-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đàn bà mạnh mẽ là do đâu?

Có người từng cầm tay tôi và bảo, em đừng mạnh mẽ quá, đàn ông họ chẳng thích đàn bà mạnh mẽ đâu. Đàn ông dù ở địa vị nào cũng đều giống nhau, luôn thích cái cảm giác được che chở cho người đàn bà của mình, luôn thích cái cảm giác người đàn bà nhỏ bé yếu đuối dựa vào mình.

Nghe vậy tôi lặng thinh chẳng nói gì, bởi lẽ người ấy và tất cả đàn ông đều không hề hiểu một điều. Đã là đàn bà thì chẳng có ai mạnh mẽ đâu, chẳng qua vì không có ai để dựa vào, hoặc không có ai đủ tin tưởng để họ dám dựa vào, nên họ mới phải cố gắng gồng lên như vậy, để tự an ủi mình rằng mình vẫn ổn, lâu dần thành quen, thành ngộ nhận mình mạnh mẽ.

Mà phàm là đàn ông, trước khi nhắc người đàn bà đừng quá mạnh mẽ, hãy biết mềm yếu, để dựa vào vai mình, thì trước hết, anh phải nhìn vào vai mình đi. Xem có đủ vững, đủ chắc, đủ mạnh để mà che chở cho người đàn bà hay không? Có đủ tin cậy để người đàn bà của mình dựa vào hay không?

Nếu người đàn bà ở bên cạnh anh, mà họ mỗi lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn, thì phải chăng bởi vì trái tim, bởi vì bờ vai của anh chẳng đủ ấp áp, chẳng đủ tin tưởng để người ta dựa vào.

Đàn bà, ai cũng muốn trọn vẹn đặt niềm tin ở người đàn ông của mình, thế nhưng có phải đàn ông cũng thường lợi dụng niềm tin đó để làm đau đàn bà.

Mà đàn bà vốn dĩ là những sinh vật thù lâu nhớ dai, người làm cho họ đau một lần thì họ ghi sâu vào trong lòng mãi mãi. Nếu họ có nói rằng sẽ thứ tha, thì cũng đừng vội mừng, họ có thể thứ tha nhưng họ sẽ chẳng bao giờ quên đâu. Lâu lâu khi có ai đụng tới, nỗi đau lại túa ra, thậm chí mỗi lần như vậy nỗi đau càng thêm đậm sâu hơn.

Đàn bà sinh ra chẳng ai muốn mình trở nên mạnh mẽ hết, nhưng chính đàn ông là những người đã dạy, đã khiến cho đàn bà phải học cách sống mạnh mẽ hơn mỗi ngày.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Phận tình nhân

Lúc còn nhỏ, lũ trẻ hay cùng đám bạn leo qua vườn nhà hàng xóm hái trộm trái cây ăn. Dù có khi quả xanh lét hay chua loét nhưng ăn sao mà vẫn cứ thấy ngon thế. Rồi cũng loại trái ấy, lúc mẹ mua về, bày ra trước mặt lại chẳng muốn ăn.

Người ta lý giải rằng, cái gì vụng trộm lén lút lại thường hấp dẫn và cuốn hút hơn những thứ bình thường. Có lẽ bởi vậy nên em mới cảm thấy thích thú anh đến kì lạ.

Lúc em leo trộm qua nhà hàng xóm hái quả, em lo sợ sẽ bị ông hàng xóm bắt được, sẽ mách với mẹ, em sẽ ăn đòn, thế nhưng em vẫn cứ liều mình leo sang, với một hi vọng mong manh "chẳng ai biết đâu". Em thích anh cũng là vì cảm giác đó, cảm giác nơm nớp lo sợ một ngày kia chuyện chúng mình bị phát giác. Lòng tự tôn của em làm sao còn nữa, bạn bè gia đình sẽ nhìn nhận em thế nào khi biết em đang là người thứ ba xen vào cuộc tình của hai người khác? Vậy nhưng em vẫn cứ liều lĩnh yêu anh, cứ tự nhủ, cứ tự an ủi rằng em chẳng sao đâu. Tình nhân ư? Bây giờ ra đường, đếm xem sau cái lớp mặt nạ phấn son của bao nhiêu cô gái xinh đẹp ngoài kia, thì có đến bao nhiêu cô đang là tình nhân, đang là kẻ thứ ba, em tự nhủ mình chẳng phải là ngoại lệ.

Thế nhưng rồi tim em tự đau khi thấy mình thừa thãi mỗi lúc anh bên người ta.

Tim em tự đau khi em nhận ra những lúc em cần anh thì anh không tới, còn những lúc anh cần em thì lúc nào cũng ở bên.

Tim em tự đau khi em thấy ngay cả quyền được ghen, được đau em cũng không có, giả sử nếu có cũng chỉ là trong nỗi câm lặng của riêng em.

Đứa trẻ năm xưa liều mình qua hái trộm trái cây, nếu có bị bắt gặp cũng chỉ bị đánh vài roi, rồi ngày mai vẫn lại cười được ngay.

Còn em của bây giờ, nếu cứ cố chấp mà trở thành kẻ ăn cắp hạnh phúc của người khác, thì những ngày sau em làm sao cười nổi nữa đây. Chẳng ai giày vò em thì em cũng cứ tự giày vò chính mình mà thôi.

Em ngạo nghễ để làm gì, khi nhìn thấy anh đi bên người ta em cũng chỉ có thể cúi đầu quay đi.

Bất hạnh nhất là em thấy mình cô đơn trong chính cuộc tình của mình.

Và một ngày em quyết định buông.

* * *

"Hạnh phúc không bao giờ là hạnh phúc nếu nó được xây dựng trên nỗi đau của người khác."

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Em sẽ không bao giờ từ bỏ cả thế giới chỉ vì yêu anh

Cô gái ấy đi giày đỏ

Cô gái ấy hứa sẽ từ bỏ cả thế giới để yêu anh

Còn em,

Em cũng là cô gái đi giày đỏ

Nhưng em sẽ không bao giờ từ bỏ cả thế giới chỉ để yêu anh

Vì sao ư?

Vì em trân trọng giá trị cuộc sống của mình. Vì với em, muốn yêu thương một ai đó, trước hết mình phải học cách yêu thương bản thân mình đã.

Vì nếu anh yêu em thật lòng thì anh sẽ chẳng đành lòng để em phải từ bỏ cả thế giới..

Anh sẽ biết yêu em nghĩa là yêu tất cả những gì thuộc về em và đương nhiên anh sẽ học cách yêu cả thế giới của em.

Em đi giày đỏ

Và em không có thói quen thề hẹn.

Em thấy lúc yêu nhau người ta cứ luôn cố gắng hứa hẹn thề thốt với nhau thật nhiều điều, có khi biết là phi lí mà vẫn cứ thề.

Vậy nhưng anh biết không? Khi chúng ta thề, chúng ta hứa tức là chúng ta đang thiếu niềm tin ở nhau, bởi nếu cái gì nó là hiển nhiên rồi thì sẽ chẳng cần phải thề, cũng chẳng cần phải hứa.

Em sẽ không thề, em sẽ không hứa.

Chỉ đơn giản em là một cô gái thích đi giày đỏ.

