Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, em quyết định hành động. Lật xuồng, kéo chân dìm người ta chết đuối, quấn lấy thân thể hút cạn dương khí rồi đẩy hồn, quẳng xác trôi dạt theo con nước. Dẫu đã quá quen tay, mà sao lần nào làm xong, em cũng thấy lương tâm cắn rứt. Đành thôi phải an ủi bản thân, ít ra mình cũng đỡ khốn nạn hơn một số con ma da khác ở chỗ không bắt hồn người ta về phục dịch, cung phụng cho mình.
Tuy nhiên đâu ai lường trước sự đời. Bị siết đến chết mà người đàn ông có râu quai nón kia vẫn cầm chặt hộp búp bê và bịch bánh bao chiên còn âm ấm. Đọc nội dung tấm thiệp, em bàng hoàng mấy phút. Thì ra ông ta đang vội vã dầm mưa đi về nhà để trao quà, mừng sinh nhật cô con gái lên sáu.
Em biết tội ác mình gây ra không thể bao biện. Thế nhưng chuyện đã rồi, phải làm sao đây? Đâu thể trả mạng lại cho ông ta. Đâu thể rơi nước mắt sau khi đánh chén con mồi như loài cá sấu. Đâu thể bước lên bờ trao quà cho cô con gái nhỏ. Vậy nên để tiếp tục tồn tại, em đành tự nhủ trong ích kỷ. Em đã mỏi mòn quá lâu trong cảnh đói rét. Ông ta đã là nạn nhân thứ chín trăm chín mươi bảy. Không ai thương, không ai nhớ, không ai cho em hạnh phúc thì việc gì phải ngăn chặn cảnh bất hạnh của người ta. Hơn nữa, nếu là con ma da khác thay vì em ra tay, có khi vong hồn ông ta đã phải nhục nhằn kiếp nô lệ chứ nào có thảnh thơi mà ngẩn ngơ, sầu não trên mặt nước.
Song, dẫu viện dẫn bao nhiêu lý lẽ và lặn xuống thật sâu để trốn tránh, mặc cảm tội lỗi vẫn bao trùm tâm khảm. Cảm giác no nê, ấm áp, sảng khoái tạm bợ sau khi hút dương khí cũng nhanh chóng tiêu biến. Để rồi chỉ còn lại cơn đói, cái rét và sự day dứt chiếm lấy thân mình lẫn tâm trí em.
Trong rủi có may, ngay ngày hôm sau, người ta đã vớt được xác ông ta lên. Chưa có Thần Trùng hoặc một con ma da nào khác can dự bắt hồn nạn nhân. Thế nên gia đình hoàn toàn có thể mướn thầy cúng cầu siêu cho người xấu số.
Nấp trong cái hố dưới gốc cây bần, em đã chứng kiến lễ tang. Ở đó, có niềm đau thương pha trộn nỗi phẫn nộ. Nước mắt lưng tròng, người vợ quẫn trí gào lên:
- Trời ơi, chồng tôi có tội tình gì!
Dứt câu, quay ngoắt sang phía đứa con, chị ta nặng lời quở trách:
- Trời ơi! Con với cái! Mày là cái thứ hại cha hại mẹ! Chiều đó cha mày đang ở nhà. Mày không đòi giật ngược giật xuôi, đòi mua búp bê thì cha này đâu có dầm mưa đi. Giờ cha mày đi luôn rồi đó. Vừa lòng chưa!
Trong hoàn cảnh ấy, đứa bé chỉ biết mím chặt môi và rơi nước mắt trong lặng thầm.
Khóc than, chửi rủa một lúc lâu, người vợ góa ngất lịm đi. Chị ta không hề biết, sau khi tỉnh lại sẽ phải đón nhận thêm một cú sốc. Không nói không rằng, nuốt nước mắt cùng bao lời mắng chửi vào lòng, cô bé mồ côi quyết định mò ra mé nước. Để rồi chuyện gì đến cũng đến, em ấy nhảy xuống tự vẫn, với niềm hy vọng ngây ngô là muốn tìm gặp cha.
Em toan trồi lên để cứu cô bé. Nhưng oan nghiệt quá thể, chút nhân tính còn sót lại này đã thua cái bản năng săn mồi khốn nạn của loài ma da. Khi các xúc tu nhớt lạnh đã ôm lấy thân thể nhỏ bé và xinh xẻo kia, thay vì đẩy vào bờ, lại siết chặt để hút cạn phần dương khí. Cho tới lúc em đủ tỉnh táo để dừng tay, cô bé đã lìa đời...
Đầu bù tóc rối, mặt thất thần, người mẹ trẻ chạy ra dải đất ven sông tìm con gái. Chắc hẳn vừa thức giấc, chị ta mới tỉnh ra và cảm thấy hối hận vì trót nặng lời. Song, đã quá muộn màng. Hai cha con đã đoàn tụ với nhau, dưới dạng vong linh. Cạnh mé nước, chỉ còn cái xác không hồn của cô bé. Giờ đây, nhìn sâu vào đôi mắt người đàn bà khốn khổ kia, em thấy nỗi tuyệt vọng hiển hiện rõ mồn một.
Bất giác, em nhớ ra cách đây nhiều năm về trước, khi sắp sửa chết đuối, cô bé tên Duyên cũng từng thả lên trời một ánh mắt đầy tuyệt vọng như vậy...
Bước sang tuần mới, nghe trộm đám thần nanh mỏ đỏ bàn bạc với nhau, em bỗng thấy lòng đau như cắt. Theo đó, sau khi lo ma chay, chôn cất chồng con xong, người phụ nữ kia đã tự sát bằng cách uống hết hai chai thuốc trừ sâu. Mặc dù đã được bà con lối xóm phát hiện và đưa vào bệnh viện cấp cứu, chị ta vẫn chết phải giờ trùng. Chớp thời cơ, đám Thần Trùng liền nhe nanh múa vuốt, khảo mã và bắt về thêm một vong linh làm nô lệ.
Vậy là chuỗi tội ác của em không chỉ khiến con số nạn nhân tăng lên chín trăm chín mươi tám mà còn trực tiếp phá nát hạnh phúc và giết chết một gia đình.
Nhóc Duyên của hiện tại tự chất vấn lương tâm, liệu từ trước đến nay, trong quá trình săn mồi để nuôi thân và tìm hơi ấm của bản thân, đã trực tiếp hoặc gián tiếp hủy hoại bao nhiêu mái ấm rồi?