Bạn được Nhiem mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Hà Hạ Lam

Đến góc ngôn tình
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
4864 9
Kiếm tiền
Hà Hạ Lam đã kiếm được 48640 đ
y1gXf52.png
Tên tác phẩm: Đắm Chìm

Tác giả: Hạ Lam

Thể loại: Ngôn tình, Sủng Ái

Giới thiệu:

Cuộc đời cô không có gì vui sướng, không có tuổi thơ và không có đam mê, nhưng vì cậu nhóc này từ không phải thành có.. Ngoài mặt cô bá đạo không xem cậu để vào mắt nhưng trong lòng bất giác yêu chiều vô đối, cứ nghĩ sẽ là em trai cả đời, nhưng đột nhiên cậu ta lại trưởng thành nhanh như thế.
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 1: Tức giận

"Cậu tức giận cái gì? Không phải tại cậu thì tôi.." Cô gái xinh đẹp trên khuôn mặt nét giận dữ không thôi.

Cô nhìn qua một lượt đôi mắt ngấn lệ của cậu, mang túi lên rồi đi ra ngoài, bỏ cho người con trai kia có ra sao, suy nghĩ về cuộc đời mình.

Đi trên con đường tối cô không sợ, nước mắt từ lâu đã rơi, nhìn tờ báo trên tường cô cười khinh bỉ, người đàn bà thoạt nhìn có vẻ sang trọng quý phái, nhân từ, bà ta là vợ mới cưới của chủ tịch Nachun.. đâu ai biết đây là người chồng thứ 9 của bà ta chưa tính cả tình nhân.

Năm cô 12 tuổi bà ta dẫn một người đàn ông và cậu con trai của ông ta mới 7 tuổi, vui đùa được 3 tháng thì bà ta chán đẩy cha của cậu bé vào tù rồi đi tìm người đàn ông khác, còn không quên để lại cho cô cậu bé 7 tuổi.. 1 tháng chu cấp 3 triệu cho cô để nuôi cậu bé, tiền học hành cô phải tự đi làm để có, may mắn cô được người tốt cho làm người giúp việc lương rất cao mới có thể đủ trang trải, lương cao đồng nghĩa việc cũ không ít, tất cả việc đều do cô gái 12 tuổi làm trong ngôi nhà 15 tầng.

10 năm trôi qua cô bây giờ có sự nghiệp rồi, vừa ra trường liền được nhận dạy ở trường cấp 3, còn có cho mình một trang blog tâm sự, có tiền và có tiếng nhưng cuộc đời vẫn là như vậy, vẫn nhạt nhẽo.

12 giờ đêm cô bước vào nhà với cái bánh mỳ trên tay, cô rốt cuộc là vẫn không nỡ bỏ đói cậu, gõ nhẹ cửa phòng tự nhiên mở, bên trong vẫn bóng hình đó.

Cô đưa cho cậu, mặt vẫn không nở một nụ cười như bao lâu nay "Ăn đi, ngày mai đến trường, ngày đầu đi học đừng làm mất mặt tôi"

Bụng đã réo, cậu nhanh chóng cầm lấy, cắn một phát to, nước mắt không ý thức rơi, miệng cắt tiếng "Có phải em phiền phức lắm không?"

Cô đang quay đi thì ngừng lại, không suy nghĩ và nói luôn "Đúng vậy, nên hãy cứ an phận một chút"

Cậu vừa ăn vừa nghẹn ngào, cậu biết mình từ lúc biết được sự việc điều dựa vào chị, cũng biết không phải chị ruột, nhưng cậu cũng rất ngoan ngoãn, nhưng chưa bao giờ nhận được ấm áp từ chị.

Ngày hôm nay là ngày đầu cậu nhập học, cậu thức dậy sớm chuẩn bị thức ăn cho cô, cậu biết hôm nay cô cũng là ngày đầu đi làm, nhưng cậu không biết chị là làm gì.

Cô mặc quần áo chỉnh tề ra ngoài, nhìn thấy bàn thức ăn mặt lộ rõ chán ghét, quăng 2 triệu trên ghế rồi nói "Vô bổ, ăn hết đi" rồi rời đi.

Nhưng lại khựng lại "Thay một cái áo xấu một chút, tôi không muốn lúc nào cũng có việc như lần trước"

Mặc dù cậu có chút buồn và thất vọng nhưng đây cũng không phải lần đầu cậu bị ghét bỏ.

Cũng như mọi khi cậu xe điện đến trường cùng cậu bạn thân, và cũng như mọi khi cậu được chú ý, cậu là một hotboy với khuôn mặt trẻ con tính tình dễ gần - Lâm An Minh, học không quá giỏi nhưng lại ngốc nghếch vô cùng, một vấn đề nhỏ cũng suy nghĩ cả buổi trời, nhất là vấn đề tình cảm.

Cậu bạn thân Trần Ảnh vỗ vai cậu "Hôm nay không phải chị gái đưa đến trường à, ngày đầu cậu đi học mà" trong giọng nói có chút đùa cợt. Cậu bạn thân lại có gia cảnh và tình huống trái ngược cậu, gia đình giàu có được ba mẹ thương yêu, cách ăn mặc cả mặt mũi cũng như một badboy chính hiệu, không hiểu sao lại chơi cùng nhau hết những năm cấp 2 đến bây giờ. Nhưng Trần Ảnh cũng thật nghĩa khí, cậu chuyển trường liền chuyển trường theo cậu luôn.

Cậu lắc đầu "Đừng trêu tớ, tìm lớp thôi" 2 nhan sắc không tầm thường đi cùng nhau, khiến cho những người lần đầu gặp 2 cậu phải ngoái lại nhìn.

Trần Ảnh dựa theo hướng dẫn tìm được lớp, 2 người tìm bàn cuối ngồi vì chiều cao ưu điểm làm cho các cậu muốn ngồi bàn đầu cũng không được.

Một bạn nữ lớp trên mới đến nghe tin từ lúc giờ không kiềm lòng được vào lớp, đi thẳng xuống bàn cậu, chỉ tay vào câu "Cho tôi"

Cậu khó hiểu nhìn cô gái ngây người, cậu có lấy gì của người ta đâu.

Trần Ảnh nhạy bén phản ứng giải vây "Lấy của tôi được không?" Nụ cười không thể đẹp trai và không thể đểu hơn.

Cô gái nhìn Trần Ảnh "Badgirl thì không hợp với Badboy đâu, cậu bé"

Sau đó cô gái ngồi lên đùi cậu "Từ nay làm bạn trai tôi đi, cậu sẽ được sung sướng mỗi ngày" cô gái không tin với nhan sắc và độ nổi tiếng của mình đã chủ động đến không còn thể diện kiểu này sẽ đỗ thôi.

Ngay lúc này tiếng chuông vào học vang lên cô gái vẫn ngồi đó nhìn cậu mặt cho ở cửa lớp có người đang vào.

Các học sinh thấy giáo viên vào liền ngồi vào vị trí đã chọn, tiếng giày cao gót đi về phía cậu càng ngày càng gần, cậu nghe mùi hương quen thuộc bất giác rùng mình một cái lấy lại tinh thần, vội đẩy cô gái ra, miệng nhanh nhẹn đáp "Là bạn ấy.." chưa kịp nói hết câu cô đã vội ngắt lời.

"Bạn nữ sinh này, đến giờ vào lớp rồi, hạnh kiểm không phải muốn tìm là được" cô gái nghe xong liếc mắt nhìn cậu một cái, nhẻn miệng cười "Ra về gặp tôi ở cổng sau"

Từ đầu đến cuối không hề nhìn cô một cái, cậu ngạc nhiên vô cùng khi thấy chị mình ở đây, cô cuối người xuống nói khẽ "Ra chơi đến văn phòng sinh học gặp tôi"
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 2: Xin Lỗi

"Tôi là Lâm Hạ Hy, tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các bạn trong năm nay" cô nói rồi liếc nhìn cậu một cái.

Cả lớp ngạc nhiên rồi lại vui mừng, họ nghỉ giáo viên chủ nhiệm càng trẻ càng dễ thở hơn, cộng thêm chủ nhiệm xinh đẹp sẽ có nhiều hứng thú học tập.

Chưa đợi mọi người kịp vui mừng cô đã làm cho hy vọng dập tắt với 10 qui luật của lớp khiến lớp phải khóc trong lòng, vì đây là lớp học bình thường không phải lớp chọn nên cũng không cần khó khăn đến như vậy - lớp 12A3

Trần Ảnh một bên cười nồng nhiệt, nhìn cậu mặt hết sức trêu ghẹo, ghé miệng vào tai cậu thì thầm "Cách đưa em trai đi học này có vẻ hợp lý quá" cậu ta như đang chuẩn bị xem trò vui, khoái trí vô cùng.

Như đã nói, ra chơi đến văn phòng sinh gặp cô, cậu là cậu bé ngoan nên chưa một lần cãi lời, hỏi người này người kia để đến văn phòng gặp cô, gõ cửa vài tiếng thì bên trong vang lên giọng nói quen thuộc "Vào đi, tôi ở đây"

Câu rón rén bước vào, lúc nào nhìn thấy cô cậu cũng rén "Tiểu Minh đến rồi" cậu nhìn vẻ mặt không mấy vui vẻ của cô trong lòng có chút sợ, không biết sợ cái gì là sợ bị bỏ rơi sao?

Cô buông viết xuống ngước mắt lên nhìn cậu "Cậu có cảm thấy mình phiền phức không?"

Cái này cậu biết nhưng đừng có lúc nào cũng nói như vậy "Tiểu Minh biết, nhưng hôm nay Tiểu Minh đã sai ở điểm nào a" cậu vẫn không dám nhìn cô cuối đầu có vẻ uất ức.

Cô nhìn tổng thể, một tay cô nuôi cậu từ lúc 7 tuổi, một người không quen không biết nhưng lại làm cản trở cô như thế làm sao cô có thể bày ra vẻ mặt vui vẻ, tuy là cậu không làm gì quá đáng đi chăng nữa cô cũng không thể cố tỏa ra hài lòng với cậu.

Cô chịu bao nhiêu cực khổ thì cậu sướng bấy nhiêu, chưa bao giờ đi làm, để ở nhà cô nuôi đẹp trai trắng trẻo, cô nhìn ngứa mắt cực kỳ "Tôi họ Lâm và cậu cũng vậy, việc tôi và cậu là chị em sớm muộn gì mọi người cũng biết, ở trường biết điều một chút, đừng dính liếu gì đến các nữ sinh gây ẩu đả thì tôi sẽ bỏ mặc cậu đấy"

Nghe từ bỏ mặc cậu gật đầu lia lịa, miệng không ngừng nói, người tiếng xát lại phía cô kéo lấy tay áo "Tiểu Minh hứa, nhất định sẽ không gây sự"

Nhận được câu trả lời mong muốn, nhìn vào mặt cậu khiến cô không thể ghét được, cô vuốt tóc cậu "Về lớp đi"

Hành động này không phải là lần đầu cũng không phải thường xuyên nhưng đây là điều cậu thích nhất, cũng là khoảng khắc gần gũi nhất của 2 người.

Đúng là cậu đi đến đâu cũng có việc, chiều hôm nay đại ca lớp bên đã đến tìm cậu, thì ra chị gái lúc sáng là người anh ta thích, thấy người mình thích gần người con trai khác thì kiểu gì mà không tức.

Lúc trên đường về nhà cậu bảo với Trần Ảnh về trước muốn ghé siêu thị mua chút đồ về nấu ăn cho cô, trên đường mang tui đồ về thị gặp đàn anh khóa trên chặn giữa đường.

Cậu không nghĩ là chặn cậu lại bởi vì vừa chuyển vào thì làm sao có thù với ai được chứ, nên vẫn vui vẻ chọn đi đường cũ, nhưng cậu sai rồi rõ ràng là chặn cậu.

Tên to con cùng 2 tên khác đứng trước đường vào hẽm "Mày là Lâm An Minh?" Hắn nhìn qua cậu một lượt rồi lấy điện thoại ra xem ảnh, mắt hắn từ từ tức hiện rõ tức giận.

Biết có chuyện chẳng lành cậu nhìn hắn, đôi mắt lúc nào cũng long lanh ánh nước. Thấy ánh mắt này anh ta còn khựng lại một chút, quay đi và bất ngờ quay lại cho cậu một đấm rồi chạy đi, không quên để lại một câu "Cũng đáng yêu đấy, nhưng đừng dùng ánh mắt đấy dụ dỗ bạn gái tao"

Lúc này dù đau nhưng cậu không khóc, không chửi mắng lại cũng không nói gì, đứng dậy tay không quên nắm thật chặt bịch thức ăn và về nhà.

Về đến nhà cậu lấy đá lăn sơ qua, tìm một ít phấn bột che đi chỗ đỏ vì mới nên nó vẫn chưa sưng được, bắt tay vào tất bật làm thức ăn mà không hề để ý vết thương đang chảy máu.

Đúng 18h cô về, bước vào nhà đã có mùi thơm thức ăn nồng nặc như thường lệ, cô bỏ túi xuống vào rửa tay rửa mặt sạch sẽ, vô tình nhìn vào sọt rác thấy một miếng vỏ băng keo cá nhân, nhưng cô cho qua không hỏi đến.

Dọn xong thức ăn, mặt cậu cũng bắt đầu sưng lên, hôm nay cậu không chọn ngồi trước mặt cô ăn mà ngồi bên cạnh cô dù thấy lạ nhưng vẫn không nói, để xem cậu ta muốn làm gì.

Ngồi nhai vô cùng từ tốn, như kiểu đang cấn cái gì đó ở miệng, cô bây giờ mới bắt đầu tra cứu.

Cô nhẹ nhàng đặt đũa xuống, quay sang nhìn cậu, lúc nào cũng cuối đầu trước cô "Không nói cho tôi à"

Cậu vẫn im lặng nhưng không còn nhai được nữa, cô càng ngồi xát hơn, nhìn cậu chầm chậm, cậu càng cuối đầu thấp hơn, cô cũng không có thời gian chờ đợi, tiện tay kéo mặt cậu qua nhìn, vì cậu ngồi bên phải cô nên cô chỉ thấy được má trái còn má phải sưng to thế này, đôi mắt ánh tia lửa, thấp giọng hỏi "Như này là thế nào?"

