Trận bán kết thứ nhất giữa Lục Cửu và Nam Trân diễn ra với một tốc độ chóng vánh. Sức mạnh của đồng tiền thua cuộc trước kỹ thuật trong trường hợp này. Nạp xu không nhát tay, hỏa lực của Lục Cửu cực mạnh, dính một phát là cạn hết chín phần mười thanh máu. Tuy nhiên hắn không bắn được viên đạn nào trúng Nam Trân. Bằng kỹ năng tránh né, chống đỡ và công kích chuẩn xác các yếu điểm, em đã thành công bào cho thanh máu của Lục Cửu về không chỉ trong một tiếng thi đấu chính thức.
Trong niềm hân hoan, Trần Nam Trân gọi ngay cho Võ Đình Trọng:
"Hẹn gặp anh ở trận chung kết nhe."
Hé môi cười vì thích thú, chủ sở hữu Gươm Oai Linh vui giọng pha trò:
"Ừa. Tới đó đánh đoàng hoàng. Anh không nhường em. Em cũng đừng nương tay với anh đó."
Cao hứng, Nam Trân cũng đáp:
"Nhưng mà quan trọng là anh Trọng phải thắng Thượng Thừa trước đã. Em cỗ vũ cho anh đó. Đừng làm em quê xệ à nhen."
Nghe vậy, Trọng cũng giỡn theo:
"Anh có thể dắt em về quê. Chứ em thì không xệ đâu. Em bay cao bay xa. Tới đó qua phòng anh cỗ vũ anh nhe."
Ửng hồng đôi má, cô tài xế phân bua:
"Quỷ sứ à. Em cỗ vũ từ xa. Bữa đó em phải đi giao hàng rồi. Chung kết em sẽ qua phòng nối máy đánh với anh."
Vì đã quá khuya nên cả hai nhất trí xong thì cuộc gọi cũng kết thúc. Trọng đã thôi ngủ ngày bay đêm. Tuy nhiên anh chàng lại nôn nao chờ sáng, để kiếm một cái cớ tìm gặp Trân.
* * *
Cái ngày Muộn Phiền đụng độ Thượng Thừa cuối cùng cũng đến. Hai bên chiến đấu không khoan nhượng. Giờ phút này, nếu như gặp nhau ngoài đời thì Trọng và Long khó tránh một trận ẩu đả một sống hai chết.
Sàn đấu nứt toát khi Gươm Liêm Tuyền va chạm với Gươm Oai Linh. Bão táp màu da cam và cơn lốc xoáy đen tối giằng co cực kỳ quyết liệt. Quần hùng tứ xứ hóng hớt ngồi xem thì cực kỳ thích thú vì được xem trận chung kết sớm, nơi hay hai kẻ cự phách bậc nhất "Thiên Địa tranh hùng" so găng.
Một tiếng trôi qua, ai thắng ai bại vẫn chưa được xác định. Chiêu thức mới thì liên tục được tung ra. Khán giả coi thấy vô cùng đã mắt. Song, chỉ có kẻ trong cuộc mới hiểu người trong kẹt.
Nếu Long dùng quyền quản trị tối cao để hạ sức mạnh của Muộn Phiền thì Trọng cũng xâm nhập máy chủ để kìm hãm tính năng của Thượng Thừa. Tuy nhiên cả hai đều có rất nhiều kinh nghiệm và kỹ năng chơi tốt. Do đó, họ khéo léo biến lỗi hệ thống thành tuyệt chiêu mới.
Khi mặt đối mặt với kẻ thù, Trọng thét lên:
"Rồi đây tao sẽ lật tẩy bộ mặt thật của mày, trả thù cho Yên."
Nhanh tay tắt âm thanh truyền ra cho khán giả, Long cũng ăn miếng trả miếng:
"Mày cũng hơn gì tao. Một ngày mày truy cập mười lần để làm cái giống gì. Mày cũng thủ dâm bằng đoạn phim nóng của Yên chứ hay ho gì."
