Giấc mơ đêm qua khiến cả ngày nay của Nhất Bác thẫn thờ. Cậu cũng hay mơ với anh nhưng chưa bao giờ mơ như thế. Miên man nghĩ vô thức lại đưa tay lên cắn móng.
- Hêyyyyy hêyyyyy
Hạnh Thu khua tay trước mặt Nhất Bác hồi lâu. Mà cậu mãi mới nhận ra.
- Tay chưa kịp mọc móng luôn.
- À có gì k?
Cuối cùng cậu cũng nhìn lên nc với cô bạn trước mặt
- Cả ngày nay c như ng mất hồn thế. Mệt ở đâu à?
- Không chỉ là nghĩ vài thứ không thông.
- Sao? Nói nghe coi. Biết đâu t giúp được.
- Ừ thì, con người với con người sao cứ phải yêu nhau nhỉ.
- À thì. Đó là phản xạ tự nhiên của cảm xúc mà. Khi yêu con ng sẽ thay đổi nhiều lắm đó. Nhưng sao hỏi thế? Á à yêu ai khai mau.
Hạnh Thu sốt sắng mà đập vào tay Nhất Bác.
- Không hỏi chơi vậy. Mà c nói như thể có nhiều kinh nghiệm lắm ấy.
- Ờ thì xem phim nhiều cũng hiểu chút chút
- Thôi t về trước. Không chờ cậu làm bài luân xong được đâu.
- Ừ bận gì về trước đi. T còn lâu.
Nói xong cậu bèn đứng dậy. Dạo này để ôn thi cấp 3 cậu và Hạnh Thu hay đến học ở thư viện. Kệ Hạnh Thu ở lại cậu lững thững đeo tai nghe lên ôm ván trượt đi về hướng công viên. Mới 5 giờ chiều hơi sớm để về nhà.
Công viên cuối tuần đông hơn mọi ngày. Trẻ con được bố mẹ cho ra chơi đùa nghịch cười vang cả khu.
- Em sao đấy, lại ngã rồi, chưa quen trượt thì đi từ từ thôi.
Cậu nhóc tầm 4 tuổi đang ngồi bên ván trượt nhỏ, bị ngã rách quần chắc đau lắm, trượt cả một khoảng đầu gối. Nước mắt lăn trên gương mặt bầu bầu, nhưng k ăn vạ cứ ngồi kệ cho người anh trai phủi bụi cho.
- Đau lắm không? Để anh thổi bay cái đau đi nhé. Phù phù cái đau bay bay điii.
Cậu anh chắc lớp 3-4 ra dáng đàn anh dỗ dành.
Phía bên này Nhất Bác tai nghe nhạc mắt nhìn về phía những đứa trẻ. Ngày bé cậu và anh cũng thế. Mỗi lần cậu bị thương đều là anh dỗ dành, chở che, an ủi. Cậu lệ thuộc vào anh quá rồi. Nhưng không có anh cuộc trong cậu như thiếu đi thứ gì đó, không gì lấp đầy được.
"Em và cậu nhóc đã từng bất ngờ mà yêu nhau
Ở cái độ tuổi chẳng hề biết do dự là gì
Cứ nghĩ rằng đã hiểu rõ tất thảy
Cho nên cứ thế đem lòng yêu hết mình
Đôi bàn tay nắm lấy nhau thật chặt không buông
Con tim luôn kiên định hướng về tương lai
Sao quên được tình yêu nơi em chứ
Nhưng kết quả lại khó lòng thay đổi
Tôi không thể giữ em ở lại
Lại càng không thể tựa như hắn ta, trao cho em tương lai tràn đầy kỳ vọng
Cậu nhóc thật dại khờ
Cứ mãi ôm ấp sự quan tâm của em
Tại nơi vắng người lại hé mở ra xem
Muốn hỏi rằng em giờ đây
Có còn đau buồn nữa hay không
Tựa như đại dương đang trải mình dưới ánh mặt trời
Cũng giống như sắc màu đã hết lòng tô vẽ
Giúp cho em có thể mỉm cười và dũng cảm hơn
Sao quên được tình yêu nơi em chứ
Nhưng kết quả lại khó lòng thay đổi
Tôi không thể giữ em ở lại
Lại càng không thể tựa như hắn ta, trao cho em tương lai tràn đầy kỳ vọng
Cậu nhóc thật dại khờ
Ngay lúc này đây lại nhớ đến em
Nhớ đến em nhưng tôi lại do dự
Tất cả mọi nuối tiếc đều chẳng phải là tương lai
Biết bao nhiêu yêu thương đến cuối cùng vẫn khó lòng trốn tránh
Không thể thoát khỏi sự tổn thương
Đừng làm nhau đớn đau thêm nữa
Giờ đây tôi chỉ hy vọng rằng mỗi khi nỗi đau ùa về thì lại càng sảng khoái hơn
Vì dù sao cũng chẳng thể quay đầu được nữa rồi"
Suốt một giờ đồng hồ cậu ngồi im trên ghế đá, nhìn đám trẻ nô đùa mà nghe mãi không thôi bài đó.