Cậu vừa đau vừa uất ức "Té ngã một chút"

Còn lâu cô mới tin, đứng lên lấy thuốc giảm đau và bông băng "Miệng hư còn nói dối"

Cậu biết nói dối cô là điều không thể và cũng không nên, đành nói thật "Là bị đánh một cái" cậu vội vàng nói "Chỉ có một cái thôi"

Cô cười khẩy một cái, thấp giọng "Chỉ có một cái? Cậu không biết đánh trả à"

Cậu càng uất ức hơn "Không nên đánh bạn"

Bất giác cô nghĩ, đây chắc chắn không phải lần đầu, vậy những lần trước cậu ta bị tê liệt à.

"Rõ ràng cậu to lớn như thế, sao lại để người khác ức hiếp, đánh trả một cái thì sao, lần này được còn có lần khác.. cậu muốn.." "Tiểu Minh không muốn gây rắc rối cho chị" cô đang nói giọng nói lẫn nước mắt cậu rơi và ngắt lời.

Cô bỗng trầm mặt, đúng rồi, cô chỉ nói không được gây chuyện, nhưng không nói nếu có người gây chuyện thì phải làm sao.

Cô nhẹ nhàng lâu đi vết thương, lần đầu nói "Xin lỗi"
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 3: Cậu Muốn Gì?

Bây giờ cậu có thể được coi là chỉ có cô là người thân, cha ở trong tù còn 2 năm nữa mới ra ngoài, liệu cậu có thể bình an trưởng thành được không, không thể cũng phải có thể, cô bỏ cuốn sách xuống lòng đầy suy nghĩ.

Cô chắc chắn không bao giờ xem cậu là em trai, không cùng máu mủ, nhưng cô không thể bỏ rơi cậu được, cô như mẹ cậu chăm sóc từ bé, cậu không có lỗi gì cả một đứa nhỏ năm đó 7 tuổi đã phải theo cha lăn lộn bên ngoài, không ngày ăn ngon, cậu chỉ là một đứa nhỏ ngốc nghếch, làm sao biết được gì chứ, nghĩ vậy cô gọi cậu vào "Tiểu Minh, vào đây"

Nghe được cô gọi, cậu đang rửa bát cũng vội vội vàng vàng chạy vào, không quên chỉnh đốn lại quần áo mặt mũi, bởi vì cô ghét nhất là bề bộn dơ bẩn.

Vì vội vàng mà cậu để lem xà phòng trên mặt, cô thấy nhưng cho qua, cô nghĩ mình không nên quá khắt khe với cậu, cậu ta còn chưa được 18 tuổi, để khiến cậu không áp lực nhiều.

Cậu quỳ xuống trước mặt cô, cô ngước nhìn cậu, chà cậu nhóc này mới đây đã cao quá rồi.

Cô bước đến ngăn bàn lấy ra một kẹp tóc nhỏ xinh xinh, đứng trước mặt cậu rồi kéo một chúm tóc của cậu kẹp lại, tay lau đi xà phòng trên mặt cậu, có chút dịu dàng nói "Chả phải tôi ghét lôi thôi lắm sao?"

Biết mình mắc lỗi cậu vội vàng lau đi xà phòng trên mặt, càng lau càng bẩn, cô nhăn mặt chặn tay cậu đàng phá lại "Đừng lúc nào trước mặt tôi cậu cũng bối rối như vậy, tôi khiến cậu sợ hãi thế à"

Cậu vội vã lắc đầu "Tiểu Minh không có sợ hãi, chỉ là không muốn chị buồn" cuối thấp đầu, lại bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

Cũng hiểu chuyện quá nhỉ, cô hỏi mong lung vài câu "Nếu như chúng ta không làm chị em nữa, cậu thấy thế nào"

Cậu khó hiểu suy nghĩ một chút rồi bỗng xanh mặt bối rối "Chị.. chị là muốn vứt bỏ Tiểu Minh sao?"

Thấy sự bối rối của cậu cô vô thức nở nụ cười "Ý tôi là không phải chị em, còn nếu vứt cậu được thì tôi đã vứt từ lâu rồi"

Lần này cậu hiểu nhanh nhưng mà.. Từ trước đến giờ bọn họ cũng đâu phải chị em, bọn họ không cùng máu mủ, lúc đó dù chỉ 7 tuổi nhưng cậu đã biết nhận thức, cậu cũng biết cô đã vất vả như thế nào để nuôi dưỡng cậu, hơn là mẹ ruột nên cậu luôn vui vẻ nghe lời không dám cãi, bởi vì cậu nghĩ mình là vật cản to lớn nhất trong đời cô.

Nghĩ đến đây cậu không khóc là may lắm rồi, biết cậu suy tư, cô cười nhẹ nhàng "Cậu không thấy nếu rời xa tôi cậu sẽ được vui vẻ hơn sao? Ví dụ như ở bên một cô gái dịu dàng khác, ví dụ hơn nữa là cô gái lúc sáng"

Nhắc đến cô gái lúc sáng cậu giật hết cả người "Đừng nhắc đến, anh ấy sẽ đánh Tiểu Minh" cứ mỗi lần bị đánh là cậu uất ức không ngừng, rõ ràng là không làm gì có lỗi với ai, không gây sự với ai, cứ luôn bị bắt nạt, nếu không chơi cùng Trần Ảnh chắc là cậu đã nghỉ học từ lâu, mà người như cậu thì cũng chỉ có Trần Ảnh chịu chơi cùng.

Biết được lý do cô âm thầm cười nhẹ, đánh cậu nhóc này, thế thì kỳ này xem như trung bình nhé.

Nhưng thấy hôm nay cô dịu dàng với mình, cậu nhẹ nhàng hỏi "Có phải Tiểu Minh đã làm gì khiến chị không thoải mái không?" Lúc nào cũng rón rén như vậy.

Không thể khẳng định được nhan sắc này của cậu.

Cô vừa nói trêu vừa nói thật "Tôi là người nuôi cậu lớn, nếu như ăn cậu thì cũng có thể mà, nhỉ?"

Cậu ngạc nhiên vô cùng, tuy cậu ngu ngốc nhưng cái này Trần Ảnh nói mỗi ngày, khiến cậu nghe phát đã đỏ hết cả mặt, nhưng là to gan nói "Chỉ cần chị muốn cái gì cũng được"

Đúng vậy, cô là ân nhân cũng lâu người thân duy nhất, chỉ cần cô muốn cái gì cậu cũng làm.. chỉ mong sẽ được cô quan tâm một chút.

Thấy được sự trung thành của hắn cô cũng phần nào vui vẻ, tươi cười đôi chút, vuốt tóc cậu "Tôi là nói đùa thôi, em trai ạ"

Nghe tiếng em trai có gì đó đúng cũng có gì đó sai khiến cậu khó chịu vô cùng, nhưng hôm nay cô dịu dàng và cười nhiều nên cậu cũng không nghĩ nhiều nữa, duy trì được thế này là tốt lắm rồi.

Cô nằm xuống giường nhắm mắt nghĩ ngơi, cậu cứ thế đứng nhìn cô ngủ, cô đang muốn ngủ cũng khó thể thoải mái mà ngủ mở nhẹ đôi hàng mi "Cậu đợi tôi cái gì, chén đang đợi cậu ngoài kia"

Nghe cô nói cậu mới giật mình cuối đầu rời đi, phía sau vang lên giọng nói nhẹ nhàng xen lẫn chút mệt mỏi "Tuần sau là sinh nhật cậu, cậu muốn gì không?"

Hôm nay cô có vẻ rất kiên nhẫn, lần đầu tiên cô hỏi cậu muốn gì chứ không phải là quyết định cho cậu cái gì, cứ miên man suy nghĩ, cô không có kiên nhẫn gắt lên một tiếng "Từ khi nào đứa trẻ ngốc như cậu cứ suy nghĩ vậy, nghĩ có ra cái gì không mà nghĩ"
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 4: Cô Ấy Là Ai?

Cậu nhóc này không đáng ghét lắm, ngược lại có chút đáng yêu, nhưng chỉ vì cuộc sống cô không có thời gian và cơ hội để thưởng thức vẻ đáng yêu đó.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, cô và cậu vẫn đến lớp như bình thường, vẫn coi như không quen nhau như bình thường.

Sáng sớm đã chuẩn bị sẵn thức ăn, nhưng từ khi nào cô đã ăn nó, khiến cậu vui vẻ không ngừng cười, hôm qua cho dù không ngủ đủ giấc đi chăng nữa thì hôm nay việc dậy sớm vẫn là việc của cậu, cậu cảm thấy có lỗi khi mà chị gái đã nuôi lớn mình nhưng trong tìm thức lại không xem như là một chị gái, có phải cậu quá vô ân rồi không.

Trần Ảnh rất thích tính cách của cô, cũng biết là không phải chị ruột của bạn thân, nhưng cậu ta cũng biết rằng, không thể ngó đến được, cả cấp 2 Trần Ảnh luôn bảo vệ cậu, 2 người cũng bị đánh không ít, nhan sắc trái ngược nhau, một người mang vẻ lạnh lùng khó gần, một người lại mang vẻ ngây thơ ngốc nghếch, như thế mà lại hợp nhau đến đáng sợ.

Cậu ngồi trên lớp nghe cô giảng bài, vì là chủ nhiệm nên có 13 môn thì cô đã dạy hết 3 môn rồi, mọi việc cậu làm cô điều biết.

Hôm qua vì thức đêm suy nghĩ mấy lời cô trêu đùa, biết là trêu đùa nhưng vẫn không ngừng suy nghĩ, cho nên hôm nay lên lớp ngủ gục mãi.

Lần 1 lần 2 có thể bỏ qua, lần 3 thì không thể, cô nhướng máy "Lâm An Minh, đứng giữa lớp" giờ của cô còn dám ngủ thì thật ngứa mắt vô cùng.

Cậu giật mình đập đầu xuống bàn, tay xoa nhẹ đầu mặt vẫn còn ngơ ngác, cô đặt thước xuống khoanh tay đi xuống, lúc nào cô đến gần cũng khiến cậu lạnh rung người.

Cô chóng tay xuống bàn, nghiêng người nhìn cậu "Giờ của tôi vô vị hay tôi vô vị đây"

Cậu biết mình sai liền nói nhanh "Không phải không phải là Tiểu Minh vô vị" cả lớp nghe lời thành thật như vậy cộng thêm hành động trẻ con liền cười lớn, cô cũng không nhịn được nhếch miệng một cái.

"Ngồi xuống đi, đừng để có lần sau" không phải lúc nào cô cũng gọi cậu nhóc này lên phòng nói chuyện riêng mãi được, chán không muốn nói.

Gần cuối tiết thì tiếng chuông điện thoại cô reo trước tiếng chuông trường học, cô nhìn dãy số lạ mắt híp lại rồi nhếch miệng, dọn dẹp cặp sách cho lớp nghỉ sớm, cô vội vàng cầm điện thoại rời đi.

Đến nhà vệ sinh cô bỗng chốc lạnh lùng, âm thanh trầm thấp trả lời điện thoại "Sao"

Bên kia tiếng phụ nữ đàn ông cười nói chói tai "Con nhóc hỗn láo này, dù gì cũng là mẹ con đấy"

Cô nhìn vào gương nhà vệ sinh, tay mở vòi nước "Muốn bao nhiêu tiền, à không phải đâu nhỉ phu nhân chủ tịch, phu nhân tìm tôi có việc gì?"

Bà ta ngưng cười rồi lại cười to "Cái chức đó mẹ con không cần, Tiểu Minh thế nào rồi?"

Nghe nhắc đến cậu nhiệt độ trong người cô còn giảm xuống hơn, không trả lời.

Biết đứa con gái bướng bỉnh này không muốn nói chuyện với mình, bà cầm điếu thuốc trên tay, hút một hơi rồi nhẹ giọng "Sắp tới mẹ muốn đưa Tiểu Minh về ở với mẹ"

Cô nghe xong cười to "Bà nói cái gì đấy, nghe như phim kinh dị nhỉ? Bà lấy tư cách gì mà đưa, tôi nuôi Tiểu Minh từ nhỏ, 1 tháng 3 triệu của bà tôi chẳng phải là trả xong từ lâu sao, muốn đưa Tiểu Minh đi? Đừng quấy bẩn thằng bé" trong mắt hiện lên sự chiếm hữu, không thể đưa đi đâu được.

Bà ta giả vờ đáng thương "Con thì lo gì được cho nó, nghe lời mẹ một chút có được không? Đi theo mẹ nó sẽ là thiếu gia"

Cô đặt điện thoại xuống "Bà hỏi tôi thừa quá" rồi cúp máy rửa tay, suy nghĩ gì đó rồi rời đi, cậu từ từ bước ra sau chậu kiểng, mặt không khỏi vui sướng, tất nhiên có hỏi cậu thì cũng vô ích, cậu sẽ chẳng bao giờ rời đi khỏi cô.

Các bạn gái trong trường cứ luôn nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ, cậu lại không muốn liên quan gì đến, không muốn cãi lời cô chút nào.

Gốc cây sau sân trường một hồi xin lỗi vang lên "Em xin lỗi, sau này dù thế nào cũng không dám làm như vậy" tên đại ca hôm trước đánh cậu khóc lóc không thôi.

Dù có như thế thì người trước mặt vẫn cho cậu ta 2 đấm, lần trước đi qua thấy việc bất bình, cậu bạn kia lại đáng yêu không thể nào nhịn được.

Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên "Tôi không muốn thấy tình trạng như thế này nữa đâu, dù gì tôi cũng là con gái, không muốn động tay chân nhiều"

Bị con gái đánh quả thật là mất mặt nhưng mất mặt còn hơn là đau mặt "Được được, sẽ không có lần sau" nói rồi hắn chạy đi để lại cô gái phía sau nhẻn miệng cười vì vừa làm việc tốt giúp trai đẹp.

Một phía khác cô cũng vừa hay đến tìm tên đại ca thì lại gặp tình cảnh này, trong lòng lại có chút bất an, cô gái đó sao lại ra mặt cho Tiểu Minh vậy?
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 5: Nhớ

Nghĩ đến những việc lúc chiều cũng đủ khiến cô phải bực mình tức giận, tức nhiên là bao tức giận phải trút hết lên cậu, cậu đang lau nhà cũng bị quấy rối "Lấy cho tôi cốc nước đi, không thấy tôi đang ăn à" cô ngồi gác chân lên ghế, tay bóc vỏ trái cây.

Từ bao giờ ăn trái cây lại uống nước nhỉ, cậu cũng không suy nghĩ nhiều mà đi vội lấy nước, ngồi trước mặt cô như người phục vụ đích thật.

