Trọng hoa điện
Tẩm cung của Tiết quý phi ở tại sườn tây của Ngự Hoa viên, cách Thừa Càn cung nơi Hoàng thượng xử lý chính vụ mặc dù không phải gần nhất, nhưng lại là một địa phương tốt với những hòn non bộ và cây xanh rợp bóng mát. Tháng năm, thời tiết Phượng thành đã có chút nắng nóng, nhưng khi bước chân vào trọng hoa điện lại cảm giác được vài phần mát mẻ. Hoa mẫu đơn trong ngự hoa viên kéo dài một đường đến tận đây, tựa như một biển hoa bên cạnh người.
Tiết quý phi mặc cung trang màu tím, vạt váy rộng rãi uốn lượn phía sau, có vẻ đoan trang đẹp đẽ quý giá, mắt đẹp tựa như gió thoảng, môi đỏ mọng thư thái cười yếu ớt.
"Hạm Yên gặp qua quý phi nương nương." Hoắc Hạm Yên cúi người, khó hiểu hôm nay Tiết quý phi triệu kiến chính mình tiến cung đến tột cùng là vì chuyện gì.
Tiết quý phi khóe môi khẽ gợi lên cười yếu ớt. "Quận chúa đến rồi, mời ngồi xuống." Đợi sau khi nàng ngồi xuống, liền đối với cung nữ bên mình lạnh nhạt phân phó nói: "Tử Huỳnh, dâng trà."
Nhìn cung nữ rời đi, Hoắc Hạm Yên ánh mắt mới lơ đãng xẹt qua trên bàn, ấm trà bây giờ đã bốc hơi nghi ngút. "..."
Đây là có ý gì? Chính mình tựa hồ chưa từng đắc tội qua Tiết quý phi.
Tiết quý phi tựa hồ vẫn chưa phát hiện ra thần sắc khác thường của Hoắc Hạm Yên, tay cầm quạt lụa quạt tượng trưng vài cái, dáng vẻ tao nhã vô cùng. "Quận chúa từ am Tư Hòa trở về, bản cung sớm nên mời quận chúa tiến cung hội họp một phen, bất quá gần đây trong cung bận rộn, không thể phân thân. Nghe nói đêm qua Hoắc vương phủ bị thích khách Nhung quốc tập kích, không biết thế tử thương thế như nào?"
"Không dám làm phiền nương nương lo lắng, huynh trưởng thương thế không đáng lo ngại." Hoắc Hạm Yên nghe vậy cúi đầu.
Cung nữ có tên Tử Huỳnh bưng khay, đem một chén trà bạch ngọc đặt ở trước mặt Hoắc Hạm Yên, cung kính cúi người. "Quận chúa thỉnh dùng trà."
Hoắc Hạm Yên nhìn nụ cười có chút thâm ý của quý phi, khó hiểu nâng chung trà lên, vừa chạm vào chén trà liền ngửi được mùi hương quen thuộc, đây là trà nàng thích nhất, Vọng Quân hàm tiên.. Nhấp một ngụm, vị ngọt nhè nhẹ liền theo nước trà tràn ra, thấm vào ruột gan, không khỏi giật mình. Này là sản vật cực phẩm chỉ có thể trồng ở nơi cực kì lạnh giá trên đỉnh núi Vọng Quân, cũng không phải là thứ con người có thể trồng ra được.
"Hàng năm vào đầu mùa xuân, Thiếu Thần sẽ luôn mang cho bản cung một ít Vọng Quân hàm tiên hảo hạng." Tiết quý phi ra hiệu cho cung nhân, rót một tách từ ấm trà trên bàn đá, đặt trước mặt mình.
Hoắc Hạm Yên nhướng máy, sắc mặt bình tĩnh đáp lại. "Đó là Hầu gia có tâm."
"Nhưng mọi người đều biết, bản cung chỉ yêu thích thiên trì cam lộ." Tiết quý phi nhìn mặt nàng không ra manh mối, ánh mắt ngưng tụ, bưng lên chén trà trên mặt bàn. Trong chén trà gợn lên một tầng gợn sóng màu trắng sữa, đó là mật hoa thiên trì. Đôi mắt đầy thâm ý, miệng lại không thèm để ý cảm thán, "Hàng năm thu thập Vọng Quân hàm tiên thượng hạng, cũng không dám đưa nó đến nơi lên đến, liền đành phải đem bản cung làm thành nơi trữ hàng."
