Nhưng đổi lại là từng tiếng rên rỉ của người con gái bật ra từ đầu dây bên kia:
"A.. nhẹ một chút.. Hàn thiếu.. người ta sắp không được rồi.. A.."
"Tiểu dâm đãng nhà em.." Tiếng nói trầm khàn vang lên nhuốm đầy tình dục
Đến khi ngã xuống, Lạc Lạc vẫn không thể quên được giọng nói ấy..
Trong bóng tối, Lạc Lạc bước đi vô định. Bỗng một tiếng gọi non nớt "Mẹ ơi" vang lên, cô bước nhanh theo hướng phát ra âm thanh. Một ánh sáng trắng nơi xa xa, kèm theo một bóng hình nhỏ nhắn. Lạc Lạc bước lại gần, là một bé trai bụ bẫm vô cùng đáng yêu, nó đang dơ hai tay ngắn ngủn mập mạp về hướng Lạc Lạc, vừa gọi "Mẹ ơi, bế, bế". Cô mỉm cười giơ tay ra đón.
Bỗng hình ảnh dần dần mờ nhạt, kèm theo đó là tiếng gọi dần xa "Mẹ ơi, sao mẹ không cần con.."
"Không, đừng mà, bé cưng, mẹ ở đây, mẹ ở đây, bé cưng.." Lạc Lạc vùng vẫy trong vô thức, giọt nước trong suốt nơi khóe mắt.
"Không sao, không sao, tôi ở đây" Một giọng nam trầm thấp đầy từ tính vang lên.
"Đừng.." Lạc Lạc mở choàng mắt ra, vì ở trong bóng tối quá lâu nên nhất thời chưa thích ứng được với ánh sáng đột ngột. Khẽ nheo mắt một lúc, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cô bỗng nhớ lại, máu, con, con của cô.
Lạc Lạc cố gắng mở to mắt, đập vào đầu tiên là trần nhà trắng xóa, đưa mắt nhìn sang là hình ảnh anh quần áo xốc xếch, đầu tóc rối bù, mắt đỏ hằn lên tia máu đang cầm chặt tay cô, thấy cô tỉnh lại trên nét mặt tràn đầy vẻ vui mừng.
Thật tốt, cô ấy không sao, thật tốt, cô ấy đã tỉnh lại.
"Con, con"
Hàn Quân ánh mắt lảng tránh nói "Bác sĩ nói em sinh non, cần được nghỉ ngơi nhiều, tạm thời đừng nghĩ ngợi nhiều. Đứa bé.. thời gian còn dài, chúng ta còn nhiều cơ hội"
Lạc Lạc đến thế này có gì mà không hiểu được lời anh nói chứ, cô quay đầu, khẽ rút ra khỏi tay anh.
"Tôi mệt mỏi, muốn ở một mình"
"Em đã ngủ hai ngày hai đêm, chắc cũng đói rồi, để anh mua cháo cho em"
"Tôi không muốn ăn, anh ra ngoài đi"
Nhìn sắc mặt mệt mỏi của cô, anh cũng không muốn ép buộc, chỉ khẽ nói "Mọi chuyện Tần Nghi làm anh đều biết cả rồi, thật sự xin lỗi, là anh không đúng, anh không nên.."
"Đừng nói nữa, đủ ròi" Lạc Lạc không kiên nhẫn, lên tiếng cắt ngang
"Anh ở ngay ngoài cửa, cần gì có thể gọi anh"
Hàn Quân ra ngoài để một mình cô trong phòng, phòng tuyến cuối cùng của cô cuối cùng cũng vỡ. Nước mắt như đê vỡ tràn ra, làm cách nào cũng không ngừng được, cô khóc không thành tiếng, từng tiếng từng tiếng ngắt quãng. Hình ảnh đứa bé bụ bẫm đáng yêu giơ tay về phía cô đòi bế, rồi lại dần dần rời xa cô, từng tiếng mẹ ơi vang vọng..
Ở bên ngoài Hàn Quân nghe thấy từng tiếng nấc nghẹn, tiếng khóc xé ruột xé gan của cô, lòng anh cũng tràn đầy đau đớn, ôm đầu tràn đầy thống khổ. Ai cũng nói, đấng nam nhi chỉ rơi máu chứ không rơi lệ, vậy mà giờ đây, từng giọt, từng giọt rơi trên khuôn mặt anh tuấn, thảm không nỡ nhìn.
