Bạn được Phong thanh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 155.

"Vân Thanh." Trương Thiên Sư thấy vẻ mặt tôi có chút bất thường, lại nói tiếp: "Hang cổ đã từng được mở một lần, huyết trùng cũng đã bị dẫn ra ngoài, một ngày nào đó thi môn và cửa động hai cái này đều sẽ được mở ra."

"Trước tiên để Mật Dật dẫn đường mở cửa thi môn, chúng ta lúc đó mới có thời gian bố trí, mới có thể bảo vệ không cho thôn sinh thảo không lọt ra ngoài. Mà nếu như chúng ta không bố trí, hang cổ sao tự nhiên lại được mở đây?" Trương Thiên Sư giọn điệu nặng nề, nhẹ giọng nói: "Con đã thấy qua thôn sinh thảo, mỗi nơi nó đi qua, làm cho sức sống của mọi vật đều trở nên suy yếu, chui vào bên trong da thịt, không ngừng sinh trưởng, vĩnh viễn không thể tiêu diệt, vật như thế chỉ cần để lọt ra ngoài một chút, thì cả thế giới đều coi như kết thúc rồi."

"Hang cổ mở ra chỉ cần thời gian một ngày, cho dù hiện nay khoa học kỹ thuật có phát triển như thế nào, cũng không thể đến kịp ngay lập tức, một khi thôn sinh thảo ra ngoài, con có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó không?" Trương Thiên Sư nhìn tôi với ánh mắt thâm trầm, cười khổ nói: "Có đôi khi, muôn dân trăm họ trên thế gian rất quan trọng, nên phải bảo vệ họ a. Trăm họ so với Viên gia một lòng xem việc chấn hưng lại Vu tộc là việc trọng yếu, Mặc Dật y làm vậy là rất đúng."

Tôi biết ông ấy nói rất đúng, nhưng tôi vẫn như cũ không biết Mặc Dặc vì cái gì mà phải giấu giếm tôi.

"Thi môn là nơi Vu tộc trấn áp thi vu, chỉ có tâm chết như tro tàn, mới có thể tìm được Vu tộc. Cho nên.." Trương Thiên Sư thở dài, không nói thêm câu nào nữa.

Nói đúng hơn là, lúc trước Mặc Dật muốn làm cho tôi tâm như tro tàn, cho nên mới cần phải đẩy tôi đi vào bên trong mấy thứ có râu ria đó.

Cũng chỉ tới lúc tâm tôi như tro tàn, thì tôi mới có thể tìm ra được thi môn, Lạc Lạc được giấu ở bên trong huyết phù trên người tôi, nó cùng Mặc Dật tương liên, chỉ cần Mặc Dật tìm được, Trương Thiên Sư cùng Tề Sở họ nếu muốn đi vào thì cũng sẽ dễ dàng hơn.

Cho nên mọi thứ từ trước đến giờ đều được sắp đặt rất tốt, hơn nữa Mặc Dật đối với chuyện này chỉ một mình y thì không đủ sức, nên mới cùng Lục Tư Tề hợp tác, cũng không phải vì tìm người đứng đằng sau, mà chẳng qua là vì trấn giữ ở thi môn.

Trương Thiên Sư cũng chỉ nói nhiều một chút chuyện này, sau đó không nói nữa

Ông ta dường như sợ tôi và Mặc Dật xích mích rồi cãi nhau, nên mới giúp Mặc Dật giải thích nhiều như vậy, sau đó lại cho tôi thời gian suy nghĩ.

Ném Mặc Dật qua một bên, tôi nhìn băng gạc bị nhiễm máu của Trương Thiên Sư: "Bác chẳng phải nên giải thích rõ với con rốt cuộc Vu tộc, thi môn, thi vu mấy thứ này là gì sao?"

"Những cái này ta cũng không biết nhiều như Mặc Dật." Trương Thiên Sư lập tức liền vui vẻ, vô cùng thẳng thắn nói: "Dù sao chuyện này cũng là do Thiên Sư Phủ được truyền lại từ đời đời trước mới biết được, không khỏi khó chút không đúng. Nhưng Mặc Dật là Thái Sơn phủ quân, bản thân đã trải qua những năm tháng tuyệt địa thiên thông, hiển nhiên cũng biết được rõ ràng không ít chuyện, để y nói với con sẽ tốt hơn."

"Tuyệt địa thiên thông?" Tôi ngạc nhiên nhìn Trương Thiên Sư.

Chuyện này là do trước kia bác nghe được từ bà ngoại kể lại, đại khái chính là Chuyên Húc đế vì muốn ngăn cản việc thần linh quá mức can thiệp vào chuyện của Nhân tộc, liền ra lệnh cho cháu trai "Trọng" đem Thiên triều nâng lên cao, cháu trai "Lê" đem mặt đất hạ xuống thấp, cứ như thế khoảng cách của trời và đất càng lúc càng lớn, cuối cùng chỉ chừa lại thang trời là Côn Luân để làm một đường qua lại giữa hai nơi.

Nhưng sau này, người đóng giữ Côn Luân là Tây Vương Mẫu cũng mất đi, thang trời Côn Luân vì thế cũng bị chặt đứt.

Trời đất liên kết với nhau được thông qua ba đường không đầy đủ là Tiên sơn, Kiến mộc, thang trời Côn Luân, đến ngày nay đều đã bị cắt đứt toàn bộ, người và thần không còn tiếp tục sống chung nữa, người đứng đầu trần gian cũng chỉ có thể gọi là thiên tử, vua người ấy!

"Bác nói trước cho con biết một chút đi." Suy nghĩ trong đầu tôi chạy qua một vòng, nghĩ đến Mặc Dật che giấu tôi quá nhiều chuyện, vẫn là quyết định nghe nhiều hỏi nhiều, sẽ không bao giờ sai.

Trương Thiên Sư híp mắt cười cười: "Vợ chồng son cãi nhau à?"

Thật sự không thể tưởng tượng được cụ già đang vuốt con mèo vừa trêu chọc tôi lại có thể là thiên sư của Long Hổ Sơn, mí mắt tôi hơi chớp, trừng mắt nhìn ông ta một chút.

"Ha ha!" Trương Thiên Sư cất tiếng cười to, vô cùng thong thả vuốt mèo một mắt nói: "Tổ sư của Vu tộc hiển nhiên chính là Nữ Oa nương nương, về sau thị tộc thay đổi, tổ sư của Vu tộc cũng ở ẩn, từ đó Vu tộc khí thế từ từ đi xuống không còn được như trước. Thần thoại về Nữ Oa nặn đất tạo ra con người, ai ai cũng biết, mà người sau khi chết, của trần gian thì phải trả lại cho trần gian, của đất thì trả lại cho đất, được chôn cất để cho yên ổn, những điều đó hiển nhiên cũng là bởi vì được đại địa ban ơn.