Cô nhìn cậu không thể nào tức giận thêm, thiệt là khiến người khác dễ chán ghét quá. Cô ngồi dậy cuối đầu nhìn hắn "Sao lúc nào tôi sai bảo cậu cái gì cậu cũng ngồi im một chỗ rất lâu vậy?"

Cậu ngước mắt lên nhìn cô một lúc, giống như đang tìm câu trả lời thích hợp, cô biết cậu suy nghĩ nên còn bồi thêm một câu "không nói dối được tôi, cậu biết mà"

Biết là sẽ không nói dối được, cậu cũng không có thói quen nói dối nên cũng trả lời ngay "Là để ngửi mùi hương"

Cô khó hiểu nghiêng đầu nhìn cậu, mày nhướng lên "Tôi không sử dụng nước hoa khi ở nhà, cậu ngửi cái gì, hay thích loại nước hoa nào, tôi cho cậu"

Cậu không trả lời cứ ngồi đó nhìn cô, cô chợt nghĩ ra gì đó rồi bảo "Ngồi lại gần đây một chút"

Cậu nhạc nhiên nhưng vẫn vô thức làm theo, ngồi cạnh bên cô, dạo này cô thay đổi nhiều khiến cậu càng lúc càng không hiểu được, phải nói là thay đổi hoàn toàn khác.

Cậu cứ ngồi đó yên lặng chìm vào suy nghĩ của mình, lúc nào cô cũng là người phá vỡ không khí trước, cô kéo đầu cậu dựa vào vai mình, âm thanh dịu dàng vang lên "Cậu có nhớ mẹ không?" Cô biết mẹ cậu không phải bỏ rơi cậu, cậu nhóc này từng có những ngày tháng vui vẻ bên mẹ, nghe bảo vì bố cậu nên mẹ cậu phải vào viện tâm thần, bây giờ không biết tung tích thế nào.

Cậu nghe đến mẹ mặt có chút biến sắc, những ký ức về mẹ dường như sắp trở thành hư không rồi, nhưng vẫn trả lời có "Có chút nhớ, nhưng không rõ khuôn mặt nữa"

Cũng đúng thôi, cậu bé 7 tuổi thì làm sao còn nhớ đến bây giờ.

"Nếu như ngày nào đó tôi có chồng, thì cậu sẽ thế nào?" Việc này tức nhiên là nên hỏi, bởi vì cô cũng lớn rồi, chỉ cần nuôi cho cậu thật tốt thì có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi, cũng có thể đi tìm hạnh phúc riêng.

Tức nhiên là người nào đó nghe cũng không vui chút nào, không trả lời còn hỏi lại "Lúc đó Tiểu Minh phải làm thế nào?"

Cô không kiên nhẫn quay qua nhìn cậu "Lúc đó cậu cũng lớn rồi sẽ có hạnh phúc riêng thôi"

Đang nói thì tiếng chuông điện thoại cô vang lên, người nhiều việc thì mấy khi có thời gian rảnh rỗi mà tán ngẫu chứ, chỉ thấy cô cầm theo điện thoại đứng gần cửa sổ mắt nhìn miên man, gật đầu vài cái rồi xoay người nhìn về phía cầu "Bây giờ tôi phải đi công việc rồi, chắc cũng mấy ngày nữa về, ở nhà ngoan ngoãn một chút"

Nói rồi cô quay đi chuẩn bị hành lý, để lại cậu trai với đôi mắt tiếc nuối, chưa được dựa cô bao lâu đã phải rời, nhưng mà còn 3 ngày nữa là đến sinh nhật cậu rồi.

Đi xa thì đi thế thôi, tình hình của cậu thế nào cô vẫn nắm rõ trong lòng bàn tay thô, hôm nay tổng cộng cậu nhận được 4 món quà rồi, mà Trần Ảnh bên đây vẫn trêu ghẹo các em gái.

Cậu nhóc thì vẫn nhớ chị vô cùng, giờ ra chơi ngồi trong lớp nhưng tâm không còn ở đây, từ bên ngoài một cô gái nhỏ nhắn bước vào, nhìn đã biết thân thủ nhanh nhẹn hoạt bát, xuống bàn cậu và đưa cậu một quyển sổ "Đây là của cậu phải không?"

Cậu nhìn lên hình dánh quyển sổ nhật ký quen thuộc, vội vàng xem lại cặp mình, thì ra là bị rơi, cậu nhanh nhẹn lấy lại, cứ sợ chậm một chút sẽ có người biết bí mật của mình "Cảm ơn" miệng còn nở chút tươi cười, cô nữ sinh nhìn đôi môi hồng mà không ngừng cảm tháng.

Cô gái thật sự muốn làm quen với cậu, nhưng cô cũng vô tình đọc được quyển nhật ký đó rồi, cậu trai đáng yêu trước mặt đã có người mà mình để ý từ lâu, tính cô gái cũng không thích tranh giành, chỉ muốn làm bạn thôi cũng đủ rồi. Trần Ảnh một bên nhìn hết mọi việc, không nói cũng không được "Cho hỏi vị tiểu thư này là ai vậy?"

Cô gái nhìn qua, nhìn thoáng cũng biết là người không dễ gần, vẫn rất thẳng thắn "Tôi là người tốt đấy" rồi quay đi, Trần Ảnh nhìn theo bóng lưng đó có chút quen thuộc, nhưng không nhớ là ai.

Tối muộn về cậu thật sự muốn gọi cho cô, ngày mai là sinh nhật cậu rồi, cô đi đã 2 ngày nhưng chưa gọi về lần nào, tối nào cũng như hôm nay ngồi chờ đợi, đồ ăn cũng không nấu để ăn, khi nào cô có ở nhà mới nấu, nhìn chăm chú vào điện thoại, âm thanh tiếng chuông phá vỡ cả bầu trời yên tĩnh, cuối cùng thì cũng đợi được rồi, cậu hớn hở nhìn vào màn hình điện làm cậu thất vọng vô cùng.

Cậu chậm chạp bắt máy, bên kia ồn ào như đang ở quán bar, Trần Ảnh tươi cười vui vẻ "Tiểu Minh đến đây đi, tôi gửi vị trí ở máy cậu"

Cậu nhìn vào ví trí trên máy điện thoại liền từ chối nhanh "Tớ không đi đến những chỗ này"

Trần Ảnh biết trước kết quả liền nói "Muốn nhanh gặp chị gái một chút không?"

Nghe đến cô cậu vội vả tắt máy chuẩn bị ra ngoài.
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 6: Ngày Trưởng Thành

Nhìn biển hiệu quán bar chớp nhoáng đèn xanh đỏ, cậu thật sự muốn về quá, nhưng nghĩ đến có lẽ chị đang đợi mình, liền nhanh chóng vào trong.

Đọc đoạn tin nhắn bàn 3 hàng góc trái, cậu đi vào tìm kiếm, vừa bước vào trong đã thấy Trần Ảnh cười cười nói nói trong rất vui vẻ, đang đứng bên cạnh hai bạn nữ xinh đẹp mà trong đó có một người cậu từng thấy qua rồi.

Thấy cậu bước đến, cô gái mà cậu thấy quen cũng đứng lên ra đón cậu "Mau vào đi, cậu cũng lâu quá rồi"

Cậu theo cô gái đi vào trong, nhưng từ đầu đến cuối cũng không để ý xung quanh chỉ tìm kiếm bóng hình quen thuộc.

Trần Ảnh rót cho cậu ly rượu, từ trong những người phục vụ đem ra một chiếc bánh kem đặc xuống bàn.

Trần Ảnh ngước mắt nhìn cậu, đưa ly rượu trong tay cho cậu "Chúc mừng sinh nhật"

Cậu vội xua tay từ chối. Trần Ảnh nhìn cậu ngán ngẫm vô cùng, cố ép cho được "Bây giờ cậu 18 tuổi rồi, chị gái của cậu cũng không thích mấy đứa nhỏ như cậu đâu, cậu phải tập làm đàn ông mới bảo vệ được chị Hạ Hy chứ nhỉ?" Nói vòng vo làm gì, đánh ngay vào điểm yếu cho nhanh.

Cậu nghe mắt sáng lên, vội hỏi "Thế Tiểu Minh làm sao để trưởng thành"

Trần Ảnh không nói chỉ liếc nhìn ly rượu, cậu hiểu ý nhìn ly rượu chầm chầm, vừa muốn vừa không cầm ly rượu rung lên, bên đây Trần Ảnh nói thêm "Đây là cách đầu tiên đấy"

Cậu nhắm mắt lại uống một hơi cạn hết ly, lúc đầu chát và đắng nhưng sau đó vị ngọt tràn lan đầy khuôn miệng. Đôi mắt tròn long lanh vài giây rồi cầm ly hướng về phía Trần Ảnh "Cho tớ thêm một ly"

Trần Ảnh hài lòng vô cùng, nhanh tay rót thêm một ly cho cậu, một ly rồi một ly thoáng chốc đã hết chai, tuy đang chìm đắm trong men rượu nhưng cậu vẫn không quên mục đích đến đây "Chị ở.. đâu" Lúc nào cũng đã bắt đầu thấm rựu, mặt đỏ bừng ngà ngà say.

Trần Ảnh không vội trả lời, vỗ vai cô gái lúc nãy đón cậu vào, giới thiệu "Cậu có nhớ cậu ấy là ai không?"

Cậu mơ màng nhìn người trước mặt nhìn hồi lâu, ngây thơ lắc đầu, lúc tỉnh đã không nhớ rồi thì lúc say làm sao nhớ được.

"Là cô gái đã trả nhật ký cho cậu đấy - Trác Ân"

Cậu tuy không thể nào nhớ rõ nhưng vẫn niềm nở chào hỏi, Trác Ân cũng vui vẻ nói đùa với cậu "Lúc đầu tôi thật sự muốn yêu cậu đấy"

Trần Ảnh nghe xong cười lớn "Thôi nào, chọn người khác đi, chạm vào cậu ta thì không yên ổn với cô giáo đâu" Bây giờ cậu cũng không thể tỉnh táo để nghe gì được nữa.

Bây giờ cậu mới nhìn đến cái bánh kem, ngạc nhiên há hốc mồm "Sao cậu lại vẽ.. hức, như vậy được" cậu bắt đầu xấu hổ như trúng tim đen.

Trần Ảnh cười lớn "Chẳng phải đúng ý cậu quá sao" trêu ghẹo cậu bạn này lúc nào cũng là thích nhất, trên bánh kem là hình vẽ cậu và cô đang nhìn nhau chính giữa còn có trái tim.

Cậu xấu hổ, mặt đã đỏ do say giờ còn đỏ hơn, miệng bắt đầu la lói "Rõ ràng cậu bảo.. tớ đến để gặp chị, nhưng.. sao bây giờ.. cậu lại trêu tớ" cậu nói không rõ, xem ra cậu đã say thật rồi, cậu đứng không vững ngã vào cô gái gót rựu bên cạnh Trần Ảnh rồi đưa tay cầm lấy dao cắt cái trái tim ra, có vẻ uất ức lắm.

Trần Ảnh không vội trả lời, cũng không vội kéo bạn ra khỏi cô gái, ngồi vắt chân lên như chuẩn bị xem kịch vui.

Đúng như những gì mong đợi, nhân vật chính xuất hiện rồi, từ phía cửa ra vào đôi cao gót đen bước vào, lia mắt một cái đã đi thẳng đến chỗ cậu.

Nhìn cậu trong vòng tay cô gái rót rượu cô chau mày, không nói gì với cậu cả, nhìn Trần Ảnh "Lần này cậu lợi hại" cô nói thản nhiên như không có gì, thật ra trong lòng đã nổi lên tức giận.

Tiếng nhạc to cộng thêm say làm cậu không thể nghe rõ thứ gì, đương nhiên là tiếng cô nói cậu cũng không nghe được, cô trực tiếp bước đến kéo cậu ra và dìu đi, còn không quên ném cho Trần Ảnh cái nhìn sắc bén cộng thêm lời nói "Đừng dạy hư cậu nhóc của tôi" rồi đưa cậu rời đi.

Trần Ảnh cầm ly rượu lên uống một hóp, đôi mắt hiện rõ ý cười, thở ra một cái "Xem như tôi lại giúp cậu" rồi tiếp tục vui vẻ chơi.

Bắt chiếc xe taxi hai người cùng về, cậu say khước không còn thấy phương hướng luôn dựa vào cô, nhưng do cậu lúc nãy đã dựa vào người khác nên cô không thoải mái khoác áo vào rồi mới cho cậu dựa, mắt liếc nhẹ một cái rồi tức giận nói "Về đến nhà sẽ xử lý cậu sau"
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 7: Đến Lúc Rồi

Ngồi trên xe cậu cứ dựa dẫm lấy cô, tay chân loạn xạ, nhưng thật may là không nôn ra, hôm nay cũng gan dạ quá, còn uống rượu, từ lúc nuôi cậu đến bây giờ đây là lần đầu.

Cô thở dài nhìn cậu, bực tức trong lòng vẫn chưa giảm đi "Nói với cậu là ở nhà ngoan, như này đã ngoan chưa vậy?"

Cậu nghe giọng cô có chút sợ hãi, cậu biết hôm nay mình sai nhưng không kiềm nổi thần men trong người mà kiềm chế được hành động và lời nói, cậu xoay người ôm lấy cô "Tiểu Minh đến hức.. để tìm chị"

Cô càng ngạc nhiên hơn, rồi lắc đầu hiểu ra, chắc là tên Trần Ảnh kia bày trò "Tôi không gọi cậu đến, trừ phi tôi gọi cậu, lần này cậu thật sự hư"

Nói đến đây cậu càng uất ức hơn, do có men trong người nên không kiên dè gì, nghĩ sao nói vậy "Đúng vậy, nếu như 2 ngày qua chị gọi Tiểu Minh một lần, thì cũng không đến nổi nhớ chị mà vội vàng như vậy" mắt cậu vốn long lanh nay nói ra nổi khổ tâm 2 hôm nay, cậu liền rơi nước mắt.

Đúng vậy, là chị không gọi cậu, chỉ cần một cuộc gọi nhanh 1 phút để nghe giọng cô thôi, thì cậu đã thỏa mãn.

Cô định tức giận hơn khi nghe cậu trả lời, nhưng khi nghe tiếng thúc thích thì cô giảm nhiệt, cũng đúng, cô không gọi cho cậu nhóc này dù một lần, cô thở dài không nói, nhưng người kia lại được nước làm tới, làm cô ngạc nhiên.

Cái gì.. cậu nhóc này hôn má cô.

