- Chương Dương!
Bỗng, có một tiếng gọi:
- Tôi tìm cậu nãy giờ thì ra cậu ở đây!
Cả ba người nhìn lại, thì thấy một người thanh niên trạc tuổi Chương Dương đang hí hửng chạy lại chỗ họ.
Bảo Trâm lại một lần nữa kinh ngạc.
Là anh ta!
Nhưng mà, người đó đột nhiên vấp phải khe gạch liền lập tức ngã nhào về phía ba người.
Bảo Trâm lại ngồi bên phải, hướng anh ta đang chạy tới nên bị anh ta đè xuống nằm trọn trong lòng anh ta và Trí Bảo.
Trí Bảo cũng ngã ngửa vào người của Chương Dương. Cũng may Chương Dương phản ứng mau, chống chân đỡ lại Trí Bảo kịp thời, nếu không anh ta đã bị ngã xuống đất rồi.
Tổ hợp bốn người trên một chiếc băng đá trong có vẻ.. Lạ lùng làm sao.
Người thua thiệt nhất vẫn là Bảo Trâm, cả thân hình đều nằm trong lòng của hai người đàn ông. Mà còn kinh khủng hơn là môi của cô đang va chạm với môi của người vừa vấp ngã đó.
Bốn người đứng hình trong vài giây.
Bảo Trâm là người phản ứng đầu tiên, vội đẩy mạnh anh ta ra. Đồng thời nhanh như chớp đứng dậy cho anh ta một cái tát thật mạnh.
Chát..
- Đồ khốn nạn!
Rồi sau đó tức giận đùng đùng bỏ đi.
Trí Bảo nhíu mày nhìn thanh niên ngồi trên đất, ánh mắt cũng hầm hầm, muốn đá anh ta một phát nhưng nghĩ gì lại không ra tay.
Hắn quay lại chào Chương Dương rồi vội chạy đuổi theo Bảo Trâm.
Tên ngồi trên đất cũng ngơ ngác, không biết chuyện gì xảy ra. Anh ta chỉ là vô tình vấp ngã, hôn trúng môi cô bé đó thôi mà, có cần phản ứng mạnh dữ vậy không?
Chương Dương nhìn vẻ ngơ ngác của cậu bạn thân mà buồn cười, đi lại đỡ anh ta dậy.
- Từ nay cho cậu chừa cái thói hấp ta hấp tấp, không coi trước coi sau nhé. Mặt bị sưng vù rồi kìa! Lần đầu bị con gái đánh cảm giác thế nào hả?
Tên đó trừng mắt Chương Dương, ôm mặt nói:
- Cậu còn cười tôi được. Mà hai đứa bé đó là ai vậy?
Chương Dương đáp:
- Cô bé kia là người mình kể cậu hôm qua, đi trể đạp xe tông vào mình. Còn cậu bé kia chính là em bà con cô cậu với mình. Hai đứa nó, chắc cũng đang cặp bồ. Hay nói chính xác hơn là thằng em tôi đang theo đuổi cô bé đó. Trông có vẻ như cô bé không thích nó lắm.
Tên đó sờ sờ mặt sưng nói:
- Con bé đó dữ thiệt, mới chỉ lỡ chạm một chút thôi mà tát mình một cái thấy mấy ông trời, còn mắng mình khốn nạn nữa chứ?
Chương Dương lại nói:
- Cậu khốn nạn thiệt, người ta là con gái mới lớn, bị cậu cưỡng hôn, lại trước mặt
bạn trai. Không đánh cậu bầm dập mới lạ.
Chương Dương thấy Trí Bảo vừa rồi cũng muốn cho anh ta một trận đấy. Nhưng nể mặt Chương Dương nên mới bỏ qua.
Chương Dương lại nói:
- Lần sau có gặp nó ngoài đường thì cậu đi đường vòng đi. Nó tuy còn nhỏ nhưng đã luyện võ từ lúc lên ba rồi. Với năng khiếu của nó, bây giờ có thể đạt đến võ sư đấy!
Tên đó bĩu môi khinh thường,
- Võ sư thì sao chứ, cũng chỉ là đứa con nít miệng còn hôi sữa.
Mới bi lớn mà bày đặt cặp bồ rồi!
Mà nói thật, trong thằng em của Chương Dương trông mặt cũng khá là phong lưu. Anh ta nghĩ, e là vài tháng sẽ bỏ cô bé đó thôi.
- Chỉ tội cô bé đó, chắc sẽ đau lòng lắm! - Anh ta hơi tiếc nuối.
Chương Dương chợt nhìn Ngọc Hải như nhìn người ngoài hành tinh.
Thấy ánh mắt Chương Dương nhìn mình một cách lạ lùng, anh ta lập tức thủ thế hỏi:
- Làm gì nhìn tôi lạ vậy?
Chương Dương nhướng mày:
- Ngọc Hải à, bộ cậu bị trúng tiếng sét ái tình của cô bé đó rồi hả, mới chạm một cái đã yêu?
- Yêu cái đầu cậu ấy!
Ngọc Hải phản bác:
- Tôi chỉ là hơi phản cảm với cậu em bà con của cậu thôi. Nhưng mà..
Anh ta chống cằm suy ngẫm:
- Hình như tôi có cảm giác cô bé đó và tôi đã biết nhau từ rất lâu thì phải?
Chương Dương tỏ ra ngạc nhiên:
- Cậu cũng có cảm giác đó sao?