" Nhưng con cho rằng Nữ Oa lấy đất tạo ra người chính là dùng đất bình thường đúng không? "Trương Thiên Sư phổ cập kiến thức khoa học thần thoại cho tôi xong, trong nháy mắt nhìn tôi trầm giọng nói:" Con đã từng gặp bùn làm bằng tro hương ở hang cổ, cũng đã từng đối mặt với thi vu câu lưỡi, con có nghĩ ra được.. gì không? "

Trước mặt tôi hiện lên hình ảnh câu lưỡi không ngừng quấn tới quấn lui, chặt đứt sự mọc lại của mấy sợi râu, cùng với việc râu có thể lớn lên ở trong thịt, có gì đó chợt lóe lên trong đầu, tôi nhìn Trương Thiên Sư với ánh mắt nghi ngờ nói:" không lẽ loại đất kia thật sự đều là? Cùng với thi vu có quan hệ nào đó? "

" Thông minh! "Trương Thiên Sư đánh tay tôi kêu lên một cái, cười trầm nói:" Bay lên trời, chuyện này mấy năm gần đây phát triển thật sự rất nhanh, nhưng các vị thần đã từ lâu ẩn cư ở một nơi hư vô nào đó cách chúng ta rất xa, cho dù chúng ta có thể lên mặt trăng đi nữa thì cũng không tìm thấy tung tích của thần linh đâu. Nhưng nếu chúng ta xuống đất tìm thì sao? "

" Xuống đất có thể đi được sâu bao nhiêu, ở dưới nền đất có chứa cái gì, ngoại trừ phỏng đoán thì không có ai từng đi xuống dưới đó xem? Con thực sự chỉ nghĩ đến tâm trái đất chỉ có dung nham thôi sao? "Trương Thiên Sư nhìn tôi với ánh mắt nặng nề, khẽ thở dài nói:" Con người chỉ biết lo thăm dò bên ngoài, nhưng lại không nhớ bản thân đang đi trên một địa cầu rộng lớn, đây mới là thứ trọng yếu của chúng ta. Mà thi môn chính là chỗ ngăn cách những sinh vật dưới lòng đất, một thi thể được chôn xuốn đất, chính là để hiến tế cho những sinh vật dưới lòng đất này. Nhưng hiện tại người càng ngày càng nhiều, thi vu ở dưới thi môn kia cũng bị hấp dẫn, muốn xông lên, nếm thử những máu thịt thơm ngon tươi sống đó.. "

Tôi nghe xong vừa sợ hãi lại có chút không dám tin, kinh ngạc nhìn Trương Thiên Sư:" Hiện tại Long Hổ Sơn không phải đã hợp nhất khoa học kỹ thuật cùng với huyền học thành một đường lối sao? Bác nói chuyện này, so với chuyện bà ngoại kể cho con nghe còn sâu xa.. "

" Tuyệt địa thiên thông, vì sao tuyệt địa lại ở phía trước còn thiên thông ở phía sau? Chẳng lẽ con thật sự nghĩ rằng, cắt đứt chính là đường qua lại giữa trời và đất sao! "Giọng nói của Trương Thiên Sư không có ung dung như lúc đầu, trầm thấp nói:" Dưới lòng đất mới là nơi kinh khủng đất, sinh mạng của con người là từ dưới lòng đất mà có, cuối cùng thì cũng sẽ quay trở về dưới lòng đất. Vu tộc được Nữ Oa ra lệnh, liều chết canh giữ thi môn, cho dù chỉ còn có một người thì vẫn như trước canh giữ, một khi thi môn mở cửa, thì cái gì cũng sẽ không còn. Vân Thanh, con đã từng gặp thi môn, đương nhiên cũng sẽ biết bản thân không giống với người khác, không lẽ con còn chưa tin sao? "

Trước mắt tôi hiện lên một con huyết thi cao lớn, cùng với một hang cổ sâu không thấy đáy, tích tụ không biết đã bao nhiêu năm nhưng vẫn như lúc trước vẫn còn mùi của tro hương, còn có thịt của những người bị hiến tế, những miếng thịt còn sót lại của người bị hiến tế dựa vào huyết trùng mà tái tạo lại máu thịt làm vu mị canh giữ nơi đó, trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy thương xót.

Trương Thiên Sư hình như nói hơi nhiều lời, thở dài nặng nề:" Thôn của các con lúc trước chính là nơi hiến tế cuối cùng, hang cổ là do hai nhà Viên và Hà canh giữ, mà Vân gia của con thì canh giữ thi môn, vài thứ đang ở dưới lòng đất kia tự nhiên cũng cảm nhận được điều này, nên lúc này Mặc Dật không rời khỏi con cả ngày ở bên cạnh trông coi con.

"Hang cổ mở ra, thì đối với Vu tộc có chỗ nào tốt?" Tôi cố gắng đè xuống những suy nghĩ lung tung trong đầu mình, không quan tâm đến chúng, nghe hết những chuyện xưa năm đó, lúc này mới có thể tỉnh táo lại một chút.

"Hang cổ mở, huyết thi ra ngoài; thi môn hiện ra, thi vu xuất hiện; muôn vật bị diệt, thần linh biến hóa. Vu tộc tồn tại là do trời sinh, tất nhiên không bị ảnh hưởng, người bị trúng phải thôn sinh thảo, không phải một chút chuyện cũng không có, Lục tư Tề kia có thể dùng thân thể mình đi vào thi môn, e rằng cũng là người Vu tộc. Toàn bộ thi vu sau này ra ngoài, cả thế giới này đều là của Vu tộc, như thế nào sẽ không có lợi đây."

Trong đầu tôi ầm ầm vang lên một tiếng, Mặc Dật là Thiên Đế chi tôn, huyết mạch lớn mạnh, cho dù thi vu có tràn ra ngoài, cũng không có ảnh hưởng gì tới y, cho nên Thanh La mới chuyển lời cho y, để cho y tùy ý mở hang cổ ra.

Sơn Quỷ được sinh từ núi, cùng sinh ra với trời đất, sợ rằng không có quan hệ như vậy với thi vu dưới lòng đất kia, cho nên y mới định mở hang cổ ra, nên mới cùng dục linh Mộng Điệp qua lại thân thiết.

Hèn gì Mặc Dật là Thái Sơn phủ quân, Thượng Đế chi tôn, nhưng lại không đối phó được với người lưỡi dài kia, một là người đó cũng là một thần linh, hai là thi vu đó thật sự quá lợi hại.

Tôi nhìn Trương Thiên Sư khoát tay áo, có chút lảo đảo đứng dậy, muốn trở về tự mình suy nghĩ lại.

Khi tay tôi đang cầm cánh cửa thì, Trương Thiên Sư nhìn tôi nhẹ giọng nói: "Trong lúc con và Mặc Dật qua lại con chắc cũng cảm nhận được, tuy thi môn đã bị phong ấn lại, nhưng đó chỉ là tạm thời, bên ngoài sức sống mạnh mẽ như vậy, những thi vu ở dưới lòng đất kia e là áp chế không được, con phải dự định sớm xem nên làm gì. Buổi sáng đến Long Hổ Sơn, sinh đứa nhỏ ra."