Hoắc Hạm Yên không dấu vết đặt chén trà xuống, trong lòng vi đãng, không biết nên đáp lại như thế nào, mà Tiết quý phi lại là nhìn vào chén trà đang toát ra làn khói nhẹ, tựa hồ lâm vào quá khứ, không khỏi âm thầm lẩm bẩm.
"Lúc bản cung tiến cung, Thiếu Thần bất quá mới 7 tuổi, mẫu thân mất sớm, phụ thân.. A~~cũng không đoái hoài gì đến hắn, mà chỉ chu cấp cho hắn về mặt tiền bạc, dung túng hắn ham mê thành tính. Hoàng thượng bởi vì phụ thân cùng bản cung, cũng đối hắn
sủng ái có thêm, chẳng những phong hắn làm Ninh Viễn hầu, còn cho phép hắn phóng ngựa trên đường, thế cho nên hắn tính tình càng ngày càng càn rỡ, bản cung tuy có tâm quản thúc, lại lực bất tòng tâm.."
Hoắc Hạm Yên bên môi không khỏi cong lên, trước mắt tựa hồ lại xuất hiện một tiểu bá vương Tiết Thiếu Thần trước kia.
".. Thẳng đến có một ngày khi hắn tiến cung, trên mặt thế nhưng lại xuất hiện vết roi đỏ, đầy người lệ khí một bộ muốn tìm ai đó báo thù. Bản cung cũng là đau lòng lại lo lắng, tính tình hắn cứ tiếp tục như thế nhất định phải chịu thua thiệt."
Vết roi.. Chẳng lẽ đó là chính mình 10 tuổi năm ấy đánh? Nhớ rõ năm ấy sinh nhật, đại ca đưa cho nàng một cái roi mỏng có hạt, chính mình vui vẻ đến mức luôn đeo ở trên người. Thời Điểm cùng thị nữ ra ngoài du ngoạn, nhìn thấy Tiết Thiếu Thần đang ngạo nghễ giơ roi ngựa đánh bà già đang đi chợ mua rau, liền tức giận vung roi hướng trên mặt hắn đánh xuống, hắn bị kinh hách từ trên ngựa ngã xuống bên dưới, chính mình còn cười nhạo hắn một phen.'Cũng cho ngươi nếm thử bị roi đánh có tư vị gì!'
".. Nhi tử độc nhất của Ngụy quốc công, lại còn là Hầu gia. Ở Phượng thành người nịnh bợ hắn nhiều không kể xiết, dần dần hắn chậm rãi lớn lên, cũng kết giao với một số công tử ăn chơi trác táng ở đế đô, bắt đầu lưu luyến nơi phong nguyệt. Bản cung sợ hắn tuổi còn nhỏ sợ hắn làm hỏng thân mình, liền làm chủ thu cho hắn hai cái thị thiếp.."
Nghe được lời này, Hoắc Hạm Yên không khỏi hơi nhíu mày, tay phải nắm chặt lại. Nhưng không đánh gãy Tiết quý phi 'Lẩm bẩm', bởi vì nàng hiểu được Tiết quý phi là đặc biệt nói cho nàng nghe.
"Qua một thời gian, bản cung tuyên hai người kia tiến cung, hỏi tình huống. Biết được Thiếu Thần thế nhưng chưa bao giờ tiến vào cửa phòng các nàng, hơn nữa sau khi hồi phủ sẽ nhìn đến một địa phương không biết tên, ngây ngốc cười ra tiếng. Ha ha.. Bản cung lúc ấy còn tưởng rằng là câu lan nữ tử bên trong thanh lâu câu mất hồn hắn, cho người điều tra, lại phát hiện mỗi khi hắn ngây ngốc ngồi cười một chỗ, đều không phải là từ thanh lâu trở lại, liền gọi hắn tiến cung, tính hỏi thử hắn:" Có phải là có cô nương mình thích phải không?' "
Tiết quý phi ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hoắc Hạm Yên đang có chút quẫn bách, ra hiệu Tử Huỳnh rót thêm một chén trà, hỏi:" Quận chúa có biết hắn nói như thế nào không? "
" Hạm Yên không biết. "Hoắc Hạm Yên giật mình, áp chế trong lòng nổi lên từng trận gợn sóng cùng nồng đậm chua xót, khe khẽ nhướng mày.
