3,738 ❤︎ Bài viết: 1490 Tìm chủ đề
295 0
Đi Qua Mùa Hoa Lệ

Tác giả: Lunar

Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần Thứ 1&2-2026

Chủ đề: Diêu Tịch Giữa Chốn Phồn Hoa


Thể Loại: Tản Văn

55035619839_6a5b041a47_o.jpg

"Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa

Chỉ một vùng nỗi nhớ ùa trên phố rất vội.."


Phố không mùa - Bùi Anh Tuấn

* * *

Ngày 11 tháng 01 năm 2026​

Chị à.

Em không biết bắt đầu bức thư này từ đâu cho đúng. Thành phố này đã dạy em rất giỏi một điều: Nói vừa đủ để an toàn, giữ cảm xúc ở mức có thể kiểm soát, và không làm phiền ai bằng những suy nghĩ dư thừa. Người ta quen với việc chỉ nói những điều cần thiết, những điều không gây tranh cãi, những điều có thể gấp lại gọn gàng sau một cuộc trò chuyện.

Nhưng nếu đã viết cho chị, em nghĩ mình nên nói thật những suy nghĩ trong tận đáy lòng. Dù sự thật ấy không phải lúc nào cũng dễ chịu với em.

Thành phố nơi em sống không xấu.

Nó chỉ lạnh hơn mức chúng ta có thể quen.

Và có lẽ vì thế mà người sống trong nó mới cô đơn.

Chị từng nói với em rằng: "Sống ở nơi ấy, chỉ cần em đủ giỏi, đủ bận, đủ độc lập thì sẽ ổn." Em đã tin điều đó và sống đúng như vậy. Em học cách tự lo cho bản thân, tự đứng vững, tự bước đi giữa đám đông mà không cần ai phải dìu dắt. Em quen với việc không dựa vào ai, không chờ ai, không trở thành gánh nặng của bất kỳ cuộc đời nào.

Ở đây, người ta tôn trọng sự tự lập. Và em đã cố gắng trở thành một người đáng được tôn trọng.

Thành phố này đã cho em rất nhiều thứ: Công việc, cơ hội, nhịp sống, cảm giác mình đang tiến lên. Nó không keo kiệt. Nó cho đủ để một người tồn tại, thậm chí là tồn tại khá tốt. Nhưng càng sống lâu, em càng nhận ra có một thứ nó sẽ không bao giờ trao đi.

Không ai nói điều đó ra. Nhưng ai gắn bó đủ với nó, rồi cũng sẽ tự hiểu.

Ở đây, người ta có thể giúp nhau rất nhiều, nhưng hiếm khi ôm lấy nhau. Có thể ở cạnh nhau, nhưng không thật sự ở cùng nhau. Mọi mối quan hệ đều có lý do, có hoàn cảnh, có vai trò rõ ràng. Và khi lý do ấy qua đi, người ta cũng rút lui rất gọn gàng.

Không oán trách.

Không níu kéo.

Không ai sai cả.

Chỉ là thành phố này vận hành như thế.

Và rồi, rút lui trở thành một phép lịch sự.

Mà "lịch sự" ở đây nghĩa là không làm phiền đối phương.

Ở thành phố này, người ta nhìn nhau trước hết bằng mắt. Mà mắt thì rất dễ bị đánh lạc hướng. Ánh sáng quá nhiều, biển hiệu rực rỡ quá, những câu chuyện thành công được kể trơn tru đến mức không còn chỗ cho những ngập ngừng. Không phải vì người ta nông cạn hay phô trương, mà vì nhịp sống buộc họ phải nhìn nhanh, chọn nhanh, đánh giá nhanh. Trong một nơi mà mọi thứ đều lấp lánh, những điều giản dị dễ thương bỗng trở nên khó nhận ra một cách đáng buồn.

Có những chiều chủ nhật, em ngồi trong một quán cà phê sáng đèn. Có những bàn rộn ràng tiếng nói cười, cũng có những bàn chỉ có một người ngồi lặng im, bên tách cà phê đã nguội từ lúc nào không hay. Họ trầm ngâm, như thể không đợi ai cả. Không buồn bã rõ ràng, chỉ để lại một khoảng mênh mang khó gọi tên.

Em nhìn họ rất lâu. Không phải vì tò mò, mà vì những khoảng im lặng ấy, quen thuộc đến mức em như soi thấy bản thân mình trong đó. Khoảnh khắc ấy, em chỉ muốn biết: Liệu trong thành phố này còn bao nhiêu người giống vậy? Những người không ồn ào, không phô trương, không chạy theo ánh sáng; chỉ mong một đời sống bình thường: Một người để tựa vào, một nơi để trở về mà không cần phải gồng lên chứng minh mình vẫn ổn.

