Bạn được Hoa Dại mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
567 ❤︎ Bài viết: 202 Tìm chủ đề
2776 150
Bài 6: Thông báo trên bảng quảng cáo

广告栏上贴着一个通知

玛丽: 宿舍楼门口围着一些人, 发生了什么事?

中村:走, 过去看看.

玛丽:啊, 广告栏上贴着一个通知.

中村: 好像是一个活动的通知.

玛丽:中村, 有的字我不认识, 你帮我读一下儿吧.

中村: "九月二十日, 国际交流学院将组织留学生去郊区参观, 准备参加活动的同学, 请带学生证到学院办公室报名". 学院要带我们去郊区参观.

玛丽: 太好了! 什么时候报名?

中村: 下午两点到五点半.

玛丽: 在哪儿报名?

中村:学院办公室.

玛丽: 要办什么手续?

中村:带学生证就行了.

玛丽: 我马上就去拿. 你回宿舍去吗?

中村: 不, 我还有点儿事, 你先上去吧.

* Phiên âm:

Mǎlì: Sùshè lóu ménkǒu wéizhe yīxiē rén, fāshēngle shénme shì?

Zhōngcūn: Zǒu, guòqù kàn kàn.

Mǎlì: A, guǎnggào lán shàng tiēzhe yīgè tōngzhī.

Zhōngcūn: Hǎoxìang shì yīgè huódòng de tōngzhī.

Mǎlì: Zhōngcūn, yǒu de zì wǒ bù rènshí, nǐ bāng wǒ dú yīxìa er ba.

Zhōngcūn: "Jiǔ yuè èrshí rì, guójì jiāolíu xuéyùan jiāng zǔzhī líuxuéshēng qù jiāoqū cānguān, zhǔnbèi cānjiā huódòng de tóngxué, qǐng dài xuéshēng zhèng dào xuéyùan bàngōngshì bàomíng. Xuéyùan yào dài wǒmen qù jiāoqū cānguān.

Mǎlì: Tài hǎole! Shénme shíhòu bàomíng?

Zhōngcūn: Xìawǔ liǎng diǎn dào wǔ diǎn bàn.

Mǎlì: Zài nǎ'er bàomíng?

Zhōngcūn: Xuéyùan bàngōngshì.

Mǎlì: Yào bàn shénme shǒuxù?

Zhōngcūn: Dài xuéshēng zhèng jìuxíngle.

Mǎlì: Wǒ mǎshàng jìu qù ná. Nǐ húi sùshè qù ma?

Zhōngcūn: Bù, wǒ hái yǒudiǎn er shì, nǐ xiān shàngqù ba.

* Dịch:

Mary: Trước cửa ký túc xá đang có một số người vây quanh, đã xảy ra chuyện gì rồi?

Nakamura: Đi, qua đó xem sao.

Mary: A, bảng quảng cáo có dán một cái thông báo.

Nakamura: Hình như là thông báo của một hoạt động.

Mary: Nakamura, có một số chữ tớ không biết, cậu giúp tớ đọc một chút nha.

Nakamura:" Ngày 20 tháng 9, học viện giao lưu quốc tế sẽ tổ chức cho lưu học sinh đi tham quan vùng ngoại ô, học sinh chuẩn bị tham gia hoạt động, xin đem theo thẻ học sinh đến văn phòng trường báo danh. "Trường muốn đưa chúng ta đi tham quan vùng ngoại ô.

Mary: Quá tốt rồi! Lúc nào báo danh?

Nakamura: Buổi chiều 2 giờ đến 5 giờ rưỡi.

Mary: Ở đâu báo danh?

Nakamura: Văn phòng trường.

Mary: Cần làm thủ tục gì không?

Nakamura: Đem theo thẻ học sinh là được rồi á.

Mary: Tớ đi lập tức đi lấy ngay. Cậu có về ký túc xá không?

Nakamura: Không, tớ còn có một chút chuyện, cậu về trước đi.

* Đoạn 2:

通知

为了鼓励大家积极参加体育运动, 学校将在下个月举办春季" 优胜杯 "大学生篮球比赛, 希望有趣的留学生朋友积极参加. 报名地点: 36楼204室, 学生会体育部办公室.

电话: 77654932

* Phiên âm

Tōngzhī​

Wèile gǔlì dàjiā jījí cānjiā tǐyù yùndòng, xuéxìao jìang zàixìa gè yuè jǔbàn chūnjì yōushèng bēi dàxuéshēng lánqíu bǐsài, xīwàng yǒuqù de líuxuéshēng péngyǒu jījí cānjiā. Bàomíng dìdiǎn: 36 Lóu 204 shì, xuéshēnghùi tǐyù bù bàngōngshì.

