Tiệm
Thời Không..
"Kính coong.."
Một cậu nhóc bước vào. Cậu tầm tám đến chin tuổi. Đội một chiếc mũ lưỡi chai màu xanh nhạt của bầu trời. Hai má cậu mũm mĩm trông rất dễ thương.
Acacia nở một nụ cười: "Chào quý khách."
Cậu bé: "Chào chú."
Acacia cười cúi xuống nhìn đứa bé mũm mĩm dẽ thương kia: "Chào cậu bé. Cháu muốn ăn hay uống gì?"
Cậu bé chèo lên cái ghếtrước quầy: "Cháu nghe nói ở đây có thể thực hiện điều ước?"
Acacia ngạc nhiên: "Đúng vậy. Cháu muốn ước nguyện sao?"
Cậu bé ngồi nghiêm nghị trả lời Acacia: "Đúng vậy ạ."
Acacia đẩy gọng kính, hỏi cậu bé: "Cháu còn nhỏ thế này muốn ước nguyện điều gì?"
Đôi mắt cậu bé sang lên: "Cháu muốn Tuấn không học giỏi hơn cháu."
Acacia vừa lau cốc vừa quay lại hỏi: "Hả. Vậy Tuấn là ai?"
Cậu bé mũm mĩm, nụng nịu nói: "Tuấn là bạn cùng lớp với cháu. Cậu ấy luôn hơn cháu, luôn dành hết sự quan tâm của thầy, cô giáo, nhừng lời hâm mộ của bạn bè. Cháu không chịu!"
Cậu bé dường như hơi tức giận: "Rõ ràng trước đây thầy cô giáo và các bạn đều dành hết sự quan tâm cho cháu. Cha mẹ cháu trước đây thường khen cháu bây giờ cũng bảo cháu cần phải học theo cậu ấy. Chính cậu ta đã cướp đi toàn bộ mọi thứ của cháu, cháu muốn lấy lại, từ thành tích đến sự quan tâm hâm mộ, sự quan tâm của bố mẹ."
Acacia: "Cháu.." Anh chưa nói xong thì Hoắc Minh Dạ lên tiếng.
Hoắc Minh Dạ: "Được thôi. Cháu đi theo chú."
Acacia: "Ông chủ."
Mắt cậu bé sang lên: "Vậng ạ."
Cậu chạy theo Hoắc Minh Dạ. Hoắc Minh Dạ đưa cậu tới một nơi. Ở đây có những hòn đá nhỏ.
Hoặc Minh Dạ chỉ vào những hòn đá đó và nói: "Mỗi ngày cháu hãy đến đây khắc lên những hòn đá này những gì mà Tuấn hơn cháu. Hãy làm điều đó trong vòng một tháng cháu nhé."
Cậu bé: "Vậng ạ." Cậu bé ra về.
Cậu ngày nào cũng đến khắc vào những hòn đá nhỏ. Có ngày cậu khắc bốn năm hòn. Dần dần những hòn đá chưa được khắc ít đi.
Một tháng sau..
Hoắc Minh Dạ thấy cậu bé đến. Anh gọi lại.
Hoắc Minh Dạ:" "Đã một tháng. Hôm nay ta sẽ thực hiện nguyện vọng."
Cậu bé vui sướng: "Thật vậy ạ."
Hoắc Minh Dạ: "Đúng vậy."
Hoắc Minh Dạ đưa cậu bé đến chỗ những hòn đá cậu đã khắc.
Hoắc Minh Dạ: "Cháu hãy để hết đống đá vào trong túi và mang lên trên núi kia để ở gốc cây anh đào. Điều ước nguyện của cháu sẽ thành hiện thực." Anh chỉ một ngọn đồi cao khoảng 100m.
Cậu bé để hết đống đá đã khắc vào trong túi. Cậu cố gắng hết sức mang túi đá lên đồi. Nhưng sức lực của một cậu bé làm sao mà có thể mang một túi đá đầy lên đòi được.
Cậu đi được nửa đường thì mệt quá, dừng lại, thở dốc và nói: "Cháu.. cháu không mang lên được. Cái túi.. nặng quá."