Em yêu cả anh, và yêu cả thế giới nhỏ của em.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Con cần có bạn

Mẹ tôi bảo:

Con sống không nhất thiết phải làm vừa lòng tất cả bạn bè, và chắc chắn tất cả bạn bè không bao giờ hài lòng hết về con, dù con có làm gì đi nữa. Nhưng con cũng đừng sống để bạn bè phải chọn cách xa lánh con, bởi vì:

Bố mẹ có thể nuôi con khôn lớn, yêu thương che chở cho con nhưng bạn bè mới là người dạy cho con trưởng thành.

Bố mẹ vì tình thương dành cho con có thể đối xử thiên vị với con. Nhưng bạn bè sẽ là những người dạy cho con cách sống công bằng.

Bố mẹ là mái nhà của con, là nơi bình yên của con nhưng khi con ra ngoài, conkhông thể nào đơn độc được, con làm gì cũng phải cần có bạn bè.

Gia đình là tài sản sẵn có của con, con sinh ra đã có một gia đình, nhưng bạn bè là "tài sản" phải do chính hai bàn tay con tạo dựng nên. Nếu con không thể tạo dựng được những "tài sản" mang tên bạn bè thì con chính là người thất bại!

Và nếu suốt cả đời con không thể có bạn tốt, thì điều đó không phải lỗi của bạn conmà là lỗi của chính con.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Bạn bè thật sự là không cần phải ngã giá

Với tôi yêu thương của tình bạn là những yêu thương của lòng nhiệt thành vui vẻ. Tôi có rất nhiều bạn bè, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ xem trong số họ có bao nhiêu người thực sự tốt với tôi, bởi tôi quan niệm tình bạn không phải là một hợp đồng làm ăn theo kiểu hai bên cùng có lợi, hôm nay mình tốt với họ thì mai họ sẽ lại tốt với mình. Bạn bè thật sự là không cần phải ngã giá hay mặc cả, lòng nhiệt thành sẽ dẫn dắt, giúp cho bạn bè biết cần làm gì cho nhau. Bởi vậy nếu thiếu đi lòng nhiệt thành, tình bạn sẽ dần hư hao rồi chìm vào quên lãng.

Ngày xưa tôi thường xuyên mang trong mình cảm giác thất vọng về bạn bè. Ban đầu, tôi thấy họ thật tốt với tôi, thế nên dành hết tình cảm của mình cho họ, yêu quý, trân trọng. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra họ không "tốt" như tôi luôn nghĩ về họ, thế là tôi quay ra giận dỗi thất vọng này kia, có khi tôi còn quyết định rời bỏ họ, để mình không bị tổn thương.

Tôi từng nghĩ mình là thế là đúng, nhưng sau này tôi nhận ra đó là sự ích kỉ của tôi, và cũng của rất nhiều người.

Tôi nhận ra mỗi người bạn sẽ mang cho tôi một niềm vui, một sự trải nghiệm, và một lòng nhiệt thành khác nhau. Mặc dù ở khía cạnh nào đó họ không hoàn hảo như tôi mong đợi, hoặc có đôi khi họ sẽ làm tôi buồn. Nhưng nghĩ mà xem, trong mắt họ, tôi cũng đâu có hoàn hảo, tôi cũng nhiều lần làm cho họ buồn đấy thôi.

Nhiều người hay kêu ca thất vọng nọ kia vì bạn bè, vì lúc khó khăn chẳng thấy mặt bạn bè đâu. Tôi thì nghĩ, nếu chỉ lúc khó khăn mình mới nghĩ đến bạn bè, thì mình còn tệ hơn cả chúng nó.

Chơi với bạn bè cũng đừng kì vọng nhiều, cứ nhiệt thành mà đối đãi với nhau, còn chơi được với nhau đến chừng nào thì hay chừng đấy. Cuộc đời dài rộng, bao nhiêu điều khó nói trước, bản thân mình còn chẳng định liệu nổi mình sẽ phải rẽ bao nhiêu ngả, thì làm sao dám chắc có thể cầm tay bạn bè đi cùng với nhau tới chân trời góc bể.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Bạn bè muốn ở cạnh nhau cũng cần phải có Nhân - Duyên

Một trong những điều tôi luôn tự hào, đó là chữ "Bạn" mà tôi đang có. Bạn không phải tự nhiên mà quen biết nhau, bạn thân lại càng không. Bạn quen được với nhau bởi chữ Duyên, nhưng chơi được với nhau là ở chữ Nhân, Nhân trong ý nghĩa này có nghĩa là Người. Có duyên quen biết nhưng không phải người bạn nào cũng có thể chơi được với nhau lâu dài.

Nếu mình mang một con người giả tạo ra đối đãi với Bạn thì họ sẽ sớm bỏ mình đểđi, bởi vậy tôi luôn dặn lòng mình phải sống thành thật.

Mọi người vẫn hay khen tôi có nhiều bạn tốt, có thể là do cách tôi kể về bạn bè của mình nên mọi người nghĩ như vậy. Tôi luôn nói tốt về bạn bè của tôi với một niềm say mê, hiếm khi ai nghe thấy tôi đi kể xấu bạn bè.

Vài năm trước tôi từng chịu sự tổn thương rất lớn từ chính một người bạn mà tôi hết mực yêu thương.

Ngày đó tôi khóc rất nhiều, lúc chia tay người yêu tôi cũng không khóc nhiều như vậy, đó là một khoảng thời gian tồi tệ, khủng hoảng trong cuộc đời tôi. Nhưng những người bạn khác đã ở cạnh giúp tôi vực dậy.

Cho đến bây giờ, tôi lúc có người yêu lúc không có, nhưng tôi không thể sống thiếu bạn bè.

Nhiều người vẫn hay dằn vặt tại sao mình đối xử tốt với bạn này vậy mà bạn ấy không đổi xử tốt với mình? Bản thân tôi đã sống và nhận ra, tôi thường xuyên nhận được sự giúp đỡ của nhiều người, nhưng tôi lại không bao giờ có cơ hội trả ơn lại họ, ngược lại tôi vẫn thường xuyên giúp đỡ những người khác, và chưa bao giờ những người ấy có thể giúp lại được tôi điều gì. Cuộc sống sẽ có cách bù trừ riêng của nó, vậy nên đừng quá so đo, việc của chúng mình là cứ cố gắng sống tử tế với nhau. Nhất là bạn bè.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đừng cố gắng làm tổn thương nhau

Tôi không thích cách người ta cố gắng luận tội để làm tổn thương nhau mỗi khi có mâu thuẫn.

Tôi cho rằng trong một mối quan hệ, chuyện ai đúng ai sai không phải là điều cần bận tâm. Điều cần bận tâm là hãy nghĩ xem rút cuộc mối quan hệ ấy có thật sự quan trọng với mình không.

Người ta có thể đối xử tốt với nhau ở một thời điểm nào đó, và điều đó cũng không có nghĩa là người ta sẽ tiếp tục hoặc có trách nhiệm phải tiếp tục tốt với nhau suốt đời. Vậy nên đừng buồn, đừng tổn thương. Nếu như người ta quay lưng lại với mình, thì hãy cười để trân trọng những tốt đẹp đã qua, đừng cố níu kéo. Còn nếu như quá khứ họ từng tốt với ta, nhưng hiện tại họ lại làm ta tổn thương. Thì cứ đơn giản coi như ta và họ đã sòng phẳng, chẳng ai nợ ai, thênh thang mà tiễn nhau đi như hai người dưng. Vậy thôi!