Trong đầu tôi hiện lên lời nói của vu mị: "Nếu như tôi đã gọi cô, thì tức là tôi sắp phòng thủ không được nữa, cô nhất định phải trở về, thi môn vừa mở cửa ra, thi vu xông vào nhân gian, tất cả đều sẽ bị diệt vong. Đến lúc đó cô nhất định phải trở về đây.."

Đó là lí do vì sao lúc nào tôi cũng nghe như có người nào đó đang kêu tôi, nhìn thấy có thầy pháp đang ở dưới hang cổ hát, chính là cô ta đã dùng vong trần châu gọi tôi đi, cô ta chống đỡ không nổi, cho nên kêu tôi đến thay cô ta áp chế thi môn, nhưng mà cái quái gì tôi cũng không nhớ rõ.

Tôi thật sự không nhớ rõ được cái gì cả, đối với chuyện tôi rốt cuộc là ai, vì sao tôi lại nhớ rõ những lời đó? Chẳng lẻ vì lúc vong trần châu bị vỡ, tôi đã nhìn thấy gì đó?

Theo như lời của Trương Thiên Sư dặn tôi nên có tính toán sớm, sợ rằng là vì chuyện này, đúng là có trốn cỡ này thì cũng trốn không được.

Tôi nhẹ ừ một tiếng, kéo cửa đi ra ngoài, nhưng mà không thấy Diêu Linh ở đây, ngược lại là Tề Sở đang đứng ở cửa, gặp tôi đi ra, vội vàng đỡ tôi.

Trên tay anh ta quấn một lớp băng gạc thật dày, nhưng vẫn có máu chảy ra như cũ.

Tôi kéo tay anh ta, dùng sức kéo anh ta đi vào phòng cao su của tôi.

Vào phòng, tôi gỡ băng gạc quấn trên tay Tề Sở ra, tôi nhớ rõ cánh tay anh ta bị cái lưỡi dài quét qua, một mảng thịt lớn bị cuốn đi.

"Vân Thanh!" Tề Sở không muốn tháo ra, nhưng tôi trừng mắt liếc anh ta một cái.

Anh ta chỉ có thể ngượng ngùng mà buông tay ra, khẽ cười nói: "Còn đang nghĩ cách, những thứ này sinh sôi quá mạnh rất khó tiêu diệt, thật sự rất phiền phức.

Phía dưới băng gạc dường như có dính máu tươi, hình như có rất nhiều cọng râu ngắn màu trắng đều dựng đứng bên trong thịt, còn định tiến sâu vào bên trong, mà trên cánh tay của Tề Sở đang đeo một mảnh vải bố có một hình vẽ mang hoa văn mãn phù.

" Đây là cách âm phù, dùng để trói thôn sinh thảo không cho chúng dài ra. Tôi mỗi ngày đều dùng nước bùa để rửa, dùng gạo nếp giải độc, mà ngay cả băng gạc cũng đã dùng bọt nước bùa bôi qua, như vậy râu sẽ không dài ra ở trong thịt đươc. Đợi đến khi có thể tìm được cách giải quyết, ít nhất thì hiện tại đã có thể khống chế chúng rồi. "Giọng nói của Tề Sở vẫn trong trẻo như trước, còn có tâm trạng nhìn tôi cười nói:" Chỉ là bị quét qua một chút, xương cốt cũng không có bị gì. Cùng lắm thì, học Quan Công cạo xương để chữa thương cũng không sao, cạo hết thịt đi thì mấy cái thứ này cũng không thể dài ra được nữa. "

" Câm miệng! "Tôi trừng mắt liếc anh ta một cái, tôi gỡ băng gạc kia ra xếp thành một chồng, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Trước mặt hiện lên cảnh tượng lưỡi dài bị vu mị dẫn đi, tiếp theo đi vào trong lòng đất đến bên cạnh Huyết trì; tự cắt bàn tay của chính mình, máu tuôn ra chảy vào bên trong làn khói trắng quấn lên câu hồn liên.

Trong lòng bàn tay có một vết sẹo, chỉ là móng tay của tôi không mọc dài ra hơn nữa, sợ là lần này không cắt được lòng bàn tay của tôi ra, nhưng mà vẫn có thể gỡ ra lớp vảy vừa mới khô lại ở miệng vết thương.

Dùng sức kéo một cái, gỡ xuống lớp vảy vừa khô làm cho đầu ngón tay đau lên run rẩy, tôi nắm thật chặt bàn tay lại, hiển nhiên có mấy tơ máu lộ ra.

" Vân Thanh, cô là đang tự tìm đau khổ cho mình đó! "Tề Sở thấy tôi như vậy, vội vàng tới giúp tôi che miệng vết thương lại, nhưng anh ta có chút kiêng dè vì trên cánh tay của mình có thôn sinh thảo nên cũng không dám đứng quá gần tôi.

Băng gạc của anh ta đã được thấm nước bùa, tôi đem máu loãng trong lòng bàn tay của mình đặt lên băng gạc, sau khi băng gạc bị máu làm thấm ướt rồi, lúc này tôi mới nắm chặt bàn tay lại, sau đó mới từ từ đến gần cánh tay có thôn sinh thảo mọc đầy râu của anh ta.

Có mùi máu tươi nhàn nhạt tràn ra ngoài không khí, thôn sinh thảo đang ở trong tay Tề Sở trở nên hưng phấn lên, bắt đầu từ từ nhúc nhích, chầm chậm bò ra ngoài.

Tôi đem băng gạc tới gần cánh tay hơn, mấy cái sợi râu đó ngay tức khắc mạnh mẽ lao về phía tôi.

Tề Sở đau tới xanh cả mặt, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, nhưng mà không có rên lên tiếng nào, chỉ là ánh mắt nặng trĩu nhìn tôi.

Sau đó thôn sinh thảo rớt vào băng gạc trong tay tôi, thấm vào máu của tôi ở trên băng gạc lúc nãy rồi cũng không còn cử động nữa.

Thôn sinh thảo trong cơ thể Tề Sở không ngừng bò ra, thật sự thì cũng không có quá nhiều, tuy là miệng vết thương của anh ta rất lớn, nhưng mà chẳng qua vì quấn băng gạc quá dày.

Sau khi chờ bọn chúng ra hết toàn bộ, không còn sót lại sợi râu nào nữa, tôi mới đem mấy thứ này bỏ vào chén nước, Tề Sở cũng ngay lập tức lấy ra một lá bùa mở ra ném vào chén nước.

Có một ngọn lửa lóe qua trong chớp mắt, sau đó trong chén chỉ còn lại tàn tro, khi xác nhận thôn sinh thảo đã không còn nữa, hai chúng tôi mới nhẹ nhàng thở ra một cái.

" Máu của cô còn có tác dụng như vậy? Cô biết được tác dụng này từ lúc nào vậy? "Tề Sở kinh ngạc cùng với phấn khởi nhìn tôi hỏi.