Cũng may Tiết quý phi cũng không phải thật sự muốn hỏi ra câu trả lời từ trong miệng nàng. Chỉ nhìn nước trà đang từng đợt từng đợt khói nhẹ, nghĩ đến bộ dáng đệ đệ ngốc nhà mình năm đó, không khỏi cười khẽ ra tiếng, tiếp tục nói:" Hắn lúng túng mang theo cơn tức nói: 'Nàng hung dữ như vậy! Ai thích nàng?' "
Chính mình rõ ràng chỉ hỏi hắn có hay không có người trong lòng, hắn lại vội vã phủ nhận không phải nàng! Ha ha, hắn lại dùng cơn tức che giấu bộ dáng ngượng ngùng, nói không có người trong lòng, ai tin được đây~" Năm ấy hắn mới mười 5 tuổi, cách hôm nay đã là 8 năm quang cảnh. Năm đó Hầu gia hoàn khố, nay đã muốn biến thành tướng quân uy vũ biên quan. "
"... "
Hoắc Hạm Yên đôi mắt ửng đỏ, quay mặt đi nơi khác, một giọt lệ liền vô thanh vô tức rơi xuống đất.
Tiết quý phi nhìn tình huống này, khóe môi khẽ cong lên." Nói đến Hoắc vương thế tử, bản cung liền nghĩ đến ấu đệ, liền nói nhiều hơn một chút, quận chúa nhưng đừng để ở trong lòng. "
Nhận thấy được chính mình lúc này mở miệng, tiếng nói nhất định là khàn khàn, liền lặng im không hé răng.
" Quận chúa vì nước cầu phúc trì hoãn đã hai năm có thừa, nay đã qua thời gian đẹp nhất của nữ nhân. "Tiết quý phi thản nhiên mở miệng, ngập ngừng hỏi:" Nay Hiền vương sớm đã cưới Vương phi, hơn nữa đã có nhi tử ở bên, không biết quận chúa dự định sau này sẽ thế nào? "
Hoắc Hạm Yên sao lại không rõ ý tứ của quý phi, chỉ là.." Hai năm trai giới, tâm ta đã sớm không còn, Hạm Yên cuộc đời này không có ý định xuất giá. "
" Này chỉ sợ không ổn, trước đó vài ngày bản cung còn nghe Thái hậu đối Hoàng thượng nhắc tới, muốn thay quận chúa xem xét quận mã gia xuất chúng. Đáng tiếc đệ đệ của bản cung kia, vô luận Hoàng thượng như thế nào tuyên triệu cũng không chịu hồi đế đô, nói cái gì.. Nếu không rửa sạch nỗi nhục Mặc thành, không lấy lại được 9 tòa thành trì nhất định không chịu trở về. Bằng không bản cung cảm thấy hắn cùng với quận chúa thập phần xứng đôi. "
* * *
Hoắc Hạm Yên không yên lòng nhìn mẫu phi, mặt mày hớn hở đem trang sức Lâm Lang các đưa tới cùng y phục của phượng vĩ lâu, đặt ở trên người Nguyễn Khởi La không ngừng so sánh, cũng tự lầm bầm nói:" Vẫn là cái này nhìn đẹp hơn chút. "Nói xong xoay người nhìn nữ nhi nhà mình thế nhưng ở một bên ngây ngốc, lập tức buông đồ trong tay xuống, giả bộ tức giận nói:" Gọi con tới là thay Khởi La chọn y phục cùng trang sức, lại đứng đó suy nghĩ cái gì? Xuất thần như vậy. "
" Khởi La tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, vô luận mặc cái gì, mang cái gì cũng đẹp. "Hoắc Hạm Yên cười nhìn Khởi La tỷ tỷ ửng đỏ hai má, cầm bánh hạnh nhân trên bàn cắn một ngụm.
Từ khi huynh trưởng dùng 'Khổ nhục kế' có hiệu quả, có thể nói quan hệ cùng Khởi La tỷ tỷ tiến triển nhanh chóng, mặc dù không đến mức như keo như sơn, nhưng hai người trong lúc vô tình mặt mày lưu chuyển, ăn ý mười phần, làm cho người ta hâm mộ không thôi. Làm nàng không khỏi nhớ tới lần trước Tiết quý phi ám chỉ, nếu chính mình có tâm chẳng cần phải lôi kéo, nếu đã vô tâm phải làm cho hắn hết hy vọng càng sớm càng tốt. Nàng như thế nào không hiểu. Làm cho Tiết Thiếu Thần hết hy vọng? Nàng mỗi lần nhìn thấy hắn khổ sở mất mát liền nhịn không được, căn bản không nói được ra lời tổn thương hắn.