Cô vội vàng kéo cậu ra, mắt ánh tia tức giận vô cùng, cậu đang làm loạn cái gì đây, thì lại nghe cái người đang say sắp bất tỉnh kia nói thêm, mà câu nói đó khiến lòng cô khoáy động "Tặng.. cậu"

Cậu? Bạn học? Cậu xem cô là người bạn nữ nào đó mà hôn lấy? Nhưng cô không biết cậu là nói với Trần Ảnh, chỉ muốn thể hiện chút yêu thương với bạn thân đã luôn giúp đỡ, nhưng do say nên không kiềm chế được hành động.

Vừa đến nhà, cô tức giận lôi cậu vào, nói chính xác là kéo, làm cách nào dù khiến cậu đau cũng phải kéo cho bằng được vào nhà.

Trong lòng một đóng dấm chua, cảm giác từ trước giờ dường như đã có, nhưng cô không hay biết, để hắn nằm dưới sàn nhà cô vào nhà lấy chút rượu uống giải tỏa không quan tâm cậu.

Tức giận trong lòng càng uống càng hăng, điện thoại cô cũng vừa lúc có tin nhắn đến, là Trần Ảnh gửi cho cô một video, cô mở lên vừa xem vừa uống, lúc này cô cũng đã được hạ hỏa do dùng rượu tưới lên tâm trạng.

Nhưng chưa được bao lâu thì nhìn video khiến cô lên cơn giận lần nữa, lần này có vẻ giận gấp đôi, bên trong là hình ảnh lúc cậu té ngã vào người con gái rót rượu, cô không muốn xem tiếp trực tiếp ném điện thoại qua một bên, nhanh chân tiến lên phía người con trai đang nằm nói lung tung trên sàn nhà, mà bên kia Trần Ảnh vui vẻ cười mãi không thôi, quả thật là phải có cậu thì cậu ngốc kia mới làm được chuyện, chờ xem ngày mai đến trường cậu ngốc đấy sẽ thế nào.

Cô lại trước mặt cậu không ngần ngại cởi hết quần áo mình ra, cậu nằm đó vẫn chưa ngủ, miệng cứ lẫm bẫm gì đó, cô muốn tắm rửa cái mùi người con gái khác cái mùi rượu mà lúc nãy cậu ôm và dựa vào cô, và tắm luôn cậu.

Sau khi cởi hết quần áo của mình, cô nhanh tay không một chút ngượng cởi quần áo cậu, tuy là nuôi dưỡng cậu từ lúc 7 tuổi nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy cơ thể của cậu, luôn để cậu tự tắm và thay quần áo, mà cậu cũng rất ngoan tự làm tốt.

Hôm nay thấy được toàn bộ cơ thể cùng chỗ nhạy cảm, cô có chút đỏ mặt cũng có chút ngây người.. Người cậu nhóc 18 tuổi này quả thật có chút đẹp, và trưởng thành rồi.

Bây giờ vừa có tức giận vừa có dục vọng, cô lôi cậu vào phòng tắm, cầm lấy vòi sen để nước chảy lên người cậu, cậu bị nước dội trúng có chút tỉnh, nhìn thấy người trước mặt là cô cậu cứ tưởng như ảo giác, lý trí cùng thần men trong người, vô thức cậu cuối thấp đầu hôn lên môi cô.

Cô cũng không chống cự buông vòi sen trực tiếp đáp lại, hơi nóng của vòi sen làm cho phòng tắm càng thêm mờ ảo, tạo cho người ta cảm giác đỏ mặt ham muốn.

Giờ phút này không ai có thể suy nghĩ đều đó là đúng hay say, sau khi hung đến sưng cả môi, thì cậu tiếp tục rơi vào trạng thái như sắp ngất lúc đầu.

Cô vội đưa cậu vào phòng và để cậu nằm trên giường, người còn dính đầy nước nhưng cô cũng không bận tâm, trực tiếp ngồi lên người cậu, cô nhìn cậu bằng đôi mắt ham muốn, cuối xuống hôn cậu, cô cũng say nhưng biết mình đang làm gì, đến lúc này bao nhiêu cảm xúc ham muốn điều dâng trào, dù có là sai thì vẫn là đúng, cậu mở mắt mơ màng nhìn cô, ngược lại cậu thì không biết là mình và cô chuẩn bị làm gì, chỉ biết là bây giờ cậu được cô yêu thương, dù là mơ hay thật thì cậu cũng muốn kéo dài thêm một chút.

Lần cuối cùng trước khi đâu vào đấy, 12 giờ đêm đó, cô không quên nói với cậu một câu như khẳng định chắc nịch "Tôi nuôi được, đến đủ tuổi rồi, tôi ăn được" đúng như lời cậu nói nó kéo dài tận hôm sau.

Cô nói không sai, dù gì đi nữa đều là người của cô, nhưng không ngờ chờ người ta vừa đến mùa cô liền thu hoạch vội, không cho giây phút nào dư thừa.
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 8: Khó Xử

"Huu hức" tiếng khóc thúc thích của ai đó vang dội khắp phòng, khiến cô phải thức giấc.

Xoay người qua thì thấy cậu nhóc kia đang ngồi ôm mặt khóc, người còn chưa mặc áo nước mắt đã đầm đìa.

Cô chẳng buồn nói xoay qua bên kia tiếp tục ngủ, nhưng suy nghĩ gì đó lại xoay lại "Cậu khóc cái gì?"

Cậu biết mình làm ồn khiến cô thức giấc, nhưng cậu đã cố gắng khóc nhỏ lắm rồi, cậu lấy tay bịch miệng mình lại tránh để âm thanh phát ra, kiềm chế lại.

Cô không nhịn được cau mày "Không trả lời à?"

Cậu ngước đôi mắt đầy nước long lanh nhìn cô, mặt có chút đỏ, rồi nhìn xuống nơi nhạy cảm đang che kín bởi chăn của hai người, ý bảo chuyện không hay xảy ra rồi.

Mặt cô vô cùng bình thường cứ nhìn cậu đâm đâm, cô càng nhìn càng khiến cậu thêm chột dạ, cậu từ lúc thức dậy thấy hoàn cảnh thế này đều nghĩ là.. do mình say không kiềm chế được hành động khiến cô bị thiệt thòi.

Cậu vội vàng ngồi dậy trước mặt cô hai tay khoanh lại để trước ngực "Tiểu Minh xin lỗi, do say quá không biết mình đã làm gì" cậu vừa nói vừa khóc.

Sau phát hiện do vội vàng ngồi dậy xin lỗi mà để lộ nơi kia liền xấu hổ ngồi xuống cuối mặt.

Mà cô nghe xong không những không cảm xúc gì mà còn tức giận, rõ ràng là cô chủ động là cô quyết định, qua một đêm cậu nhóc này lại không nhớ gì, còn bảo không biết mình làm gì, thế cô cứ nghĩ cậu ta biết nhưng muốn cô, hóa ra hôm qua là do say men, nếu không phải là cô mà là cô gái khác thì cậu cũng sẽ làm như vậy, và tình huống hôm qua vẫn phát sinh?

Nghĩ đến đây cô tức giận nhìn cậu, rồi ngang nhiên đứng lên, người không một mảnh vải trực tiếp lấy quần áo đi vào phòng tắm.

Bên ngoài cậu biết cô tức giận, chắc chắn là chị giận lắm, tất cả do mình, tội này làm sao sửa đổi đây, cậu nói thì thào nhìn theo bóng lưng cô "Chị ơi.."

Cô vẫn mặc kệ, vào mặc đồ chỉnh chu chuẩn bị đến lớp dạy, ném cho cậu 2 triệu rồi rời đi, mặc cho cậu có ở đó ray rứt thế nào, nhưng hành động ném tiền này giống trai bao thế nhỉ?

Cô không nói lời nào đến trường, cậu cũng thay đồ đến trường, mang theo cảm giác tội lỗi, đi đến cổng trường thì gặp Trần Ảnh đang đứng đợi cậu, mặc dù trễ học nhưng Trần Ảnh vẫn đứng đó đợi, cậu ta muốn là người đầu tiên thấy vẻ mặt đêm qua của cậu. Đến trường rõ trễ thế này chắc đêm qua vui vẻ lắm.

Mà cậu vẫn ngây người cuối đầu đi về phía trước, Trần Ảnh cố tình đứng chắn trước mặt cậu khiến cậu va phải.

Cậu ngước mắt nhìn cậu bạn thân mà không biết nói gì, cũng không dám nói, chỉ vội nói ra suy nghĩ trong đầu mà khiến cho Trần Ảnh một phen khó hiểu "Hôm nay cậu có thể cho tớ ở nhà cậu được không?" Giọng nói không thể nào buồn hơn.

Trần Ảnh nhìn cậu suy nghĩ, đáng lẽ hôm nay phải thấy sự vui vẻ của bạn thân chứ, hoặc là xấu hổ hay cười.. sao lại không như cậu ta dự đoán, hay có gì đó sai rồi.

Trên đường đến lớp mặc cho Trần Ảnh có hỏi luyên thuyên đi chăng nữa cậu cũng không trả lời, cứ chìm trong suy nghĩ của mình, mà ở trong lớp đang là tiết của cô, cô thấy 2 cậu đi vào liền nói "Giờ của tôi cũng đến trễ, Trần Ảnh là lần đầu phạm lỗi nên về chỗ đi, còn An Minh thì đứng cuối lớp"

Cậu uất ức xuống cuối lớp đứng trước sự ngạc nhiên của cả lớp, có ngược quá không, Trần Ảnh mới là người thường đi trễ mà, do biết mình có lỗi và nghĩ rằng cô đang giận muốn phạt nên dù có uất ức nhưng cũng không dám ngước mặt lên nhìn.

Trần Ảnh khó hiểu nhìn 2 người họ suy tư, sắc mặt cô rõ khó chịu và tức giận, chắc là hôm qua đã có lỗi chỗ nào rồi.

Cả tiết học cậu không dám nhìn cô dù một cái, nhìn bảng cũng là né tránh ánh mắt, đi trong trường gặp cô cũng né tránh, đỉnh điểm là hôm nay cậu không nói một lời mà đến giờ vẫn chưa về nhà.

Cô không hiểu rõ ràng là mình là người giận dỗi xong bây giờ thành cậu ta bỏ nhà đi không về, cô làm gì cậu nhóc này nhỉ?

Cô không vội tìm cũng không vội gọi, để muốn đến khi nào muốn về thì về. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ, còn hành động lại khác.

Cậu ở bên đây ngồi trầm tư cùng Trần Ảnh, cậu đã kể cho cậu bạn rồi, Trần Ảnh luôn miệng khuyên nhủ "Cậu nên nói rõ ràng với chị cậu, cậu có chắc chị cậu giận về hành động đó không hay vấn đề khác, tôi bảo từ lúc nãy là nên rõ ràng mà" nói khô hết nước miếng vẫn ngồi lỳ ở đó suy nghĩ.

Hết cách Trần Ảnh đành ngồi yên cùng cậu.. chờ đợi.

10 phút sau chuông cửa reo lên, Trần Ảnh không nhanh không chậm đi ra mở cửa, nụ cười tươi trên môi luôn nở mời người bên ngoài vào.

Cậu vẫn chìm trong suy nghĩ thì ở ngoài cửa lại vang lên tiếng nói quen thuộc làm cậu giật mình "Về nhà thôi"
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 9: Rõ Ràng

Cô nhìn cậu nhóc kia ngồi im vẫn không nhúc nhích, cô vẫn không biết là trong lòng cậu đang run rẩy, không dám nhìn.

Mà từ đầu đến cuối cô vẫn kiên nhẫn đứng nhìn cậu, trôi qua 15 phút vẫn chưa thấy động tĩnh, cô bước lại trước mặt cậu nhẹ nhành cười "Về nhà chúng ta sẽ nói chuyện với nhau, không thể mãi trốn tránh được"

Bên đây Trần Ảnh thầm mắng cậu bạn ngu ngốc, nhanh chóng nói thêm "Cậu mau về đi, tôi không nhận cậu nữa, về nhanh trước khi chị cậu bỏ rơi cậu"

Nghe đến bị bỏ rơi, cậu nhanh nhẹn đứng lên đi thẳng ra ngoài, trên đường về hai người không nói với nhau câu nào, về đến nhà cũng thế, cô cũng không bận tâm.

Bây giờ cô mặc đồ ngủ hở hang quyến rũ trước mặt cậu không chút ngại ngùng, còn cậu thì không dám nhìn mặt đỏ lên.

Không chịu được không khí này, cô lên tiếng "Cậu bỏ nhà đi à? Cậu đang nghĩ gì vậy?" Cô bước đến ngồi bên cạnh, mặt kề sát vào cậu.

Cậu nín thở xong lại quay qua chỗ khác "Chúng ta sai rồi" sai thật rồi, đó là chuyện không thể nào.

Cô vẫn cảm thấy không có gì sai, tay kéo mặt cậu đối diện cô, môi nhẹ nhàn chạm trước sự ngạc nhiên của cậu "Có gì sai? Tôi nuôi cậu được thì cậu là của tôi, tôi làm vậy không đúng à"

Môi hai người đang chạm nên khi cô nói chuyện nó không ngừng cọ sát, nhưng vẫn không quên nói ra suy nghĩ trong lòng "Chúng ta là chị.." Mà khoan đã, tôi làm vậy? Vậy chuyện đêm đó là ý của cô?

Suy nghĩ đến đây cậu giật mình lùi về phía sau, tay bịch lấy miệng ngạc nhiên không ngừng "Chị chị muốn.."

Cô không thay đổi sắc mặt "Đúng vậy, là tôi muốn, đêm đó tất cả là tôi điều khiển"

Cậu càng ngạc nhiên hơn khi cô trả lời rõ ràng dứt khoát, trong lòng một mảng rối bời, cô nhanh chóng áp sát hơn "Cậu không thưởng thức được à, không hài lòng hay sao?"

Cậu mếu máo trả lời "Không.. Có"

"Vậy tại sao lại bỏ đi?" mắt cô vẫn kiên định nhìn cậu, trong mắt toàn là cậu.

