1 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
28 0
Trong số đó, mình muốn giới thiệu đến mọi người một tác phẩm của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn VănHai Mươi Năm Lưu Lạc.

*boni 29**boni 14*

Chỉ với vài khổ thơ ngắn, tác giả đã khắc họa cuộc trở về của một người con xa quê sau hai mươi năm lưu lạc. Quê hương vẫn vậy, vẫn bình yên, vẫn xanh trong như những ngày cũ. Nhưng con người thì đã đổi khác.

"Tuổi thơ xưa mình hái ổi

Tuổi thơ xưa mình lội sông

Giữa dòng đời xuôi ngược

Em còn nhớ tôi không?"

Đó không chỉ là câu hỏi dành cho một người bạn cũ, mà còn như lời nhắc mỗi chúng ta về những ký ức tuổi thơ, về nơi mình đã lớn lên và về tiếng nói quê hương.

Điều khiến bài thơ trở nên đặc biệt hơn là nó được lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật. Sau hai mươi năm sống ở nước ngoài, người bạn của tác giả trở về Việt Nam. Cô thành thạo nhiều ngoại ngữ, nhưng lại gần như quên mất tiếng Việt. Chính khoảnh khắc ấy đã trở thành nguồn cảm hứng cho những vần thơ đầy xúc động.

Đôi khi, điều quý giá nhất mà chúng ta mang theo không phải là những gì học được nơi đất khách, mà là những ký ức và ngôn ngữ đã nuôi lớn mình từ thuở bé.

Nếu bạn yêu những bài thơ giàu cảm xúc, mộc mạc nhưng đủ sức chạm đến trái tim người đọc, Hai Mươi Năm Lưu Lạc là một tác phẩm rất đáng để đọc một lần.

Tác phẩm: Hai Mươi Năm Lưu Lạc

✍️ Tác giả: Thanh Trắc Nguyễn Văn

Bạn đã từng có cảm giác trở về một nơi quen thuộc, nhưng chính mình lại không còn như trước chưa?
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back