Trần Minh đứng lặng, cảm nhận từng biến đổi trong cơ thể mình.
Cảm giác như được lột xác hoàn toàn - nhưng chính vì vậy mà mọi thứ lại trở nên xa lạ. Lực lượng tăng đột ngột khiến hắn không còn điều khiển cơ thể theo đúng ý muốn nữa. Hắn nhận ra ngay: Não bộ chưa kịp thích nghi với lượng thông tin cảm giác mới từ một cơ thể đã khác. Đây là hiện tượng hoàn toàn có thể giải thích theo y khoa thần kinh.
Hắn đứng yên tại chỗ khoảng mười phút, để não bộ từ từ làm quen với cơ thể mới. Sau đó mới nhìn xuống sàn - có vệt máu và lớp da cũ bong ra trong quá trình biến đổi, cùng chiếc bàn bị đấm vỡ làm đôi nằm đó.
Hắn đứng ngẫm lại toàn bộ quá trình vừa rồi, cẩn thận đúc kết từng bước để làm tư liệu cho những lần tiến hóa tiếp theo.
"Thôi, dọn dẹp rồi ngủ. Mai xin nghỉ một hôm - tháng này giấy phép nghỉ còn chưa dùng, gọi cho anh Vân một cái là xong."
Hắn vào phòng lấy điện thoại, bấm số trưởng phòng Vân: "Anh Vân ơi, em xin nghỉ ngày mai một hôm được không ạ? Em có chút việc gia đình."
Đầu dây kia trả lời gọn: "Được, tôi ghi phép cho cậu rồi."
"Dạ, em cảm ơn anh."
"Không có gì." Tiếng cúp máy.
Hắn đặt điện thoại xuống giường, ngã người ra và nhắm mắt lại. Chưa đầy vài phút, hắn đã chìm vào giấc ngủ.
* * *
Sáng hôm sau, chuông báo thức reo vào lúc bảy giờ. Trần Minh ngồi dậy, ngồi yên một lúc trên giường để cảm nhận. Cơ thể đã ổn định hơn nhiều so với tối qua - chuyển động mượt mà hơn, không còn cảm giác lạc nhịp giữa ý muốn và hành động.
Hắn bước vào phòng tắm, nhìn vào gương. Ngoại hình không thay đổi nhiều - nhưng cơ bắp toàn thân rõ nét và dày dặn hơn, làn da trắng hơn và căng cứng hơn so với trước.
Hắn lấy dao lam, cắt nhẹ vào da. Không có gì. Tăng lực - da hơi rách và rỉ ra chút máu. Hắn đánh giá: Da đã dày và chịu va đập tốt hơn đáng kể, nhưng trước vũ khí nóng hoặc vật sắc nhọn có lực tác động mạnh thì vẫn có thể bị thương.
* * *
Hắn xuống tầng hầm, mở cánh cửa quen thuộc. Bên trong là căn phòng thí nghiệm riêng - trang thiết bị hiện đại, hàng loạt bình chứa dung dịch bảo quản các mẫu nội tạng của nhiều loài động vật, và một số mẫu từ người. Đây là kết quả của nhiều năm thu thập - từ thời thực tập tại bệnh viện, từ nhà xác, và từ những kênh chợ đen - tất cả phục vụ cho công trình nghiên cứu của hắn.
Hắn bước đến trước máy quét SIT - thiết bị hắn tự chế tạo, không có trên thị trường, dùng để kiểm tra tổng quát cơ thể với độ chính xác khoảng chín mươi phần trăm. Hắn nằm xuống, bật máy. Khoảng ba phút sau, hắn đứng dậy và đọc bảng kết quả:
Chiều cao: 178 cm. Cân nặng: 120 kg. Mật độ cơ thể trung bình gấp 1, 6 lần người bình thường. Tim đập 500 nhịp mỗi phút. Hiệu suất hoạt động của các cơ quan tăng 10%.
Hắn đứng nhìn những con số một lúc, không khỏi kinh ngạc. Thể lực hiện tại gấp ba lần người thường.
Hắn tiến hành đo đạc thêm: Sức mạnh nâng thoải mái 500 kg, vận hết sức có thể chịu được 900 kg trong vòng ba phút. Sức bật xa 16 m, cao 4 m. Tốc độ chạy 55 km/h. Lực đấm 2 tấn. Phản xạ thần kinh 60 mm/s. Tầm nhìn rõ đến 1 km, thính giác khoảng 100 m, khứu giác khoảng 10 m.