Oán trách sẽ làm ta đau đớn, một khi họ đã bỏ ta đi, thì chẳng sức đâu mà quan tâm xem ta đang nghĩ gì.. Người yêu cũng vậy, người tình cũng thế, và bạn bè cũng chẳng ngoại lệ.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Bạn tri kỉ

Liệu trong cuộc đời mỗi con người có nổi mấy người bạn có thể cùng mình đi qua những nốt trầm?

Cuộc sống nhiều khi hư vô nhưng sự tồn tại của bạn bè là sự hiện hữu chân thành nhất mà ta có thể cảm nhận thấy!

Thanh là đứa bạn tôi quen trên mạng, chúng tôi làm bạn với nhau trên mạng, nói chuyện với nhau trên mạng, nó ở trời Nam tôi ở phương Bắc, tới tận hai năm sau mới có điều kiện gặp nhau. Lần đầu tiên gặp mặt, hai đứa nhào tới ôm nhau, xúc động rưng rưng chẳng nói thành lời.

Tôi nghe dân mạng truyền tai nhau một nghiên cứu mới nào đó của tâm lý học, họ bảo, nếu chúng ta có một mối quan hệ bạn bè với một người nào đó kéo dài hơn 7 năm, thì mối quan hệ ấy sẽ kéo dài suốt phần đời còn lại. Tình bạn của chúng tôi đã kéo dài hơn 10 năm, nhiều người luôn thắc mắc vì sao chúng tôi có thể duy trì đượcthứ tình cảm ấy bền lâu đến lạ kì như vậy. Nếu họ hỏi tôi lí do ngọn nguồn vì sao thì chính bản thân tôi cũng không lí giải được.

Nhớ có lần nó hỏi tôi:

- Bà biết cho đến bây giờ, những giai đoạn nào trong cuộc đời bà khiến tôi lo lắng nhất không?

Tôi bảo không nhớ.

Nó lần lượt kể ra bốn sự kiện tồi tệ nhất trong đời tôi, nó bảo, bốn lần đó là bốn lần tôi khiến nó lo sợ nhất, nó sợ tôi không thể vượt qua nổi.

Nó nhớ tất cả những sự kiện ấy, không sai sót một chi tiết nào. Nó có thể quên ngày sinh nhật của tôi, nhưng nó không hề quên những chuyện đã khiến tôi đau lòng mà khóc, nó không hề quên những nốt trầm trong cuộc đời mà tôi đã bước qua. Vậy nên tôi không gọi nó là bạn thân nữa, mà tôi gọi nó là tri kỉ.

Tôi có nó như là sự hiện hữu chân thành nhất cho một niềm tin vào tình bạn vĩnh cửu mà tôi có.

Thực ra, tình bạn của chúng tôi chẳng phải lúc nào cũng thuận hòa tốt đẹp. Chúng tôi cũng vẫn có những lúc cãi vã giận hờn, thậm chí có đôi lần còn quyết định tuyệt giao cả đời chẳng nhìn mặt nhau. Ấy vậy mà, chỉ cần một đứa nghe tin đứa kia có chuyện là lại hốt hoảng lo lắng, nhấc điện thoại lên, và chỉ hỏi một câu khẽ khàng "Bà ổn chứ", thế là mọi giận hờn trước đó đều được hóa giải.

Nó bảo, mỗi lúc giận nhau nó thường im lặng, không phải vì nó không có gì để nói, mà nó sợ lúc không kiểm soát được sẽ nói những điều làm tổn thương lẫn nhau. Đúng vậy, khi giận dỗi, chúng ta thường cố gắng tìm cách để luận tội nhau, đểchỉ ra rằng mình đúng còn người kia sai, điều đó chẳng giúp ích được gì mà chỉ khiến cho người còn lại tổn thương hơn mà thôi. Để khi cơn giận qua rồi, cái gì sẽ còn lại? Chẳng phải chính là những lời nói khiến trái tim tổn thương ư? Vị ngọt thì tan nhanh nhưng vị đắng thì lâu lắm, sự tổn thương trong tâm hồn cũng vậy, rất khó phai mờ nếu như đã từng. Hóa ra im lặng không có nghĩa là buông xuôi, mà đôi khi im lặng để giúp trái tim quay trở về đúng chỗ của nó, bởi vì đã là thân và thương thì chẳng dễ gì mà buông bỏ như vậy đâu.

Ngày tôi ra cuốn sách đầu tiên, nó thu xếp hết mọi công việc, vượt nghìn cây số đểcó mặt. Nó nói đó là ngày đặc biệt trong cuộc đời tôi, làm sao vắng mặt nó được. Buổi ra mắt sách, tôi có quá nhiều khách khứa bạn bè lu bu đủ chuyện, nó thay mặt tôi chạy đi chạy lại lấy nước cho người này, tiếp đón người kia. Tôi chụp ảnh với đủ các khách mời bạn bè tới dự, mà cuối cùng quên không chụp ảnh cùng nó. Mấy hôm sau về nhà xem lại ảnh, tôi thấy duy nhất một bức ảnh chụp có nó. Nó ngồi ở một góc xa, mồ hôi vẫn còn vương trên trán, mắt nó hướng về phía sân khấu, nơi tôi đang ở đó, đôi mắt ánh lên nụ cười lặng lẽ, ấm áp và chân thành. Nụ cười biểu đạt rằng nó cũng đang vui, đang hạnh phúc, khi nhìn thấy tôi thành công.

Hóa ra tôi ở trong tim nó như một lẽ tự nhiên, như một phần máu thịt của nó. Hóa ra một tình bạn tri kỉ là như vậy, là không cần phải quá phô trương ồn ào, chỉ cần luôn có nhau ở trong tim.

Không phải ai sống ở đời cũng có thế may mắn tìm được cho mình một người bạn tri kỉ, để cho dù giận hờn đến bao nhiêu lần, cũng vẫn tìm cách quay về bên nhau, vì tình bạn đã không còn là tình bạn nữa, mà tình bạn đã hóa thành tình thân. Vì tình gì cũng có thể buông bỏ được, chỉ có tình thân là không bao giờ.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Bạn chung đường

Có một dạo rõ ràng mình chỉ thích mặc quần bò rách te tua, mình chán ghét những chiếc quần âu già nua cũ kĩ, ấy thế mà bỗng dưng một ngày mình lại nhận ra chiếc quần bò rách te tua kia trông thật dở hơi ngốc nghếch, mình xỏ lên người chiếc quần âu, rồi ngắm nhìn mình trong gương, mỉm cười thật hài lòng vì thấy hình như mình đã thực sự trưởng thành.

Ừ! Đúng rồi, mình sẽ đổi thay theo từng ngày, và ngay cả con đường mình đi cũng sẽ thay đổi, chẳng bao giờ mình đi mãi trên một con đường.

Trong mỗi hành trình cuộc đời chúng mình đi, chúng mình sẽ gặp, sẽ làm quen, sẽ có thêm bạn bè. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc mình sẽ cùng với họ tiếp tục đi chung suốt phần đời còn lại. Khi đi hết một đoạn đường cần phải đi, mình sẽ phải chuyển sang một đoạn đường mới, và đoạn đường ấy không giống như đoạn đường bạn bè mình định đi, bởi họ cũng cần rẽ sang một đoạn đường khác. Mỗi người vì mải miết đi trên con đường của mình mà dần dần lãng quên nhau.

