Bạn được Hà Thị Lệ mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,608 ❤︎ Bài viết: 3753 Tìm chủ đề

Cây dừa​


Cây dừa xanh toả nhiều tàu

Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng

Thân dừa bạc phếch tháng năm

Quả dừa – đàn lợn con nằm trên cao


Đêm hè hoa nở cùng sao

Tàu dừa – chiếc lược chải vào mây xanh

Ai mang nước ngọt, nước lành

Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa


Tiếng dừa làm dịu nắng trưa

Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo

Trời trong đầy tiếng rì rào

Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra..


Đứng canh trời đất bao la

Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi


1967

Nguồn: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hoá dân tộc, 1999

54947655640_1c0fed705f_o.png


Nội dung và cảm nhận bài thơ Cây Dừa​


Bài thơ miêu tả cây dừa giống như con người luôn gắn bó với đất trời và thiên nhiên. Qua việc miêu tả cây dừa, tác giả Trần Đăng Khoa ca ngợi vẻ đẹp nên thơ, đáng yêu của vườn quê, của thiên nhiên, của con người Việt Nam. Dừa là hình ảnh hết sức quen thuộc đối với mọi người, bởi trên đất nước Việt Nam, đi tới miền quê nào, ta cũng có thể mặc sức ngắm nhìn những rặng dừa thẳng tắp, cao vút. Một hình ảnh quen thuộc đến là vậy, nhưng khi vào thơ Khoa, cây dừa lại hiện lên hết sức mới mẻ, độc đáo, ngỗ nghĩnh và thân thương làm sao. Để có được điều đó, Trần Đăng Khoa đã quan sát cảnh vật bằng cả tấm lòng thiết tha, chân thành.

Với tình yêu thiên nhiên và khả năng quan sát tỉ mỉ, tinh tế, Trần Đăng Khoa đã miêu tả cây dừa một cách sinh động với tất cả các bộ phận vốn có của nó.

Hình ảnh những rặng dừa che chở, bao bọc, mang lại sự yên bình cho làng quê yêu dấu đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong văn học nói riêng và trong đời sống của người dân Việt Nam nói chung. Và hình ảnh đó lại một lần nữa được khắc sâu qua ngòi bút của một nhà thơ nhỏ tuổi, nhưng lại mang một tình yêu lớn với quê hương với thiên nhiên – nhà thơ Trần Đăng Khoa.

Bài thơ "Cây dừa" được trần Đăng Khoa viết khi anh còn là một cậu bé, nhưng những gì tác giả nhỏ tuổi này gửi gắm qua hình ảnh cây dừa lại là sự đúc kết của một con người không chỉ có tình yêu thiên nhiên, quê hương tha thiết mà còn chứa đựng sự hiểu biết sâu sắc về văn hóa, về tính cách của con người Việt Nam. Qua ngòi bút của Khoa, cây dừa trở thành hiện thân của con người Việt Nam với đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp: nhân hậu, thân thiện, thích kết giao bè bạn; lam lũ, chịu thương, chịu khó; có tình yêu quê hương đất nước nồng nàn, luôn hiên ngang và dũng cảm...Đồng thời, bài thơ cũng là một minh chứng cho năng lực quan sát hết sức nhạy bén, tinh tế, đặc biệt là khả năng cảm nhận thiên nhiên bằng mọi giác quan, bằng sự mở rộng của tâm hồn và trí tưởng tượng phong phú, độc đáo.
 
Chỉnh sửa cuối:
5,182 ❤︎ Bài viết: 575 Tìm chủ đề

Ý nghĩa bài thơ cây dừa​


Bài thơ "Cây dừa" của Trần Đăng Khoa mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, vừa giản dị, vừa gắn bó mật thiết với đời sống quê hương:

Ca ngợi vẻ đẹp của cây dừa – biểu tượng của làng quê Việt Nam​


Qua trí tưởng tượng phong phú và những so sánh độc đáo, cây dừa hiện lên thật sinh động: Lá dừa như cánh tay dang rộng, quả dừa như đàn lợn con, tàu dừa như chiếc lược chải mây.. Hình ảnh ấy vừa hồn nhiên, vừa gần gũi, gợi ra bức tranh quê mộc mạc mà giàu sức sống.

Khẳng định vai trò, giá trị của cây dừa trong cuộc sống​


Cây dừa không chỉ đẹp mà còn mang lại nhiều lợi ích – nước ngọt, rượu dừa, bóng mát, tiếng lá rì rào xua tan oi ả. Tác giả như muốn nhắc nhở ta biết ơn những món quà thiên nhiên ban tặng.

