Một chiều tháng 7 năm 1846 ở Florence, một nhóm người quen biết cùng nhau nhóm họp tại nhà giáo sư Fabrizi để bàn bạc kế hoạch công tác chính trị sắp tới.
Một vài người thuộc Đảng Mazzinian khăng khăng yêu cầu ít nhất cũng phải thành lập một nước Cộng hòa dân chủ và thống nhất nước Ý. Còn những người khác thuộc phái quân chủ lập hiến và phái tự do lại mang nhiều màu sắc khác nhau. Nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm là bất mãn với cơ quan kiển duyệt của Tuscany. Vị giáo sư nổi tiếng Fabrizi triệu tập cuộc họp rất hy vọng giữa đại diện các phe phái này không nảy sinh mâu thuẫn với nhau.
Từ khi Giáo hoàng Pius IX lên ngôi, tuyên bố đại xá cho tù chính trị tại các lãnh địa của Giáo hoàng tới nay mới được hai tuần lễ, mà làn sóng tự do chủ nghĩa nhờ sự kiện vang dội ấy gây ra đã lan tràn khắp nước Ý. Ở Tuscany, lệnh đại xá của Giáo hoàng đã tác động đến cả chính quyền. Giáo sư Fabrizi và một số lãnh tụ các chính đảng ở Florence cho rằng đây là cơ hội thuận lợi hơn cả để đòi cải cách luật báo chí.
Nghe vậy, nhà soạn kịch Lega phát biểu:
- Tất nhiên, chừng nào chưa sửa đổi luật báo chí hiện hành thì chưa thể xuất bản báo được. Phải hoãn số báo đầu tiên lại. Nhưng có lẽ một số bài văn châm biếm của chúng ta có cơ hội lọt lưới kiểm duyệt. Chúng ta càng làm sớm được bao nhiêu thì càng chóng sửa đổi được luật báo chí bấy nhiêu.
Ngồi trong phòng đọc sách của giáo sư Fabrizi, nhà soạn kịch Lega trình bày quan điểm lập trường của mình mà theo ý ông, những nhà văn tự do phải theo trong lúc này.
Một người tham dự buổi họp, nhà luật sư tóc bạc, bắt đầu phát biểu với một giọng lê thê:
- Hiển nhiên là chúng ta phải chớp ngay thời cơ. Sau này không thể có những điều kiện thuận lợi như thế để tiến hành những cải cách toàn diện được. Nhưng chắc gì những bài châm biếm đã làm nên chuyện. Nó chỉ có thể chọc tức và làm cho chính phủ hoảng sợ thôi chứ không thể giúp ta nhận được sự đồng tình từ họ. Mà sự đồng tình của chính phủ mới là điều chúng ta nhắm tới. Nếu nhà chức trách nghĩ chúng ta là những kẻ phản động nguy hiểm thì ta không thể nào có được sự hậu thuẫn của họ.
- Vậy ông định thế nào?
- Phải đề ra yêu sách.
- Yêu sách cho Đại công tước ư?
- Phải, yêu sách mở rộng quyền tự do báo chí.
Một người nước da sẫm, vẻ mặt sắc sảo, ngồi cạnh cửa sổ, nhìn nhà luật sư, cười khẩy và nói:
- Ông đi yêu sách chắc được nhiều kết quả lắm nhỉ! Tôi tưởng vụ Renzi đã chữa cho ông thoát khỏi những ảo tưởng ấy rồi.
- Thưa ngài! Về chuyện chúng ta không ngăn cản được việc Renzi bị bắt giao cho Giáo hoàng, tôi cũng rất lấy làm tiếc không kém gì ngài. Tôi không muốn làm mếch lòng các quý vị có mặt ở đây, nhưng dù sao tôi vẫn nghĩ rằng sở dĩ chúng ta thất bại trong việc này, chủ yếu là do một số người trong chúng ta đã sốt ruột và nóng nảy, mà nếu ở cương vị tôi, tôi đã không vội quyết định..
