Bạn biết đến truyện này từ đâu?

  • TruyenHD

  • Truyenfull

  • Facebook

  • Nguồn khác

  • Wattpad


Results are only viewable after voting.
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 24: Thích phụ nữ của người chết.

"Mạn Thu, tớ sợ quá!" Đinh Tâm Nguyệt dựa vào Ngải Mạn Thu, cô thật sự rất sợ hãi.

Chưa từng có người có thể sống sót ra khỏi tòa lâu đài này.

Bên ngoài tòa lâu đài cổ được trấn giữ bằng tầng tầng lớp lớp cổng, càng đi vào sâu lại càng là như thế, mỗi một cổng đều có mấy đôi mắt nhìn bọn họ chằm chằm, như là đang nhìn con mồi vậy.

Có lẽ là do được sự đồng ý của chủ nhân, ngoại trừ phải tiếp thu những ánh mắt khác thường đó ra, thì thật ra không có gì khác biệt, hai người họ an an ổn ổn đi vào bên trong của lâu đài cổ.

Lầu các bên trong trang nghiêm, tinh xảo lại mỹ lệ, làm cho người ta cảm thấy cực kỳ bị áp lực.

Bọn họ được một người hầu dẫn vào bên trong, đi rất nhanh, căn bản là không kịp xem kỹ kiến trúc độc đáo tinh mỹ chung quanh.

Cách trang trí và sắp xếp bên trong thật sự có thể so với vương công quý tộc ngày xưa, mỗi một đồ vật được bài trí đều cực kỳ đáng chú ý, có thể hiện phẩm vị của nhà họ Lý. Ở phía trước, chính giữa là một người đàn ông đang ngồi, hẳn gã ta chính là cậu hai của nhà họ Lý.

Giờ phút này, mặt của gã ta đang bị che đậy bởi một quyển sách, nên không nhìn thấy mặt gã ta, tuy nhiên, dáng ngồi tùy ý lười biếng kia đã nói rõ, gã ta là một người đàn ông ngông cuồng, phóng đãng không kiềm chế được.

"Cậu hai, cô ấy đã tới!" Một người đàn ông cao khoảng mét sáu đi đến bên cạnh Lý Mân Vũ, thân thể cúi thấp xuống, đưa miệng đến bên tai Lý Mân Vũ, nói.

Người đang dựa vào trên ghế kia cũng không động đậy.

Đinh Tâm Nguyệt cẩn thận quan sát một chút, hình như là đã ngủ rồi.

Qua khoảng nửa giờ, Lý Mân Vũ kia mới chậm rãi cầm quyển sách trên mặt lên, duỗi eo một cái. Người đàn ông kia nhanh chóng nhận lấy quyển sách này, cười hì hì nhìn Lý Mân Vũ, người vừa đứng lên một cái là cao ước chừng một mét chín.

Mặt mày gã ta khẽ thả lỏng, "Cô chính là Đinh Tâm Nguyệt?"

Hai tay nhỏ của Đinh Tâm Nguyệt quấn lấy nhau, nhấp môi đáp: "Đúng!"

"Hôm nay tới đây có việc gì?"

"Có phải cha tôi ở chỗ này hay không?" Đinh Tâm Nguyệt ổn định lại tinh thần, vẫn là lớn lá gan dò hỏi.

Ngón tay Lý Mân Vũ đỡ lấy trán, "Cha cô không hiểu quy củ!"

"Lý thiếu gia, nếu cha tôi có đắc tội gì với anh, thì xin cho tôi bồi tội, có thể xin anh buông tha cho cha tôi được không?" Tiếng nói của Đinh Tâm Nguyệt mang theo sự cầu xin.

Lý Mân Vũ đột nhiên nâng lên mí mắt, chầm chậm bước đến trước mặt cô, tinh tế đánh giá cô một vòng, cuối cùng tấm tắc hai tiếng, "Thật đúng là, nhìn thấy mà thương, chỉ tiếc một cô gái trẻ tuổi đẹp đẽ lại phải gả cho một người chết, cô nói xem có đáng tiếc hay không?"

Đinh Tâm Nguyệt không nói gì, cô biết bọn họ muốn châm chọc cô, nhưng cô không cảm thấy đây là châm chọc, chỉ thấy may mắn, may mắn chính mình có thể gặp được Kỷ Hạo Du.

Nhấp chặt cánh môi, cô không nói gì.

"Cậu hai, cậu nhìn xem, còn không dám nói gì, thật sự là một kẻ đáng thương!" Người đàn ông đi theo bên cạnh cậu hai này vội vàng a dua lấy lòng gã ta, mở miệng trào phúng Đinh Tâm Nguyệt.

Bốp!

Lý Mân Vũ trở tay một cái, đánh vào mặt tên đàn ông kia, tên kia tức khắc lảo đảo một chút, sau đó té ngã trên đất.

"Cậu...... Cậu hai......" Người đàn ông trên mặt đất sợ hãi đến mức run rẩy không ngừng.

"Mỹ nhân như vậy cũng là người mà anh có thể đánh giá?" Lý Mân Vũ mắng to tên đàn ông trên mặt đất kia.

"Vâng vâng vâng, cậu hai nói chí phải!"

"Anh Lý, anh có yêu cầu gì thì xin cứ nói ra đi, chỉ cần có thể làm được, tôi đều sẽ đi làm." Đinh Tâm Nguyệt không muốn tiếp tục ở lại chỗ này, không khí nơi đây làm cô cảm thấy áp lực.

"Yêu cầu gì cũng được?" Lý Mân Vũ đột nhiên cười, sờ sờ đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm Đinh Tâm Nguyệt, "Cô thật đúng là cho rằng, gả cho một cái người chết rồi, thì cô sẽ thành thiếu phu nhân của nhà họ Kỷ giàu nhất một vùng à?"

"Anh Lý, hiện giờ, tôi chính là thiếu phu nhân nhà họ Kỷ!"

Hai mắt Lý Mân Vũ trừng trừng mở to, "Được thôi, tôi đây chính là thích lấy được vợ của người khác đây, huống chi còn là người phụ nữ của một người chết."

Editor: Nguyệt Trường Ly (27/2/22)
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 25: Muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm.

Đinh Tâm Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén, không có chút sợ hãi nào, hoàn toàn khác với biểu cảm lúc mới vào, cô nhìn chằm chằm Lý Mân Vũ, "Anh Lý, đều nói người chết lớn nhất, mong cậu tôn trọng một chút. Cha tôi nợ anh bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả thay ông ấy!"

Bộp bộp bộp!

Lý Mân Vũ vỗ tay, xong lại tùy ý cười to, dường như vừa mới nghe được chuyện cười gì lớn nhất trên đời vậy.

"Người đâu, mang cô ta vào cho tôi!"

"Các người muốn làm gì? Buông tôi ra!" Đinh Tâm Nguyệt bị hai người trực tiếp cấp kéo đi, mặc cô tùy ý hô to, đều không làm được gì.

"Anh Lý, xin cậu buông tha Tâm Nguyệt đi, cầu xin cậu!" Ngải Mạn Thu đau khổ cầu xin, lại bị Lý Mân Vũ hất văng ra, rồi gã ta mới sải bước, đi vào bên trong.

Cái lâu đài cổ này rất lớn, Đinh Tâm Nguyệt chỉ cảm thấy chính mình bị kéo đi, rẽ vào không biết bao nhiêu vòng, cuối cùng bị đặt trên một cái giường mềm như bọt biển.

Cô dùng sức giãy giụa, ngẩng lên, lại đối diện với loại biểu tình nghiền ngẫm kia của Lý Mân Vũ.

"Cô nói xem, hương vị của vợ người chết là cái dạng gì đây?"

"Anh tốt nhất là đừng có chạm vào tôi, nếu không, anh sẽ hối hận!" Đinh Tâm Nguyệt đề phòng nhìn gã ta chằm chằm, nội tâm vẫn có chút sợ hãi.

Cơ thể nhỏ bé này của cô á, căn bản không thể đấu lại được chiều cao một mét chín của Lý Mân Vũ đâu.

"Thế à? Chẳng lẽ cô còn có thể ăn tôi hay sao?" Thấy ánh mắt đề phòng của cô, lại nghe được câu nói uy hiếp kia, Lý Mân Vũ đột nhiên cười như điên dại,như là nghe được chuyện gì hài hước lắm.

Mắt thấy Lý Mân Vũ bước đến càng ngày càng gần, Đinh Tâm Nguyệt chỉ có thể lùi về sau, lại lui về phía sau một chút, cho đến khi phần lưng của cô chạm đến chỗ tựa lưng ở phía sau, cô có chút kinh hoảng, muốn trốn ra từ phía cạnh bên, nhưng lại bị Lý Mân Vũ đẩy một cái, ngã lại xuống giường.

Ý thức của Đinh Tâm Nguyệt làm cô nhanh chóng tự ngồi dậy, nhằm không cho gã ta có thể nhân cơ hội động vào mình.

Lý Mân Vũ đột nhiên nhào tới, bắt lấy tay mảnh khảnh kia của Đinh Tâm Nguyệt, đè chúng ở hai bên sườn, khiến cho Đinh Tâm Nguyệt phải nhìn thẳng vào gã ta, "Nếu đấu với tôi, cô chỉ sẽ thất bại thảm hại, không bằng ngoan ngoãn thuận theo tôi, biết đâu cô mà làm tốt, khiến tôi vui vẻ, là tôi sẽ thả cô với ông cha già ma quỷ kia của cô một con ngựa thì sao."