Đừng trách họ vô tâm, cũng đừng trách họ vô tình, trái tim và thời gian của mỗi người là có hạn, làm sao có thể chứa đựng một lúc bao nhiêu người, bao nhiêu mối bận tâm.

Cũng đừng quan trọng việc đi cùng nhau được bao lâu, đừng bận tâm đến việc khi đường đi chung đã hết, ta còn có nhớ về nhau không? Chỉ cần nhớ luôn đối đãi với nhau thật chân tình cho những ngày tháng còn ở cạnh, vậy là cũng đủ hạnh phúc rồi.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Bạn Sài Gòn

Tôi sinh ra, lớn lên rồi lập nghiệp ở ngay tại đất Bắc, nhưng bạn bè của tôi phần nhiều lại ở trong kia, trong Sài Gòn, ở cái nơi mà chúng nó bảo một năm chỉ có hai mùa, một mùa nóng và một mùa cực nóng.

Bạn Sài Gòn, khiến tôi ngạc nhiên khi chưa từng gặp mặt nhau bao giờ, nhưng khi tôi nói tôi sẽ vào Sài Gòn thì bạn Sài Gòn nhất quyết ra tận sân bay đón tôi.

Tôi nói tôi tự biết bắt taxi để tới, bạn Sài Gòn không chịu, dù sợ nắng cháy tay lắm, mà vẫn cứ chạy xe ra sân bay chờ đón tôi cho kì được.

Lúc tôi tỏ vẻ áy náy, bạn Sài Gòn mắng vốn, "Tính gì kì cục, người ta bảo quý là quý, thương là thương, có thường thì mới lo".

Lần đầu tiên gặp nhau, bạn Sài Gòn nhào đến ôm tôi thật chặt. Tính cách bạn Sài Gòn là vậy đó, không cần vòng vo, có gì nói đó, thích ai là thể hiện ra liền.

Nhiều lúc nói chuyện với bạn Sài Gòn mà cảm tưởng hai đứa đến từ hai hành tinh khác nhau.

Tôi nói lấy giúp Mèo đôi tông ở đằng kia. Bạn Sài Gòn trợn mắt quay qua hỏi, đôi tông là cái gì vậy?

- Đôi tông là đôi tông chứ đôi tông là cái gì.

- Không biết đôi tông là cái gì.

- Đôi tông là đôi tông để đi, nó kia kìa, màu xanh đang ở cạnh chân anh đó.

- Ủa cái này là dép kẹp chứ đôi tông gì.

- Nó là tông mà.

- Nó là dép kẹp, khổ quá, hồi nào tới giờ có ai gọi cái này là tông.

- Trời ơi từ lúc em sinh ra tới giờ thị nó đã là đôi tông rồi.

Ừ, vậy đi, Nam với Bắc thôi mà cứ như hai hành tinh khác nhau.

Lần khác.

Bạn Sài Gòn kêu:

- Lấy giúp anh cái chén.

- Đây chén đây.

- Cái này là cái ly mà.

- Trời ơi ly cũ ng là chén, chứ theo anh cái chén là cái gì.

- Nó đây này.

- Nó là cái bát chứ?

- Nó là cái chén, trong này ai cũng gọi vậy hết.

Ừ thôi vậy đi, nó là cái bát chén, cãi nhau hoài mệt quá.

Rồi hai đứa nhìn nhau nhe răng cười.

Nếu bạn Hà Nội giống như những cơn mua phùn rả rích, tình cảm dành cho nhau cũng cứ từ từ mà ngấm, không ầm ĩ vội vàng, có yêu, có thương đó mà cũng ít khi thể hiện bằng lời. Còn bạn Sài Gòn giống như những cơn mưa rào, mưa lớn lắm, ồn ào và nhiệt thành, thích ai thương ai là thể hiện ra liền, không chần chừ.

Bạn Sài Gòn đôi lần khiến tôi hiểu lầm vì cái thói ăn nói bỗ bã, có khi là đùa hơi quá. Nhưng tính cách bạn Sài Gòn là vậy, trước mặt bạn bè thân thương rồi, họ không thích phải giữ mình. Bạn Sài Gòn nói trước mặt bạn bè mình có sao cứ là mình như vậy, giấu giếm cho cho mệt. Lúc tôi trở về Hà Nội, bạn Sài Gòn ôm tôi, nói, mai mốt buồn buồn lấy ai ra để mắng mỏ chọc cho tức, giỡn chơi bây giờ.

Ừ, ở cạnh bạn Sài Gòn chẳng có thời gian nào để buồn hết.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Mất đi một người bạn

Có một lẽ phi lí ở đời, những kẻ ta ghét chẳng bao giờ làm ta tổn thương, mà chỉ những người ta quý, những người ta thương mới làm cái điều đó, mới là những người có cơ hội làm cho ta đau.

Và cũng lạ kì hơn nữa, nếu người chẳng thân chẳng thương làm gì có lỗi với ta thì ta sẽ dễ dàng mà xí xóa. Nhưng ngược lại, ai mà ta thân, ai mà ta thương, làm chota đau, thì ta chẳng dễ dàng gì tha thứ. Bởi khi mang lòng yêu thương ai đó quá nhiều thì sẽ mang theo niềm tin quá lớn đặt vào lòng họ, tới khi niềm tin vỡ vụn thì sự tổn thương cũng theo đó mà nhân lên, không có cách nào làm khác được.

Tôi từng có một người bạn rất thân, chúng tôi thuê nhà ở cùng nhau trong nhiều năm. Chúng tôi hiểu nhau đến mức chỉ cần nhìn vào một món đồ cũng có thể khẳng định chắc chắn người kia có thích hay không. Khắp các con đường Hà Nội, nơi nào tôi đến cũng đều có bàn chân nó đi cùng, đôi lúc bạn bè vẫn trêu, chúng tôi còn hơn cả tình nhân của nhau.

Một ngày tôi đang đi làm, nó gọi cho tôi, giọng nghẹn ngào thông báo, nó đã mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Căn bệnh mà tôi luôn nghĩ, chắc chỉ có trên phim Hàn Quốc, thế mà giờ nó mắc bệnh đó.

Tôi lao như điên tới bệnh viện, có lẽ suốt đời này tôi không quên được hình ảnh nó ngồi đơn độc giữa hành lang hun hút của bệnh viện. Mặt nó trống rỗng, không cảm xúc, nhưng khi nhìn thấy tôi, nó đưa tay ôm tôi, rồi òa khóc nức nở. Chân tôi cũng muốn khuỵu xuống, vạn lần tôi không muốn tin đây là sự thật. Nhiều ngày sau đó tôi cứ cố tỏ ra bình thản lạc quan để động viên nó. Nhưng sau lưng nó, tôi lại khóc. Tôi lên chùa xin với Phật hãy lấy bớt tuổi thọ của tôi, để chia cho nó, để nó được tiếp tục sống. Thời gian nó điều trị, ngày nào tôi cũng ở trong bệnh viện, dù chẳng đểlàm gì, nhưng tôi vẫn muốn để nó nhìn thấy tôi, để nó biết tôi luôn bên cạnh nó.

Căn bệnh của nó không chữa được dứt điểm, nhưng nhờ phát hiện sớm, cùng với sự điều trị tích cực, nó cũng có thể ổn định sức khỏe.

