

Bất Lão Mộng - Tiểu Khúc Nhi
等不到鬓雪相拥
Děng bù dào bìn xuě xiāng yōng
Đợi chẳng được đến khi tóc mai màu tuyết bên nhau
重饮渭水畔那一盏虔诚
Zhòng yǐn wèi shuǐ pàn nà yī zhǎn qían chéng
Lại bên bờ sông Vị nâng một chén thành kính
终究是绸缪青冢
Zhōng jiū shì chóu móu qīng zhǒng
Cuối cùng vẫn là vấn vương một nấm mồ xanh
替我将灞桥柳供奉
Tì wǒ jiāng bà qíao liǔ gōng fèng
Thay ta đem Liễu cầu bá ra cung phụng
来世再漱月鸣筝
Lái shì zài shù yùe míng zhēng
Kiếp sau lại cùng thưởng trăng gảy đàn tranh
也许还能道声久别珍重
Yě xǔ húan néng dào shēng jiǔ bíe zhēn zhòng
Có lẽ ta còn có thể nói câu Cửu biệt trân trọng
天意总将人捉弄
Tiān ỳi zǒng jiāng rén zhuō nòng
Thiên ý rốt cuộc đem người ra đùa cợt
怎奈何身不由己情衷
Zěn nài hé shēn bù yóu jǐ qíng zhōng
Tiếc là chẳng thể làm gì được, thân bất do kỷ giữa tình yêu
于万人中万幸得以相逢
Ýu wàn rén zhōng wàn xìng dé yǐ xiāng féng
Phải lấy vạn người trong vạn hạnh mới có thể tương phùng
刹那间澈净明通
Chà nà jiān chè jìng míng tōng
Trong thoáng chốc đã thấu suốt mọi sự
成为我所向披靡的勇气和惶恐
Chéng wéi wǒ suǒ xìang pī mí de yǒng qì hé húang kǒng
Khiến cho ta, dũng khí cùng nỗi sợ hãi chẳng ai bì nổi
裂山海 堕苍穹
Lìe shān hǎi dùo cāng qíong
Sơn hải nứt tan, trời cai đổ nát
爱若执炬迎风
Ài rùo zhí jù ýing fēng
Tình yêu kia nếu ta nắm giữ ngọn đuốc trước gió
炽烈而哀恸
Chì lìe ér āi tòng
Mãnh liệt thật nhưng kẻ nào lại đau thương
诸般滋味皆在其中
Zhū bān zī wèi jiē zài qí zhōng
Đủ cả mọi vị đều hòa trong ấy cả
韶 华宛转吟诵
Sháo húa wǎn zhuǎn ýin sòng
Nét tươi đẹp cảnh xuân, dịu dàng ngâm tụng
苍凉的光荣
Cāng líang de guāng róng
Sự thê lương của vinh quang
急景凋年深情难共
Jí jǐng diāo nían shēn qíng nán gòng
Phong cảnh điêu tàn đã lâu, cảnh khó cùng nhau
倏忽天地琉璃灯
Shū hū tiān dì líu lí dēng
Bỗng chốc đất trời, ngọn đèn ngọc lưu li
光阴过处徒留皎月几盅
Guāng yīn gùo chǔ tú líu jiǎo yùe jī zhōng
Năm tháng lướt vội, chỉ giữ lại ánh trăng sáng cùng mấy chung rượu
温柔了十方春冬
Wēn róu liǎo shí fāng chūn dōng
Nét ôn nhu của mười phương xuân đông
眷你眉目在我眼瞳
Jùan nǐ méi mù zài wǒ yǎn tóng
Chợt nhìn lại dung mạo người phản chiếu trong đôi mắt
彼时击节讴新声
Bǐ shí jī jíe ōu xīn shēng
Khi ấy cùng gõ nhịp phách hát vang bài ca
唱彻白首之约抱柱之盟
Chàng chè bái shǒu zhī yuē bào zhù zhī méng
Hát cho hết lời thề hẹn cùng nhau đến bạc đầu
摩肩人步履匆匆
Mó jiān rén bù lǚ cōng cōng
Vuốt nhẹ vai dáng người bước đi vội vàng
多少相遇能有始有终
Duō shǎo xiāng ỳu néng yǒu shǐ yǒu zhōng
Bao nhiêu lần tương ngộ mới có thể có thủy có chung
若要忘却年少轻狂的痛
Rùo yào wàng què nían shǎo qīng kúang de tòng
Nếu đã phải quên đi hết nỗi đau thời niên thiếu khinh cuồng
从此后分赴西东
Cóng cǐ hòu fēn fù xī dōng
Từ nay về sau phân phó Tây Đông
不如作蜉蝣麻衣霜染淋漓死生
Bù rú zùo fú yóu má yī shuāng rǎn lín lí sǐ shēng
Chẳng bằng làm mảnh áo tang trắng phất phơ nhiễm đầm đìa vị sinh tử
恣朝暮 彀长空
Zī zhāo mù gòu cháng kōng
Sớm tối buông thả, giương cung lên với trời xanh
卸去人间妆红
Xìe qù rén jiān zhuāng hóng
Tan đâu hết vẻ hồng trang chốn nhân gian
我终于读懂
Wǒ zhōng ýu dú dǒng
Ta cuối cùng cũng thấu hiểu được
痴心熬尽才可倾城
Chī xīn āo jìn cái kě qīng chéng
Cuồng dại hết sức mới có thể khuynh thành
唯有亘古寒峰
Wéi yǒu gèn gǔ hán fēng
Chỉ có trường tồn mãi mũi thương lạnh lẽo
能安葬浮生
Néng ān zàng fú shēng
Có thể an táng được kiếp phù sinh
至死不渝的一场梦
Zhì sǐ bù ýu de yī cháng mèng
Cho đến chết vẫn không thay đổi giấc mộng này
天光落笔波折
Tiān guāng lùo bǐ bō zhē
Ánh mặt trời đặt bút khắc khoải
岁月都干涸
Sùi yùe dū gān hé
Năm tháng đều đã cạn khô
只剩别离来不及说
Zhī shèng bíe lí lái bù jí shuō
Chỉ còn lại lời li biệt chưa kịp nói
宁愿折心沐火
Níng yùan zhē xīn mù huǒ
Thà rằng chiết tâm mộc hỏa
舍不得勘破
Shè bù dé kān pò
Cũng không nỡ khám phá
是你唇边夜雨清荷
Shì nǐ chún biān yè yǔ qīng hé
Là làn môi người bên đêm mưa Thanh Hà
Last edited by a moderator: