Sự việc năm lớp tám đã để lại một ký ức khó quên trong đầu Thiên. Sự việc không phải quá đáng sợ, nhưng cũng đủ để làm tổn thương tinh thần một đứa trẻ khi ấy mới chưa đầy 14 tuổi. Từ đó Thiên luôn cố gắng tránh những sự việc có thể dẫn đến một cuộc ẩu đả. Cậu tự nhủ, nếu không ai động đến cậu, thì cậu không gây sự với ai hết, còn việc của người khác, cậu cố gắng không tham dự. Bởi vậy, dù luôn kết thân được với rất nhiều người kể cả người tốt hay người xấu nhờ tính cách vui vẻ cởi mở, nhưng khi người bạn thân học cùng cậu năm cấp ba bị bắt nạt, hay khi bị tụi lớp trên một lần nữa xuống đe dọa, cậu chỉ chọn cách quay đi chứ không phản kháng.
Cứ thế Thiên trải qua hết cuộc đời học sinh. Năm ấy khi thi đại học, Thiên
đăng ký thi vào trường đại học quân sự lục quân Việt Nam. Cậu không hẳn muốn học trường ấy, đăng ký chỉ đơn giản vì khi học trường quân sự sẽ không mất tiền học phí, lại được phụ cấp hằng tháng. Học ở đây cậu sẽ đỡ được cho bố mẹ phần nào, bởi nhà cậu cũng không thuộc dạng dư giả lắm. Thiên học tập cũng thuộc top đầu của lớp, nên khi đăng ký vào đây cậu chắc mẩn với năng lực của cậu thì sẽ đỗ dễ dàng. Nhưng đời đâu như mơ, kỳ thi năm ấy cậu lại không đủ điểm để vào được trường lục quân, đành đăng ký nguyện vọng hai vào một trường đại học gần nhà.
Thấy thằng con từ lúc biết điểm mặt mũi lúc nào cũng phảng phất nét buồn. Ông Đăng khuyên con.
"Không đỗ thì thôi làm sao phải buồn. Mày học ở đây cũng được, bố mẹ nuôi mày thêm vài năm nữa. Học ở ngoài giỏi sau này đi làm còn ngon hơn vào quân đội."
Và thế là Thiên bắt đầu cuộc sống sinh viên. Chỗ cậu học cách nhà khoảng độ bốn mươi cây số, không quá xa nhà, nhưng cũng không gần để có thể đi về mỗi ngày. Thiên quyết định thuê nhà và kiếm một công việc gì đó làm thêm cho bớt thời gian rảnh rỗi và cũng là kiếm thiêm chút thu nhập để bớt gánh nặng cho bố mẹ ở nhà. Cậu đã làm qua nhiều việc: Gia sư, bê đồ quán cà phê, tiệc cưới.. Thiên làm nhiều việc, mà mấy việc như này cậu chỉ làm một thời gian rồi bỏ vì nhiều lý do, nhưng chủ yếu là ít tiền mà làm khá nặng nhọc.
"Mày đi làm karaoke với tao không, lương thấp thôi nhưng bù lại được cho nhiều. Mày làm quen tháng cũng trên dưới mười triệu đấy."
Thằng Linh, bạn Thiên quen hồi đại học giới thiệu cho cậu vào làm karaoke. Cậu lúc đầu cũng đắn đo suy nghĩ lắm, chẳng biết có nên làm hay không nữa. Thiên đã nghe nhiều người nói về công việc này, hầu hết đều cho rằng đi làm rồi sẽ dần trở nên hư hỏng bởi những cám dỗ nó mang lại.
"Chủ yếu là ở bản thân mày thôi, mày không ăn chơi, ai nhét vào miệng mày được. Tao cũng đi làm đây, mày thấy đấy tao vẫn đi học bình thường đấy thôi. Thức đêm thì hôm sau có mệt thật, mà làm lâu rồi cũng quen. Tao sắp xếp học gần như hết vào buổi chiều nên chẳng ảnh hưởng gì cả. Mày cứ nghe tao, không phải sợ."