Dìanhùa: 77654932

* Dịch:

Thông báo

Vì để cổ vũ mọi người tích cực tham gia phong trào thể thao, trường sẽ tổ chức cuộc thi sinh viên bóng rổ" Cúp Vô Địch"mùa xuân vào tháng sau, hi vọng các bạn lưu học sinh có hứng thú tích cực tham gia. Địa điểm báo danh: Phòng số 204, lầu 36, văn phòng hội học sinh ban thể dục.

Điện thoại: 77654932

* Bài đọc thêm:

昨天晚上, 我接到了大卫的电话, 他说下午在学校的广告栏上看到了一个通知, 学校要组织留学生去郊区参观, 准备参加活动的同学带学生证到办公室报名. 他问我去不去. 我来中国几个月了, 可是大部分时间都待在学校, 我特别想去中国不同的地方看一看. 所以今天一下课我就去 办公室报名了. 在办公室里, 我遇到了玛丽, 她和我一样, 也想去郊区看看. 能和朋友们一起去, 我太高兴了, 真希望能早点儿去!

* Phiên âm:

Zuótiān wǎnshàng, wǒ jiē dàole dà wèi de dìanhùa, tā shuō xìawǔ zài xuéxìao de guǎnggào lán shàng kàn dàole yīgè tōngzhī, xuéxìao yào zǔzhī líuxuéshēng qù jiāoqū cānguān, zhǔnbèi cānjiā huódòng de tóngxué dài xuéshēng zhèng dào bàngōngshì bàomíng. Tā wèn wǒ qù bù qù. Wǒ lái zhōngguó jǐ gè yuèle, kěshì dà bùfèn shíjiān dōu dài zài xuéxìao, wǒ tèbié xiǎng qù zhōngguó bùtóng dì dìfāng kàn yī kàn. Suǒyǐ jīntiān yī xìakè wǒ jìu qù bàngōngshì bàomíngle. Zài bàngōngshì lǐ, wǒ yù dàole mǎlì, tā hé wǒ yīyàng, yě xiǎng qù jiāoqū kàn kàn. Néng hé péngyǒumen yīqǐ qù, wǒ tài gāoxìngle, zhēn xīwàng néng zǎodiǎn er qù!

* Dịch:

Buổi tối hôm qua, tôi đã nhận được cuộc gọi của David, anh ấy nói buổi chiều có thấy một cái thông báo trên bảng quảng cáo của trường, trường muốn tổ chức cho lưu học sinh đi tham quan vùng ngoại ô tham quan, học sinh chuẩn bị tham gia hoạt động đem theo thẻ học sinh đến văn phòng báo danh. Anh ấy hỏi tôi đi hay không. Tôi đến Trung Quốc mấy tháng rồi, nhưng đa phần thời gian đều ở trong trường học, tôi đặc biệt muốn đi các địa phương khác nhau. Cho nên hôm nay vừa mới tan học tôi đã đến văn phòng báo danh rồi. Ở trong văn phòng, tôi đã gặp được Mary, cô ấy và tôi đều giống nhau, cũng muốn đi ngoại ô ngắm ngắm. Có thể cùng đi với các bạn, tôi đã quá vui, thật hi vọng có thể đi sớm môt chút.

Hết.​
 
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Hành trình một mình thăng cấp

Tập 1: THÔNG BÁO TRÊN BẢNG QUẢNG CÁO

Chiều mới – trước cửa ký túc xá

Mưa nhỏ rơi rụa trên vỉa hè, làm ướt đi nắng nóng của tháng tám. Vương Hải Anh – một cậu lưu học sinh đến từ Việt Nam đã ở Trung Quốc được 6 tháng nhưng vẫn chưa bao giờ cảm thấy mình "thích hợp" với môi trường này – đang ôm lấy một tờ giấy mờ ẩm đứng yên trước bảng quảng cáo phía trước cửa ký túc xá.

Trên mặt cậu còn đọng những vệt đỏ do vừa bị thầy giáo Văn học Hán Việt mắng to vì bài tập dịch nghĩa sai hết ý. Cả lớp đều cười khi thầy nói: "Vương Hải Anh, bạn học như vậy thì đến năm nào mới hiểu được một cái thông báo đơn giản cũng được?"

"Thông báo.. Lại là thông báo.." – cậu tự nhủ, tay không khỏi rít rít khi nhìn vào những ký tự Trung Quốc như những chú quái vật đang cười chế mình.

Từng khiếm nhã, không có bạn bè nào ở đây vì khả năng tiếng Trung yếu kém, Hải Anh luôn phải làm mọi việc một mình. Tiền học phí vượt quá khả năng gia đình, nên mỗi tháng cậu phải làm thêm vài công việc bán thời gian chỉ để đủ ăn mặc và trả tiền nhà trọ trước khi chuyển đến ký túc xá.

