Bạn được Chi Mai mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 40: Cuốn tiểu thuyết

Thu Sương lại chuyển chủ đề vào cuốn tiểu thuyết.

- Nếu như quyển tiểu thuyết này chính là kiếp trước thì người giết sư phụ là Lưu Hạo sao?

Lưu Vương Thành đáp.

- Đúng là như vậy.

Nhưng rồi hắn lại nói.

- Mọi chuyện đúng là đã được sắp đặt sẵn. Chúng ta chỉ là những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết này, tác giả cho sao thì chịu vậy, không thể thay đổi được.

Tuy nhiên, Thu Sương ngẫm đi ngẫm lại vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Tuy rằng, mọi tình tiết trong quyển tiểu thuyết này không khác kiếp trước nhưng có một chi tiết mà nó không nói đến. Đó chính là việc cô xuyên không.

Cho dù cô chỉ là một nhân vật không nổi bật cho lắm. Có điều, nếu tác giả đã cho nhân vật như vậy thì hẳn nhiên cũng phải tả tỉ mỉ chút chứ. Đàng này chỉ tả cô là một cô bé ăn xin, được Ngọc Linh thánh mẫu nhận làm đồ đệ. Hoàn toàn không nói gì về chuyện cô xuyên không. Nhưng mà, diễn biến câu chuyện lại y hệt những gì cô đã trãi qua. Theo định luật xuyên không thì nó quả thật không hợp lý cho lắm.

Trong các truyện xuyên sách, thường thì khi có người nào đó xuyên vào thì không ít thì nhiều, cũng sẽ làm thay đổi câu chuyện. Cũng giống như cô trọng sinh trở lại nơi này, cô chỉ có thay đổi bản thân chút xíu mà mọi chuyện đã không còn giống với kiếp trước nữa. Càng huống hồ là cô xuyên vào một cuốn sách. Thậm chí, cô xuyên vào mà câu chuyện vẫn đi đúng hướng, đúng là lạ lùng làm sao.

Thấy cô đột nhiên thất thần, Lưu Vương Thành liền đẩy cô một cái.

- Mèo con.

Thu Sương giật mình, ngơ ngác hỏi.

- Ơ.. gì vậy?

Lưu Vương Thành hỏi.

- Em đang suy nghĩ cái gì vậy?

Thu Sương không biết có nên nói cho Lưu Vương Thành biết chuyện cô không những xuyên không, mà còn trọng sinh hay không. Thậm chí việc cô đang có nghi vấn, có thể cuốn tiểu thuyết này là do một người nào đó xuyên đến viết ra. Giống như là cô viết Ngọc Phượng nữ tướng vậy. Nhưng cô phải mở lời thế nào đây, mà nghe xong liệu hắn có cho rằng cô là quái vật không.

Lưu Vương Thành thấy cô cứ dường như có điều gì muốn nói nhưng mà lại cứ đắn đo. Hắn bèn lên tiếng.

- Anh tuy không biết em đang nghĩ cái gì nhưng anh có thể đoán nó có liên quan đến chuyện kiếp trước. Nếu em thật sự tin tưởng anh thì hãy nói ra những gì trong lòng em đang nghĩ. Còn không thì em cứ quăng nó ra sau đầu, bởi vì nó đã là chuyện kiếp trước. Chúng ta chỉ nên sống cho hiện tại và đón nhận tương lai đến. Còn quá khứ thì hãy cứ để nó chôn vào dĩ vãng đi.

Hắn đã nói nhiều như vậy mà cô còn phân vân nữa thì có lẽ sẽ làm hắn buồn mất. Thu Sương hít sâu một hơi, sau đó xoay người đối diện với Lưu Vương Thành và nói.

- Em có một chuyện nhưng nói ra anh không được kinh hãi đâu đó.

Lưu Vương Thành nhướng mày.

- Chuyện gì mà có thể khiến Tu La vương ta kinh hãi chứ? Tiểu sư muội Linh Miêu đồng nữ nói ra thử xem.

Hắn cũng rất tò mò chuyện cô sắp nói ra. Liệu có kinh hãi như việc hắn chính là Chó Lớn không? Bởi vì ngay cả hắn còn kinh hãi mà. Hắn cũng không biết khi cô biết chuyện này có kinh hãi không nữa. Cho nên chỉ đành chờ xem chuyện kinh hãi mà cô sắp nói thôi.

- Thật ra nhân vật Linh Miêu đồng nữ trong cuốn tiểu thuyết này hình như không phải em..

Lưu Vương Thành: ?

Thu Sương bèn đem mọi chuyện kể cho Lưu Vương Thành nghe.

Nghe xong, Lưu Vương Thành phải mất 30 giây mới lấy lại được tinh thần. Chuyện này đúng là làm cho hắn có chút kinh hãi. Hắn xuyên không mà giữ lại được ký ức kiếp trước đã là chuyện hi hữu lắm rồi. Cô thì ngược lại, không những xuyên không, mà còn trọng sinh trở lại kiếp ban đầu. Đã thế, còn giữ nguyên vẹn ký ức của hai kiếp nữa chứ. Cái này đáng kinh hãi làm sao? Nhưng do hắn là người tiếp thu nhanh nên chỉ trong 30 giây đã bình tĩnh trở lại. Đúng là vũ trụ bao la không chuyện kỳ lạ nào mà không thể xảy ra.

Thu Sương cũng thầm khen ngợi năng lực tiếp thu của hắn. Mặc dù chính cô là người trải qua nhưng cũng phải mất hơn 5 phút mới hoàn toàn tiếp thu được.

Lưu Vương Thành bèn nói.

- Cho nên ý em là quyển tiểu thuyết này cũng là do người nào đó từ kiếp trước xuyên đến đây viết ra sao?

Cô gật đầu.

- Đúng là như vậy!

Hắn bèn lật xem tên tác giả. Nhưng khi thấy hai chữ "Khuyết Danh" thì đành bó tay.

Hơn nữa, nhìn nó cũng khá cũ, cũng không biết là có từ năm nào.

Lưu Vương Thành hỏi.

- Từ đâu em có quyển sách này?

Cô đáp.

- Đó là của chị Hai.

Nhưng mà cô cũng đã hỏi chị Thu Ba về nguồn gốc quyển sách. Tuy nhiên, chị lại nói là do chị tình cờ mua trong một tiệm sách cũ.

- Thế thì đành chịu!

Lưu Vương Thành lắc đầu. Sau đó lại nói.

- Nhưng cũng không sao. Nó cũ như vậy thì hẳn người viết ra nó cũng đã già khú rồi. Hoặc cũng đã không còn trên thế giới này nữa. Dù cho có xuyên đến đây là bạn hay thù thì cũng không còn quan trọng nữa.

- Em biết! Nhưng mà..

Lời Lưu Vương Thành nói cũng không phải là không có lý. Nhưng Thu Sương lại rất tò mò, rốt cuộc người xuyên đến là ai mà lại có thể hiểu rõ về Lưu Vương Thành như vậy. Mà kỳ thật, Lưu Vương Thành chỉ nói vậy thôi, chứ trong lòng hắn cũng không khác gì Thu Sương, cũng vô cùng tò mò người đó rốt cuộc là ai.

Người hiểu biết về hắn vốn vô cùng ít. Hơn nữa, lại miêu tả tỉ mỉ chuyện lúc nhỏ và cảm xúc của hắn như vậy, khẳng định phải là người rất thân cận hắn. Nhưng ngặt nỗi, người thân cận bên hắn hình như là không có ai.

Trong khi Lưu Vương Thành đang thả hồn nhớ lại kiếp trước, người nào thân cận và hiểu biết hắn nhất. Chợt, Thu Sương hô lên.

- Có khi nào là sư phụ không?

Lưu Vương Thành ngạc nhiên.

- Sư phụ?

Thu Sương gật đầu.

- Đúng vậy!

Thế nhưng Lưu Vương Thành lại lắc đầu.

- Không thể là sư phụ.

Thú Sương thắc mắc.

- Tại sao?

Lưu Vương Thành đáp.

- Quyển sách này chủ yếu viết về chuyện trong cung và triều đình. Chuyện trên giang hồ cũng chỉ là việc nào có liên quan mới đề cập tới. Mà sư phụ là người trong giang hồ, ngoài việc nhận anh làm đệ tử ra thì đối với chuyện trong triều người cũng không hỏi tới. Càng đừng nói chi tới chuyện trong cung. Cho nên anh chắc chắn sẽ không phải là sư phụ.

Thu Sương nghe cũng có lý. Nếu là sư phụ của cô thì đúng lý phải viết thành tiểu thuyết giang hồ, chứ hơi đâu lại đi viết tiểu thuyết cung đình làm gì.

Hai người bắt đầu chụm đầu lại bàn luận xem rốt cuộc là ai. Nhưng mà kết quả.. đến lúc trời hoàn toàn tối mịt cũng không nghĩ ra người nào. Cho nên, Lưu Vương Thành bèn mượn cuốn sách đem về nghiên cứu.

Trong cuốn sách này, câu chuyện bắt đầu từ lúc mấu phi hắn bị hãm hại, bị đày vào lãnh cung. Cho đến Lưu Hạo thoái vị, nhường ngôi cho người khác, bản thân chạy đi tìm Ngọc Phượng nối lại mối nhân duyên thì kết thúc. Nhưng, Lưu Vương Thành cứ đọc đi đọc lại, ngẫm tới ngẫm lui, cũng không ra là người nào lại có thể sống tới ba triều, đủ để chứng kiến hết mọi chuyện như vậy.

Hắn vừa đọc vừa suy nghĩ. Trong vô thức, ngón tay đã xoay liên tục vào chiếc nhẫn có thể khiến hắn trở về hình dạng thực của linh hồn. Bất chợt, một luồng sáng phát ra từ chiếc nhẫn, bao trùm lấy hắn. Khi hắn kịp nhận ra thì bản thân mình đã ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

* * *

Đời là một cuốn sách

Ta chính là nhân vật

Cũng chính là tác giả

Tạo nên câu chuyện ấy

Nhưng kết thúc ra sao

Ta cũng không biết được.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 42: Hệ thống ước nguyện

Người đàn ông này xuyên vào Lưu Hạo, sau đó được hệ thống chỉ điểm người có tần số giống ông ta. Đó không ai khác chính là Ngọc Linh thánh mẫu. Vậy là ông ta đã không ngần ngại ra tay với bà, đồng thời đổ tội cho Lưu Vương Thành. Thành công trở thành một vị hoàng đế vĩ đại. Nhưng vì cái giá phải trả là cô độc suốt đời nên hậu cung mới trống không như thế. Còn tình cảm dành cho Ngọc Phượng cũng là thật, thế nên về già ông ta mới đi tìm nàng. Mà cũng bởi vì ông ta không còn làm hoàng đế nữa, nên lời nguyền mới kết thúc, Ngọc Phượng mới có thể chấp nhận. Dù sao cũng sắp xuống lổ hết rồi, có người bầu bạn lúc xế chiều cũng vui.

Ngọc Linh thánh mẫu chỉ có thể đành miễn miễn cưỡng cưỡng mà tiếp nhận cái thân thể này. Nhưng đồng thời, bà cũng trở thành ký chủ tiếp theo của hệ thống ước nguyện. Biết được điều đó, bà liền ước mình trở thành đúng giới tính của mình. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc đó chính là bà phải mất 50 năm tuổi thọ. Trong khi người đàn ông này thọ mạng đến 90 tuổi, nếu bà cứ chấp nhận làm đàn ông thì sẽ sống đến 90 tuổi, còn không thì chỉ có thế sống đến 40 là cùng.

Lúc Ngọc Linh thánh mẫu xuyên đến, thân thể này cũng đã 28 tuổi. Nghĩ cho đến 40 tuổi cũng còn 12 năm nữa, thời gian nói dài cũng không dài mà nói ngắn cũng không ngắn, đủ để bà hưởng thụ cuộc sống ở thế giới mới, nên bà đã không ngần ngại đồng ý. Ai dè, cái hệ thống chết tiệt này nhè ngay lúc đó lại bị sự cố ngoài ý muốn, dữ liệu bị xâm nhập khiến hệ thống bị lỗi. Nên nó tạm thời ngắt kết nối để ổn định lại. Ngọc Linh thánh mẫu lại tiếp tục chửi thề.