May mắn người qua đường nhìn thấy kịp thời đưa cô vào phòng cấp cứu, chưa kể tính mạng đứa bé, có khi đến tính mạng của cô còn khó giữ nổi. Lúc nghe thấy giọng nói bên đầu giây kia nói, chủ nhân chiếc điện thoại này sảy thai đang cấp cứu, anh như chết lặng, điên cuồng vượt không biết bao nhiêu chiếc đèn đỏ để tới đây, là một tổng giám đốc đức cao vọng trọng, vậy mà giờ dáng vẻ lôi thôi lếch thếch, ha, đáng đời..
Nếu như không phải Trì Uẩn, bạn thân cô ngày đó vô tình hẹn bạn đúng nơi, cũng vô tình ghi lại một đoạn ghi âm ngày đó ở quán cà phê Lạc Lạc và Tần Nghi nói chuyện với nhau, đưa anh, thì có khi suốt đời này, anh vẫn mãi hiểu lầm cô. Cả vụ bị mẹ kế và em gái tính kế đưa lên giường anh, nếu như đó không phải là anh mà là một người đàn ông khác.. anh không dám nghĩ.
Mẹ kiếp! Anh thật đúng là một thằng khốn nạn, đáng chết.
Cuộc sống vẫn trôi qua bình thường, mùa đông lạnh lẽo đã qua, mùa xuân tươi đẹp lại tới. Tiết trời trở nên ấm áp hơn nhiều, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua phiến lá, chiếu xuống hình ảnh một cô gái mặc chiếc đầm xanh ngọc, tóc ngắn ngang vai đeo túi xách trắng. Một lớp mồ hôi mỏng rịn ra trên chiếc mũi cao nhỏ nhắn trắng nõn. Vali to bản dưới chân đang lặng lẽ đứng im như chủ nhân của nó
"Lạc Lạc" Tiếng một cô gái đang phóng chiếc xe Posche màu đỏ rượu vụt đến, là Trì Uẩn
Lạc Lạc khẽ mỉm cười mở cốp cất hành lí lại mở cửa ngồi vào, thắt chặt dây an toàn.
"Lạc Lạc, mấy giờ cậu bay"
"Ừm, 9h25ph. Từ đây qua sân bay mất bốn mươi phút, được rồi, ra thẳng đó luôn, làm thủ tục sớm cũng được" Lạc Lạc nhẹ nhàng đáp lại
"Cậu.. tính bao giờ về" Trì Uẩn ngập ngừng hỏi
"Chưa biết. Yên tâm mình sẽ gọi video cho cậu thường xuyên, chắc chắn không quên"
"Hì hì, nhớ đó"
Sân bay thành phố A.
Nhìn lại thành phố nơi cô sinh ra và lớn lên, nơi cất chứa những kí ức đẹp đẽ và cả không trọn vẹn.
Lạc Lạc quay đầu tiến vào phòng chờ. Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má nhưng nhanh chóng được cô gạt đi rồi mỉm cười..
Tạm biệt, người đàn ông em yêu..
Nếu thời gian có quay trở lại, em mong mình chưa từng gặp nhau.. chưa từng.. yêu anh..
Một nơi giữa trung tâm thành phố, trên tầng cao nhất của Tập đoàn Hàn thị.
Người đàn ông nhìn thoáng qua đơn ly hôn trên bàn làm việc, trên đó có chữ kí của một người, nhẹ nhàng, thanh thoát. Sở Lạc Lạc..
Lại ngước nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ sát đất, nơi có chiếc máy bay đang bay cao dần trở thành một điểm nhỏ trắng.
Từng hình ảnh như thước phim thoáng qua đầu. Hình ảnh cô gái mặc váy trắng ngà đứng dưới con đường nhỏ trải đầy lá phong đỏ rực, khẽ ngẩng đầu mỉm cười, hình ảnh cô gái vẽ tranh chuyên trú ngoài bờ hồ rọi đầy ánh nắng, hình ảnh cô gái cười tươi đến híp mắt dưới bầu trời đầy tuyết tung bay, và cả hình ảnh như mất đi sự sống lúc cô ở bệnh viện.
Cô nói, Hàn Quân, nếu như đã biết kết cục không như mong muốn, ở bên nhau cũng chỉ toàn là đau thương không hồi kết, vậy thì mình dừng lại đi, em thành toàn cho anh, chúng ta, thành toàn cho nhau..
Tạm biệt, người con gái tôi yêu..
Chúc em cả một đời
an nhiên..