đi." Helene nói.

Charles gật đầu và bắt đầu tìm đường xung quanh bữa tiệc. Anh ta tìm khắp nơi nhưng Aster đã thực sự biến mất khỏi bữa tiệc.

"Em ấy đi với người yêu mới sao? Không thể tha thứ được."

Charles đứng chôn chân của mình cho đến khi ai đó vỗ vai vào anh. Anh ta quay lại và thấy dì của mình, Nữ công tước Đồi Bão đang đứng lặng lẽ. Bà mặc một chiếc váy màu trắng bằng lông vũ với mái tóc vàng được kết lông ngỗng làm vật trang trí. Charles thích dì của mình vì bà ấy giống Aster.

Charles bình tĩnh và chào bà: "Chào Nữ công tước."

"Chào Thái tử." Nữ công tước trả lời, trước khi Charles rời đi, bà ấy đã vội vàng nói: "Con có thấy Aster không?"

"Vâng. Con đang tìm em ấy."

"À." Nữ công tước mỉm cười, bà liếc nhìn khu vườn phía đông: "Con có thể tìm thấy nó trong khu vườn yêu thích của nó. Nơi nó thích dành thời gian để một mình." Nữ công tước nói, trước khi che miệng bằng một cái quạt lông.

Charles gật đầu, anh cáo lỗi và đi đến khu vườn phía đông.
 
236 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Chương 39: Người nô lệ suýt chết

Mùa thu lạnh lẽo, nhưng khi Charles bước vào khu vườn phía đông thấy hai bóng người đứng cạnh nhau, thân nhiệt anh ta liền bùng lên. Anh ta lao tới hai bóng người đó.

Anh ta thấy Aster cởi áo của mình. Xương quai xanh của anh ấy lộ ra dưới ánh đen cầy ngoài vườn và trong mắt Charles, đó là một bức chân dung đầy quyến rũ của người anh yêu.

Mắt Charles mất đi ánh sáng lấp lánh màu vàng xung quanh đồng tử, đồng tử của anh ta giờ chỉ toàn là màu đen. Anh ta trừng mắt nhìn khung cảnh trước mặt và hét lên: "Aster!"

Aster giật bắn người khi nghe đến tên anh. Charles càng tức giận hơn.

Khi nhìn thấy người khác có thể quyến rũ Aster, Charles cảm thấy tim mình như nổ tung.

Đó là tên nô lệ đó, nô lệ mà Aster đã bảo vệ trước đây.

"Charles, anh làm tôi sợ. Anh đang làm gì ở đây?"

Aster hỏi.

"Im lặng! Em.." Charles chỉ vào Aster nhưng lưỡi anh ta cong lên khi anh gần như muốn nguyền rủa Aster. Anh chuyển sự chú ý của mình sang tên nô lệ đang thu mình lại. Chân cậu ấy run lên và cậu ấy khuỵu gối xuống đất cho đến khi chạm vào đá.

Charles cởi bỏ thanh kiếm ở thắt lưng. Anh hướng mũi nhọn vào cổ tên nô lệ. Nhưng trước khi anh ta có thể chém vào cổ cậu, Aster đã giữ cổ tay anh ta lại: "Không! Charles! Anh đang làm gì vậy?"

Đôi mắt trên của Charles cuối cùng cũng lấy lại được vòng vàng, nó dần chuyển sang thành vàng ròng khi anh ta nhìn thấy Aster. Anh ta mỉm cười, nhưng với Aster, đó là một nụ cười rùng rợn khiến anh lạnh sống lưng: "Ta đang làm gì ư? Aster thân mến, ta đang trừng phạt tên nô lệ này vì tội nghiêm trọng của hắn ta."

"Trọng tội gì? Dừng lại, cậu ấy không làm hại tôi." Aster cầu xin. Bàn tay nắm cổ tay Charles đã siết chặt hơn và hơi run.

Aster mở to mắt, hít một hơi thật sâu và cầu xin một lần nữa: "Chúng tôi chỉ đang đi dạo quanh khu vườn thôi. Tôi cảm thấy buồn chán vì không có ai để nói chuyện trong bữa tiệc."

"Em có ta. Em luôn có thể nói chuyện với ta mà."

"Và em chỉ có thể nói chuyện với anh thoi." Charles nói trong lòng.