Người da sẫm màu cắt ngang một cách sỗ sàng:
- Nghĩa là ông sẽ do dự như dân Piedmont chứ gì? Tôi không hiểu ông thấy sốt ruột và nóng nảy ở chỗ nào. Có phải những yêu sách rụt rè mà chúng ta cứ ra hết cái này đến cái khác hay không? Có lẽ ở Tuscany hoặc Piedmont người ta mới cho cái đó là nóng nảy, chứ ở Naples thì không ai nghĩ như thế cả.
Người đại diện vùng Piedmont cũng chẳng chịu lép vế:
- May thay, chỉ người Naples mới có thứ nóng nảy của Naples mà thôi.
Giáo sư Fabrizi cắt lời:
- Thôi, thôi, xin các ông. Tính cách của người Naples và Piedmont đều có cái hay riêng. Nhưng hiện nay chúng ta đang ở Tuscany mà tập quán Tuscany là nắm chắc công việc trước mắt. Ông Grassini tán thành yêu sách, mà ông Galli thì phản đối. Vậy ý kiến bác sĩ Riccardio thế nào?
- Tôi thấy yêu sách cũng chẳng có gì hại cả, nếu ông Grassini đồng ý với việc đưa ra yêu sách thì tôi rất vui lòng ký tên ngay. Tuy nhiên tôi cũng nghĩ rằng, nếu chỉ yêu sách không thôi thì chẳng kết quả bao nhiêu. Tại sao chúng ta lại không có thể vừa đề ra yêu sách lại vừa cho xuất bản cả các bài châm biếm ngắn?
Grassini nói:
- Dễ hiểu thôi, vì các bài châm biếm ngắn ấy sẽ làm cho chính phủ có thái độ thù địch với chúng ta và không chấp nhận yêu sách của chúng ta.
Người miền Naples đứng bật dậy, tiến tới cạnh bàn:
- Có các bài báo ấy hay không, chính phủ cũng không đếm xỉa tới yêu sách đâu. Thưa các vị, các vị đã đi lầm đường rồi! Thỏa hiệp với chính phủ là vô ích. Chúng ta phải kêu gọi nhân dân vùng dậy.
- Việc ấy nói thì dễ, nhưng làm thì khó. Ông định làm gì để kêu gọi nhân dân?
- Hỏi ông Galli điều ấy thì thật vớ vẩn. Tất nhiên là trước hết ông ấy sẽ đánh vỡ đầu viên kiểm duyệt ra!
Galli vững vàng đáp lại:
- Không phải thế đâu. Các ông cứ tưởng rằng người miền Nam chúng tôi thì chẳng có lý lẽ gì khác ngoài nắm tay hay sao?
- Vậy ông bảo nên làm thế nào? Suỵt.. Thưa các vị, hãy im lặng một chút để nghe ông Galli trình bày một kiến nghị.
Mọi người từ nãy tới giờ túm năm tụm ba ở các góc phòng bây giờ quây lại quanh bàn để nghe Galli nói. Nhưng ông ta giơ hai tay tỏ vẻ muốn thanh minh:
- Không, thưa các vị, không phải là kiến nghị mà chỉ là một ý kiến thôi. Tôi cho rằng sự không khí hân hoan hiện nay về việc Giáo hoàng mới nhậm chức chứa đựng nguy hiểm thực tế. Giáo hoàng hiện đang theo đường lối chính trị mới, ban ra lệnh đại xá và do đó, làm cho nhiều người kết luận rằng mọi người dân nước Ý chúng ta, ai ai cũng phải đổ xô vào lòng giáo hoàng để được ngài dẫn tới "miền đất hứa". Bản thân tôi cũng thán phục Giáo hoàng không kém người khác. Đại xá - là một nước cờ cao!
Grassini khinh bỉ tiếp luôn:
- Được tán tụng như thế chắc Đức Thánh Cha cũng mát ruột lắm..