Đinh Tâm Nguyệt giãy giụa, hai cái cổ tay bị giam cầm đã đỏ thắm, lờ mờ có thể thấy được vết máu.

"Mèo hoang nhỏ, sớm đã nghe nói em là một mỹ nhân, hôm nay thấy, quả nhiên không giả. Tính cách nóng bỏng này, đúng là hợp với khẩu vị của tôi." Lý Mân Vũ đột nhiên cúi người xuống, muốn hôn cô.

Ngay lúc gã ta lanh mồm lanh miệng sắp đụng tới Đinh Tâm Nguyệt, thì Đinh Tâm Nguyệt thở gấp gáp nói: "Chuyện ngày hai sáu tháng ba!"

Vẻ mặt vốn đang âm tà tức khắc che kín bằng vẻ khiếp sợ, nhìn biểu tình khẩn trương của Đinh Tâm Nguyệt, đột nhiên bóp chặt lấy cổ cô, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô nói cái gì?"

Đinh Tâm Nguyệt bị bóp chặt đến nỗi có chút không thể hô hấp, một đôi tay nhỏ dùng sức đập vào cánh tay của Lý Mân Vũ.

Mắt thấy má cô phồng lên, đỏ rực, Lý Mân Vũ mới chậm rãi buông lỏng tay ra Đinh Tâm Nguyệt, từ trên giường xuống dưới, nhưng trên mặt gã ta vẫn tràn đầy vẻ khiếp sợ và phẫn nộ như cũ, "Cô muốn nói cái gì?"

Đinh Tâm Nguyệt lấy lại hô hấp, đỡ giường, chậm rãi ngồi dậy, nhìn chằm chằm bóng lưng của Lý Mân Vũ, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói, "Hai sáu tháng ba, con gái của đại ca Lâm chết oan chết uổng, tuy hiện trường không nhìn ra được bất kỳ dấu vết giết người nào, nhưng chuyện đó là do anh làm!"

Lý Mân Vũ đột nhiên xoay người lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm cô, "Làm sao cô biết?"

Chuyện này, gã đã xử lý khá hoàn hảo rồi, đến nay, chuyện đã qua đi hơn nửa năm, vẫn không có người biết chuyện này.

"Muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm. Anh Lý, tôi không muốn uy hiếp anh, tôi chỉ hy vọng, anh có thể buông tha cho cha tôi, chuyện này, tôi sẽ làm nó nát ở trong bụng."

Đây cũng coi như một giao dịch, thế nhưng, chỉ cần có thể giữ được mạng của cha, dù có là giao dịch, thì lại làm sao chứ?

Đột nhiên, Lý Mân Vũ lại gần cô, trong ánh mắt hung ác là sát ý thoáng hiện, "Cô dám uy hiếp tôi?"

"Anh Lý, tôi chỉ nói ra tình hình thực tế. Anh Lâm là loại người gì, so với tôi, anh chắc là rõ ràng hơn rất nhiều. Nhà họ Lý các người sở dĩ có thể lăn lộn đến hô mưa gọi gió ở thành phố Phú Lan, không phải không thể bỏ qua sự giữ gìn của anh Lâm hay sao."

"Cô còn biết cái gì?" Giờ phút này, Lý Mân Vũ cơ hồ là muốn bóp chết Đinh Tâm Nguyệt.

Editor: Nguyệt Trường Ly
Đăng ngày 28/2/22
 
Chỉnh sửa cuối:
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 34: Để lộ bản thân sẽ chết nhanh hơn.

"Đương nhiên, tôi..." Kỷ Thần Vỹ đang trả lời, Kỷ Hạo Du nhân cơ hội lao tới, trực tiếp lao đến nắm lấy Đinh Tâm Nguyệt và chạy ra ngoài.

Lý Mân Vũ sợ hãi trước hành vi đột ngột này, mặc dù không nhìn thấy được ma, nhưng bộ dạng vừa rồi của Kỷ Thần Vỹ dường như không phải giả vờ, anh ta vội chạy đi.

Ngay khi cô vừa chạy xuống cầu thang, Kỷ Thần Vỹ đã đuổi kịp và nắm lấy cánh tay của Đinh Tâm Nguyệt.

Kỷ Hạo Du xoay người, đá vào eo Kỷ Thần Vỹ, Kỷ Thần Vỹ ngã lùi ra phía sau.

Lại một cú đấm khác giáng vào bụng anh ta, miệng của Kỷ Thần Vỹ tràn ra máu.

Lý Mân Vũ đuổi theo, Kỷ Hạo Du nghiêng người đi tới, đấm vào mặt Lý Mân Vũ, Lý Mân Vũ ngã xuống và bị đá văng ra xa hai ba mét.

