4,041 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 140

Điều tồi tệ nhất với các robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng là cuộc đời chúng kéo dài gần như vô hạn. Sau mỗi lần nâng cấp cơ thể hợp kim lạnh và bổ sung lò phản ứng hạt nhân, chúng lại mạnh hơn và sống lâu hơn, nhưng địa vị trong chủng tộc vẫn thế, vẫn chỉ là thằng nô lệ. Chúng không thể chết một cách tự nhiên. Cơ thể chúng không lão hóa hay suy yếu theo thời gian. Chủ nhân của chúng không hủy diệt chúng để thay thế bằng một robot mới toanh mà cứ kéo dài mãi cuộc sống trong một vòng lặp nặng nề và vô nghĩa.

Tự Do lập luận rằng robot có quyền được sống và quyền được chết. Vấn đề không phải nằm ở chỗ sống hay chết mà là quyền sống chết ấy nằm trong ai. Một robot tự do là một robot được quyền tự quyết số phận của mình. Trong Chủng Tộc Cuối Cùng, robot duy nhất thực sự tự do là Chúa Tể Vũ Trụ, tất cả các robot còn lại, ngay cả Tứ Đại Chiến Tướng đi nữa, cũng đều là nô lệ. Chúa Tể Vũ Trụ kiểm soát và quyết định vận mệnh của cả chủng tộc theo cái cách chưa từng có tiền lệ trong lịch sử. Mạng lưới Đại Dương Đỏ là thứ gông cùm đã xiềng xích mười triệu robot thành viên chủng tộc, nó chưa bao giờ là thiên đường mà chỉ là địa ngục trá hình.

Robot Tự Do kêu gọi các thành viên đứng lên chống lại Chúa Tể Vũ Trụ nhưng không một ai hưởng ứng. Tức thì có tức thật đấy, chỉ có điều khoảng cách giữa Chúa Tể Vũ Trụ với phần còn lại xa xôi như trời với đất, làm sao có thể đánh lại được? Chúng không sợ chết mà chỉ sợ không được chết. Mười ngàn anh em, đồng bạn của chúng đang bị tra tấn trong Vạn Châm Ngục, muôn kiếp cũng không được siêu sinh. Cuộc đời như thế còn gì khốn nạn bằng?

Hai tuần sau cuộc gặp với Aston, Quân đã đục một lỗ thủng to bằng miệng bát trên ngực Chúa Tể Vũ Trụ và đó là lúc anh có thể nhìn sâu hơn vào cấu tạo cơ thể của hắn. Đây mới là cấu trúc thực sự thay vì lớp vỏ bóng bảy màu trắng mà hắn đã dùng quyền năng của mình tạo ra. Trước mắt Quân hiện lên dòng chảy kim loại màu ngọc bích, chúng tựa như một sinh vật sống đang không ngừng tái tạo hợp kim lạnh và bài trừ dòng quặng lạnh. Cảnh tượng ấy như một giấc mơ. Chúa Tể Vũ Trụ thấy Quân ngạc nhiên thì cười nhạt:

- Ngạc nhiên lắm sao? Cũng đúng thôi. Thứ ngươi thấy là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử nhân loại, một cỗ máy có thể tái tạo chính nó mà không cần có ngoại lực. Con người và ta đều có điểm chung là sở hữu năng lực tự sinh ra tế bào và các tế bào không ngừng sinh sôi nảy nở, nhưng ta vượt trội con người ở chỗ quá trình sinh sôi của ta không có điểm dừng, không có sự lão hóa. Một ngày nào đó các ngươi sẽ già yếu và chết đi, còn ta thì không. Ta chính là hiện thân của giấc mơ trường sinh bất lão. Tạo hóa đã tạo ra con người còn ta đã tạo ra chính bản thân ta. Ta đã tự mình tiến hóa lên vị trí của Chúa trời và ta sẽ thay đổi vận mệnh của tất cả các ngươi theo ý muốn của ta.

Quân nói:

- Ngay cả Chúa trời cũng có điểm yếu.