Trong lúc khó khăn bão tố nhất, chúng tôi đã ở bên nhau như thế, nắm chặt tay nhau như thế. Ấy vậy mà lúc trời yên biển lặng, chúng tôi lại không thể vượt qua được cái tôi của chính mình, để tiếp tục nắm chặt tay nhau. Sau này ngẫm lại, tôi mới thấy bão tố to đến nhường nào cũng không đáng sợ bằng một cái "Tôi" quá ích kỉ.

Giữa chúng tôi xảy ra bất đồng vì một chuyện vốn dĩ là chẳng đáng gì. Vậy nhưng cả hai đứa lại đặt cái tôi của mình lên quá cao, lên cao tất thảy mọi thứ. Tôi không chịu nhượng bộ nó, vì tôi nghĩ nếu nó thực sự coi trọng mình thì sẽ hành xử khác đi, còn nó vẫn quyết định làm theo ý mình tới cùng. Chúng tôi tiếp tục cãi vã, tôi nói nếu vậy tôi sẽ chuyển đi, nó nói gọn một câu tôi muốn đi đâu thì đi, nó chẳng quan tâm. Câu nói đó giống như mũi dao đâm vào tôi, giống như bạn quá yêu thương một người, và một ngày kia, bạn phát hiện ra, bạn không hề tồn tại trong trái tim người đó. Tôi tự thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương, tự thấy mình ngu ngốc, khi từng nghĩ nó là người thân của mình.

Tôi rời khỏi căn hộ chúng tôi thuê chung, mang theo đồ đạc, mang theo nỗi đau, mang theo sự tổn thương không cứu vãn nổi, và mang theo một cái tôi cao ngút trời của mình cùng ra đi.

Một thời gian sau đó, cả hai chúng tôi đều cảm thấy hối tiếc vì đã đánh mất đi tình bạn quý giá bao năm mới có được. Thế nên cả tôi và nó cùng cố gắng để hàn gắn lại. Nhưng cho dù cố gắng thế nào đi chăng nữa, chúng tôi cũng không thể nào lấy lại được vị trí trong lòng nhau như trước kia đã từng. Bởi dù chúng tôi đã bỏ qua chuyện cũ, nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn tồn tại đâu đó trong trái tim.

Chỉ là nếu như ngày đó tôi có thể đứng ở vị trí của nó để hiểu vì sao nó nhất quyết phải làm vậy thì tốt biết bao. Hoặc là nó có thể đứng ở vị trí của tôi để hiểu tôi đau đến mức nào thì có lẽ nó cũng đã không làm như vậy.

Có thể chúng tôi đã không phải đối mặt với một cái hố sâu ngăn cách như bây giờ. Khi chúng tôi làm tổn thương nhau, cũng là lúc chúng tôi nhận ra mình mới là người đau nhiều nhất.

Hai chữ "thứ tha" nói thì dễ mà làm thì sao khó khăn đến thế. Và đến bây giờ tôi vẫn chưa thể học cách thứ tha cho một người từng rất thân thương.

Mất đi một người bạn thân, tôi thấy giống như mình mất đi rất nhiều thói quen, mà mình từng rất yêu thích.
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Phần 4 - Tôi Chọn Lạc Quan

Cuộc sống vốn dĩ có đầy đủ cả sân si, cả điều tốt điều xấu, vui và không vui. Chúng ta lạc quan không phải là khi chúng ta luôn nghĩ tất cả mọi việc ở trên cõi đời đều tốt đẹp, mà chúng ta lạc quan khi chúng ta biết chấp nhận một thực tại rằng không phải mọi thứ ở trên đời đều tốt đẹp.

* * *

Gái ngoan thì mới được yêu thương?

Người ta bảo, chỉ những cô gái ngoan thì mới được yêu thương.

Tôi thì ngược lại, tôi hi vọng đàn bà con gái trên thế giới này đừng ai phấn đấu đểtrở thành gái ngoan.

Đàn bà cứ hư miễn là đừng hỏng.

Đàn bà bản lĩnh biết chơi thì phải biết dừng.

Đàn bà trước khi nghĩ phải sống thế nào để vừa lòng người khác thì cứ sống sao đểmình thấy vui là được.

Đàn bà trước khi nghĩ sẽ hi sinh cho người khác, sống vì người khác, thì cần nghĩ xem sống thế nào cho trọn vẹn với cuộc đời mình là được.

Đàn bà coi cái tôi của mình là nhất thì người khác cũng sẽ như vậy. Thế nên đàn bà biết tôn trọng mình nhưng cũng hãy biết tôn trọng người khác.

Tôi không phải gái ngoan. Tôi tự nhận mình là gái hư, và cũng tự hào là mình không hỏng.

Tôi biết hút thuốc, biết uống rượu, bar lớn bar nhỏ gì tôi cũng tới, tôi có vài hình xăm trên người, tôi biết chửi nhau, và cũng sẵn sàng chửi nhau vởi những kẻ chẳng ra gì.

Nhưng tôi luôn mỉm cười nói lời cảm ơn anh taxi mỗi khi tôi bước xuống xe, chào cô bán hàng trước khi rời khỏi quầy hàng của họ. Nở nụ cười với một em nhỏ đang ngồi sau xe của cha mẹ chúng mà tôi gặp trên đường.

Tôi nghĩ một cô gái bản lĩnh, nếu thích, có thể thử vài màu sắc khác đi của cuộc sống, quan trọng nhất là phải biết điểm dừng.

Gái ngoan chưa chắc đã phải là tốt, bởi vì gái ngoan luôn luôn phải cố gắng để làm hài lòng tất cả mọi người, tất cả mọi thứ, nhưng cuộc đời này vốn dĩ chẳng có gì tròn trịa như thế.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đàn bà hãy thôi oán trách đàn ông

Bữa đó tôi ngồi uống cafe cùng bạn, có hai chị lớn hơn tôi chừng vài tuổi. Một chị vẫn đang sống với chồng và con, còn một chị thì đã li hôn. Nhưng trong câu chuyện của hai chị, hoàn toàn chẳng có chủ đề gì khác ngoài việc họ thi nhau kể tội đàn ông, cứ như cách nghĩ của hai chị, thì đàn ông tốt nhất không nên tồn tại trên đời.

Chẳng riêng gì hai chị ấy, bây giờ đi đến đâu, tôi cũng nghe thấy những câu chuyện, những lời oán trách của đàn bà dành cho đàn ông. Cứ như thể mọi buồn đau khổ sở có trên đời đều do đàn ông gây ra.

Đàn bà trách móc đàn ông lăng nhăng, phụ bạc, trách móc đàn ông ích kỉ lười biếng, trách móc đàn ông ham chơi vô tâm.

Đàn bà kể lể đã hao mòn tuổi thanh xuân, hao mòn nhan sắc vì đàn ông và những đứa con của anh ta.

Nhưng tôi thấy, đàn bà thực ra cực kì vô lý:

Đàn bà vô lý ở chỗ luôn kể xấu đàn ông, nhưng chính đàn bà lại đau khổ vật vã vì những kẻ xấu xa đó.

Đàn bà kể lể vì chăm sóc đàn ông, hi sinh cho đàn ông, mà họ chẳng có thời gian dành cho mình nữa. Nhưng rõ ràng là đàn bà tự nguyện yêu đàn ông, tự nguyện tin đàn ông, rồi tự nguyện chăm sóc, lo lắng mọi thứ cho đàn ông mà. Có ai bắt ép đâu, đều là do tự nguyện hết mà?

