"Cái gì đây.. rừng hả. Coi bộ họ cũng thông minh đó nhưng mà bây giờ mình có nhiệm vụ khác rồi, không thể tiếp tục cái nhiệm vụ này nữa." Izumi gãi đầu chán nản.
Cô giơ hai tay ra phía trước chéo nhau rồi lại kéo về như là đang nắm lấy sợi dây đã dựng sẵn. Tất cả chuyện đồng đều dừng lại như là con bọ lao vào mạng nhện, cô đi đến một người trong số đó ngáp một cái rồi nói.
"Nhiệm vụ kết thúc, thật ra cái nhiệm vụ này ta chỉ muốn xem khả năng của các người hiện tại như thế nào nhưng mà bởi vì ta còn có việc nên nhiệm vụ phải kết thúc sớm."
"Có thể trong 1 tháng tới chúng ta sẽ không gặp mặt nhau cho nên cố gắng mà luyện tập, khi về ta sẽ đem quà cho mọi người. Còn bây giờ ta đi đây!"
Izumi vừa biến mất thứ buộc chặt họ cũng tháo ra, lúc họ bị bắt lại đến một chút cảm nhận cũng không có. Tưởng chừng nếu đó là kẻ địch sợ rằng đã chết lúc nào không hay.
Trong 1 tháng đó, cô đã luôn ở một mình. Không ai biết cô ở đâu như là biến mất hoàn toàn, sau khi hết 1 tháng cô bắt đầu trở về làng và yêu cầu được lập đội với
Naruto trong nhiệm vụ đến Cầu Thiên Địa và bắt tên gián điệp nhưng mà cô chỉ tham gia vào lúc xâm nhập hang ổ của Orochimaru bởi vì lúc cô quay về thì họ đã đi rồi.
Cô nhanh chóng chạy đến chỗ của Yamato, anh cũng là một trong số thành viên của Ám Bộ Đặc Biệt vì để anh không nhận ra cô đã đổi áo khoác thành màu trắng.
"Là ai?" Yamato phòng thủ.
"Tôi là Aira, đây là thứ Ngài Hokage giao cho anh!" Cô đưa cuốn trục cho Yamato.
"Tôi hiểu rồi, từ giờ Aira sẽ hành động cùng chúng ta trong việc xâm nhập hang ổ của Orochimaru."
Hiện tại nhóm chỉ còn Naruto và Yamato còn tên Sai của Ám Bộ gốc không thấy đâu. Izumi rất vui vẻ đến chào hỏi, vì trong thời gian trước cô thay đổi quá nhiều nên đến cả giọng nói cũng không còn đáng yêu như trước mà thay vào đó là rất nhí nhảnh.
"Chào cậu, tôi là Naruto!"
"Tôi là Aira!"
"Được rồi đừng nói nữa nhanh đi thôi!" Yamato hối thúc.
"Trước tiên chúng ta sẽ lần lượt vào trong đó theo sự hướng dẫn trong sách, trước mắt là xâm nhập đường hầm bằng cách dùng nhẫn thuật hệ Thổ. Tôi sẽ bắt đầu một đường hầm ngay tại đây, khi chúng ta xuống đủ sâu tôi sẽ đào một đường hầm song song."
Yamato thi triển thuật, một cái hố lớn xuất hiện trước mặt họ, lần lượt là Yamato, Naruto và Izumi nhảy xuống. Họ dễ dàng xâm nhập vào trong và tìm thấy Sai trong một căn phòng.
"Quả không hổ danh là Ám Bộ do Hokage trực tiếp chỉ huy."
Việc Đội Ám Bộ Đặc Biệt được giữ rất bí mật cho nên không một ai ngoài những người có mặt hôm đó biết.
"Vậy là cái xác đó không lừa được mọi người rồi!"
Sau đó đã có một cuộc nói chuyện không mấy là hóa hợp giữa họ, Sai đã được giao cho nhiệm vụ làm gián điệp thông qua việc liên minh với Orochimaru. Sau đó thì mọi người đã bắt cậu ấy lại và trói ngay một gốc hang ổ.
Ngay sau đó thì bọn họ đã bị tấn công bởi Kabuto, Izumi chỉ hỗ trợ không chiến đấu nhiều vì lúc này cô đã cạn sức sau khi trở về nhưng vì do lo sợ Naruto sẽ gặp nguy hiểm nên cô đã đi cùng họ.
