Ở đầu xóm tôi có anh chàng rất đẹp trai, nghe nói anh chàng này hiền lắm, suốt ngày ở nhà, không học thì phụ giúp bố mẹ, nói chung anh là good boy chính hiệu luôn.
Tôi thì lại trái ngược hoàn toàn với anh, chơi bời lêu lổng, cầm đầu cả cái xóm ấy, luôn được mấy bọn trẻ trong xóm gọi là "chị đại". Oách quá nhỉ?
Nhà anh bán thuốc trên đầu xóm, từ ngày tôi phát hiện anh chàng này khá thú vị nên thường xuyên tới mua thuốc.
- Bán anh cho em có được không? Tôi nhướng mày hỏi anh.
- Đừng lộn xộn, mua gì?
Anh chàng này hiền thì hiền thật, nhưng với tôi thì không!
- Em nói thật mà. Tôi vẫn cười nhìn anh
Nói xong thì anh ta chả thèm tiếp tôi luôn, trêu tí thôi mà anh ta căng quá.
Chiều nào, tôi cũng cầm đầu bọn trẻ con đi chơi quanh ngõ, tôi dắt chúng nó đi trêu chó nhưng tôi lại là đứa sợ chó nhất trong cái đám ấy.
Hôm ấy, chúng tôi quyết định trêu chó nhà hàng xóm, đấy thế nào lại bị nó đuổi, nó đuổi tôi đấy, trong người đã có máu sợ chó, tôi chả suy nghĩ gì nhiều, cầm dép lên mà chạy thôi, mà chạy vẫn chưa thỏa mãn được cơn sợ của tôi thế là tôi hét loạn cả lên, chỉ mong có ai ra cứu thôi.
Thế mà tôi nhìn thấy anh đang ở đằng trước, trời ơi lúc ấy tôi cảm tạ trời đất.
- Ê cứu em.
Anh quay lại thấy tôi đang chạy bạt mạng thì vội kéo tôi ra sau anh, chả còn sức tôi dựa luôn vào lưng anh. Đương nhiên là anh đuổi được con chó đấy đi rồi.
- Trời ơi, đội ơn anh luôn.
- Lớn bằng từng này mà vẫn chơi mấy trò như này à?
- Vui mà.
- Không phải ban nãy em sợ hết hồn hết vía hả?
- Sợ chứ, nhưng vui haha, với lại anh cũng cứu em rồi còn gì.
- Nhỡ anh không ở đấy thì em tính sao?
- Chạy đến nhà anh.
- Đường đường là chị đại của xóm mà sợ chó.
Anh vừa cười vừa liếc tôi
- Kệ em.
Từ đấy chúng tôi không trêu chó nhà đấy nữa vì chỉ cần nhìn thấy tôi con chó nó đã sủa lên rồi.
Trưa hôm ấy, bọn trẻ con rủ tôi đi hái trộm dâu, ban đầu tôi định không đi nhưng thế quái nào cuối cùng vẫn chấp nhận đi.
Đang hái hăng say thì trượt chân ạ. Có lẽ tôi là con ghẻ của cái cuộc đời này rồi. Nếu mà nhục có cấp độ thì tôi phải được vị thứ nhất.
- Cần đỡ dậy không?
Anh đứng nhìn tôi đang ngồi dưới đường.
- Không thấy em bị thương hả? Mau lên.
- Sao lần nào em làm chuyện xấu cũng bị anh nhìn thấy thế nhỉ? Anh cười nói với tôi.
Ai nói anh ta ít nói, hiền khô chứ không phải tôi! Độc mồm độc miệng nhất chính là anh ta.
- Còn đi được không?
- Không.
- Lên đây.
Nói rồi anh ngồi xuống dưới chân tôi. Anh định cõng tôi à?
- Mau lên.
Lên thì lên!
- Ê em nặng không?
- Nặng.
- Thả em xuống để em tự đi.
- Em bảo không đi được còn gì?
- Anh cứu em hai lần rồi đấy nhé.
- Ừ đội ơn anh lần hai.
Kết quả tôi bị gãy chân, vậy là sự nghiệp cầm quân chạy khắp xóm tạm gác lại. Xóm tôi thì tình thân mến thương lắm, mấy bác hàng xóm còn chạy sang hỏi thăm còn nói sao mà nghịch dại thế
- Còn đau không?
Anh cũng sang hỏi tôi.
- Đau chứ.
- Cho chừa.
- Cứ tưởng anh lo cho em nên mới sang hỏi thăm chứ. Nếu mà sang nói mấy cái này thì đi về đi.
- Căng thế?
- Chị đây đang căng đấy. Sao? Có thích nổ tung luôn không hả?
Tôi thấy anh đang nhịn cười. Thế đấy.
Về sau, mỗi lần tôi đi chơi, anh đều đi theo.
- Muốn làm đệ tử của em hả?
- Ừ, đi hộ vệ cho em mà.
Tôi bật cười, anh chàng này.
- Này, không phải anh thích em đấy chứ?
- Tại sao?
- Thì anh cứ đi theo em.
- Anh làm hộ vệ mà.
- Tự dưng vô cớ đi theo, lại còn gì mà hộ vệ, không phải lo em xảy ra chuyện gì đấy chứ? Tôi nhướng mày hỏi anh.
- Từ lúc đi theo em, em có sao đâu, chứng tỏ là em rất hợp với anh đấy. Với lại chuyện thích em ấy hả? Anh sẽ cân nhắc xem sao.
Anh cười nói với tôi.
- Thôi em đùa đấy, không phải cân đo gì đâu.
- Kệ anh.
Nói rồi kéo tôi đi luôn.
- Này, anh thích em.
- Hả?
- Anh thích em.
Tôi nhìn anh vẻ hốt hoảng, có lẽ cả cuộc đời tôi, đây là lần đầu tôi trải qua "cú sốc đầu đời".
Hôm nay anh rủ tôi đi chơi, cả lúc đi anh cứ hết nhìn tôi rồi lại cười, anh còn bảo anh có quà cho tôi cơ mà, không lẽ đây là quà ư?
- Quà này em có nhận không? Anh cúi xuống nhìn tôi.
Sợ quá, tôi quay người chạy một mạch luôn. Mà tôi cũng không biết vì sao lại sợ nữa, chỉ biết là cần chạy thôi
Anh còn đuổi theo tôi phía sau cơ, anh đuổi tôi chạy.
- Này, đứng lại đi, anh thích em thật mà.
Tên này điên rồi! Anh ta thế mà lại nói ngay ở ngoài đường, không cần nhìn tôi cũng biết mấy bà hàng xóm đang nhìn chúng tôi đuổi nhau rồi.
- Chạy thế không biết mệt à?
Anh tóm tay tôi, kéo lại.
- Em sao thế? Có gì thì nói chứ chạy làm gì? Sao em lại chạy?
- Tại anh đuổi em.
- Không nói nữa, em mệt lắm.
- Từ từ đã. Anh thích em thật mà.
- Sao lại thích em?
- Sao lại không được thích em?
Ơ cái tên này.
Về sau thì tôi với anh trở thành người
yêu của nhau. Lúc đầu rõ sợ anh thế mà về sau thì cứ cuốn lấy nhau. Chả biết anh học ở đâu mà tỏ tình nó lạ lắm:
- Anh ưng em rồi. Từ giờ trở đi, em sẽ là hoa đã có chủ. Không được léng phéng với ai đâu đấy.
Sau này tôi mới biết những lần tôi làm chuyện xấu, anh toàn đi theo tôi, anh còn bảo
- Đi theo để cứu em mà, xứng đáng được thưởng một cái hôn.