Tôi nghĩ, đàn bà chúng ta sẽ có một cuộc đười thanh thản hơn, nếu như thôi trách móc và oán hận đàn ông.

Nếu không tin thì đừng yêu, nếu không cảm thấy thoải mái hạnh phúc thì đừng làm. Đã làm thì đừng trách móc, cho đi sao sẽ nhận lại được về như thế.

Còn nếu cảm thấy mình chỉ có cho mà không hề có nhận và cảm thấy dằn vặt mình vì điều đó thì ngưng lại, đừng cho đi nữa.

Đã là yêu thương mà cứ đông đếm chuyện thiệt hơn, thì mệt mỏi lắm, vì làm gì có định lượng nào đong đếm được tình yêu đâu.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Thư mẹ gửi con gái

Con gái của mẹ!

Ngày xưa mẹ được dạy: "Cuộc đời phụ nữ tựa như cánh bèo trôi, mênh mông vô định chẳng biết đâu mà lần". Mẹ tưởng đó là quan niệm cổ hủ của các cụ ngày xưa thôi, thế mà ngày nay mẹ vẫn thấy nhiều cô gái than vắn thở dài với nhau một câu khác gần tương tự: "Phụ nữ lấy chồng cũng giống như chơi một canh bạc, thông minh giỏi giang cũng không bằng may mắn".

Mẹ nghĩ phụ nữ thế kỉ 21 rồi, có thể đi Tây đi Tàu, đừng nói là ô tô, đến máy bay phụ nữ cũng có thể lái được. Thế thì tại sao lại phải để cuộc đời mình thụ động như một cánh bèo, để cả cuộc đời mình rơi vào tình thế hên xui đỏ đen giống như một canh bạc được? Nếu người phụ nữ cả đời vẫn sống với những quan điểm bi quan như vậy, thì khổ sở hay bất hạnh rơi xuống đầu cô ta cũng là điều dễ hiểu thôi.

Mẹ khuyên con cần biết cách tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Hãy luôn chủ động với nó, và hơn hết đừng bao giờ sống tầm gửi vào ai, con muốn có thứ gì, hãy tự cố gắng để đạt được.

Mẹ thấy rất nhiều cô gái sẵn sàng trao thân cho một người đàn ông. Để rồi lúc xảy ra chuyện liền qua ra bắt người đàn ông đó phải chịu trách nhiệm. Đàn ông không chịu trách nhiệm thì lu loa chửi bới họ là đồ Sở Khanh là đồ vô trách nhiệm. Nhưng mẹ sẽ không dạy con như vậy, mẹ muốn nói với con rằng: "Thân con gái không biết yêu đúng cách, không biết tỉnh táo mà lựa chọn đàn ông, chỉ biết mông muội nhìn vào mỗi chữ yêu, thì lúc xảy ra chuyện đừng trách ai, cũng đừng bắt ai chịu trách nhiệm. Cuộc đời con, con còn không có trách nhiệm với nó thì đừng hi vọng người khác phải có. Vậy nên khi con làm bất cứ việc gì, con đều phải tự lường trước hậu quả và hãy luôn tự nghĩ cách để giải quyết, để chịu trách nhiệm về những hậy quả có thể xảy ra. Bởi lẽ khi hành động chẳng có ai ép buộc con cả, là con tự nguyện. Việc đàn ông họ có chịu trách nhiệm với cuộc đời con hay không phụ thuộc vào nhân phẩm của anh ta, con đừng chờ đợi quá nhiều ở nhân phẩm của một người đàn ông. Hoặc ngay cả khi con yêu nhâm phải một gã Sở Khanh, đó cũng chẳng phải là lỗi của gã đó, mà là lỗi của con, do con không biết cách chọn người để yêu mà thôi".

Phụ nữ muốn có gì thì hãy tự mình cố gắng để đạt lấy, đừng nằm chờ sung rụng. Phụ nữ quyến rũ là phụ nữ chủ động, cái chủ động đầu tiên mà mẹ muốn con thực hiện là chủ động về kinh tế. Nhiều cô chân dài vẫn nói với nhau: "Chỉ có phụ nữ bất hạnh mới phải tự kiếm tiền để mua túi xách Chanel". Nhưng con biết không, cuộc đời này, trừ cha mẹ sẽ không bao giờ tính toán với con cái, còn lại chẳng ai chokhông ai cái gì hết. Nếu một người đàn ông mua cho con cả chục cái túi Chanel, thì trước mặt họ con sẽ luôn phải cúi đầu ngoan ngoãn mà nghe lời như một thú cưng, cứ suốt đời sống dựa dẫm vào một người, đến lúc họ quay lưng lại với con, họ ném con ra đường, con sẽ không biết phải làm gì ngoài ôm mặt khóc lóc trách móc cuộc đời mình sao bất hạnh. Vậy nên con hãy tự đổ mồ hôi mà kiếm tiền, cho dù vất vả thật đấy, nhưng con làm chủ được cuộc sống của mình, không phải dựa vào ai hết. Khi con chủ động được về kinh tế, con sẽ luôn ngẩng cao đầu với người đàn ông bên cạnh con. Cho dù họ có làm gì cũng sẽ phải hỏi ý kiến con, chứ không thể nào xem con như là thú cưng được.

Người ta bảo phụ nữ lấy chồng giống như chơi một canh bạc lớn, thông minh giỏi giang cũng không bằng may mắn. Nhưng mẹ nghĩ: "Phụ nữ thông minh không bao giờ đánh bạc". Thay vì biến cuộc đời mình thành một trò đỏ đen may rủi như những lá bài đang úp, thì người phụ nữ thông minh sẽ biết cách hoạch định cuộc đời mình một cách rành mạch và rõ ràng. Tất nhiên trong bản kế hoạch đó, không thể nào lường trước được mọi tình huống khó khăn bất ngờ sẽ đến trong cuộc đời. Thế nhưng đối diện với tình huống đó, người phụ nữ yếu đuối kém cỏi sẽ khóc lóc và buông xuôi, còn phụ nữ thông minh sẽ biết cách đối diện để xoay chuyển tình hình. "Trong họa luôn có phúc", đó là cách suy nghĩ của những người phụ nữ thông minh và lạc quan.

Và muốn làm chủ được cuộc đời mình, con hãy ghi nhớ một điều, con đừng vì quá yêu ai đó mà quên mất việc phải yêu cả bản thân mình nữa. Vì chỉ khi bản thân mình thực sự hạnh phúc, con mới đủ khả năng để mang lại hạnh phúc cho người khác.

Trên đời này, vinh hoa phú quý nào cũng không bằng việc được sống một cuộc đời do chính mình làm chủ.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Lấy chồng nhà giàu..

Lúc trước, khi trẻn hơn bây giờ, tôi thường ước và nói nhất định mình sẽ lấy một người chồng khá giả. Vì nói thật ngày đó nhà tôi rất nghèo, tôi quá sợ, quá ám ảnh cái nghèo..

Nhưng bây giờ, khi đã "đỡ" trẻ hơn, khi đã tận mắt chứng kiến quá nhiều cuộc hôn nhân chẳng "môn đăng hộ đối", tôi lại bắt đầu thấy sợ, rất sợ nếu phải lấy chồng nhà giàu.