Cuối cùng đã bắt được hắn nhờ vào việc Sai đã thức tỉnh sau hàng đống tình cảm, triết lý của Naruto đã nói cho cậu. Kabuto đã bị trói lại và đặt tại vị trí của Sai không lâu trước đó, họ quyết định tiếp tục đi vào trong tìm kiếm còn Izumi thì được giao cho việc canh giữ tên Kabuto.
Bởi vì việc canh chừng quá nhàm chán nên cô đã ngủ gục lúc nào cũng không hay.
"Mát quá.." Izumi nói mớ.
Sao lại mát như vậy rõ ràng là đang ở ngoài nắng mà nhưng hình như mình cũng không cảm thấy ánh nắng chiếu vào mặt mình nữa thì phải.
Cô mở mắt nhìn đối diện, một cái trần nhà đen xì. Cô ngồi dậy nhìn xung quanh là một căn phòng tối mịt chả có chút ánh sáng nào lọt vào chỉ có mỗi vài cái đèn cầy. Cái áo khoác của cô cũng không nói không rằng mà biến mất lộ ra đôi mắt lạnh lùng được rèn dũa, mái tóc cô vẫn vàng nhưng không còn lấp lánh như trước hoặc có thể là do căn phòng quá tối.
"Đây là đâu!" Cô tự hỏi.
Bỗng cánh cửa mở ra, một bóng hình rất chi quen thuộc đối với cô.
"Cậu tỉnh rồi!"
Sasuke bước vào trên tay là thức ăn và nước uống, cậu tiến vào ngồi trên bàn bên cạnh.
"Lại đây ăn ít gì đi, chẳng phải cậu đang rất đói sao!"
Trái tim cô một lần nữa đập mạnh sau chừng hơn 3 năm không động tĩnh nhưng nó không giống như lúc trước mà nó đập mạnh là do cô cảm thấy thú vị.
"Sao tôi lại ở đây?" Cô bày ra đôi mắt lạnh lùng hỏi.
"Lúc tôi tới thì thấy cậu đang ngủ bên cạnh Kabuto nên mang về đây luôn" Cậu thản nhiên trả lời, mắt nhìn cô rông rời.
"Tại sao.. lại đưa tôi về đây, chẳng phải chúng ta đã là kẻ địch rồi sao, vậy chẳng phải cậu nên giết tôi như cái cách cậu đã làm 3 năm trước." Izumi bỗng nhiên cười lớn, tay ôm mặt.
"Sasuke, cậu có biết tôi hận cậu như thế nào không? Hận không thể cùng kéo cậu xuống địa ngục vậy mà bây giờ cậu lại đang bao dưỡng kẻ thù sao!"
Sasuke vẫn im lặng, bàn tay nắm chặt lại đến môi cũng cắn. Cậu không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào, là do sự lạnh lùng hay nhớ thương hay là hối hận. Cậu không biết phải trả lời như thế nào chỉ làm theo bản năng mà mang cô về, giấu đi không để một ai phát hiện.
"Năm đó khi Naruto nói với tôi rằng cậu đã mất, tôi cứ tưởng cậu ta chỉ là đang lấy cớ khuyên tôi quay về. Nhưng mà.. sau đó tôi đã nhờ người tìm xem tung tích của cậu thì.. họ nói rằng cậu đã chết.."
"Họ nói cậu chết ngay trong đêm mà tôi rời làng.. Lúc đó tôi không biết cảm xúc của mình ra sao cả, tôi chỉ bất ngờ trước cái chết của cậu"
"Ngay sau đó tôi vẫn luyện tập rất bình thường nhưng mà.. chỉ được một khoảng thời gian. Tôi bắt đầu điên dại tìm câu trả lời cho cái cảm xúc đó nhưng mà càng tìm thì tim tôi lại càng đau đớn, nó cứ thế hành hạ tôi suốt 3 năm trước khi nhìn thấy cậu"
"Ngày hôm đó tôi nghĩ rằng mình đã nhìn lầm.. tôi còn thử cảm nhận cái nhiệt độ mà bấy lâu nay tôi không còn cảm thấy, nó thật sự rất ấm áp. Tôi không tự chủ mà mang cậu về đây, có vẻ đúng như cậu nói tôi là một kẻ tham lam."