Thiên nghe cũng bùi tai, đồng ý với thằng bạn thân rằng sẽ đi làm cùng nó. Tối đó Thiên đến quán làm buổi đầu tiên. Cậu có hơi hồi hộp, chỉ biết đi theo sau thằng Linh.
"Mày ngồi đó đợi đi, tí thằng quản lý đến nó dẫn mày lên gặp anh chủ quán. Tao có bảo với anh ấy rồi, mày cứ nói chuyện với anh ấy vài câu là anh ấy nhận mày vào làm."
Thằng Linh quay lại nói với Thiên rồi đi vào bên trong chuẩn bị làm việc. Thiên ngồi một mình trên chiếc sofa đặt ngoài sảnh chính bên trái cửa chính đi vào. Bấy giờ Thiên mới ngắm nghía cho kỹ nơi này. Nó thật đẹp, đẹp hơn so với tưởng tượng của cậu lúc ban đầu. Các bức tường đều được ốp gạch men màu vàng dịu, hòa quyện cùng ánh đèn vàng phát ra từ những bóng đèn led cũng màu vàng tạo nên một cảm giác vô cùng ấm áp. Bên trên trần treo hai chum đèn lớn hình tam giác, một chùm ngay phía trên cậu, chùm kia được treo ở chính giữa sảnh. Sát bên tường tính từ cửa đi vào phía trái là bục lớn dành cho quản lý kiêm thu ngân của quán. Ngay phía trước mặt Thiêm là tủ rượu có rất nhiều loại mang nhãn mác tây. Cậu thầm nghĩ hẳn chúng phải có giá trị lắm.
Thiên đang nhìn xung quanh thì quản lý từ ngoài bước vào. Cậu biết tay quản lý này vì thằng Linh đã cho cậu xem hình của hắn trên Facebook, cũng đã kết bạn với nhau rồi nhưng cậu chưa nhắn tin cho hắn bao giờ.
"Chào anh, em đến xin làm việc ở đây ạ"
Thiên đứng dậy cúi người chào tay quản lý. Hắn chỉ gật đầu rồi đi thẳng vào trong quầy thu ngân lật lật mấy trang giấy.
"Em ngồi đợi anh một lúc đã, anh vào sắp xếp việc cho các bạn làm việc."
Nói rồi hắn đi thẳng một mạch vào trong, chỗ mà thằng Linh vừa vào.
Lúc này Thiên mới dám ngồi xuống, cậu hơi bất ngờ với thái độ tay quản lý, cảm giác như là hắn hơi khó gần. Khuôn mặt hắn khi nãy cứ thấy khó đăm đăm, dáng người cao gầy hao hao giống cậu, cỡ khoảng hơn năm mươi cân. Thiên chột dạ, không biết sau này làm ở đây hắn có gây khó dễ cho cậu không. Hắn nhìn còn khá trẻ, vậy mà hơn Thiên những tám tuổi, đã làm ở quán này được ba năm có lẽ, ấy là thằng Linh kể cho cậu như vậy. Hắn làm ở đây lâu hơn hẳn những người khác, không phải vì yêu nghề không muốn bỏ, mà vì đã nợ anh chủ quán khoản tiền lớn. Năm đó hắn cờ bạc nợ một khoản tiền lớn, may có anh chủ quán cho vay để trả. Nếu không có anh chẳng biết giờ tay quản lý đã lưu lạc phương nào.
Một lúc sau, mấy cậu thanh niên chạc tuổi Thiên đi ra trong đó có Thằng Linh, mỗi người mặc chiếc áo sơ mi trắng khoác bên ngoài là chiếc áo gi-lê đen. Thằng Linh thấy Thiên ngồi đó có hơi run thì cười cợt, tay chỉ chỏ trọc cậu. Thiên đang định dơ tay giả đánh nó thì tay quản lý đi ngay sau tiến tới chỗ cậu rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
"Uống nước đi em. Em là bạn thằng Linh hả?"
Tay quản lý hỏi Thiên, cũng rót một cậu nước trên bàn đẩy đến chỗ cậu.