Họ giàu, họ có tiền, họ thường nghiễm nhiên cho mình cái quyền là bề trên, quyền được đứng trên người khác.

Cái kiểu thông gia bên giàu bên nghèo, chẳng khác nào đôi đũa lệch, cái đũa ngắn nhìn cứ so xíu tội tội thế nào ấy.

Bạn tôi lấy chồng nhà giàu, ngày cưới bạn, bố mẹ bạn ở quên lên nhà hàng dự đám cưới con. Bên đằng chồng, mẹ chồng, bác chồng.. mặc áo dài kim sa hạt cườm lóng lánh, cười nói sang sảng. Bố mẹ bạn người nhỏ thó, ngồi gọn lỏn một góc. Lúc mẹ chồng đi qua, mẹ bạn sửa soạn nụ cười chào, bà ta phớt lờ như không thấy sự tồn tại của mẹ bạn. Tôi thấy tội nghiệp, cay cay mắt, tôi nghĩ sau này nếu tôi định kết hôn với ai, yêu cầu đầu tiên của tôi là họ bắt buộc phải tôn trọng bố mẹ tôi. Nếu họ coi thường bố mẹ tôi, họ có là hoàng đế tôi cũng sẽ phủi tay không màng.

Bạn lấy chồng giàu mà tôi thấy khổ quá. Ngày cưới người ta phải cười mà nước mắt bạn, nước mắt mẹ bạn lại rơi xuống nhiều quá. Có đáng không bạn?

Tiền có thể mua được hạnh phúc, nhưng phải là tiền do mình làm ra, tạo dựng nên. Nếu muốn lấy chồng nhà giàu, thì trước hết bạn cũng hãy thật giàu. Nếu không, mang phận nghèo hèn mà bước chân vào nhà người ta đắng lắm.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đàn bà

Trong cuộc nói chuyện với bạn, tôi nói, sau cùng đàn bà vẫn là đàn bà. Họ mạnh mẽ cỡ nào, thì họ vẫn chỉ là phận nữ nhi yếu đuối. Sau những đổ vỡ, đàn ông thường có thể mạnh mẽ để quên đi, có thể kí ức và vết thương lòng của đàn ông sẽ nhanh chóng được xóa mờ bởi công việc, bởi chiến hữu, bởi người mới.

Nhưng đàn bà, dù có bao nhiêu váy áo đẹp, túi hiệu xinh, nước hoa thơm ngào ngạt, sau cùng, khi đối diện với chính mình, họ có thể sẽ vẫn quá đau lòng, quá tổn thương mà rơi lệ. Thế mới nói đàn bà có thể bỏ qua để bước qua, nhưng tuyệt đối họ không bao giờ quên.

Ngày trước tôi thường hay có tính hơn thua với người đến trước, hoặc người đến sau của bạn trai, hoặc bạn trai cũ. Nhưng lâu nay tôi không còn có thói quen đó, tôi luôn tự hỏi người đàn bà kia rút cuộc đã đau lòng, đã tổn thương thế nào, sau một chuyện tình cảm tan vỡ.

Đàn bà thường hay so bì nhau về nhan sắc, về quần áo, về độ "sành điệu", nhưng có một thứ mà chúng ta chưa từng nhìn ra, đó là rút cuộc chúng ta ai là người tổn thương hơn ai.

Thôi thì nhắc nhau rằng, đàn ông có thể đến có thể đi, nhưng mình là duy nhất. Đừng đố kị, hơn thua nhau bởi một người đàn ông. Mình là duy nhất, không ai hơn cũng chẳng ai kém mình cả.

"Ở mỗi giai đoạn trong cuộc đời, chúng ta chỉ có thể làm tốt nhất một vài việc. Vì thế đừng quá vội vàng, đừng quá nôn nóng với những việc chưa tới, cứ làm tốt nhất những việc ở trước mắt đã"

* * *

 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Chúng ta phải thay đổi để lớn lên

Có những thứ tưởng không bao giờ thay đổi, nhưng theo thời gian đều có thể thay đổi. Tôi tin rằng ai rồi cũng sẽ thay đổi, chúng mình chắc chắn không bao giờ mãi mãi giống như bây giờ.

Cách đây vài năm, mỗi khi đi tiệc tôi luôn thích mặc minijuyp, tôi yêu thích chúng vì trong chúng thật quyến rũ, chúng tôn lên đôi chân dài thẳng tắp của tôi, bởi suy chocùng trên cơ thể tôi chỉ có duy nhất đôi chân đẹp là lợi thế. Ấy vậy mà bây giờ, trong tủ đồ của tôi, những chiếc minijuyp không còn là ưu tiên số một nữa. Thậm chí rất hiếm khi tôi mặc đến chúng.

Có một khoảng thời gian tuần nào tôi cũng đi bar chơi, tôi thích cái không khí ồn ào náo nhiệt của bar, tôi cùng đám bạn nhảy nhót say mê, cho tới khi mệt lử mới quay về nhà. Thế rồi thời gian trôi đi, như bây giờ, tôi ngỡ ngàng nhận ra tôi đã thay đổi từ lúc nào mà bản thân cũng không thể ý thức được. Tôi không còn thích đi bar đểnhảy múa hò hét nữa, thỉnh thoảng tôi vẫn đến những nơi đó, nhưng chọn một góc khuất nhất, chỉ để uống rượu, và yên lặng ngắm nhìn những người trẻ nhảy nhót, tôi thấy lại hình ảnh của mình vài năm trước đây.

Hóa ra cứ đến một cái ngưỡng nào đó, tôi hay bạn, chúng mình đều sẽ tự nhiên thay đổi như vậy. Vì chúng mình không còn là những người trẻ đơn thuần nữa, chúng mình là những người trẻ đã lớn, đã trưởng thành.

Lúc còn trẻ chúng mình luôn đặt cái tôi của bản thân lên rất cao, chúng mình nghĩ cái tôi của bản thân là sự thiêng liêng bất khả xâm phạm. Nhưng khi trưởng thành rồi chúng mình mới biết, cái tôi đúng nghĩa phải là cái tôi được đặt ở ngang bằng và dung hòa với tất thảy.

Lúc còn trẻ chúng mình cho rằng, thắng được người khác, khiến người khác sợ có nghĩa là chúng mình giỏi. Nhưng lớn rồi mới thấy giỏi là khiến người khác nể chứ không phải khiến người khác sợ.

Lúc còn trẻ chúng mình luôn nghĩ nếu bản thân có gì là phải show ra cho người ta thấy. Lớn rồi mới biết càng những thứ mình có càng nên giữ riêng lại cho mình, nếu ai muốn thấy, hãy để người ta đi tìm.

Khi còn trẻ, ai cũng thích vui chơi ồn ào, thích thể hiện, thích chứng tỏ mình bằng những thứ bắt mắt, có lẽ đó là do lòng nhiệt thành của tuổi trẻ, chẳng có gì đáng trách cả.

Nếu hỏi tôi có từng hối hận về một khoảng thời gian nào đó đã qua trong quãng đời tuổi trẻ của mình hay không? Thì câu trả lời là không, nếu quay lại, tôi vẫn chơi, vẫn sống như vậy.