Tôi liếc mắt nhìn xung quanh, thấy bên cạnh còn có một cái chén khác, tôi đoán chén nước đó là chén nước mà Diêu Linh đã uống, bèn cầm nó lên:" Tôi cũng không biết vì sao tôi lại biết, chỉ là cảm thấy làm vậy sẽ có lấy thứ đó ra được nên thử một chút. "

Nhân lúc miệng vết thương trên tay tôi còn chưa khép lại, tôi lấy tay cố gắng xé miệng vết thương ra lần nữa, miệng vết thương lập tức mở ra, máu tươi như nước chảy vào trong chén.

Tề Sở hoảng sợ kêu lên một tiếng, lập tức hiểu được tôi là muốn lấy máu, đầu lưỡi giễu cợt xùy một cái nói:" Cô làm như vậy không có đau hả? Cô không biết là bây giờ rút máu mau hơn lấy máu, với lại cũng không đau như vậy? "

Tôi nghe xong, quay đầu lại nhìn anh ta, chớp chớp mắt, nhìn anh ta hét thật lớn:" Anh sao không nói sớm ngay từ đầu cho tôi biết? Nếu không phải anh nói cái gì mà cạo xương để chữa thương, thì tôi có cần phải thô bạo dùng sức xé miệng vết thương ra để lấy máu không?"
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 159: Người vợ quay về sau khi sinh con.

Trong bóng đêm, một gương mặt tái nhợt từ từ xuất hiện, người đó ôm một con mèo trắng kì lạ, khiến từ xa nhìn vào cứ ngỡ bọn họ là một thể.

Chỉ mới liếc nhìn thân hình của người đó, trái tim tôi đã đập liên hồi, trong lòng mơ hồ xuất hiện đáp án.

Con mèo vươn cổ rồi bắt đầu phát ra những tiếng kêu kì quái, một làn khói xanh tản ra, cùng với đó là gương mặt vô cùng quen thuộc.

"Vân Thanh." Tô Khê đứng sau cửa điện rộng mở, tay ôm con mèo, dùng gương mặt tái nhợt nở nụ cười quỷ dị với tôi.

Ngoại trừ gương mặt và thân hình quen thuộc, khí chất của Tô Khê đã thay đổi đến mức nghiêng trời lở đất.

Nhìn thấy cô ấy, tim tôi như muốn ngừng đập, Tề Sở giữ chặt tay tôi, thấp giọng nói: "Đừng đi, cô ta đang muốn dụ cô xuống."

Tôi vẫn luôn trằn trọc vì chuyện Tô Khê mất tích, cô ấy là bạn thân của tôi, cũng là người giới thiệu Lục Tư Tề cho tôi. Ngoại trừ bà ngoại, Tô Khê là người duy nhất biết nơi ở của Miêu bà. Không ngờ sau khi Tô Khê mất tích, sống chết không rõ, cô ấy lại xuất hiện ở đây.

Tôi gật đầu với Tề Sở, dù tôi biết sau lần này, việc tìm Tô Khê càng khó khăn hơn, nhưng tôi cũng không dám mạo hiểm bước vào.

Mồi càng to, dây càng dài, vậy mới bắt được cá lớn, trong hoàn cảnh này thì bắt buộc phải làm thế.

Buồn bã nhìn Tô Khê, tôi biết hiện tại không nên nói chuyện nên xoay người rời đi. Đúng lúc này, Tô Khê lấy một thứ gì ra, quơ quơ mấy cái sau đó chậm rãi đeo vào cổ tay.

Đó là một cái vòng tay bằng bạc có khắc lá cỏ đan xen nhau, nó có màu vàng nhạt, còn dùng giây đỏ quấn quanh, thoạt nhìn rất cũ.

Cái vòng tay này được tôi mua sau khi tôi cầm tháng lương đầu tiên. Tô Khê đã dẫn tôi đến một tiệm bạc cũ đánh nó, lá cỏ trên đó cũng khắc dựa theo miêu tả của tôi. Sau này, bởi vì bà ngoại hay làm hương, sợ nó bị cháy hỏng nên cố tình mua một sợi dây hồng, vừa quấn quanh vừa mắng tôi tiêu tiền hoang phí.

Lần đó là lần duy nhất tôi mua quà tặng bà ngoại. Bà vẫn luôn yêu thích cái vòng, đeo không rời tay, không ngờ nó lại xuất hiện trong tay Tô Khê.

Tôi im lặng nhìn Tề Sở, không giám manh động. Dù biết đi vào chính là hiểm cảnh, tôi vẫn muốn thử một lần để tìm bà ngoại. So với đó, Tô Khê không rõ sống chết lại quỷ dị trước mặt, nào có quan trọng bằng.

Tô Khê thấy chúng tôi không dám đi, liền để con mèo kia trèo lên vai. Cô ấy gỡ vòng tay ra, đặt cạnh lư hương, rồi trèo tường ra ngoài.

Tôi và Tề Sở đều không đuổi theo, địch ta không rõ, dù tôi và Tề Sở có súng thì cũng chẳng dám tùy ý.

Sau khi Tô Khê đi, cả tòa miếu nháy mắt im lặng, ngay cả làn khói bên lư hương cũng biến mất.

Tề Sở gắt gao giữ chặt tay tôi, mạnh mẽ kéo tôi đi. Anh ta vừa gọi điện cho chị Dương, vừa khuyên tôi quân tử báo thù mười năm chưa muộn, sợ tôi kích động đuổi theo.

Chờ chị Dương dẫn gần mười người đến, chúng tôi mới đẩy được cục đá ra.

Lúc nhìn thấy sau tảng đá có tòa miếu như vậy, đừng nói là chị Dương, ngay cả cư dân trấn trên là Thư Vọng Nguyệt đều sợ ngây người.

Khi còn nhỏ anh ta thường xuyên chạy khắp phố Hương chơi đùa, người dân ở đây rất tin quỷ thần, thế nên làm việc thiện vô cùng nhiều.

Nếu bọn họ nhìn thấy trẻ con dẫn nhau chơi bên đường, nhất định sẽ cho đồ ăn vặt. Thế nên tuy nơi này âm trầm, trẻ con vẫn kết bạn với nhau đến chơi.

Khối đá này bọn họ cũng biết, nghe nói là đá thần, người dân chung quanh đều đến đây làm tế lễ, xin phù hộ con nhỏ..

Anh ta còn đặc biệt gọi cho một ông lão ở phố Hương để hỏi, cũng tìm hiểu từ cảnh sát khu vực, nhưng không ai là biết nơi này có một tòa miếu, cứ như nó đột nhiên xuất hiện vậy.

Kể từ sau khi cổng âm xuất hiện, tôi lập tức biến thành đối tượng bảo bệ đặc biệt. Đợi mấy người chị Dương xác nhận trong miếu không có nguy hiểm, mới cho phép tôi đi xuống.

Tôi liếc Tề Sở, hỏi: "Ngay từ đầu anh được phái đến giám thị tôi phải không?"

"Là bảo vệ, còn kiêm cả bảo mẫu nữa, cô xem, ngay cả cơm cũng là tôi nấu cho cô!" Tề Sở khổ sở nói.