Bị xoáy chúng chỗ đau, Trọng phải nghĩ kỹ rồi mới nói tiếp:
"Ừ, tao sai. Nhưng tao đã từ bỏ cái sai. Còn mày, lúc tao từ tòa về khám, mày nói mày lo cho Yên, thương Yên mà. Sao mày đẩy Yên vào chỗ chết hả thằng chó."
Đập bàn mấy cái ngoài đời để trút giận, Thượng Thừa nói to:
"Ừa. Mày coi nhiều chắc mày biết. Yên say sỉn. Tao chuốc rượu em ấy đó. Thời điểm đó, nó cặp với thằng khác rồi. Tao hưởng là hưởng sái nhì. Trước đó, mày suốt ngày code game nên chắc chưa ăn vọng gì ha. Nhưng tao tức lắm. Quấn lấy tao mà Yên gọi tên mầy. Sẵn có men trong người, tao giận quá mất khôn nên rủ thêm mấy thằng kia vô và quay lại tung lên. Khi tao tỉnh rượu thì chuyện cũng quá muộn. Tao hack sập bao nhiêu web, nhưng video nó sao ra rồi đăng lên, chia sẻ liên tục. Tao đâu có muốn Yên chết."
Cười khinh bỉ kẻ thù, kiếm sĩ áo đen mỉa mai:
"Chúc mừng mày. Tao âm thầm mở loa lên lâu rồi. Tất cả khán giả đã nghe rõ ràng rành rọt những gì mày nói."
Dứt lời, hai bên tiếp tục lao vào chém giết. Tuy nhiên ở ngoài đời, Trọng bỗng dưng phải đối mặt với một cơn thiếu máu não thoáng qua. Đau đầu mà trước mắt tối sầm, anh ta chóng mặt xây xẩm và loạng choạng suýt ngã nếu không giữ kịp chiếc bàn. Trong game, Muộn Phiền cũng đứng ngay đơ, mặc cho Thượng Thừa bào máu. Tình thế cực nguy ngập.
"Dậy đi anh. Dậy đi cứu người yêu anh nè."
Nửa mê nửa tỉnh, Trọng bất thình lình gặp Yên. Cậu chàng muốn nói rất nhiều nhưng không tài nào mở miệng nổi. Về phần Yên, có vẻ như đã biết thời gian không còn dài, cô đi thẳng vào vấn đề:
"Em là bóng quế hồn ma. Mình không nợ nần gì nhau nữa. Anh về làm người tử tế là em yên lòng siêu thoát rồi. Đừng để bé Trân mốt mai về gặp anh theo kiểu của em bây giờ. Đi đi anh.."
Trọng định với tay theo nhưng rốt cuộc cũng chẳng giữ được Yên. Trong ít giây, anh ta chưng hửng như đứa trẻ vừa tuột tay để chùm bong bóng mới khổ sở đòi được cha mẹ mua bay lên trời. Ấy thế, ý thức trở lại giúp cậu hiểu rõ cả Yên lẫn Trân đều không phải là món đồ chơi..
"Mày.."
Long không tin vào mắt mình. Trọng đã lật ngược tình thế. Lúc thanh máu chỉ còn bốn phần trăm, Muộn Phiền bất ngờ xoay Gươm Oai Linh tung một đòn rất hiểm mới sáng tạo. Thượng Thừa giờ chỉ còn hai phần trăm máu mà lại bị dính hiệu ứng choáng. Kết quả xem ra đã ngã ngũ.
Song, Long lại một lần nữa không tin vào mắt mình. Trọng đã chủ động thoát game. Thượng Thừa chiến thắng trong ngơ ngác.
Bất giác, Long trộm nghĩ:
"Có khi nào nó biết chuyện mình lén bán thông tin của con Trân cho thằng chủ mới của Lục Cửu?"