Cậu nhút nhát trả lời "Tiểu Minh nghĩ là do mình.. khiến chị thiệt thòi"

Cô ngồi qua một bên, rồi đứng lên rót một ly rượu vang, ngồi xuống gác chéo chân, ung dung nói "Bây giờ tôi nói rõ với cậu, để chúng ta không khó xử với nhau, chúng ta không phải chị em ruột, nên chuyện đó là bình thường, chúng ta vẫn quan hệ chị em trước mặt mọi người, còn khi ở riêng vẫn quan hệ đó nhưng tôi muốn cơ thể cậu cho nên chỉ cần tôi muốn cậu phải tiếp nhận" cô nói xong nhìn cậu, kèm thêm một câu khiến cậu buồn bã, uất ức "Đương nhiên là chúng ta không yêu nhau, khi tôi hay cậu có người yêu thì chúng ta sẽ chấm dứt những hoạt động kia"

Cô vừa nói xong thì nước mắt cậu cũng vừa kịp rơi, không đợi thấy tiếng thúc thích thì cô đã nhào đến cuốn lấy cậu, thế là một đêm đối với cậu là sai trái lại tiếp tục diễn ra. Cậu không phải không muốn cô mà là đây là chuyện chỉ có hai người yêu nhau thật lòng cưới nhau mới làm, nhưng cô và cậu.. sao lại ra như vậy.

Sáng sớm đến trường cậu cố tỏ vẻ bình thường trước mặt mọi người và cả bạn thân, không kể cho Trần Ảnh cái gì chỉ nói là đã ổn rồi.

Hôm nay lớp có bạn học mới, bạn ấy muốn chuyển lớp.

Khi cô thấy bạn nữ này thì cô liền thấy quen, đây là cô gái đánh mấy tên đại ca lớp bên, cô dẫn bạn vào lớp và giới thiệu "Đây là Trác Ân vừa chuyển lớp"

Trác Ân từ đầu đến cuối mặt lạnh nhạt, nhìn khắp lớp tìm kiếm, thấy được ai đó liền cười, đưa tay lên chào, nhưng là "Chào Lâm An Minh, tôi là Trác Ân, rất vui vì gặp lại" cô chào mỗi cậu trước sự ngỡ ngàng của cả lớp.

Cậu đang viết bài nghe thấy tên mình giật mình đứng lên, vội vàng chào "À chào cậu, tớ là Lâm An Minh" cười rất thân thiện, và cậu chợt nhớ ra "Cậu là bạn học lần trước.." trả cậu quyển nhật ký.

Trác Ân cười nhẹ rồi trực tiếp đi đến cái bàn trống phía dưới cạnh cậu ngồi xuống, nhìn về phía cô "Chỗ này không có người, em có thể ngồi được mà, cô nhỉ?"

Cô không trả lời mà quay lên bàn chuẩn bị bài mới, nhưng đoạn hội thoại chào hỏi lúc nãy khiến cô ngứa mắt quá.

Giờ ra chơi suy nghĩ một lúc rồi cậu chạy xuống căn tin mua một chai nước và vài gói bim bim lên phòng học, tặng cho Trác Ân "Cảm ơn cậu vì lần trước đã trả lại giúp tớ, quyển nhật ký đó rất quan trọng"

Mà cô vì tiết sau vẫn là tiết của cô nên cô vẫn ở trong lớp để chuẩn bị dạy, một màn cảm ơn điều thấy cả, nhưng mà.. nhật ký? Cậu nhóc viết nhật ký à?

Trác Ân nhìn khuôn mặt điển trai mê hoặc không cầm lòng được, lần trước cô tự nhủ là sẽ không để ý cậu vì cậu có người trong lòng rồi, nhưng mà.. đáng yêu quá.

"Không có gì, cậu thấy tôi tốt bụng sao?" Trác Ân nhìn cậu hỏi

Cậu khó hiểu nghiêng đầu "Không phải sao, cậu tìm đến tớ để trả" đây là tốt bụng quá, nếu như ai đó nhặt được muốn trêu đùa cậu thì phải làm sao, trên đó còn có tên cậu.

Không muốn thấy hình ảnh dưới lớp, trên bàn giáo viên âm thanh lạnh lẽo vang lên "An Minh đem tài liệu đến phòng giám hiệu giúp tôi"

Nghe cô gọi cậu vội vàng đứng lên, tuân thủ mệnh lệnh nhưng vẫn còn biết bao ngại ngùng.

Trác Ân ở dưới nhìn lên cô, suy nghĩ một lúc.
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 10: Nguy Hiểm

Về đến nhà cô tắm rửa thay đồ, thấy cậu đang ngồi trên sofa vừa xem hoạt hình vừa gọt vỏ trái cây cho cô, khung cảnh ấm áp vô cùng, cô đi đến phía cậu ngồi vào trong lòng cậu, cô mạnh mẽ nhưng nhỏ bé hơn so với cậu nhiều.

Lúc đầu cậu giật mình nhưng sau đó tay chân cứng đờ để nguyên hiện trường, chỉ thấy cô vương vai nằm yên trong lòng cậu một cách thoải mái, cậu nhìn cô yêu thương mong muốn.

Cô cảm nhận được mở mắt ra "Đến đây"

Cậu nghe được sự cho phép nhanh chóng tiến đến, ngày qua ngày được cô rèn luyện, kỹ năng cũng khá rồi, đang hôn thì cô nhớ lại chuyện trên lớp, đẩy cậu ra trong sự ngỡ ngàng mê mang của cậu.

Cô chỉ vào môi cậu, mắt đầy ẩn ý "Chỗ này để ai chạm vào là tôi sẽ bỏ đi đấy"

Cậu sợ hãi rung lên một cái, lắc đầu liên tục, tức nhiên là cậu sẽ không để ai chạm vào ngoài cô rồi, nếu như cô bỏ đi thì cậu phải làm sao đây. Bây giờ họ thân thiết đến nổi ngủ cũng ngủ cùng nhau rồi, nhìn một nam một nữ ôm nhau ngủ rất giống cặp vợ chồng trẻ vừa cưới.

Hôm nay là ngày đi tham quan các trường đại học và khám phá các vùng núi, cô là cô chủ nhiệm nên có nhiệm vụ dẫn lớp đi, buổi sáng đã đi tham quan các trường đại học rồi, bây giờ sẽ đi đến khám phá núi, phải đến địa điểm qui định trước buổi chiều để còn làm trại.

3 giờ chiều cô đưa cả lớp đến nơi, bác tài dừng xe lại theo địa điểm cô đưa, cô cùng cả lớp đem đồ bước xuống nhưng sao hơi lạ một chút, không có ai cả. Rõ ràng theo lịch là 3 giờ chiều các thầy cô lớp 12 khác sẽ đưa học sinh đến địa điểm tụ họp, nhưng bây giờ không thấy.

Cô cùng lớp đứng đợi một lúc vì nghĩ là các lớp khác đến muộn, đợi đến 4 giờ vẫn không ai đến, cô lấy điện thoại ra gọi thì bất ngờ nhìn lên sóng điện thoại, không có tín hiệu.. rốt cuộc đây là vùng nào.

Cô nhìn lên địa chỉ mình đã đưa bác tài, cô thấy nghi hoặc nhưng bác tài đã rời đi rồi "Các em chờ một chút nữa"

Cô thấy phía xa có một người đàn ông đi lại, trên tay cầm con dao to và xách thêm bó củi, cô đoán không lầm là người dân ở đây đi đốn củi, nhanh chân hỏi "Cho hỏi, đây là đâu vậy?"

Người đối diện nghe không hiểu, lắc lắc đầu trong mắt có đầy vẻ sợ hãi lùi về phía sau rồi chạy vào rừng. Nhìn trang phục của họ cô cũng thấy lạ hình như đã từng thấy qua rồi, cô muốn chạy theo nhưng nhìn lại 30 học sinh của mình lại thôi.

Đợi đến 5 giờ chiều vẫn không thấy ai, cô cũng biết mình đã đi lạc rồi, nhưng chiến đi này có thời hạn là 2 ngày, nếu sớm nhất thì sáng mai trường mới quay lại đón. Mà phía bên đây hiệu trưởng cũng biết là lớp cô bị lạc nhưng không tìm vội, vẫn để các lớp khác tiếp tục chơi.

Sau khi cô nói lớp bị lạc, ngược lại không thấy lớp lo lắng mà còn vui mừng phấn khởi, lớp chỉ có 10 bạn nữ, có nhiều bạn nam như vậy cũng an tâm phần nào, cô dẫn cả lớp vào trong chút nữa nhưng vẫn nhìn thấy đường lộ, ở bên trong có một khu đất trống khá rộng rãi, cô nhìn qua một lượt, bên phải còn thấy một lói mòn đi vào, nhưng trước hết làm trại đã.

Mọi người chia công việc ra hoàn thành công việc, làm thành 3 cái trại lớn, 10 người một trại, còn cô ở một mình nên cô đem trong túi ra cái lều mà mình chuẩn bị trước, 2 trại nam ở bìa để bảo vệ trại nữ và lều của cô, bên phải là đóng củi được để ngay ngắn mà lúc chiều lớp tìm được, tuy bị lạc với các lớp khác nhưng lớp vẫn rất vui vẻ cùng nhau đốt lửa trại và nướng thịt, rồi chơi chò chơi.

Lớp chơi chò nói thật, một bạn trong lớp đem them vòng quay, quay trúng ai thì người đó nói, không may vòng chơi cuối cùng lại quay trúng cậu, Trác Ân được dịp hỏi trước "Cậu và cô chủ nhiệm có mối quan hệ gì?"

Cả lớp nghe đến đây bỗng im lặng, vì họ nghi ngờ cô chủ nhiệm và bạn học An Minh là chị em, nhưng mối quan hệ riêng của giáo viên không nên nói đến, bạn nữ ngồi cạnh Trác Ân nghe hỏi thế thì khều Trác Ân ý bảo cậu hỏi không đúng rồi. Nhưng Trác Ân vẫn hướng ánh mắt kiên quyết muốn biết về phía cậu làm cả lớp đột nhiên cũng tò mò, Trần Ảnh ngồi một bên cũng muốn nghe.

Cậu khó xử ngồi ngây người, khoảng 2 phút trôi qua, Trần Ảnh định mở miệng phá vỡ không khí này thì cô đã trả lời "Các em chỉ cần biết chúng tôi không phải chị em ruột, nhưng ở cùng nhà là được" cô trả lời xong thì đứng lên cầm đèn pin đi vào lói mòn lúc chiều cô thấy trước sự tò mò và ngạc nhiên của cả lớp.

Cả lớp đang vui bỗng bị hạ nhiệt thì ríu rít trách nhau rồi lại tiếp tục nói chuyện, cậu nghe câu trả lời có chút thất vọng, rõ ràng là chung sống với nhau như vậy, nhưng cậu cũng không được danh phận gì cả, nghĩ đến thôi cũng thấy uất ức, cậu nói với mọi người là đi vệ sinh để đuổi theo cô.

Cô cầm đèn đi vào lói mòn đi càng sâu thì lói mòn càng rõ kích thích trí tò mò của cô, trong đêm tối cô không sợ hãi mà cứ đi cứ đi vào bên trong, không biết cái gì đó đã đánh thức sự tò mò của cô, có lẽ vì người đàn ông đốn củi lúc chiều? Đi được khoảng 10 phút thì cô thấy phía trước có đóm sáng như ngọn lửa, càng khiến cô tò mò đi nhanh hơn, càng thấy rõ cô càng ngạc nhiên.. sâu bên trong khu rừng còn có một ngôi làng.

Cô đứng trong lói đi lúc nãy còn vài bước nữa thôi thì cô đã bước ra đường mòn và vào làng, lúc nãy cô nhìn những người đàn ông ăn mặc quái dị tay chặt thịt gì đó có chút sợ hãi, người cô rung lên định quay lại đi về thì bất ngờ phía sau có ai đó ôm lấy cô thở gấp, cô sợ hãi nhưng không dám la lên vùng vẫy sắp phát khóc, thì bất ngờ tiếng nói quen thuộc vang lên "Tiểu Minh sợ quá" nghe tiếng cậu cô ôm chặt lấy.

Thì ra nãy giờ cậu vẫn đi theo cô, tìm kiếm cô, cô chỉ về phía ngôi làng cho cậu biết rồi tay để lên miệng 2 người tỏ ý im lặng, 2 người định âm thầm rời đi thì cô vô tình đạp trúng vào cảnh báo có kẻ xâm nhập của người trong làng, tiếng chuông lách cách vang lên khiến những người đàn ông chú ý họ cầm vũ khí tự chế rồi chạy ra bao vây cô với cậu.

Mặc cho cô có nói bao lời "Chúng tôi là người tốt, chúng ta bị lạc, chúng tôi không có ý xấu" thì họ vẫn đánh ngất cô và cậu rồi mang cô và cậu trói lại, hình như họ không hiểu tiếng cô nói và họ và người đàn ông đốn củi cô thấy lúc chiều là một.
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 11: Bắt Giữ

Cô tỉnh dậy với ánh mắt mơ hồ nhìn về phía bìa rừng tối tăm, cậu và cô đang bị trói ngồi vào gốc cây, xung quanh là lều trại. Cô mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi, nhưng cô không biết những gì diễn ra tiếp theo khiến cô kinh ngạc.

Cô bóp chặt tay cậu đánh thức cậu, cậu đau nhăn mặt mở mắt, nhìn hoàn cảnh xung quanh cậu vô cùng sợ hãi, nước mắt sắp chảy ra, cô vội trấn an "Quay người qua đây"

Cậu ngờ nghệch quay qua cô, bất thình lình cô hôn cậu trấn an, vô tình cô cắn trúng vào vết thương trên môi cậu lúc cậu bị đánh ngã xuống vô tình bị thương, khiến cậu la lên khẽ một tiếng, tuy đó là khẽ thôi nhưng cũng khiến những người canh gác chú ý, 5 người đàn ông cao to cầm cái rìu trên tay đi xung quanh cô và cậu, đôi mắt dữ tợn, đây là tình huống gì vậy?

Họ không nói một lời nào cả, đi xung quanh một hồi thì dừng lại, đứng thành vòng tròn bao vây cô và cậu rồi quay lưng lại như đang canh gác.

Cô nói khẽ với cậu "Chúng ta hình như bị bắt cóc rồi"

Cậu nghe như vậy sợ hãi, không đợi cậu khóc cô đã vội nói "im lặng một chút, chờ đã, chậm nhất là ngày mai chúng ta sẽ được cứu ra" cô tin rằng chỉ cần tìm sâu thêm một chút là mọi người sẽ thấy họ, nhưng mà cô không ngờ không đơn giản như vậy.

Một người phụ nữ từ đâu xuất hiện, nói nhỏ bên tai một người đàn ông đứng gác, người đàn ông kia chỉ tay một lượt cái gì đó, nhưng không nói, rồi bọn họ dẫn cô và cậu đứng trước một đám cây, trước khi đi cô vô tình nhìn được người phụ nữ kia lấy một tờ báo, trên đó viết nội dung gì liên quan đến mất tích đem đi đốt.

