Chương 40
Lúc này David đã tức giận lắm rồi. Lòng kiêu hãnh của gã bị tổn thương, chỉ một cuộc tàn sát diện rộng mới đủ sức khiến gã bình tĩnh trở lại. Gã cho tàu bay lên độ cao năm trăm mét. Độ cao này đã vượt quá tầm bay của đàn bướm, bóng của phi thuyền in lên mặt đất tạo thành một hình elip khổng lồ. Gã ra lệnh hướng tất cả vũ khí về phía Quân, Alice và đàn bướm, quát lớn:
- Tấn công.
Theo mệnh lệnh ấy, mọi khẩu pháo trên tàu đều khai hỏa cùng lúc. Đạn vãi như mưa, cày nát cả mặt đất. Đàn bướm trúng đạn pháo, chết hàng loạt. Ngay cả những con bướm đã tiến hóa lên vài cặp cánh cũng không thể nào chống đỡ nổi, cơ thể hóa thành bụi trong nháy mắt. Quân và Alice đều bàng hoàng. Họ nhận ra rằng mặc dù họ có quyền năng, nhưng thứ quyền năng này đứng trước đỉnh cao công nghệ chiến tranh thì chẳng khác gì trò chơi của đám trẻ con.
Quân bay về phía phi thuyền, định bụng phá hủy các nòng pháo của nó. David bật cười hô hố, gã ra lệnh phóng tên lửa tìm và diệt. Tức thì tên lửa được phóng ra, mỗi quả đều dài gấp đôi người Quân và nặng gấp mười. Quân xoay mũi kiếm, tránh được quả đầu tiên, nhưng nó không bay đi mất mà quay vòng lại, truy sát đến cùng. Còn chưa biết làm sao, đã thấy quả thứ hai, rồi quả thứ ba. Chẳng mấy chốc tên lửa đã bay rợp trời. Những đường khói trắng đan xen, chồng lấn lên nhau. Quân không sao tiếp cận được phi thuyền. Những quả tên lửa ép anh ngày càng xa hơn, cho đến khi một quả phát nổ, thổi anh văng đi hàng mấy chục mét. Những quả tên lửa khác cũng ùa cả lại. Cái chết đã ở rất gần.
Đúng lúc Quân tưởng mình chết đến nơi thì số phận lại một lần nữa chìa bàn tay ra cứu anh. Giọng nói trầm hùng đã ghi âm sẵn của Daniel vang lên bên trong phi thuyền:
- David, ta biết điều gì đang xảy ra. Quân đã đánh bại ngươi và ngươi đã trở nên mất trí như một con chó dại. Chỉ như thế mới giải thích được việc ngươi ra lệnh tiến hành cuộc tấn công tổng lực. Ta cảnh cáo ngươi, David, nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với Quân thì ta sẽ nhổ tất cả các sợi lông trên người ngươi và ném vào thùng nước sôi luộc chín. Hãy nhớ ta là chủ nhân của ngươi. Ngươi chỉ là tên nô lệ hèn mọn được ta ban thưởng cho thanh kiếm. Nếu ngươi nghĩ rằng mình to hơn hoàng đế thì cứ tự tiện, nhưng nếu đã có dũng khí ấy thì ngươi cũng cần sẵn sàng đón nhận mọi hình phạt dành cho ngươi sau này.
David càng nghe càng sợ. Daniel không dành cho gã chút mặt mũi nào. Lão xem gã như một thằng tôi tớ chỉ có mỗi quyền vâng lệnh và cun cút làm theo mà không được quyền tranh cãi. Lão so sánh gã với một con chó đã là may phước cho gã lắm. David dẫu có liều lĩnh, bất cần đến đâu cũng không dám thách thức Daniel, sự quy phục mà gã dành cho lão mang tính hoàn toàn và tuyệt đối, ngay cả một ý nghĩ phản kháng cũng không dám nảy sinh trong đầu.
Mối quan hệ giữa Daniel và David thể hiện cách nhìn người sâu sắc và lối cai trị vô cùng thông minh của Daniel. Lão đối xử với David theo đúng cách gã đối xử với người khác. Gã coi thường, miệt thị, chà đạp lên kẻ yếu bao nhiêu thì Daniel cũng coi thường, miệt thị và chà đạp gã bấy nhiêu. Kỳ quái ở chỗ, David chấp nhận cách cư xử tàn tệ này như một điều đương nhiên. Trong thế giới quan của gã, Daniel đang làm điều đúng đắn cũng như gã đang làm điều đúng đắn vậy. Gã cảm thấy thoải mái với điều đó. Gã không nghĩ rằng mình đang bị sỉ nhục. Ngược lại, cách cư xử của Daniel mang lại sự tự tin cho David vì gã biết mình được quyền làm điều tương tự với kẻ dưới. Gã có quyền hành xử theo cung cách thô lỗ miễn là thể hiện được lòng trung thành với Daniel. Mọi sự đều rõ ràng, không có bất kỳ chi tiết mơ hồ nào.