"Vâng. Linh nó bảo em chỗ mình tuyển nhân viên nên em đến xin làm ạ."
"Ừm. Em tên gì nhỉ?" - Tay quản lý tiếp tục hỏi, mắt nhìn thẳng vào Thiên.
"Dạ em tên Thiên ạ!"
"Anh tên Hùng, là quản lý ở đây. Anh cũng như các em thôi là nhân viên của quán. Em đã từng làm việc ở quán karaoke bao giờ chưa?"
Thiên hơi run. Trước kia cậu cũng đã từng làm nhiều việc, nhưng thường là bạn cậu dẫn đi, chỉ việc làm theo những gì được hướng dẫn rồi cuối ngày nhận tiền, hay nhiều lắm thì ngồi nói chuyện với phụ huynh của mấy đứa trẻ cậu từng gia sư. Tuyệt nhiên cậu chưa từng đi xin việc và được hỏi như phỏng vấn vậy bao giờ. Dù vậy, Thiên vẫn bình tĩnh nhìn thẳng vào đối phương và trả lời, bởi Thằng Linh đã nhắc cậu về từ trước là sẽ được hỏi vài cậu đại loại giống vậy.
"Em chưa làm nhân viên karaoke bao giờ."
"Vậy anh nói qua với em công việc ở đây nhé. Em đến làm nhân viên chỉnh nhạc bên anh. Đầu giờ các em lên kiểm tra phòng trước. Khi nào có khách đến, em dẫn khách lên phòng rồi mở nhạc, chỉnh sao cho khách hát. Sau đó mang bia và hoa quả lên cho khách rồi ngồi trong đó luôn. Khách cần gì thì em phục vụ. Sau khi khách ra về em tắt máy, dọn dẹp sạch sẽ phòng ốc. Khách bên anh cũng đều đều, một tối em sẽ làm từ hai đến ba phòng. Thời gian làm từ bảy giờ tối đến hết khách, thường thì sẽ là mười hai rưỡi đến một giờ đêm. Đôi khi có khách hát muộn, nếu em muốn trông phòng đó thì sẽ được tính tiền tăng ca, còn không thì nhờ bạn khác hoặc anh sẽ lên trông thay em. Tiền lương một tháng em làm là hai triệu bảy, tăng ca ba mươi nghìn một giờ. Khi khách xuống em ghi lại khách dùng đồ gì trên đó rồi mang xuống dưới anh thanh toán. Tiền thừa khách để lại em được cầm hết, tiền tăng ca cũng sẽ trả luôn cho em trong ngày. Em hiểu chứ."
Thiên nãy giờ chăm chú nghe. Mấy điều này thằng Linh cũng đã nói, cậu muốn nghe thật kỹ một lần nữa cho chắc chắn.
"Anh ơi, em chưa biết chỉnh nhạc thì có được làm ngay không ạ?" - Thiên thật thà hỏi.
"Em yên tâm, chỉnh nhạc đơn giản mà, anh em làm cùng chỉ em một hai buổi là em biết ngay. À, em đến đây làm sẽ được thử việc ba buổi không lương. Thấy phù hợp với em thì em tiếp tục làm, còn không phù hợp thì em có thể nghỉ."
Tay quản lý tiếp tục hướng dẫn cho Thiên công việc ở đây. Hắn tính nói tiếp thì khách từ ngoài vào. Tay quản lý phải đứng dậy chào khách, Thiên thấy vậy cũng đứng dậy làm theo. Hôm đầu Thiên đến làm chắc là hợp vía, hết tốp này đến tốp khác vào cùng lúc làm tay quản lý phải gọi mấy cậu đang kiểm tra phòng phía trên tầng xuống dẫn khách lên. Quán có bốn nhân viên chỉnh nhạc mà khách vào đến sáu, bảy tốp làm mấy thanh niên chạy lên chạy xuống liên tục. Thấy khách đông, tay quản lý gọi Thiên lại.