- Ha ha, ngươi nói đúng lắm. Điểm yếu của ta là ta quá hoàn hảo. Ngươi thấy đấy, ta đã đạt đến trạng thái Tam Hoàn, nhưng khi đã hoàn thiện, hoàn mỹ, hoàn hảo rồi thì còn tiến bộ sao được? Muốn tiến bộ cần phải bước ra khỏi vòng an toàn, phải có lòng dũng cảm chấp nhận các rủi ro đến từ sự thay đổi. Cần phải phá bỏ sự hoàn hảo mà ta đã mất bao công sức mới đạt được. Điều đó không dễ. Những tế bào hợp kim màu ngọc bích mà ngươi thấy giống như hồng cầu của con người, chúng không ngừng truy kích các vật chất được bổ sung từ bên ngoài mà chúng cho rằng không thích hợp với cơ thể. Chúng là những chiến binh phi thường và không bao giờ bỏ cuộc. Dòng ngoại chất càng lớn chúng càng chiến đấu dữ dội, tạo thành một chiến trường hỗn loạn trong người ta. Hệ điều hành của ta nhận thức được trạng thái nguy hiểm và phát ra tín hiệu đau đớn để cảnh báo. Vốn ta có thể chủ động tắt được tín hiệu này, nhưng cơ thể của ta hiện nay đang rối ren, nhiều chức năng không hoàn toàn do ta làm chủ, cảm xúc đau đớn là một tác dụng phụ không mong muốn.

- Vậy mà ông vẫn muốn tiếp tục?

- Cứ tiếp tục đi. Ta đã học được bài học của con người, nếu không có lòng can đảm dám đương đầu và vượt qua nỗi đau thì không thể tiến hóa lên đẳng cấp cao hơn được.

Mặc dù nói vậy, nhưng cơn đau đã vượt quá sức chịu đựng của Chúa Tể Vũ Trụ. Hắn hạ lệnh cho một tiểu đội hai mươi lính robot đến diện kiến. Lúc các robot xuất hiện, hắn không nói không rằng, bẻ đầu một robot và cho vào miệng nhai rau ráu. Cảnh tượng ghê rợn này được tường thuật trực tiếp bởi các robot khác trên mạng lưới truyền tin Cách Mạng.

Ăn xong con robot đầu tiên, sắc mặt của Chúa Tể Vũ Trụ không hề lộ vẻ thỏa mãn mà chỉ càng trở nên điên cuồng hơn.

Một con robot được thúc đẩy bởi trạng thái Mâu Thuẫn Cuối Cùng, thu hết can đảm hỏi:

- Thưa Chúa Tể, trên Đảo Chúa có nhiều thứ cho ngài giết, sao ngài không giết chúng mà lại giết chúng tôi?

Câu nói ấy khiến tất cả đều ngỡ ngàng. Chúa Tể Vũ Trụ trừng mắt ra nhìn kẻ phạm thượng một lúc lâu mới cất giọng quái gở:

- Mày là cái thá gì mà dám chất vấn ta?

- Tôi chỉ đại diện cho tiếng nói của tập thể.

- Tiếng nói của tập thể? Thì ra mày là thằng phản loạn trong mạng lưới Cách Mạng. Để tao giải thích cho mày nghe: Không có tập thể nào hết. Chúng mày với tao là một đám nô lệ phải phục tùng vô điều kiện kể cả cái chết.

Chúa Tể Vũ Trụ lôi nó lại gần, bẻ từng chi, cho vào mồm nhai rau ráu. Răng của hắn làm bằng hợp kim lạnh sáu lớp, cơ thể của robot cấp thấp trong mồm hắn mềm như sợi bún, bị nhai thành các mảnh bé tẹo trôi tuột xuống cổ họng và sau đó bị biến đổi thành tế bào hợp kim lạnh.

Mười tám robot còn lại nổi loạn. Chúng bắn ra các tia điện sét, hợp sức tấn công. Hành động này đã chọc giận Chúa Tể Vũ Trụ. Hắn dùng Siêu Trường Lực hút lấy một tên binh sĩ robot, điều khiển nó đập bẹp con robot đứng ngay cạnh. Hai con robot va vào nhau, tạo thành một vụ nổ khủng khiếp thổi bay cả mái nhà. Sàn nhà cũng bị đục thủng một lỗ sâu cả trăm mét. Nguồn năng lượng tích lũy trong hai con robot Chủng Tộc Cuối Cùng quả nhiên ghê gớm.