David vội vã ra lệnh cho các tên lửa tự hủy, nhưng Kishimoto có một đề xuất độc địa hơn, gã điều chuyển dàn tên lửa đang bắn Quân về phía Alice và đàn bướm. Trong mệnh lệnh của Daniel không hề nhắc đến những kẻ mà Quân yêu quý, vậy tội gì không làm cho hắn đau đớn một chút? Gã không thể giết hắn nhưng vẫn có cách hủy diệt trái tim của hắn. Kishimoto là con rắn độc xảo quyệt chỉ tìm thấy niềm vui trong việc hành hạ người khác. Gã chơi với David, lợi dụng sức mạnh của David để thao túng gã làm theo ý mình. Sự kết hợp ấy đã tạo ra cặp bài trùng tàn bạo nhất đế chế.
Dàn tên lửa giáng xuống mặt đất, gần như diệt sạch đàn bướm không còn con nào. Xác bướm hòa lẫn với đất, trở thành một phần của đất. Hành tinh Urusula từ lúc khởi thủy đến giờ tuy đã trải qua nhiều phong ba bão táp, nhưng đây mới là lần đầu tiên chứng kiến sức mạnh mang tính diệt chủng của máy móc. Alice bật khóc. Cô đã không còn khóc như vậy kể từ khi cha mẹ cô mất đi. Cô đứng yên giữa trời, mái tóc vàng xõa bay, gương mặt thanh tú đẫm lệ ngẩng cao, không hề tìm cách né tránh hay trốn chạy. Nếu đây là số phận thì hãy để nó đưa cô đi cùng với đàn bướm của cô. Cái chết không làm cho cô sợ hãi. Cô nhìn lên chiếc phi thuyền khổng lồ trên kia với vẻ oán hận. Cô chưa từng oán hận ai hay điều gì cho đến tận ngày hôm nay, khi những kẻ mang theo súng lớn đến tàn sát những đứa con yêu dấu của cô. Quân thấy hàng chùm tên lửa lại bay đến, biết không tránh nổi, bèn nhanh trí cởi áo, ra sức vẫy trên tay, miệng gào lớn:
- Các ngươi muốn đưa ta về sao Hỏa gặp Daniel, ta đồng ý. Hãy ngừng cuộc giết chóc này lại. Nếu ngươi làm hại Alice, chúng ta sẽ chiến đấu đến chết.
Michael Kors ngồi trên tàu không nghe được Quân nói gì, nhưng thấy gã vẫy áo như vẫy cờ trắng cũng hơi hơi hiểu ra, vội nói:
- Hắn đã đồng ý đi theo chúng ta rồi kìa.
David nghiến răng đáp:
- Tao có giết nó đâu. Tao giết con bồ nó cơ mà.
- Nếu anh giết đứa con bé, thằng kia sẽ không chịu hàng đâu.
- Nó sẽ hàng thôi.
- Nếu nó không hàng thì sao? Anh có sẵn sàng, như hoàng đế đã nói, đón nhận mọi hình phạt cho các hành động của mình hay không?
Lời cảnh báo của Michael Kors làm David chột dạ. Gã không dám tiếp nhận cơn thịnh nộ của Daniel, nên đành ra lệnh cho tên lửa tự hủy trước khi chúng trút xuống chỗ đứng của Alice.
Quân hạ cánh, thu kiếm về, định tiến đến chỗ của Alice, nhưng khi vừa lại gần thì sắc mặt của Alice đã biến đổi. Cô cảm nhận được khí độc toát ra từ cơ thể của anh. Khí độc ấy có thể làm tê liệt hệ thần kinh và giết chết cô.
Biểu hiện của Alice làm Quân chua xót. Anh đã đoán trước được cơ sự này, nhưng lúc nó thật sự xảy ra vẫn không sao chịu được.
- Alice.
Alice nhìn Quân với vẻ bình tĩnh:
- Anh sẽ theo chúng về sao Hỏa ư?
- Anh không còn lựa chọn nào khác.
- Anh vẫn còn lựa chọn khác. Hãy ở lại đây với em. Chúng ta sẽ chiến đấu với chúng. Chúng có thể hủy hoại các khu rừng nhưng không thể khuất phục được chúng ta.