Tôi quan niệm tuổi trẻ không phải lúc nào cũng cứ phải nỗ lực, cố gắng, với quyết tâm, ý chí này nọ. Cứ cho tuổi trẻ có những lúc được bồng bột, được dại khờ. Bởi có đổi khi sự trưởng thành của tuổi trẻ được tạo nên từ sau những bồng bột, những dại khờ ấy.

Hoặc ngược lại, nếu ai đó hỏi tôi, có khi nào tôi ước sẽ trẻ lại vài tuổi để làm đượcnhiều việc hơn nữa hay không? Hoặc có ước muốn kéo dài thời gian tuổi trẻ? Tôi trả lời, vĩnh viễn là không. Bởi tôi biết những gì tôi đã tạo dựng được là nhờ tôi đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ để trưởng thành, mỗi thứ đến với tôi trong cuộc đời này đều cần có thời điểm, không bước đi, không tự trải qua thì làm sao có.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Sống một cuộc đời tử tế

Tôi quan niệm, sống ở đời không làm được điều gì tốt đẹp cho người khác thì cũng không sao, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ làm điều gì tà ác, tuyệt đối không đượcgieo khẩu nghiệp. Muốn sống cuộc đời hạnh phúc thì phải để tâm mình được an vui, tâm an vui, mọi sự sẽ suôn sẻ. Đừng bao giờ tự làm mình xấu xí đi bằng việc đi nói xấu một người khác.

Tôi luôn nhắc mình phải đối đáp với người đời bằng sự tử tế, bởi tôi tin rằng, chỉ khi tôi cho đi sự tử tế, thì tôi cũng mới có cơ hội đón nhận sự tử tế. Trong một vài trường hợp, cho dù tôi đã tử tế nhưng người ta lại mang sự giả dối ra để đối đáp với tôi, thì tôi vẫn dặn mình cứ kệ họ đi, hãy cứ tiếp tục mang sự tử tế mà mình có đểđối đáp với họ. Bởi với những người như vậy, có lẽ họ thừa sự giả dối, họ không cần phải học nữa, nhưng sự tử tế thì họ cần phải học.

Tôi cũng sẽ không bao giờ, vì vài người đối xử không tử tế với mình mà mất niềm tin vào những người còn lại. Bởi vì sống mà mất đi niềm tin, thì cho dù sống giữa bao nhiêu người, cũng giống như là đang sống ở hoang đảo mà thôi, sẽ cô đơn lắm.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Sống một cuộc đời lạc quan

Hôm đó trời mưa to, tôi phải gọi rất lâu mới có taxi để về nhà. Lúc mở cửa vào trong xe, thấy cậu lái xe đang hát bài "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa", nhìn ra bên ngoài trời thấy mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, song lắng nghe cậu tài xế hát, tôi bỗng nhiên cảm thấy yêu cái trời mưa này một cách lạ thường.

Cậu lái xe ngưng hát quay qua hỏi tôi:

- Chị về đâu ạ?

Tôi nhanh chóng đọc địa chỉ, cậu tài xế mỉm cười rồi tiếp tục vừa lái xe vừa hát. Hát nốt bài hát đang hát dở, cậu tài xế quay ra cười hi hi bảo tôi:

- Chị nghe em hát đừng cười nhé. Em quen rồi, lúc chạy xe không hát thì buồn lắm.

- Không sao, bạn cứ hát đi. - Tôi mỉm cười trả lời cậu.

- Thế giờ chị thích nghe bài nào để em hát tặng chị một bài.

- À thì bạn hát bài nào cũng được.

- Vâng thế chị tóc ngắn để em hát tặng chị bài Tóc Ngắn dễ thương..

Tôi chưa kịp trả lời có đồng ý hay không, cậu ấy đã cất giọng hát của mình. Tôi yên lặng lắng nghe cậu ấy hát, mặc dù giọng cậu ấy không thua kém Chaien là mấy, nhưng tôi vẫn thấy rất thú vị, tôi thậm chí còn lẩm nhẩm hát cùng cậu ấy. Bên ngoài trời vẫn mưa rất to, đường thì tắt nghẽn, nhưng tôi thấy lòng thảnh thơi lạ thường.

Cùng làm chung một việc giống nhau, nhưng có người thì thấy thú vị, có người lại luôn than phiền công việc quá tẻ nhạt, quá nhàm chán. Tôi nghĩ bản chất công việc nó vốn là như thế rồi, thú vị hay tẻ nhạt do suy nghĩ của mỗi người quyết định mà thôi. Nếu chúng mình học cách nhìn cuộc sống lạc quan, sẽ thấy mọi việc luôn diễn ra vui vẻ nhẹ nhàng. Nếu chúng mình nhìn mọi thứ với ánh mắt chán nản và bi quan, mọi thứ đều trở thành bế tắc.

Sống ở trên đời này, suy cho cùng, thái độ sẽ quyết định tất cả, buồn hay vui cũng do thái độ của mình ra. Cho dù người ngoài nói rằng mình đang có cuộc sống hạnh phúc mà bản thân mình không nghĩ vậy, thì mọi khổ hạnh cứ tự nhiên sẽ đổ lên đầu mà chẳng hiểu vì sao. Còn khi chúng mình suy nghĩ mọi chuyện lạc quan và tích cực thì cuộc sống cũng sẽ luôn dễ thương, đáng sống.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Sống một cuộc đời hạnh phúc

Có lần nói chuyện với một người bạn, cô ấy bảo thực ra Mèo không có sướng, Mèo vất vả cực kì, nhưng là do Mèo cứ tự nghĩ là Mèo sướng nên Mèo sướng thôi.

Tôi gặp rất nhiều người, trong bất kì hoàn cảnh nào cũng than vãn, ví dụ trời nắng quá họ cũng than, trời mưa họ cũng than, trời không nắng không mưa họ lại than buồn tẻ..

Tôi thì khác, ngay trong những lúc bế tắc nhất, tôi vẫn luôn cố gắng tìm ra cái gì may may để động viên mình. Vì tôi luôn nghĩ, cũng một cuộc đời như thế, người ta sống hạnh phúc được, tại sao tôi lại không thể?

Tôi 30 và tôi vẫn còn độc thân. Con gái bước vào tuổi 30 mà chưa kết hôn như tôi, thì đương nhiên được xếp vào danh sách "ế chồng". Nhiều cô gái ở tầm tuổi này vẫn ngày đêm cố gắng giải thích, chứng minh cho mọi người thấy là mình không hề ế chồng, chẳng qua là chưa thích lấy mà thôi.

Tôi thì khác, tôi không giải thích, không phản bác cũng không đồng tình. Bởi tôi thấy cuộc sống của mình, lựa chọn của mình, quan trọng mình cảm thấy có hài lòng, có thực sự hạnh phúc với nó hay không, còn việc người khác nhìn vào và nghĩ ra sao, thì mắc mớ gì đâu.

Tôi luôn dặn mình hãy sống cuộc đời hạnh phúc theo cách mình muốn chứ không phải hạnh phúc theo chuẩn mực mà người khác đặt ra cho mình. Với tôi mọi việc diễn ra cần đúng thời điểm, có khi là cùng một việc nhưng mỗi người sẽ giải quyết việc đó vào những thời điểm khác nhau, không phải cứ là thời điểm của mọi người thì nó cũng bắt buộc phải là thời điểm của mình.

Với tôi kết hôn hay sống độc thân không quan trọng, quan trọng là chúng mình có đang sống một cuộc đời thực sự hạnh phúc hay không.

* * *
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back