Người đàn ông đạp xuống đất 3 cái, đám cây trước mặt mở ra trước sự ngạc nhiên của cô và cậu, thì ra đám cây này là để che giấu cánh cửa đá kia, nhìn qua thì không thể thấy được vẻ bất thường, bên kia lại là một con đường khác, là một nơi cách biệt với thế giới bên ngoài, đi sâu vào lại là một ngôi làng nữa, nhưng khác là ở đây khang trang hơn sạch sẽ và mờ ảo, nhà được làm bằng cây, gỗ và gần kế nhau, trong làng tầm khoảng hơn 10 ngôi nhà, họ như một thế hệ gia đình sống ở đây.

Cô và cậu được đưa đến ngôi nhà to nhất ở trong rừng, đứng trước mặt một cô gái nhỏ, cô bé ăn mặc như người bình thường, chỉ có những tên dẫn cô đi thì ăn mặc giống người rừng, tay chân cô vẫn bị trói, cô bé đang ngồi trên ghế thấy họ thì ngước mặt lên. Tuy còn bé nhưng thần thái vô cùng sắc bén.

Cô nghĩ những người ở đây không biết nói, nhưng không ngờ cô bé kia mở miệng "Đây là các người tự tìm đến, chúng tôi không đi bắt"

Cô đứng lặng "Ở đây là đâu? Các người muốn gì?" Cậu đứng một bên lo lắng nhưng vẫn rất muốn bảo vệ cô.

Cô bé kia không vội trả lời, đi đến trước mặt cô và cậu nhìn ngắm kỹ khuôn mặt 2 người, giọng nói trẻ con vang lên "Khuôn mặt 2 người thế này thì có thể sinh một đứa con rất đẹp". Cô bé quay đi và ra lệnh "Đưa đi"

Cô và cậu bị tách ra trước sự la hét của cậu, còn cô thì im lặng để xem họ muốn làm gì, cô được đưa đến một căn nhà nhỏ và được mở trói, bên trong đây có một cô gái. Cô gái ngồi một góc, nghe tiếng động sợ hãi vô cùng, lùi về phía sau.

Cô ngồi đối diện cô gái "Cô bị bắt bao lâu rồi?" Cô gái không trả lời, nhìn cô chầm chầm, rồi bỗng nhiên nôn ói, vẻ mặt xanh xao trong thấy.. hình như cô gái này có thai rồi.

Ở bên đây các bạn học sinh của cô không thấy cô và cậu về nên đi tìm khắp nơi, chia nhau 2 bạn một nhóm tìm khắp khu rừng, bọn họ cũng vào đường mòn của cô đi lúc nãy tìm nhưng vì đi xa rồi càng vào trong càng tối còn có tiếng sói kêu, vẫn không thấy nên họ không đi vào nữa, đành chờ đợi đến sáng mai.

Ngồi im lặng một hồi thì cô gái bỗng lên tiếng, tiếng nói yếu ớt nhỏ nhẹ "Tại sao cô lại bị bắt?"

Cô ngạc nhiên nhìn cô gái, còn tưởng cô ấy không biết nói "Tôi đưa học sinh đến tham quan, vì tò mò nên đã vào đây"

Cô gái liết mắt nhìn cô "Thế thì đừng hòng ra ngoài"

Cô càng ngạc nhiên hơn, cô gái nói thêm "Tôi là Hồng An, tôi ở đây được 50 ngày rồi, tôi là trẻ mồ côi nên cũng không ai tìm, cũng không ra được" cô gái nói xong thì cười khinh bỉ, khinh bỉ cho cuộc đời mình.

Cô nhìn cô gái đồng cảm "Tại sao cô bị bắt"

Cô gái nhìn trần nhà "Tôi tìm cơm, tôi đói ở đây cũng tốt, tuy không thoải mái nhưng có cơm để ăn" nói thế thôi nhưng cô gái vẫn không giấu được buồn bã.

Cô ngồi thẳng lưng lên, vội vàng hỏi "Nói cho tôi biết ở đây là chỗ quái nào?" Cô trước giờ chỉ nghĩ động và những người mặc đồ như này chỉ có trong phim kiếm hiệp thời xưa.

Cô tìm câu trả lời, như câu trả lời này lại khiến cô kinh ngạc quá mức "Ba ngày sau cô sẽ được dẫn đi làm chuyện đó với những người đàn ông ở đây để sinh con, gia tăng dân số ở đây"

Cô đi đến gần cô gái, thúc giục hỏi "Cô biết gì ở đây, mau nói cho tôi biết"

Cô gái không trả lời, nằm xuống sàn nhắm mắt ngủ, mà cô không vội hỏi tiếp vẫn chờ đợi trong suy nghĩ và lo lắng, cô lo lắng cho cậu nhóc của mình, giờ này chắc cậu sợ lắm.
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 12: Tìm Kiếm

Không khí im lặng khiến cô không thể ngừng nhớ cậu và lo lắng cho cậu, không biết cậu có bị hại không, cô đứng lên tiến lại cánh cửa đạp vào mấy cái, dùng võ của mình đấm đến đau tay chảy máu.

Hồng An mở mắt ra khó chịu "Vô ích thôi, cô nhìn là gỗ nhưng bên ngoài là đá đấy, ồn ào thế đủ rồi"

Cô quay lại nhìn Hồng An, rồi ngồi xuống cạnh "Cô ở đây lâu hơn tôi, cô biết nhiều hơn, hãy nói tôi biết có thể tôi sẽ cứu được cô ra ngoài"

Hồng An không mặn không nhạt nhắm mắt nói "Được thôi, ngày mai là tôi sẽ rời khỏi căn phòng này, nên hôm nay tôi sẽ làm người tốt lần cuối"

"Tại sao rời khỏi đây?" trong đầu một đóng suy nghĩ.

Cô gái yếu ớt trả lời, giọng điệu tuyệt vọng vô cùng "Bởi vì tôi có thai rồi" một cô gái nhỏ bị làm nhục và mang thai.

"Đây là một ngôi làng điên của kẻ điên khùng, sau khi tôi xin con sẽ giống họ, sẽ nghe lời bọn họ" cô gái tuyệt vọng nằm xuống khóc, bao tuổi thân điều hiện rõ.

Cô cũng ngồi xuống suy nghĩ miên man, và nhớ lại, 2 năm trước một nhóm sinh viên 8 người leo núi bị mất tích không tìm thấy, đến nay vẫn không có tung tích, và bằng chứng duy nhất mà khiến cảnh sát nghi ngờ là thấy được một người đàn ông mặc đồ kỳ quái tiếp cận họ qua tấm ảnh còn sót lại trong máy ảnh của cô nữ sinh trong nhóm, mà bộ đồ đó chính là bộ đồ mà các tên canh gác trong đây mặc.

Họ muốn gia tăng dân số, họ có kế hoạch gì sao? Cô sẽ làm chuyện đó với người khác và cũng có nghĩa cậu cũng vậy?

Cô một lần nữa rơi nước mắt, giọt nước mắt này từ lâu rồi không nhìn thấy.

Sáng ngày hôm sau cửa phòng chợt mở nhưng không có một tia ánh sáng mặt trời nào, điều duy nhất khiến họ biết qua ngày mới là tiếng gà gáy, ở đây chỉ sử dụng nến và lửa trại, một cô gái bước đến cô đưa thức ăn, và đến bên Hồng An đang nằm không dậy nổi, đưa thức ăn và để tay lên tay Hồng An, hình như là bắt mạch, cô ta cười nhẹ rồi ra ngoài, sau đó có 2 người đàn ông cao to vào đưa Hồng An đi.

Ở bên ngoài Trần Ảnh và Trác Ân cả đêm không ngủ suy nghĩ miên man, bỗng nhiên Trần Ảnh nhớ đến hình ảnh lúc chiều nên quay qua nói với Trác Ân "Cậu có nhớ người đàn ông đốn củi lúc chiều không?"

Vừa đúng với suy nghĩ của Trác Ân "Lúc đó vì hỗn loạn nên chúng ta không để ý, ông ta đi thẳng vào rừng chứ không phải đi ra ngoài, vậy có nghĩa là"

Trần Ảnh bổ sung ý "Nhà của ông ta bên trong rừng"

Trác Ân thêm ý "Đi đúng vào đường mòn của cô giáo và Tiểu Minh"

Trong lòng 2 người đã biết cô và cậu bị bắt cóc. Bây giờ trời đã sáng ánh mặt trời chiếu vào, họ ở bên ngoài nên ánh nắng vẫn đầy đủ.

Xe của trường cũng đến đón bọn họ, hiệu trưởng trên xe bước xuống thì học sinh cả lớp chạy ra nói tình hình khiến hiệu trưởng bất ngờ, vội vàng báo cảnh sát khu vực.

Khi cảnh sát đến, cảnh sát trưởng mới nói với mọi người "Khu rừng này có rất nhiều động vật hoang dã, không một ai ở đây cả, nếu biến mất thì có thể.. là bị động vật hoang dã tấn công rồi" câu nói vừa nói xong cả lớp đều hoang mang, hoang mang vì cô giáo và bạn học bị sói dữ tấn công và thật sự là không có người ở đây?

Trần Ảnh nghe xong giật mình nói nhanh "Rõ ràng là có người ở, cả lớp đã chứng kiến một người đàn ông đi vào rừng nhưng không thấy ra"

Cảnh sát đến hỏi, Trác Ân và Trần Ảnh nhanh chóng nói ra suy nghĩ nghi ngờ của mình, họ đã diễn tả lại trang phục của người đàn ông, cảnh sát cầm địa thoại đưa tấm ảnh trong máy của nữ sinh đã lưu 2 năm trước, các bạn học sinh điều gật đầu trùng khớp, điều đó khiến cảnh sát một phen vui mừng và lo lắng, vì đây trang phục được miêu tả chính là trang phục của kẻ tình nghi bắt 8 bạn sinh viên 2 năm trước, vui mừng vì sắp phá án, lo lắng vì những nạn nhân liệu còn sống không?

Cảnh sát trưởng khu vực chỉ huy lực lượng vào rừng tìm kiếm, họ tìm các ngõ ngách bên ngoài vẫn không thấy, tìm lần này đến lần khác, một ngày trôi qua, không tìm thấy manh mối gì, bây giờ họ phải tìm cách khác. Đến ngày thứ 2, cảnh sát trưởng yêu cầu họ đi sâu hơn nữa, cuối cùng cũng có manh mối.. Một ngồi làng nhỏ, 4-5 liều trại, một đống lửa tàn không một bóng người.

Cảnh sát đã biết được bên trong khu rừng này có sự sống, mà đó còn là sự sống của con người, khiến họ loé lên tia hy vọng, hy vọng rằng có thể tìm được người, cảnh sát tiếp túc tìm kiếm trong khu rừng.

Hôm nay là ngày thứ 3, cô gái hôm trước cô gặp ở nhà lớn đến phòng cô ở, ngồi xuống trước mặt cô cười tươi "Tối hôm nay, cô sẽ làm nhiệm vụ cao cả, làm mẹ" rồi rời đi.

Cô ngồi bệt xuống sàn, rồi xoè tay ra nhìn vật trên tay cười đắc ý.

Cậu thì khóc từ đêm kia, do cậu ồn ào quá mà họ lấy vải nhét vào miệng cậu, cậu kiệt sức ngủ thiếp đi, cậu nhớ cô cậu cũng không biết chuyện gì sẽ đến với mình và cô, và cũng có lẽ họ sẽ phải chết.
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 13: Là Mẹ

Gần tối hôm đó, một vị điều tra viên thông minh là chủ chốt của trụ cảnh sát đã tìm được manh mối mà khiến cho cả trụ cảnh sát vui vẻ. Đó là đám cây lạ, màu sắc đám cây này có vẻ không được tươi như những đám cây xung quanh, đám cây này đã chết, do những người trong làng đã biết bị phát hiện nên vào vào làng chính, không ai thay đám cây mới nên để 2 ngày nó héo không còn tươi nữa, vén đám cây ra là một cánh cửa bằng đá dày không cách nào dịch chuyển. Ai có thể dùng đá lấp lại như thế này.

Nhưng họ không biết cách mở cửa đường hầm, họ tin chắc chắn rằng phía dưới có người và những người họ cần tìm cũng có. Cách cuối cùng cảnh sát trưởng đành xin gấp cấp trên lệnh ném lựu đạn vào cửa đường hầm.

Đã đến giờ, một người con gái và người đàn ông mang theo bộ quần áo đỏ đến trước mặt cô rồi cô gái đóng cửa lại, cô yếu đuối nằm dưới đất chờ thời cơ bỗng nhiên ngồi bật dậy đánh cho cô gái và gã đàn ông bất tỉnh, không uổng công học võ nhiều năm để bảo vệ cậu, cô cầm chìa khóa lúc trưa lấy được mở cửa ra ngoài, lợi dụng đêm tối cô đi tìm cậu thấy cánh cửa có 2 người canh và tiếng khóc của cậu, cô biết cậu ở trong đó. Cô đánh ngất luôn 2 người đàn ông canh và vào với cậu.

Thấy cô cậu ôm chặt lấy, nhưng không chờ màn tình cảm ngọt ngào xuất hiện cô vội kéo cậu ra ngoài, chạy đến lói ra mà lúc đầu họ vào, cô vui mừng vì sắp được thoát thì hình ảnh trước mặt khiến cô tuyệt vọng.. cánh cửa đá đóng rồi.

Phía sau tiếng cười lớn vang lên, cô quay lại thấy phía sau cô tầm 30, 40 người đang đứng cầm đuốc tụ tập đông đúc nhìn cô và cậu, trước bọn họ là người đàn ông tầm 60 tuổi ông ta kiên định nhìn cô, người phụ nữ trung niên và cô bé lúc cô gặp ở nhà lớn nhìn cô cười, cô bé nói "Ở ngoài đó là 6 cái cửa đá, chị có thoát được không?"