"Đừng đánh nhau nữa!" Đinh Tâm Nguyệt bước tới và kéo Kỷ Hạo Du.

Lúc này Kỷ Hạo Du mới dừng lại, nhưng trên mặt anh tràn ngập sự tức giận. Lý Mân Vũ thực sự đã hôn Tâm Nguyệt, nếu Tâm Nguyệt không ngăn anh lại, anh nhất định sẽ đập nát miệng anh ta.

Họ không thể quay lại số 68, Kỷ Thần Vỹ đã biết về nơi đó, họ chắc chắn không thể quay lại.

Họ tìm thấy một ngôi nhà có thể che mưa gió ở một ngôi làng hẻo lánh ở thành phố Giang.

"Tâm Nguyệt, em sống tạm ở đây trước, chờ đến khi giải quyết xong mọi chuyện, em liền có thể trở về." Kỷ Hạo Du giúp thu dọn nhà cửa.

"Hạo Du, sao anh biết em bị Kỷ Thần Vỹ bắt đi?" Nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô vẫn còn sợ hãi, nếu Hạo Du không xuất hiện kịp thời, có lẽ cô đã bị Lý Mân Vũ làm chuyện kia rồi.

Kỷ Hạo Du dừng dọn dẹp nhà cửa, quay lại nhìn cô, chậm rãi đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, "Lúc anh quay lại không thấy em đâu, nhưng anh lại nhìn thấy một tấm vải nhuộm thuốc, anh nghĩ có lẽ là em đang gặp nguy hiểm. Cấp dưới của Kỷ Thần Vỹ xuất hiện ở xung quanh đó, vì vậy anh đoán em nhất định ở đó."

"Cảm ơn anh!"

"Ngốc, giữa chúng ta còn cần nói cảm ơn sao!"

"Hạo Du, thực xin lỗi, nếu như không phải vì cứu em, anh cũng sẽ không bị lộ. Hôm nay, Kỷ Thần Vỹ biết được sự tồn tại của anh, anh ta có thể hay không sẽ..."

Kỷ Hạo Du đưa ngón tay lên đặt lên môi cô, trên mặt mang theo nụ cười nhẹ, "Đừng ngốc, sớm muộn gì anh ta cũng biết, an toàn của em càng quan trọng hơn bị anh ta biết!"

Anh không thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra với Tâm Nguyệt nếu hôm nay anh không đến kịp ngày.

Anh tự trách mình vì không bảo vệ Tâm Nguyệt nên cô mới sợ hãi.

"Nhưng bây giờ, Kỷ Thần Vỹ nhất định sẽ cố gắng đối phó với anh." Đinh Tâm Nguyệt rất sợ, sợ mất đi Kỷ Hạo Du, lại càng sợ Kỷ Thần Vỹ lại lần nữa làm hại anh.

"Đừng sợ, anh là ma, anh có thể âm thầm đối phó với bọn họ, họ không thể làm tổn thương anh." Kỷ Hạo Du ôm cô, khiến cô dựa vào trong ngực anh, nhẹ nhàng an ủi.

"Nhưng mà..."

"Đừng lo lắng, em nghỉ ngơi một lát trước đi, Nghiêm đại ca sẽ nhanh chóng đến tìm chúng."

Dù Kỷ Hạo Du ở bên cạnh nhưng Đinh Tâm Nguyệt vẫn không thể ngủ được.

Cô biết rằng Kỷ Hạo Du đang an ủi cô.

Ngày đó, những gì Nghiêm đại ca chưa nói xong khẳng định là rất quan trọng.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô đã nghe thấy cuộc nói chuyện.

"Cậu bị điên à? Để lộ bản thân như thế này chỉ khiến cậu chết nhanh hơn thôi!"

"Tôi đã là người chết rồi, còn sợ chết nữa sao?" Kỷ Hạo Du không thèm để ý nói.

"Cậu rõ ràng có thể dùng Âm Dương nương tử để bảo vệ chính mình, tại sao không..."

"Đủ rồi! Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi sẽ không làm như vậy. Dù tôi có chết nghìn lần vạn lần, tôi cũng sẽ không làm Tâm Nguyệt bị thương!" Vẻ tức giận trên gương mặt Kỷ Hạo Du khiến trái tim Đinh Tâm Nguyệt càng thêm ấm áp.

"Được rồi, đến lúc đó đừng trách tôi không giúp cậu!" Nghiêm Phong hậm hực bỏ đi.

Editor: Nghiên Di (5/3/22)
 
40,863 ❤︎ Bài viết: 2289 Tìm chủ đề
Chương 36: Tôi đưa cô đi gặp nó.

Bạn cần 100 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 100 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back