Phải làm sao? Cậu không thể nói hết suy nghĩ của mình cho anh nghe. Với anh cậu vẫn chỉ là đứa em trai chưa đủ lớn, cần bao bọc. Trời về chiều dịu mát, ngẩng mắt lên nhìn trời. Có lẽ cậu nên mãi là đứa em trai ngoan thôi. Bên anh như thế đủ rồi..
Tiêu Chiến ba hôm nay đều ở ngoan trong kho mà chép tranh. Cặm cụi từng chút, cũng xong bức vẽ. Ngày mai 17/5 trường anh sẽ đưa những bức tranh được sao chép đó đi đến triển lãm, bình đẳng và tiến bộ. Thầy David có nói anh và các bạn cũng có thể đến xem. Nhưng anh từ chối. Anh xin phép về nhà 1 ngày đã gần 1 tuần nhập học chưa về nhà, lần đầu tiên xa nhà lâu đến thế.
- Triển lãm một năm mới có một lần, gđ lúc nào về chẳng được sao cứ muốn về thế?
Minh Nguyệt ngồi bên bàn ăn chống căm lên hỏi.
- Chỉ là muốn về thôi.
- Hay mình cũng về.
- Cậu cũng về nhà hả
- Uh về nhà với cậu.
- Ý là về nhà của cậu ấy chứ?
- Không là nhà cậu, mình muốn gặp mặt ba mẹ chồng dần cho quen.
Tiêu Chiến đang uống nước nghe thế phụt cả nước ra.
- Sao cảm động thế luôn.
Minh Nguyệt thấy Tiêu Chiến bị ngờ liền cười đến độ hơi thở cũng rối loạn theo.
- Nguyệt thôi đùa đi. Tiêu Chiến đùng bận tâm con bé này vốn xưa nay đùa dai lắm.
Minh An từ phòng bước ra trấn an Tiêu Chiến.
- Em lại thấy nó đang nghiêm túc đấy. Chưa bao giờ con bé nói thích cái gì đến 3 lần mà lần này nhiều hơn 5 rồi.
Minh Huy ngồi ở đó hồi lâu cũng lên tiếng.
- Mình..
Tieu Chiến mặt bắt đầu tái đi. Sự thật chưa bao giờ anh nghĩ đến chuyện yêu đương, cũng chưa từng có cảm giác với ai. Lần này bị Minh Nguyệt tấn công liên tục có phần hơi sợ.
- Vậy đi sau này có dịp mời mn đến nhà chơi được chứ?
- Vậy mai vẫn về một mình hả?
- Ừ!
- Thôi cũng được. Giục tất bất đạt mà.
Minh Nguyệt rốt cục cũng chịu nhún 1 bước. Cô không nói nữa mà quay về phòng chuẩn bị 7749 bước skincare.
- Cậu đừng nghĩ nhiều, từ bé nó đã được cưng chiều nên tính hơi ương. Mà tính ra ở với nhau gần tháng nhưng cũng chưa từng nói chuyện về cuộc sống riêng. Cậu chưa từng có bạn gái là thật hả Tiêu Chiến?
