Tiếng chuông báo tức đang reo lên inh ỏi khiến Elvira chẳng thể nào tiếp tục giấc ngủ của mình, cô tức giận giơ chân đá phăng chiếc đồng hồ, âm thanh rơi vỡ vang lên, đây đã là chiếc thứ năm trong tuần. Bác Sen đứng dựa ở cửa lắc đầu ngao ngán, ông đi tới lôi Elvira ngồi dậy, vỗ mạnh vào khuôn mặt hãy còn đang mơ màng của cô:
"Cháu không định tham dự lễ tốt nghiệp của mình à?"
Elvira mở to đôi mắt, chạy vội vào nhà vệ sinh để sửa soạn rồi lao xuống dưới nhà.
"Ăn sáng rồi hãy đi chứ." Bác Sen gọi với theo bóng lưng đang chạy thục mạng của cô.
Đây là ngày lễ mà Elvira chờ đợi nhất trong suốt bốn năm qua. Bố mẹ sẽ thật tự hào khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô lúc cầm trong tay tấm bằng tốt nghiệp, và bác Sen chắc hẳn cũng thế. Cô tựa đầu mình vào cửa sổ xe bus, ngắm nhìn ánh nắng vàng đang ôm lấy từng dãy nhà, buổi sáng hôm nay thật đẹp. Một tiếng "kít" thật dài vang lên, tài xế đột nhiên phanh lại khiến đầu của cô đập mạnh vào ghế trước mặt, những hành khách khác cũng vì hạnh động đột ngột này mà giật mình.
Elvira ngó ra ngoài cửa sổ, ở phía trước kia là một vài chiếc xe đang dừng trước một đoạn đường bị nứt khá lớn, vài viên đá to nhỏ đang nằm chắn ngang mặt đường, chắc hẳn là rơi từ núi đá ở đối diện kia.
"Tôi e là chúng ta không thể đi tiếp được, các bạn có thể bắt chuyến xe khác ở điểm dừng phía ngã tư kia."
Không ít hành khách tỏ thái độ không hài lòng nhưng cũng đành ngậm ngùi bước xuống. Trường của Elvira ở cách đây không xa, cô có thể đi bộ được, nhảy qua vết nứt này đối với cô không phải chuyện khó.
Mấy người đàn ông nhảy sang bên kia đường một cách dễ dàng, nhưng vài cô gái đang mặc váy công sở thì hiển nhiên không thể làm điều đó. Tới lượt Elvira, cô lùi lại phía sau một chút để lấy đà, khi cô bắt đầu nhảy thì miệng vết nứt đột nhiên mở rộng ra, một luồng ánh sáng đỏ từ dưới vết nứt lóe lên bao phủ lấy cô. Elvira cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, bầu trời ở trước mắt cô tối đen và tiếng hét của những người xung quanh ngày càng nhỏ dần, cô nghe thấy có tiếng xe cứu hộ, cũng có tiếng còi của xe cảnh sát, những tạp âm cứ thế trộn lẫn vào nhau trong đám đông hỗn loạn, đến cuối cùng là một khoảng không im bặt. Cô buông thõng hai tay, giọt nước mắt bất giác lăn dài trên má.
"Con phải dự lễ tốt nghiệp."
"Bác Sen sẽ làm những món mà con thích ăn, bác Sen vẫn đang ở nhà đợi con về."
"Có thể, con sẽ không thể tới tham dự lễ tốt nghiệp của mình. Có thể, con sẽ không bao giờ được gặp lại bác Sen.."
Elvira giật mình tỉnh dậy từ trong cơn mê. Trong giấc mộng dài miên man đó, cô đã được gặp cha mẹ của mình. Mẹ mặc một bộ váy dài màu cam, tươi cười ngồi đàn hát bên bố trong khu vườn nhỏ cạnh nhà, một giấc mộng thật đẹp.