Giữa nhịp sống vội vàng, những mong ước giản dị như thế dễ dàng trôi qua, chẳng kịp để lại dấu vết.

Trong những khoảng lặng hiếm hoi của cuộc đời, em cũng từng nghĩ về tình yêu. Không phải thứ tình yêu rực rỡ người ta hay trầm trồ, mà là thứ tình cảm rất đời thường - nơi mình có thể yếu đuối đi một chút mà không bị đánh giá, có thể im lặng mà vẫn có một người thấu hiểu cho nỗi lòng mình. Nhưng ở thành phố này, tình yêu như thế trở nên rất mơ hồ. Ai cũng mang trên mình quá nhiều lớp vỏ, và mỗi lớp vỏ đều cần giữ thật chỉn chu.

Ở đây, người ta trình diễn rất giỏi. Trình diễn sự ổn định, trình diễn hạnh phúc, trình diễn cả nỗi buồn vừa đủ để không làm ai khó xử. Trong một không gian như vậy, sự chân thật dễ bị hiểu lầm là yếu đuối. Nên những người đa cảm như em phải học cách giấu mình. Không phải vì không dám đối diện với cảm xúc, mà vì không biết thổ lộ nó với ai, để không khiến đối phương thấy nặng nề.

Chị à.

Có những lúc em không buồn, cũng không vui.

Em chỉ thấy lạnh.

Em quen với những mối quan hệ vừa đủ, những cuộc trò chuyện dừng đúng lúc, những im lặng không ai hỏi thêm. Quen đến mức đôi khi em tự hỏi: Nếu có ai đó đến gần hơn một chút, liệu em còn biết cách đón nhận hay không?

Hiểu nhiều quá, lòng người ta dễ khép lại. Và khi đã quen sống như thế, có một ngày chợt giật mình mới thấy: Bản thân đã đi rất xa, khỏi chính những mong muốn giản dị của mình.

Em không viết thư này để đổ lỗi cho thành phố, cũng không để than trách điều gì. Em chỉ muốn chị biết rằng, nếu có lúc em im lặng hơn, khép lòng hơn, thì không phải vì em vô cảm, mà vì em đã sống đủ lâu trong một nơi cho người ta mọi thứ, trừ hơi ấm để xoa dịu một trái tim.

Nếu một ngày em rời khỏi đây, có lẽ không phải vì em không phù hợp với nó nữa, mà vì em muốn thử sống ở một nơi con người không cần phải rực rỡ để được nhìn thấy, chỉ cần đủ chân thật là được.

Còn nếu em vẫn ở lại, mong chị hiểu: Đôi khi sự mạnh mẽ của em chỉ là cách em tự giữ mình khỏi lạnh lẽo.

Em vẫn yêu thành phố này, và có lẽ vẫn yêu cảm giác cô độc ấy, dù đôi lúc nó khiến em rơi nước mắt khi đứng một mình giữa dòng người đông đúc. Nhưng em vẫn sẽ bước tiếp, vẫn tiến lên, không ngừng hy vọng về một ngày được ai đó thật sự nhìn thấy, được ai đó nâng niu, được ai đó sưởi ấm giữa những hoa lệ của cuộc sống.

Không biết sẽ là khi nào, nhưng em sẽ đợi ngày ấy, bằng sự kiên nhẫn lặng lẽ mà em đã quen mang theo.

Chị chỉ cần biết vậy là đủ.

Em của chị.


****Lunar****

P/s: Nếu được thì mọi người cùng nghe, bài "Phố Không Mùa" của Bùi Anh Tuấn nha.

Khi nghe bài đó, mình đã có cảm xúc để viết nên câu chuyện này.

 
Chỉnh sửa cuối:
3,738 ❤︎ Bài viết: 1490 Tìm chủ đề
Lại muốn dẫm đạp ai đây *boni 29*

Mô phật, Bản cung chỉ muốn trải lòng, tuyệt đối, không muốn dẫm ai hết. Đọc xong, cho xíu ý kiến đi Cao nhân. Đừng có like dạo nhan, tác giả buồn đó
 
311 ❤︎ Bài viết: 475 Tìm chủ đề
Đi Qua Mùa Hoa Lệ

Tác giả: Lunar

Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần Thứ 1&2-2026

Chủ đề: Diêu Tịch Giữa Chốn Phồn Hoa


Thể Loại: Tản Văn

55035619839_6a5b041a47_o.jpg

"Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa

Chỉ một vùng nỗi nhớ ùa trên phố rất vội.."