Minh An kéo tay Tiêu Chiến ngồi xuống sopha bốc một nắm nhỏ hạt dẻ đưa cho anh, thoáng ngần ngừ một chút anh cũng ngôi theo xuống.
- Ừ. Chưa từng.
- Oh hàng hiếm đó.
- Cậu thì sao?
- Cũng có vài ba mối tình. Nhưng đều kết thúc rồi. Cũng không có tương lai đâu.
- Tại sao?
- Bọn mình sẽ không được lựa chọn hôn nhân của mình. Ba mẹ đã sắp đặt từ bé.
- Sắp đặt?
- Um! Hôn thê của mình đang du học ở anh. Sau 3 năm ở học viên kết thúc mình sẽ kết hôn và qua đó.
- Hôn nhân không có tình yêu sao?
- Biết sao bây giờ. Vì thanh danh của gđ. Minh Nguyệt cũng có hôn thê rồi, con trai chủ tịch tập đoàn địa ốc Xxx. Minh Huy là con gái tài phiệt Yyy.
- Vậy nhà c là.
- Um.. cậu vẫn chưa biết nhỉ? Bố mình làm trong quân đội, mình sẽ không nói chức bm đâu chỉ biết là khá to

mẹ làm giám đốc ngân hàng ahc.
- Hic gia cảnh các cậu quả không tầm thường.
- Cậu thì sao?
- Um ba mình là kiến trúc sư, mẹ là giảng viên. Mình là con 1.
- Ôh thế hẳn cậu được chiều lắm đúng nhỉ?
- Không mình ăn roi mà lớn đó.
Hai người cứ thế nói chuyện đến nửa đêm, nếu Minh Huy không lên tiếng chắc cứ đó tiếp tục đến sáng.
5h sáng xe của nhà trường đưa các học viên vào thanh phố dự triển lãm. Tiêu Chiến nhờ đó cũng về nhà luôn. Mất gần 1h xe mới vào đến thanh phố, cứ nghĩ sáng sẽ bớt tắc đường nhưng do vướng công trường nên chậm hơn một chút. Từ nhà văn hóa thanh phố về nhà có 2km nên anh quyết định đi bộ về. Lần này về anh không báo cho ai cả.
Lâu lâu mới được đi trên đường quen thuộc, anh đi chầm chậm vừa ngắm bình binh, hít thở không khi trong lành buổi sớm, vừa dùng chiếc máy ảnh cũ chụp lại vài khoảnh khắc. Anh sẽ dùng làm tư liệu vẽ sau này.
Về đến nhà cũng gần 7 giờ, bước vào cổng, mùi cháo thịt quen thuộc tỏa ra. Mẹ đang chuẩn bị bữa sáng. Lướt nhìn qua nhà Nhất Bác đang ngồi trước cửa buộc dây dầy có vẻ chuẩn bị đi đâu đó. Anh không gọi cậu mà bước những bước dài vào nhà. Vừa muốn nhanh gặp ba mẹ vừa bị hương thơm thức ăn làm cái bụng đói sôi lên từng chập.
- Mẹ.
Anh bước luôn vào bếp ôm lấy mẹ từ sau. Mẹ anh giật mình cầm cái muôi quay lại, suýt chút nữa cái muôi đập vào mặt anh luôn.
- Dọa chết mẹ rồi. Con về không báo trước thế.
- Tại con nhớ mẹ này. Với con phải về bất ngờ vậy để xem bm có giấu con ăn tôm hùm lúc con vắng mặt không chứ
- Thằng nhóc thúi này. Nào để mẹ xem có gầy đi lạng thịt nào không? Béo lên hả con?
Mẹ bắt đầu xoay anh ngắm nhìn con trai. Ba cũng từ phòng ra thấy anh về cũng không dấu nổi ngạc nhiên.
- Tự nhiên lại được về thế con.
- Dạ nhóm con được về thanh phố tham gia triển lãm nên con xin về. Mẹ con đói ngất ra rồi. Cho con ăn. Con muốn củ cải muối, củ cải muối ăn với cháo thịt là số 1 luôn.
- Được rồi. Xem con kìa ai không biết tưởng con đi học bị bỏ đói đó.