Đến lượt Riccardio ngắt lời:
- Thôi đi, ông Grassini! Để ông ấy nói hết đã! Lạ thật, sao ông với ông Galli lúc nào cũng cứ cào cắn nhau như chó với mèo ấy!.. Nào, ông Galli, ông cứ nói tiếp đi.
Đại diện Naples lại nói:
- Ý kiến là tôi như thế này. Tôi chắc rằng Đức Thánh Cha làm như thế là xuất phát từ những ý định tốt đẹp. Còn như Đức Thánh Cha có thể cải cách rộng rãi đến mức nào lại là vấn đề khác. Bây giờ thì mọi việc đều có vẻ đang thuận buồm xuôi gió. Vì thế, bọn phản động trên khắp nước Ý sẽ ngồi yên chừng một hai tháng, chờ cho cơn sốt hân hoan nguội dần đi sau lệnh ân xá. Nhưng chưa chắc chúng đã chịu để mất quyền lực mà không có tí phản ứng nào. Theo tôi thì: Đến giữa mùa đông, những bọn Jesuit, Gregorian, Sanfedist và cả bè lũ chúng sẽ bày ra mọi mưu ma chước quỷ mới, rồi tất cả những người không chịu bị chúng mua chuộc sẽ bị chúng đầu độc hết cho xem.
- Rất có thể là như thế.
- Tốt lắm! Vậy thì chúng ta có nên cứ gửi hết đơn yêu sách này đến đơn yêu sách khác, và đợi đến lúc Lambruschini và phe lũ thuyết phục đại công tước bắt chúng ta giao cho chính quyền phái Jesuit hoặc kéo kỵ binh Áo đến tuần tiễu trên các đường phố và bắt chúng ta phải dừng mọi hoạt động, hay là chúng ta nên đánh phủ đầu, lợi dụng chúng đang tạm thời thất thế mà tấn công trước?
- Trước hết mong ông hãy nói rõ "tấn công trước" là thế nào?
- Tôi đề nghị trước hết chúng ta tuyên truyền và cổ động có tổ chức để chống lại phái Jesuit.
- Thế nghĩa là tuyên chiến bằng các bài văn châm biếm chứ gì!
- Phải, chúng ta sẽ vạch trần mưu ma chước quỷ của bọn chúng, và kêu gọi nhân dân đoàn kết đấu tranh chống phái Jesuit.
- Nhưng ở đây có kẻ Jesuit nào đâu mà vạch trần?
- Không có à? Thử đợi chừng ba tháng, rồi các ngài sẽ thấy. Lúc ấy e rằng không làm gì nổi bọn chúng đâu.
- Phải. Nhưng chắc ông cũng hiểu rằng, nếu muốn động viên nhân dân chống phái Jesuit thì chúng ta phải nói toạc móng heo ra. Vậy ông làm cách nào để tránh kiểm duyệt?
- Tôi chẳng cần tránh gì cả. Tôi thách thức cả sự kiểm duyệt nữa.
- Nghĩa là ông sẽ cho xuất bản những bài châm biếm ngắn nặc danh ư? Chuyện ấy nghe thì hay đấy, nhưng chúng tôi cũng đã từng in sách báo bí mật, chúng tôi biết rằng..
- Không! Tôi đề nghị in các bài châm biếm ngắn ấy một cách công khai, có đề tên và đề rõ địa chỉ của chúng ta hẳn hoi. Nếu họ có đủ can đảm thì họ cứ việc truy tố.
Grassini kêu lên:
- Thật là một chủ trương hết sức điên rồ. Thế có nghĩa là cả gan lao đầu vào hàm sư tử.
Galli gắt ngay:
- Ồ, ông việc gì phải sợ. Chúng tôi cũng chẳng mong ông ngồi tù chuộc tội cho
Chúng tôi kia mà!