"Đáng lẽ em còn lên gặp anh Dũng chủ quán đã, rồi mai mới bắt đầu làm. Mà nay khách đông quá, em cứ lên làm trước đi rồi khi nào anh Dũng đến hoặc để mai rồi gặp anh ấy nói chuyện sau cũng được. Anh sẽ bảo anh Dũng cho. Em vào trong kho đằng kia bê két bia lên tầng sáu rồi bảo thằng Linh là cho em làm phòng" Phạm Hà 6 ", cứ bảo anh Hùng nói vậy."
Thiên dạ vâng rồi đi theo hướng tay quản lý chỉ vào trong kho lấy két bia. Đi lên tầng sáu, cậu đưa mắt nhìn một lượt tìm phòng. Ở tầng này có ba phòng đều đang có người hát cả. Tầng sáu được thiết kế theo hình chữ L, có hai phòng nằm bên cạnh nhau, phòng "Phạm hà 6" nằm ở phía cuối góc bên cạnh.
"Mày lên đây làm gì? Đã được làm rồi à?"
Thằng Linh thấy Thiên bê két bia lên thắc mắc. Thường thì buổi đầu nhân viên mới chỉ được hướng dẫn thôi, chứ có ai được làm ngay đâu.
"Ông Hùng bảo tao nay khách đông nên làm luôn. Giờ làm gì nữa mày chỉ tao cái."
"Bê két bia đi theo tao!"
Thằng Linh dẫn Thiên đi vào trong phòng. Nó lấy két bia đặt sắt một bàn rồi kéo tay Thiên đi ra góc phòng, nơi có cái tủ, phía trên mà màn hình cảm ứng, còn bên dưới là ba cục sắt gì đó mà Thiên chưa biết. Thằng Linh ấn Thiên ngồi xuống cái ghế nhỏ, chỉ tay về phía màn hình.
"Đây nhé, đây là màn hình cảm ứng để mày chọn bài, khách bảo hát bài nào thì mày làm như này, như này.."
Vừa nói Thằng Linh vừa thao tác cho Thiên xem. Nó làm nhanh quá khiến cậu phải trau mày tập chung tinh thần lắm mới nhớ được.
"Đấy mày chọn bài như thế, còn bên cạnh này thì mày để ý cái có hai lỗ tròn này là chỗ cắm míc, khi nào khách hát xong thì để vào đây. Cục trên cùng này là đầu karaoke, bên dưới nó là amply karaoke còn cục dưới cùng là cục đẩy. Tao đã chỉnh hết rồi mày không cần sờ vào nữa. Khách có hỏi thì kệ nó, mày chỉ chọn bài thôi. Nhớ chưa?"
Thiên gật gù. Cậu cũng chẳng biết nhớ được bao nhiêu, nhưng đại khái cũng nắm được.
"Được rồi, tao làm ở hai phòng bên kia, mày không biết cứ sang gọi tao."
Nói rồi thằng Linh đi ra ngoài, để lại Thiên cùng với ba vị khách đang hát trong phòng. Danh sách bài hát còn những hơn mười bài nữa, chắc là thằng Linh đã chọn sẵn cho khách từ khi nãy. Khách cứ hát, còn Thiên thì nhìn vu vơ trong trong phòng. Người ta kê sáu cái bàn theo hình chữ U, mỗi cạnh hai cái. Bàn nào cũng được viền xung qunh bởi đèn led nhấp nháy. Cứ hai bàn lại đặt một chiếc sofa sát tường nhìn rất sang trọng. Chính giữa phòng trên trần nhà là bộ đèn chùm giống như ngoài sảnh nhưng nhỏ hơn, phù hợp với căn phòng. Đèn led cũng được gắn dọc với các cạnh của tường, nó nhấp nháy theo tiếng nhạc rất đẹp mắt. Cái màn hình ti vi rất to được đặt ở chính giữa bức tường phía Thiên đang ngồi, đối diện với chỗ ngồi của khách. Ngay bên dưới chiếc ti vi là cục bass to đang kêu "ù.. ù.." theo điệu nhạc. Bốn góc tường có hai cặp loa nữa được treo đối xứng nhau. Tất cả cùng chạy một lúc tạo lên một không gian rất đẹp và mờ ảo.