Phố không mùa - Bùi Anh Tuấn

* * *

Ngày 11 tháng 01 năm 2026​

Chị à.

Em không biết bắt đầu bức thư này từ đâu cho đúng. Thành phố này đã dạy em rất giỏi một điều: Nói vừa đủ để an toàn, giữ cảm xúc ở mức có thể kiểm soát, và không làm phiền ai bằng những suy nghĩ dư thừa. Người ta quen với việc chỉ nói những điều cần thiết, những điều không gây tranh cãi, những điều có thể gấp lại gọn gàng sau một cuộc trò chuyện.

Nhưng nếu đã viết cho chị, em nghĩ mình nên nói thật những suy nghĩ trong tận đáy lòng. Dù sự thật ấy không phải lúc nào cũng dễ chịu với em.

Thành phố nơi em sống không xấu.

Nó chỉ lạnh hơn mức chúng ta có thể quen.

Và có lẽ vì thế mà người sống trong nó mới cô đơn.

Chị từng nói với em rằng: "Sống ở nơi ấy, chỉ cần em đủ giỏi, đủ bận, đủ độc lập thì sẽ ổn." Em đã tin điều đó và sống đúng như vậy. Em học cách tự lo cho bản thân, tự đứng vững, tự bước đi giữa đám đông mà không cần ai phải dìu dắt. Em quen với việc không dựa vào ai, không chờ ai, không trở thành gánh nặng của bất kỳ cuộc đời nào.

Ở đây, người ta tôn trọng sự tự lập. Và em đã cố gắng trở thành một người đáng được tôn trọng.

Thành phố này đã cho em rất nhiều thứ: Công việc, cơ hội, nhịp sống, cảm giác mình đang tiến lên. Nó không keo kiệt. Nó cho đủ để một người tồn tại, thậm chí là tồn tại khá tốt. Nhưng càng sống lâu, em càng nhận ra có một thứ nó sẽ không bao giờ trao đi.

Không ai nói điều đó ra. Nhưng ai gắn bó đủ với nó, rồi cũng sẽ tự hiểu.

Ở đây, người ta có thể giúp nhau rất nhiều, nhưng hiếm khi ôm lấy nhau. Có thể ở cạnh nhau, nhưng không thật sự ở cùng nhau. Mọi mối quan hệ đều có lý do, có hoàn cảnh, có vai trò rõ ràng. Và khi lý do ấy qua đi, người ta cũng rút lui rất gọn gàng.

Không oán trách.

Không níu kéo.

Không ai sai cả.

Chỉ là thành phố này vận hành như thế.

Và rồi, rút lui trở thành một phép lịch sự.

Mà "lịch sự" ở đây nghĩa là không làm phiền đối phương.

Ở thành phố này, người ta nhìn nhau trước hết bằng mắt. Mà mắt thì rất dễ bị đánh lạc hướng. Ánh sáng quá nhiều, biển hiệu rực rỡ quá, những câu chuyện thành công được kể trơn tru đến mức không còn chỗ cho những ngập ngừng. Không phải vì người ta nông cạn hay phô trương, mà vì nhịp sống buộc họ phải nhìn nhanh, chọn nhanh, đánh giá nhanh. Trong một nơi mà mọi thứ đều lấp lánh, những điều giản dị dễ thương bỗng trở nên khó nhận ra một cách đáng buồn.

Có những chiều chủ nhật, em ngồi trong một quán cà phê sáng đèn. Có những bàn rộn ràng tiếng nói cười, cũng có những bàn chỉ có một người ngồi lặng im, bên tách cà phê đã nguội từ lúc nào không hay. Họ trầm ngâm, như thể không đợi ai cả. Không buồn bã rõ ràng, chỉ để lại một khoảng mênh mang khó gọi tên.

Em nhìn họ rất lâu. Không phải vì tò mò, mà vì những khoảng im lặng ấy, quen thuộc đến mức em như soi thấy bản thân mình trong đó. Khoảnh khắc ấy, em chỉ muốn biết: Liệu trong thành phố này còn bao nhiêu người giống vậy? Những người không ồn ào, không phô trương, không chạy theo ánh sáng; chỉ mong một đời sống bình thường: Một người để tựa vào, một nơi để trở về mà không cần phải gồng lên chứng minh mình vẫn ổn.

Giữa nhịp sống vội vàng, những mong ước giản dị như thế dễ dàng trôi qua, chẳng kịp để lại dấu vết.