Izumi sau một hồi lắng nghe thì cảm thấy thật buồn cười mà cất thành tiếng, cô không ngờ cái người năm xưa bỏ rơi cô bây giờ lại trong thảm hại như vậy. Nếu thật sự cái chết của cô khiến cậu đau đớn như vậy, vậy thì năm đó cô chết thật có khi sẽ tốt hơn.
"Sasuke, cậu nghĩ nói ra từng ấy lời là sẽ khiến tôi cảm động chạy tới ôm chầm lấy cậu sao!"
"Sasuke à, thời đại thay đổi rồi cho nên cái suy nghĩ lỗi thời của cậu về tôi cũng nên thay đổi đi. Cái người yêu say đắm cậu khi xưa thật sự đã chết vào cái đêm đó rồi.."
".. còn tôi của bây giờ đã trải qua trăm lần đổi da thịt, vạn lần tôi luyện linh hồn sẽ không bao giờ mắc cùng một cái bẫy lần hai đâu." Cô cười mỉa mai.
"Mà nè, tôi nói cái này.. khi nào thì mới tháo còng chân cho tôi.." Cô chỉ xuống chân mình.
Hai cái xích lớn mắc vào chân cô, nó giới hạn không cho cô rời khỏi căn phòng.
"Đừng lo, tôi chỉ muốn chắc rằng cậu sẽ không chạy khỏi tay tôi!"
Sasuke tiến lại gần, khuôn mặt cậu lộ rõ sự mệt mỏi và hành xác rất lâu. Cậu tựa đầu mình lên vai cô rồi ngã gục xuống nệm chìm vào giấc ngủ sâu mà không có chút đề phòng.
"Chạy sao.. giờ đến cả sức để bóp cổ cậu tôi còn không có nói chi là chạy."
"Sasuke à, như tôi đã nói chính tôi sẽ làm cậu hối hận, cứ đợi đi cuộc chơi này vẫn còn dài."
Cô nói xong cũng chìm vào giấc ngủ cùng cậu cứ thế ngày đầu tiên trôi qua. Sáng sớm hôm sau cậu lại mang thức ăn đến cho cô, vì do suốt ngày ở trong bóng tối nên cô không thể phân biệt được thời gian.
"Izumi! Lại đây ăn đi!"
"Cậu đem nó lại đây đi!" Izumi ngồi trên giường sai bảo.
Cậu vẫn làm theo đem thức ăn lại cho cô, cậu cúi người xuống đặt thức ăn trên giường.
"Không! Tôi muốn cậu đút tôi ăn!"
"Được!"
Cậu đút cho cô ăn được chừng nửa bát là cô đã no.
"Cậu ăn ít như vậy sẽ không tốt cho cơ thể đâu, ăn thêm một ít nữa đi!" Cậu lại nâng muỗng.
Cô cười tươi một cái rồi hất văng chén thức ăn, móng tay cô vừa nãy lướt qua mặt cậu làm chảy một vệt máu.
"Ôi, xin lỗi! Làm cậu chảy máu rồi này!"
Cô nâng khuôn mặt cậu lên nhìn bằng ánh mắt khinh thường, Sasuke không chịu được liền hất tay cô ra rồi rời khỏi phòng trong sự tức giận.
Cậu không quen biết với cái người đang ngồi trước mặt cậu khi nãy, Izumi lúc trước vô cùng hiền lành và rất dễ thương. Nhưng cô gái đó lại vô cùng hiểm độc, khác hoàn toàn với trước kia khiến cậu không thể thích ứng được.
"Sasuke à, thời gian còn rất nhiều.. từ từ hưởng thụ đi nhé!" Cô liếm lấy máu trên tay.
Đến chiều cậu lại đem thức ăn đến, lần này cô lại ngồi chờ sẵn như biết rằng cậu sắp đến.
"Bây giờ tôi không muốn ăn, mang tôi ra ngoài hứng nắng đi." Izumi ra lệnh.
"Không được, nếu mang cậu ra rồi cậu chạy thì sao!"
"Cậu sợ tôi chạy. Sasuke, cậu cũng biết đó cơ thể tôi rất yếu, khó khăn lắm mới sống được đến bây giờ nếu như tôi cứ ở trong bóng tối như vậy sớm muộn gì tôi cũng chết trong tay cậu thôi." Izumi nằm xuống nệm.