Tôi nhảy xuống, đi thẳng tới chỗ cái vòng. Cầm nó đặt lên chóp mũi, lập tức ngửi được mùi khói quanh sợi dây.

Đem vòng bạc đưa cho Tề Sở kiểm tra, tôi xoay người vào đại điện.

Tòa miếu này thờ một vị nữ thần. Bà ấy ngồi xổm, lộ ra phần ngực trên. Bởi vì tượng được đúc bằng gạch, nên qua thời gian đã không còn nhìn rõ mặt. Tôi nhìn bức tượng hồi lâu, thật sự không nhớ được trong Phật giáo có vị thần này, không lẽ là giáo phái khác?

Bên cạnh tượng thần chỉ đặt một cái ống trúc, những thứ khác đều không có. Tôi bước qua cầm ống trúc lên, thấy mùi hương quen thuộc liền định uống một ngụm, lại bị Tề Sở cùng mấy người chị Dương giữ lại.

"Nước từ nước suối lạnh." Tôi quơ quơ ống trúc với bọn họ, sau đó nhấp một ngụm nước.

Mùi vị quen thuộc nhanh chóng ngập tràn miệng tôi, quả nhiên là nước từ nước suối lạnh.

Lúc Tô Khê vừa gặp chuyện không may, Mặc Dật đã cho cô ấy uống nước từ suối để dưỡng hồn. Một phần được mẹ Tô cho cô ấy uống, phần còn lại để chỗ chị Dương, là Mặc Dật lấy cho tôi uống.

Vì sao Tô Khê lại đặt một ống trúc đựng nước ở đây cho nữ thần?

"Đây là Địa Mẫu." Thấy tôi chăm chú ngắm tượng thần, Tề Sở nhẹ nhàng giải thích "Là người cai quản mặt đất."

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra.

Mọi người đều biết Ngọc Hoàng đại đế, nhưng ít người biết về Địa Mẫu, đền thờ của bà cũng rất hiếm.

Tựa như chỗ này, xung quanh rách rưới lại ẩm thấp, vậy mà vẫn đặt tượng thờ của Địa Mẫu.

Chỗ này ngoại trừ tượng thờ thì không còn gì khác, tôi đổ toàn bộ tro trong lư hương vào túi, chuẩn bị đem nó đi tì manh mối.

Còn chưa về nhà, liền nhận được điện thoại của Nam Nhã. Cô ấy hỏi mọi việc ở thôn thế nào, lúc đó tôi ngất xỉu, điện thoại do Tề Sở nghe, giờ biết tôi không sao, cô ấy cũng yên tâm.

Sau khi tôi cảm ơn cô ấy, Nam Nhã liền hỏi tôi vài ngày nữa có rảnh không, vì trong nhà một người bạn của Nam Nhã có chuyện, nên cô ấy muốn nhờ tôi tới đó xem giúp.

Cô ấy rất cẩn thận lúc nói chuyện, còn dặn dò tôi thật kĩ: "Cô gái này sống cùng khu với tôi, cô ấy có một đứa con trai bằng tuổi Thiên Hữu. Chồng cô ấy từ lúc đứa bé chưa chào đời đã mất, làm cô ấy một mình mang thai. Gã ta cùng ba tên bạn uống rượu làm loạn ngoài đường, cuối cùng xảy ra tai nạn. Cô ấy làm mẹ đơn thân cũng không dễ dàng, mong cô giúp cho cô ấy."

Đợi Nam Nhã nói hết, tôi liền hiểu vì sao cô ấy lại cẩn thận thế. Người bạn kia của Nam Nhã khó khăn lắm mới vực lại tinh thần, Nam Nhã không muốn động vào vết thương của người khác.

Trong nhà phòng ở còn không có bạn bè tốt thân cận, tôi trở về cũng là ở lều trại, hơn nữa tôi chỉ muốn xem cái kia bị câu hồn liên ngăn chận thi môn liền là tâm phiền ý loạn, nghĩ hôm nay mới đi ra, còn có thể ở bên ngoài lãng cái vài ngày, cho nên rõ ràng liền trực tiếp ở hương khói phố mua điểm hương, sau đó phải đi nam nhã nơi đó.

Tề Sở còn cười nhạo tôi là người có mệnh mệt nhọc, liên tiếp hai lần mất máu quá nhiều, cũng không ở nhà nghỉ ngơi nhiều.

Tôi cười cười không quan tâm, người phụ nữ kia chính mình không chỉ tự làm, ai đều khinh thường.

Mặc Dặt tuy nói đối tôi không tồi, ở trong mắt y quá yếu, không xứng biết gì cả, cho dù y đem tôi đẩy mạnh nuốt sinh cây cỏ, y vẫn là vì muốn tốt cho tôi.

Y quả thật không có sai, sai chính là tôi quá yếu.

Dịch: Trịnh Tô Nguyệt
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 160: Đứa trẻ mọc răng trong nháy mắt.

Bạn cần 300 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 300 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 161.1: Khóa cửa cho ăn.


Edit: Nguyệt Trường Ly.

Tôi không nghĩ đến một đứa bé vốn non non mềm mềm lại đột nhiên mọc ra hàm răng cổ quái như vậy, nhất thời không có phòng bị, tay đang ôm lấy nó cũng không dám buông ra, trong tiềm thức vẫn sợ rằng mình sẽ làm nó ngã như cũ.

Ngay trong nháy mắt thất thần này, trên tay tôi truyền đến một cơn đau nhói, nhức nhối, một miếng thịt đã bị Mễ Bảo cắn mất.

Quỷ thai trong bụng tức thì bắt đầu động đậy, như là cực kỳ tức giận, đâm vào bụng muốn ra ngoài.

Sau khi cắn mất một miếng thịt của tôi, sau lưng Mễ Bảo vậy mà lại truyền đến một âm thanh quái dị, âm thanh cổ quái truyền đến, tiếp theo đó, hai cái cánh tay màu xanh lá kỳ quái nhô ra từ phía sau lưng nó.

Nói là tay, nhưng cái đó càng giống như là chân của con nhện hơn, dài ba mươi cm mộc ngược nữa, chống ở trên mặt đất, nâng Mễ Bảo chạy loạn khắp phòng.

Miệng Mễ Bảo đầy máu, nhếch miệng để lộ một hàm răng nhọn hoắt như đinh lại so le không đều, cười "khửa khửa" một cách quái dị.

Ban đầu cả tôi và Tề Sở cùng đặt hết tất cả mọi chỗ cổ quái lên người Chu Hỉ Kiều và trong căn phòng này, lại không nghĩ đến vấn đề lại ở trên người của đứa trẻ Mễ Bảo mới đầy tháng này, chúng tôi sửng sốt một chút, đều phản ứng lại.

Bởi vì trong tay không có hương, nên tôi nhất thời không cách nào, chỉ phải cầm lấy cây gậy đập về phía hai cánh tay kỳ quái sau lưng Mễ Bảo.

