Chương 299
Lucifer bay đến, hai tay giơ lên trời, từ trên cao một chùm tia sét khổng lồ dài hàng chục cây số giáng thẳng xuống bốn con Bướm Phượng Hoàng. Gọi sét là một trong các kỹ năng đặc thù của hắn, người khác không làm được. Hắn có thể thao túng dòng chảy năng lượng và biến chúng thành một trong năm trạng thái là lửa, gió, nước, băng và sét, còn gọi là Ngũ Hình. Lucifer thông qua điện tích có sẵn trong tự nhiên tạo thành sấm sét. Sét giáng xuống Bướm Phượng Hoàng, tiếp thêm năng lượng cho chúng, những con bướm đang kiệt quệ bỗng ngẩng đầu kêu ré lên đầy kích động rồi sau đó lại tiến hành nhân bản thành tám con bướm giống y nhau về kích thước và hình dạng.
Alice chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng bỗng hiểu ra điều gì đó.
Vốn năng lực của Lucifer không đủ tạo sét lớn đến mức có thể nhân bản được Bướm Phượng Hoàng, nhưng vì trời đất đang chứa cực nhiều điện tích, nên hắn có thể dễ dàng mượn lực tự nhiên để sinh ra những cột sét siêu lớn, siêu mạnh. Sở dĩ điện tích nhiều vì năm nghìn con robot Chủng Tộc Cuối Cùng đã thi triển điện sét liên tục trong suốt nửa ngày trời, tạo thành một môi trường tích điện hết sức cực đoan.
Dường như mọi việc đều nằm trong tính toán của đối phương. Thế trận cho đến nay vẫn tương đối cân bằng, nhưng đó chỉ là bề ngoài. Kết cục dường như đã được quyết định từ trước.
Tám con Bướm Phượng Hoàng cùng vỗ cánh, cơ thể chúng sáng rực lên, đỏ quạch, tinh lực của Điệp Tiên Tử lập tức bị hút đi. Điệp Tiên Tử cố gắng tự vệ, nhưng lấy sức một đấu tám thật khó khăn.
Các robot titanium và Kiếm Ma từ lúc Gabriel xung trận đến giờ phải lùi lại hậu trường, chuyên tâm đóng vai phụ, lúc ấy tranh thủ cục diện giằng co lại một lần nữa bay lên trời, lấy số đông áp đảo đội hình chiến thuyền của Liên bang. Hai bên đánh nhau đến tận trời sáng.
Madison không hiểu vì sao Alice vẫn chưa ra tay, gương mặt càng lúc càng hằn học:
- Alice, cô là một con mụ phù thủy chó chết. Cô muốn tất cả chúng tôi đều chết ở đây mới cam tâm đúng không?
Alice vẫn im lặng không nói gì.
Cô cảm thấy thật oan khuất, nhưng đã quen với việc chịu đựng nên không muốn tự biện bạch làm gì cho mệt.
Aston phổi bò, lúc ấy cũng lên tiếng phụ họa:
- Alice, sao cô còn chưa ra tay? Tôi thấy tình hình có vẻ không thuận đâu. Chẳng phải cô giơ một cánh tay lên cũng đủ giết chết tám con bướm kia sao? Và cả đám robot đang vây Gabriel nữa.
Alice lắc đầu:
- Chưa phải lúc.
- Thế bao giờ mới là phải lúc?
- Khi thời điểm ấy đến, anh sẽ biết.
Aston vẫn không cảm thấy thuyết phục, đang định nói thêm thì Jakob đã cản lại:
- Mày im đi Aston. Alice biết rõ nên làm gì, cô ấy là người giỏi nhất ở đây, mày không cần thúc giục một cách bừa bãi.
Aston lớn tiếng cự cãi:
- Nhưng mày có thấy vô lý không? Rõ ràng cô ta có thể giết chết bọn kia mà vẫn không làm?
Alice càng nghe càng cảm thấy khó chịu.
Giá như cô có thể bỏ đi, nhưng nếu cô bỏ đi thì trận này hỏng mất.
Giữa lúc ấy, mọi người chợt nghe thấy loạt tiếng nổ dữ dội vang lên.
Anh em Typhon đã xung trận. Chúng vừa xuất hiện, đội hình chiến thuyền của Liên bang lập tức rối loạn.
Tốc độ của anh em Typhon rất nhanh, cú đấm lại nặng, mỗi cú đấm tung ra lại có một chiến thuyền rụng cánh, rơi xuống đất nổ tung.
Tình thế xoay chiều, vốn trước kia đội chiến thuyền của Liên bang tấn công Cơ Sở Y từ trên xuống, phối hợp với trận địa plasma của Pháo Đài tạo thành thế gọng kìm, thì nay đội chiến thuyền đã bị đánh tan, áp lực từ trên cao không còn nữa.