Đến khi nó kết nối lại cũng đã là 10 năm sau. Thôi thì có lẽ cũng là số phận, mặc dù đã làm đàn ông 10 năm nhưng bà vẫn không từ bỏ ý định trở về giới tính thật của mình. Dù chỉ làm phụ nữ được hai năm nhưng bà vẫn chấp nhận. Thế là hệ thống ước nguyện đưa cho bà một chiếc nhẫn, chỉ cần bà đeo vào và xoay nó theo chiều kim đồng hồ một vòng thì sẽ trở thành hình dạng của linh hồn. Còn muốn trở về hình dạng thể xác thì xoay ngược lại. Như vậy bà muốn làm đàn ông hay phụ nữ đều có thể. Hơn nữa hệ thống còn cho bà thêm 5 năm nữa. Xem như là sự bù đắp của nó vì đã khiến bà mất 10 năm thời gian.

Lưu Vương Thành nghe cuộc đối thoại giữa hai người.. à không.. giữa người và hệ thống mà cảm thấy hắn may mắn rất nhiều. Mặc dù hắn xuyên vào một người có số con cờ hó, vẽ ngoài cũng không được đẹp trai. Nhưng chí ít, hắn không phải xuyên vào một người khác giới giống Ngọc Linh thánh mẫu. Tưởng tượng nếu hắn mà xuyên vào thân thể phụ nữ thì sao nhỉ? Chỉ nghĩ thôi hắn đã cảm thấy da gà da vịt nó nổi lên hết rồi. Hắn thật khâm phục Ngọc Linh thánh mẫu, có thể chịu được lâu như vậy. Quả đúng là sư phụ!

Chợt, không gian xung quanh lại tiếp tục tối om. Một lần nữa sáng lên, Lưu Vương Thành lại thấy mình đứng trong căn phòng lúc ban đầu. Nhìn trên bàn làm việc thì thấy có một quyển sách nằm im lìm trên đó. Đó chính là quyển tiểu thuyết Phong Nguyên hoàng triều. Ngọc Linh thánh mẫu cũng ngồi cạnh đó đưa tay vuốt ve quyển sách, rồi thì thầm.

- Lưu Vương Thành, Ngọc Phượng, Ngọc Sương. Chuyện của các con ta đã viết xong rồi. Nếu như một trong các con có duyên đến thế giới này, mà còn giữ được ký ức. Ta hi vọng quyển sách này các con sẽ đọc được. Hãy xem như kiếp trước các con chỉ là một nhân vật trong tiểu thuyết. Hãy bỏ qua mọi ân oán tình thù mà sống một kiếp thật hạnh phúc nhé!

Lưu Vương Thành vô cùng kinh ngạc, tự hỏi vì sao bà có thể đoán biết được hắn và Thu Sương sẽ xuyên đến đây. Và thắc mắc của hắn đã được giải đáp, khi cái hệ thống ước nguyện lên tiếng.

- Sao ngươi chắc chắn các đồ đệ của ngươi cũng sẽ đến thế giới này.

Bà mỉm cười khẽ nói hai chữ.

- Trực giác.

Lưu Vương Thành cũng chỉ có thể ba chấm. Hắn quên mất là sư phụ hắn xưa nay làm việc gì cũng đều theo trực giác. Nhưng mà, hắn phải công nhận rằng, trực giác của bà bao giờ cũng luôn luôn đúng.

Bỗng nhiên, Ngọc Linh thánh mẫu lại quay sang nhìn chầm chầm vào vị trí hắn đang đứng. Mặc dù bà không thấy hắn nhưng lại mỉm cười khẽ nói.

- Trực giác cho ta biết dường như đồ đệ của ta đang ở đây.

Lưu Vương Thành vừa trố mắt kinh ngạc thì bất ngờ xung quanh lại tiếp tục rơi vào bóng tối.

Tuy nhiên, lần này mở mắt ra thì liền thấy một cãi mõm chó đang phóng đại trước mắt. Lưu Vương Thành giật mình, theo bản năng đưa tay tát cái móm chó đó sang một bên.

Chú cún hệ thống bị văng vào vách tường, rơi xuống bộp xuống đất, trong mắt thấy toàn sao là sao.

Lưu Vương Thành ngồi bật dậy, nhìn xung quanh thì thấy đây là căn phòng quen thuộc của mình mới thở phào nhẹ nhõm.

Chú cún hệ thống liền bò dậy, bay đến trước mặt hắn. Rưng rưng nước mắt nói.

- Ký chủ! Ngài vừa mới tỉnh lại sao chưa gì đã đánh tôi rồi.

Lưu Vương Thành nhìn chầm chầm vào nó. Sau đó đưa tay túm lấy nó hỏi.

- Ngươi có biết hệ thống ước nguyện không?

Chú cún hệ thống đổ mồ hôi đầy đầu. Không hiểu Lưu Vương Thành bị làm sao, hết đánh nó rồi lại túm nó. Năm ngày trước, nó đột nhiên bị bắn ra khỏi người Lưu Vương Thành, còn mất kết nối với hắn. Đồng thời, Lưu Vương Thành năm ngày nay cũng đột nhiên lâm vào hôn mê. Nó thử kiểm tra thì thấy khế ước vẫn còn, có nghĩa là linh hồn hắn vẫn còn tồn tại. Cho nên, nó chỉ đành chờ cho đến khi hắn tỉnh lại để hỏi cho ra lẽ. Ai dè.. mà khoan.. Lưu Vương Thành vừa hỏi gì nhỉ? Hệ thống ước nguyện?

Nó lập tức hỏi.

- Ký chủ đã gặp Hệ thống ước nguyện ư?

Lưu Vương Thành không trả lời mà hỏi.

- Ngươi biết gì về nó?

Chú cún hệ thống liền chắc chắn là hắn đã gặp. Có điều nhìn cái vẽ lạnh lùng của hắn thì nó biết, nếu không muốn ăn đòn thì hãy mau khai thật. Nó cũng biết thân biết phận mà thành thật đáp.

- Hệ thống ước nguyện là một hệ thống cấp cao, có thể thực hiện được nguyện vọng của ký chủ. Tuy nhiên, vì để không vi phạm cân bằng tự nhiên nên ước nguyện sẽ chỉ được thực hiện khi ký chủ chấp nhận trao đổi một điều gì đó do hệ thống đưa ra. Và sự trao đổi đó dĩ nhiên là công bằng.

Lưu Vương Thành lại hỏi.

- Ngươi có quan hệ gì với nó?

Chú cún lắc đầu.

- Không quan hệ gì. Nhưng do đó là hệ thống cấp cao nên ngưỡng mộ thôi.

Chú cún lại nói thêm.

- Trong các hệ thống cấp cao thì hệ thống ước nguyện được bình chọn nhiều nhất. Cho dù phải trao đổi thứ gì đó để đổi lấy ước nguyện nhưng người ta vẫn cứ thích. Ngoài ra còn có hệ thống xuyên không và hệ thống trọng sinh. Có điều hai hệ thống này vẫn không bằng hệ thống ước nguyện. Tại vì hệ thống ước nguyện có thể làm được việc của hai hệ thống kia.

Lưu Vương Thành chợt hỏi.

- Vậy người được hệ thống ước nguyện khế ước, sau khi chết sẽ như thế nào?

* * *

Nếu như ta có một điều ước

Ta sẽ làm gì với điều ước đó đây?

Ước cho người hay ước cho ta

Ước cho thế giới

Hay chỉ ước cho riêng mình mong muốn.

Nhưng trên đời tất cả đều có giá

Điều ước nào cũng trao đổi mới thành

Có đôi khi đánh đổi cả linh hồn

Để ước nguyện được trở thành sự thật.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 44: Phát hiện

Ngay sau khi nghe Kiều Thi nói tên thật của anh Hai Lớn, Thu Sương không khỏi kinh ngạc. Trong đầu liền lập tức nghĩ, không lẽ anh ta chính là Lưu Vương Thành sao? Nhưng mà, rõ ràng hai người là hoàn toàn khác nhau. Nếu như Lưu Vương Thành là anh Hai Lớn thì làm sao hắn lại có thể biến đổi thành hình dáng của chính mình được chứ. Nhưng nếu hắn không phải thì cuốn tiểu thuyết này phải giải thích thế nào.

Trong lúc cô đang vô cùng khó hiểu thì bất chợt chị Thu Ba có điện thoại. Cô mới chợt nhớ là cô cũng có số của hắn. Tại sao cô lại không gọi thử nhỉ? Thế mà cô lại không sớm nghĩ ra, đúng là ngu đột xuất.

Thế là cô lấy điện thoại ra gọi thử. Ai dè.. tiếng chuông điện thoại lại phát ra từ chiếc điện thoại nằm trong ngăn kéo bàn làm việc. Thu Sương lấy ra xem, thấy đúng là số của cô đang gọi. Lúc này, cô thật sự giận đến nghiến răng. Bèn dùng thuật triệu hồi hồn phách của Lưu Vương Thành về, để hỏi cho ra mọi chuyện. Tuy nhiên, khi thần thức cô xâm nhập vào thì phát hiện linh hồn của hắn vẫn còn đó, chỉ là trong tình trạng say ngủ. Như vậy có nghĩa là thần thức của hắn đã rời khỏi thân thể, giống như một người đang trong trạng thái nhập định, thần thức sẽ rời khỏi cơ thể. Nhưng có ai nhập định mà nằm ngủ như hắn thế kia không? Kiếp trước, lúc sư phụ chết, cô cũng từng thử nhập định để tìm hồn phách sư phụ, chỉ là không thể tìm thấy, cho nên nghĩ rằng sư phụ đã chuyển kiếp. Có điều lúc cô nhập định, phải đặt một trận hộ pháp để phòng bất trắc, tại vì lúc đang nhập định mà bị quấy rầy thì có thể tẩu hỏa nhập ma. Còn hắn như ngủ thế kia, đúng là người so với người tức chết người mà.

Vậy là cô đành nói đại với Kiều Thi là năm ngày sau hắn sẽ tỉnh. Chứ cô cũng hoàn toàn không biết khi nào thần thức hắn trở lại. Còn khi đó mà hắn không tỉnh thì cô cũng có cách khiến cho hắn phải tỉnh. Không nghĩ tới hôm nay hắn đã trở lại, không biết là do trùng hợp hay hắn cố ý đây.

Thu Sương bèn nở nụ cười nhưng nụ cười này khiến người nhìn vào không khỏi lạnh xương sống.

- Anh Hai đã tỉnh.

Dù giọng điệu của cô hoàn toàn không nghe ra cái gì tức giận nhưng Lưu Vương Thành biết, nếu hắn không giải thích cho rõ ràng với cô thì không yên đâu.

Lưu Vương Thành bèn lên tiếng nói với Kiều Thi.

- Em ra ngoài một lát, anh có chuyện riêng muốn nói với chị Sương.

Tuy Kiều Thi không hiểu chuyện gì nhưng cô bé cũng rất ngoan ngoãn vâng lời.

- Dạ! Vậy để em xuống nấu cho anh tô cháo nha.

- Ừ!

Kiều Thi ra ngoài rồi, Lưu Vương Thành cũng không chờ Thu Sương có hành động trước, hắn đưa tay lên chiếc nhẫn xoay một cái. Chỉ trong nháy mắt, một chàng trai với vẽ ngoài bình thường hơn cả bình thường, lập tức hóa thành một tuyệt thế mỹ nam khó ai sánh bằng.

Thu Sương tròn mắt kinh ngạc, cô chớp mắt hai cái để xác định mình không bị hoa mắt.

Tuy nhiên ngay sau đó, cô dơ nắm đấm lên và..

Bốp..

Một bên mắt của tuyệt thế mỹ nam nào đó đã thành mắt gấu trúc.

Thu Sương tức giận nói.

- Anh giỏi lắm! Dám lừa gạt tôi bấy lâu nay.

Lưu Vương Thành cũng không phản kháng gì, đây là điều đã nằm trong dự đoán của hắn. Hơn nữa, cô ra tay đánh hắn cũng chứng tỏ cô để hắn trong lòng, sợ nhất là cô không thèm nói tiếng nào rồi mặc kệ hắn. Lưu Vương Thành bèn lên tiếng.

