Chúng tôi rón rén ra phía sau căn nhà nhỏ, dùng kìm sắt, cắt đứt từng đoạn kẻm của hàng rào chắn, cắt vừa khéo ra một lỗ thủng vừa bằng thằng Đức là chúng tôi có thể thoải mái len vào.
Nép sát vào bên hông nhà, chậm rãi đi lên trước nhà, cả bọn định úp sọt hai tên đó nhưng hai đứa nó ngồi đối mặt nhau. Xông ra bất cẩn là cả bọn sẽ phải ôm hận.
Đang lay hoay nghĩ kế thì một tên đứng lên đi về phía chúng tôi, ắt hẳn là nó đi xã lũ, cả bọn nép vào chờ cơ hội. Đợi lúc hắn đang xã lũ thì bọn tôi sẽ cho hắn ăn đủ.
Lâm và Khánh cùng nhau phối hợp khống chế hắn từ sau. Tài đứng đằng trước kề dao ngay trước mặt hắn đe họa.
"Làm theo những gì tao nói nếu không tao sẽ trói mày đem chôn sống".
Hắn run rẩy gật gật. Lâm nối lỏng tay đã bóp miệng hắn từ trước. Tài bắt đầu tiếp.
"Gọi tên kia vào đây, nếu mà xấc xược là tao đâm".
Hắn dạ dạ "Tuấn vô đây, tao thấy con rắn, vô giúp tao bắt để mai có đồ nhắm rượu".
Tên kia nghe thấy thế mặt hớn hở chạy vào, vừa chạy vừa nói "Rắn đâu, rắn gì to không".
"Rắn to lắm". Vừa dứt câu Minh đã đợi trước từ sau mép tường quét ngang cánh tay vô mặt tên Tuấn.
Tuấn bật ngửa chỉ kịp hốt lên một câu "Con rắn này to và lực thật". Sau đó hắn lăn ra bất tỉnh. Tài cũng đánh bất tỉnh luôn tên còn lại.
Cả bọn lục soát trên người hai tên thối tha này để lấy chìa khóa mở cửa căn nhà nhỏ. Đức và Khánh sẽ canh chừng xung quanh để ba người còn lại giải cứu bọn trẻ.
Mở cửa ra, Tài dùng đèn pin soi xung quanh, thấy có đến mười bốn đứa bé khoảng tám tuổi trở lại đang nằm co rút xung quanh nhau, mặt mày lem luốt những dòng lệ đã khô, có vài đứa miệng bị bịt kín.
"Có chứng cứ, vật chứng ở đây rồi, mình báo cho Khoa với Dương gọi công an tới thôi"
Nhìn thấy cảnh tượng đáng thương của bọn trẻ, Tài không chịu được "Phải đưa chúng đi ngay, tao không muốn để chúng ở đây thêm một giây phút nào nữa".
"Nhưng vẫn báo cho Khoa gọi công an đi còn chúng ta sẽ đưa lũ trẻ ra ngoài đã" Lâm, Minh gật gật tán đồng.
Tài soi đèn xung quanh, thì thấy cô bé hồi sáng mà mình chụp hình cho. Anh tiến tới đánh thức cô bé này trước.
Cô bé thức dậy, dụi dụi đôi mắt nhìn Tài mừng rỡ "Chú, Chú đưa con gặp bố mẹ con đi, cái cô hồi sáng lừa con, nhốt con ở đây"
Tài xoa xoa đầu cô bé.
"Con tên gì".
"Linh ạ".
"Linh ngoan, bây giờ, con giúp chú Tài đánh thức các bạn dậy giúp chú, nói với các bạn, chú Tài sẽ đưa các bạn về gặp bố mẹ".
"Vâng ạ"
"Nhớ dặn các bạn nhỏ tiếng thôi, nếu không sẽ đánh thức bọn xấu đó"
Tưởng mọi chuyện đã suôn sẽ nhưng những âm thanh khi cả bọn dứt điểm hai tên kia, đã vô tình đánh thức một người đang nghỉ ngơi trong căn nhà lớn bên cạnh. Hắn ta chính là chồng của mụ xiêm la kia.
Hắn đã theo dõi qua camera và chuẩn bị úp sọt lại chúng tôi.
Bọn trẻ đang được chúng tôi đưa qua lỗ hổng ở hàng rào. Tài đi sau cùng để đảm bảo không có bé nào bị bỏ lại nhưng lại không có ai đảm bảo phía sau cho Tài.
Đột nhiên một cái thứ lành lạnh, tròn tròn, áp vào sau gáy Tài, cùng một giọng nói dữ tợn vang lên.