Cô bảo vệ cậu ở phía sau mình, tư thế sẵn sàng đánh nhau "Chúng tôi không có ý làm hại ai, thả chúng tôi đi"

Ông ta tiến gần hơn phía cô "Ở đây cùng nhau sinh sống, cùng nhau sinh con, không tốt sao? Bên ngoài toàn là một lũ khốn nạn, tại sao phải chịu khổ"

Đôi mắt lạnh lùng không có vẻ gì là khuất phục "Sinh con? Với những người tôi không quen biết, đây là bắt cóc giam giữ không hề tự nguyện, tôi muốn sinh con với người tôi yêu, ông sai rồi ông già" Cô quay lại nhìn cậu thúc thích phía sau, cô không muốn thương lượng, sống chết có số, kéo cậu đứng trước mặt "Bây giờ cậu đứng đây nhé, tôi sẽ đưa cậu về" cô bước lên nhưng cậu khóc lớn kéo lại "Không được, chị không thể như vậy"

Cô tức giận la lên "Trần An Minh, cậu là một người đàn ông, trưởng thành lên, ở đây chờ tôi, tôi sẽ đưa cậu ra, chị cậu không bao giờ lừa cậu" cô ôm cậu hôn nhẹ lên môi cậu, đây có lẽ là nụ hôn cuối cùng chăng?

Cậu nghe thế thì càng mạnh mẽ hơn, đứng trước mặt cô nói những lời yêu thương "Lần này Tiểu Minh không muốn phải hèn yếu, Tiểu Minh rất yêu chị, ngoài mẹ ra chỉ có chị là tốt, cũng suy nghĩ muốn cưới chị, dù chị không thích đi chăng nữa thì Tiểu Minh vẫn yêu chị" nói rồi cậu đứng trước mặt cô che chắn.

Đột nhiên người phụ nữ trung niên hét lớn, nước mắt ào ào chảy xuống, đi về phía cậu nói những lời uất nghẹn khiến cho họ kinh ngạc "Trần.. An.. Minh, con là Tiểu Minh sao? Là mẹ đây" Bà bước lại ôm cậu, cậu lúc này mới sững sờ, hình ảnh vui vẻ bên mẹ hiện về, lúc nãy là cậu chỉ bận khóc không chú ý.

Cậu gọi tiếng mẹ, mà lòng uất ức và ngạc nhiên không thể tin được "Mẹ.. mẹ.. mẹ" chỉ có cậu lớn lên thay đổi, còn mẹ thì khuôn mặt vẫn như trước, cậu nhận ra mẹ mà.

Nước mắt 2 mẹ con càng rơi nhiều hơn, bà ôm lấy mặt cậu trong mắt chỉ toàn là yêu thương "10 năm qua con thế nào? , con sống có tốt không? Mẹ rất nhớ con". Bỗng bà ấy bừng tĩnh quay người lại che chở cho cậu và cô lời nói mạnh mẽ dứt khoát "Tôi sẽ đưa con tôi ra khỏi đây"

Ông ta liền ngỡ ngàng trong mặt hiện rõ đau lòng, ấp úng nói "Bà nói gì vậy, tôi là chồng bà" chỉ qua cô bé "Đây là con bà, chúng ta là một gia đình"

Bà cười khinh bỉ xen lẫn hận thù "Bao nhiêu năm tôi không thể thoát ra được, tôi bị ông cưỡng bức mà sinh ra Lục Nhi, tôi ngàn lần muốn gặp con trai tôi"

Ông ta quỵ xuống rồi bất ngờ cười lớn đứng lên, mắt ánh lên tức giận "Tôi từng bị bỏ rơi cứ ngỡ là hạnh phúc rồi, giờ định bỏ tôi lần nữa, không thể nào, chúng ta cùng chết đi" nói rồi ông ta cầm lấy cây đuốc trên tay người kia định xông và hô to "Giết họ" đám người phía sau lập tức nghe lời tiến đến, cô cũng sẵn sàng đánh thì bất ngờ phía sau tiếng nổ to vang lên, cánh cửa đá ngỡ là chắc chắn vỡ tung.

Vì họ đứng cạnh cửa đá quá nên cô và cậu bị đá làm bị thương, khổ hơn nữa là cô bị đá rơi trúng đầu bất tỉnh.
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 14: Cậu Có Bạn Gái?

Khi tỉnh dậy cô thấy đầu mình một cơn đau ập đến, cô cố gắng ngồi dậy nhưng cánh tay cứng đờ, nhìn xuống thì thấy cậu đang ngủ trên tay cô, đôi mặt đã dần thâm đen khuôn mặt trắng bệt trông thật đáng thương.

Cậu cảm nhận động tỉnh liền mở mắt ngồi ra, thấy cô đã tỉnh vui sướng hét lên làm kinh động đến bác sĩ đang trực khoa bên ngoài vội vàng vào kiểm tra, cô chỉ biết lắc đầu bất lực.

Cô đã hôn mê một tuần mới tỉnh do bị đá rơi trúng đầu, sau khi bác sĩ kiểm tra vẫn thấy là bình thường, nhưng sao cô cứ im lặng nhìn cậu thế, thấy cô không nói gì khiến cậu sợ hãi "Chị ơi.. Chị có biết Tiểu Minh là ai không?" Nước mắt bắt đầu không kiềm được, lo lắng không thôi.

Cô liếc mắt nhìn cậu "Đừng khóc, trông xấu chết đi được" cô đưa tay lên lau nước mắt cho cậu.

Ánh mắt cô vô tình nhìn qua người đàn bà ngồi trên ghế đang nhìn cô cười, sao bà ấy lại ở đây?

Không đợi cô thắc mắc hết thì bà ấy bước đến trước mặt cô "Ta là mẹ của Tiểu Minh, cảm ơn con vì đã bảo vệ nó và chăm sóc nó bao năm qua, con nghỉ ngơi nhé" nói rồi bà ho lên thành tiếng, cậu vội vàng dịu dàng đỡ bà lại ghế nằm nghỉ.

Cô cũng nhẹ cười, bao năm mong muốn gặp mẹ, cuối cùng cũng đã được như ý, cậu nhóc của cô cuối cùng cũng có mẹ.

Trong một tuần cô bất tỉnh, mọi chuyện đã được giải quyết và làm sáng tỏ, tối hôm đó mẹ Tiểu Minh muốn ở lại chăm sóc cô, cô kêu Tiểu Minh về chăm sóc bản thân một chút.

Trong không khí im lặng mẹ cậu lại lên tiếng "Người dẫn dắt cả nơi đó là một người đàn ông bị bỏ rơi, bị vợ và gia đình xã hội hắt hủi, ông khống chế những người vô gia cư và những người mà ông ta nghĩ cũng bị bỏ rơi như ông ta về làm dân làng"

Cô mở mắt ra "Khống chế? Bằng cách nào?"

"Đầu tiên ông ta sẽ nói những lợi ích khi ở đây, lo ăn lo hạnh phúc, vì thật sự có những người vô gia cư không còn gì để mất họ thấy lợi ích như vậy tức nhiên sẽ đồng ý, còn những người không nghe lời không thể thuyết phục ông ấy sẽ làm thuật thôi miên, ông ta muốn gia tăng dân số để nơi đây trở thành một vương quốc do chính ông ta cai trị"

Cô đồng cảm đưa tay chạm vào tay bà, người phụ nữ này đã trải qua những gian khổ gì "Thật khổ cho cô"

Đôi mắt bà ấy đượm buồn "Thật ra ông ấy không hẳn là người xấu, ông ta sợ thế giới này, muốn tìm hạnh phúc cho mình và người khác, nhưng ông ta đã sai khi nghĩ ai cũng như mình"

Cô suy nghĩ một chút rồi lại hỏi "Thế bây giờ ông ta thế nào rồi, và hình như cô có một đứa con với ông ta?"

Nói đến đây bà ấy lại buồn hơn "Ông ấy vào tù rồi, những người kia được đưa đến trại cải tạo sẽ sớm được đưa ra và cảnh sát sẽ tạo công việc cho họ, còn Lục Nhi thì.." bà ấy ngập ngừng một chút lại nói "Cô sẽ nuôi con bé, dù gì đó cũng là con cô"

Cô ngạc nhiên nhưng lại tràn đầy thương xót "Cô có biết người chồng cũ, tức là cha của Tiểu Minh hiện tại đang ở đâu không?"

Không biết là cô nhìn nhầm hay là hiểu nhầm nhưng hình như vừa rồi ánh mắt bà ấy trở nên rất tức giận rồi nhanh chóng trở lại bình thường "Cô không biết, kể từ ngày hôm đó không còn gặp lại"

Cô cũng thông cảm và thương xót, trải qua những chuyện như vậy rất khó khăn, bây giờ còn nuôi dưỡng thêm một đứa nhỏ "Cô và Lục Nhi cứ về sống cùng con và Tiểu Minh" dù gì cũng mẹ cậu, cô nghĩ làm như này cậu sẽ rất vui.

Cô và mẹ cậu nói chuyện một chút rồi đi ngủ, cô lại càng thấy yên tâm khi cậu tìm được mẹ, bao năm cậu vẫn luôn nhớ về mẹ không bao giờ quên được những ngày tháng ở bên mẹ tuy lúc đó còn bé và ngắn ngủi.

Ngày hôm sau, khi kiểm tra tất cả đã ổn định cô được xuất viện, cô quyết định cho mẹ cậu ở cùng ở với cô và cậu.. Có thêm 2 người nữa cùng chung sống lúc đầu sẽ rất khó khăn, nhưng rồi cuộc sống 4 người dần đã trở nên ổn định hơn..

Từ khi mẹ cậu về ở cùng cô và cậu không còn làm việc kia và cũng không còn thân mật với nhau nữa, họ chính thức sống như 2 chị em, bạn nghĩ như thế thật ư, không đâu họ thân mật ở trường học.. mỗi giờ ra chơi điều gặp nhau âu yếm một chút rồi về lớp.. nhưng dạo này cậu thật lạ, không đến văn phòng của cô cũng thường về nhà rất trễ, cô không hỏi nhưng rất chú ý.

Cô bắt đầu viết blog tâm sự lại, cô chia sẻ những ý nghĩa trong cuộc sống, lại vô tình lướt thấy nick instagram của cậu, bây giờ lại chơi instagram nhỉ? , cô vào trang cá nhân của cậu vô tình lại thấy điều khiến cô tức giận vô cùng. Cậu có bạn gái?
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 15: Chúng ta kết hôn đi!

Càng nghĩ lại càng thấy tức thêm, dám làm chuyện không ra gì sau lưng cô, nếu mà cậu nhóc kia dám có bạn gái thì.. thì.. thì sao?

Cậu ấy và cô là mối quan hệ gì? Chị em hay là bạn tình? Dù là gì cô cũng không có quyền gì quản cậu có người yêu không?

Hôm nay trước khi đi làm, mẹ cậu gọi cô lại nói chuyện một chút, cô đồng ý, nhưng lời nói ra khiến cô không thể đồng ý nổi "Cái gì? Cô định đưa Tiểu Minh đi?"

Bà ấy nghe cô thét lên thì có chút giật mình, khuôn mặt hiền từ nhìn cô chầm chậm giải thích "Đúng vậy, Tiểu Minh cũng sắp tốt nghiệp rồi, cô cũng muốn đưa nó ra nước ngoài học tập, không phải như vậy tốt quá hay sao"

Cô trầm tư một chút "Ở đây cũng có rất nhiều trường học tốt, không muốn ở khu vực này thì đi khu vực khác, nhất định không thể ra nước ngoài, và con sẽ luôn ở bên"

Bà ấy nắm lấy tay cô, đôi mắt hiện rõ nét mong muốn "Cô muốn bù đắp lại cho Tiểu Minh"

Cô không thể chấp nhận được tình cảnh này, vội đứng dậy "Khi con về chúng ta sẽ nói tiếp"

Vừa đi lòng vừa một mảng bất an, vừa qua suy nghĩ chuyện cậu có bạn gái, bây giờ vừa suy nghĩ chuyện cậu sắp phải rời đi, trong đầu một mảng bất an.

Hôm nay vẫn thấy cậu tươi cười vào lớp trễ, trên tay còn cầm một hộp quà to, làm cho cô ngứa mắt vô cùng, trong tiết học cô liên tục gọi cậu lên bảng, khiến cậu ngây thơ cũng phải suy nghĩ rằng cô đang giận mình, bắt đầu lo lắng.

Vừa hay nghỉ giải lao giữa 2 tiết, Trác Ân và Trần Ảnh tò mò lên ngồi nói chuyện với cậu, mà câu chuyện đã lọt hết vào tai cô.

Trần Anh cười tươi trêu ghẹo "Lần đầu thấy cậu nhận quà của con gái đó"

Trác Ân nhìn cậu "Còn cười tươi như vậy"

Cậu bỗng nhiên chột dạ, quay lại nhìn cô, thấy ánh mắt cô hướng về mình sắt bén cậu rùng mình một cái rồi vội giải thích "Không phải, người đó tớ không quen đâu, đó chỉ là một người bạn bình thường hơn cả bình thường"

Thấy được cảnh cậu bạn nhìn cô giáo giật mình, còn thêm giải thích vội sợ hiểu lầm, Trác Ân và Trần Cảnh phối hợp một màn trêu hoa ghẹo nguyệt.

Trần Ảnh trêu người thêm dầu vào lửa "Không có nha, rõ ràng là thấy rất đẹp đôi, cậu còn nhận quà vui như vậy mà, nếu như là bạn gái cậu thì có phải cưng chiều cậu đến nổi chỗ nào của cậu cũng thơm một cái sao haha" còn không quên thêm tí dầu từ đồng đội "Cậu có thấy thế không Trác Ân"

Cậu ú ớ "Không có, tớ.."

Trác Ân bắt nhịp nói thêm "Không biết cậu có thích bạn nữ đó không, nhưng tôi nhìn qua là bạn nữ đó yêu cậu luôn rồi"

Một màn hoành tráng như vậy khiến cô nóng người, tay đập xuong bạn "Học thôi, hôm nay chúng ta chỉ nghỉ 5 phút"

Cậu rung sợ không kịp nói gì, 2 người bạn tốt thì vừa lòng biết bao.

Hết tiết cô bước ra ngoài, còn không quên gọi cậu "An Minh lên văn phòng gặp tôi có chút việc"

Toang thật rồi, cậu đã làm gì khiến cô phải tức giận vậy, cậu nhẹ nhàng bước đến trước cửa văn phòng, sau đó rón rén mở cửa, vừa mở cửa vào đã thấy cô quay lưng về phía cậu, cậu từ từ bước đến bên cô, thấp giọng nói "Tiểu Minh đến tìm chị"

Cô không thèm quay lại, giọng cứng rắn nói với cậu "Ai là chị cậu?"