Biểu tượng cho sức sống bền bỉ, hiên ngang​


Dừa đứng thẳng giữa đất trời, hiên ngang trước nắng mưa, "đứng canh trời đất bao la" mà vẫn đủng đỉnh, thư thái. Điều đó gợi liên tưởng đến con người Việt Nam – dẻo dai, kiên cường, gắn bó với quê hương mà vẫn lạc quan, yêu đời.

Gửi gắm tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương​


Bằng giọng thơ hồn nhiên, trong sáng, Trần Đăng Khoa đã biến cây dừa bình dị thành một người bạn thân thiết, gần gũi với tuổi thơ, qua đó khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu và sự gắn bó với thiên nhiên, với làng quê đất nước.

Tóm lại, "Cây dừa" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, mà còn là lời ca ngợi sức sống, sự bền bỉ và vẻ đẹp bình dị của quê hương Việt Nam.
 
1,607 ❤︎ Bài viết: 1689 Tìm chủ đề
Bài thơ mang lại một cảm giác rất dễ chịu, như đứng dưới bóng mát giữa một trưa hè yên ả. Cây dừa không chỉ là một phần của cảnh vật, mà trở thành một sinh thể sống động, có tính cách, có dáng vẻ riêng. Nó vừa gần gũi, vừa có chút gì đó ngộ nghĩnh, đáng yêu như chính cách nhìn của một đứa trẻ.

Điều làm bài thơ thú vị là trí tưởng tượng rất tự nhiên. Mọi thứ quanh cây dừa đều được nhìn bằng một ánh mắt khác đi: Không còn là những thứ quen thuộc nữa, mà như đang kể một câu chuyện. Cái nhìn ấy không cố gắng làm cho sự vật trở nên to lớn, mà khiến chúng trở nên thân mật hơn, dễ mến hơn.

Bài thơ không có nhiều những cảm xúc phức tạp, chỉ là một niềm vui nhẹ nhàng khi được quan sát thiên nhiên. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến người đọc thấy lòng mình chậm lại, như được trở về với tuổi thơ vô tư, hồn nhiên, tràn đầy sức sống.

55160059562_00bafc529e_o.png


Phân tích bài thơ Cây dừa​


Ngay từ đầu, hình ảnh cây dừa đã được nhân hóa, khắc họa như một con người:

"Cây dừa xanh tỏa nhiều tàu

Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng"


Hình ảnh "dang tay", "gật đầu" là những động tác của con người. Cây dừa vì thế không còn tĩnh mà trở nên sống động, có sự giao tiếp với thiên nhiên xung quanh.

Những liên tưởng tiếp theo mang màu sắc hồn nhiên:

"Quả dừa – đàn lợn con nằm trên cao"

So sánh này rất đặc trưng cho cách nhìn của trẻ thơ. Những quả dừa được hình dung như những con vật nhỏ bé, tạo nên cảm giác vui mắt, gần gũi.

Không gian tiếp tục được mở rộng với những hình ảnh bay bổng:

"Tàu dừa – chiếc lược chải vào mây xanh"

Cây dừa như vươn lên chạm tới bầu trời. Hình ảnh "chải vào mây" vừa lạ vừa đẹp, thể hiện trí tưởng tượng phong phú.

Bài thơ cũng gợi ra vai trò của cây dừa trong đời sống:

"Tiếng dừa làm dịu nắng trưa

Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo"


Cây dừa không chỉ là cảnh vật mà còn mang lại sự mát mẻ, dễ chịu. Âm thanh của gió và lá tạo nên cảm giác thư giãn.

Ở câu kết, hình ảnh cây dừa trở nên ung dung:

"Đứng canh trời đất bao la

Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi"


Cây dừa vừa như một người lính canh giữ không gian, vừa như một người đứng chơi thong thả. Sự kết hợp này tạo nên nét hóm hỉnh và đáng yêu.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng nhiều biện pháp nhân hóa, so sánh độc đáo. Ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu liên tưởng, mang đậm phong cách thơ thiếu nhi của Trần Đăng Khoa.

Cây dừa là một bài thơ nhẹ nhàng, trong trẻo, miêu tả thiên nhiên bằng ánh mắt rất hồn nhiên. Nhờ cách nhìn ấy, mọi thứ quanh cây dừa bỗng trở nên gần gũi, có hồn và đầy sức sống.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back