* * *
Chủ mới của tài khoản Lục Cửu là thằng Thành Bá. Giang hồ ghép thêm chữ "dơ" vô cho nó có hỗn danh. Ỷ có tiền Thành Bá Dơ tự cho mình cái quyền làm phiền thiên hạ. Nó đặc biệt lậm game và coi đàn bà con gái như đồ chơi tình dục.
Cay cú vì bại dưới tay Nam Trân, thằng Thành Bá Dơ liền vung tiền mua thông tin từ Long và thuê một đám đầu trâu mặt ngựa để cùng gây tội ác. Tụi nó đã thành công phục kích, đánh thuốc mê và bắt cóc em về hang ổ. Lột trần truồng cô nàng ra xong, nhìn bầu ngực no tròn, bờ mông núng nính trước mắt, thằng nào thằng nấy đều thèm thuồng, khoái khoái chảy nước miếng.
Sờ soạng sơ sơ, một đứa bộ hạ báo cáo:
"Con nhỏ này đẹp cỡ vầy mà hai mươi bốn tuổi vẫn còn trinh. Hàng hiếm đại ca ơi. Quá đã, quá đã."
Nghe vậy, Thành Bá Dơ vừa nhanh tay cởi quần mình ra vừa lớn tiếng chỉ đạo:
"Cúng trước, ăn sau. Tao hưởng nước đầu. Xong sái nhì tụi bây lên hết một lượt, muốn làm gì thì."
Cực kỳ lẹ làng, nó đã phóng lên giường, kề sát tai Nam Trân mà giở giọng khả ố:
"Bữa nay tao sẽ cho mày biết thế nào là chơi như tụi Mỹ. Ranh con chưa trải sự đời mà dám đâm chết tao ở bán kết hả. Nay tao cho mày biết trời cao đất dày. Cửu long di quan, song kiếm hợp bích, tao cho mày nát như tương luôn con. Xong rồi tao bán mày qua khu tự trị bên Cam làm slave dog.."
Trong cơn mê man, Trân không thể phản ứng. Trọng chạy rất nhanh nhưng cũng chẳng kịp tới nơi. Tuy nhiên trong lúc dầu sôi lửa bỏng, cảnh sát đã kịp thời ập vào giải cứu cô gái trẻ trước khi thằng Thành Bá Dơ đạt được mục đích đê hèn.
Hóa ra một cụ già bán nước bên đường đã tình cờ chứng kiến cảnh tụi nó bắt cóc Trân. Tự liệu sức ông can ngăn không được, ông đã báo công an. Với tất cả tội lỗi đã gây ra, thằng Thành Bá Dơ rồi đây sẽ bị cách ly khỏi xã hội một thời gian dài. Dĩ nhiên bè lũ của nó cũng phải trả giá.
Ba chân bốn cẳng, chạy hết tốc lực, cuối cùng Trọng đã đến được nơi mà linh hồn Yên mách bảo. Giờ đây lòng dạ anh rối bời. Nỗi sợ điều tồi tệ nhất đã xảy đến với Trân bỗng chiếm trọn tâm trí.
Phải tới khi được người cán bộ công an tại hiện trường thuật lại sự tình, Trọng mới hoàn hồn tỉnh táo. Thế nhưng chàng kiếm sĩ Muộn Phiền cũng không muốn nấn ná thêm ở đây. Anh lập tức tới bệnh viện.
Trân đã được đưa ra khỏi khoa hồi sức - cấp cứu - chống độc. Bác sĩ nói em sẽ sớm tỉnh lại. Trọng quyết định bỏ game, bỏ những cuộc vui hư ảo để ngồi đây chờ sáng và chăm sóc người con gái mình mến thương..