- Anh xin lỗi! Không phải anh cố ý gạt em. Chỉ là lúc đầu anh cũng không biết phải giải thích thế nào.

Rồi hắn đem mọi chuyện từ lúc hắn xuyên đến đây kể cho cô nghe. Nghe xong, chợt Thu Sương ôm bụng cười thật to, chỉ vào hắn nói.

- Ha ha ha.. không nghĩ tới.. Tu La Vương cũng có ngày bị nghiệp quật. Ha ha ha..

Lưu Vương Thành hắc tuyến đầy đầu. Hắn biết hắn xuyên vào một người có số cờ hó đờ ẻ, coi như là nghiệp của hắn. Nhưng cô có cần nói toẹt ra là hắn bị nghiệp quật vậy không. Đã vậy cô còn cười lớn nữa chứ. Hắn hơi bị đau đó nha! Nhưng thôi, cô cười như vậy có nghĩa là cô đã tha thứ cho hắn. Thôi thì.. đành ráng nhịn đau vậy.

Thu Sương cười xong thì liền trở lại vấn đề chính.

- Vậy là chiếc nhẫn này đã giúp anh có thể trở lại hình dạng kiếp trước.

Lưu Vương Thành gật đầu.

- Đúng vậy. Lúc trước anh nghĩ nó chỉ là do một cao nhân nào đó ở thế giới này tạo ra. Tuy nhiên, việc anh hôn mê năm ngày vừa rồi anh mới biết không phải.

Thu Sương lại kinh ngạc.

- Hả? Không phải anh nhập định sao?

Lưu Vương Thành khó hiểu.

- Nhập định?

Thu Sương ngạc nhiên.

- Hở? Anh cũng không biết là thần thức mình đã rời khỏi khiến thân thể và linh hồn đều ngủ say sao?

Lưu Vương Thành dường như hiểu ra vấn đề.

- Ra chỉ là thần thức.

Thu Sương lại hỏi.

- Vậy vừa rồi anh đã đi đâu?

Hắn bèn đem chuyện bị hút vào ảo cảnh kể cho cô nghe. Nghe xong, Thu Sương suy nghĩ chuyện gì đó một chút, rồi nói.

- Đó có thể là hình ảnh do sư phụ để lại không chừng. Anh có thể dẫn em đến chổ anh tìm thấy chiếc nhẫn này được không?

Lưu Vương Thành gật đầu, rồi dắt cô đi xuống căn hầm nơi hắn tìm thấy chiếc nhẫn. Thật ra ban đầu hắn định lắp căn hầm này rồi, nhưng lại nghĩ biết đâu sau này sẽ dùng đến, nên hắn cũng để lại.

Căn hầm cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhìn vào giống như một căn phòng kín bình thường. Xem xét một hồi, Thu Sương đành thất vọng, lên tiếng.

- Hình như cũng không có trận pháp hay ký hiệu gì đó để lại.

Thật sự là nó vốn dĩ là có, chỉ là do Lưu Vương Thành đã phá tan hết rồi. Cô cũng không thể trách hắn, bởi nếu là cô thì cô cũng sẽ làm như hắn. Nếu chỉ vì tìm cách phá trận mà đẩy bản thân vào nguy hiểm thì thà phá tan nó còn hơn. Chỉ là hiện tại, muốn tìm lại manh mối gì đó đúng là còn khó hơn lên trời. Thứ còn lại cũng chỉ có chiếc nhẫn và quyển tiểu thuyết. Hai thứ này hai người cũng đã kiểm tra hết, cũng không có thu hoạch gì thêm.

Bỗng nhiên, Thu Sương nghĩ ra điều gì, bèn lên tiếng.

- Em cảm thấy hình như có điều gì đó không đúng cho lắm.

Lưu Vương Thành tò mò.

- Không đúng chỗ nào?

Thu Sương đáp.

- Trong ảo cảnh, sư phụ nói viết ra quyển tiểu thuyết này để cho chúng ta tưởng rằng, bản thân vốn dĩ chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết. Nếu vậy thì tại sao sư phụ lại tạo ra cái ảo cảnh đó để làm gì chứ?

Lưu Vương Thành nghe cô nói cũng có lý, bèn nói.

- Ý của em là ảo cảnh đó không phải là do sư phụ tạo ra.

Thu Sương gật đầu.

- Đúng vậy!

Lưu Vương Thành vuốt cằm ngẫm nghĩ.

- Nếu không phải là sư phụ tạo ra vậy thì không lẽ là.. hệ thống ước nguyện sao?

Lưu Vương Thành vừa dứt lời, đột nhiên không gian trở nên tối om, giống như lúc hắn bị rơi vào ảo cảnh vậy. Chỉ là lần này bên cạnh hắn có thêm một người nữa, là Thu Sương.

* * *

Em nói rằng, anh ơi anh có biết

Em đã yêu anh tha thiết từ lâu

Dẫu đời có bao bễ dâu ngang trái

Em vẫn hoài yêu anh mãi không phai.

Đừng nghĩ suy cho lòng thêm buồn bã

Bởi em luôn giữ mãi tấm chân tình

Cùng anh dạo muôn nẻo đường khắp chốn

Đắp xây đời ươm hạnh phúc trọn đôi.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 45: Trao đổi

Thu Sương hô lên.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Lưu Vương Thành bèn đáp.

- Có lẽ chúng ta rơi vào ảo cảnh rồi.

Thu Sương chưa kịp mở miệng lên tiếng thì trong không gian tối om kia, chợt vang lên một giọng nói máy móc, không phân biệt được là giọng nam hay nữ.

- Đây không phải ảo cảnh. Mà là thế giới trong hệ thống ước nguyện.

Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng hô một lượt.

- Hệ thống ước nguyện.

Giọng nói lại lên tiếng.

- Đúng vậy! Ta đợi các ngươi ở đây đã rất lâu rồi. Lưu Vương Thành, Thu Sương.

Cả hai đều ngạc nhiên, Thu Sương bèn lên tiếng hỏi.

- Sao ngươi biết chúng ta sẽ đến đây mà đợi?

Hệ thống đáp.

- Trực giác.

Khụ.. lần đầu nghe nói hệ thống mà cũng có trực giác nữa đó. Thật là vi diệu.

Bỗng, hệ thống liền lên tiếng.

- Có cái gì vi diệu đâu chứ. Là do ta trao đổi điều ước để lấy khả năng đặc biệt của sư phụ hai ngươi thôi.

Lưu Vương Thành và Thu Sương đồng thời nhìn nhau. Ồ.. xem ra nó có thể đọc được suy nghĩ của họ. Nhưng cũng không có gì ngạc nhiên cho lắm, nơi đây là bên trong hệ thống của nó thì nó đọc được suy nghĩ của họ cũng là rất bình thường.

Lưu Vương Thành lập tưcd hỏi.

- Vậy ảo cảnh từ chiếc nhẫn và quyển sách có phải cũng là do ngươi tạo ra?

Hệ thống đáp.

- Đúng vậy!

Thu Sương liền hỏi.

- Tại sao?

Hệ thống đáp.

- Nếu không tạo ra ảo cảnh đó thì cho dù các ngươi có tìm đến đây, cũng làm sao biết hệ thống ước nguyện có tồn tại mà gọi lên.

Có nghĩa là, nếu họ tìm đến đây mà không gọi tên của hệ thống ước nguyện ra thì nó cũng sẽ không thể nào xuất hiện. Cho nên nó mới tạo ra cái ảo cảnh, chính xác là cái hình ảnh được nó lưu lại, rồi đem đặt vào quyển sách và chiếc nhẫn. Chỉ cần hai vật này gặp nhau khẳng định sẽ kích hoạt được hình ảnh, tạo ra một ảo cảnh hút thần thức của người mang chiếc nhẫn vào trong đó.

Lưu Vương Thành chợt hỏi.

- Theo ta được biết hệ thống ước nguyện sau khi kí chủ chết, nếu chưa tìm được ký chủ khác thì sẽ theo ký chủ đó đến kiếp sau. Nói vậy, ngươi vẫn còn ở đây, vậy có phải là hiện tại sư phụ ta đang sống trên đời không?

Thu Sương nghe Lưu Vương Thành hỏi thế, trong lòng cũng dâng lên niềm hi vọng. Nếu như sư phụ cô hiện đang ở trên đời thì còn gì bằng. Cô không khỏi mong chờ câu trả lời của hệ thống. Tuy nhiên, nó lại đáp một câu.

- Ta không có nhiệm vụ trả lời câu hỏi của ngươi vì ngươi không phải ký chủ của ta. Hơn nữa ta càng không thể tiết lộ thông tin của ký chủ.

Ặc.. vậy thế quái nào nó đưa hai người họ đến đây làm gì? Nếu nó có hình dạng thì đảm bảo Lưu Vương Thành và Thu Sương đã cho nó nhừ đòn rồi.

Thu Sương bèn hỏi.

- Vậy ngươi đưa chúng ta đến để làm gì?

Hệ thống đáp.

- Tất nhiên là để hoàn thành ước nguyện của sư phụ hai ngươi cũng là ký chủ của ta.

Lần này cả hai mới thật sự là kinh ngạc.

- Là ước nguyện gì chứ?

- Sư phụ ta đã ước nguyện điều gì?

Cả hai người lên tiếng hỏi cùng một lúc.

Hệ thống ước nguyện cũng chẳng vòng vo tam quốc, nó liền đi thẳng vào vấn đề.

- Sư phụ các ngươi yêu cầu ta ở đây là để thực hiện ước nguyện của các ngươi.

Cả hai người đều cả kinh. Thế nhưng, Lưu Vương Thành đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, hỏi.

- Hệ thống ước nguyện không phải chỉ khế ước mới có thể thực hiện được ước nguyện sao? Hơn nữa ước nguyện còn phải có sự trao đổi.

Hệ thống đáp.

- Theo quy tắc thì đúng là như vậy. Tuy nhiên, ước nguyện của các ngươi lại nằm trong ước nguyện của ký chủ hệ thống, nên dù không khế ước vẫn có thể thực hiện. Chỉ là, các ngươi vẫn phải trao đổi một thứ gì đó ngang bằng với ước nguyện các ngươi muốn, để giữ sự cân bằng vốn có trong vũ trụ.

Thu Sương bèn lên tiếng.

- Nếu chúng ta không ước nguyện thì sao?

Hệ thống đáp.

- Hệ thống nhận nhiệm vụ là thực hiện ước nguyện cho các ngươi. Nhưng nếu các ngươi không muốn ước nguyện, thì hệ thống vẫn tính là ước nguyện, gọi là ước nguyện "không ước nguyện". Chỉ là không cần phải trao đổi bất kỳ điều gì. Hệ thống vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

Lưu Vương Thành và Thu Sương đông thời nhìn nhau. Bất ký ai trên đời, bổng nhiên trên trời rơi xuống cho họ một điều ước thì tại sao họ lại có thể bỏ qua cho được. Ngay cả Thu Sương và Lưu Vương Thành cũng không ngoại lệ. Họ tuy rằng đều xuyên không và có ký ức của kiếp trước, nhưng suy cho cùng, cả hai cũng không phải bậc thánh nhân. Họ vẫn có thất tình lục dục, vẫn có tham, sân, si thường tình của những con người bình thường. Chỉ là điều ước họ đưa ra, không biết hệ thống sẽ phải bắt họ trao đổi điều gì. Họ rất tò mò muốn biết.

Cho nên, Thu Sương đã lên tiếng hỏi.

- Nếu ta ước nguyện thì ta phải trao đổi thứ gì?

Hệ thống đáp.

- Còn tùy vào ước nguyện của ngươi là lớn hay nhỏ, dễ hay khó mà hệ thống sẽ đưa ra sự trao đổi công bằng.

Thu Sương bèn nói.

- Nếu như ta ước nguyện muốn sư phụ ta trở về với ta thì sao?

Hệ thống đáp.

- Vậy thứ trao đổi chính là linh hồn của mẹ ngươi.

Thu Sương cả kinh.

- Sao lại là linh hồn của mẹ ta chứ? Không lẽ..