Riccardio nói:
- Thôi đừng nói quá lời nữa, ông Galli! Đâu phải vấn đề sợ hay không sợ. Chúng tôi cũng như ông, sẵn sàng ngồi tù nếu có lợi cho sự nghiệp của chúng ta. Nhưng nếu vì những chuyện không đâu mà dấn thân vào chỗ nguy hiểm thì lại thật quá ngây thơ. Tôi muốn bổ sung vào kiến nghị vừa rồi.
- Bổ sung gì?
- Tôi tưởng có thể nghĩ cách đấu trang với phái Jesuit mà khỏi đụng chạm đến cơ quan kiểm duyệt.
- Tôi không hiểu ông định làm thế nào?
- Có thể tìm cách nguỵ trang những ý kiến mà chúng ta phát biểu, dùng cách nói quanh co để..
* * * Để viên kiểm duyệt không hiểu được chăng? Nhưng ông tưởng rằng bất cứ người thợ thủ công hoặc một công nhân nghèo khổ và trình độ học thức thấp nào cũng đoán hiểu được đúng ý nghĩa của những bài ông viết hay sao? Như thế là không sát thực tế lắm đâu.
Giáo sư Fabrizi quay sang một người vai rộng, râu rậm màu nâu, ngồi cạnh ông, hỏi:
- Ông Martini, ý kiến ông thế nào?
- Chưa có nhiền dữ kiện thực tế, tôi chưa muốn phát biểu vội. Phải thí nghiệm độ vài lần xem kết quả ra sao dã.
- Còn ông, ông Sacconi?
- Tôi muốn nghe xem ý kiến bà Bolla thế nào, ý kiến của bà thường rất có giá trị.
Mọi người đều dồn mắt về phía một người phụ nữ duy nhất trong phòng. Bà ngồi trên ghế bành, tay chống cằm, im lặng nghe tranh luận. Cặp mắt vốn đen, sâu thẳm và nghiêm nghị của bà bây giờ đang ánh lên một tia giễu cợt.
Bà nói:
- Tôi e rằng ý kiến của tôi khác hẳn ý kiến các ông.
Riccardio xen lời:
- Thường là thế đấy, nhưng khốn nỗi, ý kiến của bà lại thường là đúng.
- Tôi hoàn toàn đồng ý rằng chúng ta phải đấu tranh với phái Jesuit bằng cách này hay cách khác. Vũ khí này không dùng được thì ta dùng thứ khác. Nhưng, thách thức bọn chúng thì chưa đủ, mà lẩn tránh kiểm duyệt lại cũng rất khó khăn.. Còn yêu sách thì chỉ là một trò trẻ con.
Vẻ mặt hết sức trịnh trọng, Grassini nói:
- Thưa bà, tôi mong rằng bà không đề nghị những thủ đoạn chém giết chứ?
Nghe câu ấy, Martini phải đưa tay lên rứt bộ râu rậm, còn Galli thì phá lên cười. Ngay cả người thiếu phụ nghiêm trang kia cũng phải tủm tỉm cười.
Bà nói:
- Các ông hãy tin rằng, nếu tôi là kẻ hung hãn đến như thế, thì chắc hẳn tôi không đến nỗi ấu trĩ mà đem ra nói công khai ở đây. Thứ vũ khí lợi hại nhất mà tôi biết là sự giễu cợt. Nếu chúng ta đả lích được phái Jesuit một cách sâu cay, làm cho nhân dân chê cười bọn chúng cùng với những tham vọng của bọn chúng, thì chúng ta sẽ thắng mà không phải đổ máu.
Fabrizi tiếp lời:
- Tôi thấy bà nói đúng. Nhưng tôi không hiểu bà sẽ thực hiện bằng cách nào.
Martini hỏi:
- Tại sao chúng ta lại không thực hiện được việc đó? Một bài báo châm biếm dễ lọt lưới kiểm duyệt hơn là một bài báo nghiêm trang. Nếu có phải nói bóng gió xa xôi thì ngay trong những câu hài hước có vẻ ngớ ngẩn ấy, người đọc thông thường vẫn có thể tìm ra nghĩa kép một cách dễ dàng hơn là hiểu nội dung một bài luận văn khoa học hoặc kinh tế?
