28.
Nhân thê thụ ngồi trên ghế dài dưới sân bệnh viện hết một buổi chiều, đến thời gian tan làm bình thường mới chậm chạp lên lầu.
Một tiếng trước
tình đầu đã đi rồi, nhân thê thụ ngồi dưới dân dùng mắt tiễn theo bóng lưng anh rời đi.
Lúc nhân thê thụ đi vào nhìn thấy gãy chân công nằm trên giường bấm điện thoại, thấy cậu vào thì vội vàng giấu kĩ điện thoại, bày ra dáng vẻ ở đây không có giấu ba trăm lượng bạc, anh không có bấm điện thoại, anh đang ngoan ngoãn nghỉ ngơi nè.
Tâm trạng nhân thê thụ không tốt, không bị anh chọc cười như mọi hôm, cậu hỏi gãy chân công, hôm nay có người đến thăm anh à?
Gãy chân công sửng sốt, nói không có.
29.
Đầu giường để một phần thịt chà bông Beckham ăn được một nửa, gãy chân công hỏi, em đặt đồ ăn cho anh sao?
Nhân thê thụ gật đầu.
Gãy chân công thơm một cái lên mặt cậu, nói cục cưng thật tốt.
Nhân thê thụ há miệng, muốn hỏi tại sao anh muốn giấu giếm chuyện tình đầu ghé qua, lời đến bên miệng rồi lại nuốt về.
Buổi tối hai người vẫn tay nắm tay đi ngủ, gãy chân công nhanh chóng say giấc, nhân thê thụ lại mất ngủ, bắt đầu nhớ lại chuyện trước kia.
30.
Sau khi xảy ra chuyện đó, kì thực tập của nhân thê thụ vẫn chưa hết cậu đã chủ động từ chức.
Cậu xóa phương thức liên lạc của gãy chân công, cuộc sống vẫn như trước kia.
Năm tư sau khi tốt nghiệp cậu tìm được công việc bây giờ, công việc ổn định, đãi ngộ cũng tốt, trong nhà sắp xếp coi mắt, cậu come out với gia đình, bị đuổi khỏi nhà, một mình sống bên ngoài.
Cậu cũng thử thích người khác, nhưng vẫn chưa gặp được người hợp với mình, có lúc đêm về nằm mơ, vấn mơ tới nụ hôn chân thật đến lạ lùng kia.
31.
Qua tiếp hai năm, ngày kỉ niệm một trăm năm thành lập trường, nhân thê thụ về lại trường cũ.
Lúc nghe xong bài phát biểu trong lễ đường đi ra thì trời bỗng dưng đổ mưa, rất nhiều người tập trung trước cửa, nhân thê thụ lôi ra một cái ô trong cặp xách dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, chuẩn bị ra ngoài gọi xe.
Lúc này tầm mắt lướt qua một bóng dáng quen thuộc.
Hai năm không gặp, người đó có vẻ chín chắn hơn chút ít, nhưng dáng vẻ vẫn đẹp trai như trong mộng cậu như trước.
Trái tim nhân thê thụ không có tiền đồ mà đập loạn xạ.
32.
Người đó dường như phát hiện ra nhìn sang bên này, lúc nhìn thấy cậu cũng sửng sốt, lập tức chen qua đám người bước qua.
Có thể đưa tôi tới bãi đổ xe không, gãy chân công chỉ chỉ chiếc ô trên tay nhân thê thụ.
Nhân thê thụ gật gật đầu, hai người chen chúc trong một chiếc ô bước ra ngoài.
Gãy chân công cao hơn nhân thê thụ nửa cái đầu, cong eo rất khó chịu, anh giơ tay nắm lấy cán ô, nói để tôi cầm cho.
Hai bàn tay khẽ chạm vào nhau ngắn ngủi, nhân thê thụ cuống quýt rụt tay lại.
33.