Tức giận và tuyệt vọng, cậu giơ tay muốn làm xẹp tờ giấy thông báo đi – nhưng thì dừng lại khi thấy dòng chữ cuối cùng:

"Học viên có thành tích xuất sắc trong hoạt động sẽ được ưu tiên nhận học bổng toàn phần và tham gia dự án trao đổi quốc tế cấp cao."

Học bổng toàn phần.. – đó là điều mà Hải Anh mơ ước từ khi bước chân đến đất nước này.

Tửa đầu – gặp gỡ "boss"

"Ồ, bạn đang xem thông báo về chuyến tham quan ngoại ô hả?"

Một giọng nói thanh lịch văng đến khiến Hải Anh giật mình. Người đứng sau là một chàng trai Nhật Bản với khuôn mặt dịu dàng nhưng ánh mắt sắc bén, mặc bộ đồ học sinh tuy giản dị nhưng rất lịch sự – đó là Nakamura Shinichi, người được cả trường mệnh danh là "Boss của các lưu học sinh" vì khả năng tiếng Trung xuất sắc, luôn đứng đầu mọi hoạt động và sở hữu thành tích học tập không ai sánh được.

"Em.. Em đang cố hiểu nội dung thôi ạ." – Hải Anh cúi đầu, giọng yếu ớt vì sợ bị chế nhạo như mọi lần trước.

Nhưng Shinichi không như những người khác. Anh ấy bước lại gần, chỉ vào bảng quảng cáo và đọc một cách rõ ràng: "Ngày 20 tháng 9, Học viện Giao lưu Quốc tế sẽ tổ chức chuyến tham quan.. Những bạn tham gia cần mang thẻ học sinh đến văn phòng báo danh từ 14 giờ đến 17 giờ 30 phút."

Sau đó, anh ấy nhìn thẳng vào mặt Hải Anh: "Nhưng mình nghĩ bạn không chỉ muốn hiểu thông báo này đúng không? Mình thấy bạn từng cố gắng rất nhiều nhưng lại chưa có tiến bộ như mong đợi."

Hải Anh ngậm ngùi, mắt đỏ lên. Chính xác vậy – cậu đã đọc sách, nghe bài, làm bài tập suốt ngày đêm nhưng mọi thứ vẫn như một mớ hỗn độn trong đầu.

"Boss Shinichi, tại sao mọi thứ lại dễ đến vậy với anh nhưng với em lại khó thế này?" – cậu hỏi thầm.

Shinichi mỉm cười nhẹ: "Không có gì dễ dàng cả bạn ạ. Mình cũng từng như bạn vậy – thậm chí tệ hơn nhiều. Đã từng bị người thầy nói là không bao giờ học được tiếng Trung nhưng.." – anh ấy lấy ra một cuốn sổ cũ, những trang giấy bên trong đầy những dòng chữ viết nhực răng, có chỗ còn bị mờ ẩm do nước mắt – ".. Mình đã chọn một mình đi trên con đường thăng cấp này."

Một mình.. Thăng cấp.. – những từ đó như một cú sốc đánh vào tâm trí Hải Anh.

"Đây là thông báo thứ hai." – Shinichi chỉ vào một tờ giấy khác dán bên cạnh – "Giải bóng rổ sinh viên 'Cúp Vô Địch' mùa xuân. Nếu bạn muốn chứng minh mình, hãy bắt đầu bằng việc hiểu rõ những thông báo này, sau đó đăng ký tham gia. Đừng bao giờ để những ký tự này trở thành rào cản giữa bạn và ước mơ nhé."

Khi Shinichi đi mất, Hải Anh lại nhìn vào bảng quảng cáo. Lần này, những chữ viết không còn là những chú quái vật nữa – mà giống như những mục tiêu trong trò chơi, đang chờ cậu từng bước chinh phục.

Bắt đầu – hành trình một mình

Tối hôm đó, Hải Anh nhận được cuộc gọi từ người bạn David ở nước ngoài. Anh ấy nghe tin về việc cậu bị thầy mắng thì nói: "Anh biết trường có tổ chức chuyến tham quan không? Nếu khó quá thì đừng đi nhé, mình hiểu mà."

Nhưng lần này, Hải Anh đã không từ bỏ như mọi khi: "Không, anh nhé. Em sẽ đi, và em sẽ tự mình hoàn tất mọi thủ tục."

Từ hôm đó, cậu bắt đầu hành trình "thăng cấp" một mình:

- Mức 1: Hiểu được từng chữ đơn lẻ – cậu mua một cuốn từ điển điện tử, ghi chú nghĩa của từng chữ trong thông báo lên một tờ giấy, kể cả cách phát âm và cách dùng trong câu. Đến khi ngủ thì đầu óc vẫn hồi tưởng những từ mới học được.

