-
Người nếu thành thật khai báo sẽ được khoan hồng! - Vừa về đến phòng ngồi xuống bàn đã bị hai tên nhóc trước mặt xem như phạm nhân mà ép cung.
Cũng chẳng có chuyện gì đáng giấu diếm. Ta kể lại ngọn ngành cho chúng nghe thôi.
Vũ An Nguyệt vốn là huyết mạch duy nhất của Phạm gia - Văn tướng nổi tiếng liêm khiết, công bằng. Người dám dâng tấu tố cáo hành vi phung phí, ngang tàn của các công chúa, hoàng tử. Người dám đứng ra chỉ trích tham ô, hối lộ, vạch trần hành vi gian lận thi cử của các công tử thế gia vọng tộc.. Cả đời tận trung với dân với nước. Vậy mà cuối cùng lại rơi vào tình cảnh phản quốc cấu kết quân địch, âm mưu làm phản.
Nguyên nhân có thể là gây quá nhiều thù oán, ảnh hưởng lợi ích các thế lực khác. Nhưng ta và hắn- Vũ An Nguyệt có cùng suy nghĩ. Dù thù oán thế nào nhưng nếu người đó không tin thì mọi chuyện vẫn ổn thôi. Tiếc là không chỉ mọi người quay lưng, người cả đời phụ thân hắn tận trung cũng quay lưng với cả gia tộc hắn.
Cũng phải thôi, nếu không còn giá trị lợi dụng, không còn mang lại lợi ích hắn muốn thì tên cẩu hoàng đế ấy còn giữ lại làm gì. Cái hắn cần đâu phải sự thật, cái hắn cần là sự thật hắn muốn. Có lẽ hắn cảm thấy việc làm của phụ thân Vũ An Nguyệt là làm mất mặt hoàng thất và cái hẳn cần không phải ai giỏi nhất mà là ai hợp nhất. Hợp ý hắn, cân bằng thế lực các gia tộc. Quan trọng là lòng dân, công cao át chủ, hắn sớm đã có tư tưởng đó rồi. Chỉ là thuận nước đẩy thuyền.
Vốn dĩ chuyện này sẽ không còn kẻ nào biết nữa, đặc biệt là thân phận thật sự của hắn. Nhưng ta tin tưởng nhân phẩm tên ngốc Tiểu Đậu Tử qua những tháng cùng hắn rong ruổi. Càng tin tưởng Tiểu Phong, con gái của vị Thái Phó đó. Ngài ấy biết tiến biết lùi, biết người biết ta, uyển chuyển xử lí tình huống.. Có lẽ vì vậy mà bấy lâu nay vẫn an ổn ở nơi hoàng cung đầy thị phi đó. Và ta nghĩ chắc rằng Tiểu Phong không dễ dàng trốn thoát vậy đâu. Đều do phụ thân nàng cố ý thả người, không muốn nàng dính líu đến vòng bon chen quyền lực, danh lợi ấy.
Ngươi nghĩ Vũ An Nguyệt cũng dễ dàng thoát như vậy sao. Ta dù công phu hơn người cũng không thể liều mình mang theo một người thoát khỏi pháp trường của triều đình như vậy.
Không biết nên gọi là thông minh hay ngu ngốc. Mà cũng có thể là do số mệnh may mắn cộng thêm sự liều lĩnh của tuổi trẻ. Ta đã đột nhập phủ Thái Phó cầu hắn một ân tình. Chính là hôm chu di cửu tộc đó sắp xếp cho hắn đi cuối cùng và phòng bị lõng lẻo nhất.
Thái Phó tuy tin tưởng Phạm gia nhưng là một người thông minh, ngài biết ý hoàng thượng. Ngài cũng đã liều mình đánh cược tính mạng mà bảo vệ huyết mạnh cuối cùng của Phạm gia. Ngươi biết không, ngài là người hoàng thượng Bắc Hy quốc đích thân giao nhiệm vụ giám sát thi hành án phạt. Nếu có chuyện xảy ra cũng khó trách khỏi liên quan.
Xem như đó là việc cuối cùng người có thể làm cho Phạm gia. Ta cũng không thể khiến người bị liên lụy nên đã dùng danh nghĩa
giang hồ Châu Anh công khai cướp pháp trường.
Hên là người trên giang hồ nay đây mai đó, nếu không sợ cả môn phái ta bị ta hại chết rồi. Nhưng ta cũng bị các vị trưởng lão dùng môn quy trách phạt, còn cấm xuống núi trong một năm. Vì ta làm hoạt động của cả môn phái phải hạn chế hơn, quân triều đình cũng ngày càng gay gắt hơn. Ngươi nghĩ cấm túc thì ta ở yên sao? Ta đi lên đỉnh Dược Trúc Lâm ở học nghệ một năm đó. Cũng phá phách không ít. Còn được lập được hẳn một bài vị của bản thân trên đỉnh Tử Trúc Lâm. Tính ra ta chết cũng quá nhiều lần rồi đó! Chuyện này để sau này hẳn kể vậy.
Khi đó miễn cưỡng cứu được người nhưng mà cũng trúng hết hai mũi tên. May là có chuẩn bị trước nên cũng không quá nguy hiểm.
Nói cho ngươi nghe một bí mật chưa ai biết. Sợ mọi người mắng ta bị điên. Thật ra là ta cố tình để trúng tên đó! Ta sợ hắn nghĩ không thông mà quyên sinh. Nên trúng vài mũi tên cho hắn có chuyện làm mà đỡ nghĩ ngợi.
Dù gì cũng không thể bỏ mặt người đã cứu mình đúng không? Khi đó ta đã dùng lý lẽ mà ép buộc, à không nhờ vả hắn chăm sóc vị ân công này. Chuyện gì ta cũng sai khiến hắn, khiến hắn mệt đến độ không còn sức mà nghĩ ngợi. Nào là dọn phòng, sắt thuốc, nấu thuốc, đút cơm, pha trà, nấu nước, chẻ củi, đọc sách cho ta nghe, bào chế dược liệu, phơi dược liệu.. Tóm lại là ngoài sống cho bản thân thì hắn còn sống dùm cho ta luôn, ngoại trừ việc thở với ăn, ngủ.
Ai bảo ta thông minh như vậy để tên bắn trúng tay chân chứ! Cơ mà hắn làm tốt quá, ta thấy như vậy bản thân cũng thật nhàn nhã. Vết thương gần lành ta lại lén bỏ chút độc dược làm sưng mủ, lở loét.
Ban đầu hắn còn tự trách là bản thân chăm sóc không tốt. Haha nhưng hình như ta chơi bời hơi lố, làm nhiều lần quá hắn cũng sinh nghi. Sau ba tháng giả thần giả quỷ, hành động mờ ám của ta chính thức phá sản. Bị phát hiện rồi!
Không hổ là con trai của quan văn mà! Mắng ta mà cũng nghe hùng hồn, lý lẽ như vậy! Giọng nói từ tốn, trầm ấm, không chậm không nhanh mà thốt ra từng câu từ bay bổng. Hình như hắn lôi gần hết những đạo lí trong đời, trong sách học được mà mắng ta. Đúng là trời ưu ái! Đến mắng người mà dáng vẻ vẫn đoan chính như vậy! Tại hạ ngưỡng mộ vô cùng.
Hu hu ta biết sai rồi, nếu được làm lại thì ta vẫn chọn như vậy! Haha mấy tháng này cũng quá sướng rồi đi!