Bạn được Nguyễn Minh Nguyệt mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
208 ❤︎ Bài viết: 14 Tìm chủ đề
3241 3
Khóc có rất nhiều lí do.

Vì buồn, vì vui, vì chán, vì hạnh phúc hay vân vân và mây mây lí do khác. Nhưng nếu khi khóc có người ở bên cạnh nghe chúng ta khóc, chia sẻ cho chúng ta về lí do đó thì có lẽ sẽ vui lắm nhỉ.

Nhưng mình chưa bao giờ có người bên cạnh khi khóc. Khóc trước mặt ba vì bị ba đánh. Khóc trước mặt mẹ vì nhưng lời mình tâm sự của mình luôn bị mẹ nói ngược lại. Người duy nhất an ủi mình khi khóc đó là thằng bạn học chung cấp 1, nhưng bây giờ nó cũng không còn chơi với mình nữa (đến mình còn không biết lí do)

Vậy nên mình toàn khóc một mình trong bóng tối và cảm thấy vừa vui vừa buồn vì điều đó.

Có bao giờ bạn khóc một mình chưa? Và bạn có nhớ mình đã khóc một mình bao nhiêu lần.
 
4,797 ❤︎ Bài viết: 274 Tìm chủ đề
Có rất nhiều lần là khác bên ngoài mình là là một người vui vẻ dễ gần bên ngoài mạnh mẽ, bên trong yếu mềm lắm mình hãy khóc một mình lắm khi nhớ về những điều trong quá khứ, khóc vì gia đình người thân, khóc vì bản thân, khóc một mình cũng là một cách giải tỏa áp lực của bản thân mình.
 
16,668 ❤︎ Bài viết: 449 Tìm chủ đề
Từ hồi hiểu chuyện thì có lẽ mình chưa từng khóc trước mặt ai cả. Lần đầu thất tình, đó là một đêm mình khóc trong im lặng. Vào buổi học cuối cùng của thời học sinh, ai trong lớp cũng khóc còn mình thì chỉ tới ban đêm khi xung quanh không còn một tiếng động, những suy nghĩ ngổn ngang hiện lên trong đầu rằng sau khi lên đại học không còn gặp thầy cô, không còn gặp bạn bè, cũng có lẽ do áp lực thi đại học nên mình cũng chỉ ôm gối mà khóc. Bây giờ đôi lúc cảm thấy cô đơn hay áp lực về cuộc sống về việc học thì mình vẫn khóc và dĩ nhiên đó là những lúc không có ai. Không phải không có người an ủi, cũng không phải không có người quan tâm chỉ đơn giản nó là cách mình xả stress, khóc xong rồi lại tiếp tục học, tiếp tục cố gắng phát triển bản thân. Có thể nói mình cố tỏ ra mạnh mẽ cũng được nhưng mình thực sự không hi vọng những người mình quan tâm thấy mặt yếu đối của bản thân. Câu chuyện bạn chia sẻ mình cũng rất đồng cảm nhưng mình cũng đồng thời hi vọng bạn luôn vui vẻ. Nếu có một ngày mệt mỏi quá bạn có thể tìm và tâm sự với mình, mình sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của bạn. Chúc bạn một ngày tốt lành!
 
325 ❤︎ Bài viết: 16 Tìm chủ đề
Khóc một mình gần như là thói quen của mình luôn í, mình hễ gặp chuyện gì chạnh lòng đều kiếm một góc riêng và tự an ủi bản thân mình. Mình không giỏi chia sẻ cảm xúc của mình với người khác nghe nên ít ai có thể an ủi được mình ngoài chính bản thân mình.

Nhưng nếu có một người ở bên để an ủi mình thì tốt biết mấy.
 
301 ❤︎ Bài viết: 39 Tìm chủ đề
Mình đã từng khóc một mình rất nhiều, thường là vùi đầu vào chăn rồi khóc. Mình khóc vì rất nhiều lý do, nhưng đến bây giờ mình vẫn chưa rơi một giọt nước mắt nào vì hạnh phúc cả;-; Nói vậy thôi chứ giờ cứ nghĩ lại về mấy cái lý do khiến mình khóc là lại thấy buồn cười. Kiểu là cứ nhớ lại việc gì buồn buồn là mình lại khóc, khóc mệt rồi thì đi ngủ, ngủ dậy rồi lại tiếp tục tận hưởng cuộc sống màu nhiệm này. Mình cũng không biết có phải do mình khóc nhiều quá hay không mà giờ mình có thêm một kĩ năng đặc biêt: Rơi nước mắt trong vòng 15 - 20s. (Có đôi lúc chỉ cần 5 - 10s). Mắt mình cũng kém nên nước mắt sinh lý hay bị chảy nhiều. Có lần mình còn bị người ta gọi là mít ướt nữa cơ, nghĩ lại thì thấy ấm ức quá nên lại ngồi khóc tiếp. Nhưng giờ mình đã đỡ hơn nhiều rồi. Là một người con gái thì mình luôn phải mạnh mẽ lên mà nhìn về trước tương lai, thay vì ngồi khóc sướt mướt hoài thì mình nên cười nhiều hơn, hòa đồng hơn, đến lúc đấy thì bạn sẽ thấy cuộc sống này thật kỳ diệu, chẳng còn âm u như trước nữa.
 
6,318 ❤︎ Bài viết: 156 Tìm chủ đề
Mình đã từng khóc một mình suốt hai năm. Khi đó, vì một vài lí do mà mình buộc phải nghỉ học khi đã học tới năm thứ 2 của bậc Đại học. Chuyện đó chỉ có mỗi mình mình biết, người nhà không ai biết.

Ban ngày thì mình vẫn bình thường, tới tối, mỗi khi nghĩ tới cảnh bạn bè đi học, rồi làm lễ tốt nghiệp, chụp hình, ăn liên hoan các kiểu, còn mình phải sống lạc lõng, thậm chí còn không biết tương lai đi về đâu, thế là khóc. Cái nỗi đau đó nó chưa bao giờ dừng lại cho tới ngày mình kiếm được việc làm.

Giờ thì mình ổn hơn rồi, ít nhất là không khóc một mình nữa. Khi cuộc sống hiện tại tốt hơn thì quá khứ không đủ sức dằn vặt con người nữa. ^^
 
134 ❤︎ Bài viết: 14 Tìm chủ đề
Mình rất không thích khóc trước mặt người khác. Cứ như thể đó là một sự thể hiện cái yếu đuối trong con người mình vậy, vì thế mình không bao giờ khóc trước mặt người khác. Thực ra, khóc là một sự giải tỏa cho những nỗi đau, bất hạnh, buồn bực, thậm chí cả vui của chúng ta. Một mình hay có ai bên cạnh là do cách chúng ta cảm nhận. Điều quan trọng hơn hết là khi chúng ta khóc xong, hãy cất hết những điều không vui đó đi để tiếp tục tiến lên phía trước.
 
165 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Mình biết khóc một mình thật thích.. nhưng lại chưa bao giờ khóc cùng một người khác.. cảm giác ấy thế nào nhỉ? Nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ mình khóc cùng một người khác.. ừ cũng không biết tại sao.. trước mặt người khác lại chẳng thể khóc được.. trừ khi là quá bức xúc tới nỗi nhịn không được nữa, thì những giọt nước mắt kia lại thực không thoải mái tí nào, lại cực kì khó chịu. Nó không hề thuyên giảm đi cái bức bối trong lòng, mà còn tăng lên rất nhiều lần.

Nhưng có rất nhiều lần nào đó, dù bạn một mình.. bạn muốn khóc mà những giọt nước mắt kia quá lì lợm.. không thể khóc được, cái cảm giác ấy.. thực rất khó giải thích
 
12,830 ❤︎ Bài viết: 429 Tìm chủ đề
Chào bạn.

Tự khóc một mình thì Phàm nghĩ ai trong đời cũng có ít nhất một lần như thế.

Riêng đối với những người sống hướng nội, thiên về thế giới bên trong nội tâm hơn thì thường có xu hướng che giấu cảm xúc cá nhân nhiều hơn những người hướng ngoại.

Họ không muốn bộc lộ quá nhiều cảm xúc trước mặt người khác, việc khóc một mình có lẽ xảy ra thường xuyên hơn.

Mình hy vọng bạn không quá kiềm nén nỗi buồn trong lòng, có thể xả ra bên ngoài được như vậy sẽ thoải mái hơn <3
 
302 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Hồi trước khi mà mình còn đang học cấp một lúc đó mình không biết rõ về hoàn cảnh gia đình mình. Khi mình nhìn các bạn bè có tiền tiêu vặt khi đi học còn mình không có hoặc khi nhìn bạn bè được đi chơi thoải mái mà mình cứ phải ở nhà trông nhà, làm việc nhà. Hồi đó cảm thấy tủi thân lắm, cứ đi học về nhà không thấy bố mẹ đã vậy mấy người họ hàng còn nói là bố mẹ bỏ mình đi luôn rồi, mình nghe được là lại ở nhà cứ vừa làm việc nhà vừa khóc. Họ nói gì mình cũng tin luôn càng tưởng càng tủi thân. Sau này lớn dần cũng hiểu chuyện, biết thông cảm cho bố mẹ thì cảm thấy bình thường thôi chứ không có gì mà phải đùa đòi giống con nhà người ta cả, đủ ăn đủ mặc là được. Lớn rồi muốn mua gì thì tự kiếm tiền mua thôi.
 