Hoắc Minh Dạ đến bên cậu bé: "Cháu có biết sự khác biệt giữa cháu và Tuấn là gì không?"
Câu bé ngạc nhiên và nói: "Không ạ."
Hoắc Minh Dạ nói: "Đó là cậu bé luôn luôn cố gắng. Cậu không như cháu, không so đo thành tích, không có lòng đó kị. Cậu bé đó luôn nỗ lực hết mình. Mà cậu bé đó còn rất hâm mộ cháu."
Cậu bé nghiêng đầu, đầy nghi vấn: "Sao có thể chứ?"
Hoắc Minh Da nôi một chiếc gương ra, nói: "Cháu hay xem những gì cậu bạn Tuấn của cháu đã trải qua đi."
Tuấn- cậu bé sinh ra đã mất mẹ, bố thì rượu chè cờ bạc. Cậu không có tình yêu thương của mẹ, hàng ngày sống trong sự sợ hãi, bị bố đánh đập, hù dọa. Nhưng cậu bé đó không hề nhụt chí. Cậu bé đó luôn châm chỉ học hành, đi về thì đi làm thêm kiếm tiền đi học. Cậu là một đứa trẻ có tâm hồn thơ mộng, cậu là thiên thần không cánh mà mọi người hay nói.
"Tách.."
Hoắc Minh Dạ: "Cậu bạn Tuấn của cháu luôn muốn có một gia đình hoàn chỉnh như gia đình cháu."
"Hu.. hu.." Cậu bé bật khóc. Cậu ra về.
Ngày hồm sau, trên nóc của một trường tiểu học có một đôi trai gái đứng trên đó.
Nhan Lưu Lệ: "Họ Hoắc anh nghĩ cậu bé đó sẽ làm gì?"
Hoắc Minh Dạ: "Cậu bé sẽ nhận Tuấn làm anh trai."
Nhan Lưu Lệ: "Sao?"
Sân trường, một đôi vợ chồng và một đứa bé đến gần một cậu bé khác.
Cậu bé: "Tuấn, cậu làm anh trai tớ nhá, được không?"
Tuấn: "Sao.. sao lại thế?"
Cậu bé: "Cậu muốn một gia đình đầy đủ mà. Hãy về làm anh trai tớ nhá!"
Bà vợ: "Cháu trai, cháu làm con cô nha, hãy làm một thành viên tiếp thao của gia đình chúng ta."
Ông chồng: "Được không con? Hãy về với gia đình ta."
Tuấn: "Con còn có bố."
Bà vợ đưa tay lên mũi, bà giống như nhớ lại truyện gì đó. Điều đó khiên bà đỏ hue mắt. Còn ông chồng thì bi thương, nhìn cậu.
Bố cậu đã bỏ cậu mà đi. Bố cậu vì nợ nần chồng chất nên bỏ trốn. Để cậu lại để cậu trả tiền cho. Khi gia đình ông bố bà mẹ này đến nhà cậu để hỏi xin nhận nuôi cậu thì thấy bọn xã hội đen đang ở đó. Họ hỏi thì những tên đầu châu mặt ngựa đó đòi nợ của bố Tuấn. Cùng chính lúc đó, họ mới biết bố cậu đã bỏ chốn. Bỏ cậu lại một mình.
Tuấn nhìn thấy họ thế thì tay chân giun bần bật. Cậu nói: "Bố.. bố cháu đã bỏ đi rồi?"
Bà vợ: "Đúng vậy."
Cậu bé cúi gầm xuống. Hai hàng nước mắt chảy xuống. Cậu nín giọng cậu lại. Cậu bé kia đến ôm Tuấn. Ông bố bà mẹ cũng ôm cậu.
Ông chồng: "Hãy khóc đi. Khóc cho mọi thứ qua đi."
"Hu.. hu.." Cậu bé khóc trong cái ôm của gia đình.
Kể từ đó cậu ở trong gia đinh của cậu bé kia, họ sống một cuộc sống hòa thuận, biết yêu thương lẫn nhau.
Đừng giữ những đố kị trong lòng, nó chỉ làm cho bạn nặng nhọc và không chú tâm đến những điều xung quanh.