Hắn ngẫm lại. Những con số này nghe có vẻ ấn tượng - nhưng hắn không mù quáng tự mãn. Đây là thời hiện đại. Đứng trước một khẩu súng, những thông số kia chẳng có giá trị gì. Thêm vào đó, nếu để lộ năng lực bất thường, hắn sẽ ngay lập tức trở thành đối tượng bị bắt về nghiên cứu.
Hắn thở ra, thu lại cảm xúc.
Dù sao, đây vẫn là bước đầu tiên - một bước nhỏ trên con đường dài đến cái đích hắn đã đặt ra từ lâu: Vĩnh hằng.
"Tiếp theo, cần củng cố ngũ tạng và thông suốt kỳ kinh bát mạch đến mức tối đa đã. Hiện tại mỗi ngày phải nạp năng lượng gấp ba người trưởng thành bình thường - tức khoảng 120 đơn vị. Nếu không dùng thuốc bổ hỗ trợ, quá trình hoàn chỉnh hóa cơ thể sẽ mất khoảng hai năm. Nếu có thuốc bổ, mỗi ngày có thể xử lý được khoảng 260 đơn vị, rút ngắn còn hơn một năm. Khi cơ thể càng phát triển, nhu cầu năng lượng cũng tăng theo. Nếu tiêm thêm thuốc kích thích phân chia tế bào thêm ba lần nữa thì có thể đạt đến cực hạn của thể xác này. Và khi đó - bước tiếp theo sẽ không còn là cải thiện cơ thể người nữa, mà là lột xác thành một dạng sinh mệnh khác, bắt đầu từ cấp độ gen."
Hắn tự đặt tên cho giai đoạn hiện tại là "Võ Giả" - vì thích cách gọi kiểu võ hiệp, đơn giản vậy thôi.
* * *
Việc tiếp theo cần giải quyết: Tiền.
Công ty phần mềm hắn tự lập từ năm mười tám tuổi - thực ra hắn đã muốn lập từ năm mười bốn, nhưng phải chờ đủ tuổi để đăng ký doanh nghiệp hợp pháp. Với đầu óc của hắn thì việc xây dựng một công ty không khó - cái khó là phải hợp pháp, vì chính phủ không phải đơn vị dễ qua mặt, và ở thế giới hiện đại này, ai không theo quy tắc thì sớm muộn cũng bị đào thải.
Hiện tại vốn cổ phần của công ty là mười triệu nhân dân tệ. Nếu niêm yết thêm cổ phần ra thị trường, giá trị có thể tăng thêm khoảng bốn mươi phần trăm. Nhưng hắn quyết định giữ lại - sang năm công nghệ sẽ phát triển mạnh hơn, nếu tích hợp thêm một số giải pháp tiên tiến vào, giá trị công ty có thể lên đến ba mươi triệu tệ mà không cần pha loãng cổ phần.
Tuy nhiên, nguồn thu từ công ty vẫn chưa đủ để chi trả cho tốc độ nghiên cứu hắn đang muốn đẩy. Cần mở thêm một kênh thu nhập khác - nhưng phải hợp pháp và không gây chú ý.
Hắn nghĩ đến một ý tưởng: Mở một nhà hàng chuyên đồ ăn bổ dưỡng. Vừa kinh doanh hợp pháp, vừa giúp che giấu sức tiêu thụ thực phẩm bất thường của bản thân - cứ mua đồ ăn với số lượng lớn về như vậy mãi, mấy bà hàng xóm hay chuyện sẽ đồn thổi đủ thứ. Nếu có nhà hàng, hắn vừa có thể nhập nguyên liệu số lượng lớn mà không ai thắc mắc, vừa tự phục vụ nhu cầu dinh dưỡng của mình.
* * *
Hắn đặt ba phần ăn qua ứng dụng. Mười phút sau đồ ăn tới, hắn ngồi ăn xong - và vẫn chưa no.
"Mình đã tính sai rồi." Hắn nhìn lại đống hộp đựng đồ ăn trống. Tốc độ tiêu thụ năng lượng của cơ thể hiện tại lớn hơn nhiều so với dự tính ban đầu - cần ít nhất lượng ăn của năm người mới đủ.
Hắn mặc áo ra ngoài, đi đến siêu thị mua sáu nghìn tệ tiền thực phẩm, và đặt thêm hai chiếc tủ đông để dự trữ.
Đêm đó trước khi ngủ, hắn uống thêm hai lít thuốc bổ để tăng tốc độ chuyển hóa khí huyết, hỗ trợ quá trình hoàn chỉnh hóa cơ thể. Rồi hắn nằm xuống, nhắm mắt.
* * *
Ngày hôm sau, mọi thứ trở lại bình thường - đi làm, làm việc, về nhà, luyện tập, ngủ. Cứ như vậy.