" Khởi bẩm Vương phi, ngoài cửa có vị tự xưng là Huyền Thứ đại sư cầu kiến. "Quản gia kích động từ ngoại viện chạy chậm tiến vào, hơi thở dồn dập.
Hoắc vương phi giật mình sửng sốt, khó có thể tin nhìn chằm chằm quản gia, khóe môi giơ lên." Ngươi nói cái gì? Huyền Thứ đại sư, mau -- mau mời tiến vào! "
Huyền Thứ đại sư chính là người có sức mạnh to lớn ở Càn quốc, phật pháp tinh thông, phê mệnh bói toán càng không cần bàn đến. Năm đó nếu không phải Hoắc vương phi mượn danh Huyền Thứ đại sư phê mệnh, hôn ước của Hoắc Hạm Yên cùng Lăng Giang Vũ cũng không thể thuận lợi giải trừ như thế.
Khi Hoắc vương phi mang theo Nguyễn Khởi La cùng Hoắc Hạm Yên đi ra chính sảnh, liền nhìn thấy một vị lão hòa thượng râu dài mặt mũi hiền lành đang cùng Hoắc Hạo Hiên chào hỏi bắt chuyện, lão hòa thượng tướng mạo bình thản, trong con ngươi lại ẩn ẩn lộ ra đại trí tuệ. Phía sau lưng treo một chiếc mũ sẫm màu cũ nát, nhìn lão hòa thượng cùng Hoắc Hạo Hiên bộ dáng thân quen, có thể thấy được giao tình giữa bọn họ không tầm thường.
" Huyền Thứ đại sư. "Hoắc vương phi dẫn đầu tiến lên, thành tâm đối đại sư làm một cái phật lễ." Đại sư mời ngồi "
" Vô lượng thọ phật! "Huyền Thứ đại sư chắp tay, đối Hoắc vương phi hơi hơi gật đầu." Bần tăng vân du bốn phương, lần này đi qua đây nghĩ đến tiểu bằng hữu, quấy rầy Vương phi, xin hãy thứ tội. "
Một câu tiểu bằng hữu, Hoắc vương phi mới biết được nguyên lai Huyền Thứ đại sư cùng nhi tử của mình có cái giao tình này, lập tức cười nói:" Không dám, đại sư tới vừa lúc, nay vương phủ đang chuẩn bị chuyện hôn sự cho Hạo Hiên, liền thỉnh đại sư giúp đỡ chọn một ngày tốt. "
Hoắc Hạm Yên ánh mắt khẽ động, khi nào thì nghe nói huynh trưởng đại nhân cùng với Khởi La tỷ tỷ chuẩn bị thành thân? Bắt gặp huynh trưởng cùng Khởi La tỷ tỷ cũng là kinh ngạc ở đối diện, ngay sau đó lại thấy hắn thư thái cười khẽ, Khởi La tỷ tỷ cũng là vẻ mặt đỏ bừng. Mẫu phi như vậy chính là tự chủ trương, bất quá hiệu quả cũng không tệ lắm, lôi kéo cũng không thành vấn đề. Hy vọng chính mình có thể tận mắt nhìn thấy bọn họ thành hôn mới tốt, cũng coi như hoàn thành tiếc nuối của nàng đời trước.
" Ha ha ha.. Rất tốt. "Huyền Thứ đại sư nháy mắt, cười như vị phật Di Lặc mở miệng nói:" Chẳng biết có được hay không để cho bần tăng gặp vị cô nương này một lần. "
" Đương nhiên có thể. "Hoắc vương phi lập tức đem Nguyễn Khởi La đẩy đến trước mặt Huyền Thứ đại sư, Nguyễn Khởi La có lễ cúi người, tuy rằng mặt lộ vẻ ngượng ngùng miệng vẫn nở nụ cười mà chống đỡ.