- Thưa bà, như vậy ý kiến của bà là chúng ta phải xuất bản những sách châm biếm nhỏ hoặc ra một tờ báo hài hước chứ gì? Tôi dám chắc rằng rốt cục cơ quan kiểm duyệt cũng chẳng bỏ qua đâu.
- Ý của tôi không hẳn phải là một loại nào trong hai loại ấy. Nếu chúng ta in và bán rẻ hoặc phát không những tờ truyền đơn châm biếm bằng thơ hoặc bằng văn xuôi thì rất có lợi. Nếu chúng ta lại tìm được một họa sĩ giỏi nào hiểu được ý chúng ta thì chúng ta có thể còn in những tờ truyền đơn có minh họa nữa.
- Nếu ý đó được thực hiện thì thật tuyệt vời. Nhưng đã chủ trương làm thì phải làm cho ra nhẽ. Chúng ta cần có một nhà châm biếm hạng nhất. Vậy phải tìm đâu ra?
Nhà soạn kịch Lega nói thêm:
- Các vị thừa hiểu rằng số đông chúng ta đều là những nhà văn cừ khôi cả. Tôi hết sức tôn trọng các vị ở đây. Nhưng tôi e rằng chúng ta mà đóng vai khôi hài thì chẳng khác gì con voi nhảy điệu tanrantenla cả.
- Tôi không hề nói rằng tất cả chúng ta đều phải đi làm một việc không hợp với khả năng của mình. Tôi chỉ nói rằng chúng ta phải cố tìm cho được một nhà châm biếm thật sự có tài, mà ở Ý chắc có. Và phải chuẩn bị đầy đủ quỹ đài thọ cho ông ta. Dĩ nhiên, chúng ta phải hiểu người đó và phải chắc chắn rằng người đó đi theo đúng hướng của chúng ta.
- Nhưng tìm đâu ra? Tôi có thể đếm đầu ngón tay tất cả những nhà trào phúng ít nhiều có tài, nhưng chẳng ai trong số họ thích hợp. Giusti chắc chẳng thuận đâu, ông ta cũng quá bận việc rồi. Có một hoặc hai nhà văn Lombardy khá tốt, nhưng họ lại viết bằng phương ngữ Milan.
Grassini nói:
- Hơn nữa, chỉ dùng những biện pháp cao siêu hơn thì mới có tác dụng đối với dân Tuscany. Nếu dùng hình thức bông đùa mà đề cập tới một vấn đề nghiêm trang như vấn đề tự do chính trị và tự do tôn giáo thì e rằng ít nhất người ta cũng cho là chúng ta thiếu "savoir phaire" về chính trị. Florence không phải là một thành phố mở xưởng kiếm tiền như London, mà cũng không phải là nơi xa hoa phù phiếm như Paris. Nó là thành phố có lịch sử vĩ đại..
Bà Bolla mỉm cười, ngắt lời:
- Thì thành phố Athen cũng thế. Nhưng thành phố này "đã trở thành quá lớn và lười biếng mất rồi, cần phải có một con
ruồi trâu nó đốt cho thì mới thức tỉnh được họ"..
Bác sĩ Riccardio đập tay xuống bàn:
- Ruồi Trâu! Thế mà chúng ta quên khuấy đi mất! Đó chính là người chúng ta đang cần!
- Là ai thế?
- Ruồi Trâu - Felice Rivarez. Các vị không nhớ ư? Một kẻ thuộc nhóm Muratori từ trên núi Apennine xuống đây ba năm trước.
- Ông biết nhóm ấy ư? Phải rồi, tôi còn nhớ là ông đã tiễn họ đi Paris!