- Alice, em vẫn chưa hiểu sao? Anh và em.. Chúng ta không thể ở bên nhau nữa rồi. Anh thậm chí còn không thể ôm em. Anh càng ở gần em càng có hại cho em.
- Tấn công.
Theo mệnh lệnh ấy, mọi khẩu pháo trên tàu đều khai hỏa cùng lúc. Đạn vãi như mưa, cày nát cả mặt đất. Đàn bướm trúng đạn pháo, chết hàng loạt. Ngay cả những con bướm đã tiến hóa lên vài cặp cánh cũng không thể nào chống đỡ nổi, cơ thể hóa thành bụi trong nháy mắt. Quân và Alice đều bàng hoàng. Họ nhận ra rằng mặc dù họ có quyền năng, nhưng thứ quyền năng này đứng trước đỉnh cao công nghệ chiến tranh thì chẳng khác gì trò chơi của đám trẻ con.
Quân bay về phía phi thuyền, định bụng phá hủy các nòng pháo của nó. David bật cười hô hố, gã ra lệnh phóng tên lửa tìm và diệt. Tức thì tên lửa được phóng ra, mỗi quả đều dài gấp đôi người Quân và nặng gấp mười. Quân xoay mũi kiếm, tránh được quả đầu tiên, nhưng nó không bay đi mất mà quay vòng lại, truy sát đến cùng. Còn chưa biết làm sao, đã thấy quả thứ hai, rồi quả thứ ba. Chẳng mấy chốc tên lửa đã bay rợp trời. Những đường khói trắng đan xen, chồng lấn lên nhau. Quân không sao tiếp cận được phi thuyền. Những quả tên lửa ép anh ngày càng xa hơn, cho đến khi một quả phát nổ, thổi anh văng đi hàng mấy chục mét. Những quả tên lửa khác cũng ùa cả lại. Cái chết đã ở rất gần.
Đúng lúc Quân tưởng mình chết đến nơi thì số phận lại một lần nữa chìa bàn tay ra cứu anh. Giọng nói trầm hùng đã ghi âm sẵn của Daniel vang lên bên trong phi thuyền:
- David, ta biết điều gì đang xảy ra. Quân đã đánh bại ngươi và ngươi đã trở nên mất trí như một con chó dại. Chỉ như thế mới giải thích được việc ngươi ra lệnh tiến hành cuộc tấn công tổng lực. Ta cảnh cáo ngươi, David, nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với Quân thì ta sẽ nhổ tất cả các sợi lông trên người ngươi và ném vào thùng nước sôi luộc chín. Hãy nhớ ta là chủ nhân của ngươi. Ngươi chỉ là tên nô lệ hèn mọn được ta ban thưởng cho thanh kiếm. Nếu ngươi nghĩ rằng mình to hơn hoàng đế thì cứ tự tiện, nhưng nếu đã có dũng khí ấy thì ngươi cũng cần sẵn sàng đón nhận mọi hình phạt dành cho ngươi sau này.
David càng nghe càng sợ. Daniel không dành cho gã chút mặt mũi nào. Lão xem gã như một thằng tôi tớ chỉ có mỗi quyền vâng lệnh và cun cút làm theo mà không được quyền tranh cãi. Lão so sánh gã với một con chó đã là may phước cho gã lắm. David dẫu có liều lĩnh, bất cần đến đâu cũng không dám thách thức Daniel, sự quy phục mà gã dành cho lão mang tính hoàn toàn và tuyệt đối, ngay cả một ý nghĩ phản kháng cũng không dám nảy sinh trong đầu.
Mối quan hệ giữa Daniel và David thể hiện cách nhìn người sâu sắc và lối cai trị vô cùng thông minh của Daniel. Lão đối xử với David theo đúng cách gã đối xử với người khác. Gã coi thường, miệt thị, chà đạp lên kẻ yếu bao nhiêu thì Daniel cũng coi thường, miệt thị và chà đạp gã bấy nhiêu. Kỳ quái ở chỗ, David chấp nhận cách cư xử tàn tệ này như một điều đương nhiên. Trong thế giới quan của gã, Daniel đang làm điều đúng đắn cũng như gã đang làm điều đúng đắn vậy. Gã cảm thấy thoải mái với điều đó. Gã không nghĩ rằng mình đang bị sỉ nhục. Ngược lại, cách cư xử của Daniel mang lại sự tự tin cho David vì gã biết mình được quyền làm điều tương tự với kẻ dưới. Gã có quyền hành xử theo cung cách thô lỗ miễn là thể hiện được lòng trung thành với Daniel. Mọi sự đều rõ ràng, không có bất kỳ chi tiết mơ hồ nào.