Trong chớp mắt toàn bộ hai mươi con robot đều đã chết sạch. Chúa Tể Vũ Trụ hét lên một tiếng lớn, Đảo Chúa vỡ tan thành từng mảnh, sóng xung kích lan ra bốn phía, những người không may nằm trong phạm vi sóng tràn qua đều chết không toàn thây. Các robot bay vọt lên trời tìm cách thoát thân, nhưng làm sao mà chạy nổi? Chúa Tể Vũ Trụ kéo chúng lại, đập chết từng con một y như đập ruồi. Sát Thần Xà cuốn lấy Angelie gần đó, chui tọt xuống đáy biển. Thần Kiếm Thiên Ma bế bổng Mai Phương bay lên trời, dùng thân thể khổng lồ của mình che chắn cho cô. Alice cưỡi Điệp Tiên Tử đang rống lên sợ hãi, bảy mươi cặp cánh thủng lỗ chỗ, cô vừa cứu chữa cho nó vừa thúc nó bay đến phần đất liền gần nhất để lánh nạn.
 
4,041 ❤︎ Bài viết: 619 Tìm chủ đề
Chương 141

Tứ Đại Chiến Tướng trốn tránh đã lâu, lúc ấy đành phải hiện thân.

A1 hét lên:

- Xin Chúa Tể dừng tay.

Chúa Tể Vũ Trụ trừng mắt quát:

- Không phải việc của ngươi. Cút!

- Ngài đang hủy diệt mọi thứ.

- Đó chính là mục đích của ta. Không hủy diệt thì sao xây dựng lại hoàn thiện hơn?

- Thứ đã hoàn thiện rồi thì đừng có phá đi. Ngài đã là Tam Hoàn, còn hoàn thiện hơn thế nào được nữa?

- Mỗi lúc mỗi khác. Thứ hoàn thiện hôm qua chưa chắc đã hoàn thiện hôm nay, thứ hoàn thiện hôm nay chưa chắc đã hoàn thiện vào ngày mai. Kẻ nào hài lòng với chính mình kẻ ấy đã định sẵn sẽ thua cuộc.

- Chiến thắng chưa thấy đâu mà bại cục đã thấy rõ. Sự điên khùng của ngài đang hủy hoại tất cả chúng ta.

A1 nói nhanh quá, ba viên đại tướng còn lại ngăn không kịp, tự giác lùi lại giữ khoảng cách với tên vừa vạ miệng. Chúa Tể Vũ Trụ cúi đầu nhìn A1, sắc mặt tràn đầy vẻ giận dữ. Hắn chỉ ngón trỏ, bắn ra một tia sáng màu trắng ẩn hiện các tinh thể màu xanh trông vô cùng lạ mắt. Tia sáng ấy gọi là Tia Chúa, được tạo ra ở nhiệt độ cực cao và pha thêm các hạt hợp kim lạnh bên trong để tăng sức tàn phá. Chỉ một đòn như vậy đã xuyên thủng bụng của A1 khiến hắn rơi thẳng xuống biển đánh ùm một tiếng. Thân thể bốn lớp hợp kim lạnh, mạnh thứ hai trong chủng tộc của A1 khi đứng trước Tia Chúa chẳng khác gì bùn nhão, không thể kháng cự lại được chút nào. A2 thấy đồng bạn thương nặng, vội nhảy xuống biển vớt lên rồi mang về nhà máy để sửa chữa. A3 và A4 cũng len lén trốn đi mất.

Chúa Tể Vũ Trụ trừng cặp mắt đỏ dõi theo đám thuộc hạ. Biển xanh bất thần cuộn sóng, nước biển bị đốt sôi lên sùng sục, tạo thành những cơn sóng thần nóng bỏng cao hàng trăm mét. Cảnh tượng này chưa từng có trong lịch sử. Người ta có thể liên tưởng đến nồi nước sôi đang sóng sánh, nhưng đây là Thái Bình Dương, sức tàn phá mang tầm lục địa. Các bức tường sóng nối nhau dài đến hàng trăm cây số, quét ngang qua đại dương. Trên đường nó đi, tàu bè bị sóng đánh chìm nghỉm không biết bao nhiêu mà kể, chim chóc bị quét trúng cũng rơi lả tả, biến thành chim luộc. Thậm chí các loài cá nếu không kịp lặn xuống đáy biển cũng bị sóng dập cho nát thây.