"Chà, tôi cần cho anh khoảng không gian với vị hôn thê của anh chứ." Aster thì thầm.

Sau khi nghe câu trả lời của Aster, Charles bình tĩnh lại. Nhưng khi nhớ ra rằng Aster đã cởi áo và lộ xương quai xanh của mình, anh ta lại siết chặt thanh kiếm của mình.

"Nhưng tại sao em lại cởi áo?" Charles hỏi một cách bình tĩnh, nhưng cơn bão đã bao trùm trong mắt anh ta.

"Đó là.." Aster im lặng ngay lập tức. Anh ấy nuốt nước bọt, anh mở miệng nhưng rồi lại ngậm lại.

Charles vung kiếm, nhưng vòng tay của Aster siết chặt hơn. Anh ấy thực sự muốn cứu người nô lệ này. Charles cảm thấy như có thứ gì đó chọc vào tim của mình, một thứ gì đó đau đớn và ngứa ngáy.

"Đây có phải là hình phạt dành cho ta?"

"Đây có phải là vì ta đã làm em ấy thất vọng?"

"Aster.. chắc em ấy rất buồn sau khi biết lễ đính hôn."

"Nếu đó là sự trả thù của em ấy, thì đây sẽ là sự chuộc lỗi của ta."

"Nếu đúng là như vậy, thì em ấy chỉ muốn trêu chọc tức ta."

"Người nô lệ này.. nếu anh ta chỉ là công cụ cho cuộc trả thù, thì việc Aster bảo vệ cậu ta là đương nhiên."

Charles hiểu ra điều gì đó, quyết định dừng lại. Cuối cùng anh cũng cất kiếm vào vỏ.

Nụ cười trên môi Charles dần trở lại. Anh ta cười khúc khích: "Hahaha, ta hiểu rồi."

Charles nắm tay Aster và nói: "Nếu em muốn chơi trò này, thì anh sẽ theo em, em yêu."

Aster chết lặng, nhưng anh không nói gì. Anh gật đầu để xoa dịu Charles và trấn an bản thân.

"Vậy thì, anh sẽ đưa em về phòng. Bất cứ ai nhìn thấy em như thế này đều không hay cho lắm."

Aster liếc nhìn người hầu của mình. Anh để Charles nắm tay và đưa anh về phòng.

Sau khi không còn ai trong vườn, người nô lệ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Nhưng không có dấu hiệu sợ hãi trong mắt cậu ta.

Nó đầy thù hận.

* * *

"Ôi trời.."

Hai người phụ nữ trưởng thành đang đứng lặng lẽ trong vườn. Bà ấy mặc một chiếc váy lông vũ màu trắng và có mài tóc vàng với lông vũ đính trên đó. Còn một bà thì hơi lớn tuổi hơn, với chiếc áo màu xanh làm, dáng điệu hơi bầu bĩnh.

"Camille, tôi xin lỗi. Tôi không nên đi theo cô ra đây."

"Berzhenia.. tôi.. Hãy giữ bí mật chuyện này."

Nữ công tước Camille che mặt với chiếc quạt của mình. Quý bà Berzhenia, Nữ công tước xứ Silvore chết lặng sau khi phát hiện ra sự vướng mắc giữa Thái tử, Lãnh chúa trẻ và người nô lệ của anh ấy.

"Tôi sẽ giữ bí mật chuyện này. Nhưng cô phải làm gì đó, Camille." Bà ta nói.

"Vâng.. Tôi sẽ tìm cách. Thật lòng biết ơn cô, Berzhenia."

"Thôi, tôi xin phép. Ở đây lạnh quá." Quý bà Berzhenia rời đi với một nụ cười trên môi. Bà ta vội vàng bước đến bữa tiệc.

Nữ công tước ngồi trên một chiếc ghế trong gian nhà. Bà đương nhiên biết tính cách của 'người bạn' này của bà. Bà ta là kẻ hay nói xấu, là nguồn gốc của mọi rắc rối. Nụ cười của bà taNữ công tước nở rộ sau khi chắc chắn rằng Berzhenia nhìn thấy vừa đủ để bà ta có nhận thức sai về chuyện này.

"Con trai yêu quý của ta. Mẹ của con sẽ giúp con."
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back