Đấy là Thiên nhận xét thế, còn thực tế là cậu đã khá choáng váng sau khi ngồi một lúc trong phòng hát. Ánh sáng nhấp nháy liên tục cùng với tiếng nhạc quá to liên tục rót vào tai mà mắt cậu. Thiên không hiểu sao mà người ta có thể ngồi trong cái không gian như vậy hát mà cảm thấy thoải mái được. Phải thoải mái chứ, vì đa phần những người đi hát đều là để thư giản và giải trí, chứ có ai lại đi hát để chịu hành hạ bởi âm thanh và ánh sáng đâu. Thiên tính đứng dậy đi ra ngoài thay đổi không khí, nhưng chợt nhớ đến những chiếc camera gắn ở các góc bên ngoài được truyền thẳng đến màn hình ở quầy thu ngân nên lại thôi. Cậu không muốn buổi đầu tiên đi làm đã bị đánh giá là không tập chung làm việc.
Nói chung Thiên thấy công việc chỉnh nhạc này cũng nhàn. Ngoại trừ việc bị tra tấn bởi giọng hát của khách được khuếch đại qua giàn âm thanh thì cũng chẳng phải làm gì nhiều. Chỉ ngồi đó mà thôi. Thi thoảng có khách có kêu cậu chọn bài, cậu chọn được một hai lần, rồi thấy cậu chọn lâu quá người khách đó tự chọn bài luôn, thành ra cậu ngồi chơi chứ chẳng làm gì cả. Cho đến khi thằng Linh mở cửa phòng gọi cậu ra ngoài. Nó kéo cậu vào góc cửa thoát hiểm, lấy ra bao thuốc lá để trong túi quần đưa cho Thiên. Thiên lấy một điếu châm lửa, cậu ít khi hút thuốc lá, chủ yếu là hút thuốc lào – đặc sản quê cậu, mà nãy giờ ngồi buồn quá nên cũng hút cùng thằng Linh.
"Thế nào, làm nghề này cũng được chứ?" – Thằng Linh hút một hơi rồi hất hàm hỏi Thiên
"Cũng được, nhàn, chỉ tội nhạc to đau đầu quá."
Thằng Linh vỗ vai cậu tỏ vẻ hiểu biết.
"Không sao, mày làm vài buổi là quen ngay. Làm ở đây chỉ khổ lúc khách đến với lúc về thôi. Đến thì còn đỡ, chứ lúc về phải dọn cũng vất phết, bù lại kiếm cũng được, mày làm phòng đấy kiểu gì tí về lão già chẳng cho một, hai lít."
"Lão già" mà thằng Linh nhắc đến là người khách lớn tuổi nhất đang hát trong phòng. Gọi vậy thôi chứ ông chắc tầm ngoài năm mươi, nhìn vẫn còn phong độ lắm. Hầu như chỉ có ông cùng người khách nữ hát là chính, còn anh thanh niên đi cùng chỉ ngồi xem, lâu lâu mới thay hai người kia hát một bài.
"Phòng mày làm hôm nay chỉ hát thường thôi, buổi đầu làm vậy cho quen. Sau vào làm chính thức rồi ông Hùng xếp cho mỗi đứa một tầng, mày làm nhiều mày sẽ được trải nghiệm. Cuộc sống này không giống như những gì trước đây mày thấy đâu."
Thiên chỉ mỉm cười không nói gì. Cậu hiểu ý thằng bạn cậu đang nhắc đến. Nó đã kể cho cậu không biết bao nhiêu lần từ khi nó vào đây làm. Những buổi tiệc tùng hoành tráng. Những cô nhân viên tay vịn, hơn nữa là những vũ nữ thoát y. Còn có.. chất cấm.