Huyền Thứ đại sư vuốt chòm râu thật dài, cẩn thận quan sát một lát, cười ha ha mở miệng," Cô nương sinh ngày mồng hai tháng năm năm Nghi Hải, giờ Thìn sao? "
Nguyễn Khởi La nghe vậy giật mình, nhẹ nhàng lắc đầu." Ta.. "
Thấy nàng tựa hồ mặt lộ vẻ khẩn trương, Hoắc Hạo Hiên tiến lên nắm tay nàng trấn an, cũng đối Huyền Thứ đại sư giải thích nói:" Khởi La từng bị thương một lần, ngày tháng năm sinh cùng tục danh chính mình đều đã quên mất. "
" Bỏ qua trước kia, có khi là phúc. "Huyền Thứ đại sư hiểu rõ gật đầu, dùng ánh mắt từ ái nhìn Nguyễn Khởi La, lời nói lộ ra thiên cơ," Có đôi khi là có duyên, vạn sự đều như mộng, cho nên không cần quá chấp nhất, trước sau gì cũng sẽ làm tổn thương người khác và chính mình. "
Hoắc Hạm Yên nghe ý tức trong lời nói của Huyền Thứ đại sư, âm thầm gật đầu, Khởi La tỷ tỷ không nhớ trước kia đối với nàng mà nói mới là tốt nhất.
Huyền Thứ đại sư chắp hai tay đi ra chính sảnh, sờ sờ đám dây leo trong viện, rồi lại tính toán thời gian," Tháng sau ngày mồng ba là một ngày rất tốt để cử hành hôn lễ, nhất định sẽ xua đuổi tà ác. "
" Mùng ba Tháng sau. "Hoắc vương phi không khỏi nhíu mày." Có phải quá gấp rồi hay không? "Hôm nay đã là mười sáu, khoảng cách hiện tại chỉ còn nửa tháng, nay cái gì cũng chưa chuẩn bị
" Trừ bỏ mùng 3 tháng sau, liền muốn kéo dài tới sáu tháng sau, mới có ngày lành. "Huyền Thứ đại sư đi làm động tác phật lễ cười nói.
Hoắc Hạm Yên trong lòng sốt ruột, càng sớm càng tốt. Vội vàng đứng dậy xua tay đối mẫu phi nói:" Không vội không vội, nạp thải, vấn danh, nạp cát, thỉnh kỳ đều có thể rút ngọn, nay chỉ đợi nạp chinh cùng đón dâu liền có thể. "
Nghe Huyền Thứ đại sư nói phải đợi đến tận 6 tháng sau, Hoắc vương phi liền nhíu mày. Lại nhìn nữ nhi nhà mình bộ dáng sốt ruột, bất đắc dĩ cười, như thế nào cô nương chưa lấy chồng so với tân nương tử còn muốn sốt ruột hơn. Nguyễn Khởi La lại ngượng ngùng vẻ mặt đỏ bừng xoay người sang chỗ khác, Hoắc Hạo Hiên còn lại là nhìn nàng bất đắc dĩ, mà Hoắc Hạm Yên vừa rồi nói ra cũng khiến cho Huyền Thứ đại sư chú ý.
Hoắc vương phi nhìn thấy Huyền Thứ đại sư chú ý tới Hạm Yên, liền làm cho nàng tiến lên bái kiến, nay Hạm Yên tuổi cũng không nhỏ, cũng nên tìm một lang quân cái như ý, cùng tốt đẹp mĩ mãn mới tốt. Ai ngờ Huyền Thứ đại sư vừa thấy liền nhất thời giật mình sững sờ, từ nghi hoặc khó hiểu chuyển sang mặt mày mỉm cười, một lát qua đi đối Hoắc vương phi nói:" Bần tăng có thể hay không cùng quận chúa một mình nói vài câu. "
" Đương nhiên. "Hoắc vương phi tuy rằng kinh ngạc, vẫn là rất nhanh đồng ý gật đầu.
Đợi tất cả mọi người rời đi đại sảnh, Hoắc Hạm Yên mới có chút chần chờ tiến lên, cúi người hành lễ." Huyền Thứ đại sư? "
Nàng cũng không hiểu được Huyền Thứ đại sư vì sao phải cùng nàng một mình nói chuyện với nhau, chẳng lẽ là hắn nhận thấy được mệnh số của mình. Thôi, thiên mệnh như thế kháng cự cũng là vô dụng, 3 năm thời gian buông xuống, nếu chính mình bệnh nặng rồi mất, phụ vương cùng mẫu phi còn có thể an ủi phần nào. Nếu là đột ngột.. Chỉ sợ đối bọn họ sẽ là đả kích rất lớn, nay Huyền Thứ đại sư xuất hiện cũng là không sai.