Tề Sở cũng không mang trang bị, chỉ lấy ra một lá bùa ném qua, thuận tay cầm lấy một cái vật trang trí, đập vào Mễ Bảo, sau đó nháy mắt ra dấu với tôi, anh ta dùng thân thể trực tiếp từ mặt đất quét ngang, dùng chân cuốn hai cánh tay quái đản đang nâng Mễ Bảo chạy loạn khắp phòng kia.

Tôi lập tức tiến lên, dùng sức lực lớn nhất cả người để vung gậy chế hương, chỉ nghe được tiếng "rắc...... rắc" rung động của xương cốt, chính là đập gãy hai cánh tay kỳ quặc, sau đó lại lập tức nhét cây gậy chế hương kia vào miệng của Mễ Bảo, miễn cho nó lại cắn người.

Đồng thời, dẫm hai chân lên bờ vai và bụng nhỏ của nó, giữ chặt, không cho nó quay cuồng.

Mễ Bảo ngậm gậy chế hương "ô ô" kêu quái lạ, một đôi mắt trắng nổi lên đầy tia máu, Tề Sở lập tức cắn vỡ ngón tay viết lên trán nó một tấm bùa máu, xong nó mới chậm rãi an tĩnh lại, ngất đi.

Tôi và Tề Sở liếc mắt nhìn nhau một cái, đang thở phào nhẹ nhõm, lại đột nhiên cảm thấy sai sai, vừa quay đầu lại, đã thấy Chu Hỉ Kiều cầm một cái chai trong tay, hai người bảo mẫu kia, một người đứng ở cửa, một người canh giữ ở bên cạnh Chu Hỉ Kiều.

Việc này phát sinh quá nhanh chúng tôi đều không chú ý đến Chu Hỉ Kiều, lúc này cô ta vẫn mang một vẻ bình tĩnh không chút gợn sóng.

"Các người không giống những người kia ha, còn có chút bản lĩnh."

Chu Hỉ Kiều đột nhiên đập mạnh cái chai xuống đất, nhìn thoáng qua Mễ Bảo đang hôn mê trên mặt đất: "Nhưng nó đói bụng."

Cái chai kia có một mùi hương vị thuốc rất nồng, khiến cho tinh thần của người ngửi được chấn động, tôi còn chưa kịp hiểu đang có chuyện gì xảy ra, thì đã nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, bảo mẫu đứng cạnh cửa trực tiếp kéo cửa ra chạy ra ngoài, sau đó dùng chìa khóa khóa cửa lại.

Còn Chu Hỉ Kiều với bảo mẫu còn lại thì tránh sang một căn phòng khác, trước khi ra ngoài cũng khoá cửa lại.

Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua Mễ Bảo vẫn đang nằm trên mặt đất không nhúc nhích, Chu Hỉ Kiều lừa chúng tôi đến đây, sau đó lại đập vỡ cái chai xong nhốt chúng tôi và Mễ Bảo ở đây, khẳng định là vì cô ta biết được Mễ Bảo có thể đối phó với chúng tôi.

Thuốc kia tản ra, cả phòng đều là mùi thuốc, tôi đi qua đó nhìn nhìn, trên mặt đất chỉ là một bãi cháo thuốc, nhất thời cũng không biết đó là cái gì.

Tề Sở vội vàng đi xem cửa sổ, nhưng nơi này là khu chung cư cao cấp, cửa sổ đều được điều khiển từ xa bằng điều khiển cảm ứng, đừng nói là không mở, cho dù có mở ra, thì nơi này cũng là tầng cao nhất.

Di động của chúng tôi đặt trong phòng của đứa nhỏ, chưa cầm ra, trong phòng khách cũng không có điện thoại.

"Đừng nóng vội." Tôi biết nếu Chu Hỉ Kiều đã đặt bẫy, vậy thì nhất định sẽ không để cho chúng tôi có biện pháp đi ra ngoài.

Nhìn chằm chằm Mễ Bảo đang hôn mê trên mặt đất, tôi nói với Tề Sở: "Tìm cái gì để trói Mễ Bảo lại cái đã."

Trong phòng khách cũng không có cái rương hay gì đó, thế là tôi và Tề Sở trực tiếp giật cái rèm xuống, trói chặt tay chân và hai cánh tay kỳ quái kia của Mễ Bảo lại, chỉ chừa đầu của nó ra ngoài, không để có bị nghẹn chết.

"Đây là cái thứ quái vật gì vậy?" Sau khi chuẩn bị xong, Tề Sở nhìn chằm chằm một miệng đầy răng nhọn của Mễ Bảo, than: "Cái hàm răng này, sợ là trong ngoài có đến ba bốn tầng chứ, phải được trăm cái, như vậy còn cần uống sữa không?"

Tuy nói chuyện, nhưng anh ta cũng sợ chuyện này có biến, nương miệng vết thương trên ngón tay, vẽ bùa máu lên vải làm rèm đang trói kia, miệng vẫn còn lải nhải với tôi rằng: "Quả báo nhãn tiền đến cũng quá nhanh, cô mới chảy máu xong cái đã đến lượt tôi rồi, cô thử nói một chút xem, có phải cô đã lén rủa tôi trong lòng không?"

Tôi mặc kệ anh ta, cúi đầu nhìn hai cánh tay màu xanh lá mọc ngược kia của Mễ Bảo, mặc kệ là độ dài hay độ lớn nhỏ đều giống hệt cánh tay của người trưởng thành, nhìn thế này, hình như còn là tay của đàn ông?

Nhưng làm sao mà trên người của một em bé sơ sinh lại mọc ra cánh tay của người trưởng thành? Uống phải sữa bột có độc, hay có quá nhiều kích thích tố ư?
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 162: Rất yêu.

Edit: Nguyệt Trường Ly.

Tôi sợ tới mức vội vàng lùi về phía sau, lại bị một bàn tay ôm lấy eo, một tay nâng cằm: "Ngoan, vẫn là Thiên Thủy Linh Tinh, rất tốt cho em."

Nghe được giọng nói quen thuộc của Mặc Dật, lòng tôi ấm áp, để Thiên Thủy Linh Tinh chảy vào miệng.

Làm sao tôi cũng không thể nghĩ đến, Mặc Dật thế nhưng lại đi đưa thuốc đến cho tôi.

Còn Mễ Bảo, tuy rằng lưỡi dài hóa thành tro trắng, lại vẫn gắng gượng chống đỡ thân thể rách nát kia như cũ, nó vặn vẹo những tay chân mọc ngược kia, muốn bò về phía chúng tôi.

Mặc Dật hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, cái chén không kia bay thẳng về phía Mễ Bảo, đập xuống.

Rõ ràng cũng không có nhiều động tĩnh lắm, cũng không thấy Mặc Dật dùng sức mấy, vậy mà Mễ Bảo lại nháy mắt mềm oặt, nằm liệt trên mặt đất, hóa thành một đống bùn mềm, cả người phát ra một luồng mùi thuốc nồng đậm, giống hệt với mùi hương cháo Chu Hỉ Kiều đổ trên mặt đất.

"Quan Tài Chi à, rất nhiều năm cũng chưa thấy ai dùng, thế mà lại vẫn còn." Hai cánh mũi của Mặc Dật giật giật, duỗi tay bắn ra, thuỷ tinh vỡ vụn.