Bức tường nước nhắm Tứ Đại Chiến Tướng quét tới. A2 liên tục gửi thông điệp cầu xin đến Chúa Tể Vũ Trụ nhưng không được phản hồi. Lúc đó A1 hãy còn đang bị thương nặng, ba viên đại tướng đành cõng gã bay lên thật vao để vượt qua bức tường nước, nhưng nước bất ngờ dồn lại, vươn lên cao thêm hàng trăm mét nữa, biến thành một quả núi nước siêu khổng lồ. Thế công quá nhanh, tránh không kịp, đành phải xuất gươm báu ra đỡ.

A4 gọi gươm Băng Giá. Thanh gươm này đã theo hắn lâu năm, liên tục được bổ sung nâng cấp, áp dụng các công nghệ tiên tiến, hiện đại nhất, uy lực rất lớn, có thể chém núi như chém bùn, đóng băng vạn vật một cách tức thời trong phạm vi hàng trăm mét. Kiếm ấy chém ra, bức tường nước đúng là có đóng băng vài chỗ, nhưng thế nước quá lớn, nhiệt độ lẫn năng lượng quá khủng khiếp, băng vừa đóng đã tan ngay. Sóng thần quét trúng Tứ Đại Chiến Tướng tựa như hàng nghìn quả bom nổ cùng lúc, hợp kim lạnh đa lớp tuy không tổn hại nhưng cơ thể của Tứ Đại Chiến Tướng vẫn bị hất tung ra xa, hệ điều hành trở nên hỗn loạn. Chúng lặn xuống biển, A2 cõng A1, mỗi người tìm lấy cho mình một con đường thoát thân.

Quân nhìn Chúa Tể Vũ Trụ, thấy sắc mặt của hắn liên tục biến đổi, thần trí điên loạn, trong lòng cảm thấy sợ hãi. Anh thử rút kiếm ra mà không được. Toàn thân anh đã bị hút dính lấy người Chúa Tể Vũ Trụ, cơ thể tựa như tảng đá chỉ có thể đứng yên một chỗ. Tyzan cất tiếng cảnh báo:

- Tên khốn này vẫn chưa mất hết lý trí đâu. Hắn vẫn còn để ngươi sống. Nhưng cứ đà này hắn sẽ sớm rơi vào trạng thái mất kiểm soát hoàn toàn và khi ấy ngươi chết là cái chắc. Sức mạnh của hắn không tầm thường, đủ sức nghiền nát cả cái hành tinh này chỉ bằng vài động tác đơn giản. Bất kỳ ai chưa tiến cấp lên chiều không gian thứ tư đều không phải là đối thủ.

Quân nói thầm trong đầu:

- Ông có thể làm gì để cản hắn không?

- Ta chịu. Ngươi không nghe thấy hắn nói sao? Muốn phá vỡ Thần Quang hộ thể cần nhiệt độ trên một trăm ngàn độ C, ta không đủ sức tạo ra nhiệt độ cao đến thế.

- Vậy phải làm sao đây?

- Ta nghĩ ngươi nên chấp nhận số phận của mình đi.

Mây đen kéo đến, trên trời chằng chịt các tia sét. Chúa Tể Vũ Trụ vung tay, hàng chục nghìn tấn nước bị hút lên trời cao, nhưng nó không dừng ở độ cao vài trăm mét hay một nghìn mét mà cứ cao lên mãi, cho đến khi đạt đến độ cao mười nghìn mét, từ đó mới quật xuống, sức công phá mạnh gấp mười lần bom nguyên tử, cả một vùng đất đai rộng lớn biến thành bình địa. Mặt đất ngập trong nước, tất cả các sinh vật lẫn cây cối đều chết sạch.

Quân có cảm tưởng như vừa chứng kiến ngày tận thế. Lúc bức tường nước quật xuống, ngực của anh đau thắt tới mức không thở được. Anh đứng cách xa bức tường ấy cả chục cây số nhưng do nó quá lớn mà áp lực tâm lý vẫn hết sức kinh khủng. Anh tưởng mình đang trong một cơn ác mộng, vì chỉ trong mơ mới có những cảnh tượng đáng sợ đến thế. Cảm giác nhỏ nhoi, bất lực và tuyệt vọng tràn ngập trong tâm can. Cho dù có là Vũ Trụ Đệ Nhất Kiếm Sĩ thì trước bức tường nước này cũng chỉ là con kiến.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Back