Cơn đau ở phần đầu nhói lên kéo Elvira quay về thực tại, cô lấy tay sờ lên đầu mình, một dải băng dài đã được cuốn ngay ngắn trên đó. Cô đã được đưa tới bệnh viện sao? Nhưng nơi này so với bệnh viện thì quả thật một phần cũng không hề giống.
Elvira vịn tay vào mép giường đứng dậy, cô đi về phía cánh cửa gỗ nhỏ đẩy nhẹ ra, một giây sau, cô hoàn toàn kinh ngạc bởi những gì đang hiện hữu trước mắt. Khoảng năm, sáu người có hình dáng nửa người, nửa thú đang cặm cụi làm việc, khi nhìn thấy Elvira, họ liền quay lại nở nụ cười với cô rồi tiếp tục công việc còn dang dở, một người trong số đó đi về phía cô, Elvira vẫn còn đang sững sờ bởi những gì mình vừa nhìn thấy, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.
"Này, còn đau không?" Người đó cất tiếng hỏi, sờ nhẹ lên phần đầu đang được băng bó bằng vải trắng của Elvira.
Lúc này cô lại được một phen ngạc nhiên nữa, cô trợn tròn mắt đáp lại: "Anh có thể nói chuyện ư?"
Chàng trai ho khan một tiếng, những người ở phía ngoài nghe thấy thế cũng đồng loạt bật cười.
"Này cô gái, chúng tôi là người, tại sao không thể nói chuyện?"
Cô nhìn chàng trai trước mặt từ trên xuống dưới một lượt, sau đó so sánh với mình, nhìn thế nào cũng không thấy giống. Trông thấy biểu cảm này của cô, anh mỉm cười nhẹ, có lẽ là hiểu cô đang nghĩ gì.
"Chúng tôi là
nhân thú, như cô thấy đấy, nửa thân trên của chúng tôi giống người, còn nửa thân dưới giống thú. Chúng tôi cũng sinh hoạt như con người thôi, chỉ là hình dáng so với con người có đôi chút khác biệt." Anh chậm rãi giải thích. "Còn nữa, cô có thể gọi tôi là Ouranos."
"Nhân thú? Lần đầu tôi nghe tới đấy." Alvire đáp lại.
Ouranos cười hiền, đỡ cô đi vào trong. "Tiếp xúc với bên ngoài nhiều sẽ khiến vết thương khó lành, cô đi lại ít thôi." Anh rót một chén trà ấm đưa vào tay cô.
Cô uống một ngụm, mùi hoa cúc, là mùi hương mà bác Sen thích nhất. Phải rồi, bác Sen. Cô gấp gáp hỏi anh: "Hiện giờ tôi đang ở đâu?"
"Tộc thú nhân."
"Làm thế nào để tôi quay trở về Ethoria?"
"Ethoria? Là ở đâu?"
Elvira kinh ngạc, vậy đây rốt cuộc là nơi nào? Cô có đang còn ở thế giới của loài người nữa không?
"Tôi không biết cô làm cách nào mà lại rơi xuống nơi này, nhưng có thể đây là nơi rất xa, hoặc cũng có thể nói, đây là một thế giới khác hoàn toàn với thế giới mà cô đã sống."
Elvira suy sụp hoàn toàn. Vết nứt trên con đường đó đã khiến cô bị rơi vào một thế giới khác sao? Cô sẽ bị kẹt ở lại nơi không có một người thân thích và phải sống ở nơi đó suốt quãng đời còn lại sao?
"Ăn một chút gì đó rồi nghỉ ngơi đi." Ournanos đưa cho cô một đĩa bánh nhỏ. "Có thể khi cô ăn xong, tôi có thể giúp cô tìm đường về nhà."
Elvira nghe thấy về nhà liền ngoan ngoãn cầm lấy bánh ăn. Ouranos lắc đầu cười nhẹ, còn dễ hơn cả dỗ trẻ.