Thu Sương dường như nghĩ ra được điều gì. Cô đồng thời là người xuyên không và trọng sinh, nên cô cũng hiểu đôi chút về việc mượn xác hoàn hồn. Theo như điều kiện trao đổi của hệ thống thì nếu sư phụ cô sống lại tức là phải mượn xác hoàn hồn. Mà đối tượng mượn xác ấy lại chính là mẹ cô. Không lẽ, bởi vì vẽ ngoài mẹ cô có chút giống với sư phụ sao?

Lưu Vương Thành cũng có suy nghĩ tương tự như cô. Họ đều là những người biết thuật pháp, có thể cảm nhận được linh hồn. Mặc dù vẽ ngoài của mẹ Thu Sương khá giống với Ngọc Linh thánh mẫu, nhưng linh hồn lại không có hơi thở của bà. Dù cho Ngọc Linh thánh mẫu có chuyển thế đầu thai nhưng hơi thở linh hồn sẽ không thay đổi. Bởi thế, mẹ của Thu Sương khẳng định không phải Ngọc Linh thánh mẫu chuyển kiếp. Nhưng vì điều gì đối tượng trao đổi lại là mẹ của Thu Sương?

Hệ thống đương nhiên biết suy nghĩ lúc này của hai người. Kỳ thực nó đã không nói một điều. Ước nguyện của Ngọc Linh thánh mẫu trước khi chuyển thế là, yêu cầu nó ở tại nơi đây, chờ các đồ đệ của bà đến và thực hiện ước nguyện của họ. Mà điều kiện trao đổi là bà phải hồn phi phách tán. Tuy nhiên, nó cũng không hiểu sao lại có một tia thần hồn của bà không thể tan, nên mới đi vào luân hồi chi đạo, chuyển thế thành bà Ngọc Loan, mẹ của Thu Sương hiện giờ. Vì vậy, họ ước sư phụ họ trở về thì không phải là bà Ngọc Loan sẽ không còn tồn tại nữa sao. Trao đổi này công bằng quá đi chứ. Nhưng mà tia thần hồn này sau khi chuyển kiếp, cũng đã hoàn toàn biến thành một linh hồn mới, cũng đã không còn mang một hơi thở nào của Ngọc Linh thánh mẫu nữa. Cho nên, cả Lưu Vương Thành và Thu Sương mới không nhận ra.

Ngay cả nó cũng thế, nếu không phải trên hệ thống còn liên kết khế ước thì nó cũng không thể biết bà chính là ký chủ của nó. Từ khi nó trở thành "hệ thống ước nguyện" đến nay thì đây là vị ký chủ đầu tiên bị hồn phi phách tán mà vẫn có thể chuyển thế tái sinh được. Có lẽ do nó lâu ngày chưa tu bổ nên hệ thống có chút lỗi. Sau khi thực hiện xong nhiệm vụ này, hoàn toàn giải trừ khế ước rồi, nó phải tạm nghỉ một thời gian để ổn định lại mới được. Chứ lỗi thế này không ổn chút nào. Lỡ như lúc thực hiện giao dịch trao đổi, lại không công bằng thì vũ trụ không phải bị đảo lộn sao. Hậu quả đó nó thật sự gánh không nổi.

* * *

Luân hồi chuyển thế là chi

Mà sao xoay chuyển, chuyển xoay không ngừng

Luân hồi chuyển thế là gì

Kiếp sau còn nhớ chuyện gì hay không

Ta là ai, ai là ta

Tiền thân kiếp trước ai là chính ta

Luân hồi chuyển đến kiếp này

Bao giờ tự hỏi ta từng là ai.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 46: Đồng ý trao đổi

Về phần Thu Sương, nếu giữa mẹ và sư phụ bắt cô chọn một thì đúng thật là làm khó cho cô. Cả hai đều là người yêu thương và quan trọng nhất đối với cô. Trong lúc nhất thời, Thu Sương cũng không biết phải làm sao. Bất chợt, Lưu Vương Thành lên tiếng.

- Này hệ thống! Nếu ta ước nguyện muốn biết sư phụ ta và vị sư muội nữa của ta kiếp này là ai, đang ở đâu, thì điều kiện trao đổi là điều gì?

Thu Sương trố mắt nhìn Lưu Vương Thành. Ừ nhỉ? Sao cô lại không nghĩ ra điều này. Đâu nhất thiết là cần sư phụ phải sống lại, chỉ cần biết sư phụ kiếp này là ai thì được rồi. Mà sao hắn lại hỏi luôn cả về sư tỷ của cô nhỉ?

Lưu Vương Thành như hiểu được suy nghĩ của cô, bèn nói.

- Anh tiện thể hỏi luôn Ngọc Phượng, biết đâu Ngọc Phượng cũng xuyên đến đây thì sao?

Lưu Vương Thành chợt nghĩ đến lời nói của hệ thống là, thực hiện ước nguyện cho các đồ đệ của Ngọc Linh thánh mẫu. Mà đồ đệ của bà thì gồm có hắn, Thu Sương và Ngọc Phượng. Hiện tại, hắn và Thu Sương đang ở đây, vậy còn Ngọc Phượng đang ở nơi nào. Hắn chắn chắn hệ thống ước nguyện biết rất rõ. Cho nên, hắn cố tình ước như vậy để biết được sư phụ và Ngọc Phượng đang ở đâu. Cho dù, họ không còn ký ức nào của kiếp trước, nhưng nhìn thấy họ còn tồn tại, hắn cũng đã rất vui rồi.

Bỗng nhiên, hệ thống lên tiếng.

- Đối với ước nguyện của ngươi, điều kiện trao đổi chính là chiếc nhẫn đang đeo trên ngón tay ngươi đó.

Chính là chiếc nhẫn mà hệ thống đã từng đưa cho Ngọc Linh thánh mẫu, để bà trở lại hình dạng của linh hồn. Nếu Lưu Vương Thành không còn nó nữa, thì hắn sẽ mãi mãi trở thành một người đàn ông với vẽ ngoài vô cùng bình thường, không thể nào bình thường hơn. Vẽ đẹp yêu nghiệt vốn có sẽ đúng nghĩa chỉ còn là kiếp trước. Từ bỏ ngoại hình hắn vốn lấy làm kiêu ngạo để đổi lấy một tin tức, điều này liệu có đáng không?

Thu Sương chợt nắm lấy bàn tay hắn, nói.

- Sư huynh! Không cần.

Đây là lần đầu tiên cô gọi hắn hai tiếng "sư huynh" bằng cả tấm chân tình. Bởi vì cô biết, hắn nhất định sẽ trao đổi. Hắn là một người dám nói dám làm. Một khi hắn đã quyết định điều gì thì dù cho có trả bất kỳ giá nào, hắn cũng phải thực hiện cho bằng được. Càng huống hồ đây chỉ là sắc đẹp bên ngoài, con người rồi ai cũng phải già đi, đâu thể trẻ hoài để giữ được sắc đẹp ấy tồn tại mãi mãi.

Nhưng mà, Thu Sương lại không muốn hắn phải từ bỏ ngoại hình này để đổi lấy một điều không quan trọng. Tại sao lại không quan trọng? Bởi vì đó cũng chỉ là một tin tức, dù cô biết kiếp này họ là ai, ở đâu thì làm được gì. Giả sử họ cũng giống Lưu Vương Thành còn giữ lại ký ức kiếp trước thì cô cũng đâu có gì phải lo lắng; nếu mà họ cũng ở thế giới này thì cô tin, sớm hay muộn, cô cũng sẽ gặp được họ. Nhưng nếu họ xem như hoàn toàn chuyển sinh là kiếp mới, không còn ký ức của kiếp trước nữa thì họ cũng có cuộc sống riêng của họ, dù cô có tìm gặp thì cũng có nghĩa gì, không lẽ lại nói cô là đồ đệ và sư muội của họ kiếp trước sao? Họ tin được mới lạ đấy, không chừng còn nói thần kinh cô có vấn đề. Còn mà họ ở một thế giới khác thì cũng coi như là biết cũng như không. Một tin tức không cần thiết, mà đổi lấy điều mà Lưu Vương Thành tự hào, cô cảm thấy không đáng chút nào.

Tuy nhiên, Lưu Vương Thành thì lại nghĩ khác. Hắn thấy đây là một sự trao đổi rất công bằng. Chiếc nhẫn này vốn là của hệ thống, đúng lý khi Ngọc Linh thánh mẫu kết thúc một kiếp rồi, nó phải thu lại mới đúng. Nhưng vì để thực hiện ước nguyện của Ngọc Linh thánh mẫu mà nó đã để lại, cố tình để cho hắn tìm được, rồi hôm nay có mặt ở đây để nó thực hiện nhiệm vụ. Trong đầu Lưu Vương Thành chợt thoáng qua một suy nghĩ: Không chừng việc hắn xuyên không, cũng không phải do trùng hợp.

Có điều, hắn thấy Thu Sương chủ động nắm tay mình, còn chân thành gọi hắn sư huynh thì rất là vui nha. Hắn yêu cô và cũng biết trong lòng cô cũng có hắn. Nếu không cô đâu quan tâm đến suy nghĩ của hắn, sợ hắn mất đi vẽ ngoài tuyệt sắc, sẽ cảm thấy mặc cảm. Nhưng hắn càng muốn biết, nếu như hắn không còn vẽ ngoài yêu nghiệt nữa, liệu cô sẽ chấp nhận hắn hay không. Không phải là hắn không tin tưởng cô, mà là.. thôi thì nói thật lòng, đúng là hắn không thể tin tưởng vào cái ngoại hình của anh Chó Lớn này đó. Dù không phải quá xấu, nhưng mà so với sắc đẹp của hắn, có thể đem ví như mẫu đơn so với cỏ dại vậy, thật không thể nào chấp nhận được.

Nhưng như vậy thì đã sao, thời buổi công nghệ tiên tiến này, ngay cả chuyển giới còn làm được, huống hồ chi chỉ là sắc đẹp bên ngoài. Muốn đẹp thì đi phẫu thuật thẩm mỹ là xong, miễn có tiền thì cái gì cũng có thể giải quyết.

Hắn vỗ vào bàn tay của Thu Sương, dịu dàng nói.

- Anh đã quyết định rồi. Chỉ là cái vẽ bề ngoài không có gì đáng ngại. Đối với anh tin tức của sư phụ và Ngọc Phượng mới quan trọng. Hơn nữa em quên anh còn món nợ chưa tính với Ngọc Phượng sao.

À! Thu Sương quên mất Lưu Vương Thành là người có thù tất báo. Kiếp trước, là do sư tỷ Ngọc Phượng của cô đã đưa hắn vào chổ chết. Tuy rằng sau này, khi biết ra mọi chuyện, Ngọc Phượng đã tự trách mình rất nhiều, từ bỏ tất cả vinh hoa phú quý, thậm chí cả tình yêu để sống cuộc sống khổ hạnh, cô đơn đến già. Nhưng dù vậy, cũng không thể thay đổi việc chính nàng đã giết chết hắn. Thu Sương cũng đành "sa mạc lời" với Lưu Vương Thành. Hắn đúng chuẩn là vai ác trong tiểu thuyết luôn rồi đó.

Lưu Vương Thành cũng không hề biết hiện tại Thu Sương đang nghĩ gì về hắn. Mà có đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không chối cãi, xưa nay hắn cũng đâu có nói bản thân là người tốt bao giờ. Đối với hắn, chỉ cần sống không thẹn với trời đất, không có lỗi với lương tâm thì người khác nói hắn như thế nào cũng đều không quan trọng.

Hắn lên tiếng nói với hệ thống.

- Được! Ta đồng ý trao đổi.

Giọng nói máy móc, không cảm xúc của hệ thống bèn lên tiếng.

- Mời nói ra ước nguyện của mình.

Lưu Vương Thành lại một lần nữa nói.

- Ta muốn biết sư phụ và sư muội Ngọc Phượng của ta hiện tại là ai? Ở đâu?

Hệ thống liền lên tiếng.

- Điều kiện trao đổi là chiếc nhẫn thay đổi hình dạng. Ngươi có nguyện ý không?

Lưu Vương Thành không chần chừ, lập tức gật đầu.

- Ta nguyện ý!

Lưu Vương Thành vừa dứt lời, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một màng hình thật to. Trên màn hình đó, lại là chiếu hình ảnh của hai người. Mà vừa thấy hai người này, Lưu Vương Thành không khỏi kinh ngạc muốn rớt cằm.