Bạn cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đã đặt ra những khó khăn nghịch cảnh để bạn vượt qua và trở nên mạnh mẽ hơn
Nếu xe bị hỏng và bạn phải dắt bộ một quãng đường, hãy nghĩ đến những người khuyết tật chỉ mong có thể tự bước đi vài bước
Sự đố kỵ thường chỉ xuất phát từ nhữngKẺ ĐỨNG DƯỚI.
Ghen ăn tức ở muôn đời khổ, Yêu thương nhường nhịn vạn kiếp vui.
* * *
BẠO LỰC GIA ĐÌNH
Bạo lực gia đình là vấn nạn của xã hội, gây nhức nhối cho nhân loại, để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng cho con người, nhất là đối với phụ nữ, trẻ em.
Ở Việt Nam, trong những năm qua, Đảng và Nhà nước ta đã dành nhiều sự quan tâm tới việc phòng, chống bạo lực gia đình và đã ban hành nhiều đạo luật trực tiếp và gián tiếp như: Hiến pháp, Luật Hôn nhân và gia đình, Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em, Bộ luật Dân sự.. và đặc biệt Luật phòng, chống bạo lực gia đình 2007. Những văn bản này đã tạo ra nhiều chuyển biến tích cực trong đời sống xã hội trong lĩnh vực phòng, chống bạo lực gia đình.
Hành vi người chồng gây ra chủ yếu và lớn nhất là bạo lực về thể chất, đây là dạng dễ nhận thấy và bị lên án mạnh mẽ nhất. Sỡ dĩ đa phần người đàn ông sử dụng "nắm đấm" để dạy vợ là do họ không nhận thức được rằng hành vi của mình là vi phạm pháp luật.
Tuy nhiên, không phải tất cả hành vi bạo lực của người chồng đều là bạo lực về thể chất mà có những lúc, họ dùng tới nhiều cách khác để gây ra những tổn thương về tâm lý cho người vợ: Mắng mỏ, chửi bới, xúc phạm danh dự.. ; hoặc có những hành vi cưỡng bức về tình dục, kiểm soát về kinh tế..
Bên cạnh đó, trong xã hội ngày nay, hiện tượng người vợ sử dụng bạo lực đối với chồng cũng không phải là hiếm. Không chỉ dừng lại ở những lời lẽ chửi bới, những cách ứng xử thô bạo mà họ còn trực tiếp gây ra những tổn thương về thể chất hoặc tính mạng của người chồng.
Bạo lực giữa cha mẹ và con cái: Với tâm lý, truyền thống, thói quen của người Việt, thì vấn đề bạo lực giữa cha mẹ với con cái thì được xã hội chấp nhận và khá phổ biến. Có thể dễ dàng nhận thấy đó là những hành động "dạy bảo" con cái xuất phát từ cái quan niệm gọi là "Yêu cho roi cho vọt – Ghét cho ngọt cho ngào" và giáo dục thì cần phải nghiêm khắc
Rất nhiều ông bố bà mẹ coi việc đánh đập, chửi mắng con cái khi chúng mắc lỗi là cần thiết để chúng nhận ra sai lầm và sửa chữa; hay coi việc mạt sát, trách móc là động lực để chúng phấn đấu. Trên thực tế chúng ta đều có thể nhận thấy, cách làm này phần nào phù hợp với tâm lý của người Việt và đạt được những kết quả nhất định.
Nhưng trong thực tế thì khi những chuẩn mực tiến bộ về quyền con người đã và đang phổ biến trên thế giới thì những tư tưởng, cách làm này cần được sớm loại bỏ. Đặc biệt, là những trường hợp bạo lực với con cái vượt ra ngoài phạm vi giáo dục - một tình trạng ngày càng gia tăng thì cần phải bị trừng trị nghiêm khắc.
Ngày nay, ngay bây giờ chúng ta hãy chung tay chống lại bọa lực gia đinh. Để những đứa trẻ, những bà vợ và cả những ông chồng có cuộc sống hạnh phúc hơn mà họ đáng phải nhận. Mọi người cần tuân theo luật pháp, tuyên truyền chống bạo lực gia đình, chung tay bảo vệ một thế giới hòa bình.