Mặt trời có thể phụ kẻ đi đêm nhưng trong trường hợp này Hóa Công không phụ người có lòng và biết tỉnh ngộ, sửa đổi. Trong khi chờ sáng và đợi Trân tỉnh lại, Trọng dốc hết tâm can mà thật lòng kể tất cả sự tình. Anh ta biết có những điều nếu không nói ra thì sẽ dễ bề ân hận cả đời. Hơn nữa, đã thực lòng thương mến, ai lại muốn suốt đời đeo mặt nạ thiên thần, lừa dối người mình thương để sống trong hạnh phúc ảo.
"Anh thương em, Trân ơi."
Trọng nói ra lời tỏ tình trong khi hai dòng nước mắt chầm chậm lăn dài trên má. Bất ngờ thay, Trân đã lấy cánh tay không cắm kim tiêm truyền dịch để lau lệ cho anh. Muộn Phiền giật mình nhưng rồi lại vô cùng vui mừng:
"Lạy trời. Em tỉnh rồi."
Để cho đối phương đỡ lo, dù giọng nói còn thều thào, Trân vẫn cất lời trấn an:
"Đừng khóc. Đừng khóc. Em tỉnh lâu rồi. Chỉ là em muốn nghe anh nói hết đầu đuôi sự tình.."
Trông thấy vẻ lo âu hằn lên trên mặt Trọng, Trân khẽ cười và nói nốt:
"Em thấy mình đợi chờ là xứng đáng.."
Giờ phút này đây, hạnh phúc đã lên ngôi trong lòng đôi bạn trẻ. Cả hai thấy lòng mình bỗng chốc nhẹ tênh và thư thái. Như thể hồn Trân, Trọng đã được thả lên trời để mặc sức bay đến một thiên đường hạnh phúc.
* * *
Long đã bỏ trốn trước khi cơ quan chức năng đến. Tuy nhiên trời bất dung gian đảng. Hắn ta lao xe xuống vực và chết thê thảm.
Trân trở lại nghiệp kế toán ở một công ty biết trân trọng nhân viên. Sau bao phen đắn đo, Trọng quyết định quay trở về nghề lập trình. Tuy nhiên thay vì chỉ làm game, anh quyết tâm sẽ viết ra nhiều phần mềm phục vụ đời sống, sinh hoạt cộng đồng.
"Anh sẵn sàng viết văn làm thơ lại chưa. Em vừa trông thấy một cuộc thi trên Đêm Buồn. Câu sologan hay lắm."
Vừa đi làm về, Trân đã nhảy chân sáo tới cạnh bên Trọng để thỏ thẻ ngỏ lời. Trông em có vẻ rất hào hứng. Lưu dữ liệu đang lập trình và tắt máy xong xuôi, cựu kiếm sĩ Muộn Phiền cũng tò mò:
"Câu của họ như thế nào vậy em?"
Đầy hào hứng, nên Trân lặp lại cực kỳ nhanh gọn và rành rọt:
"Chúng ta đủ vững vàng để tự đi qua giông bão, nhưng liệu có đủ bao dung để vì nhau mà dừng chân?"
Vỗ tay tâm đắc, Trọng hồ hởi tiếp lời:
"Anh biết mình sẽ viết gì rồi, Trân ạ."
Xoe tròn đôi mắt tinh nghịch, cựu nữ tài xế bèn khơi gợi:
"Anh sẽ viết về điều gì?"
Không đắn đo suy nghĩ, Trọng lập tức đáp:
"Anh sẽ viết câu chuyện của chúng ta."
Nhẹ nhàng ngồi gọn trong lòng anh chàng to lớn, cô gái nhỏ nhắn trìu mến hỏi nốt:
"Nhưng thời gian không còn dài, tính sao đây anh?"
Xoa xoa mái tóc đen nhánh mới dài ra không lâu, Trọng dịu dàng và bình thản trả lời:
"Vậy thì anh sẽ thả lên trời.."
Dứt câu, chàng trai đã trút bỏ biệt danh Muộn Phiền đã cầm trên tay một chiếc thiên đăng đề hai chữ: Hạnh phúc.