- Không thể nào! Sao lại có thể là họ được? Hệ thống! Ngươi không lừa ta chứ hả?

* * *

Em hỏi anh.. lỡ mai em xấu xí

Liệu anh còn yêu em nữa hay không?

Anh đáp rằng: Ai rồi mà chẳng già đi

Có đẹp đến đâu cũng phai tàn theo năm tháng.

Chỉ có tình yêu dành cho nhau là vĩnh cửu

Dù vật đổi sao dời tình ấy mãi không phai.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 47: Cùng một thế giới sao?

Thu Sương tuy ở bên cạnh, nhưng cô lại hoàn toàn không thấy cái gì. Thấy Lưu Vương Thành đột nhiên hô lên như vậy, cô ngạc nhiên hỏi.

- Sư huynh! Có chuyện gì vậy?

Lưu Vương Thành cũng ngạc nhiên nhìn cô.

- Hở? Em không thấy gì sao?

Thu Sương chấm hỏi đầy đầu.

- Thấy gì là thấy gì?

Lần này, hệ thống phá lệ giải thích.

- Chỉ có người ước nguyện mới thấy được, người khác sẽ không thấy.

Thì ra là vậy!

Thu Sương bèn hỏi Lưu Vương Thành.

- Vậy anh đã thấy điều gì?

Lưu Vương Thành không biết có nên nói cho cô biết hay không, bởi vì ngay cả hắn cũng không chắc, điều hắn nhìn thấy, liệu có đúng là sự thật. Biết đâu, cái hệ thống ước nguyện này lại lừa người thì sao.

Hệ thống ước nguyện dĩ nhiên là biết được suy nghĩ của Lưu Vương Thành lúc này. Nếu nó có thân hình, giống như hệ thống kiến thức kinh tế mà Lưu Vương Thành đang khế ước chẳng hạn, đảm bảo hắn sẽ thấy nước mắt nó đang chảy ra như hai ngọn thác. Nó là hệ thống cấp cao mà đi lừa người sao? Đây là đang xem thường nó mà. Lần đầu tiên nó bị người ta xem thường, hu hu.. thật là đau lòng quá đi thôi. Nó không muốn làm hệ thống ước nguyện nữa. Nó muốn từ chức. Hu hu.. Đáng tiếc là chẳng ai nghe thấy tiếng lòng của nó.

Sau một phút ba mươi giây trầm cảm, hệ thống ước nguyện lấy lại tinh thần ban đầu. Nó phải chứng minh nó là hệ thống cao cấp, sẽ không lừa người bao giờ. Nó bèn lên tiếng, mà cũng chỉ có Lưu Vương Thành có thể nghe được.

- Ta không lừa ngươi. Những gì ngươi thấy chính là sự thật.

Lưu Vương Thành không tin, nói.

- Sao có thể! Nếu hai người đó là sư phụ và sư muội của ta thì sao ta không cảm nhận được hơi thở linh hồn họ chứ.

Hệ thống liền nói.

- Vậy thì ngươi hãy xem những hình ảnh này.

Để củng cố địa vị, lần này hệ thống lại phá lệ khuyến mãi cho Lưu Vương Thành xem miễn phí những gì hắn đang muốn biết. Hi vọng sau khi hoàn thành, hắn cũng có thể bình chọn cho nó năm sao. Như vậy, nó sẽ không bị tụt hạng là hệ thống được yêu thích nhất.

Hình ảnh đầu tiên chính là những chuyện của Ngọc Linh thánh mẫu. Trước khi chết, bà đã chấp nhận hồn phi phách tán để trao đổi ước nguyện. Đồng thời cũng cho biết lý do vì sao bà lại là mẹ của Thu Sương.

Hình ảnh thứ hai là của Ngọc Phượng, kiếp này không ai khác chính là chị Thu Ba. Đó là khi thọ mạng của Ngọc Phượng đã hết, linh hồn đã được hệ thống ước nguyện triệu hồi đến và cũng trao đổi một ước nguyện. Tuy nhiên, ước nguyện của Ngọc Phượng chính là muốn Lưu Vương Thành và Thu Sương được sống lại. Để cả hai cùng nhau hóa giải hiểu lầm, sống thật vui vẻ. Mà điều kiện trao đổi chính là, kiếp sau nàng phải chịu khổ suốt đời.

Lưu Vương Thành lại nhìn thấy kiếp sau của nàng. Đó là, một mình nàng phải gánh vác gia đình, bị bạn bè ganh ghét hãm hại, ngay cả em ruột cũng đố kỵ. Người yêu nàng cũng có rất nhiều nhưng nàng vì nặng gánh gia đình, nên đều từ bỏ hết. Cho đến khi người thân duy nhất trên đời, là mẹ nàng qua đời, nàng mới vứt bỏ mọi thứ mà đi xuất gia. Sau khi kết thúc một kiếp đau khổ ấy, nàng mới chuyển thế vào kiếp này. Chỉ là, làm Lưu Vương Thành khó hiểu là, hai kiếp của Ngọc Phượng tại sao đều là Thu Ba, chị của Thu Sương. Nhưng Thu Sương của kiếp ấy lại hoàn toàn không giống cô tý nào. Hắn nghĩ, có lẽ đây là một Thu Sương ở thế giới nào đó khác chứ không phải cô. Nhưng tiếc thay, những gì hắn thấy lại cũng chính là kiếp trước của Thu Sương. Mặc dù cô cũng đã từng kể cho hắn nghe, có điều, dù cô biết kiếp đó cô rất xấu xa nhưng cô cũng sẽ không bao giờ kể ra cả, tốt khoe xấu che mà. He he.

Sau khi Ngọc Phượng chấp nhận trao đổi thành công, hệ thống cũng thực hiện nhiệm vụ của nó. Nhưng do hệ thống ước nguyện không thể làm trật tự đảo lộn, nên không thể cho cả hai người trọng sinh được. Nó bèn cho cả hai người đều xuyên không. Tuy nhiên, nó chỉ tìm được mỗi linh hồn của Lưu Vương Thành, còn Thu Sương lại không thấy. Mà để giải tỏa hiểu lầm thì nó bắt buộc phải đưa hai người cùng một thế giới, hơn nữa phải ở gần nhau mới có thể. Nó mới bắt đầu rà soát khắp vũ trụ, xem Thu Sương đang ở đâu. Kết quả, đã thấy Thu Sương đã xuyên vào em gái của Ngọc Phượng kiếp này, tức Thu Ba của kiếp này. Nhưng như vậy cũng tốt, nó cũng đỡ một phần sức lực, thay vì đưa cả hai người cùng đến, nó chỉ việc đưa Lưu Vương Thành xuyên đến là được rồi.

Lưu Vương Thành xưa nay luôn cho rằng, bản thân là người nhanh trí và thông minh. Tuy nhiên, gặp trường hợp của hai chị em Thu Sương lại khiến đầu óc hắn quay như chong chóng. Cái gì mà kiếp trước kiếp này, rồi kiếp này kiếp trước, hai chị em Thu Ba và Thu Sương thì cũng vẫn là hai chị em Thu Sương và Thu Ba, vậy thì có khác gì nhau đâu chứ. Có khác chăng là số phận của hai chị em đều thay đổi. Mà nếu Thu Sương không trọng sinh trở lại làm thay đổi tất cả, thì số phận của Thu Ba cũng đâu khác kiếp trước đâu.

Chợt hệ thống lên tiếng.

- Ngươi tưởng đó là cùng một thế giới sao?

Không cùng một thế giới ư?

Lưu Vương Thành dường như đã ngộ ra điều gì. Vũ trụ vô tận có hàng ngàn hàng vạn thế giới song song. Mỗi thế giới lại có một bản thân mình tồn tại, có thể giống nhau về mọi mặt nhưng chỉ cần một suy nghĩ khác đi một chút, cũng sẽ khiến mọi việc thay đổi theo. Cũng có nghĩa là, dù kiếp này Thu Sương không đến thì số phận của Thu Ba cũng sẽ hoàn toàn khác kiếp trước. Bởi vì, dù Thu Ba đã chuyển kiếp, không còn trí nhớ kiếp trước nhưng ký ức ấy vẫn còn tồn tại đâu đó. Nó có thể thoáng hiện lên khi người ta gặp phải trường hợp tương tự, khiến họ cảm thấy dường như họ đã gặp cảnh này ở đâu đó rồi. Hoặc hơn cả, là nó sẽ xuất hiện trong mơ, làm người ta cho rằng đó là điềm báo. Nhưng thực tế, đó chính là việc họ đã trải qua trong kiếp trước.

Lưu Vương Thành cũng đã từng mơ thấy bản thân mình làm hoàng đế, trị vì thiên hạ. Nhưng điều đó lại không làm hắn cảm thấy vui vẽ chút nào, ngược lại chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô độc và mất tự do. Cho nên, hắn đã chọn làm nhiếp chính vương thay vì hoàng đế. Có lẽ, hiện tại ở một thế giới đâu đó trong vũ trụ, cũng có một Lưu Vương Thành khác đang tồn tại.

Thu Sương biết Lưu Vương Thành đang cùng hệ thống trao đổi riêng, nên cũng không làm phiền, lẳng lặng đứng đó chờ đợi kết quả. Cô cũng rất tò mò, rốt cuộc sư phụ và sư tỷ của mình kiếp này là ai, mà lại khiến cho ngay cả Lưu Vương Thành cũng kinh ngạc như vậy.

Một lúc sau, Lưu Vương Thành như người trong mộng bừng tỉnh lại. Hắn nhìn Thu Sương, định mở miệng nói điều gì đó, thì bất chợt chiếc nhẫn trên ngón tay hắn biến mất. Thân hình của hắn cũng biến trở lại thành vẽ ngoài vô cùng bình thường. Cũng có nghĩa là, việc trao đổi đã hoàn thành.

* * *

Em đã làm gì trong trái tim anh

Mà xáo động khiến lòng anh lưu luyến

Ai khiến xui cho đôi mình gặp gỡ

Không nợ nhau sao chẳng nỡ vô tình

Chiều đã tím hoàng hôn dù buông xuống

Nguyện trọn đời mãi mãi chỉ yêu em.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 51: Anh em tốt

Lưu Vương Thành vừa niệm xong chưa đầy 30 giây thì từ phía trên, liền có một bóng người đi xuống.

Thu Sương trố mắt kinh ngạc, người đó hoàn toàn giống với bộ dạng của anh Hai Lớn. Không.. đó vốn không phải người mà chính là một con rối. Nếu như Thu Sương không biết thuật con rối thì quả thật không thể nhìn ra.

Cô liền hỏi Lưu Vương Thành.

- Anh cũng biết thuật con rối sao?

Lưu Vương Thành thản nhiên đáp.

- Đương nhiên là biết.

Thu Sương lại càng ngạc nhiên hơn.

Thuật con rối cần phải có tinh thần lực để điều khiển. Mà muốn điều khiển một con rối hình người, đòi hỏi tinh thần cũng phải càng mạnh mẽ. Cô vì đã trải qua ba kiếp, nên tinh thần lực mới đủ mạnh để có thể điều khiển được con rối hình người. Còn Lưu Vương Thành, hiện tại cũng chỉ là mới trải qua hai kiếp thôi, mà hắn đã có thể điều khiển được, chẳng lẽ tinh thần lực của hắn rất mạnh rồi sao?

Thu Sương tò mò hỏi.

- Vậy anh luyện được thuật này từ lúc nào?

Lưu Vương Thành thản nhiên đáp.

- Từ lúc còn là một đứa trẻ sống trong lãnh cung.

Thu Sương trợn mắt há hốc mồm.

- Cái gì? Thuật đó không phải của sư tổ sao, không lẽ lúc nhỏ anh đã gặp sư tổ?

Lưu Vương Thành lắc đầu.

- Không! Thuật đó là do mẫu phi của anh để lại.

- Hả?

Lưu Vương Thành nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, không khỏi buồn cười.

- Có gì mà khó hiểu. Sư tổ chính là ông ngoại của anh. Thuật con rối là do ông sáng lập ra, mẫu phi là con gái ông đương nhiên sẽ được truyền lại. Chỉ là mẫu phi lại không học được nên ông mới viết thành sách để truyền lại đời sau. Cũng xem như anh có duyên với nó đi.