Không khí mới mẻ ùa vào, lúc này tôi mới cảm thấy thoải mái một chút, nằm sấp bên cạnh cửa sổ thở dốc như hai con cún cùng với Tề Sở.

"Lạc Lạc bị Mẫu trùng của Huyết Ti Trùng làm cho bị thương, còn đang ngâm trong suối nước lạnh, nếu em muốn tìm anh thì có thể dùng lá bùa." Mặc Dật nhìn dáng vẻ chật vật của tôi và Tề Sở, thở dài nặng nề, búng búng ngón tay.

A Lan lập tức từ bên ngoài bay vào!

Là chân chính bay, khác với Mặc Dật tới lui vô tung vô ảnh, cô ta là thật sự giang hai tay ra từ ngoài cửa sổ bay vào trong, lúc nhìn thấy Tề Sở, hai mắt trợn xem đến Tề Sở hai mắt mở to.

Tuy vậy, cô ta cũng chỉ là đánh giá Mặc Dật một chút, sau khi xác định nàng không có việc gì, là bắt đầu hưng phấn đi xem đống bùn nhão trên mặt đất kia, Mễ Bảo, tôi vội kéo cô ta lại, nhờ cô ta khám cho Tề Sở một chút, chỗ vừa rồi mới bị đập ngất kia cũng không phải là chuyện đùa.

Có Mặc Dật ở, những cái cửa phòng kia cũng không phải là vấn đề, trực tiếp mở ra luôn.

A Lan xem xét cái gáy cho Tề Sở, tôi vào phòng trẻ con cầm di động chuẩn bị gọi điện cho chị Dương, kết quả lại phát hiện chị ấy đã gọi đến mấy chục cuộc gọi cho tôi, lúc này còn đang vang.

Tôi vừa nhận là chị Dương đã gấp giọng nói với tôi ngay: "Cô và Tề Sở mau rời khỏi chỗ của cái cô Chu Hỉ Kiều kia nhanh, cô ta rất là tà môn. Tôi đã đang trên đường đến đó rồi, cô với Tề Sở xuống dưới chờ tôi."

"Chị trực tiếp đi lên đi." Tôi hơi hơi cười khổ, kể lại mọi chuyện bằng dăm ba câu.

Chu Hỉ Kiều và hai người bảo mẫu kia cũng không ở trong phòng, phòng khách có theo dõi, phỏng chừng là cô ta đã biết chuyện này không thành, đã trực tiếp trốn chạy.

Thư Vọng Nguyệt đã gửi tài liệu về Chu Hỉ Kiều vào nửa giờ trước, cô ta là người Malaysia, trong nhà sớm đã di cư sang từ cuối thời nhà Thanh, làm ăn ở bên kia kiếm được không ít.

Malaysia xem như là Nam Dương, bên kia đủ loại người hỗn tạp, tà thuật đã nhiều lại cổ quái, nổi tiếng nhất chính là Thuật Hàng Đầu Nam Dương, nghe đồn nó là do Cổ Thuật nội địa và Tà Thuật Nam Dương dung hợp với nhau tạo thành.

Nửa năm trước, chồng của cô ta bị tai nạn xe cộ, lại không thấy đi khai báo giấy chứng tử và hồ sơ chôn cất. Hơn nữa viện nghiên cứu cũng không tra được bất cứ hồ sơ khám thai hay sinh con của cô ta, trên tài liệu cũng không có tin tức cô ta có một đứa con trai.

Nguyên nhân khiến chị Dương cảm thấy cô ta rất nguy hiểm chính là một tháng nay cô ta chuyển nhà rất nhiều lần, nhanh thì hai ba ngày chuyển một lần, chậm thì một tuần, chuyển đến các thành thị khác nhau.

Nhưng mỗi khi đến một chỗ, cô ta đều sẽ tìm pháp sư hoặc là đạo sĩ đến làm phép, lý do đều là chồng cô ta đã quay về, giá cô ta đưa ra đều rất cao, nhưng những pháp sư kia cuối cùng đều là sống không thấy người, chết không thấy xác.

Bạn cần 300 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 164: Rõ ràng tôi đã giết cô ấy.

Edit: Nguyệt Trường Ly.

Tề Sở liếc mắt nhìn tôi một cái, lập tức hiểu ý của tôi.

Khi người chị em kia của Nam Nhã nuốt răng mà chết, Bố Đạm Trần cũng có mặt, hơn nữa, lúc chạy thi trên cao tốc, Bố Đạm Trần đã đến tìm tôi, khi đó ông ta dẫn ra một con người rối khống hồn xong chỉ vào cái răng bị nhổ của mình, cho nên chuyện cái răng cần thiết tìm Bố Đạm Trần.

Vốn dĩ Bố Đạm Trần để lại cho tôi một miếng vải để liên hệ với ông ta, đáng tiếc nhà tôi bị đốt, cái gì cũng không còn, nhưng nếu bọn Tề Sở muốn tìm Bố Đạm Trần thì thật ra cũng không phải không có cách nào.

Bởi vì sợ Mặc Dật làm A Lan đưa hương liệu đến đây, tôi cũng không dám ở lại lâu, ăn bữa sáng xong là quay về luôn.

Sau khi có chuyện hạ hàng đầu, bọn chị Dương càng coi trọng tôi hơn, lại sắp xếp người cát lượt canh gác ở ngoài thôn, tôi cũng không để ý, những thủ đoạn này cũng chỉ để thấy an tâm thôi, nếu có nhân vật lợi hại thì làm sao có thể bảo vệ được.

Tầng một của căn nhà đã hoàn toàn chuẩn bị xong, bởi vì cũng không có mấy người ở, nên chú Chu cũng không có tâm tư làm thêm gì trên lầu hai, trực tiếp xây thêm một phòng, để cho tôi chế hương.

Tôi đang nhìn căn nhà xây bằng gỗ thì A Lan đã đến rồi, cũng không biết cô ấy đến từ phía nào, dù sao thì đợi đến khi tôi phản ứng lại thì cô ấy đã đứng bên cạnh tôi rồi.

Cô ấy đưa cho tôi một cái rương lớn, bên trong là đủ loại hương liệu, có một ít ngay cả bà ngoại tôi cũng không có, tôi cũng chỉ mới nhìn thấy trong quyển sách Mặc Dật đã cho, tra trên mạng cũng không tra được, vốn tưởng rằng đã bị tuyệt chủng, không nghĩ đến A Lan lại có cả chúng.

Tuy nhiên, nghĩ đến lai lịch của cô ấy, có cũng rất bình thường.

"Đêm nay nhớ rõ đến cho Mặc Dật uống thuốc nhớ." A Lan tò mò chạy xuống dưới lầu, chạy qua từng gian phòng một: "Thi Môn ở nơi nào vậy? Có to lắm không? Thi Vu trông như thế nào? Khủng bố lắm sao?"

Cô ấy cứ quang quác nói mãi không ngừng, thỉnh thoảng còn dậm chân một cái, cứ như là có thể dậm Thi Môn ra vậy.