Chỉ thấy Huyền Thứ đại sư trên mặt mang thần bí cười mỉm:" Quận chúa, biệt lai vô dạng. "
Hả?
" Hạm Yên tựa hồ vẫn chưa gặp qua đại sư? "Vô luận kiếp trước hay là kiếp này, Huyền Thứ đại sư đều hành tung mơ hồ, căn bản vô duyên nhìn thấy, làm sao có thể nói là biệt lai vô dạng.
Huyền Thứ đại sư ý cười không giảm, có vẻ thập phần từ ái." Năm đó khi bần tăng thay quận chúa phê mệnh, quận chúa vẫn còn là một đứa trẻ. Trí nhớ của quận chúa đã là bốn mươi mốt tuổi đi, quận chúa không nhớ rõ bần tăng cũng là điều bình thường "
Nghe vậy Hoắc Hạm Yên không khỏi kinh ngạc hít sâu," Đại sư? "
" Quận chúa có thể được làm người ở hai thế, định là thập phần vất vả, số mệnh đã ở đây, cần gì phải trái ý trời. "Tuy rằng hắn không biết vì sao phàm nhân có thể trọng sinh ngược thời gian, nhưng cũng là thiên mệnh cho phép, liền thủy chung muốn thuận theo thiên mệnh, nếu không kết quả khó có thể biết được.
" Hạm Yên không rõ ý tứ của đại sư? "Chính mình cũng chưa từng làm trái ý trời?
Huyền Thứ đại sư hướng tới ngoài cửa sổ, chắp hai tay lại." Năm đó bần tăng thay quận chúa phê mệnh bói toán, thấy quận chúa có mệnh chết sớm, trừ phi cùng người thân mang long khí kết hợp, mới có thể tránh thoát được kiếp nạn này, bần tăng mới thúc đẩy hôn sự của quận chúa cùng cửu hoàng tử. Tiếc rằng vận mệnh suy yếu, tựu chung không như mong đợi. "Nếu không phải vì gặp nạn, quận chúa làm sao có cơ hội trọng sinh lần này" Lấy phê mệnh năm đó ra luận, lẽ ra thọ mệnh của quận chúa đã như ngọn nến sắp tàn. Nhưng hôm nhìn lại, thiên mệnh quỹ tích đã sớm có biến hóa, giống như Phượng Hoàng niết bàn bàn mà ra. "
Phượng Hoàng niết bàn? Lời này lộ ra vô hạn thiên cơ làm cho nàng khó có thể tin lui về sau hai bước, làm sao có khả năng? Năm đó Nữ Oa nương nương chính miệng nói qua, chỉ cho nàng 3 năm tuổi thọ." Đại sư, ý người là nói? "
Huyền Thứ đại sư thấy nàng không khống chế được như thế, dáng vẻ không tin, lập tức sáng tỏ trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, lập tức giải thích nói:" Bần tăng vô tình nhìn trộm thiên đạo, quận chúa vận mệnh chi tượng thay đổi là sự thật, nay quận chúa chi mệnh đã là chủ phúc trạch, có phúc sống lâu. "Huyền Thứ đại sư lập tức ha ha cười, hai má tròn trịa dâng lên.
Hoắc Hạm Yên trong lòng giống bị mãnh triều tập kích, đôi mắt nhất thời đỏ lên, kích động nhìn đại sự, nàng không phải là không tin tưởng Huyền Thứ đại sư, chính là.." Không có khả năng.. Không có khả năng. Ta không tin! "
" Vô lượng thọ phật. Thiên mệnh cho phép, có nguyên nhân tắc có quả, mệnh số này là do tấm lòng nhân từ của quận chúa. "Huyền Thứ đại sư lại mở miệng, hoàn toàn đánh tỉnh nàng, hiện tại suy nghĩ của nàng tất cả đều nói cho nàng một tin tức, nàng sẽ không chết~~nàng sẽ không chết!
Có phải là nói nàng có thể cùng phu quân cùng một chỗ, không bao giờ phải lo lắng đau khổ sinh ly tử biệt! Hoắc Hạm Yên ánh mắt đỏ hoe, nhìn Huyền Thứ đại sư, thanh âm nghẹn ngào, xác nhận lần nữa." Đại sư, ngươi không có gạt ta? "
" Người xuất gia không nói dối."Huyền Thứ đại sư cười.