- Mức 2: Nắm vững cấu trúc câu – cậu tìm đến thư viện, mượn các giáo trình cơ bản, tự học cách sắp xếp từ thành câu có nghĩa. Đôi khi cậu phải viết lại một câu đơn giản hàng trăm lần cho đến khi nó đi vào đầu.

- Mức 3: Thực hành giao tiếp – mặc dù e ngại, cậu vẫn tự mình đến văn phòng trường hỏi thêm thông tin về chuyến tham quan. Mỗi lần nói nhầm từ hoặc nói sai ngữ điệu, cậu không còn rụt rè mà lại ghi lại lỗi sai để sửa chữa.

Trong quá trình này, cậu gặp Mary – một bạn lưu học sinh từ Mỹ cũng đang cố gắng học tiếng Trung. Cô ấy thấy cậu rất nỗ lực nên đề nghị cùng học hỏi, nhưng Hải Anh từ chối nhẹ nhàng: "Cảm ơn bạn nhé, nhưng lần này mình muốn tự mình đi hết con đường này để chứng minh rằng mình cũng có thể làm được."

Mary hiểu ý nghĩa của câu nói đó nên không ép nữa, chỉ khẳng định sẽ luôn hỗ trợ nếu cần.

Mức 4: Đấu trước "boss"

Ngày báo danh, Hải Anh tự mình đến văn phòng trường. Khi đang làm thủ tục, cánh cửa mở ra – Shinichi bước vào cùng một nhóm bạn bè. Anh ấy nhìn thấy Hải Anh thì tỏ ra ngạc nhiên rồi mỉm cười: "Bạn đã tự mình đến đây rồi ạ?"

"Vâng ạ! Em đã hiểu rõ toàn bộ thông báo rồi, từ thời gian, địa điểm đến những điều cần chuẩn bị." – lần này giọng Hải Anh rất tự tin.

Shinichi mỉm cười, rồi lấy ra một tờ giấy mới: "Nếu vậy thì hãy thử đọc thông báo này xem nhé – đây là thông báo về vòng loại giải bóng rổ."

Đây là một bài kiểm tra không mong đợi, nhưng Hải Anh không sợ hãi. Cậu đọc từng câu một cách rõ ràng, chính xác, kể cả những từ khó như "tổ chức thi đấu", "quy định thi đấu", "ưu tiên đối với lưu học sinh".

Sau khi cậu đọc xong, Shinichi tay vào tay vỗ lên: "Tuyệt vời! Bạn đã vượt qua thử thách mức 4 rồi đó. Bây giờ, mình mời bạn tham gia đội bóng của chúng mình trong giải 'Cúp Vô Địch' nhé – vì một người có thể thăng cấp một mình, nhưng để trở thành 'God' như Wukong thì cần có những người đồng hành vững mạnh bên cạnh."

Hải Anh nhìn vào mặt Shinichi, rồi nhìn xuống tờ thông báo đang cầm trong tay. Cậu hiểu rằng hành trình thăng cấp chưa kết thúc ở đây – mà chỉ mới bắt đầu. Những thử thách lớn hơn đang chờ phía trước, và lần này dù đi một mình hay cùng mọi người, cậu đều sẵn sàng đối mặt.

Cuối trường tập 1

Một tuần sau, ngày chuyến tham quan ngoại ô.

Hải Anh đứng bên cạnh Mary và các bạn khác, nhìn những cánh đồng xanh mướt trải dài phía trước. Shinichi đến gần và hỏi: "Bạn thấy thế nào?"

"Rất đẹp ạ! Em cảm thấy mình đã học được nhiều điều mới không chỉ về tiếng Trung mà còn về văn hóa đây." – Hải Anh cười thật tự nhiên.

"Vậy là bạn đã hiểu được ý nghĩa của chuyến tham quan rồi." – Shinichi nhìn xa về phía chân trời – "Thông báo trên bảng quảng cáo không chỉ là những dòng chữ.. Mà là những cánh cửa dẫn đến những thế giới mới. Và bạn đã tự mình mở ra cánh cửa đầu tiên rồi đó."

Trong lúc đó, trên bảng quảng cáo trường vừa được dán thêm một thông báo mới:

"Đội tuyển bóng rổ lưu học sinh chính thức tiếp nhận thành viên mới – Vương Hải Anh. Chúc các bạn đạt thành tích cao trong giải 'Cúp Vô Địch'!"

Một chuyến hành trình bắt đầu từ một tờ thông báo đơn giản đã mở ra những khả năng vô hạn cho cậu học sinh từng lạc lõng giữa những ký tự xa lạ. Và câu chuyện về việc một mình thăng cấp để trở thành "God Wukong" của làng lưu học sinh chỉ mới bắt đầu..
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back