Alice cảm thấy đây chính là thời điểm then chốt, bèn ra tay.
Cô hướng tay phải về phía tám con Bướm Phượng Hoàng đang bao vây Điệp Tiên Tử, ánh mắt lóe lên, tức thì tám con bướm khỏe mạnh ấy bị hút cạn sự sống, sinh lực tiêu vong, rũ cánh chết ngay.
Cánh tay còn lại hướng về phía Typhon Đỏ. Một cảnh tượng không thể tin được diễn ra, trên người con robot ấy bỗng mọc ra một cành cây, nó lớn lên với tốc độ tính bằng phần trăm giây đồng hồ, trong khoảnh khắc đã đạt chu vi hàng chục mét, cành cây ấy vòng quanh cổ, hai tay và hai chân Typhon Đỏ, sau đó siết lại, tứ chi và đầu của Typhon Đỏ lập tức đứt lìa, nát vụn. Con robot khổng lồ từng là nỗi khiếp sợ của con người cứ thế bị xóa sổ khỏi thế gian.
Vốn trên người Typhon Đỏ không hiểu vì sao lại có một vài hạt mầm cây, Alice từ xa cảm nhận được, bèn dùng quyền năng siêu phàm của mình kích cho chúng lớn lên. Chỉ trong vài phút đồng hồ, cô đã lần lượt giết chết chín thành viên chủ lực của đối phương, sức mạnh như thế quả là khủng khiếp.
Trong phòng chỉ huy, trừ Madison tỏ vẻ ganh tị, còn lại mọi người đều lớn tiếng reo hò, tưởng chừng đã nhìn thấy chiến thắng chung cuộc, chỉ mình Alice vẫn tỏ vẻ lo lắng.
Cô cảm nhận được mọi chuyện xảy ra đều có nguyên do của nó, và hành động của cô không thực sự mang tính chủ động mà dường như đã bị thúc đẩy bởi một toan tính tinh vi.
Ánh mắt của cô hướng về Cơ Sở Y, đối thủ đáng gờm nhất trong cuộc chiến sinh tử lần này.
Thật tình cờ, ánh mắt vô hồn của nó cũng đang nhìn về phía cô, tựa như nó biết chính xác cô đang ở đâu.
Alice chợt hiểu ra.
Tất cả mọi thứ xảy ra trong hai ngày vừa qua đều là một cái bẫy. Cái bẫy được thiết kế vì một mục tiêu duy nhất, đó là tìm ra cô, mục tiêu trọng yếu cần phải tiêu diệt trước tiên.
Vốn cô đã nghi ngờ điều đó từ đầu, nhưng bây giờ mới thực sự có câu trả lời.
Alice chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng bỗng hiểu ra điều gì đó.
Vốn năng lực của Lucifer không đủ tạo sét lớn đến mức có thể nhân bản được Bướm Phượng Hoàng, nhưng vì trời đất đang chứa cực nhiều điện tích, nên hắn có thể dễ dàng mượn lực tự nhiên để sinh ra những cột sét siêu lớn, siêu mạnh. Sở dĩ điện tích nhiều vì năm nghìn con robot Chủng Tộc Cuối Cùng đã thi triển điện sét liên tục trong suốt nửa ngày trời, tạo thành một môi trường tích điện hết sức cực đoan.
Dường như mọi việc đều nằm trong tính toán của đối phương. Thế trận cho đến nay vẫn tương đối cân bằng, nhưng đó chỉ là bề ngoài. Kết cục dường như đã được quyết định từ trước.
Tám con Bướm Phượng Hoàng cùng vỗ cánh, cơ thể chúng sáng rực lên, đỏ quạch, tinh lực của Điệp Tiên Tử lập tức bị hút đi. Điệp Tiên Tử cố gắng tự vệ, nhưng lấy sức một đấu tám thật khó khăn.
Các robot titanium và Kiếm Ma từ lúc Gabriel xung trận đến giờ phải lùi lại hậu trường, chuyên tâm đóng vai phụ, lúc ấy tranh thủ cục diện giằng co lại một lần nữa bay lên trời, lấy số đông áp đảo đội hình chiến thuyền của Liên bang. Hai bên đánh nhau đến tận trời sáng.
Madison không hiểu vì sao Alice vẫn chưa ra tay, gương mặt càng lúc càng hằn học:
- Alice, cô là một con mụ phù thủy chó chết. Cô muốn tất cả chúng tôi đều chết ở đây mới cam tâm đúng không?
Alice vẫn im lặng không nói gì.