Dự án thì đã có Thâm Hải đảm nhận phần chính. Trần Minh chỉ đóng vai trò hỗ trợ và hoàn thành phần việc của mình, không cần nổi bật.
Một hôm, Thiên Nhật đột ngột quay sang hắn trong lúc mọi người đang nghỉ giữa giờ: "Này Minh, cậu có biết không - Thâm Hải dạo này nổi tiếng khắp công ty rồi đó. Mới vào có bấy lâu mà đã được mọi người biết đến, các chị các cô si mê như điếu đổ. Thật sự phải nể cậu ấy!"
Trần Minh gật đầu: "Cậu ấy tài năng thật. Tôi nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ được thăng chức."
"Ừ, mình nên cổ vũ cậu ấy. Mà.." Thiên Nhật thở dài, vẻ mặt đau khổ thật sự: ".. Tôi với cậu chưa có mảnh tình nào, nhìn lại mà thấy tủi không?"
Rồi cậu ta chợt nhớ ra điều gì, đổi giọng nghiêm túc hơn: "À mà này - ba mẹ cậu đã mất rồi, cậu là dòng độc đinh của gia đình đó. Lo cưới vợ sớm đi chứ, để già là muộn đấy."
Trần Minh điềm tĩnh đáp: "Tôi biết rồi. Nhưng còn trẻ mà - ba mươi tuổi cưới vợ vẫn kịp."
Trong lòng hắn lại nghĩ khác. Ở giai đoạn Võ Giả hiện tại, theo ước tính về sức sống của cơ thể, hắn có thể sống đến một trăm hai mươi tuổi. Còn nếu tiếp tục tiến xa hơn - đến trường sinh bất tử - thì hậu duệ hay dòng dõi có ý nghĩa gì nữa? Nhìn người thân già đi và qua đời trong khi mình vẫn đứng đó bất biến - đó không phải hạnh phúc, đó là hình phạt.
Đã chọn con đường này thì phải chấp nhận sự cô độc. Nhìn mây gió đổi thay, nhìn thời đại biến động, nhìn hành tinh sụp đổ, nhìn đến tận cùng của vũ trụ - cái cảm giác ấy, với Trần Minh, thật ra lại đẹp.
* * *
Hai tuần trôi qua.
Mỗi ngày hắn đều đặn luyện tập vận chuyển khí huyết và bổ sung dinh dưỡng. Sau hai tuần kiên trì, hắn đã rèn luyện thành công trái tim - hiện tại tim có thể bơm ra 200 đường khí huyết mỗi ngày, cung cấp cho toàn bộ cơ thể.
Các chỉ số cơ thể so với lần đo đầu tiên đã tăng rõ rệt: Sức mạnh tối đa nâng được 1 tấn, lực đấm 3 tấn, tốc độ chạy 57 km/h, phản xạ thần kinh 50 mm/s. Tầm nhìn và thính giác đều tăng thêm khoảng 20 m so với trước. Khứu giác đạt khoảng 12 m. Cân nặng tăng lên 160 kg, mật độ cơ thể tăng thêm 12% so với lần đo trước.
Cơ thể đang phát triển ổn định. Bước tiếp theo là giữ nguyên trạng thái này thêm một tuần để ổn định, sau đó bắt đầu rèn luyện thận - tăng cường khả năng tổng hợp và lưu trữ khí huyết ở mức cao hơn.
Về tài chính, hắn quyết định sẽ mở thêm một tiệm ăn chuyên các món bổ dưỡng và thực phẩm năng lượng cao - vừa có thu nhập hợp pháp, vừa giúp che giấu nhu cầu ăn uống bất thường của mình, vừa tạo kênh thu mua nguyên liệu dinh dưỡng phục vụ cho nghiên cứu.
Hắn tính nhẩm: Nếu giữ nhịp luyện tập và bổ sung đều đặn, trong hơn một năm nữa cơ thể có thể đạt đến cực hạn của giai đoạn Võ Giả. Khi đó, bước tiếp theo sẽ là tái tạo cơ thể ở cấp độ sâu hơn - không thay đổi cấu trúc gen một cách thô bạo để tránh gây sụp đổ hệ thống, mà thay vào đó là kích thích tiến hóa nội sinh từ chính gen của bản thân. Một cuộc lột xác thật sự. Khi đó, hắn sẽ không còn đơn thuần là con người nữa - mà là một dạng sinh mệnh cao cấp hơn, với tuổi thọ và sức mạnh vượt xa mọi giới hạn của nhân loại.
Siêu phàm chân chính - đó mới là đích đến.