David vội vã ra lệnh cho các tên lửa tự hủy, nhưng Kishimoto có một đề xuất độc địa hơn, gã điều chuyển dàn tên lửa đang bắn Quân về phía Alice và đàn bướm. Trong mệnh lệnh của Daniel không hề nhắc đến những kẻ mà Quân yêu quý, vậy tội gì không làm cho hắn đau đớn một chút? Gã không thể giết hắn nhưng vẫn có cách hủy diệt trái tim của hắn. Kishimoto là con rắn độc xảo quyệt chỉ tìm thấy niềm vui trong việc hành hạ người khác. Gã chơi với David, lợi dụng sức mạnh của David để thao túng gã làm theo ý mình. Sự kết hợp ấy đã tạo ra cặp bài trùng tàn bạo nhất đế chế.
Dàn tên lửa giáng xuống mặt đất, gần như diệt sạch đàn bướm không còn con nào. Xác bướm hòa lẫn với đất, trở thành một phần của đất. Hành tinh Urusula từ lúc khởi thủy đến giờ tuy đã trải qua nhiều phong ba bão táp, nhưng đây mới là lần đầu tiên chứng kiến sức mạnh mang tính diệt chủng của máy móc. Alice bật khóc. Cô đã không còn khóc như vậy kể từ khi cha mẹ cô mất đi. Cô đứng yên giữa trời, mái tóc vàng xõa bay, gương mặt thanh tú đẫm lệ ngẩng cao, không hề tìm cách né tránh hay trốn chạy. Nếu đây là số phận thì hãy để nó đưa cô đi cùng với đàn bướm của cô. Cái chết không làm cho cô sợ hãi. Cô nhìn lên chiếc phi thuyền khổng lồ trên kia với vẻ oán hận. Cô chưa từng oán hận ai hay điều gì cho đến tận ngày hôm nay, khi những kẻ mang theo súng lớn đến tàn sát những đứa con yêu dấu của cô. Quân thấy hàng chùm tên lửa lại bay đến, biết không tránh nổi, bèn nhanh trí cởi áo, ra sức vẫy trên tay, miệng gào lớn:
- Các ngươi muốn đưa ta về sao Hỏa gặp Daniel, ta đồng ý. Hãy ngừng cuộc giết chóc này lại. Nếu ngươi làm hại Alice, chúng ta sẽ chiến đấu đến chết.
Michael Kors ngồi trên tàu không nghe được Quân nói gì, nhưng thấy gã vẫy áo như vẫy cờ trắng cũng hơi hơi hiểu ra, vội nói:
- Hắn đã đồng ý đi theo chúng ta rồi kìa.
David nghiến răng đáp:
- Tao có giết nó đâu. Tao giết con bồ nó cơ mà.
- Nếu anh giết đứa con bé, thằng kia sẽ không chịu hàng đâu.
- Nó sẽ hàng thôi.
- Nếu nó không hàng thì sao? Anh có sẵn sàng, như hoàng đế đã nói, đón nhận mọi hình phạt cho các hành động của mình hay không?
Lời cảnh báo của Michael Kors làm David chột dạ. Gã không dám tiếp nhận cơn thịnh nộ của Daniel, nên đành ra lệnh cho tên lửa tự hủy trước khi chúng trút xuống chỗ đứng của Alice.
Quân hạ cánh, thu kiếm về, định tiến đến chỗ của Alice, nhưng khi vừa lại gần thì sắc mặt của Alice đã biến đổi. Cô cảm nhận được khí độc toát ra từ cơ thể của anh. Khí độc ấy có thể làm tê liệt hệ thần kinh và giết chết cô.
Biểu hiện của Alice làm Quân chua xót. Anh đã đoán trước được cơ sự này, nhưng lúc nó thật sự xảy ra vẫn không sao chịu được.
- Alice.
Alice nhìn Quân với vẻ bình tĩnh:
- Anh sẽ theo chúng về sao Hỏa ư?
- Anh không còn lựa chọn nào khác.
- Anh vẫn còn lựa chọn khác. Hãy ở lại đây với em. Chúng ta sẽ chiến đấu với chúng. Chúng có thể hủy hoại các khu rừng nhưng không thể khuất phục được chúng ta.
- Alice, em vẫn chưa hiểu sao? Anh và em.. Chúng ta không thể ở bên nhau nữa rồi. Anh thậm chí còn không thể ôm em. Anh càng ở gần em càng có hại cho em.