Trong những khoảng lặng hiếm hoi của cuộc đời, em cũng từng nghĩ về tình yêu. Không phải thứ tình yêu rực rỡ người ta hay trầm trồ, mà là thứ tình cảm rất đời thường - nơi mình có thể yếu đuối đi một chút mà không bị đánh giá, có thể im lặng mà vẫn có một người thấu hiểu cho nỗi lòng mình. Nhưng ở thành phố này, tình yêu như thế trở nên rất mơ hồ. Ai cũng mang trên mình quá nhiều lớp vỏ, và mỗi lớp vỏ đều cần giữ thật chỉn chu.

Ở đây, người ta trình diễn rất giỏi. Trình diễn sự ổn định, trình diễn hạnh phúc, trình diễn cả nỗi buồn vừa đủ để không làm ai khó xử. Trong một không gian như vậy, sự chân thật dễ bị hiểu lầm là yếu đuối. Nên những người đa cảm như em phải học cách giấu mình. Không phải vì không dám đối diện với cảm xúc, mà vì không biết thổ lộ nó với ai, để không khiến đối phương thấy nặng nề.

Chị à.

Có những lúc em không buồn, cũng không vui.

Em chỉ thấy lạnh.

Em quen với những mối quan hệ vừa đủ, những cuộc trò chuyện dừng đúng lúc, những im lặng không ai hỏi thêm. Quen đến mức đôi khi em tự hỏi: Nếu có ai đó đến gần hơn một chút, liệu em còn biết cách đón nhận hay không?

Hiểu nhiều quá, lòng người ta dễ khép lại. Và khi đã quen sống như thế, có một ngày chợt giật mình mới thấy: Bản thân đã đi rất xa, khỏi chính những mong muốn giản dị của mình.

Em không viết thư này để đổ lỗi cho thành phố, cũng không để than trách điều gì. Em chỉ muốn chị biết rằng, nếu có lúc em im lặng hơn, khép lòng hơn, thì không phải vì em vô cảm, mà vì em đã sống đủ lâu trong một nơi cho người ta mọi thứ, trừ hơi ấm để xoa dịu một trái tim.

Nếu một ngày em rời khỏi đây, có lẽ không phải vì em không phù hợp với nó nữa, mà vì em muốn thử sống ở một nơi con người không cần phải rực rỡ để được nhìn thấy, chỉ cần đủ chân thật là được.

Còn nếu em vẫn ở lại, mong chị hiểu: Đôi khi sự mạnh mẽ của em chỉ là cách em tự giữ mình khỏi lạnh lẽo.

Em vẫn yêu thành phố này, và có lẽ vẫn yêu cảm giác cô độc ấy, dù đôi lúc nó khiến em rơi nước mắt khi đứng một mình giữa dòng người đông đúc. Nhưng em vẫn sẽ bước tiếp, vẫn tiến lên, không ngừng hy vọng về một ngày được ai đó thật sự nhìn thấy, được ai đó nâng niu, được ai đó sưởi ấm giữa những hoa lệ của cuộc sống.

Không biết sẽ là khi nào, nhưng em sẽ đợi ngày ấy, bằng sự kiên nhẫn lặng lẽ mà em đã quen mang theo.

Chị chỉ cần biết vậy là đủ.

Em của chị.


****Lunar****

P/s: Nếu được thì mọi người cùng nghe, bài "Phố Không Mùa" của Bùi Anh Tuấn nha.

Khi nghe bài đó, mình đã có cảm xúc để viết nên câu chuyện này.


Cho em thắc mắc chị Lunar là đang có event gì vậy mới lặn mấy ngày cái gì cũng như người tối cổ :))
 
5,771 ❤︎ Bài viết: 357 Tìm chủ đề
Ai đó lại bảo với tôi không thi cơ đấy :))

Bài của chị Phụng mang cảm giác day dứt, tan vỡ bao nhiêu thì bài của chị Na chân thành, kiên cường bấy nhiêu. Mỗi người một vẻ, 2 người rinh hai giải về chỗ :))

Có những lúc em không buồn, cũng không vui.

Em chỉ thấy lạnh.

Em quen với những mối quan hệ vừa đủ, những cuộc trò chuyện dừng đúng lúc, những im lặng không ai hỏi thêm. Quen đến mức đôi khi em tự hỏi: Nếu có ai đó đến gần hơn một chút, liệu em còn biết cách đón nhận hay không?

Hiểu nhiều quá, lòng người ta dễ khép lại. Và khi đã quen sống như thế, có một ngày chợt giật mình mới thấy: Bản thân đã đi rất xa, khỏi chính những mong muốn giản dị của mình.

Không biết mọi người thế nào chứ đoạn này thật sự rất giống với suy nghĩ, với cuộc sống của mình.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back