Cô chán nản không nói nhiều nhưng thực ra là đang muốn thử cậu, xem coi rốt cuộc với cậu cái nào quan trọng hơn.
Sasuke suy nghĩ một hồi liền tiến đến bên cạnh giường, hai tay đặt bên cạnh cô rồi cúi người xuống hôn vào trán.
"Ngày mai tôi sẽ đưa cậu ra ngoài, còn bây giờ thì ăn cơm đi được không!"
Từ trước đến giờ tuy nói là việc thể hiện tình cảm với cậu đã nhiều đến mức bình thường nhưng lần này cậu lại hôn trán cô. Izumi không kịp điều chỉnh cảm xúc, mặt đỏ ửng lên.
"Biết.. biết rồi.." Cô lắp bắp ngồi dậy.
Mỗi đêm cậu ấy đều rời khỏi khi cô đã ngủ nhưng cứ đến nữa đêm cậu lại mò tới, lên giường ôm cô mà ngủ. Trước khi trời sáng thì lại rời khỏi khiến cho mền trong phòng đều có đầy mùi của cậu.
"Sao nó lại có cái mùi của Sasuke?"
"Izumi!" Sasuke đột ngột tiến vào.
Cô giật mình đặt chăn xuống, mặt ngượng đỏ khiến cậu khó hiểu.
"Hôm nay cậu sẽ ra ngoài xem tôi luyện tập cũng tiện cho việc hứng nắng." Sasuke cười nhẹ.
Cậu tiến lại gần gỡ dây xích ra, hai tay ôm cô lên rồi bước ra ngoài. Cô nhanh chóng thăm dò nơi này, nó khá rộng và ngoằn ngoèo.
"Cậu ngồi ở đây đi!"
Cậu đặt Izumi xuống ngồi trên tảng đá, cái ánh nắng chói chang đó khiến cô khó mà thích ứng. Giờ đây mái tóc vàng của cô lại một lần nữa óng ánh, Izumi không chú ý đến việc luyện tập của cậu mà chỉ ngồi một bên hứng nắng.
"Cứu tôi.."
Một cánh tay của một người đàn ông nắm lấy chân cô, cô chưa kịp trả lời thì một thanh đao từ xa bay tới đâm thẳng vào ngực hắn. Máu bắn tung tóe văng lên mặt và chân cô, Izumi lại lộ ra cái đôi mắt lạnh lùng đứng dậy đi lại gần cậu.
Cô vả cậu một cái đau khiến cho Orochimaru và Kabuto ngạc nhiên
"Cậu là bẩn người tôi!"
"Xin lỗi, tôi sẽ dẫn cậu đi tắm!" Sasuke buồn rầu.
Cậu ôm cô đi vào phòng và chuẩn bị một cái bồn lớn đầy nước ấm, cô nhìn bồn nước miệng lại cười thầm.
Cô không quan tâm cậu có ở đây không mà lột sạch đồ ra bước về phía cậu.
"Cậu đang làm gì vậy, phải đợi tôi đi rồi hẵng cởi đồ chứ!" Sasuke vội nhìn sang hướng khác.
Cô cũng không để ý cậu mà trực tiếp ngồi vào bồn tắm, mía tóc dài thấm nước trông vô cùng lả lơi, gợi cảm.
"Sasuke, tắm cho tôi!" Cô vươn tay chạm mặt cậu.
Cậu cũng bớt ngại ngùng tiến tới cầm khăn lau người cô, mỗi một nơi cậu chạm qua đều mềm và mịn. Cậu không tự chủ được mà chạm vào, nâng mu bàn tay cô lên và hôn nhẹ.
Cô nhìn thấy vậy liền rút tay lại, đôi mắt lạnh lùng sắc bén nhìn cậu. Sau khi tắm xong cô lại được đưa về phòng và tiếp tục bị nhốt ở đó, cô nằm trên giường nhắm mắt ngủ.
Không biết là đã qua bao lâu nhưng cái cơ thể cô lại nóng như lửa đốt nhưng sâu bên trong lại lạnh thấu xương, mồ hôi rơi đầy ướt cả áo.
"Izumi! Cậu không sao chứ!" Sasuke hoảng hốt.