Cậu ngạc nhiên mở tròn mắt, chẳng lẽ chị tức giận với cậu đến nổi không thèm nhận cậu sao? Còn suy nghĩ thì cô nói thêm "Chẳng phải đã nói ở trường thì phải gọi tôi là cô giáo sao?"

Cậu thở phào, thì ra là vậy, nhanh miệng nói "Em đã đến rồi cô ạ" cậu tỏ vẻ rất nghe lời, vì hình như cô vẫn đang giận lắm.

Cô lúc này mới quay người lại, mắt ánh lên tia tức giận vô cùng, không nói không rằng tiến lại cậu.

Lúc đầu cậu khó hiểu rồi sau đó rụt rè đến hoảng loạn, cô tiến sát lại như vậy làm gì? Có phải sắp có gì đó không?

Mà vẻ mặt đó của cậu lại khiến cô càng chán ghét hơn, chẳng lẽ lúc nào đối với cậu cô luôn đáng sợ như vậy?

Thế thì cũng được thôi, không muốn nhìn chứ gì? Cô kéo cậu đến trước mặt.

Cậu ngập ngừng nhưng không dám cãi, sau đó cô bảo cậu "Quỳ xuống" cậu khó hiểu nhưng cũng quỳ bên cạnh cô, cô bất mãn vô cùng "Ý tôi là quỳ đối diện tôi"

Nghe xong cậu suy nghĩ một chút rồi ngạc nhiên, thấy cậu chậm chạp suy nghĩ cô tức giận kéo cậu quỳ trước mặt cô, đá chân cậu lên quỳ theo kiểu cầu hôn, lấy trong túi ra cái nhẫn, ý cười sâu sắc còn không quên trêu ghẹo "Tôi sẽ dùng cái nhẫn này kết hôn với người khác"

Nghe qua khiến cậu thật sự đau lòng, rồi sợ rung lên "Tiểu Minh đã làm sai cái gì vậy, lại như vậy muốn bỏ rơi em?" Đôi mắt đẫm lệ nhìn lo lắng.

Còn không biết lỗi của mình, câu nói tiếp theo cô nói khiến cậu hết hồn, mà đây cũng là ý nghĩ khiến cô giật mình "Chúng ta kết hôn đi"
 
Chỉnh sửa cuối:
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 16: Sự Thật Đau Lòng

Từ ngày nói ra câu đó cô đã xác nhận được tình cảm của mình giành cho cậu, nuôi được bao nhiêu năm rồi cuối cùng cũng là của mình thôi. Nghĩ đến đây đã vui không thôi.

Hôm nay mẹ ruột của cô bà ấy muốn gặp cô nói chuyện, được thôi muốn thế nào còn phải xem cô có vui không đã.

"Có chuyện gì?" Cô đưa tay cầm tách trà một ngụm thưởng thức, bộ dáng đa phần thư thả.

"Lần này đến gặp con để nói lời tạm biệt" khuôn mặt bà ấy lần đầu nói với cô dịu dàng như vậy.

Tay cô dừng lại một chút rồi tiếp tục uống "Lần này là vở kịch gì? Muốn tiền cũng được, hay là muốn cái gì cũng được, nhưng chuyện lần trước bà nói, Tiểu Minh thì không" giọng điệu cứng rắn vô cùng.

Bỗng nhiên cô nghe tiếng uất nghẹn, tiếng khóc đau lòng "Mẹ thật sự xin lỗi, mẹ đã ly hôn cùng ông ta, ngần ấy năm cùng người này đến người kia yêu đương nghĩ mọi cách để lấy tiền họ cuối cùng cũng không được gì, còn khiến con chịu khổ, mẹ thật sự xin lỗi, lần này đi là muốn theo đoàn từ thiện giúp đỡ mọi người.. nên hôm nay đến gặp con để mong con tha thứ, còn ba con mất là do tai nạn không phải mẹ, mong con đừng oán hạn."

Bao năm qua có chịu khổ cực chịu uất ức, bao tuổi thân cũng không bằng niềm đau cô đơn của mình, đến bây giờ một giọt nước mắt cô cũng không rơi.. nhưng tha thứ thì cô đã tha thứ rồi. Bà ấy muốn một cuộc sống giàu sang, muốn một cuộc đời sung túc, tuy không ở bên chăm sóc cô tử tế nhưng cũng không từ bỏ cô.

"Tôi không còn hận bà nữa, chăm sóc bản thân cho tốt, tôi sẽ chờ bà về vào ngày tôi kết hôn" nói rồi cô đứng lấy từ túi xách ra một cọc tiền "Chăm sóc tốt cho bản thân, đừng bỏ bữa" cô rời đi trong tâm trạng không mấy là vui vẻ.

Có hận cũng không thể hận mãi, tha thứ cũng là điều dễ dàng thôi, bây giờ cuộc sống cũng ổn định.. muốn hận người sinh ra mình cũng không được, nhưng ngần ấy năm chịu bao đau khổ cô vẫn là thật lòng khi thể đối mặt mà nói chuyện lâu với bà ấy.. mong là thời gian sẽ thay đổi được.

Trên đường về, cô cảm thấy trời hôm nay đẹp đến lạ, giải quyết được với mẹ cô cảm thấy nhẹ nhàng không thôi, cô biết sắp tới mình còn nhiều việc để giải quyết, nhưng bây giờ như thế này đã là tốt rồi.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, nhìn vào số điện thoại cô thấy có điều gì đó chẳng lành "Có việc gì sao? Bây giờ về chúng ta sẽ nói vấn đề đó"

Bên đầu dây bên kia tiếng nói trở nên sắc bén "Tôi không cần bàn cái gì cả, đây là con của tôi, tôi muốn đưa đi đâu thì đưa, nếu không thì.. haha"

Cô hốt hoảng hét lên "Bà muốn gì"

Bà ta gửi cho cô hình ảnh cậu đang bị trói lại, trên miệng còn có vết máu "Tiểu Minh là con bà sao bà lại làm vậy? Cậu ấy mong mỏi bà đến nhường nào, bà không biết sao?"

Giọng nói lạnh lẽo không chút tình thương "Sinh ra cái nghiệt chủng này, nếu không có nó tao không phải bị ông ta kiềm hãm nhiều năm như vậy, từ lúc sinh nó ra tao đã thấy chướng mắt"

Cậu một bên nghe được nước mắt chảy xuống, vậy những ký ức được mẹ yêu thương đó là gì, cậu yếu ớt hỏi, giọng nói vang lên khiến cô đau lòng càng lo lắng "Vậy thì.. người chăm sóc con.."

"Mày nghĩ là tao à, là chị tao đấy, tao bảo vứt mày đi rồi, còn để lại nuôi lớn, khiến cho người ta chán ghét nhất trên đời là mày, vì bảo vệ mày mà chị tao bị cha mày đánh chết đấy" những lời nói độc ác như vậy lại là từ miệng mẹ ruột mà ra.

Vì khuôn mặt có phần giống nhau nên khiến cậu không nhận ra được, nhưng tình yêu thương ấm áp đó, sao cũng lại không nhận ra.

"Năm xưa khi mang thai mày tao bị gia đình đó rẻ lạnh, cha mày thì ngoại tình, ép tao phải vào viện tâm thần rồi bị bắt đến nhốt ở hang động không người biết cùng đám người điên.. khốn kiếp, nói cho mày biết mày cũng không có máu mũ gì đến gia đình đó đâu.. ngủ với đàn ông lạ một đêm thì có đứa như mày thôi" Thì ra là gia đình cha cậu biết nhưng vẫn giữ cậu lại khiến cậu trở thành đứa trẻ bị xa lánh bỏ rơi.

Cậu vui mừng vì tìm được mẹ nhưng không ngờ lại ra sự việc như này.

Bà ta ăn một trái chuối nói vào điện thoại "Đưa tiền cho tao ra nước ngoài, tao sẽ thả nó ra"

Đến cuối cùng thì cậu vẫn là thứ khiến chị phiền muộn nhất.

"Được, cho tôi địa chỉ" cô biết bây giờ cậu nhóc của cô có bao nhiêu đau xót tổn thương, cô phải đến ngay để an ủi cậu.
 
27 ❤︎ Bài viết: 32 Tìm chủ đề
Chương 17: Không Chỉ Là Thích Anh - Kết Truyện

Cô đi đến theo địa chỉ, bà ta đang ngồi cạnh cậu, cậu thì bị trói lại trên khuôn mặt đầy vết thương, nhìn thấy cảnh này trực tiếp khiến cô không thể nhìn thấy không thương. Cô không nói nhiều nhanh chóng đưa tiền.

"Thả ra đi, tôi đưa tiền cho bà" cô đặt bali tiền xuống đất rồi mở ra.

Bên trong quá nhiều tiền khiến bà ta mắt sáng lên, nhưng vẫn không thả người "Nhưng tao cũng không ngu, thả chúng mày ra tao thoát được sao?" Nói rồi phía sau lưng cô 1 người đàn ông xuất hiện nắm lấy áo cô.

Cậu tức giận quát lớn "Bà hứa không giữ lời, không được làm tổn thương chị ấy"

Bà ta tỏ vẻ ngạc nhiên "Ấy chà, thế đây là điểm yếu của mày thật rồi, lúc tao đánh mày, mày cũng không tức giận như vậy, người như mày cũng biết tức giận đấy à"

Bà ta mở trói cho cậu, nhưng dao vẫn để ở cổ cậu "Chúng mày phải theo tao ra sân bay, cho đến khi tao an toàn"

Tên đàn ông kia nghe thế liền phản kháng "Chị à, con bé này xinh như vậy, em không được hưởng gì sao?" Giọng nói khiến người nghe ghê tởm.

Bà ta cười cợt nhã "Đến phút này mày còn muốn, được thôi cho mày 1 tiếng"

Nghe đến đây cậu cũng tức giận dẫy dụa, dao trên cổ cậu cũng cứa ra máu, rõ ràng là cậu không sợ chết.

Cô từ nãy không nói gì bây giờ chỉ vung chân một cái làm vài đường tên kia nằm xuống, bên đây cậu liều mình tay nắm lấy lưỡi dao trước sự ngạc nhiên của bà ta, nhân lúc bà ta ngạc nhiên không để ý, cuối cũng cũng thoát khỏi bà ta, máu chảy nhiều khắp sàn, bà ta kêu người vào nhiều hơn. Cô một mình đánh 5 người đàn ông nhưng vẫn là để cậu bị đánh mấy cái. Lúc này cảnh sát ập đến, tóm lấy bà ta.

Bị bắt rồi miệng còn không quên la thét nói những lời khiến người khác nghe không lọt tai "Mày là đứa trẻ khiến người khác ghét nhất, mày là trẻ mồ coi không ai cần, mày là kẻ đáng thương, mày sẽ không bao giờ được hạnh phúc"

Cậu nghe xong không những không khóc mà còn cười lớn "Ngoài việc sinh tôi ra thì bà làm được gì nữa mà có quyền nói như vậy? Ai mới là kẻ đáng thương?"

Cô chạy nhanh lại đến ôm lấy cậu, xé lấy một mảnh áo bó lại tay đang chảy máu không ngừng của cậu. Sau khi thấy cô cậu chợt khóc lớn đầy uất ức "Có phải.. là em không ai cần không.. hic, là em đáng ghét"

Cô ôm lấy cậu luôn miệng nói "Em cần anh, rất cần anh, không có anh liền không sống được"

Cuộc đời này cậu cũng xem như là không còn người thân nào ngoài cô, thà là không có ngay từ đầu, đừng để cậu mơ tưởng rằng có người sẽ cần mình, mơ tưởng rằng mình còn có mẹ.

Ngày hôm sau với cơ thể yếu ớt cậu đến thăm bố của mình, cô đã hỏi mẹ cô địa chỉ và cậu muốn đến đó.

"Tiểu Minh con đã lớn như vậy rồi?" Ông ta nhìn cậu dịu dàng, mà sâu sắc.

Cậu cố gắng không khóc "Bố có khỏe không? Có.. nhớ con không?" Cậu cụp mắt xuống.

Ông rào khóc lớn "Rất nhớ con, bố xin lỗi, xin lỗi con" ông năm đó dẫn cậu đi khắp nơi không bỏ mặc cậu, vẫn là thương cậu.

Cậu nhìn bố mình không dám khóc quay lưng đi "Con sẽ đợi ngày bố ra"

Về nhà cô chăm sóc cho cậu, yêu thương cậu an ủi cậu mong rằng cậu luôn được hạnh phúc, nhưng có vẻ tổn thương trong lòng quá lớn khiến cậu đã một tuần qua mà không thể phấn chấn hơn. Thế thì cho cậu ấy một vài bất ngờ đi nhỉ?

Cậu nằm dài trên giường không để ý đến cô, không phải cậu thật sự là không để ý mà là không thể tập trung để ý, dù gì đó cũng là mẹ ruột của cậu, không thể nói không để tâm được, mà bỏ vì để tâm nên khiến lòng càng đau.

Nhìn thấy cậu như vậy cô vô cùng thương xót, trong mắt luôn ngập tràn yêu thương nhìn cậu.

Từ ngoài mùi thơm lan tỏa khiến bụng cậu cũng nôn nao, cô nhẹ nhàng mở cửa phòng đi vào ngồi cạnh bên cậu.

"Chồng có muốn ăn cơm không?" Lời nói nhẹ nhàng như đôi vợ chồng trẻ, đôi mắt thâm tình nhìn cậu không.

Cậu lúc đầu là không để ý, nhưng mắt chợt mở to ngạc nhiên vô cùng "Chị gọi Tiểu Minh là.. là chồng sao?"

Mắt to mở lên đầy tà khí nhìn cậu "Có muốn kết hôn không?"

Càng ngạc nhiên hơn "Chúng ta? Kết hôn?"

"Đúng vậy" đầy chắc chắn.

Cậu ủy khuất một chút "Nhưng chị là chịu trách nhiệm với Tiểu Minh phải không? Chỉ có Tiểu Minh mới thích chị" đôi mắt trong buồn thấy rõ.

Cô lấy tay đẩy vào chán cậu "Ai nói chỉ mình anh thích em"

Cậu rón rén hỏi "Vậy chị có thích em không?"

Cô đưa mặt mình lại gần cậu "Không chỉ là thích anh" rồi cùng nhau hôn sâu.

Cuối cùng thì xem như cô không có lỗ cái gì, vất vả nuôi cậu bao nhiêu năm cuối cùng vẫn là của mình, nếu mà đưa vào tay người khác có phải là cô tức chết rồi không. Cô sẽ hảo hảo yêu thương cái tiểu nam nhân đại ngốc này.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back