Diêu Linh sợ cô ấy gây họa, muốn lôi cô ấy đi, nhưng mới vừa đụng đến cô ấy, tay đã bốc cháy rồi.

"Cái người có Thiên Nhãn kia không nói cho ngươi, rằng bổn tiên tử là ai sao?" A Lan đắc ý liếc Diêu Linh, đảo mắt lại ngó nghiêng khắp nơi, giống như nhìn cái gì cũng thấy mới lạ.

Thấy tay tôi đang quấn băng, cô ấy trực tiếp kéo ra, ngửi ngửi, nói: "Sao lại có mùi của tà thuật? Tối hôm qua cô bị cắn à?"

Tối hôm qua cô ấy rõ ràng đến cùng với Mặc Dật, vậy mà lại không phát hiện tôi bị cắn.

Cũng không biết cô ấy đã làm như thế nào, đào ra một viên thuốc, nghiền nát thành bột rồi rắc lên miệng vết thương, miệng vết thương vốn còn đang thấm máu ra kia lập tức ngừng chảy máu, miệng vết thương mát lạnh, lại không đau mấy.

"Tôi trở về nói cho Mặc Dật, cô nhớ rõ buổi tối phải đến ha." A Lan giống như vội vã trở về tranh công, trực tiếp vèo cái đã không thấy tăm hơi.

Tôi nhìn miệng vết thương còn chưa băng bó lại, lắc đầu cười khổ với Diêu Linh, vẫn phải làm phiền cô ấy băng bó lại hộ tôi.

Có hương liệu, dựa vào ký ức, tôi ở trên lầu hai chế hương, vì mang hương dây không tiện, nên lần này tôi làm thành hương hoàn hết.

Từ sau khi lấy giấy nhiễm máu làm hương, mỗi lần chế hương tôi đều cho chút máu vào bên trong, hình như dùng máu chế hương thì tất cả các loại hương đều dễ khống chế như hương Tùy Niệm vậy.

Bởi vì trong nhà thiếu rất nhiều hương nên một lần tôi phải chế rất nhiều, chế mãi đến tận nửa đêm, Tề Sở tới gọi tôi vài lần, thậm chí có chút tức giận: "Cô định mệt chết chính mình à? Mất máu, trúng hàng đầu, còn mang thai, cơ thể của chính cô là cái dạng gì cô không biết sao? Thức đêm làm lụng vất vả, cô đây là muốn mệt chết để làm chiến sĩ thi đua à."

Tôi chỉ cười cười xếp hương liệu đã chuẩn bị tốt vào lồng hấp, sau đó nghiền pháo khô thành bột.

Chờ đến sau khi tất cả đều tạo xong, lúc này tôi mới đặt chúng ở một bên hong gió, sau đó cầm một nắm gạo, chui vào lều trại.

Vẫn đốt hương dây có sẵn, nhưng mà tôi đi tìm Mặc Dật thật ra cũng rất dễ dàng, chỉ là lần này, khi tôi đến, y đang ngâm mình trong suối nước lạnh, ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen như mực, hình như cũng không có cảm nhận được tôi đã đến.

Trên tay tôi có thương tích, cũng không dám xuống nước, chỉ là ngồi ở bên cạnh y, cho chân xuống ngâm trong suối nước lạnh, cùng y ngẩng đầu lên nhìn bầu trời tối đen như mực.

Giờ là đầu tháng, đừng nói là ánh trăng, ngay cả ngôi sao cũng không có, đen nghìn nghịt, cái gì cũng không nhìn thấy.

Mặc Dật lại giống như có thể xuyên thấu qua bóng tối nặng nề, nhìn thấu cái gì đó, sau đó trầm giọng nói với tôi: "Em vội vã chế hương, là muốn tìm bà ngoại em sao?"

Tôi khẽ ừ một tiếng, Lục Tư Tề tự nguyện vào Thi Môn, mà Tô Khê cố ý đưa vòng tay đến, sợ là muốn để tôi đi tìm bà ngoại.

Trước kia không phải là tôi không nghĩ tới việc đi tìm bà ngoại, nhưng Lục Tư Tề ngăn đón, tôi không tìm thấy, hiện giờ Lục Tư Tề không còn nữa, lại có chiếc vòng tay bà ngoại đã mang bên người mấy năm, liền có chút hy vọng.

"Vân Thanh." Mặc Dật như cũ nhìn trời, trầm giọng nói: "Em có từng oán hận anh không?"

"Chưa từng." Tôi không biết sao y lại hỏi như vậy.

Có lẽ ban đầu tôi có chút oán trách y, vì sao lại quấn lấy tôi, nhưng sau đó tôi đã không hề oán hận nữa.

Oán hận lại có ích lợi gì, còn không bằng tự mình cố gắng.

"Bên dưới Thái Sơn có thứ rất quan trọng, chân thân của anh cần thiết trấn thủ lâu dài ở Thái Sơn, một lát cũng không được rời khỏi, cho nên.."

Mặc Dật quay đầu nhìn tôi, mặt mang nét khổ sở, nói: "Anh sợ anh không thể bảo vệ được em, hoặc là ngày nào đó, em sẽ hận anh."

Tôi duỗi tay vuốt vuốt mặt y, cảm nhận được xả người y đều lạnh như băng, nặng nề cười nói: "Sẽ không."

Y có trách nhiệm của chính mình, tình yêu đối với y mà nói vốn là thứ không nên tồn tại, tôi có thể hiểu được.

Mặc Dật nắm lấy tay của tôi, trầm mặc không nói gì.

Vẫn luôn chờ đến khi y ra khỏi suối nước lạnh, sau khi tôi đút Địa Tuỷ cho y uống xong, y mới nói cho tôi.

Thể chất của tôi đặc thù, khi thần hồn ly thể, không thể uống Thiên Thủy Linh Tinh, chờ sau khi tôi trở về, A Lan sẽ cho đưa đến cho tôi, tôi cần thiết dùng thân thể uống.

Thiên Thủy Linh Tinh được lấy từ dưới nền đất, sinh cơ cực vượng, vừa lấy ra là phải uống, cho nên cần thiết để A Lan đưa, chỉ cần lại uống thêm một lần là được, nếu uống nhiều hơn sợ tôi sẽ không chịu nổi.

Dưới nền đất?

Tuy Mặc Dật không có nói rõ, nhưng tôi lại biết, sợ là ở cùng một chỗ với Rễ Cỏ nuốt sinh vật sống hoặc là chỗ đất tạo thành người đó chứ.

Nhưng tôi cũng không tiện hỏi kỹ vì sao A Lan có thể lấy được Thiên Thủy Linh Tinh ở nơi đó, nhưng tôi không thể uống nhiều sợ là vì trong cơ thể tôi có huyết mạch của Vu tộc chứ.

Đêm đó, tôi và Mặc Dật ôm nhau ngủ, y cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là gắt gao ôm lấy tôi.

Chờ sau khi hừng đông, y bảo A Lan đưa tôi trở về.

Bạn cần 300 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back