Thu Sương lại càng kinh ngạc, không ngờ đến sư tổ lại chính là ông ngoại của Lưu Vương Thành. Chỉ là, tại sao ông lại để cho mẫu phi của Lưu Vương Thành nhập cung làm phi tử của hoàng đế nhỉ? Để rồi bị hãm hại, vừa sinh ra hắn thì đã chết, để hắn phải khổ sở lớn lên trong lãnh cung như vậy. Mà có lẽ vì nghị lực và ý chí của hắn ngoan cường, nên đâm ra tinh thần lực của hắn mới mạnh mẽ, mới có thể dễ dàng học được thuật con rối như vậy.

Nhưng mà, nói gì thì nói, Thu Sương vẫn phải thầm mắn hắn, "Đúng là cái đồ yêu nghiệt!" Nhan sắc đã yêu nghiệt, ngay cả bản lĩnh cũng yêu nghiệt nốt. Làm cho người đã trải qua ba kiếp như cô, cảm thấy hơi bị "trầm cảm". Cô luôn cho rằng, bản thân mình được thượng đế ưu ái, không những cho một kiếp xuyên không, còn cho một kiếp trọng sinh nữa. Có đôi khi cô nghĩ, nếu mà cô có tham vọng một chút thì đảm bảo sẽ có thể đứng trên đỉnh cao nhân sinh, làm bá chủ thiên hạ.

Tuy nhiên, hiện tại cô mới biết, hóa ra cô là ảo tưởng rồi. Cái người đang đứng trước mặt cô đây, mới đúng là được ưu ái nè. Thu Sương trong lòng hiện đang ngưỡng mộ, ganh tỵ, hận, cái tên yêu nghiệt nào đó. Nhưng cũng thầm thở phào một hơi, cũng may cả hai kiếp cô đều không phải kẻ thù của hắn, nếu không cô đúng là muốn sống không được muốn chết không xong.

* * *

Hai người trở lên.. à phải là ba người mới đúng. Hiện tại Lưu Vương Thành đã không thể biến lại thành anh Hai Lớn nữa rồi, nên phải dùng con rối để thay thế. Việc Lưu Vương Thành xuất hiện cũng không khiến cho những người trong nhà ngạc nhiên lắm, ngoại trừ Kiều Thi. Từ lúc lên đây ở đến giờ, cô bé cũng chưa từng nhìn thấy hình dạng thật của Lưu Vương Thành. Còn gia đình chú Năm quản gia, ngoài chú Năm ra thì thím Năm và cậu con trai hiện đang làm tài xế, chỉ biết, hắn cũng là ông chủ của ngôi nhà này, cả hai ông chủ đều vô cùng thân thiết, hai mà như một vậy.

Kiều Thi thấy hắn liền hỏi anh Hai mình, hiện là con rối.

- Anh Hai! Anh này là ai?

Con rối đáp.

- Là anh em tốt của anh!

Nghe vậy, Kiều Thi dường như nghĩ ra điều gì. Anh em tốt của anh Hai cô, ngoài anh Phi Long ra thì chỉ có một người nữa, đó là người trùng tên trùng họ với anh Hai mình, cũng cùng là chủ nhân của ngôi nhà này. Sở dĩ Kiều Thi biết được điều này, là do từ miệng của thím Năm.

Lúc cô bé vừa mới bước lên trên đây, cái gì cũng xa lạ nên rất sợ hãi. Có điều, cô bé lại cố tỏ ra bình thường, để anh Hai mình không lo lắng. Bản tính vốn dĩ rất tinh tế, nên lúc phụ thím Năm nấu ăn, cô luôn hay hỏi thắc mắc trong lòng. Anh Hai cô đột nhiên giàu lên, còn nói dối với cả nhà là thử thuốc độc, trong đó nhất định có ẩn tình, nhưng cô hỏi thì anh Hai không nói, nên đành phải hỏi người khác thôi. Thím Năm thì biết cái gì thì nói cái đó, cho nên mới trả lời cô bé.

- Thật ra ngôi nhà này còn có một ông chủ nữa. Đó là một cậu thanh niên rất đẹp, cũng cùng tên cùng họ với anh con đó. Có điều ông chủ đó ít về nhà lắm, chỉ khi nào có việc quan trọng mới về đây thôi. Mà dù cho có ở nhà cũng ít khi ra khỏi phòng. Nhiều khi cũng không biết ổng ở nhà hay là không nữa.

Kiều Thi nghe còn có một người chủ nữa thì lúc đó cũng lo sợ lắm, không biết là liệu người đó có cho cô ở lại không. Trong suy nghĩ của cô, anh Hai mình được như vậy đều là do người đó hết. Cô bé chắc chắn rằng, người đó mới chính là ông chủ thật sự, anh Hai cô chỉ là thế thân thôi. Bởi vì đơn giản là, anh Hai cô trùng tên trùng họ với người đó. Thậm chí, cô bé còn một suy nghĩ táo bạo nữa, là có khi nào người đó làm chuyện phạm pháp nên muốn anh Hai cô chịu tội thay không? Có điều, lại nghe thím Năm nói, người đó tuy rằng lạnh lùng nhưng cũng không phải người xấu, nên cô bé mới an tâm một chút.

Hôm nay, lần đầu tiên cô bé thấy được Lưu Vương Thành, ấn tượng đầu tiên của Kiều Thi là "Người đâu mà đẹp quá vậy!". Chỉ là, trên người tỏa ra một hơi thở cực lãnh, khiến người khác không dám đến gần. Kiều Thi cũng chỉ mới 12 tuổi, tuy rằng cô bé rất tinh ý nhưng cũng chỉ là một cô bé, người lớn thấy hắn còn sợ huống hồ là cô. Nhưng Kiều Thi vẫn cố lấy hết can đảm chào Lưu Vương Thành.

- Em chào anh ạ!

Lưu Vương Thành chỉ khẽ gật đầu.

- Ừm.

Thấy hắn không nói gì nữa, Kiều Thi cũng không dám lên tiếng, chỉ có thể im lìm ngồi im tại vị trí của mình, bên cạnh "anh Hai con rối".

Chợt Thu Ba và Phi Long đông thời bước vào, nhìn thấy Lưu Vương Thành, cả hai cũng vô cùng kinh ngạc. Phi Long nhanh miệng hô.

- Ô! Đại Ca cũng có mặt ở đây nữa à? Là đi cùng bé Sương đến thăm thằng Lớn sao?

Phi Long từng gặp qua Lưu Vương Thành và Thu Sương ngồi nướng cá ăn, anh còn ăn ké, nên cũng chỉ nghĩ Lưu Vương Thành là cùng Thu Sương đến.

Mà nghe hai từ "Đại Ca" lại làm cho Lưu Vương Thành rất muốn cười. Hắn không ngờ, Phi Long lại dễ gạt như vậy. Thu Sương thì rất là đồng cảm với Phi Long, đụng phải cái tên ma vương này, đúng là xui xẻo tám đời. Cô đang nghĩ, liệu có nên nói với Phi Long hay không, thì chợt Thu Ba lại lên tiếng.

- Sương và anh này có quan hệ gì mà lại cùng nhau đến thăm anh Hai?

* * *

Đâu ai biết cuộc đời anh bất hạnh

Vừa sinh ra đã không có tình thân

Tự lớn lên trong nguy hiểm trùng trùng

Bao cay đắng tủi hờn, người chà đạp

Nhưng anh vẫn kiên cường mà đứng dậy

Đạp lên bao mũi nhọn để đi lên

Tự tạo cho mình uy thế lẫy lừng

Làm bao kẻ nghe danh liền khiếp sợ.

Đăng Ký
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 56: Gậy ông đập lưng ông

Đường Hắc đột nhiên trở nên tự tin, mạnh mẽ tiến đến gần Lưu Vương Thành, hùng hồn nói.

- Chú em! Đừng khinh người quá đáng như vậy. Có dám đấu với anh đây một trận không? Nếu anh đây thua thì sẽ làm theo những gì chú em vừa nói. Nhưng nếu chú em thua thì phải đi theo anh. Thế nào?

Thu Sương chợt tiến lên, nói.

- Quán chủ! Anh ấy không phải là thành viên của hội quán Linh Miêu. Nên anh ấy không có trách nhiệm vì hội quán Linh Miêu mà đấu với anh. Chi bằng để tôi đấu với quán chủ thì tốt hơn.

Mặc dù cô cố tình lợi dụng danh tiếng Tu La vương của hắn ra làm bia đỡ đạn. Nhưng cô cũng không muốn hắn bị cuốn vào chuyện này. Tu La vương chỉ là một người thần bí, không ai biết hắn là ai. Nhưng mà, Lưu Vương Thành thì lại rất dễ tìm được, cô không muốn liên lụy hắn.

Thế nhưng, Lưu Vương Thành lại đột nhiên kéo Thu Sương lại.

- Mèo con! Để anh đấu với quán chủ Hắc Cẩu đi.

Lưu Vương Thành nhìn ra tên Đường Hắc này có ý đồ xấu nên không muốn Thu Sương ra tay.

Thu Sương định mở miệng nói gì đó thì Lưu Vương Thành lại nói.

- Quán chủ Hắc Cẩu là một người đàn ông, nếu đấu với một cô bé như em cũng khó mà phát huy ra được thực lực thật sự của mình. Thắng cũng không được mà thua cũng không xong. Đúng không.. quán chủ?

Lưu Vương Thành đột nhiên liếc nhìn Đường Hắc một cái, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, khiến cho Đường Hắc có một cảm giác lạnh sống lưng. Có điều, gã cũng không mấy bận tâm lắm, trong tay đã có thuốc mà lo gì.

Mặc dù Đường Hắc cũng không để tâm việc Thu Sương có là một cô bé hay không, nếu đã đánh thì gã cũng không nhân nhượng ai hết, chỉ cần chiến thắng là được. Nhưng mà, những lời Lưu Vương Thành nói cũng tương đối đúng ý gã.

Đường Hắc liền lên tiếng.

- Quả đúng là như vậy!

Thấy thế, Thu Sương cũng đành đứng qua một bên, làm khán giả xem hai người họ đánh nhau. Nhưng trong lòng cô lại đang âm thầm cầu nguyện. Không phải là cầu nguyện cho Lưu Vương Thành bình an vô sự đâu, mà là ngược lại chính là Đường Hắc. Hi vọng là Lưu Vương Thành đừng đánh cho gã chết tại chỗ, chỉ cần gãy tay hoặc gãy chân là được rồi.

Suy nghĩ của Lưu Vương Thành và Thu Sương không mưu mà lại hợp. Hắn cũng không muốn đánh chết người, có áng mạng là phiền phức lắm. Chỉ là, hắn lại muốn gã heo mập đường đen kia không chỉ đơn giản là gãy tay hay gãy chân. Gãy tay gãy chân thì về băng bột cũng có ngày sẽ bình thường trở lại, nhưng cái Lưu Vương Thành muốn chính là khiến gã không thể một lần nữa đứng lên. "Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc", Lưu Vương Thành không thể để lại mối họa về sau được.

Đường Hắc và Lưu Vương Thành đứng ở giữa sân, đối diện nhau. Họ chào lẫn nhau một cái, cho ra kiểu lịch sự của người học võ. Nhưng Lưu Vương Thành vừa mới ngẩng đầu lên đã thấy Đường Hắc xong đến. Có điều, dường như hắn cũng không hề tránh né. Nhìn vào tưởng rằng là Lưu Vương Thành do quá bất ngờ nên không kịp phản ứng. Người của Hội quán Hắc Cẩu thì vô cùng vui mừng, còn người của Hội quán Linh Miêu thì lo lắng không thôi. Tuy nhiên, chỉ có Thu Sương biết rõ là Lưu Vương Thành chính là cố tình đứng tại chỗ chờ Đường Hắc tự đâm đầu vào chỗ chết.

Khi Đường Hắc tưởng rằng, một quyền này có thể đấm vào ngực của Lưu Vương Thành thì bất chợt hắn liền né sang một bên. Quyền phong sắp chạm được vào gốc áo của hắn thì lại bất ngờ hụt hẫng, rơi vào khoảng không. Đường Hắc cũng không thể thu tay lại kịp, theo đà chạy luôn. Mà Lưu Vương Thành cũng đâu né tránh đơn giản như vậy, hắn thuận thế mà dơ chân đạp vào mông của Đường Hắc một cái, khiến Đường Hắc theo đà ngã sấp mặt.