"Đứng lại hết, còn di chuyển là nát sọ thằng này". Con mụ xiêm la thì đứng kế bên trợ uy.
Đang loay hoay không biết làm cách nào, thì cô bé Linh lao thẳng vào người Chồng, đánh túi bụi.
"Đồ đáng ghét, thả chú Tài ra"
Lợi dụng sự hoảng loạn, Tài thoát khỏi được nồng súng của tên râu hùm. Lâm cũng tinh ý, nhanh trí ném trước bình sịt hơi cay đến cho Tài.
Tài chộp lấy, sịt thẳng vào mặt hai vợ chồng xấu số, người chồng đau quá, tay cầm súng bắn loạn cả lên rất là nguy hiểm.
Trông thấy tình cảnh nguy hiểm cả bọn lao thẳng vào người chồng, khống chế hắn, lấy thân mình chắn trước những đứa nhỏ.
"Đoàng"
Mọi người ngã xuống, khẩu súng đã được Minh cướp lấy, máu đã đỗ, tất cả nhìn theo dòng máu đang chảy..
Đúng là "Ác nhân ác báo". Người vợ bị trúng đạn ở đùi, còn cả nhóm không ai bị làm sao cả.
Sau khi trói hai vợ chồng nhà gian xảo này lại, Tài cùng anh em bắt đầu đưa lũ trẻ về đồn để khai báo.
Đang đi nữa đường thì bị công an phục kích.
"Tất cả đứng im, nằm xuống, chúng tôi nghi ngờ các anh có dính dáng tới một đường dây buôn người trái phép, đã có người tố cáo từ trước. Mong các anh hợp tác theo chúng tôi về đồn"
Tự nhiên từ anh hùng lại bị nghi là tội phạm, cả bọn uất ức không nói được lời nào, mặc cho công an áp giải về đồn.
Khoa, Dương khi tới tố cáo, tổ công an đã chia ra hai nhóm, một nhóm trực tiếp theo Khoa, Dương dẫn đường tới xào quỵêt bọn
bắt cóc. Tất cả bốn tên xấu đều bị bắt.
Một nhóm phục kích đường tẩu thoát thì vô tình gặp nhóm của Tài, nghi là bọn tội phạm bỏ chạy nên tóm luôn.
Về tới đồn, thì mọi thứ ngay lập tức được phơi bày, duy chỉ có Khoa, Dương là hợp tác khai báo, còn Lâm, Tài, Minh, Khánh, Đức uất ức không thèm đếm xỉa tới công an, không thèm khai tên tuổi, địa chỉ để sau này được khen thưởng. Giấy mời đến tòa xét xử, khen thưởng cũng chẳng thèm nhận.
"Các anh không ở lại cùng chúng tôi bàn giao lại các bé lại cho phụ huynh chúng sao. Cảnh tượng ấy rất ấm lòng đấy và bố mẹ bọn trẻ ắt là muốn tỏ lòng biết ơn với các anh lắm".
Tài vẫn còn uất ức lắm.
"Thôi, chúng tôi mệt lắm rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi, nhỡ bố mẹ bọn trẻ tới lại nghi anh em tôi là bọn bắt cóc thì có mà biết ơn cho mấy cú.." Khoa vội chen vô lôi Tài ra về.
"Chúng tôi về đây, thức suốt đêm rồi, mệt lắm rồi, nhờ đồng chí lo cho bọn trẻ".
"Phải uống cho say mới được chứ tao còn cay lắm" Tài lèm bèm.
Thế là Tài cùng Lâm ghé quán ông Năm Gồm ẵm hai kết bia về nhà Khoa. Cả bọn dọn dẹp, trả đồ nghề hôm qua đi
hành động lại cho Khoa, sau đó cùng nhau bắt con gà nhà Khoa đem luộc không thương tiếc.
Vừa ăn uống, vừa khoe về chiến tích của cả nhóm ngày hôm qua, đến quá trưa thì ngủ luôn tại bàn.
Người nhà của Khoa lắc đầu, ngao ngán cứ nghĩ con trai nhà mình không tốt, đang buôn bán, lại bỏ dở về nhà nhậu như thế này.
Đến sáng mùng ba mươi, chợ tết thì chỉ đến giữa trưa là tan, gian hàng hoa đã bỏ gần hai ngày không chăm sóc, chắc là héo úa hết rồi.
Cả nhóm Tài đinh ninh như thế hẹn nhau ra để dọn dẹp, coi như Tết năm nay không kiếm chác được gì nhưng bù lại cứu được những măng non, tương lai của nước nhà thì lại đáng quý hơn. Đổi như vậy cũng rất là lời.
End.