- Phải, tôi cùng Rivarez đến Leghorn, rồi ở đó tôi tiễn anh ta đi Marseilles. Anh ta không muốn ở lại Tuscany. Anh ta nói rằng khởi nghĩa thất bại rồi thì chỉ còn biết cười trừ thôi, vì vậy tốt nhất là đi Paris. Chắc anh ấy cũng đồng ý với ông Grassini rằng Tuscany không phải là chỗ để cười. Nhưng tôi tin chắc nếu anh ta biết được hiện đã có điều kiện hoạt động ở Ý thì chắc anh ta sẽ trở về.
- Ông vừa nói tên là gì nhỉ?
- Rivarez. Hình như người Brazil thì phải. Nói chung là đã từng sống ở Brazil. Có lẽ tôi chưa thấy người nào sắc sảo như thế. Lúc bấy giờ ở Leghorn chúng tôi buồn lắm! Cứ nghĩ đến Lambertini đã hy sinh cũng đủ đau lòng rồi!.. Nhưng mỗi khi Rivarez bước vào phòng thì không ai nhịn được cười! Dường như lúc nào anh ta cũng có thể kể mãi được những câu chuyện dí dỏm! Tôi nhớ nhất là trên mặt anh ta có một vết dao chém rất đáng sợ. Rivarez là người rất kỳ quặc.. Nhưng tôi tin những câu chuyện khôi hài của anh đã giúp rất nhiều người đau thương lúc đó đỡ khỏi tuyệt vọng.
- Có phải anh ta đã viết những bài tiểu luận chính trị trong các báo Pháp ký tên là Le taon (Le taon: Ruồi Trâu) không?
- Phải, phần lớn những bài báo ngắn và những bài tiểu luận châm biếm. Những kẻ buôn lậu vùng Apennines gọi anh là Ruồi Trâu vì miệng lưỡi anh ta cay độc lắm. Và từ đó anh lấy cái tên ấy làm biệt hiệu.
Vẫn với giọng trang trọng và chậm rãi, Grassini tham gia bàn luận:
- Tôi cũng có biết qua người ấy. Nhưng tôi không thể nói rằng mọi điều tôi nghe thấy về Rivarez đều là những lời khen ngợi cả. Tất nhiên Rivarez có một trí sắc sảo hấp dẫn bề ngoài nào đó, nhưng tôi có cảm tưởng người ta đã thổi phồng tài cán của anh ta. Rất có thể anh ta không thiếu dũng cảm. Nhưng thanh danh anh ta ở Paris và Vienna chưa phải là toàn vẹn. Có lẽ anh ta có một cuộc đời đầy phong ba chìm nổi, nhưng người ta không hiểu thân thế ông ta ra sao cả. Nghe nói hình như đội thám hiểm Dupre đã thương hại và thâu nạp anh ta vào đội ở đâu đó vùng xích đạo Nam Mỹ hoang vu, với tình trạng thật là thảm hại. Theo chỗ tôi biết thì anh ta chưa bao giờ giải thích được rõ tại sao lại lưu lạc đến bước ấy. Còn về vụ Apennines, tôi sợ việc có đủ hạng người phức tạp tham gia cuộc khởi nghĩa thất bại đó. Mọi người đều biết, những kẻ bị xử tử ở Bologna đều là những kẻ bất lương chính cống cả. Còn những kẻ đang bỏ trốn thì phẩm chất của nhiều tên trong bọn đó có lẽ cũng chẳng cần nói tới làm gì. Dĩ nhiên, vẫn có vài người thật là có phẩm chất cao quý..
Riccardo ngắt lời Grassini, giọng đã có vẻ bực dọc:
- Vài người trong số ấy lại rất thân với nhiều người có mặt tại đây nữa! Ông Grassini ạ, phân biệt tỉ mỉ không vơ đũa cả nắm là những đức tính rất đáng khen, nhưng ông không nên quên rằng những kẻ "kẻ bất lương chính cống" ấy đã hy sinh vì những lý tưởng của mình, thế cũng đủ hơn những cái mà ông hoặc tôi chưa làm được.