Khi ngóc đầu lên thì phát hiện mắt kính đã lọt tròng, gọng đã gãy, cái lỗ mũi ăn trầu, thêm mấy cái răng cửa bị lung lơ, cũng may là chưa gãy. Tuy nhiên, chưa kịp vui mừng thì một cái răng trên đã rớt ra khỏi hàm, vĩnh biệt nướu, rơi tự do xuống nền gạch.

Tất cả người của Hội quán Linh Miêu đều cười ồ lên, còn người của hội Hắc Cẩu thì đều trợn mắt há hốc mồm. Chuyện gì đã xảy ra thế này? Quán chủ của họ, đại ca của họ, tại sao chưa gì hết mà đã thảm hại vậy rồi. Lưu Vương Thành chỉ mới có đạp nhẹ vào mông thôi mà, sao ngã tới mức mất hình tượng thế kia.

Nhưng họ nào biết rằng "cú đạp nhẹ" ấy là cỡ nào mạnh mẽ. Chỉ có đương sự là Đường Hắc mới biết rõ thôi. Gã còn tưởng rằng xương mông có lẽ đã vỡ nát. Thậm chí hiện tại, gã còn cảm giác cái mông vẫn đau ê ẩm. Không ngờ Lưu Vương Thành lại lợi hại như vậy. Có điều vừa rồi gã cũng đã thả thuốc, tin chắc lúc này Lưu Vương Thành cũng đã bị trúng.

Tuy nhiên, Đường Hắc vừa mới nghĩ tới thì trong người đột nhiên có cảm giác khó chịu kỳ lạ. Đầu óc đột nhiên choáng váng, cơ thể gần như mất hết sức lực, không khác gì bị trúng chính chất thuốc mà gã đã thả ra. Không phải gã đã uống thuốc giải rồi sao? Sao có thể vẫn bị trúng chứ?

Lưu Vương Thành bước tới gần Đường Hắc, dĩ nhiên cũng là đứng cách hơn ba bước chân. Miệng mỉm cười nhưng trong mắt lại lạnh lùng đến đáng sợ, nói.

- Sao hả quán chủ? Tự mình nếm món đồ chơi của mình, cảm giác kích thích chứ hả?

Đường Hắc trợn to mắt nhìn Lưu Vương Thành quên cả đau đớn.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc dài của Lưu Vương Thành phất phơ bay bổng, kết hợp với khuôn mặt yêu nghiệt, thật đúng là một mỹ cảnh. Tuy nhiên, trong mắt của Đường Hắc lúc này, hắn không khác gì Tu La dưới địa ngục hiện thân. Rõ ràng là trời đang nắng chang chang, vậy mà Đường Hắc lại thấy đều là bóng tối bao phủ, quỷ dị đến đáng sợ.

Lưu Vương Thành đoán có thể gã sẽ hạ thuốc nên đã chuẩn bị từ trước. Một khi gã ra tay thì lập tức dùng chiêu gậy ông đập lưng ông. Đừng tưởng chất thuốc không mùi không vị thì hắn sẽ không biết nhé. Loại thuốc này là do chính hắn bào chế ra, còn không biết nữa thì ra đường lấy cái quần đội lên đầu cho rồi. Có điều, Lưu Vương Thành nhớ là hắn chỉ bán duy nhất cho người kia, vậy tại sao Đường Hắc lại có? Điều này khẳng định Đường Hắc và người kia có mối quan hệ gì đó. Mà mặc kệ là quan hệ gì, hôm nay hắn cũng nhất định phải xử đẹp tên Hắc Cẩu Đường Đen này.

Tuy nhiên, lúc ý thức của Đường Hắc đã mơ hồ, tay chân tự động muốn thoát y. Thì Lưu Vương Thành lại lập tức dùng một chân đá gã một phát bay lên trời, thành vật thể rơi không xác định thứ hai. Nói là không xác định, chứ thật ra Lưu Vương Thành cũng đã cố tình cho gã rơi vào chỗ mà Lưu Vương Thành đã định trước. Cũng chính là trên ngọn cây nơi cái tên vừa rồi đang nằm. Thế là, gã Đường Hắc nằm chồng lên tên kia. Nhưng có lẽ vì gã quá nặng hoặc do trọng lượng của hai người quá nặng, nên đã khiến cái nhánh cây không chịu nỗi mà gãy đi. Làm cả hai lại một lần nữa rơi xuống.

Chỉ nghe ầm một tiếng nặng nề. Tất cả mọi người liền nhìn vào thì thấy Đường Hắc đang đè lên tên kia, cả hai đều nằm im bất động.

Lưu Vương Thành cũng không muốn kết quả như vậy. Hắn vốn muốn Đường Hắc tự thoát y chạy lòng vòng khắp phố cơ. Nhưng ai bảo gã ta lại hướng hắn mà nói.

- Người đẹp đến đây với anh nào!

* * *

Em có biết cuộc đời này ngắn lắm

Vừa thanh xuân mới đó đã bạc đầu

Nên đừng buồn vì những chuyện không đâu

Bởi khép mắt cũng chẳng còn gì cả.
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 57: Suy đoán

Khi gã Đường Hắc thốt lên câu đó. Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Không nghĩ tới Đường Hắc lại biến thái như vậy, ngay cả đàn ông cũng muốn. Có điều, nhìn vào nhan sắc của Lưu Vương Thành thì đúng là cũng không thể trách được gã.

Lưu Vương Thành dĩ nhiên là nổi điên. Nếu là ở cổ đại thì đảm bảo Đường Hắc ngay cả xác cũng không còn. Lưu Vương Thành cũng chỉ đá hắn một phát cho tàn phế, cũng đã quá nhân từ rồi.

Đám người Hắc Cẩu thấy đại ca mình nằm im bất động, liền vội vã chạy lại xem. Thấy gã tuy rằng bất tỉnh nhân sự nhưng vẫn còn thở, lập tức nhanh chóng đưa đi cấp cứu. Đồng thời họ cũng thả Thiên Vương ra, sợ hãi ba giò bốn cẳng chạy khỏi hội quán Linh Miêu.

* * *

Thiên Vương được Thu Sương đưa cho thuốc giải, uống vào vài phút sau thì đã hoàn toàn bình phục.

Lúc này, trong phòng làm việc riêng của Quán chủ hội quán cũng chỉ có ba người là Lưu Vương Thành, Thu Sương và Thiên Vương.

Thiên Vương đang được Thu Sương bôi thuốc và băng bó vết thương trên người. Lưu Vương Thành thì đang ngồi trên ghế đối diện, hai chân gác chéo, lưng dựa vào ghế, hai tay để hai bên thành ghế, dáng vẽ lười biếng ngồi mà như nằm, nhắm mắt dưỡng thần.

Thiên Vương thở dài, tự trách.

- Tất cả đều tại chú liên lụy mọi người.

Thu Sương lắc đầu.

- Chú đừng nói vậy! Đám người kia vốn muốn chiếm đoạt hội quán, cho nên dù là bất kỳ thành viên nào chỉ cần có thể xuống tay được thì chúng xuống tay thôi.

Không nói thì thôi, nói ra thì Thiên Vương càng tức.

- Hừ.. Lũ khốn đó. Nếu không phải chúng dở thủ đoạn đê tiện thì làm sao có thể bắt được chú chứ. Nỗi nhục này chú nhất định đòi lại.

Thu Sương liền nói.

- Được rồi chú! Dù sao vừa nãy Lưu Vương Thành cũng đã đánh tên đầu xỏ tàn phế rồi. Cháu nghĩ nửa đời sau của hắn chắc chắn sẽ làm bạn với xe lăn. Cho nên chú cũng đừng tức giận nữa.

Lưu Vương Thành chợt nâng mắt, lên tiếng.

- Em nghĩ chuyện này đơn giản vậy sao?

Thu Sương ngạc nhiên.

- Hả? Không lẽ bọn Hắc Cẩu lại sẽ quay lại báo thù cho Đường Hắc sao?

Lưu Vương Thành lắc đầu.

- Cho chúng mười lá gan cũng không dám. Nhưng mà theo anh nghĩ phía sau Đường Hắc còn có một người lợi hại hơn.

Đơn giản là vì, loại thuốc mà đám người Hắc Cẩu và Đường Hắc dùng, chính là do Lưu Vương Thành chế ra. Mà Lưu Vương Thành cũng chỉ bán nó cho một người. Người này không ai khác chính là vị cha nuôi của hắn tỷ phú Dương.

Từ chuyện lần đó, Thiên Kiều lâu lâu sẽ phát một loại bệnh lạ. Dĩ nhiên là do Lưu Vương Thành cố tình khiến cô ta thành như vậy, nếu không lại sẽ tìm hắn phiền toái. Cô ta sẽ trở nên gần giống như điên dại, lúc thì tỉnh lúc thì mê. Đập phá đồ đạc lung tung, khiến trong nhà gà chó không yên. Có khi, ngay cả ông Dương cũng suýt nữa lỗ đầu. Đặc biệt là cứ ở một mình hay trong phòng tối thì lại vô cùng sợ hãi, mà có người ở cạnh bên thì.. chém chết cũng sẽ bị thương, không nặng thì cũng nhẹ. Ông Dương cũng đã tìm rất nhiều bác sĩ tâm thần giỏi nhưng cũng chẳng thấy khả quan. Chính vì thế, đầu sỏ gây ra là Lưu Vương Thành, cũng nhân cơ hội đó chiếm chút tiện nghi.

Do việc ép Thiên Kiều uống thuốc cũng là một vấn đề, nên Lưu Vương Thành đã chế ra một loại thuốc an thần, chỉ cần ngửi vào thôi thì cả người sẽ mất hết sức lực, nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ mà hoàn toàn không ảnh hưởng đến thần kinh. Dĩ nhiên, là hắn cũng sẽ không trực tiếp ra mặt bán loại thuốc này, mà là lấy một thân phận khác để bán. Ban đầu, ông Dương cũng còn bán tín bán nghi. Nhưng qua nhiều lần sử dụng thấy hiệu quả, liền mua luôn công thức chế thuốc. Dĩ nhiên là với một cái giá rất xứng đáng.

Lúc đó, Lưu Vương Thành cũng không có nghĩ ngợi gì nhiều, liền bán cho ông ta. Không phải là hắn thiếu tiền mà là do công thức ấy rất đơn giản, sớm muộn gì ông ta cũng biết mà thôi. Nếu không nhân cơ hội hốt một mớ thì cảm thấy có lỗi với bản thân quá. Tuy nhiên, sau đó ông ta lại tìm đến hắn, nói muốn có loại thuốc nào mà khiến chỉ gần như mất hết sức lực mà không cần phải ngủ không? Dĩ nhiên là ông ta cũng sẽ mua luôn công thức. Bởi vì ông ta nói, ông không muốn Thiên Kiều ngủ nhiều nữa, như vậy cũng không hay. Lưu Vương Thành nghĩ cũng có lý nên cũng bán luôn cho ông ta.

Hắn không cho rằng, ông ta sẽ tự chế tạo thuốc để bán ra ngoài. Bởi vì hắn đã nói trước, thuốc này là dựa theo bệnh trạng của Thiên Kiều mà bào chế, nên đối với người khác sẽ không có tác dụng. Ấy vậy mà, ông ta cũng đồng ý ra cái giá cao để mua công thức. Cho nên, hắn tin là ông ta cũng không có ý định tự mình đem chế thuốc để bán.

Nhưng mà, không lâu trước đó, ông ta lại một lần nữa tìm gặp hắn, hỏi có loại thuốc nào khiến người ta không những mất đi sức lực mà còn gây ra ảo giác hay không? Đặc biệt là khiến bản thân chỉ muốn tự thoát y. Hơn cả là loại thuốc đó cũng không mùi không vị. Loại thuốc như vậy dĩ nhiên là hắn cũng có. Có điều, dù ông có ra giá cao thế nào hắn cũng sẽ không bán công thức. Đơn giản là vì hắn không muốn bán nữa. Hắn nghĩ, ông ta mua loại thuốc như vậy, khẳng định là có ý đồ xấu.