Thiên biết, bởi vậy cậu đâu dám nói với bố mẹ rằng cậu xin vào làm quán karaoke. Bố mẹ cậu mà biết hẳn ông bà sẽ không bao giờ đồng ý cho cậu làm, bởi họ cũng thừa hiểu những cám dỗ mà môi trường đó mang lại. Cậu chỉ dám nói là xin vào làm thêm buổi tối ở một quán cà phê nào đó do cậu bịa ra. Nói dối là xấu, nhưng một lời nói dối có thiện chí chắc bố mẹ sẽ không trách đâu, Thiên nghĩ vậy. Thiên tin, cậu đủ chín chắn và tỉnh táo để không bị những cám dỗ kia lôi kéo. Nhiều người cũng đi làm giống cậu, đâu phải ai cũng sa ngã, như thằng Linh là một điển hình vây. Nó trước kia cùng cậu đi bưng bê tiệc cưới, sau qua đây làm gần một năm trời. Nó vẫn học hành ổn định, lại có thu nhập tốt không mấy khi phải xin tiền ra đình. Thậm chí tiền học kỳ vừa rồi nó cũng tự đóng nữa. Thằng Linh làm được, vậy sao Thiên lại không làm được.
Điếu thuốc cháy hết, Thằng Linh gọi thiên vào tiếp tục làm. Buổi làm việc đầu tiên của Thiên cứ nhẹ nhàng trôi qua như vậy. Gần mười hai giờ đêm khách phòng Thiên mới tắt nhạc đi về. Đúng như lời Linh nói, người đàn ông trước khi về bắt tay chào Thiên, kèo theo tờ hai trăm nghìn kẹp ở giữa. Thiên đang buồn ngủ mà tỉnh táo lại hẳn, vui vẻ cúi đầu chào và tiễn khách ra về. Là buổi đầu làm, Thiên không phải ghi đồ mang xuống mà được thằng Linh sang giúp. Nó đưa mắt nhìn một lượt rồi ghi đồ vào điện thoại, trước khi xuống còn dặn Thiên.
"Mày tắt hết đèn nháy đi rồi bật đèn sáng lên, loa đài tao tắt hết rồi, mày chỉ còn dọn thôi. Chổi và gầu hót ở góc thoát hiểm đấy, mày dọn sạch sẽ đi rồi xuống đợi tao. Tao còn phòng nữa, chắc cũng sắp nghỉ rồi."
Thiên gật đầu rồi bắt tay vào dọn dẹp. Dọn như này mà thằng Linh bảo vất vả cũng hơi quá. So với việc dọn tiệc cưới lúc trước cậu làm thì nhàn hơn nhiều. Chưa đến mười năm phút cậu đã dọn xong phòng. Cất gọn mọi thứ vào vị trí cũ, Thiên thong thả bấm thang máy đi xuống dưới.
Nhìn màn hình điện thoại đã mười hai giờ mười năm, tiếng nhạc vẫn còn chưa dứt bên trong tòa nhà này. Hình như không chỉ phòng thằng Linh còn khách mà còn nhiều phòng nữa, Thiên đoán vậy.
Cậu xuống dưới sảnh, thấy tay quản lý đang nhìn màn hình máy tính.
"Anh ạ. Em dọn phòng xong rồi"
Tay quản lý nhìn thấy cậu, tươi cười hỏi.
"Sao, hôm nay làm buổi đầu thấy thế nào."
"Hơi mệt anh ạ, chắc tại em chưa quen."
Nói vậy thôi, chứ kỳ thực là Thiên đang buồn ngủ. Bình thường giờ này cậu đã lên giường được một giấc rồi.
"Làm dần rồi sẽ quen. Hôm nay buổi đầu anh cho em về sớm chứ bình thường anh em ở đây là một giờ mới được về nhé."
Thiên dạ vâng rồi xin phép đi về. Cậu ra ngoài rồi đi thẳng ra đầu đường, nơi có quán nước vỉa hè ngồi đợi thằng Linh. Hai đứa lúc đến đi chung một xe. Nó dặn cậu từ ở nhà là được về sớm thì ra đó đợi nó, chứ ngồi đợi trong quán là lát khách ra lại phải lên dọn tiếp. Đến hơn một giờ sáng thằng Linh mới đi xe ra đón cậu đi về.