Nhân thê thụ đưa gãy chân công tới bãi đổ xe xong định rời đi.
Gãy chân công hỏi cậu đi đâu.
Nhân thê thụ báo địa chỉ chỗ ở của mình, gãy chân công nói tiện đường, tôi đưa cậu về.
Nhân thê thụ đắn đo một chút, gật đầu.
34.
Một đường lặng im không nói, không khí trong xe xấu hổ vô cùng.
Nhân thê thụ phá vỡ im lặng, không biết nói gì đành tìm đại: "Sao đàn anh Bạch không tới cùng anh?"
"Em ấy ra nước ngoài rồi."
"Ồ."
"Năm ngoái lấy được học vị tìm được công việc, có lẽ sẽ sống luôn bên đấy."
"Ồ."
Nhân thê thụ không hỏi nhiều nữa, cậu thấy được gãy chân công nói đến chuyện này rất mất mát.
Trái tim cậu rất khó chịu, không biết là đồng cảm với tình yêu của anh, hay đồng cảm cho tình yêu của chính mình nữa.
35.
Xe chạy tới dưới nhà nhân thê thụ, nhân thê thụ vừa định xuống xe, lại nghe gãy chân công không đầu không óc hỏi một câu:
"Có phải cậu xóa bạn tôi rồi không?"
Giọng điệu oán giận lắm luôn.
Nhân thê thụ bị vạch trần thẳng mặt có hơi xấu hổ, chỉ đành lôi điện thoại ra thêm bạn trở lại.
36.
Sau khi thêm bạn lại cũng không nói chuyện với nhau, cả hai nằm trong danh sách bạn bè của người kia lặng thinh như gà.
Có một lần nhân thê thụ đăng một dòng trạng thái, gãy chân công nhấn like cho cậu.
Nhân thê thụ được yêu thích mà đâm ra sợ hãi, cảm thấy nên có đi có lại mới toại lòng nhau, vậy nên lật album ảnh của gãy chân công, nhấn like cho tấm hình gần nhất.
Một lúc sau nhận được tin nhắn, mở ra xem, là của gãy chân công gửi tới.
Tay cầm điện thoại của nhân thê thụ cứ run mãi thôi.
Gãy chân công hỏi, sao lại like hình ba tháng trước của tôi chứ?
Nhân thê thụ không thể không biết thẹn nói vì vội vã trả like nên không xem thời gian, như vậy trông có vẻ rất là không chân thành.
Vậy nên cậu bịa đại một câu, em thấy rất đẹp đó.
Gãy chân công không trả lời lại.
Nhân thê thụ thấy sai sai, chạy đi xem lại bức hình mình mới like hồi nãy lần nữa.
"Tiệm cắt tóc đối diện công ty chú ý trốn sấm sét nha, thầy Tony cạo trọc tóc tôi luôn rồi"
Hình ảnh đi kèm là một tấm tự sướng lộ đầu.
Nhân thê thụ cười cười xem đi xem lại, nhấn lưu.
37.
Gãy chân công và nhân thê thụ trở thành bạn tốt hay like trạng thái của nhau, chỉ là tần số đăng bài của gãy chân công thấp quá, đa số đều là anh like cho nhân thê thụ.
Hơn nữa không sót bài nào.
Có một tối trước khi đi ngủ gãy chân công cuối cùng cũng đăng trạng thái, nhân thê thụ chưa kịp đọc nội dung, đã vội vàng nhấn like trước rồi.
Sau khi nhấn like xong mới nhận ra đây là thông báo tuyển người thuê phòng trọ, nơi cho thuê là căn phòng đối diện phòng gãy chân công.
Tối đó nhân thê thụ lăn qua lăn lại không ngủ được, chút tâm tư đã giấu kín trong lòng lâu năm nay có chiều hướng ngóc đầu dậy.
Sáng sớm hôm sau, cậu gọi điện thoại cho người cho thuê phòng.