Theo suy đoán của hắn, ông ta chỉ có một đứa con gái duy nhất, nay lại bị mắc một loại quái bệnh như vậy đương nhiên là sẽ không ai thèm lấy. Vì thế, ông ta muốn dùng thuốc này khiến người nào đó, bắt buộc phải lấy con gái ông ta. Mà đối tượng ông ta nhắm vào không chừng cũng có thể là hắn cũng nên. Cho nên, hắn mới không bán công thức mà chỉ bán cho ông ta một lọ thuốc, còn kèm theo một lọ thuốc giải. Dặn dò kỹ rằng, người sử dụng nó nếu không dùng thuốc giải trước thì cũng sẽ bị trúng. Điều đó hắn cũng không phải nói dối, chỉ là, trên thuốc giải sẽ có mùi. Do thuốc không mùi không vị, nên nếu ai dùng thuốc giải thì trên người sẽ tự tỏa ra một mùi đặc biệt. Một khi Lưu Vương Thành ngửi được mùi này, liền biết kẻ đó đã sử dụng loại thuốc đó. Như vậy thì hắn sẽ không bị mắc bẫy. Chứ hắn cũng đâu có tài đến mức, đã không mùi mà còn ngửi ra được. Vậy mũi hắn còn hơn cả mũi chó nữa à.

Tuy nhiên, hôm nay trên người của đám người hội quán Hắc Cẩu, hắn không chỉ ngửi ra được loại thuốc khiến người ta gần như mất hết sức lực. Mà trên người tên Đường Hắc kia, hắn cũng ngửi được mùi của thuốc giải, của loại thuốc đặc biệt kia. Cho nên, hắn mới không cho Thu Sương ra tay. Bất quá, điều làm hắn thắc mắc chính là, Đường Hắc và ông Dương rốt cuộc có quan hệ gì? Hay nói đúng hơn, thân phận của ông Dương có thật chỉ đơn giản là một tỷ phú bất động sản thôi không?

* * *

Đời dạy ta trong thế giới muôn màu

Ai dối gian, ai chân thành, ai thẳng thắn

Đời dạy ta không gì là mãi mãi

Sa cơ rồi mới biết, ai chính là bạn ta.
 
54,076 ❤︎ Bài viết: 784 Tìm chủ đề
Chương 59: Vận may

Người áo đen thần bí bỗng nhiên nói.

- Ta chỉ có thể cho ông thời hạn bảy ngày nữa thôi. Nếu đến lúc đó không thể tìm được viên đá trở về.. ha ha ha..

Người đó dừng lại và vang lên một tiếng cười âm hiểm. Ông Dương run sợ đến mức đánh rơi chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Vừa định mở miệng muốn nói gì đó thì đột nhiên Lưu Vương Thành tiến vào.

- Con chào ba ạ!

Ông Dương khựng lại, nhìn lại phía cửa phòng lúc này đã không thấy bóng dáng người áo đen thần bí đâu. Ông lấy lại bình tĩnh, khom người nhặt điện thoại lên.

- Ờ.. con.. con mới tới..

Tuy rằng ông cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng khi nói chuyện vẫn không khỏi run rẩy.

Lưu Vương Thành lúc này đang nói chuyện với ông kỳ thực cũng chỉ là một con rối. Lưu Vương Thành chân chính hiện đang cải trang đứng phía sau cùng với Thu Sương. Khi ông Dương ngẩng đầu lên mới nhìn thấy. Không chờ ông Dương lên tiếng hỏi, Lưu Vương Thành đã nhanh chóng cho con rối lên tiếng.

- À.. thưa ba. Đây là hai đứa em con ở dưới quê mới lên. Chúng con đi ngang đây, sẵn tiện ghé thăm ba luôn. Mà hình như ba không được khỏe phải không ạ? Trông sắc mặt ba xanh quá.

Ông Dương gượng cười, đáp.

- Không.. ba không có sao.. à.. ờ.. chắc do dạo gần đây ba không ngủ được nên sắc mặt kém chút thôi.

Thực ra là do ông bị người thần bí lúc nãy làm cho sợ hãi thì đúng hơn.

Lưu Vương Thành và Thu Sương liếc nhìn nhau một cái.

Vừa bước vào đây, cả hai đã cảm nhận được một luồng khí tức rất mạnh mẽ. Nhưng vào lúc này đã không còn nữa. Vậy có nghĩa là đã có một cao nhân nào đó vừa mới ở trong nhà này.

Lưu Vương Thành dùng ý nghĩ điều khiển con rối hỏi ông Dương.

- Ba đang lo lắng chuyện gì sao?

Ông Dương quả thật là có chuyện vô cùng lo lắng nhưng mà cũng không biết có nên nói cho Lưu Vương Thành nghe hay không. Thời gian chỉ còn có bảy ngày.. Ông Dương bỗng nhiên nghĩ đến thời hạn thì lại muốn ngất xỉu. Lại nghĩ đến Lưu Vương Thành lúc trước từng giúp đỡ ông thoát một kiếp, được ông chia phân nửa gia sản nhưng hắn chỉ nhận một thời gian rồi lại trả cho ông. Tuy vậy, bây giờ hắn cũng vẫn rất giàu có, người như vậy quả thật rất tài giỏi. Ông thật rất muốn hắn làm con rể, chỉ đáng tiếc con gái ông.. Thôi, dù sao hiện tại hắn cũng là con nuôi của ông, không làm con rể thì làm con nuôi cũng được. Nhưng mà, liệu hắn có giúp ông chuyện này được không đây?

Thấy ông Dương cứ như thả hồn đi đâu đâu, Lưu Vương Thành và Thu Sương liền biết ông ta khẳng định là có chuyện. Lưu Vương Thành lại cho con rối nói tiếp.

- Ba có chuyện gì khó khăn thì cứ nói ra thử, biết đâu con có thể giúp được thì sao? Nếu không giúp được thì cũng có thể giúp ba giải tỏa một chút.

Nghe Lưu Vương Thành nói cũng có lý, biết đâu chừng hắn có thể giúp được ông.

Ông Dương thở dài một hơi rồi đem mọi chuyện kể lại từ đầu tới cuối. Ông cũng kể ra việc ông tìm Đường Hắc đến gây sự với Hội Linh Miêu. Có điều ông chỉ vì không còn cách nào khác, ai kêu chủ nhân nơi đó không bán cho ông. Cho nên đành dùng vũ lực chứ biết sao bây giờ. Ai ngờ họ lại mạnh hơn ông tường. Ông cũng không quan tâm đến sự hiện diện của "hai đứa em" của "Lưu Vương Thành". Với ông, hai người cũng chỉ là hai đứa trẻ vô tư chưa hiểu sự đời. Nào đâu biết hai người họ mới chính là "cáo già đội lớp nai tơ". Rồi ông lại lắc đầu.

- Chỉ là Đường Hắc bây giờ đã nhập viện, có khả năng sau này sẽ trở thành người tàn tật. Mà người đó chỉ cho thời hạn bảy ngày nữa, ba thật không biết phải làm sao.

Lưu Vương Thành và Thu Sương lại một lần nữa nhìn nhau. Hóa ra kẻ đứng đằng sau Đường Hắc đúng là ông Dương, nhưng mà người khiến ông Dương phải gây ra mọi chuyện lại là một kẻ thần bí nào đó. Nghe ông kể thì dường như ông cho rằng người đó cũng không phải là con người. Nhưng đối với hai người Lưu Vương Thành và Thu Sương thì lại không hề nghĩ như thế. Nếu kẻ đó là yêu ma quỷ quái hoặc là thần thánh gì, muốn giúp đỡ ông Dương, cũng đâu cần làm nhiều trò như vậy. Hơn nữa, kẻ đó nếu muốn một ngày sẽ lấy lại viên đá, thì tại sao năm xưa, không dặn dò ông Dương, có một ngày sẽ trở lại lấy nó? Để ông ấy biết mà ngay khi có tiền, liền mua chỗ đó để giữ viên đá. Để bây giờ trở lại lấy thì đã không còn, lại còn nói nếu không tìm được sẽ khiến ông Dương phá sản đủ thứ.

Chỉ cần điều đó thôi cũng đủ biết kẻ đó chỉ giả thần giả quỷ. Ma quỷ hay thần thánh đều có khả năng thông thiên, biết quá khứ vị lai. Ngay cả tương lai của người ta còn biết, huống hồ chỉ là một vật cỏn con chôn dưới đất chứ. Vậy mà còn bắt ông Dương phải tìm, điều đó chứng tỏ kẻ đó cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi. Chỉ là không biết vì sao kẻ đó lại phải bắt buộc ông Dương tìm lại viên đá cho bằng được?

Lưu Vương Thành và Thu Sương ngầm hiểu ý lẫn nhau, bèn cho con rối nói với ông Dương là sẽ tìm cách giúp đỡ ông. Sau đó chào ông rồi đi trở về.

Cả hai người đi thẳng đến Hội quán Linh Miêu. Bởi vì Thu Sương biết viên đá ông Dương muốn tìm nó đang ở đâu.

Thu Sương đi vào phòng riêng của mình ở Hội quán, lấy ra một chiếc hộp gỗ. Mở nó ra trước mặt Lưu Vương Thành và Thiên Vương. Thiên Vương cũng đã nghe Thu Sương kể lại mọi chuyện, liền cầm viên đá lên ngạc nhiên hỏi.

- Đây là viên đá cái người thần bí đó tìm sao?

Viên đá có hình tròn, màu xám tro, to bằng nắm tay. Vẻ ngoài của nó nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt. Giống mấy viên đá trang trí thông thường bán ở ngoài tiệm đá phong thủy thôi. Cho nên Thiên Vương lại nói.

- Ở ngoài tiệm đá phong thủy cả đống, thậm chí còn nhiều viên đẹp hơn nhiều.

Thu Sương bèn nói.

- Cháu cũng không chắc cho lắm nhưng nó lại là thứ duy nhất được đào lên từ chỗ này.

Khi mới mua nơi này về, Thu Sương có cho sửa sang lại vài chỗ. Ngay khi đào đất ngoài sân để trồng cây xanh thì phát hiện một chiếc hộp được gói kỹ trong bọc nilon, mở ra thì thấy là viên đá này. Những người thợ đào lên thấy vậy, nghĩ là do đám trẻ con nào đó chơi trò chôn kho báu nên ném nó sang một bên. Thu Sương thấy viên đá cũng đẹp, nên nhặt lên đem cất lại để làm vật trang trí.

Lưu Vương Thành đưa tay cầm viên đá lên xem xét một vòng, thấy cũng không có gì đặc biệt.

- Cũng chỉ là một hòn đá bình thường thôi mà. Không cảm nhận được khí tức nào cả.

Thu Sương gật đầu.

- Đúng vậy! Cho nên mới nói là em cũng không biết có phải là thứ mà kẻ thần bí đó tìm không.

Thiên Vương liền nói.

- Muốn biết đúng hay không, không phải là đưa nó cho ông Dương thì sẽ biết sao.

Thế nhưng Thu Sương lại nói.

- Nếu đơn giản như vậy thì đâu nói làm gì.

Thiên Vương khó hiểu.

- Ý cháu là sao?

Lưu Vương Thành lên tiếng.

- Ý của Mèo con là muốn biết kẻ thần bí đó là ai. Cũng muốn xem nếu đến thời hạn mà ông Dương không tìm ra được viên đá thì có đúng là phá sản thật không.

Thu Sương mỉm cười.

- Đúng vậy!

Thiên Vương lại hỏi.

- Nhưng lỡ như ông Dương phá sản thật thì sao?

Lưu Vương Thành nhún vai.

- Vậy còn phải xem đầu óc ông ta có còn linh hoạt không.

Lưu Vương Thành không cho rằng ông Dương trở thành tỷ phú là dựa vào vận may. Nếu một người không có năng lực thì dù cho có trúng số độc đắc liên tục thì cũng sẽ không thể nào giàu nổi, chứ đừng nói là trở thành tỷ phú. Bởi vì vận may cũng chính là thực lực.

* * *

Nhiều người than đời lắm nỗi bất công

Kẻ giàu có luôn gặp điều may mắn

Nào đâu biết cái sự may mắn ấy

Họ đổi bằng trí tuệ lẫn mồ hôi.
 
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back