74 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Khóc 1 mình á? Có chứ.. Nhiều là đằng khác.. Còn việc tại sao lại khóc 1 mình thì có nhiều lí do lắm.. Dù sao thì việc có thể giải tỏa ra được những nỗi khổ tâm không thể nói cho ai hay cảm giác có gì đó cứ đay đáy ở trong lòng thì mình lựa chọn khóc. Nó cũng là 1 liều thuốc chữa lành tâm hồn.. Thực sự là không nên giữ nó lại làm gì, nó hại nó cực kì có hại, đôi lúc mình có thể òa lên như 1 đứa trẻ cũng là điều tốt. Ai nói lớn rồi thì không được khóc chứ? Trẻ con ngã đau thì nó khóc, người lớn cũng vậy, đau thì khóc, chẳng cần quan tâm như nào, 1 mình được khóc thì càng tốt, chúng ta càng có thêm khoảng thời gian yên tĩnh để chưa lành. Không cần phải quá khắt khe với bản thân đến mức như vậy, buồn thì cứ khóc thôi, ấm ức thì cứ khóc thôi, thấy khó chịu thì cứ khóc thôi.. Nhưng khóc xong là ta phải đứng dậy và đi tiếp..
 
1,346 ❤︎ Bài viết: 52 Tìm chủ đề
Hồi trước khi mà mình còn đang học cấp một lúc đó mình không biết rõ về hoàn cảnh gia đình mình. Khi mình nhìn các bạn bè có tiền tiêu vặt khi đi học còn mình không có hoặc khi nhìn bạn bè được đi chơi thoải mái mà mình cứ phải ở nhà trông nhà, làm việc nhà. Hồi đó cảm thấy tủi thân lắm, cứ đi học về nhà không thấy bố mẹ đã vậy mấy người họ hàng còn nói là bố mẹ bỏ mình đi luôn rồi, mình nghe được là lại ở nhà cứ vừa làm việc nhà vừa khóc. Họ nói gì mình cũng tin luôn càng tưởng càng tủi thân. Sau này lớn dần cũng hiểu chuyện, biết thông cảm cho bố mẹ thì cảm thấy bình thường thôi chứ không có gì mà phải đùa đòi giống con nhà người ta cả, đủ ăn đủ mặc là được. Lớn rồi muốn mua gì thì tự kiếm tiền mua thôi.

Mình đã từng, cảm thấy bố mẹ không hiểu mình, chỉ biết rúc vào chăn khóc, nhưng bây giờ lớn rồi, mặc dù mình có rất nhiều lúc cảm thấy bực mình khi tiếp xúc với bố mẹ nhưng không dễ xúc động như trước, tự biết kiềm chế cảm xúc của mình. Lâu dần thành quen cũng ít khóc hơn.
 
5,389 ❤︎ Bài viết: 324 Tìm chủ đề
Tôi đây nhiều đêm nằm nghĩ đến những thứ xung quanh lại thấy buồn rồi bỗng dưng rơi nước mắt. Dù cho tôi có một gia đình êm ấm, một cuộc sống dư giả nhưng lại không có nổi một người luôn bên cạnh sẻ chia vì nói chuyện với bố mẹ nhiều lúc không hiểu mình do 2 thế hệ khác xa, bạn bè thì luôn bận bịu. Tôi cũng đã từng đặt lòng tin vào một người, nghĩ rằng người ta sẽ là một tri kỷ của mình nhưng cuối cùng tôi ngộ ra tôi đã lầm, người đó đã đâm sau lưng tôi. Ngày tôi biết chuyện đó, tôi đau như cắt chỉ biết đêm nằm khóc thầm mà thôi
 
884 ❤︎ Bài viết: 52 Tìm chủ đề
Mình thấy thoải mái hơn khi bản thân khóc một mình. Có lẽ là khá lâu rồi mình không khóc nhưng nếu được mình vẫn muốn khóc một mình. Trước kia mình vì một chuyện vớ vẩn của tụi bạn không tốt rồi khóc òa lên, gần như cả khối đều biết nhưng trải qua rồi mình thấy điều đó chẳng tốt xíu nào :)) Ngoài nhận được ánh mắt thương hại và lời an ủi không chân thành thì còn tệ hơn cả khóc một mình nữa. Kể cả trước mặt bạn thân, người yêu.. mình cũng không muốn.

Nhưng nếu có thể chúng ta nên tìm một bờ vai dựa vào khi bản thân yếu đuối, cảm giác đó có lẽ sẽ hạnh phúc hơn đó. Mình tin là vậy!
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back