Cô cảm thấy thật oan khuất, nhưng đã quen với việc chịu đựng nên không muốn tự biện bạch làm gì cho mệt.
Aston phổi bò, lúc ấy cũng lên tiếng phụ họa:
- Alice, sao cô còn chưa ra tay? Tôi thấy tình hình có vẻ không thuận đâu. Chẳng phải cô giơ một cánh tay lên cũng đủ giết chết tám con bướm kia sao? Và cả đám robot đang vây Gabriel nữa.
Alice lắc đầu:
- Chưa phải lúc.
- Thế bao giờ mới là phải lúc?
- Khi thời điểm ấy đến, anh sẽ biết.
Aston vẫn không cảm thấy thuyết phục, đang định nói thêm thì Jakob đã cản lại:
- Mày im đi Aston. Alice biết rõ nên làm gì, cô ấy là người giỏi nhất ở đây, mày không cần thúc giục một cách bừa bãi.
Aston lớn tiếng cự cãi:
- Nhưng mày có thấy vô lý không? Rõ ràng cô ta có thể giết chết bọn kia mà vẫn không làm?
Alice càng nghe càng cảm thấy khó chịu.
Giá như cô có thể bỏ đi, nhưng nếu cô bỏ đi thì trận này hỏng mất.
Giữa lúc ấy, mọi người chợt nghe thấy loạt tiếng nổ dữ dội vang lên.
Anh em Typhon đã xung trận. Chúng vừa xuất hiện, đội hình chiến thuyền của Liên bang lập tức rối loạn.
Tốc độ của anh em Typhon rất nhanh, cú đấm lại nặng, mỗi cú đấm tung ra lại có một chiến thuyền rụng cánh, rơi xuống đất nổ tung.
Tình thế xoay chiều, vốn trước kia đội chiến thuyền của Liên bang tấn công Cơ Sở Y từ trên xuống, phối hợp với trận địa plasma của Pháo Đài tạo thành thế gọng kìm, thì nay đội chiến thuyền đã bị đánh tan, áp lực từ trên cao không còn nữa.
Alice cảm thấy đây chính là thời điểm then chốt, bèn ra tay.
Cô hướng tay phải về phía tám con Bướm Phượng Hoàng đang bao vây Điệp Tiên Tử, ánh mắt lóe lên, tức thì tám con bướm khỏe mạnh ấy bị hút cạn sự sống, sinh lực tiêu vong, rũ cánh chết ngay.
Cánh tay còn lại hướng về phía Typhon Đỏ. Một cảnh tượng không thể tin được diễn ra, trên người con robot ấy bỗng mọc ra một cành cây, nó lớn lên với tốc độ tính bằng phần trăm giây đồng hồ, trong khoảnh khắc đã đạt chu vi hàng chục mét, cành cây ấy vòng quanh cổ, hai tay và hai chân Typhon Đỏ, sau đó siết lại, tứ chi và đầu của Typhon Đỏ lập tức đứt lìa, nát vụn. Con robot khổng lồ từng là nỗi khiếp sợ của con người cứ thế bị xóa sổ khỏi thế gian.
Vốn trên người Typhon Đỏ không hiểu vì sao lại có một vài hạt mầm cây, Alice từ xa cảm nhận được, bèn dùng quyền năng siêu phàm của mình kích cho chúng lớn lên. Chỉ trong vài phút đồng hồ, cô đã lần lượt giết chết chín thành viên chủ lực của đối phương, sức mạnh như thế quả là khủng khiếp.
Trong phòng chỉ huy, trừ Madison tỏ vẻ ganh tị, còn lại mọi người đều lớn tiếng reo hò, tưởng chừng đã nhìn thấy chiến thắng chung cuộc, chỉ mình Alice vẫn tỏ vẻ lo lắng.
Cô cảm nhận được mọi chuyện xảy ra đều có nguyên do của nó, và hành động của cô không thực sự mang tính chủ động mà dường như đã bị thúc đẩy bởi một toan tính tinh vi.
Ánh mắt của cô hướng về Cơ Sở Y, đối thủ đáng gờm nhất trong cuộc chiến sinh tử lần này.
Thật tình cờ, ánh mắt vô hồn của nó cũng đang nhìn về phía cô, tựa như nó biết chính xác cô đang ở đâu.
Alice chợt hiểu ra.
Tất cả mọi thứ xảy ra trong hai ngày vừa qua đều là một cái bẫy. Cái bẫy được thiết kế vì một mục tiêu duy nhất, đó là tìm ra cô, mục tiêu trọng yếu cần phải tiêu diệt trước tiên.
Vốn cô đã nghi ngờ điều đó từ đầu, nhưng bây giờ mới thực sự có câu trả lời.