Galli chêm vào:
- Lần sau hễ có kẻ nào đem những chuyện nhảm nhí ở Paris kể lại với ông thì xin ông nói hộ tôi rằng, họ hiểu lầm rất nhiều về đội thám hiểm Dupre. Tôi có quen người phụ tá của Dupre tên gọi là Martel. Ông ta kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện, bảo rằng đội thám hiểm đã gặp Rivarez lưu lạc ở nơi nói trên, điều đó đúng. Rivarez đã chiến đấu cho nước cộng hòa Argentina, bị bắt làm tù binh nhưng đã trốn thoát. Sau anh ta cải trang, bôn ba khắp nơi và tìm mọi cách trở về Buenos Ayres. Còn chuyện đội thám hiểm thấy thương hại mà thu nhận anh ta vào đội chỉ là hoàn toàn bịa đặt. Thực ra lúc ấy người thông ngôn của đội thám hiểm bị ốm phải trở về nước; những người Pháp thì không hiểu được tiếng địa phương nên họ đề nghị Rivarez giúp làm thông ngôn. Anh ta theo đội thám hiểm đi điều tra các nhánh sông Amazon suốt ba năm trời. Theo lời Martel, nếu lúc ấy không có Rivarez thì họ không sao hoàn thành được cuộc thám hiểm.
Fabrizi cũng nói:
- Bất kể anh ta là người thế nào, nhưng đến những nhà thám hiểm từng trải như Martel và Dupre cũng phải cảm phục, thì con người ấy chắc hẳn phải có cái gì xuất sắc. Bà nghĩ thế nào thưa bà?
- Tôi không biết tí gì về anh ta cả. Khi họ chạy trốn qua Tuscany thì tôi còn đang ở bên Anh. Nhưng nếu những người bôn ba khắp nơi với Rivarez suốt ba năm trời và cả những đồng chí đã tham gia khởi nghĩa cũng đều nhận thấy anh ta tốt, thì tôi nghĩ thế là đủ, cần gì phải đếm xỉa tới những lời đồn đại lung tung.
Riccardo nói:
- Ý kiến của các đồng chí về anh ta thì chẳng phải bàn nữa. Từ Muratory đến Zambeccari cho tới những dân miền núi thô lỗ nhất, ai ai cũng hết lòng kính phục anh ta. Ngoài ra anh ta còn là bạn thân của Orsini. Mặt khác, cũng đúng là ở Paris người ta bàn tán nhảm nhí đủ điều về anh ta, những kẻ nào thù hằn cá nhân thì sao viết được văn châm biếm về chính trị.
Lega nói:
- Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng hình như khi những người lánh nạn chính trị chạy qua đây đã có lần thấy anh ta. Có lẽ ông ta hơi gù, hơi khập khiễng hoặc là có một tật gì đó.
Nhà giáo sư liền rút ô kéo bàn viết lấy ra một tập giấy, lật hết tờ nọ đến tờ kia rồi nói:
- Hình như tôi có giữ một tờ cáo thị truy nã của sở cảnh sát tả nhận dạng anh ta. Chắc các ông còn nhớ là khi họ chạy trốn lên núi thì đâu đâu cũng dán đầy cáo thị tả nhận dạng họ. Còn lão giáo chủ.. tên thằng cha khốn nạn ấy là gì nhỉ? À, lão Spinola! Chính lão đã treo giải thưởng lấy đầu nghĩa quân. Người ta kể một câu chuyện rất lý thú về Rivarez. Chuyện kể rằng Rivarez mặc một bộ đồ lính cũ đi lang thang khắp nơi, vờ như làm một kỵ binh bị thương đi tìm đồng đội. Đang đi thì đụng ngay phải một đội lính mà Spinola phái đi lùng bắt mình. Anh ta ngồi suốt ngày với bọn lính trên một chiếc xe, kể cho chúng nghe những chuyện khiếp vía, nào là bọn phiến loạn bắt mình làm tù binh, nào là chúng đưa mình lên sào huyệt ở trên núi và tra tấn ghê gớm thế nào. Bọn lính đưa tờ truy nã cho anh xem, thế mà anh ta cứ điềm nhiên kể cho chúng nghe đủ mọi thứ chuyện hoang đường về tên quỷ sứ mà chúng gọi là Ruồi Trâu mãi. Đến đêm, khi bọn lính đi ngủ cả rồi, Rivarez đổ một thùng nước lớn vào túi thuốc súng của chúng, nhét đầy lương thực và đạn vào túi mình rồi tẩu thoát.. À, tờ cáo thị ấy đây rồi!
