- Xu
- 175
58
0
Bài thơ viết nên được lấy cảm hứng, cảm xúc của tác giả bài thơ từ câu chuyện Có Thương Cậu Không? - Của tác giả Alata.
Mình chọn điệp ngữ "Có thương thì" làm chiếc neo cảm xúc của toàn bài. Mỗi lần lặp lại, nó không chỉ là một lời nhắc, mà còn giống như một nhịp tim chậm rãi của người đang yêu, vừa mong mỏi, vừa dè dặt, vừa sợ mất đi điều quý giá của đời mình.
Thay vì dùng những từ mạnh như đau khổ, chia ly, mình mượn hình ảnh khói sớm, trăng, gió, dâu bể để gợi cảm giác mong manh và bền bỉ cùng lúc. Mình đặc biệt thích câu "Như trăng lặng lẽ khâu ngàn vết đau", bởi với mình, yêu không phải là xóa hết những tổn thương của một người, mà là kiên nhẫn vá lại từng đường rạn nứt trong trái tim họ.
Điều mình muốn gửi gắm là, gặp nhau vốn đã là một kỳ duyên hiếm có. Nếu đã thương, xin đừng thương bằng cảm xúc nhất thời, mà hãy thương bằng sự lựa chọn được lặp lại mỗi ngày. Bởi tình yêu đẹp nhất không nằm ở lời hẹn đầu tiên, mà ở việc sau muôn lần sóng gió, hai người vẫn nhận ra nhau là nơi mình muốn trở về.
Có thương thì thương đến cùng,
Xin đừng vá víu nửa vùng nhớ nhung.
Có thương thì chớ ngại ngùng,
Đừng gieo duyên mỏng giữa trùng chia xa.
Có thương thì chớ phôi pha,
Đừng như khói sớm bay qua lưng đồi.
Có thương thì chớ buông lơi,
Kẻo câu hẹn cũ lạc lời gió mang.
Có thương thì giữ dịu dàng,
Như trăng lặng lẽ khâu ngàn vết đau.
Có thương thì chớ bạc màu,
Đừng đem hư ảnh phủ sầu mắt ai.
Có thương thì nắm bàn tay,
Qua bao dâu bể vẫn say một người.
Xin đừng vá víu nửa vùng nhớ nhung.
Có thương thì chớ ngại ngùng,
Đừng gieo duyên mỏng giữa trùng chia xa.
Có thương thì chớ phôi pha,
Đừng như khói sớm bay qua lưng đồi.
Có thương thì chớ buông lơi,
Kẻo câu hẹn cũ lạc lời gió mang.
Có thương thì giữ dịu dàng,
Như trăng lặng lẽ khâu ngàn vết đau.
Có thương thì chớ bạc màu,
Đừng đem hư ảnh phủ sầu mắt ai.
Có thương thì nắm bàn tay,
Qua bao dâu bể vẫn say một người.
Mình chọn điệp ngữ "Có thương thì" làm chiếc neo cảm xúc của toàn bài. Mỗi lần lặp lại, nó không chỉ là một lời nhắc, mà còn giống như một nhịp tim chậm rãi của người đang yêu, vừa mong mỏi, vừa dè dặt, vừa sợ mất đi điều quý giá của đời mình.
Thay vì dùng những từ mạnh như đau khổ, chia ly, mình mượn hình ảnh khói sớm, trăng, gió, dâu bể để gợi cảm giác mong manh và bền bỉ cùng lúc. Mình đặc biệt thích câu "Như trăng lặng lẽ khâu ngàn vết đau", bởi với mình, yêu không phải là xóa hết những tổn thương của một người, mà là kiên nhẫn vá lại từng đường rạn nứt trong trái tim họ.
Điều mình muốn gửi gắm là, gặp nhau vốn đã là một kỳ duyên hiếm có. Nếu đã thương, xin đừng thương bằng cảm xúc nhất thời, mà hãy thương bằng sự lựa chọn được lặp lại mỗi ngày. Bởi tình yêu đẹp nhất không nằm ở lời hẹn đầu tiên, mà ở việc sau muôn lần sóng gió, hai người vẫn nhận ra nhau là nơi mình muốn trở về.
Mặc Vân An - 墨雲安