Nghe giọng điệu của Chương Dương, Ngọc Hải cũng ngạc nhiên:
- Không lẽ cậu cũng vậy à?
Chương Dương gật đầu, ánh mắt nhìn về một phương vô định.
- Đúng vậy!
Anh ta nhẹ giọng nói với Ngọc Hải mà cũng dường như đang nói với chính mình.
- Lần đầu tôi gặp cô bé đó cũng có cảm giác như đã quen biết từ lâu vậy!
Một làn gió nhẹ thổi qua. Chương Dương chợt đưa mắt nhìn những chùm hoa Sala đang đung đưa theo làn gió nhẹ, rồi khẽ thì thầm:
- Có lẽ là từ kiếp trước đi!
Chương Dương nhớ lại hình ảnh vừa rồi. Khi anh ta thắp nhang xong, định ra hồ sen ngắm cảnh thì bỗng thấy một người con gái đưa tay hứng đóa hoa Sala. Đó là cô bé anh ta đã gặp hôm qua.
Chẳng hiểu sao, từ khi gặp cô bé đó anh ngỡ đã quen biết từ lâu, không lúc nào mà không nghĩ đến cô bé.
Hôm nay, anh chỉ muốn đến chùa thắp nhang cho thanh tĩnh, không ngờ lại gặp được cô. Khi thấy cô tươi cười hạnh phúc vì hứng được đóa hoa, tim anh bỗng nhiên đập mạnh, rồi lại thấy cô trao đóa hoa lại cho một đứa bé, lòng anh lại thấy ấm áp.
Anh muốn đi đến gần cô, nhưng chợt thấy bên cạnh cô lại có một chàng trai khác. Ban đầu anh chỉ cảm thấy hơi quen, nhưng nhìn kỹ lại mới biết là Trí Bảo, đứa em bà con cô cậu với anh.
Nhìn hai người có vẻ thân thiết, anh lại cảm thấy lòng buồn rười rượi.
Chợt nghĩ lại, tuy lâu rồi anh không gặp Trí Bảo nhưng những chuyện của hắn từ khi cô anh và dượng ly hôn, thì anh đều đã nghe ba kể lại.
Anh cũng ngậm ngùi thương tiếc. Một cậu bé tốt đẹp ngoan ngoãn như vậy lại đột nhiên trở nên hư hỏng, thật là làm người ta thương tâm.
Nhưng biết làm sao bây giờ?
Cô dượng cũng không thể trở lại với nhau. Mỗi người đi mỗi nước, đều cũng đã có gia đình riêng, có con riêng của họ. Nếu là Chương Dương thì anh cũng sẽ trở thành như Trí Bảo. Và cũng không muốn sống chung với dì ghẻ và cha dượng. Nếu bị bắt buộc thì anh cũng sẽ đi bụi đời.
Cũng may là cô và dượng không ép Trí Bảo, để hắn ở lại, còn hàng tháng chuyển tiền trợ cấp.
Bỗng nhiên, Chương Dương lại có một hy vọng. Nếu như Trí Bảo chỉ là đùa vui với Bảo Trâm không phải là anh cũng sẽ có cơ hội đến bên Bảo Trâm ư?
Tuy cô không thể xem là tuyệt sắc giai nhân nhưng lại có một mị lực nào đó khiến người ta khi ở bên cạnh lại cảm thấy ấm áp. Anh cũng muốn một lần được hưởng thụ sự ấm áp đó.
Nhìn thái độ của Bảo Trâm đối với Trí Bảo, anh lại càng mừng. Cô cũng không thích Trí Bảo cho lắm, chịu đi cùng Trí Bảo chắc cũng bị hắn ép thôi.
Đứa em họ này của anh, từ nhỏ nếu đã nhìn trúng món đồ nào rồi thì sẽ đòi có cho bằng được. Nhưng chơi một thời gian thì sẽ chán rồi bỏ đi. Bảo Trâm có lẽ cũng không ngoại lệ giống như những bạn gái khác của hắn trước đây.
Nếu có một ngày Bảo Trâm siêu lòng trước sự tấn công của Trí Bảo thì chắc chắn sẽ rất đau khổ.
Liệu nhân lúc này anh có nên lung lay Bảo Trâm? Như vậy có lẽ cô ấy sẽ không phải thích Trí Bảo!
Nghĩ rồi, Chương Dương đứng từ xa đưa mắt quan sát hai người.
Vừa thấy Trí Bảo đi khỏi thì anh lập tức đến bên cạnh cô. Dùng ưu điểm của anh khiến cho cô rung động.
Ngặt nỗi cô chỉ cúi đầu.
Anh đành lại gần nói nhỏ vào tai cô, cho cô ngẩng mặt lên. Và anh đã nhìn thấy sự kinh ngạc và vương vấn trong mắt cô. Có lẽ anh đã thành công một nửa rồi.
Anh lại định tiếp tục dùng ưu điểm của mình chinh phục cô, nhưng Trí Bảo đã trở lại. Nhìn thấy hắn tức giận, sợ hắn sẽ làm khó Bảo Trâm nên anh mới lên tiếng giải vây, thu hút sự chú ý của hắn.
Chẳng qua khi nói chuyện với Trí Bảo, Chương Dương lại có thể khẳng định: Trí Bảo không phải như những gì ba đã nói.
Hắn không hẳn là một đứa trẻ hư hỏng, chỉ lo ăn chơi!
Nhưng điều đó cũng không thể chứng minh được, hắn đối Bảo Trâm là thật lòng.
Cho nên, anh vẫn còn cơ hội!