Fabrizi ngừng chuyện.
- "Felice Rivarez, biệt hiệu Ruồi Trâu. Tuổi gần ba mươi. Nguyên quán và gia đình: Không rõ, nhưng có thể là ở Nam Mỹ. Nghề nghiệp: Nhà báo. Người thấp. Tóc đen, râu đen, da ngăm ngăm, mắt xanh. Trán cao và vuông. Mũi, mồm, cằm.." À còn nữa: "Đặc điểm chân phải đi khập khiễng, cánh tay trái khòng khoèo, bàn tay trái mất hai ngón. Có vết dao chém trên mặt. Nói lắp". Chỗ này có chú thích thêm: "Bắn rất giỏi - khi bắt phải coi chừng".
- Kể cũng thật lạ lùng! Tờ nhận dạng tả kỹ như thế mà làm sao anh ta vẫn bịp được cả một đội lính?
- Dĩ nhiên anh ta phải là người gan dạ phi thường mới thoát được. Chỉ cần bọn chúng tình nghi một chút là chết ngay. Sở dĩ anh ta thoát được mọi hiểm nghèo là vì anh ta làm ra vẻ ngời nghệch hết sức khéo.. Thưa các vị, vậy các vị nghĩ sao? Té ra nhiều người chúng ta biết rõ Rivarez cả nhỉ? Thế thì ta viết thư mời anh ta đến giúp chứ?
Fabrizi nói:
- Tôi nghĩ trước hết cũng vẫn nên cho anh ta biết kế hoạch của chúng ta và thăm dò xem anh ta có tán thành không.
- Còn phải xem xét gì nữa, cứ nói đến vấn đề đấu tranh chống phái Jesuit là Rivarez tán thành ngay. Tôi chưa thấy người nào chống phá giáo hội kịch liệt như vậy.
- Vậy ông Riccardo viết thư nhé?
- Được, tôi sẽ viết. Nhưng để tôi nhớ xem bây giờ anh ta ở đâu đã. Hình như ở Thụy Sĩ thì phải. Thật là một con người ham hoạt động, suốt đời bôn ba đây đó. À, thế còn vấn đề các bài báo châm biếm..
Cuộc tranh luận kéo dài và sôi nổi. Khi mọi người sắp sửa giải tán, Martini tiến lại gần người thiếu phụ trầm mặc đó.
- Gemma, tôi đưa Gemma về nhé.
- Cám ơn Martini. Tôi cũng có việc muốn bàn với anh.
Maritni khẽ hỏi:
- Vấn đề địa chỉ lại có gì không ổn phải không?
- Không có gì nghiêm trọng lắm. Nhưng tôi thấy đã đến lúc cần thay đổi đi đôi chút. Tuần này bưu điện có giữ lại hai bức thư. Cả hai đều không có gì cả, có lẽ họ giữ lại ngẫu nhiên thôi. Nhưng chúng ta không thể mạo hiểm được. Nếu cảnh sát tình nghi một trong những địa chỉ của chúng ta là lập tức phải đổi ngay tất cả mọi địa chỉ khác.
- Sáng mai tôi sẽ đến chỗ Gemma. Bây giờ không nên bàn việc nữa, trông Gemma có vẻ mệt mỏi rồi.
- Tôi không mệt đâu.
- Thế chắc lại lo nghĩ gì rồi?
- Ồ, không có gì đâu.
*Chú thích: "Savoir phaire" (Tiếng Pháp) : Thẩm định, đánh giá.